CHO EM MỘT CHÚT NGỌT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cho em một chút ngọt - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Buổi sáng lúc Trình Dật tỉnh lại bên cạnh không có một bóng người, anh sờ sờ chăn, bên cạnh là một mảng lạnh lẽo.

Tống Thanh Y có thể là đã thức dậy rất lâu rồi.

Anh tìm quần áo của mình, nhịn không được nói lầm bầm: "Cô gái xấu."

Ngủ xong không phụ trách, anh cảm thấy mình vô cùng thiệt thòi.

Mặc dù vậy anh vẫn có chút lo lắng.

" Thanh Y." Trình Dật ở trong phòng gọi lớn.

Không ai đáp.

Đi đến phòng khách, không có người, chỉ có con chó đang nhìn anh.

Trình Dật buồn cười, hướng về phía nó vẫy vẫy tay, con chó nhỏ vội vàng chạy tới.

Trình Dật sờ đầu của nó, lông vô cùng mềm mượt, nhưng rất ấm áp, "Mẹ mày đâu mà cứ nằm ở đó,sau không ở cùng cô ấy?"

Chú chó ngồi bên chân Trình Dật, nức nở một tiếng, vô cùng nhu thuận.

"Cho nên mày cũng không biết?" Trình Dật lại vò đầu của nó, dùng chút sức lực, chú chó yên lặng đi xa.

Trình Dật bỏ một chút thức ăn cho nó,bất đắc dĩ nói "Nuôi mày không biết có ích lợi gì."

Trình Dật đi vào phòng bếp, Tống Thanh Y cũng không ở đó.

Trình Dật lúc này mới hoảng sợ.

Nghĩ đến trạng thái tối qua của Tống Thanh Y, anh vội vàng lấy điện thoại di động bắt đầu gọi.

Một lần, bị cắt đứt.

Lại gọi, bị cắt đứt.

Trình Dật chậm rãi nắm chặt nắm đấm, một quyền đánh trên sô pha.

Tối qua sau khi cùng Tống Thanh Y phát sinh quan hệ, cô khóc vùi ở trong lòng anh, đầu dán vào ngực anh nói: " Em muốn sống,Trình Dật à bây giờ em đã không còn gì nữa rồi! Em chỉ muốn có sau này với anh!"."

Anh cho rằng Tống Thanh Y đã suy nghĩ thông suốt, lúc cô ngủ anh nhìn mặt cô thật lâu,là rất đau lòng, trời vừa sáng anh mới chậm rãi rơi vào giấc ngủ.

Không nghĩ tới khi vừa tỉnh dậy Tống Thanh Y vậy mà chơi trò mất tích.

Chẳng lẽ... Cô đợi anh thả lỏng cảnh giác sau đó lại tự sát?

Nghĩ đến khả năng này, Trình Dật cả người rét run, anh bắt đầu điên cuồng gọi điện thoại cho Tống Thanh Y, nhưng không ai tiếp.

Tiếng cắt đứt điện thoại không ngừng vang.

Trình Dật ngồi trên sô pha, cả người đều rơi đến đáy cốc, con mắt phiếm hồng, anh run tay mở khung đối thoại WeChat Tống Thanh Y hôm qua, bên trong đối thoại còn dừng lại tin nhắn hôm qua, Tống Thanh Y gửi cho anh giọng nói nói muốn uống trà sữa, lúc anh trở về mua cho cô vị socola,cô còn cười ngọt ngào với anh.

Trình Dật tắt khung đối thoại, âm thanh run run nói, "Tống Thanh Y, em rốt cuộc ở đâu?"

"Tống Thanh Y, em không phải nói muốn sống sao,em muốn cùng anh sống?"

"Tống Thanh Y, nếu em chết, cả đời này anh cũng sẽ không tha thứ cho em."

Không ai trả lời anh.

"Tống Thanh Y, em không được chết có nghe hay không?"

"Tống Thanh Y, em ở chỗ nào? Đừng chơi trốn tìm nữa, có được hay không?"

"Bà xã..." Trình Dật âm thanh nghẹn ngào,giống như tối hôm qua anh nỉ non bên tai cô,cô ngượng ngùng chui vào lòng anh.

Không được, anh không thể ngồi đây.

Đem điện thoại ném trên sô pha, anh đổi bộ trang phục, sốt ruột hoảng sợ đi ra ngoài, trước khi ra cửa nhớ tới di động quên mang, nếu Tống Thanh Y gọi điện thoại cho anh, hai người sẽ không liên lạc được.

Cầm lấy di động trong tay, vừa lúc di động vang lên.

Trình Dật vui mừng, còn nghĩ là Tống Thanh Y gọi cho anh.

Kết quả là cuộc gọi của tổng đài điện thoại.

Trình Dật chạy đến dưới lầu hỏi bảo an, hỏi anh ta có thấy Tống Thanh Y, bảo an nói vừa giao ban,nên không rõ nữa.

Trình Dật trong lòng càng hoảng sợ.

Trình Dật tìm trong tiểu khu xem Tống Thanh Y có lưu lại dấu vết gì không, nhưng tìm gần mười phút đều không có manh mối.

Trước mắt anh xuất hiện nhiều hình ảnh, cô mặc váy màu trắng nằm trong vũng máu, đám đông chen lấn, anh chỉ có thể đứng ở bên ngoài nhìn cô rời đi.

Trình Dật cảm thấy đầu đau muốn nứt, anh từ từ ngồi chồm hổm xuống.

Tay nắm chặt, mu bàn tay nổi đầy gân xanh.

Nước mắt rơi xuống đường anh lúng túng đứng lên.

Nếu Tống Thanh Y tự sát, anh thật sự không biết nên đối mặt như thế nào.

Trình Dật thích cô cả ngày đều yên tĩnh, thích cô đeo tai nghe ngồi trên máy tính gõ chữ, thích lúc cô vui mừng ngẩng đầu nhìn anh nở nụ cười.

Tuy rằng chỉ có mấy lần.

Một bàn tay vỗ trên vai anh một cái.Trình Dật còn tưởng là Tống Thanh Y, lập tức quay đầu, kết quả thấy một khuôn mặt tươi cười, "Nam ca, anh đứng ở đây làm gì vậy?"

Là Từ Trường Trạch.

Từ Trường Trạch cười nói: "Nhìn thấy em rất thất vọng sao?"

"Sao cậu lại tới đây?" Trình Dật nói chuyện đều phát run

Từ Trường Trạch nhìn con chó trong lòng "Lại đây cho anh xem nó, em vừa mua không lâu "

Con chó tên Akita, vừa mua không lâu, hiện giờ anh có chuyện muốn đi ra ngoài vài ngày, đành phải đem nó đưa đến chỗ Trình Dật, tối qua có nói với anh.

"Anh làm sao vậy?" Từ Trường Trạch chú ý Trình Dật có gì đó không thích hợp, "Ngã bệnh sao? Nhìn mặt anh rất trắng."

"Không..." Trình Dật đứng tại chỗ, âm thanh khàn khàn "Tống Thanh Y... Mất tích..."

"Mất tích?" Từ Trường Trạch nhíu mày.

Anh vừa định hỏi, điện thoại Trình Dật vang lên.

Trình Dật nhìn tên lập tức bắt đầu hoảng loạn, kích động ấn nút nhận: "Em hiện tai đang ở chỗ nào?"

Tống Thanh Y khẽ cười nói: "Làm sao vậy?"

Trình Dật run run "Anh hỏi em đang ở đâu?"

Tống Thanh Y không trả lời, chỉ hỏi lại, "Tìm em có chuyện gì?"

Trình Dật la lớn: "Anh hỏi em hiện tại ở chỗ nào!"

Tống Thanh Y cùng Từ Trường Trạch hoảng sợ.

Từ Trường Trạch cùng Trình Dật quen biết bốn năm, chưa bao giờ thấy qua Trình Dật lớn tiếng như vậy.

Anh từ trước đến giờ chủ yếu hay cười,nếu mất hứng sẽ đi ngủ, gặp được người anh không thích anh sẽ không nhìn tới họ, cũng sẽ không cùng người khác phát sinh xung đột.

Rất khó nhìn thấy trạng thái anh mất khống chế.

Đúng, chính là mất khống chế.

Giống như cảm xúc trên người đều bị Tống Thanh Y giữ.

Lần trước trong chùa, lần này lại là.

Lúc sau, Tống Thanh Y bỗng nhiên nói: "Anh đừng tức giận."

"Em ở bên ngoài cùng với Hà đào thương lượng một chút vấn đề kịch bản. Buổi sáng lúc đi ra ngoài nhìn anh đang ngủ nên không quấy rầy kêu anh dậy."

Cô nói chuyện nhẹ nhàng ôn nhu, Trình Dật tâm rốt cuộc cũng hạ xuống.

Trình Dật bỗng nhiên nở nụ cười, nhẹ nhàng thở ra nói: "Em không chết."

"Nói gì đấy." Tống Thanh Y nghiêm túc nói: "Ngày hôm qua em muốn chết, hôm nay không muốn."

"Ừm?"

Tống Thanh Y bình tĩnh nói: "Hiện tại em cảm thấy mình thật sự rất tốt.""Được." Trình Dật ngẩng đầu, nước mắt trong mắt đều bị ép trở về.

" Lúc em trở về sẽ mua kem cho anh." Tống Thanh Y nói.

"Được."

Trình Dật lại hỏi, "Em chừng nào thì trở về?"

"Còn có một ít chuyện thương lượng, sẽ nhanh thôi." Tống Thanh Y nói, "Anh bữa trưa tự mình ăn"

"Được."

Trình Dật bỗng nhiên cười một tiếng, "Em làm anh lo sợ."

Tống Thanh Y áy náy nói, "Xin lỗi."

"Em không có việc gì thì tốt." Trình Dật nói.

Tống Thanh Y nhẹ giọng nói: "Em cúp máy nhé."

"Được."

Điện thoại từ trong tay Trình Dật hạ xuống, rơi trên mặt đất phát ra một tiếng vang.

"Làm sao?" Từ Trường Trạch vội vàng buông con chó xuống, cầm lấy di động, "Nam ca?"

Trình Dật hai tay bụm mặt, cả người đều run rẩy.

Anh đứng ở tại chỗ, bất lực,đau thương bao phủ.

**

"Cậu ống gì?" Trình Dật mở ra tủ lạnh lấy ra một bình Sprite ném cho Từ Trường Trạch, "Cũng chỉ có cái này, không có cái khác."

"Sao cũng được." Từ Trường Trạch nói.

Trình Dật cũng lấy cho mình một bình Sprite, mở nắp uống một hớp, lúc sau cười nói: "Có phải bị tôi dọa cho một phen?"

Từ Trường Trạch lắc đầu, sau đó lại gật đầu.

"Cũng không đến mức." Từ Trường Trạch một ngụm Sprite, xuyên qua tim lành lạnh, cậu có chút không thể tin.

Trình Dật giống như bị vứt bỏ, ngồi xổm trên mặt đất bụm mặt khóc nức nở, bả vai khẽ run, một bên khóc còn một bên cười, "Còn tốt em không đi."

Cách gần một giờ, tâm tình của anh mới khôi phục lại.

Trình Dật ngồi trên sô pha, nhẹ nhàng giải thích: "Chỉ là anh đột nhiên nghĩ đến ba mẹ, có chút khổ sở."

Từ Trường Trạch gật đầu

Trình Dật nhìn Từ Trường Trạch cười

Trình Dật lại hướng Từ Trường Trạch ném cái gối qua bị cậu ta tiếp được, cậu ta bỗng nhiên thở dài, "Nam ca, anh không cần thiết phải nhớ chuyện cũ,đều đã qua rồi."

Trình Dật ở trên mặt cười bỗng nhiên ngừng lại.

Thật lâu sau, anh nhìn Từ Trường sờ sờ mặt mình

Cũng là bởi vì để cho người khác không nhìn ra bi thương mà anh đang cố gắng ngụy trang.

Trình Dật lười biếng nằm trên ghế sa lông,thật lâu sau, khóe môi hơi hơi giơ lên.Từ Trường Trạch nhìn anh bất đắc dĩ cười, lúc sau đứng dậy, "Được rồi, em còn có việc, tháp tháp là tên ở nhà em gọi cho nó,em giao cho anh nhé, đừng làm cho nó đói chết nha."

Trình Dật đứng lên tiện thể sờ sờ đầu tháp tháp, "Chỉ cần cậu không sợ tháp tháp làm con chó của chị dâu cậu lớn bụng là được."

Từ Trường Trạch trợn trắng mắt nhìn Trình Dật, "Tháp tháp là chó đực! Hơn nữa, nó còn chưa trưởng thành"

Trình Dật gật đầu.

Trình Dật liếc mắt nhìn tháp tháp đang bồi dưỡng tình cảm với con chó của Tống Thanh Y, đẩy Từ Trường Trạch ra bên ngoài, "Biết rồi, không phải ba giờ chiều lên máy bay sao? Không đi nữa thì ở lại."

Từ Trường Trạch bất đắc dĩ thở dài rời đi.

Chờ cửa phòng đóng lại, Trình Dật tựa vào trước cửa, hít thở sâu mấy cái, sau đó chạy đến phòng vệ sinh dùng nước lạnh rửa mặt, lúc này mới tỉnh táo.

Ngồi trên sô pha ngốc một chút, anh khép hờ mắt, chỉ chốc lát sau liền mơ màng...

Trình Dật mơ một giấc mơ....

Đứt quãng, không chân thật.

Một năm kia,vào giữa hè, mẹ anh mặc váy màu trắng cả người đều là máu, mà chiếc xe như là một đống sắt vụn dừng ở cách đó không xa, mà tay của mẹ anh giơ ra bên ngoài, cách đó không xa là tây trang cùng giày của ba anh.

Hai người không nằm cùng một chỗ.Báo chí,cảnh sát vây xung quanh mà Trình Dật ở một bên như thể chết lặng,anh nhìn thấy ba mẹ họ nằm trong vũng máu, anh đau đớn ngay cả một câu gọi bọn họ cũng không cách nào phát ra.

Năm đó là năm hạn,mùa hè vô cùng nóng, mà Trình Dật lại cảm thấy rất lạnh.

Rất rất lạnh.

Chương 22

"Đinh đông."

Trình Dật bỗng nhiên tỉnh dậy, trên trán đều là mồ hôi, từ trên bàn trà tìm khăn giấy lau, sau đó tiện tay ném vào trong thùng rác, lúc này mới đứng lên nói: "Đến đây."

"Đinh đông."

Chuông cửa lại vang lên.

Người ấn chuông có thể thấy được là người rất có kiên nhẫn.

Trình Dật điều chỉnh tâm tình của mình, khóe miệng mang ý cười, vừa mở cửa vừa nói: "Không phải có vân tay mở khóa sao? Như thế nào còn muốn..."

Cửa mở một nửa, Trình Dật liếc nhìn Trần Đạc, vẻ tươi cười lập tức cô đọng trên mặt, anh thay đổi sắc mặt, tức giận nói: "Cậu tới làm cái gì?"

Trần Đạc mặc trang phục thường ngày, tay mang theo một hộp quà, nhìn Trình Dật sắc mặt không tốt, "Tại sao là cậu?" Về sau còn mắng, "Đúng là âm hồn bất tán."

"Lời này là tôi nói với cậu mới đúng?" Trình Dật một tay bỏ vào túi, một tay nắm chốt cửa, ngăn cửa mở ra "Cậu tới làm cái gì?"

"A Thanh đâu?" Trần Đạc lười cùng Trình Dật nói nhảm, "Tôi tìm cô ấy có chuyện."

"Có chuyện gì?" Trình Dật nhướn mi, "Tôi là chồng của cô ấy, cậu có chuyện gì có thể nói với tôi."

"Chồng?" Trần Đạc hừ lạnh " A Thanh cùng cậu kết hôn bất quá vì giận tôi, cậu có từng gặp ông nội cô ấy sao? Được ông nội cô ấy chấp nhận sao?"

Trình Dật nhìn chằm chằm Trần Đạc, bỗng nhiên bĩu môi, nhún vai nói: "Đều không có."

Quả nhiên là như vậy.

Trần Đạc không khỏi vui vẻ, âm thanh nhẹ nhàng, "Cho nên cậu nên xem lại chính mình,cậu chỉ là một nam sinh vừa tốt nghiệp.Có tài gì cơ chứ,so với tôi cậu chỉ là một nhóc con chưa trưởng thành""

Nói rồi nhìn Trình Dật trên dưới quan sát, khinh thường cười nhạo nói: "Cũng phải,nếu cưới được A Thanh có thể giúp cho cậu vừa tốt nghiệp không phải phấn đấu hai mươi mấy năm,chỉ một năm cũng khiến cho cậu từ vô danh đến vạn người biết. Hiện tại thanh danh cô ấy hơi xấu, nhưng qua một thời gian ngắn cô ấy sẽ tốt thôi,vẫn là người được nhiều người khen ngợi "

Trình Dật cười,vỗ tay "Cậu nghĩ nhiều rồi."

Trình Dật nhẹ nhàng lộ ra thái độ khinh thường, Trần Đạc tức giận, "Cậu có ý gì?"

"Không có ý gì." Trình Dật cong môi cười, "Chính là cảm thấy người nào đó sống nhiều năm như vậy, càng sống càng biết tính toán,mà cậu cũng ngưng ý nghĩ ai cũng như cậu đi."

Trần Đạc sắc mặt khẽ biến, nhìn chằm chằm gương mặt Trình Dật đang cười nhạo mình.

Trình Dật nhẹ nhàng "Dù sao tôi vẫn còn trẻ, có nhiều tài nguyên, không giống người nào đó,già."

"Cậu!" Trần Đạc mở to hai mắt nhìn, một ngón tay chỉ Trình Dật, bị tức nói không ra lời.

Trình Dật lại không so đo, chỉ là nhìn chằm chằm Trần Đạc, làm cho Trần Đạc trong lòng sợ hãi.

Trần Đạc bỗng nhiên nghĩ đến ngày đó ở trong chùa, Trình Dật liều mạng với cậu, có nhiệt huyết, khiến Trần Đạc nghĩ tới bản thân mình lúc cậu mười tám tuổi.

Cũng là loại nhiệt huyết như vậy.

Sau này, cái nhiệt huyết đó dần dần bị hao mòn?

Trần Đạc nghĩ không ra, cũng lười nghĩ nhiều.

Trần Đạc nghĩ không nên đem thời gian của mình hao phí trên người Trình Dật chỉ tổ làm anh tức điên.

Thật lâu sau, Trần Đạc buông tay, ngón tay buông lỏng "Tôi đến tìm A Thanh, bà nội kêu tôi mang đồ ăn đến cho cô ấy."

"Đồ ăn thì tôi nhận, còn cậu có thể đi."

Trình Dật hướng Trần Đạc đưa tay ra.

Trần Đạc nhíu mày, "Cho cậu? Cậu cũng xứng?"

Trình Dật nhún vai, khinh thường, giọng điệu lại lười biếng, khóe môi cười nói: "Giấy kết hôn của chúng tôi cậu có cần xem lại không? Nơi cậu bây giờ đến là nhà tôi, lời nói của cậu lại không tôn trọng tôi là chủ nhân cái nhà này, vậy thì mời cậu mau chống rời khỏi đây."

"Còn có, tôi không xứng?" Trình Dật chỉ chỉ chính mình, liếc xéo Trần Đạc "Chẳng lẽ cậu xứng sao?"

Giọng điệu khinh thường làm Trần Đạc tức mà không biết nói sao, "Tôi dựa vào! Tôi cùng A Thanh nói yêu đương lúc đó cậu còn học sơ trung." "Thật ngại, bây giờ các người đã chia tay." Trình Dật móc móc móng tay, thổi một hơi, cả người đều rộng rãi thoải mái, đối với chuyện này không chút để ý.

"Chúng tôi cùng nhau lớn lên, làm việc với nhau, coi như chia tay chúng tôi cũng vẫn là bạn bè,cậu thì biết gì chứ!" Trần Đạc kiên định nói, "Nếu không có xích mích, thì cậu không thể nào cùng cô ấy kết hôn."

Không nói còn tốt, nói ra Trình Dật càng muốn đánh Trần Đạc.

Nhưng đánh người loại chuyện này rất không văn minh, trừ phi anh nóng nảy.

Hiện tại, anh còn chưa tới loại trình độ đó.

Cho nên Trình Dật dựa trên cửa, hướng Trần Đạc trợn mắt, "Vẫn là bạn bè? Ai chứng thực? Cô ấy chứng thực với cậu hai người là bạn bè?"

"Còn có, cùng bạn thân bạn gái mình ngoại tình mà còn công khai tình cảm thậm chí để bạn gái mình chịu ủy khuất, cậu làm người cũng tốt đó!"

Trình Dật mặt không đổi sắc một hơi nói ra, nhìn bộ dáng Trần Đạc giật mình mà cảm thấy khôi hài, nhưng vẫn không nhanh không chậm bổ thêm một đao, "Đừng nói làm bạn bè, người như cậu, là người nhìn đến liền muốn nôn."

"Đem tình cảm ra tính toán tỉ mỉ? Thượng Nghiên bây giờ có thể mang cho cậu thứ mà vợ tôi không cho cậu được. Nói trắng ra là, lúc trước cô ấy nguyện ý giúp cậu viết « Lý Tưởng Của Ta Quốc » là vì tình nghĩa,vậy mà các người không biết phải trái mà ngủ với nhau,đem cô ấy trở thành một người ngốc bị mọi người ức hiếp,cậu cho rằng chỉ cần cùng cô nói lời xin lỗi liền có thể mặc cho hai người sai bảo, chỉ tiếc các người nghĩ sai rồi, cho nên cậu bây giờ nóng nảy hối hận nghĩ giữ lại mối quan hệ này,mơ đi?"

Trình Dật hừ lạnh một tiếng nói: "Bây giờ còn nghĩ cùng cô ấy làm bạn bè? Cậu xứng sao?"

Trần Đạc: "..."

Trần Đạc đứng ở cửa, bỗng nhiên đỏ mắt.

"Mẹ nó, cậu nói bậy!" Trần Đạc hô: "Tôi trước giờ không nghĩ như vậy!"

"A Thanh chính là A Thanh, độc nhất vô nhị!"

"Ha ha." Trình Dật cong môi cười nhìn Trần Đạc "Trần Đạc, cậu nói lời này bản thân cậu tin sao?"

Trần Đạc chằm chằm nhìn Trình Dật, bỗng nhiên nở nụ cười.

"Tôi vì sao phải nghe lời cậu?" Trần Đạc sửa sang lại trang phục của mình, cảm xúc bình tĩnh, giống như vừa rồi cái gì đều chưa từng xảy ra, hời hợt nói: "Tùy cậu nói tôi như thế nào, A Thanh đâu? Kêu cô ấy đi ra gặp tôi."

Sợ Trình Dật nói cái gì nữa, sớm nói: "Cho dù là vợ chồng cũng được quyền kết bạn tự do."

Trình Dật nhìn cậu, không khỏi vỗ tay, "Kỹ xảo biểu diễn thật tốt."

"Cùng ngươi có rắm —— quan hệ"" Trần Đạc trả lời hừ một tiếng, có chút cao hứng "A Thanh không có khả năng coi trọng loại người như cậu, ngoại trừ mặt thì không có điểm nào tốt, hoàn toàn không phù hợp với A Thanh." "Tôi không phù hợp?" Trình Dật chỉ chỉ mặt mình, "Vậy ai phù hợp? Chẳng lẽ —— là cậu?"

Trình Dật cười lạnh, sau đó lên tiếng hô, "Tháp tháp."

Chó Akita thuộc về chó săn, tuy rằng tháp tháp còn nhỏ, nhưng vẫn có thể dọa người.

Trình Dật hướng về phía Trần Đạc nâng cằm, nhìn tháp tháp nói: "Cắn cậu ta!"

Tháp tháp đứng tại chỗ cân nhắc, lập tức nhìn Trần Đạc xông đến, mà con chó của Tống Thanh Y cũng không cam lòng, hai con chó đều hướng tới Trần Đạc nhào qua, xé rách ống quần cậu ta.

Trần Đạc bị dọa,cậu nhịn không được mắng, "Đồ vô liêm sỉ!"

Trình Dật đứng ở cửa nhìn Trần Đạc chật vật chạy đi, lớn tiếng nói: "Về sau đừng tới nhà của tôi, bằng không tôi thấy một lần —— kêu chó cắn cậu một lần!"

**

Trần Đạc bị chó đuổi theo kích động đi xuống lầu, trong tay,hộp quà còn chưa có đưa.

Bị chó dọa một hồi như có bóng ma, Trần Đạc vừa đi vừa quay đầu nhìn, trên trán toàn là mồ hôi, nghĩ thầm: Trình Dật chính là cái người vô lại nhất mà cậu từng gặp! Thật không biết A Thanh coi trọng cậu ta ở điểm nào.

Hơn hai mươi tuổi, cuồng vọng lại tự đại, còn đi lên khiển trách đạo đức của cậu.

Cũng không nhìn xem mình là người nào?

Rõ ràng chính là cái người vì tiền bán nhan sắc.

Nhưng làm cậu đau lòng là, A Thanh như thế nào lại biến thành bộ dạng như bây giờ?

Cô vì sao lại tự giày xéo chính mình?

Cậu phải cùng A Thanh nói chuyện một chút, coi như hai người chia tay, cô cũng là người cùng cậu lớn lên,là em gái nhà bên mà cậu chơi từ nhỏ.

Trần Đạc nghĩ như thế, tại chỗ rẽ đụng phải một người.

Trần Đạc vội vàng nói: "Đi không..." Nói một nửa, cúi đầu nhìn người trước mắt có chút kinh ngạc, "A Thanh?"

"Là anh?" Tống Thanh Y tay cầm một túi kem, đang định lấy điện thoại di động ra điện cho Trình Dật hỏi có cần hay không mua thức ăn, không ngờ lại cùng người khác đụng phải.

Nhìn Trần Đạc, cô vừa mới bình tĩnh hôm qua,nay tâm lại dao động, cầm điện thoại đặt về trong túi, trong lòng bàn tay cầm thật chặc túi nilon, cả người đều trong trạng thái phòng ngự.

Tống Thanh Y không nghĩ cùng Trần Đạc nói chuyện, muốn rời đi, nhưng Trần Đạc lại giữ cổ tay cô, "A Thanh, anh có lời muốn cùng em nói."

"Không muốn nghe." Tống Thanh Y quyết liệt.

"Em thật không có trái tim?"

Tống Thanh Y không nói chuyện.

Lúc tay Trần Đạc chạm vào cô, cô cảm thấy ghê tởm.

Trần Đạc nói: "Bà nội kêu anh mang cho em ít thức ăn, A Nghiên cũng mua cho em."

Tống Thanh Y: "Không muốn."

"Nếu em không thích A Nghiên." Trần Đạc nói: "Nhưng còn bà nội cũng không để ý sao?"

Tống Thanh Y bỗng nhiên quay đầu nhìn Trần Đạc,

Trần Đạc im lặng nửa ngày.

Tống Thanh Y quay đầu muốn đi, Trần Đạc lại kéo lấy cánh tay cô, giọng điệu nghiêm túc, "Anh vừa nãy gặp Trình Dật, có nói chuyện với cậu ta,em có muốn biết không?."

Chương 23

Tống Thanh Y đứng tại chỗ, trố mắt nhìn Trần Đạc.

Trần Đạc cho rằng cô rốt cuộc cũng chịu nghe lời của mình "Không bằng chúng ta tìm một chỗ nào nói?"

Tống Thanh Y cau mày, nhìn Trần Đạc cười lạnh"Trần Đạc, anh quả thật..."

Trần Đạc khó hiểu, "Có ý gì?"

"Trình Dật cùng anh có quan hệ gì?" Tống Thanh Y hỏi ngược lại: "Mà phải tới mức em cùng anh nói chuyện? Trần Đạc anh cho rằng anh là ai?"

"Anh..." Trần Đạc nhìn cô.

Tống Thanh Y hít sâu "Mặc kệ anh đối với em như thế nào thì Trình Dật cũng sẽ không giống em,không phải là người anh có thể nhục mạ, tính cách cậu ấy đơn giản nhưng không phải là người anh dễ chọc vào,cũng sẽ không để anh khi dễ."

Tống Thanh Y bỗng nhiên nhìn Trần Đạc nở nụ cười.

"Trần Đạc, anh là người vô cùng ích kỉ và em cũng ích kỉ,anh ấy bây giờ là chồng em,em cũng sẽ không để anh nhục mạ anh ấy?"

Trần Đạc đứng tại chỗ.

Tống Thanh Y không nhiều lời, cuối cùng chỉ liếc mắt nhìn anh,không lưu tình chút nào rời đi.

Chỉ để lại cho anh một cái bóng lưng.

Trần Đạc tay nắm chặc hộp quà, môi mỏng nhếch, cả người đều tức giận.

Mà cô gái vừa rồi anh gặp lại giống nhưng không giống tính cách Tống Thanh Y,cùng người mà anh biết từ thuở nhỏ không phải là một.

Trong ấn tượng, cô sẽ đẩy đẩy anh, "A Đạc, anh trở về đi, không cần qua đây thăm em."

"A Đạc, anh đừng có vò đầu em nữa, vò như thế sẽ mãi không cao lên được."

"A Đạc, em muốn viết bản thảo, ngày sau lại cùng nhau đi ra ngoài ăn cơm có được hay không?"

Nhưng bây giờ ——

Tất cả đều thay đổi.

Cô quyết liệt lại tàn nhẫn, vô cùng không nể mặt anh.

**

Trình Dật từ trong phòng bếp lấy ra chân giò hun khói, chia làm hai nửa, một nửa cho tháp tháp, một nửa cho con chó nhỏ của Tống Thanh Y.

Anh ngồi trên mặt đất, bàn tay vuốt ve bộ long của chúng "Hôm nay hai tụi bây biểu hiện không tệ, về sau gặp được những người như vậy phải cắn cho cậu ta biết chúng ta không hiền, có biết hay không."

Trình Dật cùng hai con chó chơi một lát, lấy điện thoại di động ra nhắn cho Tống Thanh Y: Vẫn chưa về tới sao?

Tin nhắn vừa hiển thị đã gửi, cửa nhà liền bị mở ra.

Tống Thanh Y vào cửa liền đem kem bỏ vào tủ lạnh, ở bên ngoài hơi lâu,có lẽ tan mất rồi.

Cô cùng Hà Đào đều sớm nói chuyện xong, cô cố ý ở bên ngoài lâu một chút,một lát mới trở về.

Cô từ phòng bếp đi ra, hỏi Trình Dật: "Anh có phải gặp được Trần Đạc?"

Trình Dật không lên tiếng.

Tống Thanh Y: "Trần Đạc cùng anh nói chuyện à."

Trình Dật không trả lời, thật lâu sau ừm một tiếng.

" Trần Đạc cùng anh nói cái gì?" Tống Thanh Y hỏi.

Trình Dật không vui, "Không nói gì."

Không nói gì?

Tống Thanh Y cảm thấy không có khả năng.
Dựa vào sự hiểu biết của cô với Trần Đạc, đại khái sẽ nói với Trình Dật những lời nói vô cùng khó nghe.

Trình Dật bình thường được nhiều người thích, sẽ không giống như cô, lời mắng nào đều có thể nói ra.

Hiện tại sợ cô lo lắng nên cũng không nói cho cô biết cùng Trần Đạc lúc nãy xảy ra chuyện gì.

Tống Thanh Y nhìn anh.

"Xin lỗi." Tống Thanh Y nói.

Trình Dật nói: " Là Trần Đạc làm sai vì sao em cứ phải xin lỗi,luôn luôn nhận về mình,rõ ràng là em không có làm sai?"

" Trần Đạc nói với anh cái gì?" Tống Thanh Y nói sang chuyện khác.

"Thật sự không nói gì."

Trình Dật càng như vậy, Tống Thanh Y trong lòng lại càng không thoải mái.

Bình thường anh sẽ cười, càng ở chung với cậu cô càng thấy Trình Dật như là một bảo tàng,tuổi tác tuy nhỏ, nhưng cái gì cũng biết.

Lúc trước Trình Dật không vui là vì chuyện của cô, còn bây giờ vì Trần Đạc mà rầu rĩ không vui, trong lòng cô càng thêm áy náy, thậm chí tự trách.

Nếu không phải do cô, Trình Dật hiện tại cũng sẽ sống tốt, còn có thể cùng người tốt hơn cô yêu đương.

" Trần Đạc đến cùng cùng anh nói cái gì? Anh nói cho em biết có được hay không?"

Trong phòng vô cùng yên tĩnh.

Thật lâu sau, Trình Dật chậm rãi nói: " Trần Đạc nói anh là bởi vì tiền mới cùng em kết hôn. Cùng em kết hôn có thể không cần phấn đấu nữa. Nói anh bán mình cầu vinh. Còn nói..."

"Còn nói anh chính là bại hoại của xã hội."

"Cái gì!" Tống Thanh Y nhịn không được nói " Trần Đạc như thế nào lại nói anh như vậy?!"

Cô nghe những lời này, cả người đều tức giận, huống chi là Trình Dật!

"Không có việc gì." Trình Dật lên tiếng nói: " Trần Đạc tuy nói rất nhiều nhưng tất cả đều là sự thật,anh đúng là người bán mình cầu vinh."

"Không có." Tống Thanh Y phản bác: "Em chưa từng coi anh là người như vậy."

"Vậy em xem anh là cái gì?" Trình Dật hỏi lại. "Em..." Tống Thanh Y muốn nói, nhưng trong đầu hoàn toàn không có một từ thích hợp.

Viết nhiều kịch bản như vậy, cô có thể nói mình vô cùng đa dạng từ ngữ, nhưng giờ phút này vô cùng cạn lời.

Trình Dật lại hỏi, "Cho nên... Là cái gì? Bạn bè sao?"

"Không phải." Tống Thanh Y lắc đầu.

Giữa hai người,bầu không khí không được tự nhiên.

Tống Thanh Y mím môi móc sô pha, vừa định nói, di động liền vang lên.

Là số lạ.

Cô từ trước đến giờ không nhận, nhưng bây giờ cùng Trình Dật không khí quá lúng túng, cô cũng không biết nên nói như thế nào, nghĩ thầm bất kể là bán bảo hiểm hay gì đó chẳng hạn, ít nhất đều có thể làm cho không khí giữa cô và Trình Dật dịu đi một chút.

Cô nhận, hơn nữa còn rất lễ phép, "Alo,ai vậy ạ."

Bên kia truyền đến một giọng nói quen thuộc "A Thanh, em đang chờ điện thoại của anh sao?."

Là Trần Đạc.

Tống Thanh Y sắc mặt thay đổi, trực tiếp cúp điện thoại.

Cô vừa nhìn về phía Trình Dật, cả người anh đều tản ra lạnh lẽo.

Trần Đạc lại điện thoại đến.

Treo.

Cô cắt đứt 3 lần, Trình Dật lên tiếng nói: "Sao em không nhận,là Trần Đạc."

Cô nhìn Trình Dật sau đó ấn phím nhận

"Trần Đạc, anh có bệnh sao?" Tống Thanh Y run run "Lúc trước ngoại tình là anh, từ bỏ em lựa chọn Thượng Nghiên cũng là anh, lúc em bị người ta mắng anh lại không thay em nói câu nào, trước kia là do em mù không biết nhìn người, mà em cũng không mắng qua anh một câu, nhưng anh bây giờ dựa vào cái gì còn muốn xen vào cuộc sống hôn nhân của em?"

"Anh cho rằng anh là ai! Nhiều năm như vậy,em không nợ anh! Tất cả đều anh muốn, anh đều chiếm được rồi, bây giờ anh còn quấy rối em làm cái gì?? Trình Dật cùng anh có quan hệ sao? Anh ấy tốt hay là xấu không cần anh đánh giá! Về sau cũng không cần anh tới nhà của em! Chúng ta chia tay rồi! Cũng tuyệt giao rồi! Chúng ta đều sẽ không trở về như trước kia nữa! Anh có hiểu hay không?!"

"A Thanh..." Trần Đạc cũng tức giận "Cậu ta đến cùng cho em uống thuốc mê gì! Cậu ta rõ ràng là đang lợi dụng em! A Thanh, em đừng có ngu ngốc như vậy."

"Anh mới ngốc! Cả nhà anh đều ngốc! Trần Đạc, anh có bệnh hay không! Em nói lại lần nữa! Hai chúng ta bây giờ đã không còn quan hệ gì nữa! Anh cùng Thượng Nghiên ân ân ái ái như thế nào em đều mặc kệ, anh cũng đừng để ý những việc riêng tư của em. Trình Dật muốn như thế nào em đều nguyện ý cho anh ấy! Không nói đến hiện tại em không có gì cả, nhưng nếu có một ngày em có,em đều nguyện ý cho anh ấy,chuyện của em giờ không còn là của anh nữa rồi,Trần Đạc anh buông em đi,anh sống tốt khoảng trời của anh mà em có lựa chọn của em!"

Trần Đạc: "..."

Tống Thanh Y ngồi trên sofa, nói chuyện căn bản không suy nghĩ, nghĩ cái gì thì nói cái đó.

"Trần Đạc, em không muốn cùng anh cãi nhau. Trình Dật là gì của em, trong lòng em hay anh đều vô cùng rõ ràng, đừng lại nói cái gì muốn tốt cho em, nếu không phải bởi vì bà nội, em đều không nghĩ sẽ cùng anh nói những lời này."

"Anh vẫn luôn nói em thay đổi, anh quay đầu nhìn xem, từ đầu ai mới là người thay đổi!"

"Chẳng lẽ sau tất cả mọi chuyện anh còn muốn em chúc phúc cho hai người,Trần Đạc em không làm được,em cũng sẽ không tha thứ cho hai người...?"

Trần Đạc hít một hơi thật sâu, "A Thanh, em thay đổi, nhất định là do Trình Dật làm em thay đổi,lúc trước em chưa từng nói với anh như vậy."

"Em lặp lại lần nữa! Về sau đừng tới nhà em, lại càng không được nhúng tay vào tình cảm em và Trình Dật. Nếu lại đến nhà em, em liền nói cho bà nội biết toàn bộ sự thật!"

Sau khi nói xong Tống Thanh Y trực tiếp cúp điện thoại, ngón tay đều run rẩy, cô cảm giác huyết áp mình đều tăng vọt.

Tống Thanh Y nhìn Trình Dật "Xin lỗi."

Trình Dật bỗng nhiên đứng lên, bất ngờ Trình Dật ôm chặt cô, hô hấp ấm áp bên cổ cô, làm cô nổi một tầng da gà,do dự một chút, Tống Thanh Y ôm lấy Trình Dật.

Trình Dật bên tai cô nói thật nhỏ "Anh thích em,Tống Thanh Y "

Chương 24

"Cái gì!" Ngụy Gia ném một lon bia qua cho Trình Dật "Nam ca, anh thật sự mắng Trần Đạc như vậy?"

Trình Dật thuận thế đem nắp bia kéo ra, nhíu mày, "Anh còn thả tháp tháp cắn cậu ta."

"Cao tay nha." Ngụy Gia hướng Trình Dật dựng ngón cái

Trình Dật mở miệng, "Được rồi, tìm các cậu tới đây là để thương lượng chính sự."

"Chuyện gì thế?"

"Tiết mục của cậu khi nào thì bắt đầu ghi hình?" Trình Dật hỏi.

"« diễn viên dự bị »?" Từ Trường Trạch nói: "Ngày 15 tháng 6."

"Nam ca, anh thật sự không tham gia hả?" Ngụy Gia ấn khuỷu tay ở trên vai Trình Dật, "Tô Giang không tham gia cũng không phải lần đầu, còn anh sao lại không tham gia? Chẳng lẽ tiếp tục làm người mẫu?"

"Không." Trình Dật lấy tấm danh thiếp ra, "Tôi được mời thử vai."

Ngụy Gia đoạt lấy "Ôi trời,là Hà Đào đó!"

"Chẳng lẽ chị dâu nhờ Hà Đào sao?" Ngụy Gia hỏi.

Trình Dật liếc xéo Ngụy Gia, "Tôi vô dụng như vậy sao?Phải nhờ tới cô ấy"

Ngày đó anh chỉ là đi dạo xung quanh trường học một chút, vô tình gặp Hà Đào,cô ấy liền ngăn anh lại, giới thiệu bộ phim và nhét một tấm danh thiếp cho anh, mời anh 2 ngày nữa đi thử vai.

"Hiện giờ Hà Đào trong tay còn kịch bản mới sao?" Từ Trường Trạch khó hiểu

"« Cấm Chỉ Dự Mưu »." Trình Dật nói: "Trần Đạc cùng Thượng Nghiên không diễn nữa, tất cả đều bắt đầu dùng người mới diễn."

Ngụy Gia kinh ngạc, "Hai người kia trở mặt cũng nhanh quá đi"

Lúc trước quan hệ với Tống Thanh Y có bao nhiêu là tốt, hiện tại Tống Thanh Y vừa xảy ra chuyện, hai người đó lập tức phủi sạch quan hệ.

"Không phải là rất bình thường sao?" Trình Dật nói, "Trong giới giải trí này, còn rất nhiều người bội tình bạc nghĩa."

"Không không không." Ngụy Gia liều mạng lắc đầu, "Đó là do bọn họ có nhân phẩm vô cùng tệ,sao anh có thể nói chung chung như vậy,bọn họ là bọn họ,trong cái giới này, cũng còn những người tốt."

"Đúng." Từ Trường Trạch phụ họa

"Nhưng trong cái vòng này dù sao nếu liên quan đến tiền tài,nổi tiếng, cạnh tranh cũng xem là nhiều rồi." Trình Dật nói.

Ba người nói chuyện một lát, mỗi người phát biểu ý kiến của mình.

Nói đến cuối cùng, Trình Dật mệt mỏi nằm trên sô pha trong nhà Ngụy Gia ngủ.

Ngụy Gia còn đang nói, Từ Trường Trạch lại "Xuỵt" một cái.

Ngụy Gia im lặng, thật cẩn thận nhìn, đem di động nhắn cho Từ Trường Trạch: Anh ấy tối hôm qua đi ăn trộm hả?

Từ Trường Trạch: Những người đã kết hôn cậu không thể hiểu được đâu.

Ngụy Gia:... Vậy cậu hiểu sao???

Từ Trường Trạch: Độc thân, nhưng đã thấy người xung quanh vài lần.

Ngụy Gia:...

Từ Trường Trạch nhìn Ngụy Gia mặt mờ mịt, không khỏi gợi ý.

- nhìn xương quai xanh đi.

Ngụy Gia: Làm sao vậy? Cũng bình thường không có gì lạ.

- áo sơmi bên trong.

Ngụy Gia: Có một cái dấu màu tím tím, làm sao vậy?

Từ Trường Trạch tắt di động, nhìn Ngụy Gia,đúng là ngốc mà.

Ngụy Gia nhìn chằm chằm xương quai xanh Trình Dật, trên đó có dấu răng, làm khẩu hình miệng nói với Từ Trường Trạch: Chẳng lẽ bị tháp tháp cắn?

Từ Trường Trạch:...

Ngụy Gia cuối cùng cũng đem Trình Dật tỉnh, anh mơ mơ màng màng đẩy đầu Ngụy Gia, còn chưa tỉnh ngủ "Cậu là chó à."

Ngụy Gia bĩu môi, "Anh bắt nạt em không yêu đương."

Trình Dật đem áo sơmi mở ra, lộ ra xương quai xanh cùng dấu hôn, nhẹ nhàng nói: "Vợ cắn."

Ngụy Gia: "..."
**

Tống Thanh Y hôm nay nhận được tin « Cấm Chỉ Dự Mưu » khởi động máy, nam nữ diễn viên chính đều đã định, một là cô gái ở trường nghệ thuật, một là chàng trai trường Bắc truyền thông.

Đạo diễn phụ trách cùng nhân viên sàng chọn, cô chẳng qua cùng đạo diễn hỏi vài câu, hỏi bóng hỏi gió, ngoại trừ 2 diễn viên chính, còn lại đều là sinh viên thực tập và năm 2.

Tống Thanh Y trong lòng nghĩ.

Trình Dật sẽ không có đi thử vai chứ, mà khí chất của Trình Dật trong bộ phim này cũng tương đối thích hợp,cô thấy nếu Trình Dật tham gia sẽ hoàn toàn không có vấn đề.

Lúc trước Tống Thanh Y ra ngoài công tác.

Do là phim mới nên thường thường sẽ chụp vài poster đại diện đúng nhân vật xây dựng,sau đó chụp thêm vài bộ để sau có thể tuyên truyền rộng rãi cuối cùng sẽ là khởi động máy, thời gian đó cực kì gấp rút phải thật kĩ càng, hầu như là đi khắp nơi, lên núi sau đó ra sa mạc, từ nam ra bắc đều đi qua một lần,chủ yếu là tìm đúng phong cảnh cho hợp ngữ cảnh, rồi góc máy,độ tương phản,....tạo ra một trailer bao trùm nội dung ý nghĩa của bộ phim,trong khoảng thời gian đó,làm việc không ngừng nghỉ,ngay cả thời gian ăn uống cũng không có.

Hiện tại,cô đã cùng đạo diễn bàn bạc diễn viên cùng kịch bản vô cùng kĩ lưỡng, tổ chế tác thông báo 2 ngày sau sẽ đi...cô vô cùng mong đợi,chủ yếu là lâu lắm rồi cô không có bận rộn như thế.

Thói quen của Tống Thanh Y bình thường đều đi sớm một ngày.

Trở về phòng thu thập một chút đồ đạc, đã là buổi tối, Trình Dật còn chưa có về.

Cô định gọi điện thoại hỏi anh, nhưng cảm thấy không thích hợp, Trình Dật lâu lâu mới cùng bọn Ngụy Gia gặp mặt,nếu điện thoại thì không hay lắm.

Cơm tối cả hai đều ăn ngoài, cô ngồi trên sô pha chờ, sau đó lại ngủ quên,lúc tỉnh lại đã hơn một giờ đêm, cô nhìn di động, vẫn là không có tin tức.

Tống Thanh Y nhìn Samoyed nhu thuận ghé vào sofa, cô đưa tay sờ nó, hôm trước còn định mang nó đi tim vacxin phòng bệnh, nhưng mấy ngày nay cũng không nhớ, Trình Dật ngoài miệng tuy rằng ghét bỏ, nhưng mỗi ngày,cho nó ăn đều là Trình Dật, cho nó tắm rửa cũng là Trình Dật tắm.Thậm chí người đặt tên cho nó là Samoyed cũng là Trình Dật

Cô ngày mai rời đi, ở nhà người chăm nó vẫn sẽ là Trình Dật.

Lúc cô suy nghĩ miên man, chuông cửa vang lên.

Đồng hồ vừa lúc 2 giờ, Tống Thanh Y lập tức rùng mình một cái.

Đêm đó, Trần Đạc bộ mặt dữ tợn,nhào qua cô, cô vô lực giãy dụa,Trần Đạc cũng không làm gì cô anh ta chỉ hơi mất khống chế mà cô lại tuyệt vọng không giãy dụa,nước mắt rơi trên bàn tay Trần Đạc,anh nhìn cô sau đó xin lỗi.

Nếu chuyện ngày đó trở lại một lần nữa...

Tống Thanh Y đứng lên, theo thói quen gọi điện thoại cho Trình Dật, di động tắt máy.

Tiếng chuông cửa vang, Tống Thanh Y đi qua, cô đứng ở cửa hỏi: "Ai vậy?"

"Chị dâu là chúng em." Ngụy Gia nói "Nam ca uống say, chúng em đưa anh ấy về."

Tống Thanh Y trực tiếp mở cửa.

Mùi rượu nồng nặt ở trên người Trình Dật, Trình Dật mặc sơmi trắng, nút áo mở 2 cúc, lộ ra xương quai xanh, đầu khoát lên Ngụy Gia, đã quá say.

Tống Thanh Y hỏi: "Như thế nào uống tới như vậy?"
Ngụy Gia cùng Từ Trường Trạch trên mặt hơi đỏ, vẫn còn thanh tỉnh,mà Trình Dật lại say không biết trời trăng.

Ngụy Gia giải thích: " Hàng năm ngày này,Nam ca đều sẽ đi uống rượu, nhất định say không còn biết gì mới được, chúng em cũng đã quen rồi."

Tống Thanh Y mở cửa, "Trước tiên vào nhà đi."

Ngụy Gia cùng Từ Trường Trạch đem Trình Dật vô phòng,sau đó liền tạm biệt đi về, Tống Thanh Y tiễn hai người bọn họ rời đi, lúc này mới trở về phòng.

Có lẽ là tư thế ngủ không thoải mái, anh trở mình, di động từ túi quần rơi ra ngoài.

Tống Thanh Y vội vàng cầm lấy, phát hiện còn 5% pin, nhanh chóng gim điện.Sau đó thấy trên điện thoại gần 100 cuộc điện thoại.Điện thoại lại đến,cô nghĩ ngợi, vẫn là cúp máy.

Đi vào phòng vệ sinh lấy khăn nóng cho Trình Dật lau mặt, màn hình lại sáng lên vẫn là số điện thoại kia.

Trình Dật lúc trước có nói qua cha mẹ mình sớm mất, được ba mẹ nhận nuôi, anh có một anh trai cùng một em gái, đều không thân,còn có mẹ Ngụy Gia cũng xem anh là con nuôi mà đối đãi.

Cô không nghĩ sẽ nhận điện thoại, nhưng biết đâu là do xung đột bên nhà ba mẹ nuôi mà uống say đến vậy,nên anh trai mới điện thoại liên tục cho anh.

Tống Thanh Y suy đoán, sau đó đắp chăn cho Trình Dật, khiến anh ngủ thoải mái hơn một chút.

Nhìn màn hình di động vẫn sáng, Tống Thanh Y cuối cùng vẫn lựa chọn nhận"Xin chào."

Đầu điện thoại bên kia im lặng, lúc sau bình tĩnh hỏi: "Là di động Trình Dật sao?"

Tống Thanh Y: "Phải."

"Trình Dật đâu?" Đầu kia điện thoại hỏi.

Tống Thanh Y mắt nhìn người trên giường, nhẹ nói, "Anh ấy uống say."

Đầu điện thoại bên kia im lặng sau nói " Trình Dật có khỏe không?"

"Hiện tại đang ngủ, không quá tốt." Tống Thanh Y nói chuyện "Xin hỏi anh tìm anh ấy có chuyện gì không?"

"Ngày mai kêu cậu ta gọi điện thoại cho tôi." Đầu kia điện thoại lại nói, "Biết tôi là ai không "

Tống Thanh Y nói, "Anh trai khác cha khác mẹ."

Đầu điện thoại bên kia nở nụ cười, "Cậu ta cùng cô nói cái gì?"

Tống Thanh Y mím môi, "Không nói gì cả,chỉ đơn giản nói qua một chút."

"Vậy sao không sửa cách xưng hô?" Đầu điện thoại bên kia khẽ cười nói: "Em dâu?"

Tống Thanh Y: "..."

Không biết tại sao, cô cảm giác trong phòng hơi nóng, mặt đỏ lên.

Cô ấp úng nói không ra lời, đầu điện thoại bên kia cũng không trêu cô, khôi phục giọng điệu nghiêm túc "Anh vài ngày sẽ đến, bảo cậu ấy lưu ý thời gian "

"Dạ." Tống Thanh Y ứng.

"Còn em?" Đầu kia điện thoại hỏi.

"Sao... Sao ạ?" Tống Thanh Y bỗng nhiên đổ mồ hôi lạnh.

"Em xem mình có thời gian rãnh không?" Giong nói trong điện thoại nhẹ nhàng bâng quơ hỏi cô.

Tống Thanh Y: "..."

Thật lâu sau, đầu bên kia nói, "Có thời gian kêu cậu ta mang em về nhà."

Tống Thanh Y lúng túng dạ một tiếng.

Đến khi cúp điện thoại, Tống Thanh Y phía sau lưng đều là mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Cô cảm thấy tiếng nói trong điện thoại có chút quen tai, nhưng lại không nhớ nổi đã nghe qua ở nơi nào.

Hơn nữa...

Mang cô về nhà?

Cô cảm thấy còn chưa tới như vậy?

Vì thế, Tống Thanh Y một đêm không ngủ, lưu lại tờ giấy cho Trình Dật đặt ở đầu giường, suốt đêm thu dọn đồ đạc vội vàng ra khỏi thành Bắc.

Chương 25

« Cấm Chỉ Dự Mưu » là một bộ phim điện ảnh hiện đại trinh sát, Giảng Thuật là cảnh sát ngầm. Là người trong đội cảnh sát chuyên chức là nằm vùng, trải qua muôn trùng khó khăn,nguy hiểm cuối cùng phối hợp cảnh sát diệt trừ cái ác.

Cho nên lần này địa điểm chụp ảnh tại Vân Quý núi nhiều, cây cối um tùm,rất thích hợp,khí hậu cũng tốt.

Tống Thanh Y xuống máy bay,gọi taxi đến khách sạn Hà Đào đặt trước, cùng Hà Đào nói chuyện một hồi sau đó sửa soạn đồ đạc trong khách sạn.

Sau đó tắm rửa thay quần áo, mở máy tính, bắt đầu trau chuốt kịch bản.

Đây là thói quen của cô, lúc bắt đầu quay trailer câu câu chữ chữ đều cần phải cân nhắc một chút, sau đó giao một bản cho đạo diễn, sau đó mới có thể an tâm.

Ngồi bên máy tính liền quên thời gian, chờ lúc cô xong việc đã gần chạng vạng, Tống Thanh Y lười biếng duỗi eo lấy điện thoại di động ra nhìn thấy Trình Dật phát WeChat cho cô: Em đi đâu?

- Em có hay không lại là mất tích?

- Anh sai rồi, tối qua không nên uống nhiều quá.

- A Thanh, đừng không để ý tới anh.

Sau đó có năm cuộc gọi nhỡ, WeChat lại cách hơn mười phút:

- Anh nhìn thấy tờ giấy.

- Em về sau muốn ra ngoài đều phải gọi cho anh, tờ giấy dễ dàng rơi mất.

- Lần trước ở dưới sàng, lần này lại rớt dưới giường.

Ngay sau đó là giọng nói, "Em làm việc nhớ mau chóng trở về."

Mang theo sự lưu luyến, Tống Thanh Y nghe đến lỗ tai nóng lên.

Sau đó là....

- Anh sẽ rất nhớ em.

- Tối qua Anh hai gọi điện thoại nói với em cái gì? Hôm nay lúc nói chuyện hơi kì quặc.

Tống Thanh Y gõ vài chữ lại xóa đi, không biết trả lời như thế nào.

Bụng cô kháng nghị, một ngày chưa ăn gì, cảm giác cả người đều muốn phản đối, cô vội vàng lấy đồ đi xuống lầu ăn cơm, lúc vào thang máy nhìn di động, trả lời Trình Dật: Em đến nơi rồi.

- Trong khoảng thời gian này em không ở nhà, anh nhớ đối xử tốt với mình và chó con.

- Em đi đâu? Về nhà sao?

Tống Thanh Y phản ứng đầu tiên là: Về nhà? Cô về nhà làm cái gì?

Sau đó đột nhiên nhớ tới, cô lưu lại tờ giấy chỉ có bốn chữ: Em đi ra ngoài.

Không viết đi chỗ nào, Trình Dật lại tưởng cô cùng Hà Đào thương lượng kịch bản.

Anh đương nhiên sẽ nghĩ cô chỉ là ra ngoài cùng bạn bè trao đổi kịch bản.

Hiểu lầm cũng lớn.

Tống Thanh Y đột nhiên chột dạ, cô đang muốn gửi cho Trình Dật định vị của mình, thang máy đã đến lầu một, sợ thang máy đóng cửa, cô cúi đầu một bên phát định vị một bên đi ra ngoài, còn chưa đi vài bước liền đụng phải một người.

Cô hôm nay lúc ra cửa mang mũ lưỡi trai, mũ lập tức bay ra ngoài, đầu cô đụng mạnh đến mức xoay vòng vòng, tay run lên, di động cũng rớt xuống đất.

Ba một tiếng.

Có thể nghĩ di động rơi có bao nhiêu thảm.

Tống Thanh Y ôm đầu lui về sau một bước, vội vàng xin lỗi, "Thực xin lỗi, thực xin lỗi..."

Người đối diện không nói chuyện.

Di động cũng không ai nhặt, Tống Thanh Y bị đau mở to một con mắt, ngồi xổm trên mặt đất nhặt hai cái di động, cô mang di động nhặt lên, sau đó nhìn đến tay của người kia,Tống Thanh Y động tác dừng hai giây, sau đó ngẩng đầu, quả nhiên thấy được gương mặt Trình dật.

Cô mở to hai mắt "Anh... Như thế nào lại ở đây?"
Trình Dật ôm cánh tay đứng chỉ cách cô một bước, cúi đầu nhìn chằm chằm con mắt của cô "Lời này là anh nên hỏi em? Bà xã "

Tống Thanh Y chậm rãi đứng lên, mím môi, không biết nên nói cái gì.

Trình Dật đang kéo rương hành lý..

Trình Dật xuất hiện ở đây là vì cái gì?

Tống Thanh Y đầu óc nhanh chóng dịch chuyển, rốt cuộc ——

Cô không thể tin ngẩng đầu nhìn Trình Dật, "Anh theo dõi em?"

Trình Dật nhìn chằm chằm cô, lôi kéo cánh tay Tống Thanh Y hướng trong thang máy mà đi, Tống Thanh Y nhìn anh, Trình Dật lại dùng ánh mắt khó hiểu nhìn cô.

Tống Thanh Y nuốt nước miếng, chỉ vào một hướng khác nói: "Em... Mũ."

Trình Dật đem hành lý buông xuống, chân lập tức đi qua cầm lấy mũ, sau đó lôi kéo tay Tống Thanh Y vào thang máy.

Trở lại phòng,Trình Dật đem hành lý trực tiếp bỏ qua một bên, về sau trở tay đem Tống Thanh Y đặt ở cửa.

Tống Thanh Y dựa lưng vào cửa, bả vai cô hơi đau, nhưng dáng vẻ Trình Dật rõ ràng càng dọa người.

Anh khom người, con mắt nhìn chằm chằm Tống Thanh Y, "Em vừa mới nói cái gì?"

Tống Thanh Y liếm liếm môi, con mắt vụt sáng, lông mi dài quét qua mí mắt.

Tống Thanh Y ngẩng đầu, học bộ dáng của anh cũng nhìn chằm chằm, từng chữ nói ra: "Anh theo dõi em sao?"

Trong phòng im lặng.

Trình Dật hai tay ôm chặt eo Tống Thanh Y, đầu khoát lên vai Tống Thanh Y, hô hấp dừng trên gáy cô, dường như cố ý"Nếu đúng vậy,thì làm sao bây giờ?"

"Bà xã vừa đi, anh liền muốn em."

Tống Thanh Y cả người nổi da gà.

Mà cô thật không có tiền đồ, nghe anh nói vậy cả cơ thể đều mềm nhũn.

Trình Dật hôn lên môi cô một cái "Em gạt người."

Tống Thanh Y theo gò má Trình Dật nhìn qua,Trình Dật nhìn cô, bất đắc dĩ nở nụ cười.Bụng Tống Thanh Y ùng ục kêu lên.

Cô ngượng ngùng nhìn về Trình Dật, phát hiện anh đang mỉm cười nhìn cô.

Trình Dật kéo tay cô "Mang em đi ăn cơm."

"Anh biết chỗ nào ăn cơm?" Tống Thanh Y hỏi.

Trình Dật nhíu mày, "Có di động."

Tống Thanh Y: "..."

Cùng Trình Dật đi ra bên ngoài ăn cơm, anh nói qua cho cô biết con Samoyed gửi cho Từ Trường Trạch nhờ cậu ta tim vacxin phòng bệnh, tiện thể nhờ cậu ta nuôi nó,hiện giờ anh với Tống Thanh Y bận một khoảng thời gian.

- ----------------------------------------------------------------

"Anh tới đây đến cùng là làm cái gì?" Tống Thanh Y lấy nước cho Trình Dật"Chẳng lẽ thật sự theo dõi em?"

"Có gì không thể?" Trình Dật ngồi ở sô pha nói.

Tống Thanh Y vẫn là lựa chọn im lặng, sau đó uống cạn hai ly nước.

Tống Thanh Y ở ban công gọi điện cho Hà Đào:

- Đúng rồi, em phát hiện kịch bản còn có chút vấn đề, chị có đang rảnh không? Em đi tìm chị thảo luận một chút.

Hà Đào vội trả lời:

- Chị cũng thấy có vài chỗ không tốt lắm,Chúng ta gặp liền đi

Tống Thanh Y vừa muốn nói, nhưng nhìn đến người ngồi trên sofa, lại xóa, nghĩ nói địa điểm cho cô, nhưng còn chưa gửi ra ngoài, chuông cửa liền vang lên.

Không đợi Tống Thanh Y ra mở cửa, Trình Dật đã đứng dậy đi mở cửa, cô chạy qua ngăn cản, đều không kịp,cô núp sau Trình Dật tay ôm thắt lưng anh.

Chỉ nghe Trình Dật cười cùng Hà Đào chào hỏi, "Hà Đào."

Hà Đào sững sờ ở tại chỗ, "Cậu... cậu như thế nào ở chỗ này? Tiểu Tống đâu?"

Tống Thanh Y cảm giác mặt nóng lên, yếu ớt giơ tay"Em... Ở chỗ này."

Hà Đào kinh ngạc.

Tống Thanh Y đầu chôn ở phía sau lưng Trình Dật, Trình Dật mở cửa nhường Hà Đào tiến vào.

Hà Đào ánh mắt nhìn hai người đánh giá, vừa đi vừa quay đầu, một chân đạp lật thùng rác, Tống Thanh Y lỗ tai khẽ động, càng thẹn thùng.

Hà Đào ngồi trên sô pha, vẫn là không biết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.

Trình Dật cúi đầu nhìn về phía Tống Thanh Y, thấp giọng nói: "Đừng nắm."

Tống Thanh Y ngẩng đầu, con mắt vô tội nhìn anh, tỏ vẻ khó hiểu.

Trình Dật nói một tiếng, "Lại nắm,quần sẽ rơi xuống"

Tống Thanh Y: "..."

Giống như bị phỏng tay, cô nhanh chóng rụt tay về.

Trình Dật lôi kéo cô đi đến trước mặt Hà Đào, tiện thể cười cùng Hà Đào nói: "Gioi thiệu một chút."

"Đây là vợ tôi, Tống Thanh Y."

Tác giả:""Văn án đều nằm ở đây""

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau