CHO EM MỘT CHÚT NGỌT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cho em một chút ngọt - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

"Trước khi muốn mang đi nơi khác hãy ghi rõ nguồn bởi vì đó là hành vi tôn trọng chất xám một cách văn minh "

- -----------------------------

Thời tiết tháng 4 u ám thất thường, sáng nay rõ ràng mặt trời vẫn còn đẹp, buổi chiều đã chuyển sang u ám.

Mây đen ùn ùn kéo đến và có xu hướng mưa to.

Tống Thanh Y đang ngồi trong căn phòng tối tăm và u ám.

Cô rùng mình và rút một điếu thuốc từ trong túi.

Lạch cạch.

Ánh lửa ngắn ngủi chiếu vào khuôn mặt tái nhợt.

Khói thuốc bắt đầu lan tỏa ra khắp phòng vừa đúng lúc vô tình giúp tâm trí Tống Thanh Y có thêm vài phần thanh tỉnh.

Một điếu lại một điếu.

Ngay khi điếu thuốc thứ ba vừa được Tống Thanh Y châm lên thì đột ngột có người gõ vang cửa phòng.

Ngồi trên giường lơ đãng hỏi: "Ai?"

Ngoài cửa không ai trả lời, Tống Thanh Y lại kiên nhẫn hỏi thêm một lần "Ai?"

Như cũ không có người trả lời.

Tống Thanh Y cũng hiểu được, cô đờ đẫn nói:"Trần Đạc."

"Phải." Trần Đạc đứng ngoài cửa đáp: "A Thanh, mở cửa."

Tống Thanh Y "Cút đi."

"A Thanh." Trần Đạc một lần nữa hét lên.

Tống Thanh Y không trả lời, cô giơ tay cầm lấy một quyển kinh Phật trên đầu giường lẩm bẩm từng tiếng "Quan Tự Tại Bồ Tát, Bàn Nhược Ba La Mật Đa khi..."

"A Thanh." Trần Đạc lại hét lên.

Tiếp theo giọng nói là tiếng cửa bị đẩy ra.

Tống Thanh Y thoáng rùng mình vì lúc nãy cô quên đóng cửa,cố gắng nhanh chóng đứng dậy loạng choạng chạy tới thì cũng đã muộn.

Cánh cửa đã bị đẩy ra, Trần Đạc bước vào.

Hai người bắt đầu nhìn nhau bất chấp giằng co.

Sắc trời bên ngoài u ám, Trần Đạc mặc một bộ đồ màu đen đứng ở cửa chặn lại tất cả ánh sáng yếu ớt bên ngoài chiếu vào,Tống Thanh Y nghiến răng nghiến lợi nói "Cút đi."

Chóp mũi Trần Đạc khẽ nhúc nhích,lông mày anh ta cau chặt mang theo tia tức giận mỏng manh "Em hút thuốc à?"

"Có liên quan gì đến anh sao?" Tống Thanh Y đứng thẳng người tiện thể lui về sau nửa bước.

Trần Đạc bước tới, Tống Thanh Y nắm chặt nấm đấm, giả vờ bình tĩnh hét lên: "Trần Đạc."

"Tại sao em lại hút thuốc?" Trần Đạc nhìn chằm chằm cô hỏi.

Tống Thanh Y nhìn Trần Đạc như thể là một người quen đã lâu không gặp,giống như trước kia lúc anh và cô gặp nhau ở đầu con hẻm Qiansu Alley,cô chìa tay đưa cho anh ta một viên kẹo và bị anh nói rằng chính cô là một con người máu lạnh.

Ngày hôm đó,ánh đèn màu đỏ cam của hoàng hôn rất dài, lúc đó cô đã từng nghĩ rằng có lẽ con hẻm Qiansu Alley này sẽ là điểm đến cuối cùng của cuộc đời mình.

"Cút đi."Giọng Tống Thanh Y run run nói: "Trần Đạc, đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa."

Trần Đạc bước tới gần nhìn đôi mắt cô đang phiếm hồng rồi bất chợt vươn tay nắm chặt cằm cô: "A Thanh, tại sao hút thuốc?"

Trần Đạc hỏi một cách tự nhiên như thể trở về năm cô mười tám tuổi lần đầu tiên đến quán bar,sau khi Trần Đạc biết cô đến đó, anh đã tức giận lôi cô ra khỏi nơi đó và hành động cũng như bây giờ, nắm chặt lấy cằm cô hỏi: Sao lại đi bar?

Anh nói: Tống Thanh Y của anh là cô gái đơn thuần,trong sạch nhất trên thế giới này.

Quai hàm Tống Thanh Y đau như bị trật khớp tay, cô cười lạnh gạt phăng cánh tay anh ta ra khỏi cằm mình lui về phía sau một bước,hét lớn "Trần Đạc, anh có bệnh à?"

Tống Thanh Y đột ngột bùng nổ,cô hét lên và thở hổn hển.

Nhìn hành động này của cô,Trần Đạc nhíu mày càng chặt hơn.

"A Thanh,tại sao em lại trở nên như thế này?" Trần Đạc hỏi.

Đôi môi Tống Thanh Y nhếch lên một nụ cười "Anh không phải biết rất rõ ràng sao?"
"Anh biết cái gì?" Trần Đạc nắm chặt nắm đấm "Trước đây chúng ta đã từng cam kết với nhau rằng:nếu sau này lỡ như vô tình có chuyện gì đó xảy ra giữa hai chúng ta thì chúng ta vẫn sẽ mãi là anh em kết nghĩa suốt đời sao?? Anh và A Nghiên là thật lòng yêu nhau,là anh có lỗi với em trước,em muốn mắng muốn chửi anh như thế nào cũng được nhưng em không cần vì vậy mà đau khổ thậm chí là hủy bỏ những tình cảm trước kia của chúng ta. Dù sao... dù sao nhiều năm chúng ta ở bên nhau như vậy, anh đều không có chạm qua em."

Tống Thanh Y nhìn Trần Đạc với ánh mắt chua xót và se lại nhưng cô vẫn một mực cố chấp im lặng.

Trần Đạc nhìn cô:

"Mấy scandal nổ ra đó của em anh đều biết và thật sự đã từng muốn ra mặt giải thích cho em nhưng mà anh lại không có chứng cớ thuyết phục chống lại chứng cứ bên phía Vạn Tịch nên anh không biết mình phải làm như thế nào để có thể giúp em vào thời điểm đó!!Anh.. thật xin lỗi!!!

A Thanh,em có thể đổi bút danh và tiếp tục viết kịch bản cơ mà? Nếu con đường viết kịch bản này em thất bại thì em có thể chuyển sang tiểu thuyết,anh thấy là dù sao hai cái thể loại này cũng gần giống như nhau.Nếu em viết tốt em mang chúng đi bán lấy tiền bản quyền,anh thấy bây giờ với cái tài năng thiên bẩm này của em thì em vẫn còn rất nhiều con đường để đi và cũng có thể kiếm được rất nhiều tiền."

"A Thanh." Trần Đạc lại nói thêm "Cho nên em đừng vì vậy mà tuyệt giao với anh cùng mối quan hệ từ nhỏ của chúng ta nữa?Em nghĩ lại đi..tình cảm đâu phải muốn bỏ là bỏ phải không? Chúng ta còn bà nội rồi còn ông nội nữa cơ mà?"

Tống Thanh Y vẻ mặt không thể tin nhìn chằm chằm Trần Đạc và gọi "Trần Đạc."

Trần Đạc nhìn những ngón tay mảnh khảnh của cô buông thõng trên không trung"A Thanh, lúc trước chúng ta đã nói rồi,sau này dù có chuyện gì chúng ta vẫn mãi là anh em,là bạn bè."

" Tại sao bây giờ em lại thay đổi? "

Không khí bên trong phòng bây giờ im lặng đến chết người.

Nước mắt Tống Thanh Y nhanh chóng tích tụ thành những giọt nước mắt lớn trực tiếp rơi xuống đất và ánh mắt của cô cũng dần hiện đầy tơ máu đỏ tươi chằng chịt trông vô cùng đáng sợ.

Trần Đạc không cầm tay cô nữa,anh an tĩnh đứng sang một bên và nói một cách nhẹ nhàng như thể quá thất vọng về Tống Thanh Y trước mắt:

"A Thanh.

Anh bây giờ không thể vứt bỏ A Nghiên.

Anh biết hoàn cảnh của cô ấy và cũng biết cô ấy yêu anh.... nhiều hơn em.

Tống Thanh Y,đã ba năm rồi em không cùng anh trải qua ngày sinh nhật.

Mấy năm nay,thân là bạn gái em đã nghĩ em hoàn thành đúng trách nhiệm chưa,công việc của em bận bịu anh không quản,em hờ hợt không quan tâm anh,anh cũng không cùng em nói một lời.

Em nghĩ đi,mỗi năm,anh chỉ có một ngày này là quan trọng thôi, trong khi anh luôn chờ đợi em có thể tạo một điều gì đó bất ngờ cho anh thì em chỉ đơn giản gửi qua cho anh một tin nhắn chúc mừng.Em nhìn A Nghiên xem,cô ấy không phải là bạn gái của anh nhưng lại cùng anh trải qua một ngày quan trọng như thế này....nếu em là anh,em thấy có quá buồn cười không??

Tống Thanh Y hay là em thử để tay lên ngực em và tự hỏi bản thân em xem, em... có thật sự bận rộn như vậy không?"

Tống Thanh Y nhìn anh môi run run không nói nên lời.

Cô nắm chặt bàn tay, nước mắt cũng không ngừng chảy ra, thật lâu sau, cô run rẩy nói: "Trần Đạc, anh không có tâm."

"A Thanh, rõ ràng là em thay đổi."

"Nhìn lại chính mình đi,A Thanh trước đây bây giờ đang ở đâu?"

" Trước đây em ghét nhất là hút thuốc nhưng bây giờ em lại bắt đầu hút thuốc. " Trần Đạc lời còn chưa dứt, Tống Thanh Y đột nhiên hét lên như điên sau đó chạy thẳng ra ngoài một cách tuyệt vọng.

Tống Thanh Y giống như một kẻ điên mất trí cùng phương hướng,cô nhìn mọi người xung quanh và nhìn Trần Đạc cũng đuổi theo bước chân cô đến đây, Tống Thanh Y quay đầu lại nhìn Trần Đạc, ánh mắt cô vô phương hướng như thể là một kẻ tâm thần với nội tâm đang gào thét ở bên trong cùng sự bấn loạn tuyệt vọng thể hiện ra bên ngoài:"Trần Đạc,anh cút! Anh cút đi! Cút đi!"

"Đừng để tôi gặp lại anh!"

"Tôi sẽ chết!"

" Cút đi! "

Tống Thanh Y ngây ngốc đến mức cuối cùng cô cũng không nghe thấy chính mình đang nói gì,cô chỉ biết chạy và chạy mãi,bóng tối..bóng tối đã dần nuốt chửng cô,cô phải chạy, phải chạy thật nhanh bởi vì cô không muốn chết.....

Đại Lâm lo lắng đứng bên cạnh hỏi Trần Đạc "Đạc Ca, anh có muốn đuổi theo cô ấy không?"

Trần Đạc nhìn bóng lưng cô rồi từ tốn lắc đầu "Cô ấy sẽ không sao đâu."

Đại Lâm muốn nói gì đó nhưng nhìn vẻ mặt ảm đạm của Trần Đạc anh lại thôi.

Trần Đạc không nghĩ nhiều,anh kiên quyết nói: "Cô ấy còn có ông nội, sẽ không liều mình tìm chết."

- ---------------------------------

Trình Dật và những người khác tập trung tại nhà của Ngụy Gia.

Thấy thời tiết bên ngoài ngày càng ảm đạm, Ngụy Gia hỏi: "Nam ca,chốc nữa anh phải về bên đó sao?"

"Ừ." Trình Dật đứng bên cửa sổ "Cô ấy ở đó một mình. Anh không yên tâm. "

" Chết tiệt. "Ngụy Gia ngã trên sô pha, ôm ôm ngực " Khi nào thì em có thể tận hưởng loại đãi ngộ này? "

Từ Trường Trạch ném một cái gối qua "Cậu cũng không phải là vợ Nam ca."

"Dựa vào cái gì chứ." Ngụy Gia nằm trên sô pha, tư thế vô cùng xinh đẹp "Nếu Nam ca nguyện ý, tớ ở cục dân chính nước Mỹ chờ anh ấy."

Trình Dật quay đầu "Đầu óc tôi điên rồi mới cùng cậu đi đăng ký."

"Anh nói chị dâu sẽ có kịch bản mới sao?" Ngụy Gia bắt đầu chuyển sang chủ đề khác,vội vàng thăm dò hỏi "Anh giúp em hỏi chị dâu thử xem có nhân vật nào phù hợp với em không?Trong cái kịch bản mới của chị dâu ấy"

"« Cấm Chỉ Dự Mưu » định tìm diễn viên trong trường chúng ta nên cậu có thể cân nhắc vai trong đó mà chú ý. "

Ngụy Gia lập tức trượt khỏi ghế sô pha "Nam ca làm sao anh biết điều này?"

Trình Dật cong môi cười, chỉ chỉ di động chính mình " Tin tức nội bộ bên trong."

Ngụy Gia: "..."

Bên ngoài mắt thấy sắp mưa, Trình Dật vội vàng lấy chìa khóa xe "Được rồi, tôi đi trước, các cậu nếu có chuyện gì thì điện thoại cho tôi."

" Nam ca!" Ngụy Gia kéo dài giọng nói:" Anh xem anh em như quần áo,vợ mới là tay chân."

Trình Dật cầm lấy một cái gối ném lên người Ngụy Gia.

Ngụy Gia ôm ôm cái gối về còn chưa mở miệng nói đã nghe thấy tiếng điện thoại Trình Dật bất chợt vang lên.

"Yo-yo-yo, chị dâu gọi điện thoại đến." Ngụy Gia nói đùa.

"Ước chừng là chị dâu thúc giục, anh mau nhanh nhận đi." Từ Trường Trạch cũng quay sang nói đùa.

Ngay cả Tô Giang, người thường không tham gia các hoạt động như vậy, cũng nghiêm nghị cảm thán nói: "Đúng là người có gia đình có khác!"

Trình Dật trợn mắt bất lực lấy điện thoại di động chính mình ra, nhìn nhìn là một dãy số không rõ.

Trình Dật hơi cau mày nhưng anh vẫn nhận.

"Thí chủ, không xong."

Tim Trình Dật đột nhiên ngừng đập "Sao vậy?"

"Thí chủ Tống kia hiện tại không nhìn thấy!" Tiểu Phật tử cắn răng nói.

- ------Edit:Ninh Hinh------

Chương 17

"Trước khi muốn mang đi nơi khác hãy ghi rõ nguồn,đó là hành vi tôn trọng chất xám một cách văn minh "

- -----------------------------

Theo như lời Tiểu Phật Tử nói Tống Thanh Y hơn hai giờ chiều chạy ra ngoài, lúc sau không thấy trở về.

Hiện tại đã là 7 giờ hơn, bên ngoài bầu trời cũng đã dần tối, còn có đổ mưa tầm tã,người trong tu viện dò hỏi mọi người chung quanh trong tu viện mới biết đã qua ba giờ không ai thấy qua Tống Thanh Y.

Bởi vì cô ấy là người đi cùng với Trình Dật nên tiểu phật tử mới gọi thẳng báo tin cho Trình Dật.

- --------------------

Trình Dật đem xe gửi an toàn dưới Hương Sơn sau đó mới đi cáp treo từ một lối đi khác đi thẳng đến Tuệ Thường Tự.

Bọn Ngụy Gia cũng đi theo Trình Dật đến Hương Sơn.

Cả người Trình Dật lúc này từ trên xuống dưới đều hết mực lo lắng cho cô,anh mím môi hối hả đi nhanh vào bên trong tu viện.

Lúc này trời cũng đã 7 giờ 40, sau khi chủ trì cùng toàn bộ người trong tu viện đi tìm một vòng cũng không nhìn thấy bóng hình Tống Thanh Y.

Bởi vì hậu viện Tuệ Thường Tự rất lớn còn lại là một vùng đất hoang vu địa hình tương đối phức tạp ngoài biên giới tường thành nên nơi đây có rất nhiều con đường nhỏ.Nếu như một khi có người cố tình ẩn nấp một trong những con đường ở đây thì khẳng định trong đêm tối này nhất định tìm không ra người.

Mọi người lúc này đang tập trung ở sảnh trước.

Trình Dật đứng trước mặt chủ trì nhẹ giọng hỏi chuyện lúc ban chiều, chủ trì nói rằng chính người cũng không biết nhiều lắm, chủ yếu là nghe các tiểu phật tử kể lại nhưng cũng đủ để Trình Dật nghe hiểu toàn bộ câu chuyện.

Trình Dật siết chặc nắm đấm.

Nếu như anh biết rằng chuyến đi này sẽ khiến Tống Thanh Y gặp được Trần Đạc, anh nhất định sẽ đưa Tống Thanh Y đi cùng.

"Trần Đạc đâu thưa thầy?" Trình Dật hỏi.

Chủ trì nói: "Nghe được thí chủ kia mất tích đã ra ngoài đi tìm.Bây giờ còn chưa thấy về."

Vừa dứt lời thì thấy Trần Đạc cước bộ từ đằng xa trở về, anh ta hất mái tóc ướt đẫm của mình và nói:"Bên ngoài trời đang mưa, A Thanh đã về chưa thưa chủ trì? "

Trình Dật quay đầu nhìn Trần Đạc, đuôi mắt anh hơi nhướn lên mang theo sự tàn nhẫn.

Trần Đạc cũng nhìn thấy Trình Dật, anh ta bắt đầu cau mày nói: "Tại sao lại là cậu? A Thanh trở về rồi sao?"

"Anh đã nói gì với cô ấy?"Trình Dật bước tới gần Trần Đạc,ánh mắt anh trực tiếp nhìn thẳng vào mắt anh ta.

Trần Đạc bởi vì không kiếm được Tống Thanh Y, cả người vô cùng bực bội giờ phút này lại bị Trình Dật chất vấn nên giọng điệu anh ta cũng trở nên càng tệ hơn: "Vậy thì có liên quan gì đến cậu chứ?"

"Tôi cùng A Thanh là thanh mai trúc mã chơi với nhau từ nhỏ mà cậu có khi lúc đó còn chưa sinh ra đời, cậu nói xem cậu có tư cách gì ở đây chất vấn tôi?Rõ là vớ vẩn? "

"Tôi hỏi anh đã nói gì với cô ấy?" Trình Dật lặp lại lần nữa.

Trần Đạc sốt ruột nhìn Trình Dật, khiêu khích nói: "Chuyện của tôi với cô ấy cùng cậu có cái RẮM quan hệ!"

Bang.

Trình Dật đánh vào mặt Trần Đạc một cú đấm mà không hề tỏ ra thương tiếc khiến anh ta phải lùi lại vài bước.

Trần Đạc sững sờ vài giây"Cậu dám đánh tôi?"

"Cái gì không dám?"Trình Dật từng bước tiến lại gần "Tôi hỏi anh đã nói gì với cô ấy?"

Trần Đạc chế nhạo "Thật là thú vị"

Nói xong câu này anh ta đi về phía trước, đối mặt với Trình Dật giằng co "Tôi cũng nói cho cậu hay, chuyện của tôi với cô ấy cùng cậu có cái RẮM quan hệ!"

Trình Dật tung nắm đấm nhưng lại bị Trần Đạc một tay ngăn lại "Cậu muốn dùng cú đấm này tương tự lần thứ hai sao?"

Vừa dứt lời, nắm đấm kia của Trình Dật đã đánh vào má còn lại của anh ta.

Trần Đạc mất cảnh giác lại bị cậu ta đánh một quyền,cả người tức giận đến nổi khóe miệng nhếch cao lên.

" Cậu,Fuck con mẹ nó!" Trần Đạc bùng nổ tức giận và bước tới đánh Trình Dật.

Đại Lâm vội vàng bước tới chặn Trần Đạc và một số người khác kéo lấy Trình Dật.

Bởi vì nơi đây là nơi nghỉ ngơi của Phật nên rất nhanh họ thu lại nắm đấm.

Trần Đạc cùng Trình Dật lăn lộn đánh nhau trên mặt đất,lúc này trên người ai cũng không sạch sẽ,đặc biệt là Trình Dật trên người anh vốn dĩ mặc một chiếc áo len màu trắng lúc này cả người nhuộm một màu xám đen, tóc mái rối bù liếc xéo Trần Đạc "Tôi trước đi tìm A Thanh."

"Chúng ta về sau lại tính toán với nhau hết một lần."

Nói xong liền đi thẳng ra ngoài.

Tiểu Phật Tử đưa cho Trình Dật một chiếc ô, bọn Ngụy Gia theo sát phía sau.

Vừa ra khỏi cửa, Ngụy Gia đã sửng sốt bời vì trời mưa càng ngày càng to.

Trình Dật gọi Thanh Y khắp nơi trong tu viện nhưng không ai đáp lại.

Anh đi hết một vòng hoang vu theo hướng trụ trì nói ban nãy, trong đêm tối Trình Dật đi một cách không xác định,vẫn như cũ không nhìn thấy được cái gì, một tay anh cầm ô, trong đêm tối chỉ có thể hét lên hết sức mình.

"Thanh Y!"

"Thanh Y!"

"Tống Thanh Y, em đang ở đâu?"

Trình Dật đi hết các con đường lớn nhỏ, bởi vì thấy chiếc ô cồng kềnh nên anh đã mạnh tay vứt nó đi.

Trên núi về đêm cực kỳ lạnh lại bị gió không ngừng thổi qua khiến toàn thân mọi người đều run rẩy.

Trình Dật tìm rồi lại tìm, vừa đi vừa không ngừng hét lên tên cô.

Lúc sau, cuối cùng cũng không tìm được Tống Thanh Y,anh bắt đầu tuyệt vọng,nước mắt lăn dài trên má bất lực quì xuống đất khóc.

Trình Dật khóc rất lâu,cuối cùng - anh nghe thấy một phản ứng yếu ớt.

"Nơi này."

Đó là giọng Tống Thanh Y.

Trình Dật mừng rỡ tiến lên một bước nhưng lại giẫm phải cành cây gãy trượt ngã quỵ xuống đất.

Một cơn đau bất chợt truyền đến lòng bàn tay. Trình Dật không hề quan tâm,anh đứng dậy kêu thêm một tiếng: " Thanh Y, là em sao?"

" Thanh Y, em nói cái gì đi!"

Mưa càng ngày càng lớn, hạt mưa to đập thẳng vào mặt, bọn Ngụy Gia cũng lần lượt la hét tên cô" "Tống Thanh Y!"

"Thanh Y, em nói gì đi."

"Nơi này!" Giọng nói yếu ớt của Tống Thanh Y vang lên trong bóng tối.

Một tia sáng lóe lên trên bầu trời sau đó là một tiếng sấm rền cực kì lớn.

Ầm vang.

Cánh tay mảnh khảnh của Tống Thanh Y duỗi ra trong không trung được tia chớp chiếu sáng, rồi đột ngột rút vào hét toán lên khi nghe thấy tiếng sấm.

Tiếng hét xen lẫn với tiếng mưa rơi, đặc biệt vô cùng thê lương.

Trình Dật nhanh chóng chạy dọc theo nguồn phát ra âm thanh.

Vùng núi sau lưng hoang vu đã lâu không được ai dọn dẹp, cành cây ẩm thấp cắt ngang bắp chân của Trình Dật, có thể là chúng vô tình cắt qua quần nên cẳng chân anh bắt đầu cảm giác được sự lạnh lẽo từ bên dưới.

Anh giống như không biết đau, không hề lo lắng về những điều như thế này bởi vì trong đầu anh lúc này chỉ có một suy nghĩ: Thanh Y,cô ấy đang đợi anh.

Ở nơi hoang vắng như thế này một mực chờ anh đến tìm cô.

Khi Trình Dật đi qua chỉ thấy một bóng đen cuộn tròn.

Thân thể tơi tả, quần áo rách nát rất nhiều chỗ.Toàn thân Tống Thanh Y lúc này từ trên xuống dưới bết bát tới nổi Trình Dật thấy được vài mảnh vải nát đang đung đưa trong gió mà cô như thể là một sinh vật vô cùng nhỏ bé đang dần mất đi tất cả hi vọng sống.

Trình Dật ngồi xổm xuống, thậm chí nhìn trên cánh tay cô đang nổi một tầng da gà, một tầng lại một tầng, hiện tại rất đỏ.

Tống Thanh Y ngồi xổm trên tảng đá lớn, hai tay ôm chặt đầu gối, đầu vùi vào bên trong.

Cô không ngừng run rẩy.

Trình Dật nhìn người trước mắt mà trong lòng chua xót không khỏi có chút hành động vụn về.

Một lúc sau, anh thì thầm gọi: " Thanh Y."

"Không..." Tống Thanh Y lắc đầu "Tôi không phải Thanh Y."

Trình Dật liếm liếm môi, trên miệng đều là nước mưa chua lè đắng chát, ánh mắt bên trên đều bị nước mưa va vào không mở ra được, chậm rãi nói "Bà xã."

Mang theo tình cảm dài bất tận.

Tống Thanh Y rốt cuộc cũng chậm rãi ngẩng đầu lên, hai mắt cô lúc này đỏ bừng như sắp nhỏ ra máu mà xung quanh mắt lúc này cũng đều sưng tấy lên.

Nhìn cảnh này tâm Trình Dật không khỏi đau nát.

Đột nhiên, có một tiếng sấm rền vang lên, Tống Thanh Y trực tiếp nhào vào trong ngực Trình Dật.

Cô thì thầm nói bên tai anh: "Trình Dật..."

Giống như là một loài chim trước khi chết phát ra những âm thanh gào thét cuối cùng.

Trình Dật vỗ nhẹ vào lưng cô "Anh ở đây."

"Đưa tôi đi." Tống Thanh Y run rẩy, ôm chặt cổ anh "Tôi... không muốn... nhìn thấy... anh ấy."

Trình Dật bỗng nhiên nghẹn ngào,đưa tay xoa đầu an ủi cảm xúc cô,nhẹ nhàng gật đầu "Được,anh mang em rời khỏi đây."

Bọn Ngụy Gia đều đã tới được chỗ này.
Ba người nhìn bóng lưng của Trình Dật sau đó lắng nghe Tống Thanh Y nói ra mấy lời này ai cũng nghẹn ngào đau xót.

Rất lâu về sau, bọn họ vô số lần nghe người khác hỏi về tình cảm Trình Dật cùng Tống Thanh Y như thế nào mà làm cho bọn họ sùng bái đến như vậy.

Bọn họ đều nhớ lại buổi tối hôm ấy--

Ban đêm, thiếu niên mặc áo len màu trắng sớm đã nhiễm đen,cả người ướt đẫm quỳ trong đêm tối nắm đấm siết chặt trong tay ôm lấy cô gái mình hết mực yêu thương vào lòng, đau đớn như sắp chết, anh tuyệt vọng nhắm nghiền hai mắt, cắn chặt răng ôm người trong lòng không ngừng run rẩy,nhẹ nhàng thì thầm bên tai:

"Đừng sợ,anh bảo vệ em"

"Đừng khóc nữa,tim anh đau lắm"

Ngay lúc đó họ mới hiểu được có lẽ cả đời này của Trình Dật, thứ anh tâm tâm niệm niệm cả đời này chỉ có duy nhất mình Tống Thanh Y,cô không phải là cô gái xinh đẹp và đơn thuần nhất thậm chí là cô gái đang ở ranh giới của sự bế tắc nhưng lại là niềm tin cùng sự tín ngưỡng của chàng trai toả sáng, ấm áp Trình Dật.

Cuối cùng Tống Thanh Y cũng òa lên khóc,cô ôm chặt lấy Trình Dật khóc điên cuồng nức nở chưa từng có, từng tiếng từng tiếng càng ngày càng bi thương hơn tiếng trước, từng chút từng chút một vô cùng thảm thiết.

Tiếng khóc ấy ngay cả bọn Ngụy Gia cũng có cảm giác như thể có cây kim đâm vào tim bọn họ!

"Dẫn tôi đi đi."

Trình Dật gật đầu.

Sau đó anh từ từ đứng dậy ôm Tống Thanh Y trở về, cơn mưa lớn làm ướt tóc mái, quần áo lấm lem rách nát, cô gái xộc xệch trong gió mưa, chàng trai ấm áp dùng thân mình che chắn cho cô gái trước mọi mưa gió,bóng lưng anh vừa kiên định lại vừa ấm áp, như thể sắp phát sáng.

Tô Giang cầm ô cho họ trong im lặng và quay trở lại theo con đường cũ.

Chỉ riêng đoạn đường này đã mất gần nửa giờ, có thể tưởng tượng một mình Tống Thanh Y đã chạy có bao nhiêu là xa.

- ---------------------

Khi họ quay lại, Trần Đạc vẫn còn ở đó.

Nhìn Trình Dật hai mắt đỏ hoe mà trong ngực là Tống Thanh Y đang ngủ.

"A Thanh." Trần Đạc vô thức đi lại cướp Tống Thanh Y trên tay Trình Dật lại bị anh bất ngờ xoay người né tránh.

Trần Đạc nhìn theo bóng lưng của Trình Dật, đột nhiên hét lên: "Cậu dựa vào cái gì ôm cô ấy!"

Trình Dật ngừng bước, dường như sợ đánh thức người trong ngực,chậm rãi nói "Tôi là chồng của cô ấy."

Trần Đạc đứng đó và nhìn thấy bộ dạng Tống Thanh Y cuộn tròn trong vòng tay của Trình Dật như một con mèo.

Tống Thanh Y đã từng thuộc về một mình anh.

Anh chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một người khác xuất hiện và trở thành người thân mật nhất, chiếm chỗ của anh bên cạnh cô.

Trần Đạc nhìn Trình Dật càng ngày càng phát điên lên vì ghen tị.

"Cậu không xứng!" Trần Đạc nói.

Khóe môi Trình Dật nở một nụ cười, trực tiếp nhìn chằm chằm anh ta từ trên xuống dưới, nhếch mép khinh thường "Rác rưởi."

Trình Dật thật sự cảm thấy rằng Trần Đạc chính là loại rác rưởi gớm giếc không hề có giá trị tái chế.

Mặc kệ Trần Đạc,anh nhanh chóng ôm Tống Thanh Y trở về phòng, vốn đã định rời đi nhưng cánh tay cô vẫn như cũ nắm chặt tay anh nên anh đành phải ở cùng cô một lát, đợi đến khi Tống Thanh Y ngủ say anh mới đổi quần áo đi ra ngoài.

Ngụy Gia và những người khác đang tán gẫu ở cửa.

" Biểu hiện của Nam ca hôm nay quả thật quá xuất sắc!" Ngụy Gia nói: " Trần Đạc đúng là cẩu súc sinh."

"Đó là bạn trai cũ của nữ thần cậu trước kia."Từ Trường Trạch cười.

Tô Giang đút hai tay vào túi quần, dựa vào cột ngoài hành lang nhìn mưa bên ngoài, trầm giọng nói: "Trên mạng đều nói cô ấy là tiểu tam."

"Tớ dựa vào." Ngụy Gia đột nhiên trở nên lo lắng "Này, Giang Giang! cậu bình thường không biết cái gì gọi là tin tức sao?Sao cậu lại không biết phải trái như vậy!"

"Phải hay không phải, cậu hỏi Trình Dật thì biết!!!" Tô Giang nói: "Gặp được Trần Đạc một tên cặn bã như vậy tính ra là do cô ấy xui xẻo."

Trình Dật vừa đúng lúc đẩy cửa ra mà trên người quần áo cũng đã được thay mới.

"Sáng sớm ngày mai các cậu hãy về." Trình Dật đã khôi phục lại bình tĩnh, giọng nói anh vẫn như trước.

Sau khi mọi người đáp được.

Ngụy Gia liền nhìn vẻ mặt của Trình Dật, do dự hồi lâu, ấp úng hỏi:"Nam ca, chị dâu trước kia thật sự là một đôi với tên cặn bã kia sao?"

"Trên mạng không phải nói bọn họ chỉ là tình yêu thuở nhỏ sao? "

Dưới ánh mắt sắc như dao của Trình Dật, Ngụy Gia sợ hãi trốn phía sau lưng Từ Trường Trạch, vội vàng lẩm bẩm: "Không muốn nói thì không nói, đừng làm em sợ."

Trình Dật đột nhiên nở nụ cười " Lời nói trên mạng cũng có thể tin?"

"Vậy..." Ngụy Gia thử hỏi: "Cô ấy thực sự là một kẻ chen chân thứ ba?"

Trình Dật cười lạnh nói: "Đừng đem cảm tính của cậu ra đánh giá con người cô ấy "

"Em..." Ngụy Gia nhìn thấy bộ dạng bây giờ của Trình Dật, trong lòng bắt đầu sinh ra cảm giác bất an,sợ hãi "Nam ca, anh muốn làm cái gì?"

Trình Dật lắc đầu "Không làm gì cả."

Ngay lúc Ngụy Gia thở phào nhẹ nhõm trong lòng, Trình Dật nhẹ giọng nói: "Tôi bây giờ chỉ muốn chửi người."

Ngụy Gia: "..."

Tô Giang khá quen thuộc với thái độ này của Trình Dật, cậu nhanh chóng tiến tới đập mạnh vào vai anh "Nếu cần thì gọi cho chúng em."

Trình Dật khẽ gật đầu "Vậy thì tôi sẽ không khách sáo đâu."

Trong phòng đột nhiên vang lên một tiếng kêu chói tai, Trình Dật lập tức thay đổi sắc mặt, nhanh chóng đẩy cửa đi vào.

- ------Edit:Ninh Hinh------

Chương 18

"Trước khi muốn mang đi nơi khác hãy ghi rõ nguồn,đó là hành vi tôn trọng chất xám một cách văn minh "

- ----------------------

Tống Thanh Y mơ thấy ác mộng.

Cô mơ thấy Trần Đạc đang đứng trong phòng với ý định muốn cưỡng hiếp cô thậm chí còn nói rằng: Đừng kháng cự, Trình Dật đã bị tôi giết.

Từ trong cơn mơ tỉnh lại sắc mặt Tống Thanh Y tái nhợt, nhìn Trình Dật đang ngồi ở bên giường cô run rẩy đưa tay sờ mặt bên phải anh có một vết xước nông vẫn còn đỏ ửng, tất cả ký ức dường như chợt nhớ lại: "Cậu bị thương?"

"Không sao đâu." Trình Dật vỗ vỗ lưng cô"Đừng lo lắng."

Tống Thanh Y cười nhạt, trong mắt có không ít nước mắt "Tôi thật vô dụng."

"Tôi không dám nói gì cả."

"Và tôi cũng không muốn nhìn thấy Trần Đạc, tôi sợ nếu chính tôi lại nhìn thấy anh ta sẽ không nhịn được mà làm ra chuyện khiến anh ta phải hối hận."

"Trần Đạc tại sao anh ta có thể nói những điều kinh tởm như vậy bằng dáng vẻ thanh cao như thế?"

Giọng Tống Thanh Y nhẹ nhàng như thể cô ấy đang kể về một câu chuyện không liên quan đến mình nhưng trong lời nói đó có rất nhiều sự chán ghét.

Là đối với bản thân cô cũng như đối với Trần Đạc.

Cô nói và nắm chặc nắm đấm chính mình.

Trình Dật đứng dậy nói chuyện với đám Ngụy gia sau đó mới đóng cửa lại bắt đầu cởi giày đi ngủ.

Chiếc giường nhỏ nhưng đủ cho hai người.

Trình Dật ngồi ở bên cạnh Tống Thanh Y đem tay cô duỗi ra nhưng không biết làm sao an ủi cô lúc này nên anh chỉ đành chọn cách im lặng nghe cô nói.

"Tôi hận không thể giết chết Trần Đạc."

" Anh ta sao có thể ác độc đối xử tôi như vậy?"

Cô nói thêm vài câu rồi ôm chặt trái tim mình nở một nụ cười rất thê lương.

Mặc kệ cô nói cái gì cũng đều không có cách nào thay đổi kết cuộc bây giờ.

Thực tế đã chứng minh rằng những người tận tâm với trái tim mình luôn luôn là người dễ bị tổn thương nhất.

Cô có lẽ là người duy nhất còn nhớ nhung tình cảm cũ nên mới không nỡ nói thêm một lời hằn học nào với anh ta một mình nuốt hết ân oán.

Nhưng sau tất cả những gì cô làm... họ không hề có một trái tim biết cảm nhận.

Trần Đạc và Thượng Nghiên hết thảy đều là những người vô tâm.

Tống Thanh Y chậm rãi nằm xuống, cô đặt bàn tay lạnh lẽo của mình vào lòng bàn tay của Trình Dật, nói nhỏ: "Trình Dật."

Trình Dật ừm một tiếng.

Cô nhắm mắt lại, run rẩy nói "Ôm tôi đi, được không?"

Bởi vì bây giờ tôi quá lạnh.

Trình Dật từ từ nằm xuống bên cạnh Tống Thanh Y sau đó luồn tay ôm chặt eo cô từ phía sau.

Chỉ chốc lát sau,hơi thở ấm áp cùng giọng nói nhè nhẹ của anh bắt đầu không ngừng ở bên tai cô:"Em còn có tôi."

"Tôi muốn về nhà." Tống Thanh Y nói.

"Ngủ một giấc,mai chúng ta cùng nhau về nhà."

"Ngày mai tôi cũng muốn ăn trứng và cháo thịt nạc do cậu làm."

"Được,ngày mai tôi làm cho em." - -------------------

Sau đêm đó, Tống Thanh Y đúng như tiên đoán ban đầu của Trình Dật,cô nữa đêm phát sốt.

Trình Dật mặc dù cũng mắc mưa vào tối đó nhưng do bình thường anh có thường xuyên tập thể dục nên không có dễ bị ốm.

Tống Thanh Y bị ốm nặng đến nỗi thậm chí không thể đứng dậy xuống giường nên mọi chuyện trong nhà đều là Trình Dật một mình gánh vác.

Cứ vậy sốt li bì đến ngày thứ ba Tống Thanh Y mới bắt đầu thuyên giảm.

Sau khi khỏi bệnh, Trình Dật nhận thấy rằng cô đã thay đổi, cô không còn muộn phiền và nụ cười cũng trở nên nhiều hơn so với trước kia.

Và tất nhiên việc quan trọng nhất chính là thời gian này ở cùng với Trình Dật,cô không hề chống cự như trước nữa.

- ------------------------------

Một tháng sau,

Tống Thanh Y ở trong nhà viết kịch bản, vừa lúc gõ xuống một cái dấu chấm câu, Trình Dật đã từ bên ngoài trở về.

Anh đang nghe điện thoại "Tại sao phải đến nhà tôi? Có chuyện gì xảy ra sao?"

"Chuyện đó cũng phải gặp mặt thương lượng chứ? Ngày mai đi, lúc nào thì anh rảnh?Ôi quên mất,trong nhà anh vẫn còn một người"

Tống Thanh Y yên lặng lắng nghe Ngụy Gia nói mà sắc mặt hơi nóng.

Cô bước tới và nắm lấy góc quần áo của Trình Dật, Trình Dật đang cúi đầu thay giày thấy hành động này lập tức nhướn mày không hiểu nhìn cô.

Tống Thanh Y suy nghĩ một chút, mới nói: "Để bọn họ tới đây."

Lần trước lúc cô xảy ra chuyện, bọn người Ngụy Gia giúp Trình Dật ở trong mưa tìm được cô và dự định quay về vào sáng ngày hôm sau thì biết được cô lại sinh bệnh nên họ đã đi cùng với Trình Dật mang cô đến bệnh viện.Đăng ký, đóng tiền, lấy thuốc đều là bọn họ giúp đỡ Trình Dật.

Cô vẫn luôn nhớ điều này và muốn tìm cơ hội tốt để cảm ơn bọn họ.

Trình Dật nhíu mày"Nơi nào?"

Tống Thanh Y cũng không biết Trình Dật đang gài bẫy chính bản thân mình,cô kéo ống tay áo"Chính là chỗ này, nhà chúng ta."
Nghe được lời muốn nghe, Trình Dật vô cùng cao hứng cười cười khoe khoang "Cậu nghe rõ không?"

"Vợ tôi nói ngày mai mời các cậu tới nhà của chúng tôi."

Tống Thanh Y sau khi nghe được anh nói mấy lời này, lỗ tai bắt đầu đỏ bừng nhéo nhéo cánh tay anh.

Trình Dật không hề tỏ ra tức giận mà nhìn chằm chằm cô cười.

Cô đấu không lại Trình Dật đành phải phụng phịu đi vào ghế sô pha xem điện thoại.

- ---------------

Ngụy Gia cùng Từ Trường Trạch đến nhà Tống Thanh Y đặc biệt rất lịch sự, họ đến và mua rất nhiều đồ bổ làm cho cô cảm thấy có chút xấu hổ.

Là một người cứng nhắc và không giỏi giao tiếp nên bất kể Ngụy Gia nói đùa cái gì hay là nghiêm túc hỏi vấn đề gì, cô đều mỉm cười trả lời tựa như chính cô là người đang được Ngụy Gia phỏng vấn.

Trình Dật đặt những thứ họ mang đến sắp xếp lại, nhíu mày hỏi: "Giang Giang đâu?"

"Cậu ta không đến." Ngụy Gia nói: " Bận chụp ảnh."

Trình Dật hỏi "Khoảng thời gian trước không phải nói đã chụp xong rồi sao?"

Ngụy Gia không quan tâm mấy "Hình như là lần đó chụp không được tốt cho nên họ mới tiến hành chụp lại"

Bọn họ nói chuyện với nhau ở phòng khách nên Tống Thanh Y cảm thấy vô cùng lúng túng khi cô cứ mãi ở đó cản trở bọn họ nói chuyện, cô đứng dậy đi đến phòng bếp mang dĩa trái cây ra sau đó lại vào phòng bếp chuẩn bị nấu ăn.

Trong nhà cách âm rất tốt nên sau khi cô đóng cửa phòng bếp lại đã không nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài.

Đồ ăn là ngày hôm qua Trình Dật cùng cô đi mua, nhìn nhìn đồng hồ chỉ hơn mười giờ cách thời gian ăn cơm trưa cũng còn lâu cho nên bây giờ có rất nhiều thời gian để làm.

Cô bắt đầu tiến hành rửa rau.

Trong tiếng nước chảy lướt qua các ngón tay bỗng nhiên xuất hiện một đôi tay đem van nước vặn lên một chút "Dùng nước ấm."

Nói xong anh xắn tay áo lên,tiếp quản công việc này.

Tống Thanh Y để mặc Trình Dật giúp chính mình xong lại lấy khăn lau tay cho anh đem tay áo kéo xuống "Cậu cùng bọn họ nói chuyện đi, tôi chuẩn bị đồ ăn."

"Mặc kệ bọn họ." Trình Dật nói mà không cần suy nghĩ.

Ngụy Gia đột ngột cắt ngang "Nam ca, anh vẫn là người sao?"

Tống Thanh Y nhìn Ngụy Gia đang ló đầu vào phòng bếp, mặt đầy mập mờ nhìn hai người.

Khóe môi Từ Trường Trạch cũng mỉm cười nhìn về phía bọn họ, trầm tư vuốt vuốt càm.

Tống Thanh Y bắt đầu đỏ mặt,cô nói "Các cậu nói chuyện với nhau đi để tôi tự làm."

"Đừng." Ngụy Gia vội vàng nói: "Chị dâu, đừng coi chúng em là khách có được không?Chúng ta hiện tại cũng tính là người trong nhà,đừng...đừng tỏ ra khách sáo làm gì?"

Trình Dật bẻ một chiếc lá rau ném qua "Mau đi đi,ai nói tôi muốn cùng cậu là người nhà."

Ngụy Gia nhặt rau bỏ vào thùng rác nói "Em muốn ăn gà xào cay "

"Hả?" Tống Thanh Y cuối cùng cũng lên tiếng. Cô chớp mắt" Tôi hôm qua không có mua gà. "

"Để em đi mua"" Ngụy Gia nói: "Bên khu này vừa lúc em chưa từng đi nên muốn đi dạo vừa mua vừa xem một lượt "

" Được. " Tống Thanh Y định đưa tiền cho bọn họ nhưng vừa quay người đã bị Trình Dật ôm bả vai "Tôi dẫn bọn họ đi, tôi... Có tiền."

- ------Edit:Ninh Hinh------

Chương 19

Tống Thanh Y mím môi, im lặng không nói.

Trình Dật bất đắc dĩ nhìn cô cười, "Đừng làm phòng bếp lộn xộn, một mình em ở nhà cẩn thận."

"Được." Tống Thanh Y lui về phía sau nửa bước, cùng Trình Dật tách ra.

Ba người cùng nhau ra ngoài, phòng bếp biến thành địa bàn của Tống Thanh Y.

Nửa giờ sau, ba người cùng trở về, hơn nữa còn mua rất nhiều đồ ăn vặt.

Ngụy Gia vừa vào cửa liền kêu rên, "Chị dâu, chị quản Nam ca chặt vào."

Tống Thanh Y vốn định đến cầm thịt gà, kết quả nghe Ngụy Gia nói như vậy, lại nhìn Trình Dật một chút, "Làm sao thế?"

Ngụy Gia ôm ngực, "A! Ví tiền của em!"

Tống Thanh Y cười khẽ, "Để tôi trả cho cậu."

Nói xong muốn đi lấy ví tiền, lại bị Trình Dật kéo cổ tay, Trình Dật mỉm cười nhìn về phía Ngụy Gia, "Tiền cậu ta rất nhiều, đừng tiết kiệm giùm cậu ta."

Ngụy Gia nhìn Trình Dật hừ lạnh, sau đó đem đồ ăn vặt đặt lên bàn trà, "Nam ca đúng là ức hiếp người quá đáng."

Trình Dật nở nụ cười.

Tống Thanh Y nhìn bọn họ thân thiết với nhau,mỉm cười.

Trình Dật tuy rằng miệng ghét bỏ Ngụy Gia, nhưng trên thực tế coi cậu ta là em trai mà chiều chuộng, Từ Trường Trạch thì chính chắn hơn Ngụy Gia, Ngụy Gia cùng Từ Trường Trạch, Trình Dật thật sự đối với bọn họ như là anh em ruột thịt,đem tất cả cưng chiều lên bọn họ.

Cô không giống Trình Dật ; lúc trước ở cùng Trần Đạc và Thượng Nghiên, cô thường im lặng, nhìn bọn họ cùng nhau chơi đùa, ba người ở cùng một chỗ, mà cô lại giống như người ngoài.

Không quấy rầy bọn họ chơi đùa, Tống Thanh Y vào phòng bếp.

Trình Dật theo cô vào, Tống Thanh Y lại đẩy anh ra, không cho anh vào.

Trình Dật bất đắc dĩ, đành phải nói: "Có gì cần thì gọi anh."

Tống Thanh Y thầm nghĩ, có cái gì cần chứ.

Không phải chỉ là nấu cơm thôi sao?

Cô làm cho anh xem.

Sau đó nhìn kim đồng hồ đã mười một giờ rưỡi, cô nhìn đồ ăn trên bàn mà không biết nên bắt đầu từ đâu.

Cô nghĩ nếu có thể, hay là cô nên kêu Trình Dật quay lại?

Mà bạn bè Trình Dật đến, mà cô vẫn đang muốn cảm ơn bọn họ, cũng không thể không tự mình làm cái gì?

Cô tự thuyết phục chính mình, Tống Thanh Y xắn tay áo, mang tạp dề.

Về nấu cơm hay là xào rau, cô vẫn biết một chút.

Đầu tiên là cho dầu, sau đó là xào tỏi, cuối cùng bỏ rau, sau cùng là thêm gia vị.

Từ lúc bắt đầu cô đã thấy không ổn, sau khi đổ dầu, một chốc sau, trong nồi truyền tới âm thanh lốp ba lốp bốp, cô nghe âm thanh có chút quen tai, nghĩ thầm, ai nói cô không vào được phòng bếp chứ?

Đó là do lúc đó cô không có nghiêm túc thôi?

Không nghĩ tới, không quá một phút, trong phòng bếp dầu bắn bùm bùm ra ngoài, cô căn bản không dám tới gần bệ bếp, lấy nắp nồi che trước mặt.

Dầu bắn ngày càng nhiều, âm thanh còn càng ngày càng lớn, âm thanh từ trong nồi phát ra bùm bùm.

Trình Dật lúc đi vào thấy chính là thấy một cảnh này.

Anh bất đắc dĩ, đem cô từ trong phòng bếp lôi ra ngoài, sau đó lấy nắp nồi từ trong tay cô, nhanh chóng giảm lửa.

Tống Thanh Y được giải trừ nguy cơ, nhưng vẫn còn sợ hãi.

Cô định nói, phát hiện Trình Dật đang nhìn cô mà trên mặt anh đầy vẻ tức giận.

Sau đó, cô liền ra khỏi phòng bếp, Ngụy Gia đang ngồi trên sô pha, quay đầu nhìn cô cười, "Chị dâu, đúng là danh bất hư truyền"

Tống Thanh Y: "..."
Có một số việc không phải cô cố gắng đều có thể thành công.

Cơm trưa vẫn là do Trình Dật làm.

Trình dật cùng Ngụy Gia đem đồ ăn bưng ra bàn, sau đó anh mới đi nhìn Tống Thanh Y, nắm cằm của cô xoay qua xoay lại, sau đó lại nhìn tay cô, Tống Thanh Y lấy lòng chớp chớp mắt, "Em không bị thương."

Trình Dật ở trên đầu cô xoa nhẹ.

Tống Thanh Y không nói chuyện.

Lúc dùng cơm trưa, Ngụy Gia hỏi: "Nam ca,chuyện lúc nãy em bàn với anh, anh hãy suy nghĩ kỹ?"

"Đừng nhắc nữa." Trình Dật nói.

"Sao vậy?" Tống Thanh Y cúi đầu nhẹ giọng hỏi.

Ngụy Gia nghĩ một chút lại nói: "Trong trường đang chiêu mộ diễn viên mới, em với Từ Trường Trạch định tham gia, hiện tại em đang lôi kéo Nam ca cùng đi, mà anh ấy vẫn còn đang suy xét."

"Các cậu vì cái gì muốn tham gia?" Tống Thanh Y hỏi.

Ngụy Gia gãi gãi đầu "Chúng em đều sắp tốt nghiệp? Em và A Trạch chưa có dự tính tiếp theo ; trước đó có đi thử vai vài lần, đều không có kết quả tốt."

"Vừa lúc nhìn thấy trên bảng thông báo chiêu mộ diễn viên, nghe nói có rất nhiều người nổi tiếng lại làm lâu trong nghề, nếu chúng em được bọn họ nhìn trúng có lẽ sẽ được bọn họ kí hợp đồng lâu dài, mà kịch bản này có Tương Thư Tấn, Hà Đào, Tân Bách, cơ hội ngàn năm có một."

Tương Thư Tấn.

Tống Thanh Y nghe được cái tên này không khỏi kinh ngạc, "Đạo diễn Tương mấy năm gần đây không phải đã không làm đạo diễn nữa sao?"

Gần ba năm rồi.

Năm đó anh ta nhận kịch bản « Lý Tưởng Của Ta Quốc », làm cho bộ phim nổi danh khắp nơi,nhưng dù sao tuổi cũng đã lớn, hơn nữa ba năm trước vợ anh ta qua đời, sau khi làm xong bộ « có liên quan » liền không thấy anh ta nhận thêm bộ nào.

"Em cũng không rõ lắm." Ngụy Gia nói

"Em thì biết một chút." Từ Trường Trạch mím môi, nhìn Tống Thanh Y chậm rãi nói: "Nhưng không biết có phải sự thật hay không. Nghe nói Tương đạo diễn tái xuất chủ yếu muốn cùng đạo diễn Hà Đào hợp tác trong phim mới, mà kịch bản toàn bộ đều tuyển người mới. Hơn nữa, nghe nói kịch bản này có thể so sánh với bộ « Lý Tưởng Của Ta Quốc », thậm chí còn hay hơn « Lý Tưởng Của Ta Quốc »."

Đột nhiên con mắt Tống Thanh Y đo đỏ.

Cô hỏi: "Có nghe nói là kịch bản tên gì không?"

"Không biết nữa." Từ Trường Trạch lắc đầu, "Em có người bạn thân với Hà Đào, cô ấy nói cho em biết tin tức bên đó."

Tống Thanh Y như hiểu ra mọi chuyện.
Là bộ « từng ».

Lúc cô viết ra tác phẩm này,mang theo rất nhiều hy vọng cũng gần như là tuyệt vọng.

Đạo diễn Tương Thư Tấn năm nay gần 65 tuổi.

Tống Thanh Y nghĩ thầm: Cô có tài đức gì cơ chứ?

"Đây là bộ phim năm trước có lên kế hoạch, nhưng kinh phí không đủ, cho nên gác lại một thời gian, hiện tại có lẽ tìm được nhà tài trợ. Thượng Nghiên cùng Trần Đạc sẽ tham gia."

"Trần Đạc cùng Thượng Nghiên đóng vai chính, mà trong đó đều là khách quý, 100 biên kịch, đạo diễn cùng 500 người khác làm giám khảo."

Tống Thanh Y nói xong,giống như người biết rất rõ nội dung, sau đó đưa ra ý kiến, "Các cậu có thể đi thử xem sao, độ sáng đủ lớn,có thể giúp đỡ các cậu."

Ngụy Gia cùng Từ Trường Trạch nhìn cô.

Từ Trường Trạch biểu hiện không mấy rõ ràng, nhưng Ngụy Gia đã nói lắp, "Chị... chị dâu, làm sao chị biết nhiều như vậy!"

Tống Thanh Y mím môi, "Lúc trước bên tổ chế tác có đến cùng tôi bàn bạc, nhờ tôi cùng họ hỗ trợ."

Sắc mặt Ngụy Gia có chút xấu hổ.

Tống Thanh Y nói: "Tôi liền cự tuyệt, tôi chỉ muốn ở phía sau hỗ trợ,không muốn cùng xuất hiện với bọn họ."

Ngụy Gia bỗng nhiên đến gần, trừng mắt nhìn Tống Thanh Y, "Chị dâu..."

"Sao thế?" Tống Thanh Y nhìn cậu.

"Nói như vậy, nếu chúng tôi tham gia, chị... Có phải hay không có thể giúp chúng tôi nhìn kịch bản?"

Tống Thanh Y hoàn toàn không nghĩ tới cậu hỏi cô như vậy, trong lúc nhất thời hơi sững sờ.

Trình Dật không có lên tiếng ngăn cản, anh cũng đang chờ Tống Thanh Y trả lời.

Xem kịch bản giúp họ đối với Tống Thanh Y mà nói là việc nhỏ, nhưng... những người kia có thể nhận họ hay không đều do các cậu có may mắn hay không,cô không nắm chắc.

Nhìn ánh mắt Ngụy Gia tha thiết, Tống Thanh Y nhẹ gật đầu, "Có thể."

Ngụy Gia vỗ bàn, sau đó nhìn Từ Trường Trạch cười ha ha, "Em,một ngày kia vậy mà có thể diễn kịch bản của chị dâu! Có lẽ sau khi ra trường sẽ đạt đến đỉnh cao vinh quang."

Trình Dật cũng nhẹ nhàng thở ra, gắp thịt cho Tống Thanh Y, khẽ cười nói: "Đừng để ý đến cậu ta, cậu ta điên rồi."

Ngụy Gia che mặt mình, "A a a! Em hiện tại nghĩ đến mình có thể diễn kịch bản của Tống Thanh Y, em liền cảm giác mình vô cùng hạnh phúc!"

Tống Thanh Y không hiểu, nếu như là trước kia, Ngụy Gia cao hứng như vậy là đúng, nhưng bây giờ...

Bất quá cô không có hỏi lời này.

Nếu trong khả năng của cô, cô có thể làm liền làm.

Cô gắp thịt ăn một miếng, bỗng nhiên nhíu mi, cảm giác từ trong dạ dày trào ra một dòng nước chua lè, cô che miệng hướng nhà vệ sinh mà chạy.

Ngụy Gia vẫn còn đang đắm chìm sự việc ban nãy,nhìn cô "Chuyện gì xảy ra vậy? Chị dâu thế nào vậy anh?"

Trình Dật đứng dậy hướng nhà vệ sinh "Không biết."

Ngụy Gia nghe tiếng nôn mửa, cười trêu Trình Dật: "Có phải hay không chị ấy mang thai?"

Từ Trường Trạch đập vai cậu, "Nói bậy bạ gì đó? Hai người bọn họ vừa mới kết hôn mới hai tháng."

Mà lời Từ Trường Trạch vừa nói ra, Trình Dật cùng Tống Thanh Y nháy mắt nhìn nhau.

Tống Thanh Y xả nước, quay đầu nhìn Trình Dật, sau đó lại quay đầu phun ra lần nữa.

Trình Dật vỗ lưng của cô, "Em đừng lo lắng."

Tống Thanh Y mơ hồ nói: "Có khả năng... Là có."

Chương 20

Trên bầu trời,ánh nắng chiều vô cùng đẹp.

Buổi chiều cô cùng Trình Dật đến bệnh viện, trên tay cầm tờ xét nghiệm, gần năm giờ, lấy được kết quả.

Ánh nắng chiều chiếu vào làn da Tống Thanh Y da cô trắng gần như trong suốt, cô nhắm mắt ngẩng đầu nhìn Trình Dật.

Không biết Trình Dật nghĩ gì, cô nhẹ nhàng thở ra.

Lời của bác sĩ vẫn còn vang ở bên tai.

- Chỉ là do cơ thể không ăn uống đủ chất, cũng do một phần áp lực hoặc do mong chờ đứa bé quá nên xuất hiện nhiều phản ứng.Kinh nguyệt không đều do thân thể cô ấy không tốt.Thức đêm ngủ muộn, hút thuốc đều dẫn đến sức khỏe kém, cho nên thời gian hành kinh không đúng ngày.Đồng thời,tôi kiểm tra ra cô ấy hơi bị trầm cảm.

Cô mặc váy dài, tóc dài bị gió thổi bay, cả người lặng im giống như chưa từng tồn tại.

Trình Dật đem tờ xét nghiệm cất vào túi, nói: "Chúng ta về nhà thôi."

Tống Thanh Y nhìn anh đứng trước cô, đôi mắt đặc biệt đẹp, chỉ là sắc mặt hơi không tốt.

"Anh thất vọng sao?" Tống Thanh Y bình tĩnh hỏi.

Trình Dật nhíu mày, đưa tay kéo cổ tay cô, lại bị cô né tránh.

Cô lại hỏi một lần, " Anh thất vọng sao?"

Trình Dật mím môi, nhìn chằm chằm cô, "Em nói đứa bé sao?"

Tống Thanh Y không nói chuyện.

Trình Dật lắc đầu, "Anh không có thất vọng."

"Tình trạng của em bây giờ không thích hợp mang thai. Nhưng... Nếu mang thai, anh sẽ đối xử với em và bé con thật tốt."

Tống Thanh Y cong môi nở nụ cười, "Nhưng em không có mang thai."

Trình Dật bước lên một bước, muốn ôm cô, cô lui về sau.

"Thời tiết hôm nay không tốt." Tống Thanh Y ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Trình Dật yên lặng "Anh cũng thấy vậy."

"Em muốn ăn kem." Tống Thanh Y đi về phía trước, ngồi ở trên băng ghế, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Trình Dật, "Có thể hay không?"

Trình Dật ngồi xuống, "Tại nơi này sao?"

Tống Thanh Y gật đầu, "Em muốn ở chỗ này ngồi một lát."

Trình Dật nhìn cô.

Trên mặt mặc dù đang cười, nhưng ánh mắt lại trống rỗng.

Trình Dật muốn nói lại không biết nên nói cái gì, cuối cùng chỉ có thể im lặng.

Vỗ trên mu bàn tay cô một cái, "Anh đi mua."

Từ trong bệnh viện đi ra Tống Thanh Y biến thành bộ dáng như thế này.

Mặc dù đang cười, lại làm cho lòng anh sợ.

Trình Dật cũng không biết nên làm cái gì bây giờ mới tốt.

Tống Thanh Y ngồi ở trên băng ghế, cúi thấp đầu, mũi chân trên mặt đất càng không ngừng chà sát.

Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời vừa còn tốt đẹp mà bây giờ lại sắp chuyển mưa, nhếch môi nở nụ cười, nói lầm bầm: "Thời tiết có lẽ cũng thấy cô nên biến khỏi đây thì phải "

Bầu trời tối dần, mây đen kéo tới, người qua đường vội vội vàng vàng.

Có một đôi vợ chồng già ở trước mặt cô đi ngang qua, bà mặc đồ bệnh nhân, ông đang đỡ bà, "Bà xem đi tôi đã nói trời sắp đổ mưa mà bà không tin, nhìn xem, bầu trời đen thế kìa."

Ông lại nói thêm một tiếng, "Đêm nay trời lại đổ mưa không có nghĩa là ngày mai thời tiết sẽ không tốt, nếu mà bây giờ mưa, cũng khoảng hơn nửa đêm mới ngừng."

Lão thái thái thái độ lúc này mới tốt lên một chút "Đầu gối của tôi hôm qua đau..."

"Bà nói xem,lúc còn trẻ lúc nào bà cũng không chú ý..."

Hai người dần dần biến mất.

Tống Thanh Y nhắm mắt,lúc gió thổi qua,vô cùng lạnh, bắp chân của cô còn nổi một tầng da gà.

Bỗng nhiên, có cái gì đó lành lạnh dừng ở trên mặt cô.

"Nghĩ gì thế?"

Trình Dật cầm cây kem từ trên mặt cô xuống, sau đó mở ra, đưa cho cô.

"Anh đi đâu mua được loại kem này?" Tống Thanh Y cắn một cái.

"Bên ngoài bệnh viện có siêu thị nhỏ." Trình Dật nói:

"Anh không ăn sao?"

"Anh mua cho em."

Tống Thanh Y cầm lấy "Anh há miệng."

Trình Dật chậm rãi há miệng, Tống Thanh Y trực tiếp đem kem qua cho Trình Dật.

Đèn đường bệnh viện sáng lên, phía ngoài, tiếng còi xe dần dần tăng nhiều.

Tống Thanh Y chép miệng, thân thể ngồi trong gió, "Ăn xong cái này, chúng ta về nhà?"

Trình Dật nhìn gò má cô, nhịn không được ở trên đầu cô xoa nhẹ.

"Được."

**

Trên đường trở về, mưa tí ta tí tách, dừng ở trên cửa kính xe trượt xuống.

Tống Thanh Y thường sẽ dựa vào cửa kính xe từ từ nhắm hai mắt, nhưng hôm nay cô lại muốn mở mắt.

Bầu trời bỗng nhiên truyền đến âm thanh ầm vang, Tống Thanh Y không tự giác rụt thân thể mình.

Trình Dật vỗ vỗ bờ vai cô, Tống Thanh Y đầu đặt trên cửa xe, nhẹ nhàng bâng quơ nói, "Trình Dật lái xe cẩn thận."

Lúc sau mưa bớt dần..

Mà Tống Thanh Y đang nhìn màn mưa bên ngoài thấy được một đôi mắt rất bi thương, một cái chớp mắt, cô lập tức kêu Trình Dật: "Dừng xe! Dừng xe!"

Trình Dật vội vàng đạp phanh lại, "Làm sao vậy?"

Lốp xe cùng mặt đất ma sát vang lên tiếng vang, lúc xe vừa dừng lại, Tống Thanh Y bỗng nhiên tựa như phát điên mở cửa xe, hướng ra bên ngoài chạy như điên.

Trình Dật thậm chí không biết xảy ra chuyện gì.

Anh kích động theo xuống xe, trong lòng cực kì căng thẳng.

Cô mặc váy dài trong đêm mưa chạy như điên, cả người ướt cũng không để ý, bước chân lảo đảo, chạy đến một chỗ,bỗng nhiên dừng lại, sau đó thật cẩn thận ngồi xổm xuống.

Trình Dật lúc đi qua, Tống Thanh Y đang đưa tay sờ một con vật đen như mực, cô động tác mềm mại,miệng lẩm bẩm, "Đừng sợ nha."

Trình Dật tay nắm chặt nắm đấm,từ từ thả lỏng.

Anh ngồi xổm xuống hỏi Tống Thanh Y, "Em muốn làm gì?"

"Em muốn mang nó trở về."

Trình Dật cắn răng nghiến lợi nói: "Anh hỏi em, vì sao cái gì cũng không nói liền chạy ra đây, em đang làm cái gì?"

Tống Thanh Y im lặng, sờ đầu con chó nhỏ.

Con chó kia nức nở một tiếng.

"Tống Thanh Y." Trình Dật kêu cô, "Em có phải là thấy thân thể mình tốt rồi có thể tiếp tục dầm mưa?" "Em có phải hay không cảm thấy mình chỉ cần chết là được giải thoát?"

Anh nói thật bình tĩnh, nhưng là đôi mắt phiếm hồng.

Tống Thanh Y nhìn Trình Dật, thật lâu sau, bỗng nhiên nở nụ cười.

"Đúng vậy." Cô nói, "Em là như vậy."

"Vì vậy, anh nên cách xa em một chút."

"Tương Đạo, Hà Đào, anh, Ngụy Gia, Từ Trường Trạch... Các cậu không cần phải đối xử tốt với tôi!"

"Tôi ngu xuẩn, tôi ngốc, mắt mù, không nhận ra được người nào xấu người nào tốt, vậy thì để tôi chết đi."

"Vì cái gì muốn giúp tôi,tôi đã làm liên lụy đến rất nhiều người rồi,vì sao chứ....!"

Tống Thanh Y khóc rồi lại cười, như một người điên.

Trình Dật nhìn bộ dáng của cô, tâm giống như bị ai đâm một nhát rồi lại them một nhát, anh hít một hơi thật sâu.

Tống Thanh Y không nói chuyện.

Cô ngồi xuống đất, hai mắt vô định.

Thật lâu sau, cô nhẹ nhàng nói: "Nếu tôi chết đi thì có lẽ mọi chuyện sẽ kết thúc?"

Trình Dật biết cô buổi chiều nhìn thấy tin tức trên mạng.

Thông tin Tương Đạo tái xuất cùng Tống Thanh Y vừa được tiết lộ ra ngoài, không đến nửa giờ sau, hot search đứng thứ nhất, thậm chí còn biến thành bão.

Tương Đạo bị mọi người trên mạng mắng cực kì thảm.

Nói Tương Đạo ánh mắt kém, cùng Tống Thanh Y ngủ qua....Thậm chí nói bà xã Tương Đạo chết cũng xứng đáng.

Tương Thư Tấn là bậc thầy trong lĩnh vực Phim ảnh.

Hơn nửa đời người đều dâng hiến cho điện ảnh, tạo ra vô số tác phẩm nổi tiếng, mà « Lý Tưởng Của Ta Quốc » là tác phẩm thành công vang dội nhất của ông, bộ phim này được trình chiếu và thu hút một lượng khán giả rất đông đảo, vượt qua cả những bộ phim đã từng làm mưa làm gió điện ảnh trước đó, sáng tạo ra điện ảnh chi quang, nhận được vô số lời khen ngợi trong và ngoài nước, nhưng sau đó lại ẩn danh.

Nhưng có lẽ ông sẽ không lường được còn chưa tái xuất, liền gặp tình huống thế này.

Trình Dật tay nắm thành quyền, nhìn Tống Thanh Y, run run nói: "Không phải lỗi của em."

"Em không có làm sai, vì vậy em không nên chết."

"Nhưng nếu em không chết —— bọn họ sẽ vẫn mắng " Tống Thanh Y ngẩng đầu lên nhìn Trình Dật "Vì sao tất cả đều biến thành như vậy?"

Trình Dật không nói gì.

Anh cũng không biết.

**

Trên đường trở về, Tống Thanh Y dựa vào cửa kính xe ngủ.

Con chó màu đen yên lặng ở phía sau xe, nó có một đôi mắt đặc biệt làm cho người khác thương hại.

Trình Dật trong lòng vừa khó chịu vừa phiền, lại không có chỗ nào phát tiết.

Sau khi về đến nhà, sắc mặt của anh không dễ nhìn, Tống Thanh Y lại ôm con chó đi tắm rửa.

Trình Dật nhìn bóng lưng cô, nhếch môi thành một đường thẳng tắp.

Sau đó, cuối cùng nhìn không được, anh đi nhanh một bước, từ trong ngực Tống Thanh Y không chút nào thương tiếc ôm con chó, con chó nhỏ ở trên tay anh nức nở vài cái, thậm chí móng vuốt cào một cái trên tay anh.

Tống Thanh Y nóng nảy, "Anh làm cái gì?"

"Lời này hẳn là anh hỏi em mới đúng." Trình Dật trong lòng cũng nghẹn "Em xem bộ dáng của mình, toàn thân ướt đẫm, lần trước cảm mạo hơn nửa tháng mới khỏe, hôm nay lại tiếp tục gặp mưa có phải hay không sẽ sinh bệnh?"

"Không liên quan gì đến anh." Tống Thanh Y đỏ mắt, giọng điệu cứng nhắc.

Trình Dật lớn tiếng "Cái gì gọi là không có quan hệ với anh? Em ngã bệnh mà anh chính là người chạy tới chạy lui chăm sóc em, bận bận rộn rộn cũng là anh."

Tống Thanh Y sửng sốt,bỗng nhiên nói, "Vậy thì để tôi chết đi."

Trình Dật trực tiếp đem con chó ném ra phía bên ngoài, sau đó đẩy Tống Thanh Y vào phòng tắm, từ trong ngăn tủ lấy ra áo ngủ, lại mở nước nóng.

Đồ của cả hai người đều ướt, mà quần áo trên người Trình Dật còn đang nhỏ nước, anh đem Tống Thanh Y đẩy đến vòi sen, sau đó mở van.

Nước nóng ở trên cơ thể Tống Thanh Y, trước ấm làm cô giật mình, đến khi cơ thể của cô thích ứng nhiệt độ lúc này mới trở nên thoải mái.

"Anh làm gì?" Tống Thanh Y cười lạnh "Để em chết thì tất cả sẽ tốt."

"Như vậy anh sẽ không cần chăm sóc em, cũng không cần bận rộn, em còn có viết một tờ di chút, đều là để lại cho anh." Tống Thanh Y ôm cánh tay đứng dưới vòi hoa sen, bình tĩnh nói " Để em chết đi,Trình dật." "Tắm rửa!" Trình Dật nghiến răng nghiến lợi, trực tiếp đem quần áo cô cởi ra,ném mạnh xuống đất, nói: "Nửa giờ phải đi ra."

**

Nước nóng theo làn da Tống Thanh Y chậm rãi trượt xuống, cô nhắm mắt lại.

Cô là điên rồi.

Vì sao lại nói với Trình Dật những lời này?

Nói anh cách xa cô.

Nhưng nếu Trình Dật đi, cô thật sự không còn cái gì cả.

Buổi chiều Tống Thanh Y ngồi ở ghế dài bệnh viện nhận được tin tức, là của Tương Thư Tấn, cô mở ra, chỉ nhìn hot search.

Trên mạng đăng tin chỉ trích cô với Tương Tư Tấn khắp nơi,bình luận bên dưới nhiều không thể nhìn hết mà cô vô tình đọc được bình luận được nhiều người like nhất:

- Thật là tức chết mà, trước kia Tương Đạo không phải là người như vậy. Tống Thanh Y scandal đầy người, vừa độc ác vừa xấu, kịch bản của cô ta có hay đến nỗi Tương Đạo phải ra mặt hợp tác với cô ta? Sợ là không phải ngủ cùng nhau rồi chứ? Phỏng chừng vợ Tương Đạo cũng là do chuyện này mà bị bức chết.

Từng câu từng chữ, mắt Tống Thanh Y đỏ ngầu giống như sắp khóc.

Cô ở trong phòng tắm hơn một giờ, làn da trên người đều trắng bệch, Trình Dật ở bên ngoài gõ cửa.

"Em xong chưa?" Trình Dật bình tĩnh trở lại.

Tống Thanh Y không muốn nói chuyện với anh.

"Em không nói lời nào anh sẽ đẩy cửa vào đó." Trình Dật nói.

Tống Thanh Y vội vàng nói: "Em... ra ngay."

Sau đó tắt vòi sen, dùng khăn tắm lau thân thể, thay áo ngủ.

Trình Dật đã thay quần áo sạch, tóc cũng sấy khô, tức giận nói: "Con chó kia anh tắm cho nó rồi."

"Ừm." Tống Thanh Y không mặn không nhạt nói một câu, đứng dậy đi ra phòng khách.

Dựa vào.

Thái độ cô là như thế nào.

Trình Dật vừa mới hết tức giận,vào lúc này nháy mắt lại tức giận, anh cảm thấy cảm xúc của mình bị cô làm tức đến điên rồi.

Cho nên, bây giờ là chiến tranh lạnh sao?

Anh còn nghĩ sẽ an ủi cô vài câu, nhưng tuyệt đối không ngờ, cô vậy mà tiếp tục làm anh tức giận.

Tống Thanh Y sẽ như vậy.

Trừ phi tất cả hiểu lầm đều được làm sáng tỏ.

Thế giới này còn nợ Tống Thanh Y sự thật.

Nhưng chuyện này, nói thì dễ làm thì hơi khó?

Trình Dật khó chịu, dậm chân tại chỗ, nhịn không được mắng vài câu.

Nhưng khi anh đến phòng khách nhìn thấy bóng lưng cô thì tất cả tức giận đều giảm xuống.

Cô mặc áo ngủ màu xám, ngồi trên mặt đất sờ lông con chó nhỏ, may mắn Trình Dật đã sấy khô lông cho nó lúc nãy.Sau khi tắm qua,Trình Dật nhìn bộ lông màu trắng của nó mà xoa xoa,thì ra con chó nhỏ này màu trắng chứ không phải màu đen,lúc thấy nó,trên người toàn bùn đất nên anh và Tống Thanh Y mới nghĩ nó màu đen.

Cả người lông trắng, rất dễ thương, nhìn Tống Thanh Y nức nở, đầu cọ cọ vào lòng bàn tay cô.

Trình Dật ngồi bên cạnh cô, cũng sờ sờ, mà nó lại nhìn hướng Tống Thanh Y bên cạnh cọ cọ.

Trình Dật đập nó một cái, "Mày không có lương tâm, mày quên là ai tắm cho mày sao."

Chó con cùng Tống Thanh Y đều không ai phản ứng với anh.Tống Thanh Y đứng dậy ngồi trên sô pha

Trình Dật ngồi bên cạnh cô, dịu dàng khuyên nhủ: "Có một số việc em không thay đổi được, vậy thì hãy tự bảo vệ bản thân mình thật tốt."

Tống Thanh Y quay đầu nhìn anh, nhếch miệng gợi lên nụ cười, "Nhưng tôi không muốn liên lụy người khác."

"Em nói em mắt mù tin lầm người vậy em nhìn anh đi phải chăng anh mắt mù rồi đi giúp đỡ một người muốn chết như em, Thanh Y em có thể suy nghĩ xem?Anh giúp em điều gì?Anh không muốn em như vậy liền chết đi, Tống Thanh Y dù lúc trước em có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa thì em vẫn còn anh,em đừng nghĩ đến chuyện tự sát nữa có được không em?"

Cô đỏ mắt nhìn Trình Dật.

"Anh có biết hay không, Tương Đạo và vợ là thanh mai trúc mã với nhau, hai mươi ba tuổi hai người kết hôn, từ lúc ông ấy chưa thành công đến khi ông ấy thành công đến bây giờ, giúp đỡ ông ấy, hai người cùng nhau đi qua nửa đời người, ông ấy bị mắng như thế nào cũng không sao, nhưng ông ấy lại chịu không nổi vợ ông bị người ta nói một câu không tốt."

"Bởi vì tôi!"

"Cũng bởi vì tôi mà vợ ông ấy ra đi mà vẫn bị người ta lôi ra nói những điều không hay."

"Tôi nên làm thế nào đây Trình Dật!"

Trình Dật tiến lên ôm lấy cô, đem cô ôm vào trong ngực, Tống Thanh Y giống như phát điên tránh ra.

Nước mắt cô rơi, anh cảm thấy lòng ngực mình đau từng cơn.

"Em đừng như vậy." Trình Dật lôi kéo cô, không cho cô rời đi,"Sẽ tốt, tất cả mọi chuyện rồi sẽ ổn mà em."

"Anh không hiểu." Tống Thanh Y tuyệt vọng anh "Anh sẽ không bao giờ hiểu được đâu Trình Dật à."

Cũng hy vọng anh đời này đều không hiểu.

Cái cảm giác bất lực này rất khổ sở.

Trình Dật khóe mắt phiếm hồng, nhìn chằm chằm cô.

Đối mặt với nhau, Tống Thanh Y bỗng nhiên cúi người hôn môi anh.

Trình Dật sửng sốt, Tống Thanh Y nhắm hai mắt lại, anh cảm nhận được cô đang run rẩy, cũng cảm nhận được nỗi tuyệt vọng của cô.

Giống như ôm anh là hy vọng duy nhất cuả cô bây giờ.

Anh ôm chặc cô, rất muốn đem cô dung hòa với cơ thể.

Sau đó, Tống Thanh Y bỗng nhiên đẩy Trình Dật, "Không thể... Không có..."

"Anh có mua." Trình Dật ôm cô hướng tới phòng ngủ.

Tống Thanh Y không kịp đề phòng liền bị anh hôn.

Cô nằm ở trên giường, âm thanh run rẩy, "Trình Dật."

Trình Dật hôn môi cô.

Tống Thanh Y nói: "Ôm em một cái, được không?"

Trình Dật ôm cô, sau đó lại hôn lên con mắt, nhỏ nhỏ vụn vụn hôn vào bên má cô.

Anh nói: " Một đôi mắt đẹp như vậy, không thích hợp khóc,sau này cũng không cho khóc."

Tống Thanh Y không nói chuyện, ôm cổ của anh, hôn lên môi anh, chặn tất cả lời anh nói.

Một đêm trầm luân.

So với lúc mới gặp nhau thân thể càng thêm thân thuộc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau