CHO EM MỘT CHÚT NGỌT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cho em một chút ngọt - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

"Trước khi muốn mang đi nơi khác hãy ghi rõ nguồn,đó là hành vi tôn trọng chất xám một cách văn minh "

- ----------------------

Tống Thanh Y lập tức sửng sốt,hơi có chút khẩn trương "Như vậy... Có được không?"

Trình Dật chỉ thuận miệng hỏi, thấy cô như thế, nở nụ cười "Đùa với em thôi."

Nhưng hình như nụ cười Trình Dật hình như có chút..... thê lương.

Căng thẳng trong lòng Tống Thanh Y dần dần thả lỏng.

Cô đứng nhìn Trình Dật rửa bát.Tay áo len trắng được xắn lên lộ ra đường gân cánh tay vô cùng xinh đẹp, động tác quen thuộc từ góc độ của cô mà nói, giống như một bức họa.

Bởi vì đẹp quá nên không dám quấy rầy.

Trình Dật im lặng một lúc rồi hỏi: "Hôm nay điểm tâm không hợp khẩu vị?"

"Không có." Tống Thanh Y dừng một chút mới tiếp tục nói: "Tôi không có thói quen ăn sáng,ông nội luôn biết điều đó nên thường là hôm nay sẽ tự mình chuẩn bị rất nhiều món ở nhà chờ, nếu hôm nay tôi không ăn hết, ông nội sẽ mắng chết tôi."

"Vậy sao?" Trình Dật nhướng mày.

Rõ ràng là Trình Dật không nói gì nhưng Tống Thanh Y phần nào hiểu được ý anh.

Cô dựa vào tủ lạnh, lắc lắc đầu nói: "Ông nội rất đáng sợ."

Trình Dật nở nụ cười không nói.

- --------------------------------------------------

Trước khi ra khỏi nhà, Tống Thanh Y hỏi: "Hôm nay cậu có kế hoạch gì không?"

"Có hẹn cùng Ngụy Gia và A Trạch vào buổi chiều." Trình Dật nói: "Còn có thể có gì chứ ngoài hẹn nhau chơi trò chơi."

"Được rồi." Tống Thanh Y đột nhiên nghĩ đến một chuyện - "Bọn họ vì sao gọi cậu là Nam ca?"

Trình Dật đứng ở cửa, tay đưa qua túi xách cho cô sau đó mới chậm chạp đua tay xoa đầu cô.

"Bởi vì khi còn nhỏ chữ đầu tiên nói ra chính là Nam, cho nên trong nhà mới gọi anh là Nam Nam."

- ---------------------------------------------------

Tống Thanh Y lái xe ghé vào một cửa hàng siêu thị, mua cho ông nội vài món đồ bổ dưỡng,sau đó mới tính tiền đi về.

Ông nội sống ở chân núi Chướng Sơn,ở rìa một ngôi làng, điện nước rất thuận tiện, chỉ cách vài bước chân sẽ có một cửa hàng tiện lợi nho nhỏ. Tống Thanh Y mỗi tuần đi qua sẽ mang cho ông một số nhu yếu phẩm hàng ngày, tất cả đều mua một ít.

Cô mang theo hai túi đồ đi thẳng vào trong nhà.

Lúc đó, ông nội còn đang nấu cơm bên trong nên cô vừa vào đến cửa đã ngửi thấy mùi thơm của gạo.

Tống Thanh Y vừa đi vào vừa hét lớn: "Ông nội."

"Không tìm được cửa hay không xách đồ được thế?" Ông nội Tống nói: "Tự mình đi thẳng vào nhà chính đi."

"Con không xách nổi" Tống Thanh Y làm nũng trước cửa nói "Ông nội đến giúp con với. "

"Thật sự là phiền phức. "Ông nội Tống vừa nói chuyện vừa bước ra nhìn thấy nụ cười của Tống Thanh Y, ông không khỏi mỉm cười,đưa tay lấy hai túi lớn trong tay cô nói:" Thật không có tiền đồ gì cả?"

"Ai nha, con chính là đứa cháu gái không có tiền đồ duy nhất trên thế giới này của ông đó."Tống Thanh Y khoác khoác cánh tay ông nội. "Có rất ít ai thấy việc chính mình không có tiền đồ mà hãnh diện như con " Ông nội lại nói: "A Đạc đâu? Sao lại không cùng con đến?"

Sắc mặt Tống Thanh Y rất nhanh liền thay đổi một chút, mặc dù đã chuẩn bị tinh thần sẽ bị hỏi từ trước nhưng khi nghe đến cái tên này, cô vẫn cảm thấy có chút gì đó lộp bộp.

Cô nở nụ cười "Anh ấy bận bịu đi công tác rồi ạ!!!"

"Ồ." Ông nội Tống cũng không hỏi nhiều, tiếp tục vào bếp bận rộn nấu nướng.

Tống Thanh Y đi tới định giúp đỡ ông một tay, kết quả bị ông nội Tống đánh một cái: "Đừng làm phiền ông, chốc nữa là ăn được rồi."

Đưa tay quẹt quẹt miệng chính mình, trực tiếp ngồi ở dưới nền nhà nhìn ông nội.

Ông nội ngay lập tức mắng: "Con gái con đứa,không nhìn xem ở dưới dó có bao nhiêu là bẩn đã trực tiếp ngồi ì xuống. Nhanh lên ngồi dậy, ở dưới sàn lạnh lắm, cháu đó,khi còn nhỏ luôn thích ngồi như vậy, bây giờ đều lớn như vậy rồi sao cái tật xấu này của con vẫn như cũ không hề thay đổi chứ!"

Tống Thanh Y quay đầu hướng ông nội ngây thơ nở nụ cười.

Tháng tư,mùa xuân đến vừa đúng,bên ngoài bụi bay mù mịt, cô nheo mắt, nhỏ giọng hỏi: "Ông ơi, lỡ một ngày con cùng A Đạc chia tay thì làm sao bây giờ?"

Ông nội đi qua lấy chổi đem cô đuổi đứng lên "Nói lời ngốc gì đó? Lần trước A Đạc đến thăm ông còn cùng ông nói về chuyện cầu hôn của nó mang con chính thức cùng nó một chỗ, ông lúc đó còn suy nghĩ giúp nó, dù sao đi nữa ông cũng không để con cứ vậy mà chịu nhiều ủy khuất, làm sao bây giờ con lại nghĩ đến chuyện chia tay?"

Tống Thanh Y đứng nhìn ông mang một cái nệm đến "Ngồi lên cái này đi."

Nhanh chóng ngồi xuống nệm, chống cằm nhìn ánh nắng bên ngoài.

Cô không nói nữa.

Cầu hôn?

Có lẽ là với Thượng Nghiên thì hơn.

Một lúc sau, ông nội Tống đột nhiên hỏi: "Các con thật sự sẽ không chia tay đúng không?"

Tống Thanh Y quay đầu nhìn ông, không nói chuyện. "Thật sự là chia tay rồi sao?"

Ông nội hít một hơi khí lạnh nói:"Nó có người khác."

Tống Thanh Y vội vàng đứng lên, đỡ ông nội "Ông nội lại nghĩ nhiều rồi, con với Trần Đạc nào có chia tay."

Ông nội nhìn cô "Vậy con nói cho ông nghe đi,con nói vậy là có ý gì?"

"Con chỉ tùy tiện hỏi một chút thôi."

Ông nội Tống trợn mắt nhìn cô:"Trò đùa này của con khiến ông cảm thấy chẳng buồn cười chút nào."

Tống Thanh Y không nói gì, quyết định giữ im lặng.

- ------------------------------------------------

Sau khi ông nội bưng đồ ăn đặt lên bàn nhà chính.Hai người ngồi xuống cùng nhau uống một chút rượu, uống một lúc,Tống Thanh Y sắc mặt ửng hồng cùng ông nội Tống cũng có chút say say.

Ông nhìn Tống Thanh Y, đột nhiên nói: "Tẩu lượng kém cỏi."

" Ông nói,các con trẻ tuổi có nhiều chuyện ông không tiện hỏi, muốn kết hôn thì kết hôn, chia tay thì chia tay, ông có thể nói cái gì. Đây là toàn bộ tự do của con, ở phía trước còn phải tự mình đi một đường dài, nếu ông mất đi, con sẽ phải tự mình gánh vác khoảng đời còn lại của chính con, ông cái gì cũng không cần biết,cũng không đi quản."

" Cho dù có chia rẽ, về sau lại một lần lựa chọn một người thật tốt. Ông nội không thể chăm sóc con vĩnh viễn cả một đời, ba mẹ con đều không có trách nhiệm, ra đi rất sớm nên con phải có trách nhiệm với cuộc đời con, đường nên đi nhất định phải đi cho tốt."

"A Đạc..." Ông nội nở nụ cười "Không phải là người duy nhất con bắt buộc phải chọn?"

"Nhìn đi,bên ngoài nhiều chàng trai tốt như vậy, cũng không phải chỉ có duy nhất mình Trần Đạc?"

Hai tay Tống Thanh Y đang siết chặt chậm rãi buông lỏng,ở trên mặt đất,cô nhìn thấy nước mắt chính mình đột nhiên rơi xuống.

Cô lấy chân lau sạch chúng, cúi đầu không nói gì.

Ông nội vỗ vai cô và nói: "Hãy sống như những gì con thấy là chính con nên làm."

"Cuộc đời ngắn ngủi mấy chục năm, rất nhanh sẽ qua."

Tống Thanh Y hét lên: "Ông ơi."

Ngay khi giọng nói đó vừa rơi xuống, điện thoại đã kịp thời vang lên.

Cô nhấc máy, là Trình Dật.

"Khi nào thì em trở về?" Trình Dật hình như đang say rượu, giọng anh lúc này vô cùng mềm mại tựa như một chiếc lông vũ lướt qua trái tim Tống Thanh Y.

Tống Thanh Y nuốt nước bọt.

Ông nội Tống hỏi: "Là ai thế? A Đạc sao?"

Tống Thanh Y: "Một người bạn."

Trình Dật ở bên kia điện thoại cười khẽ, mang theo một chút khàn khàn, như có như không thấp giọng trêu chọc: "Chỉ là bạn bè thôi sao? "

- ------Edit:Ninh Hinh------

Chương 12

"Trước khi muốn mang đi nơi khác hãy ghi rõ nguồn,đó là hành vi tôn trọng chất xám một cách văn minh "

- ----------------------

Tống Thanh Y đã ngủ ở nhà ông nội vào đêm hôm đó.

Mặc dù đã uống một chút rượu nhưng chất lượng giấc ngủ của cô vẫn như cũ không tốt lắm,đi ngủ sớm và thức dậy vào nửa đêm.

Bên ngoài trời vẫn còn tối, cô cầm điện thoại liếc nhìn, mới hai giờ rưỡi.

Trước đó,có một tin nhắn Trình Dật gửi qua cô chưa đọc, là phát giọng nói qua WeChat.

Có lẽ là do uống rượu nên giọng Trình Dật hơi khàn "Ngày mai,bà xã mới trở về nhà sao?"

Chẳng biết tại sao, Tống Thanh Y cảm thấy Trình Dật nói ra hai chữ "bà xã" này mang theo chút lưu luyến.

Tống Thanh Y định gõ chữ nhưng chốc lát sau, cô đổi thành phát giọng qua: "Trở về đâu."

Vốn tưởng rằng Trình Dật đã ngủ rồi nào ngờ chẳng qua mấy phút sau liền thấy tin nhắn của Trình Dật,mang theo chút yêu chiều "Em tỉnh ngủ rồi sao?"

Tống Thanh Y khó hiểu "Cậu còn chưa ngủ?"

Trình Dật không trả lời, đột nhiên phát video cho cô.

Tiếng chuông vang hơi lớn, Tống Thanh Y hoảng sợ ấn nút kết nối.

Trình Dật đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, gương mặt phóng đại trên màn hình như thể đang chọt chọt trước ống kính.

Sau đó từ từ kéo dài khoảng cách.

Cho dù là say rượu, tư thế ngồi của anh vẫn rất đứng đắn.

"Sao cậu không ngủ?" Tống Thanh Y nhỏ giọng hỏi.

Lúc này cô đã hoàn toàn tỉnh táo, khoác thêm một cái áo khoác vào, đứng dậy đứng bên cửa sổ, nhìn những vì sao lấp lánh, ở ngoài không quá tối nhưng trên màn hình hiển thị có chút tối, Trình Dật nhìn cô qua ánh sáng yếu ớt của màn hình điện thoại,khẽ nói: "Uống nhiều quá, ngủ không được."

"Ừm."

Tống Thanh Y không biết phải nói gì ngay lúc này, cô đành phải lựa chọn im lặng một lần nữa.

"Ở nhà ông nội vẫn không quen à?" Trình Dật hỏi.

"Ừ." Tống Thanh Y mỉm cười "Tuần nào tôi cũng đến nhà thăm ông nội,tình trạng như thế này sớm cũng đã quen!"

Trình Dật ôm gối trên ghế sô pha sau đó đặt cằm chính mình lên gối, một vài sợi tóc rũ xuống trước trán,nhìn có chút đáng thương "Anh có chút không thoải mái."

Tống Thanh Y sững sờ.

Trình Dật mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng bóng của mình "Ngày mai,em có trở về ăn cơm không?"

"Có thể....sẽ không!"Tống Thanh Y nói.

Trình Dật có chút hụt hẫng thở dài, sau đó quay camera quanh phòng một vòng"Có cảm thấy trước khi đi có gì khác biệt không?"

Tống Thanh Y nhìn một chút, cô cười khẽ "Rất sạch sẽ."

So lúc cô ở nhà thì sạch hơn rất nhiều. "Cậu đang dọn dẹp à?" Tống Thanh Y hỏi.

"Đúng vậy." Trình Dật nói: "Nhàn rỗi không chuyện gì làm."

"Thật là giỏi" Tống Thanh Y trêu chọc anh.

"Cho nên..." Trình Dật bình tĩnh nói "Có phần thưởng nào không?"

Tống Thanh Y nhíu mày hồi lâu nhưng vẫn không hy vọng mình có thể cho anh cái gì nên đặc biệt hỏi: "Cậu muốn cái gì?"

"Bà xã --" Trình Dật kéo dài giọng nói,mang theo vô hạn lưu luyến làm cho trái tim Tống Thanh Y khẽ run lên theo tiếng nói của anh.

"Về sau,đừng đi chơi ở ngoài qua đêm nữa, được không?"

Tống Thanh Y thất thần nhìn khuôn mặt trên màn hình, suýt nữa gật đầu nhưng không hứa hẹn với anh.

Cô mỉm cười quay máy ảnh ra ngoài cửa sổ"Bên ngoài nhìn khá đẹp phải không?"

Trình Dật không trả lời.

Ngoại trừ tiếng gió và tiếng sột soạt bên ngoài,cả hai đều một mực giữ im lặng.

Mười phút sau.

Tống Thanh Y nhẹ giọng nói: "Ngủ đi."

Trình Dật hừ một tiếng, sau đó kê một cái gối dưới đầu mình nhắm mắt nằm xuống, lông mi anh cong cong giống như Tống Thanh Y nhìn thấy đêm đó.

Tống Thanh Y đóng cửa sổ, di động bên kia đã truyền ra tiếng hít thở đều đều.

Một nửa khuôn mặt của Trình Dật đang nằm trên gối, một tay có lẽ đang cầm điện thoại di động.
Tống Thanh Y nhìn một hồi, ống kính trên màn hình điện thoại đột nhiên đen kịt, Trình Dật hô hấp trở nên kéo dài, thậm chí còn có tiếng ngáy nhẹ.

Tống Thanh Y nói nhỏ: "Ngủ ngon."

Sau đó cô cúp điện thoại.

Ngồi ở trên giường, cô chợt nhớ lần đầu gặp Trình Dật.

Cô ngồi ở quầy bar vừa uống rượu vừa nghĩ nghĩ nên tìm một chàng trai như thế nào để xxoo nhưng nhìn xung quanh, toàn là những người một bụng đầy mỡ, cô cảm thấy có chút chán ghét.

Uống hết ly này đến ly khác,sau đó định ra về thì có một người đàn ông bất ngờ ngồi cạnh cô.Trên tay anh ta đeo một chiếc đồng hồ không rõ nhãn hiệu, khuy áo sơ mi trắng không cài khuy,tay áo vén cao lên một chút,lộ ra đường cánh tay rất đẹp, quay đầu lại liếc nhìn anh ta đang mỉm cười cảm ơn người phục vụ.

Nụ cười ấy như một làn gió xuân.

Gần như ngay lập tức, cô nghĩ đến nhân vật nam chính trong tác phẩm mà cô đã viết.

Không chút do dự, dựa vào việc mình say rượu nắm lấy cổ áo anh ta cười cười, mang theo một tia khiêu khích "Em trai, bao lớn?"

Nhìn người trước mắt,cô đoán anh ta có thể xem là người nhỏ hơn cô tận mấy tuổi.

"Đủ tuổi kết hôn."

Yết hầu anh ta khẽ nhúc nhích, dưới ánh đèn nhiều màu sắc, khuôn mặt anh ta rất xinh đẹp đặc biệt là đôi mắt, Tống Thanh Y nhìn chằm chằm vào mắt anh ta hồi lâu, ngón tay mảnh khảnh lướt qua khóe mắt,trên môi nở nụ cười: "Có thể không?"

Sau đó, họ cùng nhau đến khách sạn.

Tống Thanh Y không ngần ngại làm điều đó cùng anh ta nên lúc cả hai tiến vào chỗ thân mật nhất, cô cũng cảm thấy không quá đau.

Chỉ không quá thoải mái một chút mặc dù Trình Dật ở trên người cô cố hết sức nhẹ nhàng.

Không thể không nói, quả thật rất tốt.

Nhớ lại, Tống Thanh Y cảm thấy chính mình lúc đó hẳn rất táo bạo nhưng chính mình lại không hề hối hận.

Với ý nghĩ trả thù Trần Đạc.

Nếu không gặp Trình Dật ngày hôm đó, cô định mua một thiết bị tự giúp chính mình.

Cô quả thật không quan tâm lắm đến loại chuyện mất mát này ngoài việc cô chỉ muốn nói với Trần Đạc coi như chính cô tìm một người xa lạ cùng các thiết bị lạnh lẽo bày bán bên ngoài cũng không tình nguyện hiến cho anh ta.

Đêm đã khuya, tâm trí cô không tránh khỏi u ám.

Mở túi và lấy ra một điếu thuốc.

"Lạch cạch" điếu thuốc được đốt cháy.

Ánh sáng yếu ớt in trên trần nhà, suy nghĩ bỗng nhiên rời rạc.

Cô nghĩ đã đến lúc tìm một nơi để yên tĩnh.

- ------Edit:Ninh Hinh------

Chương 13

"Trước khi muốn mang đi nơi khác hãy ghi rõ nguồn,đó là hành vi tôn trọng chất xám một cách văn minh "

- ----------------------

Nơi mà Tống Thanh Y tìm đến chính là một ngôi chùa nổi tiếng ở Thành Bắc.

Tọa lạc trên núi Hương Sơn, độ cao độ cao khá lớn so với mặt biển, ở đây sương khói mịt mù, tựa như chốn thần tiên nơi hạ giới.

Nhờ có môi trường tốt mà hàng năm lượng khách đến đây viếng rất đông, bởi vì chùa tương đối lớn nên luôn có phòng dành cho khách hành hương ở lại nếu quá muộn hoặc muốn tìm nơi thanh tịnh giải tỏa áp lực bên ngoài.

Tống Thanh Y thường cùng ông nội đi thắp nhang khấn vái ở nơi đây nhưng lần này trong nhà chỉ có duy nhất mình cô đi.

Trước đó, cô đã hẹn trước với Trình Dật là hai người cùng đi.

Chùa tên là "Tuệ Thường Tự", bởi vì không thể lái xe đi lên nên hai người đã tiến hành thống nhất cùng nhau đi bộ thay vì đi cáp treo.

Tống Thanh Y mang mũ lưỡi trai đi ở phía trước, Trình Dật theo sát ở sau lưng cô.

"Cậu đã từng đến đây bao giờ chưa?" Tống Thanh Y hỏi.

Bởi vì có vẻ như Trình Dật giống như rất quen thuộc con đường nơi này.

Trình Dật nói: "Mẹ nuôi của tôi tin vào Phật giáo, vì vậy gia đình tôi sẽ đến đây mỗi năm một lần."

"À." Tống Thanh Y lại hỏi: "Cậu tới đây thường thỉnh cầu về điều gì?"

Trình Dật dừng lại bước chân, Tống Thanh Y cũng dừng bước quay đầu khó hiểu nhìn cậu.

Ánh nắng dịu dàng phản chiếu trên gương mặt anh qua tán lá rậm rạp, anh nghiêng đầu cười cười:"Cầu duyên."

Đôi mắt đó trực tiếp nhìn chằm chằm vào Tống Thanh Y.

Trong lòng chợt chấn động nhưng sau một khắc, cô quay đầu bước về phía trước cách anh mấy bước: "Vậy thì tôi chúc cậu cầu nhân được nhân."

Đường núi gập gềnh hiểm trở,tuy mặc dù đường lên núi đã được xây dựng lại nhưng cũng rất vất vả để leo lên các bậc thang.

Vừa mới leo lên nửa ngọn núi, thể lực của Tống Thanh Y đã cạn kiệt.

Chọn một tảng đá lớn tùy ý ngồi xuống thở hổn hển, giơ cánh tay lên lau mồ hôi trên trán, nói với Trình Dật: "Cậu có mệt không?"

"Không sao,còn được." Trình Dật nói.

"Vậy cậu lên trước đi." Tống Thanh Y cầm chai nước chính mình uống một ngụm "Tôi nghỉ một lát."

Trình Dật ngồi ở bên cạnh cô "Nhưng tôi cũng thấy hơi khát."

"Tôi có mang theo nước." Tống Thanh Y nói xong liền từ trong ba lô mình lấy ra chai nước, chưa kịp đưa cho anh, Trình Dật ở bên cạnh đã cầm lấy chai nước cô vừa mới uống dở: "Không cần, tôi uống chai này cũng được"

"Nhưng tôi đã uống rồi." Tống Thanh Y mở chai nước vừa lấy ra cùng lúc với Trình Dật đã vặn xong nắp chai,ngẩng đầu nhấp hai ngụm mà không hề chạm môi lên miệng chai.

Từ góc nhìn của Tống Thanh Y nhìn qua, vừa lúc có thể nhìn thấy cái gáy cùng yết hầu khêu gợi của anh đang khẽ nhúc nhích. Sau khi uống xong, Trình Dật đem nắp vặn lại, sau đó tiện tay lau khóe miệng mình, cười nhìn Tống Thanh Y "Chị lại ghét bỏ hành vi của tôi nữa rồi phải không?"

"Tôi không..." Tống Thanh Y đang muốn biện giải, Trình Dật đã cười nói: "Nước này trông khá ngọt."

Sau khi nói xong, anh tiện tay cầm lấy chai nước mới đổ vào chai nước anh uống của Tống Thanh Y ban nãy,rót đúng một nửa cho cô, một nửa còn lại thì thằng tay ném vào balo chính mình.

"Vậy tôi đi lên trước."

Tống Thanh Y gật đầu.

Tháng 4 ở Hương Sơn vẫn còn hơi lạnh, Trình Dật đội mũ lưỡi trai màu đen, mặc áo len màu trắng cùng quần thể thao màu đen, dưới chân là một đôi adidas trắng xanh mới tinh, nhìn từ phía sau lưng,trông anh vô cùng soái.

Tống Thanh Y ngồi trên tảng đá ngẩn người nhìn bóng lưng Trình Dật đang dần khuất,tùy ý ngồi trên tảng đá một lúc,cô lại tiếp tục đứng dậy.

Nửa bên chân có vẻ hơi đau.

Cô nhớ trước đây khi cô đến nơi này, cô có thể một mình leo lên mà không cần nghỉ ngơi ngay cả khi đeo một cái túi to trên lưng, còn bây giờ thì sao, ngay cả khi không có đeo túi thì việc leo núi cũng quá mệt mỏi mất sức,quả nhiên là do tuổi tác khiến cô đang dần già đi,sức khỏe cũng theo đó mà kém.

Bước từng bước lên bậc thềm, vừa đi qua một vòng đã thấy Trình Dật đang chụp ảnh bằng điện thoại di động của mình, mang balo màu xanh của anh và balo màu đỏ của cô lên vai,đứng sừng sững ngay trước mặt.

Ngay khi Tống Thanh Y dừng bước nhìn đôi chân đang bất lực của mình liền nghe thấy Trình Dật,người vốn dĩ đang quay lưng với cô,gọi thẳng tên chính mình: "Tống Thanh Y"

"Gì cơ?" Tống Thanh Y ngạc nhiên nhìn lên.

Trình Dật quay đầu lại:"Chụp được rồi!"

Anh lắc lắc chiếc điện thoại trong tay mình:"Tôi... đang chụp ảnh tự sướng."

Nói xong đưa màn hình cho Tống Thanh Y xem và nói:"Trong này,vừa lúc có em" Trong hình,ánh nắng vừa lúc chiếu vào gò má hai người, vẻ mặt Tống Thanh Y lúc đó chính là vô cùng bất ngờ ngạc nhiên khi nghe thấy Trình Dật gọi tên cô,quả thật khi nhìn vào bức hình,Tống Thanh Y ngây ngốc,Trình Dật đứng bên trên đẹp trai ngời ngời.

Cô nhìn ra được tấm hình này có vẻ hơi có chút đáng yêu.

Trình Dật gửi bức ảnh qua cho Tống Thanh Y,lẩm bẩm:"Về sau,có ngày sẽ sử dụng đến."

Tống Thanh Y không hiểu ý Trình Dật nhưng cũng không có đi hỏi.

Hai người tiếp tục đi lên.

Không gian trong chùa vắng vẻ yên tĩnh, buổi trưa khi hai người lên đến đã cùng nhau đi thẳng vào nhà ăn dùng bữa cơm chay với các thí chủ khác, sau đó mới cùng tiểu phật tử đưa hai người vào phòng nghỉ ngơi.

Không thể không nói, thánh địa Phật giáo chính là nơi gột rửa tâm linh.

Tống Thanh Y ngồi trên giường trong căn phòng nhìn nhìn mọi thứ xung quanh, không gian trong phòng không lớn,bày trí rất đơn giản, một cái giường, một cái bàn có đặt tượng Phật cùng với một cái lò đồng cắm ba cây nhang.

Tống Thanh Y nhắm mắt hít một hơi thật sâu sau đó mới nằm xuống giường tự mình nghỉ ngơi.

Trong chùa, khách đi chung đều được là phân rõ ràng nơi nghỉ ngơi nên Trình Dật bây giờ đang nằm ở phía bên kia ngăn cách cô bằng một cánh cửa kiên cố.

- ------------------------------------------------------

Hai ngày trôi qua ở nơi này,Tống Thanh Y cùng Trình Dật yên lặng sống một cuộc sống nhàn nhã yên tĩnh,thậm chí cuộc sống hiện tại còn mang đến cho cô có cảm giác như chính mình đang thật sự ẩn cư.

Cô cùng Trình Dật ban ngày sẽ cùng nhau chơi cờ vây, sau đó thỉnh thoảng ra ngoài chụp ảnh phong cảnh, buổi tối sẽ tự mình về phòng nghỉ ngơi.

Trình Dật không phải là người nói nhiều, biết cô thích yên lặng nên bình thường anh đều không cùng cô nói chuyện, giống như anh đang cho cô thời gian suy nghĩ về mọi thứ.

Lúc cả hai người cùng nhau chơi cờ vây, Tống Thanh Y phát hiện ra rằng Trình Dật còn có một mặt khác, cậu ta không hề nhường cô một chút nào vì cô là con gái nên hai người chơi gần nửa bàn cờ mới có thể phân thắng bại.

Tỷ lệ thắng gần như không đổi.

Kỹ năng chơi cờ vây bây giờ của Tống Thanh Y là do lúc trước cô nhàm chán luyện, chơi theo kiểu trực tuyến vì vậy Tống Thanh Y tin rằng cô có kỹ năng tốt và chưa từng gặp đối thủ trong trong cuộc sống, lần này cùng Trình Dật chơi cờ, rất có cảm giác gặp tri kỷ mặc dù hầu như anh đều đã biết chiến thuật đánh cờ của cô sau khi chơi vài ván.

Tóm lại,hai người ở đây tương đối vui vẻ.

- --------------------------------------------------

Thẳng đến ngày thứ ba, Tống Thanh Y ở trong phòng cùng Trình Dật bày bàn cờ bất ngờ nghe được điện thoại Trình Dật vang lên.

Trình Dật liếc cô một cái, Tống Thanh Y ra hiệu cho anh mau chóng trả lời điện thoại.

Ngay khi Trình Dật bấm vào nút kết nối, một âm thanh khóc than theo đó nhanh chóng vang lên:"Xong rồi, Nam ca, em... em hình như đụng chết người rồi!"

- ------Edit:Ninh Hinh------

Chương 14

"Trước khi muốn mang đi nơi khác hãy ghi rõ nguồn,đó là hành vi tôn trọng chất xám một cách văn minh "

- ----------------------

Giọng nói hoảng hốt của Ngụy Gia vô cùng căng thẳng truyền ra từ trong điện thoại, trong phòng lúc này cũng yên tĩnh đến mức người ở bên ngoài không thể không nghe được lời nói của cậu thông qua di động.

Ngụy Gia làm cho Trình Dật một phen kinh sợ mà người vốn dĩ tâm tĩnh nhất Tống Thanh Y đang tự mình sắp sắp cờ vây cũng phải dừng tay lại, không thể không chăm chú vểnh tay lắng nghe.

Trình Dật lại nói: "Đừng hoảng sợ."

"Trước tiên hãy gọi số 120, sau đó đi kiểm tra hơi thở của cô ấy."

"Em...em.." Ngụy Gia nói: "Chân em nhất thời bị tê rồi không nhích được..."

Hôm nay là lần đầu tiên cậu lái xe một mình đi ra ngoài hóng mát, đang muốn quẹo về phía bên này thì bất ngờ có một cô gái đang chạy xe đạp lao tới, nhanh như chớp, Ngụy Gia vội vàng đạp phanh thắng gấp nhưng không thể nào khống chế được tai nạn xảy ra.

Ngụy Gia ngồi xổm bên đường gần năm phút đồng hồ nhìn hiện trường trước mắt, toàn thân bắt đầu run run.

Cô gái nằm trong vũng máu, trên đường lúc này lại vắng tanh không một bóng người qua lại.

Ngụy Gia quá sợ hãi, phản ứng đầu tiên là gọi điện thoại cho Trình Dật.

Trình Dật cau mày "Gửi cho tôi địa chỉ."

Ngụy Gia run rẩy nói vị trí hiện tại của mình sau đó mới cúp điện thoại, Trình Dật bắt đầu gọi xe cứu thương.

Nghĩ xong vẫn không khỏi lo lắng, lại gọi Từ Trường Trạch.

Từ Trường Trạch cách chỗ Ngụy Gia hơi xa, nếu bây giờ cậu bắt taxi qua đó ít nhất phải mất hơn bốn mươi phút, Trình Dật thở dài:"Tôi qua đó trước, cậu tranh thủ thời gian đi qua."

"Trạch Trạch,lúc đi qua cậu nhớ mang theo một ít tiền mặt."Trình Dật kịp thời dặn dò trước khi Từ Trường Trạch cúp máy.

Nhanh chóng giải quyết mọi thứ một cách có trật tự, sau đó đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Tống Thanh Y im lặng không nói một lời đi theo phía sau anh.

Dưới mái hiên xám xanh,Trình Dật bỗng nhiên dừng bước "Em định đi đâu?"

"Tôi đi tiễn cậu." Tống Thanh Y nói.

Tống Thanh Y đi theo Trình Dật từng bước, theo sát bước chân của anh.

Ra tới bên ngoài ngôi đền, Tống Thanh Y đột ngột lấy ra một tấm thẻ đưa cho Trình Dật.

Trình Dật nhướng mày "Đưa tôi cái này làm gì?"

"Bạn bè của cậu không phải cũng đang cần sao?" Tống Thanh Y lại nói thêm: "Giữ lại khi cần thiết."

Trình Dật nghi hoặc nhìn cô chằm chằm.

Một lúc lâu sau, Trình Dật cầm thẻ nhét lại vào trong túi Tống Thanh Y:"Chị có chắc rằng chị là người đã trưởng thành,năm nay 27 tuổi."

Thế nào lại không thể hiểu được, sao cô có thể ngốc ngếch như vậy.

Họ mới gặp nhau ở chung vài ngày, cô đã nhét tiền cho anh rất nhiều lần.

Nếu gặp phải kẻ xấu, không chừng không tới vài ngày liền tán gia bại sản.

Tống Thanh Y không hiểu Trình Dật nói gì mà anh cũng không có thời gian giải thích.

Đột nhiên, tu viện bắt đầu ồn ào, dòng người cũng đột ngột tăng lên, Trình Dật đưa tay xoa xoa đầu cô trước khi rời đi "Một mình ở lại nhớ chú ý an toàn, tôi đi trước."

Tống Thanh Y gật đầu sau đó nhìn bóng lưng anh nhanh chóng rời đi.

Đột nhiên cảm thấy lòng có hơi trống trải,cô đơn.

Hai cô gái đi ngang qua cô khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, một người mặc áo khoác màu hồng và một người mặc áo len màu vàng, trên mặt hai người đều nở nụ cười, không giống khách hành hương đến đây lễ Phật.

Cô gái mặc áo len màu vàng nói: " Tin tức của cậu có thật sự chính xác không? Anh ấy thực sự sẽ quay một bộ phim truyền hình mới ở nơi này?"

Cô gái mặc áo khoác màu hồng nhạt nói "Cái này còn có thể là giả được sao? Cậu đừng quên anh tớ công tác ở đây nên những gì anh ấy nói cho tớ biết, đích thực là tin tức vô cùng chính xác."

"Vì sự kiện quan trọng lần này, tớ đã lén trong nhà lấy máy ảnh trị giá mấy vạn ra để chụp một bức ảnh độc quyền,nếu có thể chụp đẹp một chút, coi như bị bố mẹ đánh cũng rất đáng giá."

Cô gái mặc áo khoác màu hồng nhạt cười khúc khích"Yên tâm đi,chuyến đi này của cậu,đáng giá...đáng giá lắm!!"

Hai cô gái vừa nói chuyện vừa đi xa.

Tống Thanh Y có chút bối rối không biết bộ phim mới nào được quay ở nơi đây.

Dù sao bất kể là ai, chỉ cần tránh xa, đừng thấy cô là tốt rồi.

Cô thực sự không muốn gặp những người đó trong những lúc cô đang yên bình.

- --------------------------

Trình Dật chạy thẳng một đường xuống Hương Sơn, lúc hai người nói chuyện Trình Dật có mượn chìa khóa xe của Tống Thanh Y. Nơi xảy ra tai nạn của Ngụy Gia cách Hương Sơn không xa, không đến mười phút, Trình Dật đã đến.

Nhìn hiện trường xe cứu thương còn chưa tới, Trình Dật đi qua đột nhiên lui về sau một bước.

Cảnh tượng lúc này thực sự rất kinh hãi.

Ngụy Gia ngồi xổm đối diện với cô gái nằm trong vũng máu, có lẽ là do não bị đụng trúng nên mắt cô gái đó cứ mở to,nằm bất động giống như một bức ảnh trang điểm cố định trong một bộ phim kinh dị trong nước.

"Cô gái này còn sống không?" Trình Dật hỏi.

Ngụy Gia lắc đầu.

"Làm sao bây giờ hả Nam Ca?" Sắc mặt Ngụy Gia tái nhợt, trên trán mồ hôi lạnh chảy ra ròng ròng, toàn thân không ngừng phát run.

Trình Dật trước sau đều bình tĩnh,vén vén ống tay áo sơ mi chính mình:"Nên bồi thường tiền thì bồi thường tiền, nên ngồi tù thì ngồi tù."

Ngụy Gia bỗng nhiên kéo tay anh "Nam ca..."

"Hả??" Trình Dật quay đầu nhìn Ngụy Gia.

Ngụy Gia bỗng nhiên khóc rống lên "Em... Em nếu vào tù rồi, anh hãy giúp em chăm sóc ba mẹ em."

Trình Dật: "..."

"Vì tình nghĩa trong bốn năm qua của chúng ta, anh nhất định phải đối xử tốt với họ." Ngụy Gia vẫn còn đang khóc "Em về sau có làm trâu làm ngựa cũng sẽ lấy thân báo đáp anh."

Trình Dật không để ý Ngụy Gia đang khóc vô cùng thương tâm, hất tay của anh ra,đưa tay kiểm tra hơi thở.

Trái tim lơ lửng ban đầu của Trình Dật bắt đầu nhanh chóng rơi xuống và cảm thấy may mắn rằng hơi thở cô gái đó vẫn còn ấm.

Đưa tay khép mắt cô gái bị thương lại, sau đó thu tay vỗ vỗ bả vai Ngụy Gia.

Ngụy Gia buồn bực không kìm được nghĩ đến việc mình sắp phải đối mặt với những thanh sắt cùng xiềng xích trong nhà tù thì không khỏi đau lòng, buồn bực..

"Em gái, em hãy an nghĩ. Anh... anh cũng không phải cố ý, em đến thế giới bên kia có cáo trạng thì cáo trạng, kiếp sau đầu thai làm người tốt, đừng vi phạm lụât giao thông nữa."

"Em đều lớn như vậy rồi, không biết lái xe đạp chậm một chút sao?."

"Nếu ban nãy em lái xe cẩn thận thì bây giờ đâu có xảy ra chuyện như thế này..."

"Ô ô ô anh mới năm tư đại học sắp tốt nghiệp, ba mẹ vẫn còn ở nhà chờ anh làm rạng rỡ tổ tông "

"Hiện tại thì sao..oooooo.... mọi thứ đều đã bị hủy hoại...... anh... làm sao anh có thể ra mắt sau khi anh mãn hạn tù? Anh thậm chí còn không thể nghĩ chính mình làm thế nào có thể làm được điều đó. "

"Em gái, tất cả là do em"

Cô gái bị thương nhịn không được mấy câu nói của Ngụy Gia, chậm rãi mở mắt ra.

"Nếu anh nói thêm một câu nữa, em liền chết thật cho anh xem!"
Ngụy Gia có chút không phản ứng kịp, chật vật lùi lại ngồi bệt xuống đất.

"Trời ơi. Ma... có ma!"

"Ma cái đầu anh!" Cô gái vẫn duy trì tư thế ban đầu, mắt không ngừng trợn ngược lên"Mẹ kiếp! Trên đời còn có người ngu ngốc như vậy? "

Trình Dật đưa mắt nhìn Ngụy Gia đang sợ hãi lui về phía sau,khẽ nói: "Được rồi, em đừng hù dọa cậu ta nữa."

"Em có thể tự mình đứng dậy không?" Trình Dật hỏi.

Cô gái nhìn lên trời thở dài "Cổ của em hình như bị vẹo rồi nên không thể đứng dậy được."

"Em cố gắng chờ một lát,trước khi đến đây anh đã gọi xe cứu thương." Trình Dật lại nói thêm "Đừng cử động tùy tiện lung tung, lỡ đụng vết thương thì không tốt"

"Em có nên cảm thấy mình may mắn vì ở đây còn có một người thông minh không?" Cô gái nói.

Ngụy Gia lúc này mới phản ứng lại, cậu ấp úng nói: "Em... em chưa chết."

"Anh mới chết." Cô gái trợn mắt nhìn anh:"Còn nữa, sao em lại không đi theo Luật lệ giao thông? Anh nhìn xem nơi đây có đèn tín hiệu giao thông không? Tại sao anh lại không giảm tốc độ khi không nhìn thấy góc khuất của góc cua? "

"Anh mà là con trai sao? Đụng vào người khác liền chỉ biết khóc sướt mướt không dám tới cứu người thương!"

Hai mắt Ngụy Gia đỏ hoe nhìn cô, nhanh chóng đưa tay lau nước mắt, một bộ chính là ủy khuất nhưng không cãi lại,liên tục lẩm bẩm: "Không có việc gì thì tốt, không có việc gì thì tốt."

Cô gái lại trợn tròn mắt:"Nếu anh đụng phải người khác mà người đó lại gặp anh thì vốn có thể cấp cứu,cứu lại mạng sống trực tiếp bị anh làm chậm trễ việc cứu chữa, chưa đến được bệnh viện đã chết một cách oan uổng."

"Nếu em không chết vì sao xung quanh em lại có nhiều máu như vậy?" Ngụy Gia run run hỏi.

Cô gái chỉ đơn giản là nhắm mắt lại "Anh hỏi bạn của anh đi"

Ngụy Gia lại nhìn Trình Dật.

Trình Dật duỗi một ngón tay ra lau vết máu trên mặt đất "Là máu vịt."

"Làm sao anh biết?" Ngụy Gia không dám nhìn ngón tay Trình Dật.

"Có mùi tanh." Trình Dật nói.

Hai người đang nói chuyện thì xe cấp cứu đã đến.

Cô gái nằm trên mặt đất được các y tá nâng lên cáng cứu thương chở vào bệnh viện.

Sau khi an vị nằm trên cáng cứu thương, cô gái vẫn cứng đầu hét vào mặt Ngụy Gia: "Anh còn đứng đó làm gì mà không đem vật dụng thí nghiệm cùng chiếc xe đạp vào bệnh viện cho em."

Ngụy Gia cáu kỉnh trả lời: "Anh biết rồi!"

Sau khi xe cấp cứu rời đi, Từ Trường Trạch cũng bắt taxi vừa đến nơi.

Nhìn mặt đất toàn là máu, lo lắng nhìn Ngụy Gia "Cậu không sao chứ?"

Ngụy Gia lắc đầu.

Trình Dật nhún nhún vai "Cô gái bị thương đã được đưa tới bệnh viện, chúng ta cũng nên đi thôi."

- ---------------------------------------------

Sau khi dàn xếp chuyện bên này cho Ngụy Gia, Trình Dật ngồi trên băng ghế bệnh viện gửi tin nhắn cho Tống Thanh Y: Ngụy Gia không sao rồi.

Tống Thanh Y trả lời: Vậy là tốt rồi.

Trình Dật: Còn em thì sao?

Tống Thanh Y:?

- đang làm cái gì?

- viết kịch bản.

Nói đến đây, Tống Thanh Y lại nói thêm một câu:

- « Cấm Chỉ Dự Mưu » ở trường học các cậu có chiêu mộ diễn viên, cậu có thể đi xem coi có hứng thú hay không.

Trình Dật nhìn tin nhắn, khóe môi bỗng nhiên nở nụ cười, cầm điện thoại đặt ở miệng, thấp giọng cười hỏi: "Bà xã đây là đang giúp ông xã đi cửa sau?"

- chỉ là đề nghị.

Trình Dật lại phát giọng nói, âm thanh vô cùng lười biếng "Tại sao em không viết một kịch bản mới cho tôi thay vì nhắc tôi đi cửa sau?"

- ------Edit:Ninh Hinh------

Chương 15

"Trước khi muốn mang đi nơi khác hãy ghi rõ nguồn,đó là hành vi tôn trọng chất xám một cách văn minh "

- -----------------------------

Cô gái nhỏ mà Ngụy Gia đụng phải không sao, ở bệnh viện vài ngày sẽ ổn.

Cô là sinh viên năm hai của trường Đại Học chuyên ngành Y.Tất cả máu vịt cô định làm thí nghiệm đã vỡ tung khi va chạm với Ngụy Gia,làm cậu sợ chết khiếp, nhìn thời gian cũng đã trễ, Trình Dật nói cho Tống Thanh Y một tiếng hôm nay anh không thể về bên đó được lúc này mới bọn Ngụy Gia chọn một địa điểm quen thuộc ăn tối.

Tô Giang đã lâu chưa xuất hiện.

Thân hình cậu thon dài mảnh khảnh, mặc một thân đen sau khi lên xe cũng im lặng như mọi khi.

Cùng nhau ăn xong,cụng cụng vài ly, rất nhanh Ngụy Gia trở thành một con ma men uống quá chén nhìn chằm chằm Trình Dật đang chăm chú xem di động, chống cằm hỏi: "Nam ca, em đã muốn nói với anh câu này từ rất lâu rồi."

"Hả?" Trình Dật buông di động, nhíu mày.

"Anh đối với Tống Thanh Y, là thật sao?" Ngụy Gia nói: "Cùng cô ấy vội vàng kết hôn, cái gì cũng đều không nói cho đám anh em này biết, chúng em quả thật đều rất lo lắng cho anh."

Trình Dật nghe xong lời này,khẽ liếc nhìn ba người,cầm lấy ly rượu trước mặt uống một hơi, cảm giác đặc biệt lành lạnh mang một chút ngọt lành.

"Các cậu đang lo lắng điều gì?" Trình Dật bình tĩnh hỏi.

Ngụy Gia trợn to hai mắt "Học Trường Đại Học Bắc truyền thông,cả người vừa tài giỏi lại vừa đẹp trai.Một người có thể giết hàng ngàn cô gái, phá nát hàng vạn chàng trai chỉ bằng một nụ cười mà anh cứ như vậy mà vội vã kết hôn?Thậm chí còn cùng...."

Cùng cái người gì, Ngụy Gia cũng không nói lên được.

Bê bối? Cô ấy có vô vàng scandal bê bối?

Cậu rất thích kịch bản Tống Thanh Y nhưng sau khi thấy những scandal bê bối được đưa ra hằng ngày, cậu chính là không có biện pháp tin tưởng nổi rốt cuộc Tống Thanh Y có như những gì Hot search đưa ra trước đó hay không?

Ngụy Gia uể oải uống cạn ly rượu trong tay mà Trình Dật ở đối diện vẫn bình tĩnh như cũ.

"Nam ca, anh nghĩ gì về cô ấy?"

Ánh mắt Trình Dật tràn đầy thâm thúy đưa tay rót thêm một ly rượu cho Ngụy Gia, nghiêm túc nở nụ cười ₫ào hoa "Bởi vì thích nên mới kết hôn""

" Tống Thanh Y có gì tốt?" Ngụy Gia tức giận nói: "Gả cho anh giống như người chịu ủy khuất là anh."

"Ngay cả danh phận cũng không cho,em đều thay anh nghẹn một bụng."

Trình Dật nhìn Ngụy Gia "Cậu nghẹn cái gì?"

Nói đến đây, Ngụy Gia vỗ mạnh lên bàn, Từ Trường Trạch nhìn mọi người trong quán đều nhìn về phía họ, lập tức giải thích: "Xin lỗi, em trai của em hơi say."

Ngụy Gia không quan tâm,cậu trợn tròn mắt,đăm đăm nhìn Trình Dật nói: "Anh ở trong lòng em ưu tú đến như vậy! Dựa vào cái gì Tống Thanh Y có thể đối với anh như vậy chứ?!"

Trình Dật xoa xoa ly rượu trong tay, ngón tay mảnh khảnh chạm đến hoa văn lạnh lẽo trên chiếc cốc sứ màu lục lam bỗng nhiên nở nụ cười đúc kết:"Cô ấy mới là người ưu tú nhất."

Lời nói rất bình tĩnh,bình tĩnh như thể anh chỉ đang nói ra một sự thật.

Chính ba người cũng nhận ra được,Trình Dật nếu có thể nói ra được lời này thì đích thị chính là lời từ tận trong đáy lòng anh.

Ngụy Gia mặt đầy oán hận như người vừa mới bị tạt một gáo nước lạnh, tất cả những lời chất vấn trong phút chốc bị cậu nuốt trở lại, cậu cứ như vậy nhìn Trình Dật mà không nói lời nào....

Tô Giang đột nhiên nói: "Có phải « Lý Tưởng Của Ta Quốc » là do Vạn Tịch viết không?"

Ánh mắt Trình Dật trong nháy mắt thay đổi, anh nói một cách bình tĩnh, giọng đầy khinh thường và châm chọc: "Vạn Tịch xứng sao?"

"Chuyện rốt cuộc là như thế nào,em không hiểu?" Tô Giang lại hỏi.

Trình Dật nhìn Tô Giang ""Cậu xem tác phẩm của Tống Thanh Y chưa?"

Tô Giang gật đầu.

Bốn người bọn họ ở trong ký túc xá ngay từ ban đầu đều rất thích kịch bản Tống Thanh Y, mỗi một bộ đều có phong cách cá nhân riêng biệt, nhưng hai ba năm trở lại đây, tác phẩm của cô ngày càng ít đi và chất lượng không còn tốt như trước.

Nói một cách chính xác hơn, mọi tác phẩm sau này của cô ấy đều không thể tuyệt vời như « Lý Tưởng Của Ta Quốc ».

Lúc mọi người vẫn còn đang thắc mắc liệu Tống Thanh Y có phải đã thực sự kiệt sức rồi không thì tin tức của coi bất ngờ đột ngột ập đến.

Hóa ra những tác phẩm trước đây của cô đều là do Vạn Tịch viết ra.

Scandal nổ ra vừa đúng lúc phù hợp cho một lời giải thích xác đáng cho sự không đồng đều trong các tác phẩm gần đây của Tống Thanh Y.

Trình Dật cầm chiếc cốc sứ trong tay lên, không vội vàng uống cạn mà nhấp một ngụm rượu nho nhỏ, chắc chắn nói: "Sau này sẽ có câu trả lời."

"Ý anh là gì?" Cả ba đồng thanh hỏi.

Ánh mắt của Trình Dật vừa vặn rơi vào chiếc cốc sứ trên bàn và nhìn thấy được ngọn đèn sợi đốt trong quán rượu.

Nó lộng lẫy, tươi sáng và khiến mọi người phải e ngại khi nhìn trực tiếp. Trình Dật gằn từng chữ: "Mọi người không thể bởi vì cô ấy không nói lời nào mà cho rằng cô ấy đã câm."

Nếu ai đó đứng trước mặt cô ấy che mất ánh sáng vậy thì anh sẽ là người sẵn sàng giúp cô xoay chuyển tình thế, vì cô mà xé tan bóng đêm thành từng mảnh đem tất cả ánh sáng vốn dĩ thuộc về cô trả về đúng vị trí ban đầu.

Trong sự im lặng xung quanh, Trình Dật đặt nhẹ ly rượu xuống, ánh mắt khép hờ,giọng điệu có phần ủ rũ"Tất cả tác phẩm đều là cô ấy viết."

"Tin tôi đi, cô ấy sẽ không gục ngã đâu."

"Chắc chắn sẽ có một ngày cô ấy lại đứng lên khiến cả thế giới phải kinh ngạc một lần nữa."

Ngụy Gia rất ngạc nhiên nhưng cậu hoàn toàn bị Trình Dật thuyết phục.

Sau khi scandal bê bối của Tống Thanh Y nổ ra, tình trạng của Trình Dật trong ký túc xá đặc biệt tồi tệ, trước đây khi người khác hỏi về những bộ phim do Tống Thanh Y viết, anh ấy sẽ nói rất nhiều về nó,chỉ là sau này, khi người khác hỏi anh về Tống Thanh Y,anh ấy chỉ một mực giữ im lặng.

Bọn họ đều cho rằng Trình Dật đau lòng không chấp nhận được sự thật.Lại không nghĩ ra được là, lòng tin của anh dành cho Tống Thanh Y không ngờ lại vô cùng kiên cố.

Nhắc đến Tống Thanh Y, trong mắt anh bọn họ đều có thể nhìn ra có biết bao nhiêu là yêu thương trong đó.

Từ Trường Trạch hỏi: "Anh xác nhận là cô ấy?"

Trình Dật mỉm cười, dùng ngón tay gõ gõ lên bàn "Không sai,tất cả đều là của cô ấy."

- -----------------------------------------------

Lúc chiều trong tu viện đón tiếp một nhóm người, chủ yếu là tới lấy cảnh chụp ảnh và quay một vài phân cảnh cho bộ phim truyền hình sắp ra mắt,tổng cộng ở khoảng ba ngày.

Bởi vì tính chất công việc bảo mật nên tạm thời tu viện đành phải đóng cửa và ra thông báo cho những vị khách đang hành hương ở lại trong tu viện để họ tránh việc hạn chế đi lại ở một số nơi.May mắn là cuộc trò chuyện diễn ra vô cùng tốt đẹp,những người hành hương đến đây đều là những người thành kính Phật Tổ nên họ không có cùng người trong tu viện cãi vã tranh chấp.

Tống Thanh Y tới đây vốn là để những phiền não cô tan đi nên việc hạn chế đi lại đối với cô mà nói cũng không hề có vần đề gì.

Miễn là có một nơi yên tĩnh giúp cô giải tỏa áp lực là được.

- -----------------------

Vào sáng sớm ngày hôm sau, Tống Thanh Y vô tình bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa ồn ào bên ngoài.

Cô ngủ không sâu lại có thói quen đi ngủ muộn nên buổi sáng đột ngột bị người khác quấy rầy cảm thấy hơi có chút nhức đầu, vốn tưởng rằng cuộc cãi vã của hai người sẽ kết thúc nhưng không ngờ âm thanh càng lúc càng lớn, trông không khác gì một đàn vịt sống bị dội nước sôi.

Bánh xe ô tô xẹt qua mặt đất phát ra âm thanh chói tai, nhân viên hiện trường bắt đầu hét lớn với các nhân viên phụ cận, họ thảo luận lúc lớn lúc nhỏ,mỗi người một ý kiến tạo thành một bản song ca đinh tai nhức óc vào lúc sáng sớm tinh mơ.

Tình cảnh này ở bên trong đoàn phim Tống Thanh Y vốn dĩ đã quen.

Có nhiều khách hành hương cũng bị đánh thức,họ đi ra ngoài với ý định thương lượng với người trong đoàn phim, cô ở bên trong không biết hai bên đã nói với nhau cái gì mà khách hành hương lại lui vào phòng, mặc kệ âm thanh xung quanh vẫn không hề giảm dù một ít.

Tống Thanh Y ngồi ở bên giường một hồi, bên ngoài sắc trời dần dần sáng lên, nhìn thời gian,lúc này vừa đúng bảy giờ.
Sau khi ngồi nhàn rỗi một lúc, cô bắt đầu rửa mặt, sau đó đi ra ngoài tìm người chủ trì đánh cờ,nghe thầy nói về kinh phật.

Thật ra, Tống Thanh Y nghe cũng không hiểu lắm nhưng Phật gia chú ý chính là nhân quả luân hồi, giọng nói chủ trì êm như nước cổ khiến lòng cô cứ vậy mà bình tĩnh hơn.

- ------------------------

Rất nhanh đã đến giữa trưa.

Trong khi ăn, cô chợt nghĩ đến Trình Dật, mở máy lên cũng không nhận được tin nhắn nào từ anh, trong lòng không khỏi có chút mất mác.

Lúc Tống Thanh Y ăn được một nửa, bên ngoài đột nhiên có rất nhiều tiếng ồn ào từ từ tiến vào,bởi vì đoàn phim vừa lúc kết thúc xong công việc sớm hơn thường ngày nên mọi người đã bắt đầu lục đục đến đây dùng cơm.

Tống Thanh Y nghi hoặc "Lúc trước, trong viện không phải không cho đoàn phim vào sao ạ?"

"Bây giờ khác rồi."Giọng của người chủ trì vẫn như mọi khi nhưng Tống Thanh Y nghe vào lại có chút buồn bực không thể giải thích được "Là sao ạ?"

"Tuệ Thường Tự mấy năm gần đây hương khói không bằng những năm trước, khách tới đây hành hương vào mỗi năm rất ít, người trong chùa từ trên xuống dưới còn lo mọi chuyện. Hơn nữa đầu năm nay dưới Chướng Sơn vừa lúc mở một tu viện mới, thầy nghe nhiều người nói rằng ở đó tốt hơn so với chỗ chúng ta nên đa số khách hành hương đều di chuyển qua bên đó." Chủ trì lại nói: "Cho đoàn phim mượn cảnh, không chỉ giúp tu viện mang đến một khoảng tiền không mà còn giúp chùa có tầm nhìn rộng hơn."

Tống Thanh Y gật đầu tỏ ý hiểu rõ nhưng -------

"Nói như vậy, Phật tổ sẽ không cảm thấy chúng ta không thành kính sao ạ?"

Chủ trì im lặng "Tâm chúng ta có phật thì dù đi đâu, ở đâu, khắp nơi đều có phật."

Ngay khi giọng nói của chủ trì rơi xuống, Tống Thanh Y nghe thấy tiếng Đại Lâm ở phía sau hét toán lên "Đạc Ca, Bà nội anh gọi điện thoại, mau đến đây."

Một giọng nói quen thuộc trùng hợp vừa lúc vang lên "Được, đến ngay đây."

Sau đó một bóng người lao tới, Đại Lâm cầm điện thoại đưa qua.

"Bà nội,con biết. Hôm sau! Hôm sau con liền trở về thăm bà. Bà cứ yên tâm đi. A Thanh? A Thanh mấy ngày hôm trước không phải đi thăm bà sao? Bà yên tâm đi, con mới không dám bắt nạt cô ấy, nếu bắt nạt lại về nói với bà thì sao, chẳng phải bà sẽ dùng gậy đánh chết con?"

"Bà nội, con biết rồi. Ngày mốt! Ngày mốt con sẽ về. Bà đừng lo lắng. A Thanh bây giờ cũng có công việc chính mình, sao có thể theo con đi cùng nhau được chứ, hôm cô ấy về thăm bà con còn không biết, để chốc gọi điện thoại hỏi cô ấy một chút. Bà nội! Bà yên tâm,con khẳng định với bà sẽ thật tâm đối xử tốt với cô ấy! "

"Được, không nói với bà nữa, con bên này chuẩn bị ăn cơm rồi, bà nội cũng mau ăn cơm, hôm quay xong con liền trở về thăm bà.Bà đừng nói những lời không may nữa, con ở Tuệ Thường Tự, lúc trở về thỉnh cầu cho bà sống thọ tới 1000 tuổi. Được rồi, con cúp máy đây."

Là Trần Đạc.

Anh ta đang gọi cho bà nội và nhắc tới cô.

Giọng Trần Đạc không quá nhỏ vừa đủ cho người xung quanh có thể nghe thấy.

Bởi vì nơi Tống Thanh Y dùng bữa chỉ cách họ một vách ngăn bằng gỗ, cô quay lưng về phía Trần Đạc, mu bàn tay cầm chặt đôi đũa đến mức nổi cả gân xanh và khiến chiếc đũa trong tay cô bắt đầu biến dạng.

Chỉ với một tích tắc.

Đôi đũa gỗ cứ thế gãy làm đôi,cô mở lòng bàn tay chính mình và thấy bên trong đều là máu,chủ trì lập tức hoảng sợ.

"Thí chủ, con..."

"Con không sao."Tống Thanh Y cầm khăn giấy trên bàn lau máu trên ngón tay rồi đặt đôi đũa đã bị gãy xuống,cô cúi đầu thấp giọng run run: "Thật xin lỗi mọi người."

"A Thanh..." Trần Đạc đứng đằng sau gọi tên cô.

Tống Thanh Y có thể cảm thấy có rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía này.

Dù sao có rất nhiều người biết Trần Đạc có một thanh mai trúc mã thuở nhỏ là một cô gái thiên tài, kim bài biên kịch gọi là A Thanh.

Đại Lâm là trợ lý của Trần Đạc, đương nhiên anh cũng biết cô.

Sống lưng Tống Thanh Y cứng đờ,cô từ từ đứng dậy quay đầu lại.

Xung quanh không thiếu những người đang xem náo nhiệt, ánh mắt ngạc nhiên, thương cảm, bàn tán đều đổ dồn về phía cô, cô gật đầu về phía chủ trì "Con trở về phòng trước."

Sau đó cô bước ra cửa và nghe thấy tiếng Đại Lâm hét lên khi cô đi ngang qua: "Chị Thanh Thanh"

Cô không để ý.

Trong lúc cô chần chừ chuẩn bị bước tiếp, Trần Đạc đột ngột kéo cổ tay cô lại bị cô cật lực né tránh.

Khóe môi Tống Thanh Y nhếch lên, đuôi mắt cô đỏ hoe giống như bông hoa anh túc vừa mới nở "Bây giờ tôi mới biết thì ra kỹ năng diễn xuất của anh Trần đây quả thật rất tốt."

- ------Edit:Ninh Hinh------

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau