CHỈ CÓ HOA HỒNG MỚI NỞ RỘ NHƯ MỘT ĐÓA HỒNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chỉ có hoa hồng mới nở rộ như một đóa hồng - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Ảnh đế I (3)

Trở về tửu điếm đoàn phim quy định sẵn, Nguyên Sơ ăn một ít để uống thuốc, hy vọng đêm nay có thể ngủ ngon giấc. Nhưng mà vừa nằm vật xuống giường còn không quá hai phút, liền truyền đến tiếng gõ cửa.

Nguyên Sơ phỏng chừng đoán được là ai, vẫn là cách cánh cửa trước tiên hỏi một câu “Là ai vậy?”. Người ngoài cửa dường như không nghe thấy, chỉ lo gõ cửa. Nguyên Sơ không thể làm gì khác hơn là mở khe cửa. Hạ Anh quần áo ướt nhẹp, áo ngủ dây mỏng, mím môi nở nụ cười: “Nguyên ca, máy sấy tóc trong phòng tôi hỏng, có thể qua phòng anh sấy tóc không?”

Hạ Anh ở trong bộ phim này vai nữ thứ, phần diễn rất ít, mà tính cách thiết lập như những khuôn mẫu cũ trước đó.

Tối hôm qua cô ta cũng đến gõ cửa mấy lần, Nguyên Sơ không phòng bị, vừa mở cửa cô ta liền lao vào. Ngã một lần khôn ra thêm, lúc này y không có ý định để Hạ Anh vào trong phòng, Nguyên Sơ cười cười xin lỗi: “Phòng tôi máy sấy tóc cũng hỏng, thật không tiện.” Lập tức đóng cửa lại.

Hai ngày sau Nguyên Sơ thuận lợi diễn xong bộ phim.

Bởi vì những người khác trong đoàn phim không quá thân, cho nên cũng không có tổ chức tiệc mừng phim hoàn tất, thấy thế Nguyên Sơ gọi Tiểu Lưu mua đồ ăn nước uống gửi cho từng người trong đoàn phim.

Trên đường trở về nhà của mình, Nguyên Sơ hỏi Tiểu Lưu: “Về phía Mẫn đạo diễn diễn tình huống thế nào?”Tiểu Lưu: “Nói là kịch bản còn chưa thay đổi hoàn chỉnh, thời gian khởi quay có thể hoãn lại.”

Bộ phim của Mẫn đạo diễn lần này là bộ phim quan trọng đối với Nguyên Sơ trong năm nay, hơn nửa năm còn có thể chạy vài cái hoạt động khác, nửa cuối năm lịch trình cơ bản trống không. Gần đây có nói tháng năm sẽ khởi quay, bây giờ tháng năm đã đi qua nửa tháng vẫn chưa thấy gì. Nhưng Nguyên Sơ cũng không gấp gáp, người ta hay nói, kịch bản hay và diễn viên giỏi đều cần có thời gian mài dũa.

Tiểu Lưu liếc nhìn gương chiếu hậu một cái, Nguyên Sơ đang mệt mỏi xoa xoa cái trán. Tiểu Lưu do dự một chút, nói: “Tuần sau còn có một buổi phỏng vấn anh đi không?”
Nguyên Sơ nghi hoặc mà ừ một tiếng, “Tôi không phải để Lương tỷ đi thay rồi sao?”

“Lương tỷ chưa nói sẽ đi đâu.”

Nguyên Sơ nhìn ngoài cửa sổ, nửa ngày, vẫn lắc đầu một cái.

“Tại sao không đi a.” Tiểu Lưu lầm bầm một câu.

Nguyên Sơ nhẹ giọng nở nụ cười, “Tuần sau tôi sẽ về nhà đi xem mắt.”

Không biết tại sao, năm nay mẹ y đặc biệt sốt ruột như vậy, trước bởi vì y cùng Hạng Tri Lam đang trong mối quan hệ kia nên y cũng không nghĩ nhiều, nhưng bây giờ đoạn quan hệ cũng đứt đoạn mất, tuổi tác y cũng không còn nhỏ —— hai mươi bảy tuổi, đối với người bình thường cũng là thời điểm thích hợp để kết hôn rồi. Nguyên Sơ nhìn ngoài cửa sổ, vuốt ve vết sẹo nhỏ mà ngày hôm nay trong lúc quay phim không cẩn thận để lại trên cánh tay, suy nghĩ, dù thế nào cũng phải thử một lần, phải đi bước này thôi.

Chương 7: Bạch nguyệt quang I

Du Tiến Chu ở Thượng Hải đợi hai ngày, rất nhiều bằng hữu biết tin liền rủ Du Tiến Chu đi đón gió tẩy trần. Đám bạn cũ gặp lại cùng nhau uống rượu, ca hát suốt nửa ngày trời. Tiệc tan, mọi người đều trở về quỹ đạo sinh hoạt cá nhân, Du Tiến Chu cầm chìa khóa mà Hạng Tri Lam đưa cho, đứng ở trước cửa nhà, ôm đầu do khi nảy đụng phải cánh cửa, tựa như một bệnh thần kinh.

Lần này trở về tìm Hạng Tri Lam, Du Tiến Chu cũng không che giấu việc bản thân có ý muốn tái hợp lại với Hạng Tri Lam.

Qua nhiều năm như vậy, mọi người đều đã thay đổi rất nhiều, kết hôn sinh con, hói đầu phát tướng… Qua ba mươi tuổi, cái thời cấp ba thiếu niên tràn đầy hăng hái, thật giống như mọi người đều dần dần sa sút tinh thần thành một nam nhân trung niên, có lẽ sau mười mấy năm ai cũng sẽ nhận ra thế giới mà thời thiếu niên tưởng tượng ra so hiện thưc hoàn toàn khác nhau, không có oanh oanh liệt liệt, cũng không có thoải mái chập trùng. Tất cả mọi người đều sẽ như nhau, chậm rãi đi qua một đời người bình thường.

Du Tiến Chu đang đứng ngốc tại một chỗ, lưng dựa vào cửa, trong lúc ngà ngà say vừa suy tư, Hạng Tri Lam nhỏ nhẹ đi tới: “Mới đến à?”

Du Tiến Chu liếc nhìn thời gian, trời đang hừng đông. Du Tiến Chu còn nhớ thời cấp ba, đại học, cũng có lần gặp nhau thế này. Du Tiến Chu nhìn một lúc, kìm lòng không được mỉm cười, phát ra ngữ âm trong quá khứ: “Tới cửa rồi, cậu cũng không tiếp tôi.”
Ngày hôm sau, Du Tiến Chu thức dậy, xoa xoa cái đầu đau ê ẩm do hôm qua uống quá nhiều rượu, Du Tiến Chu theo thói quen với tay lấy điện thoại di động thì thấy trong hộp thư thoại vẫn còn lưu lại đoạn tin nhắn thoại với Hạng Tri Lam, Du Tiến Chu quên mất tối hôm qua bản thân đã làm cái gì, vì thế mở tin nhắn thoại ra, liền nghe được giọng nói của bản thân. Trong lúc nhất thời, Du Tiến Chu bị ngữ khí “hờn dỗi” của chính mình làm cho mặt cứng đờ, liền che mặt ngã xuống ghế salông.

Sau chuyện đó, Hạng Tri Lam thân thiết mà giải thích hai câu, đại ý là công tác rất bận thực sự không phân thân ra được. Du Tiến Chu lúc đó cũng đã đang ngủ, cho nên chưa kịp nói qua.

Buổi sáng mười giờ rưỡi, Du Tiến Chu run rẩy trả lời lại một câu: “Thật xin lỗi… Tối hôm qua tôi uống nhiều rượu.”
Giải quyết xong chuyện của Hạng Tri Lam, Du Tiến Chu mới xem tin nhắn khác. Trong đó điều là tin nhắn do đứa em gái Hoàng Dật Dao gửi tới, hỏi khi nào có thời gian rảnh rỗi.

Hoàng Dật Dao là em gái cùng mẹ khác cha của Du Tiến Chu, khi còn bé rất thân, sau đó Du Tiến Chu và mẹ ra nước ngoài, cùng cha dượng cắt đứt liên lạc, nhưng hai mẹ con vẫn luôn giữ liên lạc thân thiết với đứa em gái này. Chỉ là cha dượng không cho em gái đi tìm mẹ, còn mẹ thì bởi vì bị bệnh nên không thể về nước được, trước khi ra đi trong lòng vẫn tràn đầy tiếc nuối vì không thể gặp lại đứa con gái sau bao năm ra nước ngoài sinh sống.

Du Tiến Chu trả lời: “Gần đây đều có thời gian rảnh, vốn là định đến gặp em trước.”

Đối phương như là đang chờ đợi tin nhắn từ Du Tiến Chu, giây sau liền trả lời: “Quá tốt rồi! Em ngày mốt phải đi xem mắt, anh, anh có thể tới khảo sát giúp em chứ!”

Du Tiến Chu trả lời “Được”, lông mày lại nhíu lại. Cha dượng kia quả nhiên vô lý, Hoàng Dật Dao mới tốt nghiệp được một năm đã bắt đi xem mắt, cũng quá gấp gáp rồi.

Chương 8: Bạch nguyệt quang I (2)

Nam nhân đến đúng giờ, rất chỉnh chu sạch sẽ, bình tĩnh mà xem xét, nhìn gương mặt kia một chút. Du Tiến Chu đóng điện thoại di động, đứng dậy bắt tay với nam nhân vừa đến, nói: “Xin chào, tôi là anh trai của Hoàng Dật Dao, em ấy vừa đi vào nhà vệ sinh.”

“Chào anh.” Người đối diện cười cười, coi như cũng ôn nhu, từ tốn.

Du Tiến Chu cảm thấy nam nhân này có chút quen mặt, nhưng không nhớ từng quen biết người nào như vậy.

“Gọi tôi là Du Tiến Chu.”

“Nguyên Sơ.”

Du Tiến Chu đánh giá Nguyên Sơ, thực ra Du Tiến Chu không hài lòng lắm, dung mạo nam nhân quá mức xuất sắc sợ là từ nhỏ đều được nữ nhân nâng niu, không biết có bị chìu đến sinh tật xấu hay không, mà Hoàng Dật Dao cũng không phải người có tính cách chạy đến để nâng niu người khác, tuy nói nữ nhân ở cái tuổi này dù sao cũng hơi nhan khống (dễ xiêu lòng vì nhan sắc), nhưng nói chung cũng không tốt lắm. Du Tiến Chu bất động thần sắc, ước định nửa ngày, hỏi: “Nguyên Sơ, cậu làm nghề gì?”

Nguyên Sơ theo quán tính nở nụ cười, Du Tiến Chu nhấp một hớp cà phê, nghe Nguyên Sơ nói: “Diễn viên.”Du Tiến Chu một bên cúi đầu gửi tin nhắn cho Hoàng Dật Dao, một bên trôi chảy hỏi một câu: “Diễn viên kiếm được không ít tiền nhỉ? Tác phẩm tiêu biểu của cậu là bộ phim, điện ảnh nào? Về nhà cũng có thể để cho Dao Dao xem qua a.”

Trong hộp thoại với Hoàng Dật Dao, Du Tiến Chu: Anh cảm thấy không quá đáng tin. Cậu ta rất đẹp trai, nhưng là một diễn viên, vòng giải trí loạn như vậy…

Hoàng Dật Dao: Đẹp trai!!!! Anh chụp trộm người ta một tấm gửi qua cho em nhìn với!
Du Tiến Chu sắc mặt không thay đổi, khóa màn hình.

Nguyên Sơ thấy Du Tiến Chu mật báo xong xuôi, liền nói: “Cũng không có tác phẩm gì tiêu biểu, nổi danh nhất hẳn là “Đa Tình Sơn”.”

“Đa Tình Sơn” chính là cái bộ giúp Nguyên Sơ giành được giải “Nam diễn viên xuất sắc nhất”.

Du Tiến Chu ngẩn ra, cuối cùng đã biết cảm giác quen thuộc kia là từ đâu mà đến.

“Đa Tình Sơn” đoạt giải sau khi tái chiếu phim ở nơi công cộng, năm đó tình thế như dầu sôi lửa bỏng, tuy nói không sánh được với các đại chế tác thương mại, nhưng doanh thu phòng vé cũng ngoài dự liệu, được duy trì lên cao, cũng coi là danh tiếng cùng doanh thu đều được mùa. Đó cũng là lần cuối cùng Du Tiến Chu cùng Hạng Tri Lam xem phim. Năm đó Du Tiến Chu mới ra nước ngoài, còn cùng Hạng Tri Lam duy trì liên hệ đứt quãng, sau đó liên hệ đứt đoạn mất, có lúc nửa đêm thật sự khó chịu ngủ không được, Du Tiến Chu liền thuận theo ký ức đem những việc đã từng làm cùng Hạng Tri Lam, tự tái diễn lại một lần, chỉ là xem phim hai người thành một người, lúc vẽ vời cũng không có người mẫu, buổi sáng tỉnh lại cũng không có ai cho một nụ hôn.

Hai người ngồi trầm mặc nhâm nhi cà phê, Hoàng Dật Dao mới khoan thai đến.

Chương 9: Bạch nguyệt quang I (3)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hoàng Dật Dao trò chuyện cùng Nguyên Sơ thập phần vui vẻ, nhiều lần còn chọc nhau cười. Du Tiến Chu không yên lòng, lên Baidu* nhập tên Nguyên Sơ, trang web thứ nhất thì có tin xấu, Du Tiến Chu thuận mắt nhìn qua mấy cái, có vài tin rõ ràng vô nghĩa, cũng có vài tin rất có khả năng. Kỳ thực từ lúc Nguyên Sơ ngồi xuống đến bây giờ biểu hiện cũng khá tốt, chỉ là muốn làm em rể, thì vẫn còn thiếu rất nhiều. Thấy Hoàng Dật Dao cười đến xán lạn, Du Tiến Chu chỉ có thể ở trong lòng yên lặng thở dài.

*Baidu: trang mạng của Trung Quốc, cũng giống như Google ở Việt Nam.

Trà chiều uống hết, hai người trao đổi phương thức liên hệ và hẹn nhau khi nào có phim mới sẽ cùng đi xem, nói tóm lại cơ hội phát triển tình cảm khá lớn.

Ngày hôm sau, Du Tiến Chu liền cùng Hoàng Dật Dao đi dạo phố, ăn cơm. Đứa em gái nhỏ này còn dự định giới thiệu đối tượng cho anh trai, nói mình lúc đại học có bạn cùng phòng, từ sau khi cho cô nàng xem hình của Du Tiến Chu, liền nghiêm nghị đem Du Tiến Chu xác định là tiêu chuẩn để kén chồng. Du Tiến Chu trêu chọc câu: “Lấy anh làm tiêu chuẩn, xem ra không dễ tìm a.” Hoàng Dật Dao thuận miệng, dẻo mồm mà khen Du Tiến Chu là tốt nhất.

Buổi tối đưa Hoàng Dật Dao về nhà, tiểu cô nương lắc cánh tay của Du Tiến Chu, bắt sau này phải đến gặp nhiều hơn.

Bận hết một ngày, Du Tiến Chu bắt đầu tìm việc làm. Hạng Tri Lam cũng thăm dò hỏi qua, có muốn hay không đến công ty hắn làm việc. Bị Du Tiến Chu cự tuyệt.

Du Tiến Chu học mỹ thuật thiết kế, thời thiếu niên rất có dã tâm, hiện tại lại cảm thấy mệt mỏi, chỉ muốn trước tiên tạm thời tìm ít chuyện làm. Mẹ Du Tiến Chu nhiều năm như vậy tích trữ không ít, chính Du Tiến Chu cũng đầu tư một ít, tiền sinh hoạt lúc phổ thông là không thiếu. Cuối cùng Du Tiến Chu tự chọn mấy đơn vị tốt nộp hồ sơ vào, phỏng vấn, sau khi so sánh các yếu tố, Du Tiến Chu đi đến tòa soạn. Trước một ngày chính thức bắt đầu công việc, Du Tiến Chu mời Hạng Tri Lam ăn cơm, cảm ơn hắn khoảng thời gian này hỗ trợ và cung cấp nơi ở. Du Tiến Chu cũng đã thuê một căn nhà mới, khá tốt, cách tòa soạn rất gần.

Du Tiến Chu lên app đặt trước chỗ ăn cơm, cuối cùng chọn được một nhà hàng lẩu nổi tiếng. Du Tiến Chu và Hạng Tri Lam mấy năm yêu đương, cũng thường đi ăn lẩu. Du Tiến Chu có chút căng thẳng, khoảng thời gian này bọn họ trò chuyện không tệ, cũng từ từ quen biết, ngầm kiếm chút dĩ vãng trở về. Du Tiến Chu muốn chính thức nói hợp lại, nhưng vẫn là có chút không nắm chắc.

Ở trong mắt hắn, Du Tiến Chu thay đổi. Ở trong mắt Du Tiến Chu, hắn chẳng lẽ không phải cũng thay đổi như vậy hay sao. Hạng Tri Lam bây giờ thành thục thận trọng, bất luận là ngôn ngữ hay là hành vi cử chỉ, đều tràn ngập phong độ, cũng tuân thủ nghiêm ngặt khoảng cách trong các mối quan hệ. Du Tiến Chu cảm thấy bọn họ thật giống như chỉ là bằng hữu xa cách lâu ngày gặp lại. Du Tiến Chu nhìn từ trong mắt Hạng Tri Lam không tìm được một thiếu niên nhiệt huyết, cũng như yêu thương khi đó… Nhưng Du Tiến Chu tự an ủi mình, bọn họ đều đã hơn ba mươi, cũng không thể còn giống như tiểu tử vắt mũi chưa sạch.Hạng Tri Lam so với thời gian ước định đã đến muộn hai mươi phút, bất quá trên đường đi đến đã gửi tin ngắn cho Du Tiến Chu, nói đang giờ cao điểm, đoạn đường này thực sự bị kẹt xe.

Thời điểm hắn đến, Du Tiến Chu đã gọi xong nồi lẩu —— nồi lẩu uyên ương, cũng để vào chút thịt và đồ ăn. Du Tiến Chu dựa vào trong trí nhớ mà để vào những món Hạng Tri Lam yêu thích, đồng thời để bên cay của nồi lẩu uyên ương về phía Hạng Tri Lam bởi vì biết Hạng Tri Lam rất thích ăn cay, thường ăn đến trên trán đổ đầy mồ hôi, môi đỏ tươi. Du Tiến Chu mơ thấy rất nhiều lần, trong giấc mơ thấy chính mình hôn lên cái miệng đó, hôn đến hơi thở nóng bỏng, làm cho nhiệt độ toàn thân mình dần cao lên…

“Xin lỗi.” Hạng Tri Lam cười cười, Du Tiến Chu nói không có chuyện gì, sau đó đưa Menu cho hắn, để cho hắn chọn món ăn. Hạng Tri Lam mang tính chất tượng trưng mà gọi thêm vài món.

Ăn chút đồ ăn, sau đó uống rượu. Bọn họ uống cạn hết ly, Hạng Tri Lam nói: “Chúc mừng.”

Chúc mừng Du Tiến Chu tìm được công việc, tìm được nhà mới.Đồ ăn dần dần dọn lên đầy bàn, bọn họ vừa ăn vừa nói chuyện, từ chuyện công ty đến việc tư, từ quá khứ cho đến hiện tại, cảm khái hiện tại tiền càng ngày càng mất giá, cảm khái tuổi tác thật mau trôi qua. Du Tiến Chu nói tới thời điểm mình vừa trở về cùng mấy người bạn học cấp ba hội tụ, phần lớn bạn học hiện tại đều có gia đình, coi đây là lời dẫn, Du Tiến Chu hỏi Hạng Tri Lam: “Cậu thì sao?”

Hạng Tri Lam uống một hớp rượu, cười, “Tôi mỗi ngày bận muốn chết, làm sao có thời giờ nói chuyện yêu đương.”

Hai bên cố ý, nói qua lại mấy câu, xem như là xác định quan hệ.

Lúc này, Du Tiến Chu mới nói ra câu trọng tâm: “Những năm này tôi rất nhớ cậu.”

Hạng Tri Lam nhìn Du Tiến Chu, nói: “Tôi cũng là… Tôi cũng nhớ cậu.” Du Tiến Chu cúi đầu nở nụ cười, Hạng Tri Lam xoay chuyển ly rượu hai vòng, bỗng nhiên nghĩ tới Nguyên Sơ. Hắn khẽ cau mày, lúc Du Tiến Chu ngẩng đầu, hai ánh mắt chợt giao nhau, hắn lúng túng lấy ra con tôm lán bóng từ trong nồi lẩu, nhét vào trong miệng, không biết tư vị mà nhai. Mặc dù hắn không muốn thừa nhận, thế nhưng một khắc nghĩ đến Nguyên Sơ, hắn liền ý thức được, chính mình nói câu kia “Tôi cũng nhớ cậu” quá nhiều trọng lượng, nhiều đến mức làm cho hắn cảm thấy bản thân đang nói dối.

———

*Nồi lẩu uyên ương:

Chương 10: Kim chủ II (2)

Kể từ sau đêm đó, lần đầu gặp lại giữa Hạng Tri Lam và Nguyên Sơ là tại buổi lễ nghi thức khởi quay bộ phim “Sóng Bạc”. Bộ phim này biên kịch đã chấp nhận tự mình cầm kịch bản đi khắp nơi kêu gọi đầu tư, cũng vấp phải rất nhiều trắc trở. Nhân vật cấp cao nhất thì tiếp xúc không tới, mà còn lại thì cao không thành – thấp cũng không xong, hoặc là không quyết định đầu tư cho một bộ phim nhỏ như vậy, hoặc là căn bản không biết xem hàng. Mà tình hình kinh tế hai năm nay của Nguyên Sơ đang đình trệ, lên weibo xem tóm tắt giới thiệu kịch bản ở hộp thư công việc, đến nay còn đang tiếp tục sử dụng, cách một khoảng thời gian đều sẽ dọn dẹp hộp thư, vô tình như vậy mà thấy được kịch bản hay.

Y chủ động tìm đến nhóm đạo diễn thảo luận, hai bên xác định ý hướng hợp tác. Sau đó y cầm kịch bản đi tìm Hạng Tri Lam. Hạng Tri Lam cũng thích kịch bản này, có thể nói là những năm giúp Nguyên Sơ đầu tư phim, hắn thích nhất kịch bản này.

Bộ phim sẽ đào sâu tính cách con người cùng tái điễn lại mặt tối của xã hội. Cốt truyện nói về cuộc sống khó khăn của một nhiếp ảnh gia, quanh năm phải chạy đại giang nam bắc chụp ảnh. Nhiếp ảnh gia này từ nhỏ đã cách xa cha mẹ, thời điểm nghèo khổ nhất cái gì cũng làm qua, rửa chén rửa rau, chụp ảnh, làm người phục vụ,…. tích góp đủ một ít tiền liền đi quay phim. Có hai bộ giành được giải thưởng nhỏ trên quốc tế, anh ta liền dùng số tiền thưởng tiêu xài cho việc quay phim hết. Anh ta có một người bạn gái, ở thời điểm bộ phim vừa bắt đầu thì cả hai chia tay, bởi vì người của cô nhà bạn gái kia vốn đã cùng anh ta thỏa thuận xong thời gian làm lễ cưới, kết quả bởi vì muốn chụp một đối tượng, liền không nói câu nào mà bỏ đi. Ba ngày sau thì anh ta nhận được lời chia tay qua điện thoại.

Đối tượng anh ta chụp là một nam nhân trẻ tuổi, tên là Bạch Lãng, là một thầy giáo. Cũng xem như là một anh hùng trong mắt anh ta. Ba năm trước, Bạch Lãng từng cứu mấy cậu học sinh trung học, nhưng đổi lại là bị đâm một dao vào eo, suýt chút nữa đã chết. Bởi vì sớm chiều ở chung bên nhau, nhiếp ảnh gia mới phát hiện bản thân yêu trúng cái tên Bạch Lãng này.
Nhân vật của Nguyên Sơ là nhiếp ảnh gia, còn Bạch Lãng là do một vị diễn viên trẻ đảm nhận.

Nguyên Sơ dường như lại gầy đi một chút. Hạng Tri Lam bất động thanh sắc đánh giá y, y rõ ràng nhìn thấy hắn, nhưng vẫn tự nhiên dời ánh mắt đi, cùng những người khác trò chuyện.
Hạng Tri Lam cảm thấy tâm tình mình có chút phức tạp. Hắn hôm nay tới nơi này, một mặt là do biên kịch cùng đạo diễn mời, mặt khác, hắn cũng không biết đáy lòng hắn mơ hồ muốn được cái gì. Hạng Tri Lam nhìn Nguyên Sơ cách hắn không xa, bỗng nhiên sãi bước đi qua.”Nguyên Sơ.” Hắn gọi y. Nguyên Sơ kinh ngạc ngẩng đầu, lộ ra nụ cười mang tính nghề nghiệp: “Ông chủ Hạng.”

Hạng Tri Lam bực bội mà trở về công ty.

Ba chữ “ông chủ Hạng” vừa ra khỏi miệng của Nguyên Sơ, liền đem hắn chặn đến há hốc mồm cứng lưỡi, nói không nên lời. Hắn kinh ngạc, trong lòng tràn đầy phẫn uất, nhưng khi phẫn nộ rút đi, hắn cũng hiểu được, Nguyên Sơ trả lời như vậy cũng không có sai. Hai người từ một tờ hợp đồng mà bắt đầu, và cũng từ nó mà kết thúc mối quan hệ, mỗi người đều có một cuộc sống của riêng mình, cũng như có một người mà trong lòng luôn tâm tâm niệm niệm nhất mực yêu thích, và ai cũng đều xem trọng danh dự của mình cả, một khi kết thúc mối quan hệ, thì cứ giả vờ xem mọi chuyện như chưa bao giờ bắt đầu mới là tốt đẹp nhất.

Huống chi, hắn bây giờ còn có Du Tiến Chu bên cạnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau