CHO EM MỘT CHÚT NGỌT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Cho em một chút ngọt - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

"Trước khi muốn mang đi nơi khác hãy ghi rõ nguồn,đó là hành vi tôn trọng chất xám một cách văn minh "

- ----------------------

Sáng sớm,những tia nắng ban mai đầu tiên xuyên qua cửa sổ, chiếu rọi lên gương mặt trắng nõn long lanh như ngọc của Tống Thanh Y.

Tỉnh dậy từ trong giấc mộng,đột nhiên cảm thấy bản thân có chút ngẩn ngơ,liếc nhìn người đang nằm bên cạnh,một gương mặt cực kỳ sạch sẽ, mái tóc đen mượt rũ xuống trán,hai hàng lông mày đậm được cắt tỉa cẩn thận,lông mi cong dài, sống mũi cao thẳng, da mịn màng đến nỗi nhìn không thấy lỗ chân lông.

Mặt trời chiếu lên toàn bộ khuôn mặt cậu, cho cậu một lớp ánh sáng vàng.

Đây có lẽ là khuôn mặt điển hình trong những bộ phim truyền hình thần tượng.

Trẻ, đẹp trai, cao, dáng chuẩn.

Nếu như trước kia, Tống Thanh Y đối mặt với cảnh tượng như vậy đã sớm bụm mặt không có cách nào gặp người khác, nhưng bây giờ cô vậy mà nhẹ nhàng thở ra.

Uống say cũng không có ngốc, ít nhất ánh mắt không kém.

Không thiệt thòi.

Cô đứng dậy tìm đồ của mình, cả người đầy mùi rượu, dứt khoát đi đến phòng tắm, khóa trái phía sau cửa.

Qủa thật là phóng túng bản thân đến điên rồi,trên người nhiều dấu vết xanh xanh đỏ đỏ như ẩn như hiện trên làn da trắng ngần, tuy mặc dù Tống Thanh Y đã 27 tuổi, nhưng lần đầu tiên chính là chân chính trải nghiệm điều này.

Tắm rửa xong đã là 15 phút sau,Tống Thanh Y với tay lấy áo choàng móc trên giá treo nhanh chóng khoác lên người,mang theo mái tóc vẫn còn ương ướt mở cửa đi ra ngoài.

Người trên giường đã tỉnh lại,cậu ngồi dưới ánh sáng mặt trời giống như một chàng trai xinh đẹp bước ra từ truyện tranh.Cậu nở nụ cười, cặp mắt đào hoa nửa hí, giọng nói khàn khàn vừa mới tỉnh "Sớm "

Tống Thanh Y nhìn cậu hơi mím môi trả lời "Sớm."

Sau khi nói xong trong phòng lập tức chìm vào tĩnh lặng.

"Tôi có thể tắm được chứ?" Cậu nói

Tống Thanh Y chậm rãi gật gật đầu, tự giác xoay lưng một cách có ý thức, sau một lúc, nghe thấy tiếng nước chảy phát ra từ bên trong phòng tắm, cô lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Ngón tay có chút phát run, cô lau xơ mái tóc của mình và thẳng tay ném nó lên ghế khách sạn, lục tìm di động từ bên trong túi xách,điện thoại cũng đã sớm tắt nguồn từ đêm qua, chuyển sang tìm kím hộp thuốc lá cùng bật lửa.

Rút một điếu ra từ bên trong hộp,trên môi nhanh chóng ngậm lấy một điếu thuốc.

Lạch cạch.

Ánh lửa sáng lên, đốt cháy đầu thuốc.

Khói bắt đầu tản ra khắp phòng, hai mắt Tống Thanh Y vô định, ngơ ngác nhìn chằm chằm hướng khói đi ra.

Cô rất ít khi hút thuốc nhưng tùy thời sẽ chuẩn bị một hộp trong túi xách, không biết vì cái gì mà châm, nhìn khói thuốc vây quanh, có đôi khi một đêm châm cả một hộp, toàn bộ trong nhà đều là khói thuốc, thậm chí vô ý có khi còn khiến chuông báo cháy trong nhà liên tục kêu vang.

Trình Dật tắm tương đối nhanh, lúc cậu đi ra, điếu thuốc thứ 3 trên ngón tay Tống Thanh Y vừa lúc cháy hết.

Tiếng đóng cửa truyền đến tai Tống Thanh Y. Cách làn khói nhìn qua, cậu mặt áo choàng tắm y như cô, dây lưng buộc chặt lộ ra xương quai xanh, trên mái tóc vẫn còn ướt.

Cô đã hai mươi bảy tuổi, chỉ còn vài ngày liền qua sinh nhật hai mươi tám tuổi.

Mà người trước mắt, đại khái vẫn là học sinh.

Hai người nhìn nhau, Tống Thanh Y run tay đem thuốc đưa tới bên miệng hít một hơi, ra vẻ già dặn "Em trai, năm nay em đã bao nhiêu tuổi?"

"22, vừa vặn có thể kết hôn." Trình Dật nói.

"Vẫn còn đang đi học?" Tống Thanh Y hỏi.

"Năm thứ tư đại học."

Tống Thanh Y đã tốt nghiệp sáu năm.Từ trong hộp thuốc lá lại lấy ra một điếu, đưa qua cho Trình Dật, anh tiếp nhận.

Lạch cạch.

Tống Thanh Y đem bật lửa ném qua cho cậu "Tôi không hút thuốc lá."

"Học sinh gương mẫu sao?." Tống Thanh Y nở nụ cười "Thành tích cậu ở trường thế nào?"

"Vẫn được." Anh nhếch miệng cười "Toàn đứng nhất."

Ngón tay Tống Thanh Y khẽ run, cô cắn cắn môi dưới, ngón tay kẹp điếu thuốc đưa tới bên miệng, hít một hơi, nhìn Trình Dật trước mắt phun ra một vòng, qua làn khói cô nhìn thấy đôi mắt sáng ngời trong suốt của cậu, cô liếm liếm môi "Kết hôn sao?"

Hơi hơi nhướn lên âm cuối tiết lộ nội tâm của cô đang kích động.

"Muốn đối với tôi phụ trách?" Trình Dật uống nước,âm thanh lành lạnh.

Tống Thanh Y lắc lắc đầu"Nếu cậu không muốn, chuyện tối ngày hôm qua... Quên đi."

Trình Dật đứng đối diện với cô,tiện tay đưa ly nước tới trước mặt, ánh mắt sạch sẽ và chân thành"Cho tôi lý do?"

Tống Thanh Y nâng ly nước nhìn chằm chằm Trình Dật, khẽ nhấp một ngụm, tạm thời che dấu che giấu sự lo lắng bên trong,sau lại khẽ nói "Cậu thấy sao?"

****

Khoảnh khắc nhận giấy hôn thú từ cục dân chính đi ra, Tống Thanh Y có một chút khó tin.

Trình Dật, sinh năm 1997 ngày 15 tháng 6, nhỏ hơn cô 5 năm hai tháng.

Mà Tống Thanh Y trải qua 27 năm trong cuộc đời, cô rất ít khi làm ra chuyện gì hồ đồ, vậy mà lần đầu tiên làm ra chuyện mà mình không thể tin được.

Không, tối hôm qua mới là lần đầu tiên.

Hôm nay là lần thứ hai.

Tống Thanh Y "Chúng ta tuy rằng kết hôn, nhưng..."

"Nhưng cái gì?" Trình Dật nói"Không thể ở cùng tôi một chỗ? Không thể để người khác biết quan hệ của chúng ta? Không thể cho người ta biết chúng ta ở chung một nhà?"

Tống Thanh Y: "..."
Chính là bị cậu làm chọc cười.

Khẽ vỗ vỗ bờ vai Trình Dật "Cậu bình thường đều xem phim thần tượng sao?"

Trình Dật không nói chuyện, liếc nhìn cô, Tống Thanh Y bị ánh mắt của cậu nhìn chằm chằm,cô nóng bừng mặt, cúi đầu nói: "Nhưng chúng ta dù sao cũng coi như người xa lạ, trước mắt sợi dây liên kết giữa chúng ta chỉ có một tờ giấy kết hôn này, chỉ cần giới hạn trong mối quan hệ như này, về sau nếu cậu gặp được người mình thích thì lúc nào cũng có thể cùng tôi ly hôn, hơn nữa..."

Tống Thanh Y từ trong túi lấy ra một cái thẻ: "Đây là một nửa số tiền tiết kiệm tôi tích góp nhiều năm, xem như cậu nhận. Nếu về sau gặp được vấn đề gì, vừa đủ trong năng lực, tôi sẽ tận lực giúp đỡ cậu. Nửa năm... Chỉ cần nửa năm, tôi sẽ trả cho cậu 100 vạn làm thù lao, sau đó chúng ta có thể ly hôn."

Trình Dật yên lặng nghe cô nói,mà bên tay cũng...không có nhận tấm thẻ kia.

Sau khi Tống Thanh Y nói xong mới phát hiện trong mắt cậu lấp lánh ánh nước thậm chí có khả năng sắp khóc tới nơi,cô nhíu mày đem thẻ từ trong tay nhét vào túi quần Trình Dật,sau đó nhanh chóng rút tay ra, Trình Dật nhanh tay giữ chặt cánh tay Tống Thanh Y.

"Lúc trước chị không nói như vậy!" Ánh mắt Trình Dật vô cùng chân thành, chậm rãi đem từng chữ nói ra: "Cho nên, chị vì cái gì muốn cùng tôi kết hôn?"

Vì cái gì?

Cô không biết?Thậm chí ngay giờ phút này cô cũng muốn hỏi tại sao mình lại như vậy.

Vì trốn tránh hiện thực?Hay tìm một nơi trú ẩn an toàn?

Vô luận cái gì, cô đều nói không ra.

"Xin lỗi."

Thật lâu sau, Tống Thanh Y chậm rãi nói: "Thật là tự mình điên?"

Giống như nửa mộng nửa tỉnh, tóm lại cô của bây giờ rất rất không tỉnh táo,khẽ nghiêng người dựa vào sát tường, có chút mệt mỏi "Tôi cần một người giúp tôi hiện tại,chỉ như vậy!!."

Cứ cho là cô ích kỉ đi, lừa một cậu nhóc, nhưng cô chỉ lừa nửa năm.

Tống Thanh Y nói " Trong nửa năm này cậu phụ trách theo giúp tôi đối phó với một số người phiền phức, tôi sẽ không đối với cậu có yêu cầu nào khác."

Trình Dật không nói chuyện,dường như có chut suy nghĩ.

"Còn có... Cậu có thể hay không chuyển đến ở cùng tôi?" Tống Thanh Y cắn môi, sợ Trình Dật hiểu lầm vội vàng nói: "Nhà tôi có rất nhiều phòng, tôi sẽ không chiếm tiện nghi của cậu."

"Được." Trình Dật sẵn sàng đồng ý.

Tống Thanh Y lái xe, Trình Dật ngồi ghế cạnh tài xế.

"Khi nào tôi sẽ chuyển đến?" Trình Dật hỏi.

Tống Thanh Y không thể không rùng mình khi nghĩ về những chuyện đã xảy ra trước đó,cô nói "Càng sớm càng tốt. Hôm nay thế nào? Tôi rảnh."

"Được."

"Trường học bên kia..." Tống Thanh Y hỏi "Có cần xin phép?"

Trình Dật nói"Không cần thiết, bởi vì chẳng có vấn đề gì bên phía trường học cả."

"Trường học bên cậu là..?"

" Bắc truyền thông."

Vội vàng tấp vào lề đường bên cạnh, cơ thể nhanh chóng nghiêng về phía trước.

Trình Dật hỏi "Có chuyện gì vậy?"

Tống Thanh Y hít một hơi thật sâu "Xin lỗi." Cô nở nụ cười, sắc mặt trắng bệch "Tôi cũng là người tốt nghiệp từ trường đó."

Trình Dật nhíu mày "Học tỷ??" Tống Thanh Y tiếp tục lái xe "Xem như vậy đi, cậu học cái gì?."

"Minh tinh."

"Diễn Viên?"

"Vâng"

"Có cần hay không tôi..." Tống Thanh Y theo tiềm thức muốn giúp Trình Dật, nhưng nói được một nửa lại dừng lại, cô đã không phải là người của trước kia, "Thiên tài thiếu nữ" hay kim bài biên kịch điều đã chấm dứt, thậm chí bây giờ kịch bản cô viết ra cũng xem như là vô giá trị không đáng một đồng.

Cô không thể giúp Trình Dật.

Trình Dật rất tò mò về những lời cô đang nói dở "Chị có thể làm cái gì?"

"Có thể không ngăn cản cậu thành công." Tống Thanh Y nở nụ cười "Tôi không quyền không thế, có thể làm cái gì."

Nụ cười trong có vẻ thê lương.

Trường học Bắc Truyền thông cách nhà Tống Thanh Y không xa, cô lái xe đến trước cửa trường học, vì không có biển số dành riêng nên không thể vào bên trong "Tôi ở chỗ này chờ cậu,cứ từ từ thu dọn,không cần vội vàng gấp gáp."

Trình Dật gật đầu, xuống xe bước nhanh vào trường học.

Bóng lưng Trình Dật nhìn rất đẹp, dưới ánh mặt trời ấm áp hấp dẫn không ít ánh mắt.

Trên đường không ngừng có người cùng Trình Dật chào hỏi, nhìn ra được mọi người đối với Trình Dật có vẻ rất thích.

Tống Thanh Y lấy điện thoại di động ra, đem kịch bản lúc trước viết gửi cho Hà Đào: Cô nhìn xem còn muốn hay không, không muốn tôi liền xóa.

Hà Đào nhanh chóng phản hồi: Muốn! Chỉ cần là Cô viết, tôi đều nhận.

Tống Thanh Y: Không sợ thanh danh của tôi làm bộ phim này tỉ lệ người xem không thể đi lên? Thậm chí... Phỏng chừng không ai dám diễn.

Trước kia Tống Thanh Y trong quá khứ đương nhiên sẽ không lo lắng về loại vấn đề này.

Lúc trước, cô là một nhà biên kịch vàng nổi tiếng trong ngành, mang danh hiệu "Thiên tài thiếu nữ".Một kịch bản có thể bán được hàng chục triệu, nhưng ngày nay không giống như vậy.

Một cái # Tống Thanh Y chen chân # cùng # Tống Thanh Y nhờ viết giùm # hot search của cô có muôn ngàn tiếng xấu.

Hà Đào phản hồi: Có tôi ở đây, đừng lo lắng, cô chỉ cần an tâm viết kịch bản là được, giá cả vẫn cùng trước kia như cũ.

Một giọt nước mắt khẽ rơi xuống, Tống Thanh Y bàng hoàng nhanh chóng lau đi,cô vội trả lời: Cám ơn, lần này kịch bản đưa cô, về sau chúng ta tiếp tục hợp tác.

Hà Đào: Vất vả cũng không cần? Nhưng tôi còn phải cho, cho cô một nửa phí,gần đây chẳng phải cô đã mua một ngôi nhà mới?? Phỏng chừng cũng cần dùng tiền trang trí bên trong? Chớ khách khí với tôi làm gì.

Tống Thanh Y không phản hồi.

Còn tốt, còn có người nguyện ý giúp cô.

Trình Dật mang trên mình một chiếc ba lô màu xanh,trên tay còn kéo thêm một chiếc vali,đi ra phía trước gõ gõ cửa kính:"Mở cốp xe"

Loay hoay đem hành lý cất xong,chậm chạm lên xe cùng Tống Thanh Y.

Đây là lần đầu tiên Tống Thanh Y mang người khác phái về nhà, hơn nữa sau này còn ở chung với cô, cùng cô ở chung một nhà.

Cô nghĩ, sẽ ổn thôi.

Cũng không biết là đúng hay sai.

Suy nghĩ miên man, xe thiếu chút nữa đụng vào người khác, trong phút chốc, Trình Dật giúp cô quay tay lái,cô nhanh chóng đạp phanh gấp.

"Chị có biết lái xe hay không?" Thiếu chút nữa đụng đến người ta.

Tống Thanh Y ở nguyên vị trí nhất thời không phản ứng kịp, Trình Dật vỗ vỗ tay cô, cô nhanh chóng lùi về.

"Để tôi lái cho." Trình Dật nói.

Tống Thanh Y nhìn cậu "Có giấy phép lái xe sao?"

Trình Dật gật đầu.

Trạng thái tinh thần của Tống Thanh Y không tốt lắm, đầu óc giống như ngừng hoạt động. Ngồi ghế bên cạnh cảm giác lỗ tai đều ông ông vang lên.

Khi cùng Trình Dật về đến tiểu khu, chậm chạp chờ anh đậu xe ổn thỏa vào gara,hai người nhanh chóng tiến vào thang máy đến tầng mười bảy.

Tống Thanh Y mua nhà ở đây cách cũng không lâu, bên trong không chỉ an ninh mà còn vô cùng bảo mật,paparazzi không thể đi vào,dùng khoảng hơn hai ngàn vạn, cơ hồ dùng hết tiền cô nhiều năm tích góp.Chẳng qua chỉ vì muốn trốn Trần Đạc và fan mà bỏ tiền ra mua.

Không ngờ tới,khi vừa bước ra khỏi thang máy liền mặt đụng mặt với Trần Đạc.

Tuy rằng anh ta mang mũ cùng khẩu trang, nhưng hai người quen biết nhiều năm như vậy,thân hình của anh ta Tống Thanh Y vẫn nhớ kĩ.

Vô thức siết chặt tay áo người bên cạnh.

Trình Dật cúi đầu bên tai cô,khẽ hỏi "Chị quen người này sao?"

Tống Thanh Y mím môi gật đầu.

"A Thanh." Anh ta bước nhanh tới gần Tống Thanh Y "Em đi đâu?"

Tống Thanh Y vô thức lùi lại phía sau, Trình Dật ở bên cạnh nhận thấy được sự bất an khó chịu phát ra từ cô, vội vàng đứng ngăn chặn tầm mắt Trần Đạc, cau mày nói: "Anh là ai?"

Trần Đạc lúc này mới chú ý tới Trình Dật, vừa quan sát vừa nói "Cậu là ai?"

- ------Edit:Ninh Hinh------

Chương 2

"Trước khi muốn mang đi nơi khác hãy ghi rõ nguồn,đó là hành vi tôn trọng chất xám một cách văn minh "

- ----------------------

Trình Dật cùng Trần Đạc đứng đối diện,bốn mắt nhìn nhau, ai cũng không lui một bước.

"A Thanh." Trần Đạc lấy khẩu trang xuống "Bà nội muốn gặp em."

"Tôi không muốn gặp." Tống Thanh Y nắm chặt bàn tay Trình Dật "Anh đi đi."

"A Thanh." Giọng điệu anh ta thành khẩn"Bà nội dầu gì cũng là nhìn xem em lớn lên, em như vậy có quá tuyệt tình không?"

Tuyệt tình?

Tống Thanh Y nghe hai chữ này đều cảm thấy châm chọc.

Cô nhếch môi cười, nắm đấm siết chặt, mím môi thành một đường, giọng nói run run kiên định "Hãy ra khỏi nhà tôi ngay."

"A Thanh, em thay đổi." Trần Đạc đi phía trước nửa bước, nắm tay Tống Thanh Y, lại bị Trình Dật kéo cổ tay trở về.

Một tay cậu lôi kéo rương hành lý, một tay đem Tống Thanh Y gắt gao bảo hộ sau lưng, nhíu mày"Trần Đạc?"

Trần Đạc gật đầu, đối với người này nhận ra mình cũng không có cái gì ngạc nhiên.

Dù sao gương mặt của cậu luôn dễ bị nhận ra, chỉ là người này trong mắt biểu lộ ra địch ý khiến Trần Đạc có chút không kiên nhẫn"Cậu là ai? Tôi và A Thanh cùng cậu không quen biết, đừng nhúng tay vào chuyện của chúng tôi."

"Thật ngại, cô ấy là vợ tôi.Hiện tại cô ấy không muốn gặp anh,mời anh đi khỏi đây,đừng cản trở chúng tôi vào nhà?."

Nói xong vội kéo Tống Thanh Y đi về phía trước.

Trần Đạc sững sờ tại chỗ.

Thẳng đến hai người đi tới cửa, Tống Thanh Y đang chuẩn bị ấn vân tay, Trần Đạc mới bước nhanh tới "A Thanh..."

Một tiếng kêu này kiều diễm mà lưu luyến.

Tống Thanh Y thực sự đã ảo tưởng, phảng phất bọn họ trở về lúc nhỏ, giống như chưa từng trải qua những quá khứ đau lòng, như thể trở lại lúc trước Trần Đạc là người luôn thích xoa xoa tóc cô,dịu dàng ôn nhu kêu A Thanh.

Chỉ là ảo giác một chút ngắn ngủi, không biết anh ta đã nghĩ như thế nào,khẽ nói "Em gạt anh đúng hay không? Chỉ là vì giận anh!A Thanh, loại người này nhìn ra là không đáng tin, coi như em không cần anh, em cũng có thể tìm một người tốt hơn với em."

Tống Thanh Y lúc này mới hoàn hồn, nhìn chằm chằm Trần Đạc, khóe môi bất giác cong cong"Anh cút cho tôi."

Không chút lưu tình khép cửa lại.

Cô dựa vào cánh cửa, ngón tay run run từ trong túi lấy ra hộp thuốc lá cùng bật lửa, trong hộp những điếu thuốc bên trong đều đã dùng hết rồi.Tống Thanh Y không ngừng ấn bật lửa kêu "cạch cạch", cố gắng làm dịu cảm xúc kích động bản thân mình bằng ánh sáng ngắn ngủi từ bật lửa.

Ngón cái có chút đau.

Một bàn tay chậm rãi đưa qua cho cô một điếu thuốc.

Tống Thanh Y ngẩng đầu nhìn Trình Dật, sau đó lại cúi đầu.

Đôi mắt đó quá sạch, làm sao một người như cô lại xứng đáng với đôi mắt sạch như vậy.

Đốt điếu thuốc, run tay đưa đến bên miệng hít một hơi, bởi vì vội vàng mà bất ngờ bị sặc, ôm ngực bắt đầu ho khan, một đôi tay nhẹ nhàng vỗ vỗ vào sống lưng, một chút lại một chút, dường như đang trấn an.

Khói bao quanh, trái tim bồn chồn có chút bình tĩnh.

Giống như mọi thứ đang được xây dựng thành bức tường kiêng cố, miễn là chỉ cần cô đứng ở đây thì sẽ mau chóng an toàn.

Ánh mắt Trình Dật lo lắng nhìn Tống Thanh Y, cô chỉ tay vào căn phòng trống, thấp giọng nói: "Xin lỗi, cậu đi trước thu dọn đồ đạc của mình, có một số việc sau đó tôi sẽ cùng cậu giải thích sau."

Hiện tại trong lòng cô có hơi bối rối và không thể suy nghĩ. Trái tim đang đập dữ dội, không biết điều gì đúng và sai, thậm chí bản thân cô đang không biết nên đem chuyện này nói ra như thế nào và nên bắt đầu từ đâu.

Trình Dật lo lắng nhìn Tống Thanh Y, có rất nhiều chuyện muốn nói, cuối cùng chỉ vỗ nhẹ nhẹ lên cánh tay cô"Đừng đau khổ."

***

Tống Thanh Y cùng Trần Đạc năm tuổi đã quen biết,là thanh mai trúc mã.

Ngay từ lúc hai người còn nhỏ, Trần Đạc luôn luôn là người dễ chung sống, hài hước,cái gì cũng giỏi mà Tống Thanh Y cô bên cạnh ngược lại luôn luôn là người thích im lặng,trên người lại chẳng có nơi nào gọi là đặc biệt thu hút.

Sau này lớn lên, Trần Đạc học đại học chuyên ngành diễn viên còn Tống Thanh Y học chuyên ngành biên kịch thiên về tiểu thuyết lãng mạng, khi Trần Đạc ra trường, vì không có kịch bản thích hợp làm bước đệm cho mình nên Tống Thanh Y đã giúp anh, cầm bút và viết ra kịch bản « Lý Tưởng Của Ta Quốc ».

Lấy tính cách Trần Đạc ra làm nhân vật chính.

Cũng nhờ đó mà năm 2010, thành Bắc xuất hiện hai "Thiên tài".

Một là Tống Thanh Y mười bảy tuổi "Thiên tài thiếu nữ", một người khác là "Thiên tài diễn viên" Trần Đạc, bộ phim « Lý Tưởng Của Ta Quốc » khoa học viễn tưởng siêu cường, Trần Đạc vô cùng nhuần nhuyễn đem kịch bản diễn vô cùng thành công, hai người nhanh chóng gặp may.

Trần Đạc cũng bởi vậy được khen là "Người chồng Quốc dân ".

Sức ảnh hưởng « Lý Tưởng Của Ta Quốc » rất cao, thậm chí đạt rất nhiều thành công vang dội, Tống Thanh Y được rất nhiều bậc tiền bối đi trước và báo chí giới truyền thông khen ngợi nhiều lần, từ đó mọi người không ai không biết đến bàn tay biên kịch vàng "Thiên tài thiếu nữ" Tống Thanh Y, kịch bản viết ra đều vô giá, khó thỉnh cầu.Và quan trọng,vai nam chính được viết bên trong kịch bản luôn luôn là Trần Đạc. Tống Thanh Y chưa bao giờ nghĩ Trần Đạc sẽ tỏ tình với cô vào năm sinh nhật hai mươi tuổi ngày đó, Tống Thanh Y cứ như vậy mơ mơ hồ hồ trở thành bạn gái Trần Đạc.

Kỳ thật cùng trước kia cũng không có cái gì không giống.

Cô vốn không có bạn bè, ngoại trừ Trần Đạc.

Vả lại, còn có nữ chính « Lý Tưởng Của Ta Quốc » Thượng Nghiên, hai người đều là bạn tốt của nhau.

Làm sao có thể lường trước được, vào ba tháng trước, sinh nhật Trần Đạc qua ngày hôm sau, cô nhìn trong nhà thấy được trên người Trần Đạc quần áo xốc xếch cùng Thượng Nghiên nằm trên một cái giường.

Thậm chí cũng không lâu sau đó Trần Đạc cùng Thượng Nghiên tung tin công khai tình cảm ra bên ngoài, Tống Thanh Y mau chóng trở thành người chen chân thứ 3,Tống Thanh Y "Thiên tài thiếu nữ" đều là giả, báo đài tin tức liên tục đưa tin về việc kịch bản cô viết ra toàn là nhờ viết giùm.

Khi Tống Thanh Y viết kịch bản, tất cả bản thảo gốc bên trong đều không lưu lại, tin tức lật ngược phải trái trắng đen, hơn nữa còn có một số người ra mặt đem chứng cớ phơi bày ra bên ngoài,cứ như vậy thanh danh cô xuống dốc nhanh chóng.

Chỉ sau một đêm, từ một người được gọi là "thiên tài thiếu nữ" trở thành người mang tiếng xấu là đồ vô sỉ,người phá hoại gia đình... khắp nơi.

Trong một đêm, cô từ trên cao ngã xuống, ngã ở trong bùn, bị người ta hung hăng đạp ở dưới chân.

Mà bạn trai của cô chính là Trần Đạc, không ra mặt phát ngôn, tùy ý để dư luận nói càng ngày càng nghiêm trọng.

Cô cùng với Trần Đạc bảy năm, chưa bao giờ công khai ra ngoài, cho nên từ bạn gái chính thức, trở thành người chen chân tình cảm kẻ thứ ba.

Cô bị ném đồ lên mình, đi trên đường thậm chí có người còn hướng cô tạt a- xít sun-phu-rit.

Rơi vào đường cùng, cô chuyển nhà, lựa chọn tự giam mình ở trong nhà hai tháng, sống không bằng chết.

Tối hôm qua là cô tính toán thay đổi cuộc sống chính mình, uống say muốn tìm người thuận mắt ooxx, nếu như có thể kết hôn, càng tốt.

Trong trận chiến này, cô không muốn mình thua quá xấu hổ.

Và hôm nay, cô đã làm được điều đó nhưng cô lại không cảm thấy mình đang hạnh phúc.

Thậm chí ngay lúc này bản thân không thể không nghĩ rằng mình có thể đã triệt để thất bại.

Tất cả mọi thứ bên trong cô ngột ngạt và nặng nề, không thể hít thở,ở trên biển trôi lơ lửng mênh mông, cô chỉ có thể ôm một cái gỗ nổi gần đó, chính mình còn chưa biết có thể hay không có thể sống, lại kéo một người khác cùng cô xuống nước.

Trình Dật ngồi đối diện, nghe cô đem mọi chuyện nói một lần, về chuyện tình cảm lời ít mà ý nhiều, nhẹ nhàng bâng quơ, tất cả sự tình đều là thật lòng moi ra kể.

Điếu thuốc kẹp ở ngón tay sắp tàn, chính cô lại không phát giác "Mọi chuyện chính là như vậy, hiện tại tôi chính là người tai tiếng khắp nơi, chúng ta không công khai, cậu giúp tôi ứng phó Trần Đạc cùng Thượng Nghiên, thù lao chúng ta cùng thương lượng "

Cô không muốn hai người này nhìn thấy cô bộ dáng chật vật.

Cô trầm mặc, cô kiêu ngạo, đối với chuyện này khinh thường, nhưng chính bản thân mình lại làm không được.

Sự tự tin trong một đêm toàn bộ đổ sụp.

Trình Dật không nói chuyện, với lấy điếu thuốc sắp cháy hết từ trên ngón tay cô. Ngón tay anh cuộn tròn dưới đống tro tàn nóng bỏng, lông mày hơi nhăn lại, nhanh chóng ném nó vào bên trong thùng rác.
Tống Thanh Y từ trong thế giới của mình tỉnh dậy, có chút chật vật.

"Xin lỗi." Tống Thanh Y nói.

Trình Dật thật lâu không nói.

"Thật khó khăn sao?" Tống Thanh Y chủ động hỏi.

Người là cô trêu chọc, cô tất nhiên muốn chủ động, kỳ thật lúc trước quen Trần Đạc cô thường thường là người im lặng.

Nhưng nay bỗng nhiên gặp Trình Dật một người im lặng hơn mình so với cô, hóa ra cô lại là người nói nhiều.

Trình Dật sạch sẽ thuần túy, Tống Thanh Y rất không muốn cho cậu biết việc này.

"Cậu không cần để ý..." Tống Thanh Y không nói nên lời.

Dù cho Trình Dật hiện tại thật sự để ý cũng không có biện pháp,cũng không thể nào quay lại được nữa.

Tựa như vừa rồi, mặc dù thống khổ, nhưng có Trình Dật, ít nhất cô không đến mức phải hoảng sợ luống cuống, có người ngăn trước thân thể bảo vệ cô an toàn.

"Đau không?" Trình Dật ngồi xổm trước mặt Tống Thanh Y,anh nhẹ niết từng ngón tay sau đó cuối đầu đem ngón tay bị bỏng thổi thổi.

Vành tai Tống Thanh Y nóng lên.

Cô liếc nhìn ngón tay bị đốt thành một dấu đo đỏ,chỉ là cũng không có cảm giác đau đớn,chậm rãi lắc lắc đầu.

"Làm sao mà không đau?" Trình Dật lẩm bẩm nói: "Ở đây có hòm thuốc không?"

Bởi vì cũng vừa chuyển qua đây không bao lâu, trong nhà đồ vật chuẩn bị cũng không đầy đủ, cho nên cô lắc đầu.

Trình Dật đứng dậy trở về phòng.

Tống Thanh Y nhìn bóng lưng cậu rời đi,ngồi trên sô pha gọi điện thoại cho bảo vệ tiểu khu:Sau này những người không liên quan không được cho vào tiểu khu nhà tôi.

Sau đó cũng không yên tâm,mở wechat gửi ảnh chụp Trần Đạc qua, nói: Nhất là anh ta.

Bảo vệ tiểu khu: Anh ấy tự xưng là người nhà của cô nên chúng tôi không dám cản trở.

Tống Thanh Y: Tôi họ Tống, không phải họ Trần, một năm ba vạn là tôi trả cho anh, tôi không hi vọng những người như vậy tiếp tục đến quấy rối.

Bảo vệ tiểu khu: Vâng,thưa cô.

Tin nhắn trong danh sách đen vẫn đang tăng lên. Trần Đạc bên đó đã gửi cho cô hơn 20 tin nhắn văn bản. Nhìn tin nhắn cuối cùng anh ta gửi cách đây không lâu: A Thanh, Em thay đổi.

Tống Thanh Y tắt di động,sau đó cởi giày nhắm mắt vùi mình trong sô pha.

Chốc lát sau, cảm giác trên ngón tay lành lạnh, mở mắt và nhìn thấy Trình Dật bên cạnh đang chăm chú thoa thuốc.

Trình Dật giải thích: "Lúc trước có một người bạn thường xuyên bị bệnh nên bình thường sẽ có chuẩn bị hòm thuốc dự phòng."

Ngón tay Trình Dật cũng bị bị phỏng, Tống Thanh Y cũng giúp cậu thoa.

Hai người đều im lặng, ngồi đối diện nhau lại không có gì đáng nói.

Sau một lúc lâu,Tống Thanh Y khẽ hỏi "Vì cái gì cậu lại muốn cùng tôi kết hôn?"

Lúc trong khách sạn, Trình Dật vốn có thể cự tuyệt.

Nhưng anh lại đáp ứng.

Trình Dật nhìn cô chằm chằm,không nói chuyện.

Tống Thanh Y suy đoán"Là vì muốn đối với tôi phụ trách sao?"

Trình Dật mím môi, Tống Thanh Y nở nụ cười "Xem ra tôi đoán đúng rồi?"

"Mọi người đều là người trưởng thành,cậu không cần xem là thật?" Tống Thanh Y trấn an Trình Dật, cũng là đang an ủi chính mình "Cậu không cần thiết phải có gánh nặng như vậy trong lòng."

Trình Dật nhìn cô, ánh mắt cậu trong suốt như pha lê.

Tống Thanh Y đứng dậy,lấy 2 chai nước từ trong tủ lạnh,mở nắp và đưa qua " Mặc kệ cậu vì lí do gì đáp ứng cùng tôi kết hôn, tóm lại..."

"Nếu tôi nói thích chị thì sao?" Trình Dật ngắt lời,trông lời nói cực kì nghiêm túc.

- ------Edit:Ninh Hinh------

Chương 3

"Trước khi muốn mang đi nơi khác hãy ghi rõ nguồn,đó là hành vi tôn trọng chất xám một cách văn minh "

- ----------------------

Tống Thanh Y chưa bao giờ nghĩ tới sẽ nghe được câu trả lời như vậy.

Cô sửng sốt.

Chưa kể rằng người trước mặt trẻ hơn cô tận năm tuổi, gặp gỡ chưa đến một ngày, nói cái gì thích.

Cô cười khẽ "Em trai, tất cả tình yêu từ cái nhìn đầu tiên đều là gặp sắc nảy lòng tham."

"Mà tôi, lại không có sắc,cậu nghĩ xem."

Diện mạo Tống Thanh Y không tính là kém, nhưng khi đem ra so với Thượng Nghiên vừa quyến rũ vừa thuần khiết cũng đủ khiến cô cảm thấy hơi mặc cảm.

Trình Dật nhíu mày, muốn nói lại thôi.

Tống Thanh Y chỉ nghĩ Trình Dật nói đùa, cười cười cho qua.

Trình Dật cũng vội chuyển đề tài"Cho nên,người chị muốn cùng tôi ứng phó chính là Trần Đạc cùng Thượng Nghiên?"

Tống Thanh Y gật đầu.

"Lợi dụng tôi chọc tức bạn trai cũ?" Trình Dật lại hỏi.

Tống Thanh Y gật đầu, rồi lại lắc đầu "Không phải như thế."

Cô ngồi cách Trình Dật hơi xa,nhanh chóng châm lên một điếu thuốc.

Không hút, chỉ để nó tàn từ từ.

"Trần Đạc, lúc trước đã từng đến đây." Tống Thanh Y chậm rãi nói "Vào hai ngày trước. Lúc tôi vừa chuyển đến nơi này, lúc đó khoảng chừng mười hai giờ tối,anh ta uống say đến đây và liên tục gõ cửa,tôi đã mở cửa cho anh ta vào,chỉ là sau đó anh ta đột ngột không nói hai lời xông tới, thiếu chút nữa thôi... anh ta đã cường bạo tôi."

Tống Thanh Y mím môi, giọng run run "Tôi đã dùng dao cắt hoa quả gần đó làm tay anh ta bị thương."

Cho nên hôm nay khi Trần Đạc đến, trên tay anh ta vẫn còn quấn vải.

"Chị có... bị thương không?" Trình Dật hỏi.

Tống Thanh Y lắc đầu "Tôi không sao."

"Vậy sau đó, chị có vì vậy mà còn yêu anh ta nữa không?"

Tống Thanh Y ngẩng đầu lên, cau mày và lắc đầu.

Trình Dật im lặng.

Tống Thanh Y đem đầu mẩu thuốc lá vừa hết ném vào trong thùng rác, cô đứng dậy đi đến bên cửa sổ "Cậu tin tôi không có tìm người viết giùm, cũng không có làm tiểu tam không?"

Cô lặng lẽ hỏi, thanh âm rất nhẹ, mang theo một tia không xác định.

"Tin." Trình Dật trả lời dứt khoác,không do dự.

Tống Thanh Y đứng trước cửa sổ, ánh trăng sáng toàn bộ rơi trên bả vai cô, khẽ quay đầu nhìn về phía Trình Dật, bốn mắt nhìn nhau,cô chậm rãi nở nụ cười "Cậu tin thì có ích gì, tất cả mọi người đều không tin tôi."

Nói cách khác, chính cô còn không tin.

Dường như ý thức được chính mình nhiều lời, Tống Thanh Y thu lại câu chuyện.

"Đi ngủ sớm một chút." Tống Thanh Y đóng cửa sổ, sau đó đi vào phòng bếp lấy hai cốc sữa đun nóng ban nãy, đưa qua cho Trình Dật một cốc "Hãy cứ coi đây là nhà của chính mình."

"Được." Trình Dật lên tiếng.

Tống Thanh Y uống xong cốc sữa, nắm chặt ở trong tay. Không thể không nói, cùng một người xa lạ ở cùng một nhà cô vẫn có chút lo lắng.

Nhưng đối với Trình Dật, cô thực sự cảm thấy rằng cậu ấy rất đáng tin cậy.Có lẽ là sự dè dặt, hành vi đàng hoàng của cậu ấy, tóm lại, ở cùng Trình Dật, tuy sẽ có hơi lo lắng, nhưng sẽ rất an tâm.

Trình Dật nuốt xong ngụm sữa cuối cùng, trên tay cầm chiếc cốc rỗng,khẽ nói: "Nếu đã là vợ chồng, không bằng chúng ta thẳng thắn giới thiệu với nhau một chút.

Trình Dật, năm nay 22 tuổi, hiện tại đang học năm cuối ngành truyền thông,chỉ còn vài tháng nữa tôi sẽ tốt nghiệp, trong tương lai chắc chắn tôi sẽ trở thành một diễn viên, hiện tại tôi chưa có ý định ký bất kỳ hợp đồng nào với công ty đại diện. Trong nhà,ba mẹ đều mất sớm, sau này là được một người bạn của ba mẹ nhận nuôi, khi vừa lên đại học liền chuyển ra ngoài tự mình sống. Có ba mẹ nuôi, một anh trai, một cô em gái,mối quan hệ gia đình rất đơn giản, còn chị?"

Tống Thanh Y giật mình, chớp mắt đính chính:"Giả."

"Sao chứ?" Trình Dật nhíu mày hỏi lại.

"Kết hôn." Tống Thanh Y nhấn mạnh.

"Cục dân chính có biết rằng chị đang không coi trọng con dấu chính thức của nhà nước không?" Trình Dật hỏi bằng giọng đặc biệt nghiêm túc.

Tống Thanh Y: "..."

Trình Dật đối với vấn đề này rất cố chấp, anh cầm tờ giấy hôn thú, mở ra trang thứ nhất, trong đó có tấm ảnh hai người chụp chung, trên đó còn được ấn mộc,Trình Dật chỉ vào ảnh "Cái này không phải là giả đi??"

Tống Thanh Y: "..."

Đúng vậy, cô không nói giấy chứng nhận đó là giả, cô chỉ đang nói bọn họ chỉ đơn giản là kết hôn giả thôi.

Bất quá, bàn tay của Trình Dật thật là đẹp mắt.

Một bàn tay không thường xuyên làm việc nhà, mỗi một ngón tay đều thon dài trắng nõn, khớp xương rõ ràng, móng tay được cắt tỉa gọn gàng,trông sạch sẽ và thoải mái giống như cô.

Chạm đến ánh mắt nghiêm túc của Trình Dật, Tống Thanh Y nuốt nước miếng.

"Cho nên?"

Trình Dật: "Hãy kể cho tôi nghe một chút về chính chị đi?"

Thật ra,Tống Thanh Y đã từng cùng cậu có lần nói qua một chút tình hình, nhưng phần lớn chủ yếu xoay quanh Trần Đạc cùng Thượng Nghiên.

Im lặng thật lâu sau.

"Tống Thanh Y, ba mẹ đều mất, trong nhà có ông nội, cô độc không bạn bè. Tốt nghiệp ngành biên kịch, trước kia có chút danh tiếng, hiện tại không danh. Năm nay 27, so vơi cậu lớn hơn 5 tuổi."
Trình Dật mím môi, đột nhiên đưa tay xoa đầu cô, mái tóc mềm mại dường như trở nên ấm áp trong tay anh, cô ngẩng đầu, ngón tay Trình Dật vừa lúc gợi lên một lọn tóc.

"Đừng buồn." Trình Dật lại sờ đầu cô.

Tống Thanh Y nở nụ cười "Tôi cũng không phải con cậu."

Nhanh chóng lấy tóc ra khỏi tay anh, để che giấu sự bối rối của mình, từ trong tay Trình Dật cầm lấy cốc "Cậu đi ngủ đi, tôi rửa cốc."

****

Lúc Tống Thanh Y đi ra ngoài,Trình Dật đã trở về phòng, một mình cô ngồi trên sô pha châm một điếu thuốc, cứ như thế bắt đầu ngơ ngẩn.

Thời điểm cô viết kịch bản lúc trước,thật sự không biết tại sao một số nhà biên kịch lại lưu bản thảo gốc,bởi vì chính cô thật sự, chưa từng lưu bất kì bản thảo nào.

Tất cả bản thảo đều là dùng một lần.

Ba tháng, vô số lần lật lại xem weibo Vạn Tịch, nhưng không có một tia đầu mối. Cô không biết nên giải thích như thế nào về tình hình của mình.

Sau vụ việc, cô cũng cố gắng giải thích cho chính bản thân mình nhưng làm sao có thể thuyết phục trong khi cô hoàn toàn không có chứng cứ.Thậm chí sau đó bên phía Vạn Tịch còn tung thêm ảnh chụp màn hình, tất cả đều là tin nhắn cô cầu xin Vạn Tịch đừng mang chuyện này truy tố ra pháp luật.

Cô lại bị dân mạng mắng nhiều hơn.

Điều đáng sợ nhất là địa chỉ nhà cô bị trên mạng điên cuồng phát tán.

Bàn tay đầy máu,những con chuột chết,.. cứ thế gửi cho cô liên tục trong thời gian dài.

Thuốc trên ngón tay Tống Thanh Y đã đốt hết.

Lạch cạch.

Cô lại rút 1 điếu.

"Chị không hút thuốc." Trình Dật đi ra và nói "Tại sao lại đốt 1 điếu lại một điếu?"

Suy nghĩ của Tống Thanh Y bị kéo trở lại thực tại,con ngươi tán loạn khôi phục vài phần thanh tỉnh.Cô nhìn làn khói giữa các ngón tay, lắc lắc, mỉm cười và không nói gì.

Tống Thanh Y không trả lời,cô lựa chọn im lặng.

Vì cái gì đốt?

Cũng không biết, chính là cảm thấy phiền,cảm thấy khó chịu.

"Ngủ không được sao?" Trình Dật lại hỏi.

Tống Thanh Y gật đầu "Thói quen."

"Để tôi xoa bóp cho chị một chút?Có thể sẽ giúp chị dễ ngủ hơn!!" Trình Dật nói và đứng sau lưng cô.

Tống Thanh Y ngửi thấy mùi bạc hà rất dễ chịu, thiếu niên vừa mới tắm, tóc còn chưa khô,cô nhích về phía trước nói:"Không cần."

Trình Dật phớt lờ, hai tay ấn bờ vai kéo cô lại gần, ngón tay thon dài mau chóng ấn huyệt thái dương "Nhắm mắt lại."

Tống Thanh Y giãy dụa "Thật sự không..."

Trình Dật quả thật mát xa vô cùng thoải mái,những giọt nước trên mái tóc anh rơi trên quần áo Tống Thanh Y, anh chậm rãi nói "Không muốn hút thì đừng hút, thuốc lá thì có cái gì tốt?"

Tống Thanh Y vô thức phản bác "Tôi cũng không phải trẻ con, không biết cái gì tốt,cái gì xấu."

Trình Dật nhìn Tống Thanh Y, khóe miệng anh cong cong, đột nhiên đứng dậy,lấy tay xoa đầu cô, giọng nói mang theo ý cười: "Vậy thì ở trước mặt tôi làm đứa nhỏ đi."

- ------Edit:Ninh Hinh------

Chương 4

"Trước khi muốn mang đi nơi khác hãy ghi rõ nguồn,đó là hành vi tôn trọng chất xám một cách văn minh "

- ----------------------

Không biết nói cái gì liền cứ như vậy im lặng đi, ít nhất sẽ không nói sai.

Đây là tín ngưỡng cuộc sống của Tống Thanh Y.

Vì vậy, cô giữ trái tim bồn chồn, từ từ nhắm mắt dựa vào ghế sofa.Ngón tay của Trình Dật thon dài, động tác không nhanh không chậm, lực đạo không nặng không nhẹ, hết thảy đều vừa vặn, vị bạc hà liên tục xâm nhập vào hơi thở.

Suy nghĩ của Tống Thanh Y từ từ thư giãn,chốc lát bên dưới rốt cuộc cũng truyền đến tiếng hít thở.Những ngón tay Trình Dật chạm vào lông mày, giúp cô duỗi ra những nếp gấp.Qua một lúc lâu,anh mới buông tay, liếc nhìn bên trong phòng bếp, cảm thấy có chút bừa bộn.

Đoán chừng Tống Thanh Y vừa mới chuyển đến, đồ đạc trong nhà đều chưa sắp xếp ngay ngắn, thậm chí tủ lạnh cũng bừa bộn.Không nhiều loại, nhưng số lượng lại rất nhiều.Mở tủ bếp, bên tong hoàn toàn không có gạo, chỉ có hai hộp mì ăn liền và một túi bánh mì đã hết hạn.

Trình Dật cau mày thở dài.

Anh đi ra khỏi phòng bếp đưa mắt nhìn sô pha, vội vàng quay về phòng lấy một chiếc chăn mỏng khoát trên người Tống Thanh Y, sau đó mới yên tâm trở lại phòng bếp.

Sợ đánh thức cô, anh thậm chí còn đặc biệt nhẹ nhàng đóng kín cửa.

Lấy tất cả mọi thứ trong tủ lạnh ra, tốt xấu đều bỏ một chỗ.Trình Dật chịu không nổi mớ hỗn độn này, vậy lấy găng tay nhựa từ trong tủ bếp đeo lên tay, bắt đầu tiến hành phân loại.Vứt bỏ những thức ăn bị hỏng và hết hạn, còn được thì bỏ lại, lau tủ lạnh một lần lại một lần,sau đó đem đồ đã được phân loại cất ngay ngắn bên trong tủ lạnh.Làm xong những thứ này, nhìn thời gian cũng đã không còn sớm thậm chí có chút muộn.Trên di động, có một cái tin nhắn do Ngụy Gia gửi ban nãy: Nam ca, ngày mai tới nhà của em đi.

Trình Dật để một cái dấu chấm hỏi, sau đó cất điện thoại.

Nam nam là nhũ danh của Trình Dật. Sau khi quen bọn Ngụy Gia, trực tiếp từ Dật ca biến thành Nam ca.

Trình Dật đem phòng bếp làm ổn thỏa đâu vào đấy,còn muốn dọn lại phòng khách một chút, nhưng Tống Thanh Y vẫn còn đang ngủ ngon giấc,không đành lòng đánh thức cởi bỏ bao tay nhựa bỏ vào thùng rác,sau đó quay trở lại phòng khách.

Tống Thanh Y nằm trên sô pha ngửa đầu, hơi hơi há miệng, tướng ngủ đặc biệt xấu xí,anh chỉ mỉm cười sau đó rút điện thoại từ trong túi, chụp một bức ảnh.Bản thân anh có chút không thể tưởng được, một ngày kia anh thế nhưng sẽ cùng Tống Thanh Y chung một nhà.

Lúc ở quán Bar dưới ánh đèn lờ mờ Trình Dật đã nhận ra cô, chỉ là cô không biết anh.

Trong vòng một ngày xảy ra nhiều chuyện như vậy, kỳ thật Trình Dật cũng tưởng chỉ là 1 giấc mơ.

Ba tháng trước Trình Dật không ngừng xem tin tức Tống Thanh Y, nhưng gần như là không.Ngoài các thông tin sai lệch được đăng tải trên Hot search thì không có bất kỳ tin tức nào hữu dụng.

Trình Dật ngồi trên chiếc ghế sofa một lúc, điện thoại bỗng nhiên vang lên đột ngột.

Là Ngụy Gia.

Trình Dật vội vàng che ống nghe, nhanh chóng đi vào phòng nghe điện thoại.

"Nam ca, ngày mai tới nhà của em đi, đã lâu rồi chúng ta không tụ tập." Ngụy Gia nói.

"Ba mẹ cậu đâu?" Trình Dật nói: "Đi công tác?"

Ngụy Gia cười ha ha "Ba mẹ em đã đi công tác vào sáng hôm nay, có thể sẽ mất khoảng vài ngày mới trở về."

"Được rồi." Trình Dật bất đắc dĩ nói.

Ngụy Gia ngượng ngùng cười một tiếng "Hắc hắc. Nam ca, tên Từ Trường Trạch kia cũng nói đã lâu không gặp anh."

"Anh trong khoảng thời gian này đi đâu vậy?" Ngụy Gia lại hỏi.

Trình Dật: "Làm người mẫu."

Ngụy Gia giật mình "Nam ca,tại sao anh không nói với anh trai rằng anh thiếu tiền??Về sau khi nổi tiếng, mất mặt thì tồi tệ lắm."

Trình Dật bất đắc dĩ đỡ trán " Chụp trang bìa tạp chí uy tính."

Ngụy Gia lúc này mới yên tâm, cười vòng qua đề tài "Vậy khẳng định kiếm được số tiền không nhỏ, vậy đồ ăn ngày mai...."

"Tôi bao " Trình Dật nói "Tô Giang đâu?"

"Cậu ta sao? " Ngụy Gia nghĩ ngợi "Cũng đã lâu cậu ta không quay về ký túc xá, không biết đang bận cái gì, vừa gọi điện thoại cho cậu ta giống như đang bận bịu, không nói được mấy câu liền tắt."

"Ồ."

Ngụy Gia đột nhiên nhớ ra "Đúng rồi, anh hôm nay trở lại ký túc xá lấy đồ làm cái gì? Tìm được phòng rồi?"

Trình Dật nói "Cũng tạm đi,chuyện cụ thể ngày mai chúng ta cùng nói sau."

"Ok." Ngụy Gia cũng không dây dưa "Nhà em ở đâu anh còn nhớ rõ không? Tiểu khu 7 căn 3 1211."Trình Dật nói được nhưng Ngụy Gia vẫn là không yên lòng dặn dò nhiều lần, làm Trình Dật bên này cũng bực mình "Tôi cũng không phải cậu."

Ngụy Gia vừa ngốc vừa nói nhiều.

Bị lạc đường cũng có thể nói liên miên,cằn nhằn trong lúc tìm đường.Thậm chí khi cậu ta lỡ tay lái xe đụng vào đèn đường, đầu tiên sẽ tức giận đánh đèn đường, sau đó cùng nó nhận lỗi, tóm lại, đồ ngốc.

Mọi thứ bên trong căn phòng hầu như được thay thế bằng những thứ riêng Trình Dật. Sau khi cùng Ngụy Gia cúp điện thoại, Trình Dật cầm điện thoại đặt trên bàn, lần nữa bước ra bên ngoài.

Tống Thanh Y ngồi thẫn thờ trên ghế sofa với đôi mắt mở to.

Nghe cửa phòng mở, lúc này mới nhìn sang.

"Đánh thức chị dậy à?" Trình Dật vừa đi vừa hỏi.

Tống Thanh Y lắc đầu, giọng khàn khàn như thể bị cát cọ xát"Không có."

Lời vừa ra khỏi miệng cùng Trình Dật so sánh, lộ ra đặc biệt khó nghe.

Trình Dật rót một ly nước đưa qua "Vậy chị tỉnh lúc nào?"

Tống Thanh Y uống một ngụm nước, thấp giọng một cái mới nói "Lúc điện thoại vừa đổ chuông."

Trình Dật cười "Vậy còn nói không phải là bởi vì tôi."

Tống Thanh Y tự biết nói lỡ lời, nhanh chóng im lặng.

"Chị trở về phòng ngủ đi."

"Vậy còn cậu?" Tống Thanh Y hỏi.

"Cũng ngủ." Trình Dật nói xong,giơ tay xoa đầu Tống Thanh Y.

Tống Thanh Y ngẩng đầu, thiếu niên tươi cười ấm áp, như ánh nắng của những ngày đầu xuân, trong lòng rơi xuống vô số ánh sáng rực rỡ.

Hoàn toàn thất thần trong chốc lát.

Trình Dật lấy chiếc ly từ tay cô "Đi rửa mặt rồi ngủ."

Tống Thanh Y nhìn bóng lưng anh, quần đùi, dép lê, rõ ràng không có gì đặc biệt, nhưng vô thức thu hút sự chú ý.

Tống Thanh Y bỗng nhớ đến ban chiều, cậu ở trong trường học hẳn là rất được hoan nghênh.Một người ấm áp và chu đáo như vậy, cùng ai ở chung đều sẽ làm cho người ta cảm thấy rất thoải mái.Cửa phòng bếp mở ra, Tống Thanh Y lập tức đứng lên, vội vã đi vào phòng.

Trình Dật lấy chổi dọn dẹp tàn thuốc bên dưới.Nghe thấy tiếng Tống Thanh Y chuẩn bị đóng cửa, cậu bỗng nhiên kêu"A Thanh."

Động tác Tống Thanh Y dừng lại, cứng ngắc trả lời "Hả"

"Ngủ ngon." Trình Dật mỉm cười nói.

Tống Thanh Y cắn cắn môi, thì thầm: "Chúc ngủ ngon."

*****

Tiếng chuông điện thoại vào buổi sáng làm đánh thức Tống Thanh Y trong cơn ác mộng.

Cô đã ngủ hơn ba giờ, liếc nhìn di động bên cạnh, mới hơn tám giờ, cảm thấy có hơi đau đầu một chút.Vang lên hơn mười giây, nhìn ID người gọi thậm chí cô còn cảm thấy đau đầu hơn.Xoa xoa mắt cho thanh tỉnh,Tống Thanh Y mỉm cười nhấc máy trả lời "Dạ, con nghe đây bà nội."

Bà nội bên kia điện thoại mỉm cười ân cần "A Thanh, con chừng nào thì đến thăm bà? Bà nghe Trần Đạc nói,hôm nay con sẽ đến nên Bà nội đặc biệt tự mình đi mua hành tây còn có dưa hấu mà con thích. Bên cạnh mới mở một siêu thị nhỏ, hôm qua bà đã qua đó mua cho con một ít quả anh đào, dâu tây, còn có nhãn long, thiếu chút nữa tự mình không cầm hết"

Tống Thanh Y muốn từ chối, lại nghe thấy tiếng bà hưng trí bừng bừng nói: " Bà biết con công tác bận bịu, nhưng con đều bốn năm tháng không đến thăm bà rồi, ở bên này bà nhớ con muốn chết,mau nói,chừng nào thì con đến?"

"Bà nội" Tống Thanh Y lại kêu.

"Sao đấy." Bà nội ở đầu dây bên kia đột nhiên thu lại ý cười "Con sẽ không... Không đến sao?"

Tống Thanh Y còn chưa trả lời, bà nội ở bên kia lại bắt đầu tự quyết định "Không đến,vậy lời nói trước đó của bà con mau quên đi, bà chính mình tự ăn, con ở bên ngoài hãy tự chăm sóc bản thân, ăn nhiều cơm, đừng cứ mãi giảm cân như A Đạc,cái tên tiểu tử thúi kia nếu không chăm sóc con, con mắng nó, không có việc gì. Nó ăn hiếp con thì con tìm đến bà nội,bà nội làm chủ cho con, bà lấy cây chổi đánh nó."

"Cứ như vậy đi, con bận rộn, bà nội không quấy rầy. Hãy nhớ chăm sóc tốt bản thân, bà thân thể rất tốt..."

Chóp mũi có chút đau xót, nước mắt lập tức rớt xuống.

Cô lau nước mắt, làm nũng nói: "Bà nội, con đều chưa nói, người như thế nào thì nói con không đến? Con buổi trưa hôm nay đến, cùng bà ăn cơm."

Mang theo một chút do dự "A Thanh, nếu con bận rộn, bà nội bên này, không thành vấn đề. Đừng trì hoãn công việc vì bà,người trẻ tuổi như các con, công việc rất quan trọng, chúng ta chờ lần sau gặp."

Tống Thanh Y bình tĩnh nói: "Bà nội,người yên tâm đi, con gần đây không bận rộn, một lát sẽ trở về. Bà đi siêu thị mua thức ăn đi, hôm nay con xuống bếp."

"Hắc." Bà vô cùng vui vẻ "Có bà ở đây, còn bắt con xuống bếp? Là bà làm cơm không thơm sao? Con thế nào lại không cho bà xuống bếp."

Tống Thanh Y nấu ăn không tốt, mọi người đều biết.Từ nhỏ đến lớn ở bên ngoài, cô ăn nhiều nhất chính là mì tôm.

Hàn huyên cùng bà chốc lát,sau khi cúp điện thoại, Tống Thanh Y sờ soạng tóc, cả người đều không muốn nhúc nhích.

Trần Đạc là được bà nội trông đến lớn còn Tống Thanh Y là được ông nội nuôi dưỡng.

Trần Đạc ở nhà bà nội là bởi vì ba mẹ bận bịu công tác,không thể ở nhà tùy thời chăm sóc anh ta nên đã đem anh gửi nhà bà nội một thời gian.

Còn Tống Thanh Y thì khác sau khi ba mẹ cô ly hôn, sau này mẹ sinh bệnh, ba bị tai nạn xe cộ.Chỉ cách nhau một năm, cả hai đều lần lượt qua đời, Tống Thanh Y cuối cùng rơi vào tình trạng không ai nuôi dưỡng đành phải đi theo ông nội.

Năm đó, cô chỉ vừa mới sáu tuổi.

Vào thời điểm Tống Thanh Y đến đó, tất cả ngôi nhà ở Qiansu đều là những ngôi nhà làm bằng gỗ, có mái ngói màu xám và mái hiên thấp. Mỗi ngôi nhà đều có một khoảng sân rộng,mỗi mùa đều trồng rau và các loại củ quả. Trần Đạc sống cạnh nhà cô với Bà nội.

Cô nhớ lần đầu tiên mình nhìn thấy Trần Đạc,lúc đó trông anh ta vô cùng mập mạp mũm mĩm.Khi thấy bố mẹ chuẩn bị rời đi, anh ta đã đứng ở lối vào con hẻm khóc nhè,thậm chí còn ngồi dưới đất gọi như thế nào cũng không chịu dậy, đem quần áo trên người làm dơ hết. Bà nội đã vô cùng tức giận cầm chổi đánh cho anh ta một cái.

Lúc đó,trùng hợp Tống Thanh Y đứng bên cạnh cột điện,trên tay vẫn còn cầm que kẹo vừa mới mua ban nãy, chậm rãi bước tới và đưa tay ra, hướng Trần Đạc vươn tay, ngọt lịm nói: "Bố và mẹ tôi đi rồi, tôi cũng không khóc."

Trần Đạc nhìn cô lờ mờ trong nước mắt"Đó là do cậu không có trái tim!"

Tống Thanh Y ngồi xổm xuống "Ngay cả khi anh khóc, bọn họ cũng sẽ không về với anh."

Trần Đạc vẫn khóc, Tống Thanh Y đem kẹo trong tay mở ra đút Trần Đạc.

"Mặc dù cuộc sống là chuỗi ngày cay đắng nhưng ăn kẹo rồi biết đâu anh sẽ cảm thấy ngọt ngào."

- ------Edit:Ninh Hinh------

Chương 5

"Trước khi muốn mang đi nơi khác hãy ghi rõ nguồn,đó là hành vi tôn trọng chất xám một cách văn minh "

- ----------------------

Bà nội Tống Thanh Y đã qua đời lúc cô mười tuổi, từ đó về sau việc nuôi dạy cô đều do ông nội phụ trách.

Sau này, Qiansu Alley bị buộc phải phá bỏ và di dời đến nơi khác, khi đó công ty mẹ Trần Đạc mở có chút quy mô, Bà nội theo đó mà chuyển đến tiểu khu.

Tống Thanh Y cũng muốn mua một ngôi nhà cho ông nội ở đó nhưng ông nội nhất quyết không đồng ý,ông muốn đi Chướng Sơn, xây nhà trúc.

Chướng Sơn là nơi chôn cất bà nội Tống Thanh Y.

Ông nói rằng ông phải bảo vệ, canh chừng bà nội, đợi đến khi mất đi, bà mới không trách ông bỏ rơi bà nơi này.

Mọi người ở Qiansu Alley di dời rải rác ở những nơi khác nhau.Tống Thanh Y cùng Trần Đạc, sau này ở cùng một chỗ với bà nội.

Bà nội Trần Đạc đối với cô mà nói, không riêng gì ông nội, là ân nhân người thân của cô.

Tống Thanh Y không thể cự tuyệt lời mời đó vì có lý do gì đi chăng nữa.Nằm trên giường thêm chốc lát.Cô bỗng nhiên giật mình ngồi dậy, nhanh chóng từ trên giường đứng lên,cô quên mất mình hoàn toàn không có thói quen ăn sáng nhưng bây giờ đã khác trước,hiện tại trong nhà có thêm một người.Thân là chủ nhân sao để cho khách nấu cơm được,vội vàng tém tóc, dép lê phát ra tiếng lẹt xẹt, vừa ra khỏi cửa đã nghe mùi thơm từ gạo.Hình như là Trình Dật đang ninh cháo.

Giật giật mũi, ngẩng đầu nhìn Trình Dật mặc tạp dề đứng trong phòng bếp, anh đứng ở nơi nghịch sáng nhìn Tống Thanh Y mỉm cười "Buổi sáng tốt lành."

Ấm áp, sạch sẽ, thoải mái.

Tống Thanh Y đóng băng tại chỗ sửng sốt vài giây, về sau lúng túng đi qua, trên bàn đồ ăn đã được dọn lên.

Màu trắng của gạo được nấu nhừ, bỏ thêm nấm hương cùng thịt băm, một đĩa mì xào trong đĩa sứ màu xanh thậm chí trong chén nhỏ còn có hai trứng gà bóc vỏ trắng noãn.

Tống Thanh Y không thể tin,chỉ chỉ bàn một cách hoài nghi "Cậu làm?"

"Ừm." Trình Dật nói "Trong phòng bếp đồ ăn không nhiều lắm, buổi tối chúng ta phải ra ngoài mua một chút đồ gì đó."

Tống Thanh Y gật đầu.

Trình Dật đưa tay xoa xoa đầu cô "Đi rửa mặt đi, sau đó ăn cơm."

Tống Thanh Y vẫn còn chưa phục hồi tinh thần, nghe vậy chỉ lúng túng gật đầu vội vàng quay trở về phòng mình.

Sau khi ra ngoài ngồi vào bàn nếm thử,Tống Thanh Y đặc biệt tán thưởng trong lòng,tay nghề nấu ăn quả thật rất tốt, cháo ninh đặc biệt ăn ngon.Sau khi ăn no, Tống Thanh Y hỏi Trình Dật có bận gì trong hôm nay không.Trình Dật nói sẽ đi cùng mấy người bạn tụ hợp, hỏi cô có muốn cùng đi với bọn họ không?

Tống Thanh Y nghi hoặc nhìn Trình Dật "Làm cái gì?"

"Giới thiệu chị cho bọn họ." Trình Dật bình tĩnh nói.

Tống Thanh Y kháng cự "Chúng ta đã nói không công khai."

"Đều là anh em." Trình Dật nói "Cũng không có gì."

Tống Thanh Y lắc đầu"Vẫn là quên đi."

Cô hiện tại tai tiếng xấu, ai đi cùng với cô đều bị mắng.

Thượng Nghiên cùng Trần Đạc, đó là chuyện không có cách nào chối bỏ.

Cô không muốn vì mình làm liên lụy Trình Dật còn chưa ra trường liền gặp phải ánh mắt ghét bỏ của atifan trên mạng.

Nhắc tới chuyện này, Tống Thanh Y tinh thần không tốt lắm, cô đứng dậy thu thập bát đũa "Cậu đi đi, tôi hôm nay về thăm người nhà một chút."

"Ai?" Trình Dật hỏi.

Tống Thanh Y cắn cắn môi dưới "Bà nội Trần Đạc."

**

Tống Thanh Y không biết Trình Dật đang nghĩ gì về cô.Ngày hôm qua anh thậm chí còn nghe cô thề son sắt không muốn gặp lại Trần Đạc mà bây giờ cô lại muốn đi thăm bà nội anh ta.

Phỏng chừng đổi lại ai cũng cảm thấy cô đặc biệt khó hiểu.Nhưng cô thật sự không có biện pháp cự tuyệt lời mời đó.

Bà nội ở tiểu khu 3, Tòa nhà số 7,cô lúc trước cũng thường đến nên cũng quen đường.

Sau khi ấn chuông cửa,cô cố gắng làm biểu cảm trên khuôn mặt mình trông thật tự nhiên hết sức có thể.

Bà nội vừa mở cửa ra liền nhìn thấy Tống Thanh Y,rất nhanh nở nụ cười ân cần"A Thanh, bà nhớ con muốn chết."

"Bà nội, con cũng nhớ người." Tống Thanh Y vào cửa, đem đồ để lên bàn,Bà nội nắm tay cô, sẳng giọng: "Đến thì đến đi, còn mang lễ vật làm gì."

Tống Thanh Y nói "Không nhiều đâu ạ, chỉ là một chút tâm ý của con "

Bà nội cười nói: "A Đạc cái tiểu tử thúi kia đâu?"

" Có lẽ là đi công tác rồi ạ?." Tống Thanh Y nói quanh co,đứng dậy vào phòng bếp "Bà nội hôm nay buổi trưa chúng ta ăn gì?"

"Bà chuẩn bị làm món hành tây con thích ăn nhất?Chờ bà một chốc sẽ xong ngay."

"Hay là bà nội để con thái đi." Tống Thanh Y vội vàng nói: "Nếu không,trong chốc lát con mắt của người lại đỏ cho xem."

"Nói giống như mắt con sẽ không đỏ,thôi để bà,để bà làm đi!!Mau mau ra ngoài kia ngồi.Nếu đã đến nơi này, vậy thì ngoan ngoãn ngồi chờ, bà cho con làm con mới được làm, sau đó chúng ta cùng nhau ăn,mau mau, đừng cướp công việc của bà."

Tống Thanh Y bất đắc dĩ "Bà nội, con cũng không phải còn nhỏ."

"Các con..." Bà nội vừa nói vừa đi thẳng vào phía bên trong phòng bếp,bưng ra một dĩa dưa hấu vừa cắt ban nãy "Ở nơi này của bà, các con luôn luôn là những đứa trẻ chưa lớn. "

Nhìn miếng dưa hấu được bà cắt thành từng miếng nhỏ bày lên một cái dĩa sứ.Cô mau chóng bưng ra ngoài, một mình ngồi ở phòng khách có chút chán, dứt khoát đi vào phòng bếp hỗ trợ, gần như thiếu chút nữa bị bà nội đánh, nhưng may mắn là sự kiên nhẫn của cô đã thuyết phục bà nội thành công, lúc này mới được đến làm trợ thủ bên cạnh.

Tống Thanh Y ít nói, vì vậy cho nên đa số thời điểm đều là bà nội nói, cô lắng nghe.Khi nói đến Trần Đạc, cô ấp úng,qua quít nhanh chóng trả lời,sau đó tiện thể chuyển luôn đề tài.Khi Bà nội nhắc tới tình cảm của hai người, thúc giục bọn họ nhanh chóng kết hôn, Tống Thanh Y nhiều lần đều nghĩ qua sẽ thú nhận thật cùng bà.
Trần Đạc bây giờ cũng đã ở bên Thượng Nghiên,với lại anh ta cũng chưa từng đứng ra thừa nhận đoạn tình cảm này ra ngoài.Giữa bọn họ bảy năm, giống như là một câu chuyện nực cười.Cuối cùng hoàng tử Trần Đạc tìm được công chúa Thượng Nghiên sau bao nhiêu năm cách trở mà phù thủy là cô ở trong quá khứ chưa từng được công nhận.

Nhìn dáng vẻ bà nội vô cùng hưng trí nói chuyện tình cảm giữa bọn họ, cô thật sự không tài nào mở miệng được.

Bà nội năm nay cũng đã 70 tuổi, có lẽ sau khi cô nói ra sẽ không chịu nổi loại đả kích này.

Lời nói bên miệng nhiều lần muốn nói ra nhưng bị cô kịp thời nuốt xuống.Đành phải chọn cách im lặng,ở một bên nghe bà nội nói.

Nếu là bình thường, có lẽ bà nội đã sớm phát hiện, nhưng lâu không gặp Tống Thanh Y, bà cảm thấy hơi cao hứng.

Hai người còn đang mải trò chuyện, chuông cửa đột nhiên vang lên.

Đang định chuẩn bị đi ra ngoài mở cửa, chợt dừng bước, bà nội nhìn Tống Thanh Y nhanh chóng đưa qua một ánh mắt "Nhất định là cái tiểu tử thúi A Đạc. Nó khẳng định biết con tới liền muốn quay trở về đây mà."

"Không thể nào đâu ạ?" Tống Thanh Y xấu hổ cười cười.

"Như thế nào sẽ không?" Bà nội trêu chọc cô "Nó từ nhỏ đã thích con, con làm cái gì nó cũng chiều theo. Trưởng thành cũng không rời xa, bà cảm thấy nó là thích con đến điên rồi."

Tống Thanh Y kéo khóe môi cười cười, thầm nghĩ: Phải không?

Nhìn đi, Trần Đạc vẫn còn đang lừa mọi người.

Nhìn bên ngoài rất yêu cô, nhưng kết quả đâu? Cùng với Thượng Nghiên, hơn nữa còn công khai.

"Còn đứng ngây đó làm gì?" Bà nội trở lại phòng bếp, đẩy Tống Thanh Y đi ra ngoài "Nhanh đi mở cửa, các con yêu nhau đừng làm chậm trễ việc bà nấu cơm,đi đi,đừng phiền bà nội làm việc."

Tống Thanh Y bước về phía cửa.

Cô nên giải thích thế nào vì sự hiện diện của mình ở nơi đây?

Trần Đạc có thể hay không cho rằng mình đối với anh ta chưa dứt tình cảm?

Lòng bàn tay đều nhễ nhại mồ hôi, dính và ẩm ướt, khoảnh khắc tay cô nắm cửa, cả trái tim như muốn nhảy ra ngoài, chỉnh chỉnh lại tâm tình.

Cuối cùng vẫn quyết định mở cửa.

"Bà nội!Cháu đến thăm bà này" Một giọng nữ trong trẻo vang lên.

Là Thượng Nghiên.

Tay trái Tống Thanh Y không thể không nắm chặt thành nắm đấm.

Nụ cười của Thượng Nghiên nhanh chóng cứng lại, bó hoa cầm trên tay từ từ buông xuống, hai người đều có chút xấu hổ.

Thượng Nghiên mím môi "Thực xin lỗi."

"Tôi không biết cô ở đây " Thượng Nghiên thấp giọng giải thích: "A Đạc nói bà nội ở nhà buồn chán, vừa vặn anh ấy lại đi nơi khác quay phim, kêu tôi tới đây ở chơi với bà một lát."

Tống Thanh Y không nói chuyện.

Bà nội ở trong phòng bếp: "A Thanh, có phải nó không? Con nên thay bà giáo huấn nó. Cả ngày chạy tới chạy lui ngay cả bóng đều không thấy, bà cũng mặc kệ, đều không trở về thì không trở về."

Tống Thanh Y nói vọng vào phòng"Bà nội, không phải Trần Dạc."

"Vậy là ai?" Bà nội từ trong phòng bếp ló đầu ra nhìn, Thượng Nghiên vội vàng phất phất tay, nở một nụ cười vô cùng ngọt ngào "Bà nội,là con ạ."
Bà nội lập tức nở nụ cười "Hôm nay là ngày tốt gì, hai con đều đến thăm bà."

Thượng Nghiên trước kia thường cùng Tống Thanh Y và Trần Đạc ghé đây cho nên cùng bà nội vô cùng thân thiết.

Sau khi cô đi vào nhà liền tiến vào phòng bếp giúp đỡ.

Không giống như Tống Thanh Y,tài nấu ăn của Thượng Nghiên rất tốt.

Đó là lý do tại sao bà nội đem phòng bếp giao lại cho Thượng Nghiên, sau khi bà nội ra ngoài,Thượng Nghiên ở bên trong gọi tên cô "A Thanh, đến cùng nhau hỗ trợ đi."

Tống Thanh Y nói: "Không được, tôi ở phòng khách bồi bà nội ngồi một lát."

"Có ít thứ tôi tìm không thấy." Thượng Nghiên nói"Cô đến đây đi, chúng ta chốc nữa cùng nhau bồi bà nội nói chuyện."

Bà nội nghe vậy nở nụ cười "Những người trẻ tuổi như các con khẳng định có nhiều chuyện để nói, đi đi,đừng làm cản trở bà xem tv. "

Tống Thanh Y bị bà nội lôi kéo tiến vào phòng bếp.

Đi vào bên trong liền đổi sắc mặt.

Thượng Nghiên thái rau, thấp giọng cùng Tống Thanh Y nói: "Thực xin lỗi."

"Thực xin lỗi cái gì?" Tống Thanh Y nói "Cô cùng Trần Đạc không nên cùng một chỗ? Vẫn cảm thấy đem tôi từ bạn gái chính thức biến thành tiểu tam là tốt cho tôi?"

"Mặc kệ nói như thế nào, đều là tôi sai rồi." Thượng Nghiên nói.

"Được." Tống Thanh Y nói "Tôi biết rồi!Cô quan hệ rộng, còn có kỹ thuật diễn xuất." Tống Thanh Y hiếm khi mở ra các kỹ năng châm biếm của mình,cô nói một cách gượng gạo: "Xứng đáng làm tôi thân bại danh liệt."

"Thực xin lỗi.Ban đầu tôi đã muốn giúp cô làm rõ nhưng mà làm sao đây, ba mẹ tôi còn thiếu nợ rất nhiều,nếu như có gì bất trắc,số tiền đền hợp đồng bên công ty đại diện,tôi..." Thượng Nghiên nói

Tống Thanh Y cầm con dao lên, băm mạnh trên thớt phát ra tiếng vang phập phập.Bà nội vội vàng chạy vào bên trong hỏi: "Có chuyện gì xảy ra thế? "

Tống Thanh Y cầm dao "Không có việc gì, là con vừa mới thái rau thôi ạ."

"Con đó, nha đầu này." Bà sẳng giọng: "Nhường cho Nghiên Nghiên làm, con mau ra khỏi phòng bếp đi."

Tống Thanh Y lạnh lùng nhìn Thượng Nghiên"Vâng ạ,cháu sẽ ra ngay""

Cô ta áy náy nhìn cô với cảm giác tội lỗi.

Tống Thanh Y rửa con dao đặt lại trên thớt, bỗng nhiên nghiêm túc hỏi: "Thượng Nghiên, là cô sao?"

"Cái gì?" Thượng Nghiên hỏi lại.

"Cầm điện thoại của tôi nhắn tin cho Vạn tịch là cô sao?"

Ngón tay của Thượng Nghiên khẽ cong lên, lắc đầu chắc nịch: "Không phải."

"A Thanh, sao cô có thể nghi ngờ tôi?" Thượng Nghiên nói "Là. Tôi thừa nhận, cùng với A Đạc là tôi sai, nhưng tôi cũng là thật sự yêu anh ấy. Làm thương tổn cô, tôi thật sự xin lỗi, kiếp sau làm trâu làm ngựa tôi cũng sẽ trả cho cô, nhưng tôi hiện tại... Nếu bây giờ thân bại danh liệt liền thật sự xong rồi."

Đối với tình cảnh của Thượng Nghiên, Tống Thanh Y cũng biết một ít.

Cha mẹ đều mê bài bạc, từ nhỏ chịu qua rất nhiều bạo lực gia đình, rất đáng thương.

Nếu không phải cô ấy cố gắng, nhờ vẻ xinh đẹp và tài năng bên ngoài, cũng sẽ không có thành tựu như ngày hôm nay.

Tống Thanh Y có khi cũng không biết là nên đồng tình hay là nên hận cô ta.

"Đừng để cho bà nội biết." Tống Thanh Y hít một hơi thật sâu và nói: "Hãy để Trần Đạc tự mình nói, đừng ngu ngốc mà hại bản thân."

Đây là lời khuyên cuối cùng của cô dành cho Thượng Nghiên.

Sau khi nói xong,cũng mau chóng ra khỏi phòng bếp.

Bữa cơm này, Tống Thanh Y thật sự ăn không vô.

Thượng Nghiên là diễn viên,cô không muốn cùng cô ra diễn kịch tình cảm chị em thân thiết.

Sau khi ăn xong, Bà nội vỗ vỗ cánh tay Tống Thanh Y "Nếu cơ thể không chịu được, liền nghỉ ngơi, sức khỏe mới là quan trọng nhất?Có biết hay không?"

"Dạ." Tống Thanh Y cùng bà nội cáo biệt.

Thượng Nghiên lại nói muốn đưa tiễn cô một đoạn, từ chối mãi không được đành phải để cô ta theo.

Tống Thanh Y đậu xe tại gara, ở trong thang máy, cô ấn xuống tầng hầm.

Thượng Nghiên hổ thẹn trong lòng,trước khi ra khỏi thang máy cô mở miệng nói với Tống Thanh Y"Cô... Có cái gì cần tôi giúp không?"

"Không có."

Chém đinh chặt sắt, không mang theo chút nhiệt độ.

Tống Thanh Y hơi mệt,trong thang máy dựa trên vách chợp mắt.

Thượng Nghiên đưa cô đến gara, tay đưa qua cho cô một tấm thẻ, Tống Thanh Y nhíu mày "Có ý gì?"

- ------Edit:Ninh Hinh------

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau