CHỈ CÓ HOA HỒNG MỚI NỞ RỘ NHƯ MỘT ĐÓA HỒNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Chỉ có hoa hồng mới nở rộ như một đóa hồng - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Tân niên vui vẻ

Đêm đó Nguyên Sơ chạy trốn thật nhanh về nhà.

Từ lúc đóng xong “Sóng bạc” (cũng có thể gọi là “Bạch Lãng” nhe) tới nay, Nguyên Sơ vẫn cảm thấy thiếu giấc ngủ ngon, cho nên đặc biệt buồn ngủ. Mỗi ngày sau khi phát sóng trực tiếp xong, y dọn dẹp nhà một hồi rồi đi tắm rửa, lên giường ngay, thỉnh thoảng có lên các diễn đàn xem tin tức, nhưng rất nhanh cảm thấy vô vị, liền tắt đèn đi ngủ. Hôm sau thức dậy còn bỏ qua việc ăn sáng, ăn sáng như ăn trưa, tùy tiện ăn một chút lót dạ là được. Y bức bách bản thân dời đi sự chú ý, cho nên mua sắm rất nhiều sách từ các trang web trực tuyến về, mỗi ngày đều đọc những cuốn sách đó, nhưng mà thông thường không có cách nào nhớ lại chuẩn xác hết rốt cuộc đọc cái gì.



Từ lúc đi ăn trở về nhà, Nguyên Sơ cố gắng làm mọi thứ như thường lệ, trước tiên là đi tắm, sau đó đem quần áo dơ ném vào máy giặt. Máy giặt này cũng khá cũ đi, lúc giặt phát ra tiếng vang ầm ầm; phơi xong quần áo mùa đông dày nặng; máy sưởi trong nhà mở đủ nhiệt, xong xuôi. Y trở về phòng trùm chăn lên, nhưng lại cảm thấy từ đầu đến chân không có chỗ  nào thoải mái. Vì vậy y lại đi tắm thêm lần nữa để thanh tỉnh.

Đêm nay y vẫn luôn nằm mơ đứt quãng, tỉnh lại, xoay người lại tiếp tục ngủ, liền thấy giấc mộng,  rồi lại tỉnh. Buổi sáng hơn bảy giờ, bị mộng cảnh lặp đi lặp lại đến mức đầu ê ẩm, Nguyên Sơ lại cố gắng nhắm mắt nằm hơn một giờ, cũng không thể ngủ tiếp.. Nguyên Sơ phiền chán mà ngồi dậy nhìn chăm chú bên ngoài cửa sổ. Mùa đông năm nay thực sự rất lạnh, cái lạnh như xuyên thấu da thịt người ta vậy

Nguyên Sơ ngồi nhìn đến phát ngốc. Thường ngày sáng sớm thức dậy, y theo thói quen sẽ lướt weibo xem tin tức một chút… tính ra hôm nay là 30 tết rồi, ai ai cũng bận rộn cả. Nguyên Sơ tùy tiện mặc T shirt vào, từ phòng ngủ đi ra nhà bếp, cũng không biết mình phải làm gì. Cuối cùng y ngồi xuống ghế sô pha, mở TV, chọn đại một kênh.

Điện thoại di động vứt lại trong phòng ngủ, cho nên chuông điện thoại vang đến lần thứ ba Nguyên Sơ mới nghe được. Nguyên Sơ nghe điện thoại nhưng không biết đó là Hạng Tri Lam ——bởi y đã xóa bỏ số điện thoại của hắn từ lâu, y cũng không cố ghi nhớ số điện thoại của hắn, chính là vì phòng ngừa bản thân nhất thời kích động mà gọi điện thoại làm phiền người ta. Hai bên đều trầm mặc một hồi, Nguyên Sơ giọng trầm thấp, thăm dò nói “Này! Xin chào?”

“Nguyên Sơ, là ta. Ta đang ở dưới nhà ngươi. Ta không có lừa ngươi, mẹ ta thực sự cùng bạn của bà ấy đi du lịch, ta cũng đã đặt trước gian phòng ở ôn tuyền sơn trang. Nguyên Sơ, ta… ta ở dưới lầu chờ ngươi.”

Nguyên Sơ nở nụ cười, sau đó nói: “Được.”

Hạng Tri Lam, anh muốn đem tôi đi phá hủy đến mức nào để tôi hết hy vọng? Muốn đem trái tim của tôi ném xuống đất nghiền nát sao? Muốn đem tôi nhấn chìm vào vũng bùn sao? Muốn cho tôi sa đọa, tự tiện, mắc thêm sai lầm nữa sao?

Sau bốn mươi phút, Hạng Tri Lam hút xong hai điếu thuốc, Nguyên Sơ mới đi xuống.

Hạng Tri Lam vội vàng dập tắt điếu thuốc trong tay, Nguyên Sơ ngồi vào ghế, Hạng Tri Lam xuyên qua kính chiếu hậu quan sát y, từ thần sắc của y không nhìn ra được cái gì, hắn chỉ có thể nghĩ, Nguyên Sơ có thể đáp ứng đề nghị của hắn đã là rất tốt rồi. Suốt dọc đường đi, Hạng Tri Lam cố gắng tìm đề tài, Nguyên Sơ coi như phối hợp mà cùng hắn trò chuyện, thoạt nhìn tâm tình rất bình tĩnh.

Hạng Tri Lam đặt gian phòng riêng biệt, có suối nước nóng ngay bên trong. Ngoài ra, sơn trang cũng không thiếu những thiết bị khác, phòng ăn, phòng tập thể hình, bể bơi các loại. Hạng Tri Lam đã sớm sắp xếp mọi thứ, lúc lái xe đến sơn trang vừa vặn mười hai giờ rưỡi, gian phòng đã chuẩn bị xong, món ăn phong phú, có thịt có rượu. Nguyên Sơ ăn rất ít, nhưng không để ý lại uống hết nửa bình rượu, còn Hạng Tri Lam thì ngược lại uống rất ít.

“Ngày hôm qua ta nói những câu kia…. xin lỗi.” Nói chuyện lý thú về công tác, thấy Nguyên Sơ không phản ứng gì, Hạng Tri Lam nỗi lòng chìm cuống, nói lời xin lỗi với y.

Nguyên Sơ lắc đầu, nói: “Không sao.”

Một lát sau, y chợt nhớ tới cái gì đó, hỏi Hạng Tri Lam, “Lúc đó, cái công ty kia là Walp?”

“Đúng.” Hạng Tri Lam đem tất cả ngọn nguồn bên trong nói rõ ràng với Nguyên Sơ, lúc trước hắn giải thích với Nguyên Sơ, chỉ nói là sự cạnh tranh thương mại, nhưng bây giờ, hắn đem chuyện của người sáng lập Walp nói ra, nói còn phê bình một chút, cảm thấy đối phương làm việc không quá lý trí, nếu như Walp giao cho công ty bọn họ, đưa vào hoạt động nhất định sẽ tốt hơn so với hiện tại, vì trước đó đã đề ra vài bộ phương án kế hoạch.

Cơm nước xong, Hạng Tri Lam dẫn Nguyên Sơ đi lên núi săn thú, con mồi đều là nhân công nuôi dưỡng, bắt được con nào thì có thể đem đi làm bữa cơm. Bôn ba một buổi trưa, Hạng Tri Lam mới phát hiện một con thỏ, cả hai chạy theo thật nhanh, đến khi hai người mệt bở hơi tai, cuối cùng cả buổi chỉ tóm được một con gà rừng.

Lúc xuống núi giao con gà rừng cho nhân viên phục vụ, Nguyên Sơ lẩm bẩm nói một câu: “Nó vốn dĩ phải sống thật tốt…”“Hả?” Hạng Tri Lam cùng nhân viên phục vụ bàn bạc sẽ nấu món gì, nên không nghe rõ câu Nguyên Sơ vừa nói. Nguyên Sơ chỉ lắc đầu, nói: “Không có chuyện gì.”

Cơm chiều cũng không có gì mới, Nguyên Sơ từ đầu đến cuối ăn có hai ba đũa, Hạng Tri Lam phát hiện y ăn quá ít, do dự gắp đồ ăn cho y, thấy Nguyên Sơ tuy rằng ăn, nhưng thần sắc quá miễn cưỡng, cũng đành chịu. Sau bữa cơm mới là màn quan trọng.

Nguyên Sơ từ nhà đi ra ngoại trừ đem theo bản thân và điện thoại di động, còn lại cái gì cũng không mang theo. Vẫn là Hạng Tri Lam chuẩn bị chu toàn, mua sẵn quần áo cho cả hai. Sau bữa cơm, Nguyên Sơ tắm rửa sạch sẽ, sau đó đi vào hồ suối nước nóng. Sắc trời tối lại, mặt trời từ từ lặn xuống, Nguyên Sơ dựa vào thành hồ, nhìn mặt trời dần hạ xuống, mặt trăng lên cao. Hạng Tri Lam bị chuyện của công ty ngáng chân, cũng coi như để Nguyên Sơ có khoảng thời gian một mình tắm suối nước được thoải mái, đến khi Hạng Tri Lam tới đây, tâm tình Nguyên Sơ bắt đầu dần căng thẳng.

Bữa ăn khi nãy Nguyên Sơ uống càng nhiều rượu hơn.

Hạng Tri Lam mới vừa xuống nước, cả người còn mang theo hàn khí, khiến Nguyên Sơ cực kỳ căng thẳng. Y vô cùng bất an.

Vai của Hạng Tri Lam vô tình hay cố ý khẽ đụng vào bờ vai Nguyên Sơ, y cảm thấy thật giống như có một cơn gió lạnh thổi qua, trên da nổi lên một lớp da gà. Da thịt chạm nhau khiến Nguyên Sơ run rẩy. Y cảm thấy có chút kỳ quái, trước đây không hề có cái cảm giác này, cà hai từng thân mật vô số đêm, y cũng cảm thụ sinh lý cao trào, nhưng chưa bao giờ cảm thấy mẫn cảm như vậy.

“Nguyên Sơ.” Hạng Tri Lam tiếng nói hơi khan lại. Nguyên Sơ quay mặt sang, hai gò má bị hơi nóng của suối làm dâng lên một tầng hồng mỏng, đôi mắt đẹp đẽ trong veo, đôi môi đỏ căng mộng, nhìn vào thực thu hút.

Vì vậy hắn hôn lên.

Nguyên Sơ bắt đầu cắn chặt hàm răng, cả người đều chống cự lại, mãi đến khi Hạng Tri Lam ngậm môi dưới của y, nhẹ nhàng liếm láp cùng mút vào. Y cảm thấy sau thắt lưng của mình như là bị điện giật, tê dại nhũn ra, dòng điện kia một đường chạy lên lưng, làm cho y không đứng vững được. Nguyên Sơ hơi run rẩy, tay bám vào lưng Hạng Tri Lam.

Hai người quấn quýt, không biết là hơi thở nóng bỏng, da dẻ nóng bỏng, hay là do nước suối. Bọn họ giống như muốn bị thiêu cháy, tràn ngập cảm giác mê hoặc, hôn nhau điên cuồng, ướt át, dùng sức ôm chặt nhau, thậm chí trên da còn lưu lại vết hồng. Hơi thở bọn họ trở nên gấp gáp, liền nhanh chóng lột quần áo còn sót lại trên người đối phương xuống, cuối cùng, cả hai đều không còn mảnh vải nào trên người mà trầm mình bên trong dòng nước ấm áp. *biết vậy khỏi mua đồ tắm…à mà thôi*

Hạng Tri Lam đưa tay chạm vào hậu huyệt của Nguyên Sơ, luồn một ngón tay vào, đầu óc thoáng tỉnh táo lại, hắn nuốt nước bọt, khàn khàn nói: “Nguyên Sơ, ta phải đi lấy gel…”“Không” Nguyên Sơ ôm chặt hắn, hôn cằm của hắn, mơ hồ mà nói: “Đừng đi. Không sao.”

Hạ thân Hạng Tri Lam đã sớm “đứng dậy”, cứng đến nỗi muốn đau đớn, nghe được lời này, hắn trầm mặc, cúi đầu hôn vào trán Nguyên Sơ, khàn khàn nói: “Nếu đau nhất định phải nói với ta.”

Nguyên Sơ gật đầu qua loa. Hạng Tri Lam kiềm chế dục vọng bản thân, nhẹ nhàng giúp Nguyên Sơ mở rộng hậu huyệt, Nguyên Sơ hô hấp ở bên tai hắn, không kiềm chế được mà lộ ra thanh âm rên rỉ tinh tế nghẹn ngào, như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn. Thời điểm Hạng Tri Lam luồn ngón tay thứ ba vào, cộng với việc tay Nguyên Sơ chạm vào hạ thân của Hạng Tri Lam, nơi đó so với nước suối nhiệt độ còn cao hơn, càng ôn nhu, càng làm y run rẩy không thôi.

Nguyên Sơ run rẩy đến sắp không chịu nổi, cả người như muốn ngã hoàn toàn vào người Hạng Tri Lam, y buông lỏng tay, khó chịu mà nói: “Có thể vào.”

Hạng Tri Lam xoay người Nguyên Sơ lại, để y bám vào thành hồ. Hạng Tri Lam chậm rãi đi vào, không có gel trơn, dị vật xâm nhập cực kỳ khó chịu, Nguyên Sơ đem mặt vùi vào khuỷu tay, chịu đựng. Hạng Tri Lam tạm thời không động, trái lại dùng tay giúp Nguyên Sơ thoải mái dục vọng phía trước. Hắn chạm vào hạ thân đang gượng dậy của Nguyên Sơ, nhẹ nhàng nắm chặt, vuốt ve lên xuống. Nguyên Sơ lên tiếng, chính là mang theo thanh âm nức nở cùng rên rỉ, y nghẹn ngào, nói: “Có thể…động….”

Hạng Tri Lam theo lời chầm chậm động hạ thân, thấy mày Nguyên Sơ nhăn, liền dừng lại hỏi y: “Đau lắm không?”

Nguyên Sơ lắc đầu, khàn khàn nói: “Không sao, cứ động đi…”

Thật ra là đau, thế nhưng tâm lý không đau chút nào.

Bên tai bọn họ tất cả đều là hơi thở của nhau, thở dốc cùng tiếng tim đập. Nguyên Sơ đến cao trào, bắn ra một cỗ chất lỏng màu trắng, rất nhanh tiêu tan trong dòng nước. Toàn thân y đều ửng hồng, cả người mất đi sức lực. Hạng Tri Lam vẫn còn cứng rắn, không nhịn được nữa mà bắt đầu dùng sức xuyên vào, đầu gối Nguyên Sơ bị đụng vào vách hồ, hơi đau đớn. Nguyên Sơ thở gấp gáp hơn, nghẹn ngào như sắp khóc, rốt cục khàn cổ họng gọi: “Hạng Tri Lam, tôi muốn ôm anh… Tôi muốn ôm anh.”

“Được.” Hắn đem Nguyên Sơ xoay lại, để lưng y dựa vào thành hồ, nâng mông của y lên, đem hai chân của y quấn ở bên hông của hắn. Cánh tay Nguyên Sơ ôm vòng qua cổ Hạng Tri Lam, cảm thụ nhiệt độ nóng bổng của hắn, chứ không phải băng lãnh như trước. Mãnh liệt bên trong dòng nước, y cảm thưởng như một thủy thủ lênh đênh trên đại dương, tuyệt vọng, bất lực, sợ hãi, bởi vì tiếng ca mà mê luyến, trầm luân. Y ở bên trong khoái cảm kịch liệt mà từ từ đánh mất lý trí, như là một con cá đang giãy dụa trên mặt đất khô cằn. Nguyên Sơ ôm chặt Hạng Tri Lam, muốn cắn hắn, lại không nỡ, cuối cùng đành cắn vào cánh tay chính mình. Chất lỏng rơi vào cánh tay của Nguyên Sơ, trời mưa sao? Hay là nước mắt chảy? Mông lung nhìn ánh trăng trên trời, cảm giác mờ mịt không rõ.

“Hạng Tri Lam, Hạng tiên sinh… Tri Lam…” Nguyên Sơ nói năng lộn xộn mà gọi tên người trước mặt, vô cùng chật vật, vô cùng tuyệt vọng, “Anh có một chút nào thích tôi không? Chỉ cần có một chút thôi là đủ rồi. Hạng Tri Lam… Tôi thích anh, anh có thích tôi không? Cho dù chỉ có một chút…”

Hạng Tri Lam không trả lời mà dùng sức hôn môi Nguyên Sơ, hôn tới khi nước mắt của y rơi xuống, liền gấp gáp mà nói: “Có.”

Nguyên Sơ nức nở, Hạng Tri Lam hôn đôi mắt của y, “Có. Ta yêu ngươi. Ta yêu ngươi, Nguyên Sơ.”

Lúc sau, Hạng Tri Lam bắn vào trong thân thể của Nguyên Sơ.

Bọn họ ôm lấy nhau, Hạng Tri Lam nhẹ nhàng vuốt ve sau gáy của y, như đang an ủi con mèo nhỏ. Nguyên Sơ ôm hắn thật chặt, nhỏ giọng nức nở.

Tiếng chuông giao thừa vang lên, pháo hoa rực sáng huy hoàng trên bầu trời đêm.

Hạng Tri Lam nhẹ nhàng chạm môi vào tai Nguyên Sơ, thấp giọng nói: “Tân niên vui vẻ.”

Chương 32: Bạn trai 1

Nguyên Sơ cử động, luôn cảm thấy có cái gì đang ở phía sau cổ mình, y từ từ tỉnh dậy, ý thức được đó là cánh tay Hạng Tri Lam. Hồi ức về tối hôm qua từng chút, từng chút một hiện ra trong đầu, quá chân thật, quá hạnh phúc, cho nên y không khỏi hoài nghi, đó là giấc mộng sao? Y do dự, cõi lòng đầy nghi vấn, tích góp hết dũng khí, nhắm chặt mắt lại rồi mở to hai mắt ra. Hạng Tri Lam thực sự ở ngay trước mắt y.

Tựa hồ là nhận ra động tĩnh của Nguyên Sơ, Hạng Tri Lam đưa tay qua ôm hông của y, đem y ôm vào trong lồng ngực của hắn. Nguyên Sơ không dám động, một lát sau, y mới tỉnh hồn lại, nhẹ nhàng tiến đến trước mặt Hạng Tri Lam, môi dán lên môi của hắn, sau đó chậm rãi lui lại, nhỏ giọng nói: “Chào buổi sáng.”

Nguyên Sơ cẩn thận từng chút, cứ như là sợ đụng vỡ mộng đẹp.

Hạng Tri Lam không mở mắt, hắn nhẹ nhàng vuốt ve sau gáy của Nguyên Sơ, mơ hồ mà đáp lại y: “Chào buổi sáng.” Cho nên hắn không nhìn thấy biểu tình của Nguyên Sơ, trong nháy mắt đó, giống như là muốn khóc. Nguyên Sơ đẩy cánh tay hắn ra, muốn xuống giường, hắn không tha, “Ngủ thêm một lát nữa đi.”

Lát sau, Hạng Tri Lam thức dậy, vừa mở mắt thì thấy Nguyên Sơ đưa lưng về phía hắn, đang nghịch điện thoại di động. Hắn nhắm mắt lại, thích ứng dần với ánh sáng, đồng thời hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Nguyên Sơ trả lời: “Mười giờ bốn mươi.”

“Đói không?”

“Không đói.”

Hạng Tri Lam nắm vai y, “Ngươi gầy đi nhiều lắm, không thể không ăn cơm.”

Nguyên Sơ tắt điện thoại di động, quay đầu lại nhìn Hạng Tri Lam, cười cười, “Tôi sẽ ăn.”

Buổi trưa, Nguyên Sơ quả nhiên thực hiện lời hứa, giống như thật sự rất đói bụng, Hạng Tri Lam gắp cho y cái gì y sẽ ăn cái nấy, rau dưa, thịt, canh, cơm, Hạng Tri Lam ngồi nhìn y ăn, chỉ cảm thấy Nguyên Sơ nhét đồ ăn vào, hai gò má phình ra bộ dáng thật là đáng yêu, thậm chí bắt đầu cân nhắc sau này làm sao nuôi y cho tốt, còn nghĩ xem có phải nên mời bác sĩ dinh dưỡng tư vấn.Tối hôm qua Nguyên Sơ khóc đến như vậy, hắn cũng không nghĩ tới ba chữ “Ta yêu ngươi” này có thể nói ra một cách tự nhiên như thế, trong đầu nghĩ liền nói ra. Ba chữ này ngây ngô mà chân thành, lần trước nói, còn phải ngược dòng thời gian về thời thiếu niên. Hắn đến cái tuổi này, người bên cạnh rất ít nói đến từ “hành động theo cảm tính”, mọi người sẽ chỉ nói đến việc: Có hợp hay không? Có xứng nhau hay không? Bên nhau có thoải mái? Mà hiển nhiên không đề cập tới chuyện có yêu thích đối phương hay không… Có lẽ bởi vì nó quá nặng nề “trách nhiệm” đi.

Nhưng, cũng như Trình Tiểu Chanh đã nói, vào một thời điểm nào đó, một cách tự nhiên… tình yêu sẽ lại bắt đầu.

Hắn đang thất thần, Nguyên Sơ đột nhiên đứng lên, không nói một câu đã xông ra ngoài. Hạng Tri Lam cả kinh, đứng dậy đuổi theo, thì thấy Nguyên Sơ tiến vào phòng rửa tay, đá cánh cửa khóa lại, hắn ở ngoài cửa, chỉ có thể nghe bên trong tiếng nước mở rất lớn, lúc ẩn lúc hiện truyền đến âm thanh nôn mửa. Hạng Tri Lam gõ cửa: “Nguyên Sơ, Nguyên Sơ!”

Lúc Nguyên Sơ đi ra, đôi mắt hơi ửng hồng, mặt tái nhợt. Y vô lực, chán nản nói: “Xin lỗi.”

Hạng Tri Lam nắm chặt đôi tay lạnh lẽo của y, khó nhọc nói: “Là ta không đúng… Thực sự ăn không vô thì cũng không cần ép buộc bản thân, không sao cả. Không thoải mái? Chúng ta đi gặp bác sĩ, có được không?”

Nguyên Sơ lắc đầu.
“Tại sao không đi?”

“Không phải anh đặt trước cái phòng này một tuần lễ sao, bệnh viện… phải đi đến nội thành.”

Hạng Tri Lam không biết nên tức giận hay nên cười, hắn kiềm chế nôn nóng, cố gắng bình tĩnh nói: “Đặt trước một tuần lễ không có nghĩa là phải ở đủ một tuần lễ. Thân thể ngươi không thoải mái nên đi đến bệnh viện.”

Nguyên Sơ nhìn hắn một chút, như là có chút bất an, y mím môi, nhất thời nắm tay Hạng Tri Lam lại, liền nhanh chóng buông ra. Y tiếng nói hơi khàn, “Xin lỗi, tôi không muốn gây thêm phiền phức cho ngài.”

Hạng Tri Lam nhìn thần sắc Nguyên Sơ, bỗng nhiên tỉnh táo mà ý thức được cái gì, một bụng vui sướng cùng nhu tình bị một thùng nước lạnh dội xuống, bị đông lại chỗ cũ.

“Nguyên Sơ, ngươi…”

Hắn nói còn chưa dứt lời, sắc mặt Nguyên Sơ thay đổi, vọt vào phòng rửa tay. Hắn tức giận đập một quyền vào tường, cuối cùng vẫn chỉ có thể ôn nhu mà đem Nguyên Sơ đi ra, sau đó không nói nhiều với y, áp giải người lên xe, lái xe trở về nội thành.

Nguyên Sơ mệt mỏi mà ngồi vào xe, rũ đầu xuống. Hạng Tri Lam xuyên qua kính chiếu hậu nhìn xoáy trên đỉnh đầu y, biết rằng trái tim muốn trở lại tuổi thanh xuân, ngoại trừ vui sướng, còn phải chịu đựng thống khổ, thậm chí so với thời thiếu niên càng mẫn cảm, càng khó chạm vào. Nhưng mà cũng may, hắn thành niên đã lâu, không trải qua thế sự hiểm hách, nhưng cũng đủ làm cho hắn học được sự nhẫn nại, ngụy trang và chờ đợi.

“Nguyên Sơ.” Hắn gọi y, nhìn y chậm rãi ngẩng đầu lên, nam nhân hai mươi tám tuổi, bị ánh mặt trời chiếu đến rạng ngời rực rỡ, da dẻ trắng đến gần như trong suốt, càng ảo giác như thằng bé con. Hạng Tri Lam giọng ôn nhu: “Còn khoảng một tiếng nữa mới đến, ngươi có thể ngủ một lúc.”

Nguyên Sơ không phụ ý tốt của hắn, gật đầu, dựa vào cửa sổ nhắm hai mắt lại.

Chương 33: Bạn trai 2

Kiểm tra sức khỏe và tâm lý xong, Hạng Tri Lam bị bác sĩ gọi đến nói chuyện. Nguyên Sơ bị ném lại ngồi chờ một mình tại phòng chẩn đoán, nhớ lại vừa nãy điền vào bảng hồ sơ, y muốn che giấu, nhưng khó mà nói dối, kết quả chính là đem bảng hồ sơ kia điền vào lung ta lung tung, có lẽ khi bác sĩ xem lại, tình trạng còn nghiêm trọng hơn. Nguyên Sơ cũng biết tình trạng của mình không tốt… Lúc trước đóng phim, y vì muốn hóa thân vào vai Hàn Kiêu, luôn luôn đem tình huống bản thân từng trải qua để nhập tâm vào. Với y mà nói, xác nhận mình thích Hạng Tri Lam, chính là giống như việc Hàn Kiêu sa đọa. Mấy ngày đó y luôn luôn nghĩ, lúc tâm lý Hàn Kiêu giãy dụa, y cũng như vậy. Đạo diễn bỏ thêm vào rất nhiều chi tiết nhỏ cho nhân vật này, dùng để biểu hiện tâm tình của anh ta, mà khi diễn, Nguyên Sơ mỗi ngày đều rất lo lắng, áp lực trầm trọng, y bị những suy nghĩ bất đồng lôi kéo, còn không ngừng nhớ lại hồi ức lúc trước bên cạnh Hạng Tri Lam, nhưng là hồi ức của cả hai vô cùng ít ỏi. Thời điểm quay cảnh Hàn Kiêu cùng Bạch Lãng chơi ma túy, Nguyên Sơ càng thêm tuyệt vọng, y không ngừng tưởng: Ta thích hắn, ta thật sự thích hắn, nhưng có thể làm sao đây, ta cùng Hàn Kiêu không giống nhau, Bạch Lãng đang chờ Hàn Kiêu cùng nhau trầm luân, nhưng ta là muốn quay đầu lại, nói không chừng Hạng Tri Lam còn chưa từng liếc mắt nhìn ta một cái.

Ngoài cửa truyền đến một tiếng vang kỳ quái, như là cái gì đụng vào tường, đem tinh thần Nguyên Sơ kéo lại, y có chút lo lắng, sẽ không đánh nhau chứ? Lại cảm thấy Hạng Tri Lam không phải người như vậy. Thôi tạm bỏ qua, y bỗng nhiên nhớ đến lúc sáng có gửi tin nhắn cho Kim Hoằng: “Phương pháp của ngươi không dùng được…” Bên kia im lặng hồi lâu rồi trả lời lại mấy dấu chấm than cực kỳ oan ức, còn đề ra mấy câu hỏi cho y, cuối cùng bất đắc dĩ nói: “Vậy có thể là ngươi gặp phải tình yêu đích thực rồi.”

Nguyên Sơ rầu rĩ, chân ái gì chứ? Chẳng qua là đoạn thời gian đó y luôn cố gắng, không ngừng ám chỉ tâm lý tẩy não bản thân thôi. Y còn quên mất lời khuyên thứ hai Kim Hoằng nói với y, cho nên tình hình hiện tại của bản thân y mới trở nên “lún sâu vào vũng bùn” như bây giờ.

Lúc Hạng Tri Lam tiến vào, Nguyên Sơ còn đắm chìm trong ảo não. Hạng Tri Lam bước tới, nhẹ nhàng từ trong tay Nguyên Sơ lấy cây bút sắp bị y bẻ gãy ra, Nguyên Sơ mới bừng tỉnh. Y lúng túng nói: “Hạng tiên sinh.”

“Ừm.” Hạng Tri Lam dừng một chút, “Ngươi có thể trực tiếp gọi tên của ta.”

Hắn dẫn Nguyên Sơ đi lấy thuốc, Nguyên Sơ tiếp nhận túi thuốc, cúi đầu, “Đã làm phiền, cảm ơn.”

Đầu năm mùng một, bệnh viện vắng bóng người. Đi qua đại sảnh trống trải, Hạng Tri Lam bỗng nhiên nắm chặt tay Nguyên Sơ, còn là mười ngón tay đan xen. Nguyên Sơ sững sờ, giãy giụa, vẫn không buông ra. Sắc mặt Hạng Tri Lam không hề thay đổi, ngược lại nắm càng chặt. Bọn họ cứ như vậy mà nắm tay cho đến khi vào trong xe. Hạng Tri Lam mở máy xe, mở điều hòa bên trong xe, nâng cao nhiệt độ, cởi áo khoác của mình. Nguyên Sơ vẫn như cũ ngồi ở ghế sau. Trong lúc chờ ấm xe, Hạng Tri Lam nói: “Ngươi theo ta về nhà đi.”

Nguyên Sơ nhìn hắn cười cười, gật đầu. Hạng Tri Lam thở dài, nói bổ sung: “Ta là nói, ở lâu dài, ở chung.”

Nguyên Sơ “À” một tiếng, nửa ngày, y giả vờ thoải mái, nhợt nhạt nở nụ cười, “Không tốt lắm đâu.”

“Nhà bếp ta lâu rồi không nấu nướng, ngươi vào ở sẽ thêm chút khói lửa ấm áp, không có gì không tốt cả.” Hạng Tri Lam do dự một chút, nói tiếp: “Cũng thuận tiện để chăm sóc ngươi.”

Nguyên Sơ giả vờ cười tươi, suy nghĩ một lúc, nói: “Tôi sinh bệnh là vấn đề của bản thân tôi, không có liên quan đến ngài, cho nên ngài không cần vì vậy mà nói cái gì… Chăm sóc tôi.”

“Ta không phải là bởi vì ngươi sinh bệnh mới nói muốn chăm sóc ngươi.” Hạng Tri Lam nghe bác sĩ nói, phải cho y cảm giác an toàn. Vì vậy hắn nói: “Là bởi vì ta yêu ngươi.”Nguyên Sơ trên mặt hiện lên một tia mờ mịt, một lát sau, cẩn thận nói: “Là bác sĩ kêu anh nói như vậy sao? Thật sự không cần thiết, tôi người lớn như thế…”

Hạng Tri Lam nắm chặc vô-lăng, có chút hối hận sao lại cho y ngồi ở ghế sau, nếu Nguyên Sơ ngồi ở ghế phó lái, hắn nhất định sẽ lấp kín cái miệng của y. Hắn không trả lời nữa, dứt khoát lái xe đem Nguyên Sơ về nhà hắn.

Vừa về đến, Hạng Tri Lam đóng cửa lại, quay người kéo Nguyên Sơ qua, đem y ấn ở vào cửa mà hôn. Hắn hôn một cách ôn nhu, hô hấp của cả hai đều trở nên dồn dập. Hôn một hồi, hắn buông ra, ngón tay vuốt ve khóe môi Nguyên Sơ, thấp giọng nói: “Ngươi có thể không tin, nhưng ta là thật lòng.”

Nguyên Sơ lông mi ướt nhẹp, ngạc nhiên nhìn Hạng Tri Lam, trầm mặc. Hạng Tri Lam không muốn ép buộc y, lui lại một bước, xem như không có chuyện gì xảy ra mà nói: “Trong nhà ít có người đến, cho nên hơi bừa bộn, chờ ta dọn dẹp một chút.” Hắn đem văn kiện trên ghế salông đặt lên bàn, “Đúng rồi, phòng khách phỏng chừng cũng bóc mùi, ngươi theo ta —— vào phòng ngủ đi.”

Nguyên Sơ vẫn còn dựa vào cửa, như một con rối. Hạng Tri Lam dọn dẹp xong, quay đầu lại gọi y đến xem vài món đồ.

“Tôi…” Y rốt cục mở miệng, “Tôi không phải không tin anh.”
Hạng Tri Lam lẳng lặng mà nhìn y. Nguyên Sơ cảm thấy bản thân cực kỳ không có tiền đồ, “Tôi chỉ là không biết tại sao… lại biến thành như bây giờ. Tôi không biết tôi so với anh ấy tốt hơn chỗ nào lại có thể khiến anh không thích anh ấy trái lại chạy đến nói yêu tôi, nếu như chỉ là bởi vì anh ấy không để ý đến anh mà, mà cùng tôi… lên giường, thì chuyện tương đối đơn giản, tôi thấy chúng ta không cần thiết ở cùng một chỗ. Tôi… “khoảng cách sinh mỹ” mà, khoảng cách gần quá, anh sẽ phát hiện ở chung với tôi sẽ rất mệt. Bác sĩ cũng đã nói, tâm tình của tôi còn chưa ổn định. Tôi không thích hợp làm tình nhân tốt đâu.” Nguyên Sơ mím mím môi, cúi thấp xuống, mắt nhìn vô định hoa văn trên thảm trải sàn, nói tiếp: “Tôi sợ anh cuối cùng sẽ chán ghét tôi, nói thật, với tình huống của tôi bây giờ, e rằng không thể chịu đựng được. Cho nên tôi cảm thấy…. ở hai ba ngày thì có thể, không cần ở lâu hơn, công việc anh cũng bận rộn, không ai muốn tan tầm về nhà lại đối mặt với một… bệnh nhân. Dĩ nhiên, anh cũng không cần quá phận… thương hại tôi, bệnh này, cũng không phải quá nghiêm trọng, kiên trì uống thuốc sẽ sớm khỏi.”

Nói xong, Nguyên Sơ nghĩ: Tôi nói nhiều như vậy thế nào cũng vô dụng a. Tôi không phải là không muốn được yêu thích, chỉ là không nghĩ tới mình xứng đáng chỗ nào. Tôi cực kỳ, cực kỳ vui vẻ việc anh cũng yêu thích tôi, nhưng mà tôi sợ đây chỉ là sự trìu mến nhất thời đối với thay thế phẩm, tôi sợ một chút yêu thích này sẽ rất nhanh tiêu tan, tôi sẽ phát điên mất. Lòng tôi quá tham. Tôi muốn gặp anh sớm hơn anh ấy… Tôi và anh ấy tướng mạo có vài nét tương đồng, anh có phải là yêu thích cái tướng mạo này không? Nếu như tôi không có sinh bệnh, giữa chúng ta không có đoạn quan hệ kia, có phải là tôi có thể quang minh chính đại theo đuổi anh? Chứ không phải chỉ sủng cái diện mạo này….Anh, nếu có thể ôm tôi một cái là tốt lắm rồi.

Nguyên Sơ vẫn luôn cúi đầu, không chú ý Hạng Tri Lam đã đi tới. Hạng Tri Lam ôm lấy y, lôi kéo tay y kề sát lồng ngực mình, nhỏ nhẹ ghé vào lỗ tai y nói: “Cảm nhận được không? Có phải là đập càng nhanh hơn? Là bởi vì ta ôm ngươi. Là bởi vì ta yêu ngươi.”

“Ta và Du Tiến Chu hợp lại, nhưng mà đoạn thời gian đó ở chung, đầy đủ chứng minh bọn ta đã không còn tình cảm, cũng không còn thích hợp. Ngày đó cậu ấy có phải đã nói gì với ngươi, tửu điếm ngày đó?”

“Ừm… Nói anh phạm vào ranh giới cuối cùng của anh ấy.”

“Đúng, cho nên cậu ấy sẽ không trở về tìm ta, và ta cũng sẽ không đi tìm cậu ấy. Nếu như ngươi muốn biết, ta sẽ từ từ giải thích cho ngươi nghe. Nhưng ngươi không nên cảm thấy bản thân không tốt, hoặc bản thân chỉ là thay thế phẩm, các ngươi… hoàn toàn khác nhau. Ta phân rõ được ai là ai, phân rõ được có thích hay không, cũng phân rõ được người trong lòng ta rốt cuộc là ai.” Hắn trầm thấp mà nở nụ cười.

Nguyên Sơ siết chặt góc áo Hạng Tri Lam, nghẹn ngào nói: “Vậy tại sao… muộn như vậy mới tới tìm tôi?” Y một bên không nhịn được muốn hỏi, một bên tâm lý kinh hoảng, bản thân không phải là đang được voi đòi tiên? Tại sao bản thân lại lòng tham không đáy như thế?

Hạng Tri Lam ôm chặt y hơn nữa, “Xin lỗi, là lỗi của ta. Ta… Thỉnh cầu ngươi tha thứ. Mặc dù có chút như mượn cớ, nhưng ta còn là muốn giải thích thêm một chút, sau khi cha ta qua đời, ta tiếp nhận công ty, toàn bộ trí lực của ta đều tập trung vào công ty, ta vẫn cho rằng, công tác cùng sự nghiệp sẽ là cả đời phấn đấu của ta, cho nên những chuyện khác, đặc biệt là về tình cảm, thật sự là càng lớn càng trì độn. Ta thực sự đã suy nghĩ rất lâu, lúc kết thúc hợp đồng. Khi đó tâm tình ta rất phức tạp, quá nhiều chuyện phải xử lý, khi đó quả thật là quá hồ đồ, không biết rõ ta đối với ngươi rốt cuộc là tình cảm gì. Có điều ta… không hối hận. Chúng ta chỉ có không làm kim chủ và tiểu tình nhân, mới có thể bình đẳng mà trở thành người yêu, có đúng không?”

Hạng Tri Lam hôn chóp mũi của Nguyên Sơ, cười nói: “Có đúng hay không? Bạn trai của ta, Nguyên Sơ tiên sinh?”

Nguyên Sơ đem mặt vùi vào vai hắn, cả người hơi run rẩy, Hạng Tri Lam cảm nhận vai áo thấm ướt, hắn liền vỗ nhẹ lưng Nguyên Sơ, thấp giọng dỗ ngọt.

Ngày đầu tiên của năm mới, ánh mặt trời vô cùng rực rỡ rạng ngời, xuyên thấu qua cửa sổ khiến cả phòng ấm áp.

Chương 34: “Kẻ ngốc” 1

Điện thoại di động đặt ở một bên, Nguyên Sơ cúi đầu gọt đồ ăn. Phát sóng trực tiếp vừa mới bắt đầu không bao lâu, nhưng lượt bình luận cứ nhảy lên liên tục, nếu như nhìn kỹ, ngoại trừ cả chục dấu chấm than, thì cụm từ mấu chốt đều là #Ôn nhu #Tạp dề và #Nhân thê —— Nguyên Sơ buộc lại tạp dề hoa văn nhỏ trên người. Đem đồ ăn vừa cắt gọn đi rửa, y nhịn không được liếc nhìn Đan Mạc, nhất thời cảm thấy lỗ tai như bị thiêu cháy.

Trước đây làm phát sóng trực tiếp, y đều ăn mặc đơn giản là T shirt cùng quần Jean, y rất phiền về việc giặt quần áo, lúc bình thường luôn ném quần áo vào trong máy giặt, nhưng mỗi khi nấu ăn thì do y vốn không quá thông thạo nên dầu mỡ hay cái gì đều văng trên người, thật sự không có cách nào tẩy sạch. Nguyên Sơ cũng không muốn lãng phí tiền, nên liền lên taobao mua mười mấy, hai mươi mấy cái tạp dề loại thường về, sử dụng đến khi nào không còn tẩy được nữa thì bỏ đi. Ngày hôm qua cùng Hạng Tri Lam đi siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn chuẩn bị ngày hôm nay phát sóng trực tiếp, y còn chưa nói cách làm thường ngày của mình, nhưng Hạng Tri Lam lại biết, còn kéo y đi chọn tạp dề. Nguyên Sơ miễn cưỡng chọn cái tạp dề màu xanh lam, đến lúc về nhà mở ra, vừa nhìn, lại tràn đầy hoa nhỏ.

Là nam nhân, hầu hết đều ảo tưởng hình ảnh người yêu mình trong nhà bếp vì mình mà nấu ăn, nó mang ý nghĩa thân mật, yêu thương, gia đình và trách nhiệm. Xã hội hiện đại, tạp dề liền có ý nghĩa tượng trưng như vậy. Nó là vụn vặt trong cuộc sống, thậm chí không quá cần thiết, nhưng vì nhiều nguyên nhân… Nguyên Sơ nghĩ tới đây, mang theo vài phần xấu hổ, cúi đầu tiếp tục nấu ăn.

Chuyện nấu ăn này Nguyên Sơ kiên trì lâu như vậy, là bởi vì nó có thể cho y một chút an ủi và niềm vui. Trong lúc nấu, luôn có cảm giác sung sướng khi thấy thành tựu của mình sẽ đạt giá trị cao nhất, nhưng sau khi làm xong, đóng phát sóng trực tiếp, trong nháy mắt, cảm giác sung sướng đó lại như điều ước của cô bé bán diêm mà nhanh chóng tan rã. Làm được tốt thì sao, cuối cùng cũng không thể ăn hết. Mấy ngày trước còn có Hạ Kha Hàng tới nhà ăn cơm…

Buổi chiều Hạng Tri Lam mới tan làm, vừa vặn để thời gian và không gian cho Nguyên Sơ làm phát sóng trực tiếp, nếu như hắn vô tình đi vào, sẽ không có cách nào giải thích với truyền thông.

Mọi người trêu chọc cái tạp dề xong, cũng bắt đầu để ý đến những phương diện khác, thí dụ như nhà bếp hoàn toàn khác với trước. Nhìn thấy câu hỏi, Nguyên Sơ giải thích: “Tạm thời ở ké nhà người bạn.” Nói xong câu này y ngẩng đầu nhìn màn hình, phát hiện có ID tên Hạng Tri Lam, nhất thời sợ hết hồn. Nguyên Sơ chỉ có thể làm bộ như không thấy, cũng không thể giải thích thêm.

Ba món ăn và một món canh làm xong, đóng phát sóng trực tiếp, Hạng Tri Lam vẫn chưa về.

Mùa đông, ánh nắng mặt trời rất nhanh chìm xuống, Nguyên Sơ mở đèn phòng khách, có chút buồn chán. Phòng khách nhà Hạng Tri Lam không có TV, trên bàn làm việc thì để máy vi tính, nhưng Nguyên Sơ không dám đụng vào, sợ có văn kiện quan trọng. Giữa lúc này, chuông điện thoại vang lên.

Xung quanh hơi ồn ào, Hạng Tri Lam nói: “Ta có xem ngươi phát sóng trực tiếp, đã xong hết chưa?”

“Ừm.”

“Chỗ này xảy ra chút chuyện, ta sẽ nhanh chóng xử lý tốt, trễ nhất nửa giờ sẽ về đến nhà. Ngươi đói bụng, thì ăn trước chút đi.”

“Tôi không đói bụng.”Bên kia dừng một chút, cười nói: “Được, vậy chờ ta trở về cùng ăn.”

Hạng Tri Lam là người chính trực, phong độ nhẹ nhàng, là một nam nhân thành công. Bốn năm về trước, Nguyên Sơ đã nhận thức được điểm này. Cho dù bản thân quan hệ với hắn không ra gì, nhưng sau khi ký xong hợp đồng, trên lý thuyết khi hắn gọi thì Nguyên Sơ phải đến ngay, thế nhưng Hạng Tri Lam chưa bao giờ làm lỡ công việc của y, càng khỏi nói đến nhân cách của hắn. Hắn đối xử với y phi thường hữu hảo. Hạng Tri Lam ở trên công việc trí lực dồi dào, trên các mối quan hệ luôn sảng khoái, có lẽ là bởi vì hắn là một ông chủ, nên xem người khác như khách hàng mà đối đãi thân thiết, nhưng có thể cảm giác được hắn không phải là muốn nói chuyện yêu đương, thế nhưng ở gần sẽ cảm thấy thoải mái. Nguyên Sơ ở cùng Hạng Tri Lam hai ngày nay, nhận thức được hắn luôn ôn nhu chăm sóc y. Hạng Tri Lam kỳ thực không nhiều lời, trước đây bọn họ giao lưu cũng có giới hạn, có lẽ là bởi vì mối quan hệ có biến hóa, nên mấy ngày nay Hạng Tri Lam còn thỉnh thoảng đùa y một chút, có mấy lần làm cho y mặt đỏ tới mang tai, Hạng Tri Lam lại cười ha ha, như một chàng trai phúc hắc. Nguyên Sơ cảm thấy có chút không quen, Hạng Tri Lam ôn nhu chăm sóc y gống như chăm sóc người yêu vậy, chứ không phải xem y như một bệnh nhân.

Hạng Tri Lam về đến nhà, Nguyên Sơ đang làm ổ ở trên ghế salon nghịch điện thoại di động. Điện thoại di động đang phát nhạc, Hạng Tri Lam nhẹ nhàng đến gần, vừa lúc xem được video, có kèm theo một dòng caption, Nguyên Sơ sửng sốt một giây mới phản ứng lại được, vội tắt điện thoại, nhưng Hạng Tri Lam nở nụ cười. Video là do một fan hâm mộ tổng hợp lại những đoạn được cắt ra từ các phát sóng trực tiếp của y, đem chỉnh sửa lại bắt mắt, phối hợp thêm âm nhạc vào, còn dòng caption là: “Nam [♥] nhân [♥] vào [♥] bếp [♥] thật [♥] là [♥] soái [♥]”

Nguyên Sơ huýt nhẹ khủy tay vào Hạng Tri Lam, thẹn quá hóa giận, “Đừng có cười!”

“Fan của ngươi rất thú vị đó.” Hạng Tri Lam xoa nhẹ tóc y, “Được, không cười nữa, đi ăn cơm thôi.”

Nguyên Sơ đi vào nhà bếp, xới cơm, lấy cho Hạng Tri Lam một chén cơm đầy, còn mình thì không quá nửa chén. Hạng Tri Lam biết y ăn không vô, lần trước tại ôn tuyền sơn trang bị nôn mửa, nên giờ cũng không dám ép y ăn. Nguyên Sơ ngồi xuống, gắp đồ ăn, chán nản mà nói: “Đều nguội mất rồi.”
Hạng Tri Lam nếm thử, “Hoàn hảo a, vẫn còn ấm, vừa vặn ăn.”

Thấy Nguyên Sơ không lên tiếng, hắn cũng bỏ qua cái đề tài này, tiếp tục ăn cơm, chuyện của công ty quá bận rộn, cả ngày chỉ ăn một ít cháo, lúc này thực sự đói bụng. Ăn được một lúc, Hạng Tri Lam hỏi y: “Muốn xem phim không? Ta xem trên internet nói Liên hoan phim năm nay mấy bộ phim tết cũng không tệ.”

“Ừm…” Nguyên Sơ nuốt xuống một khối thịt nạc nhỏ, nói: “Mấy bộ phim tết năm nay đều… quá thương mại.”

“Thương mại không phải chuyện tốt? Làm thương mại thành công tất nhiên phải đón được khẩu vị đại chúng rồi.”

Nguyên Sơ không tỏ ý kiến, ăn xong chén cơm nhỏ, mới nói: “Được thôi.”

Hạng Tri Lam nheo mắt nhìn sắc mặt của y, đứng dậy thu dọn bát đũa, “Không cần miễn cưỡng bản thân, chúng ta có cái gì phải khách khí. Không muốn xem thì cứ nói không xem.”

“Tôi đã nói rồi!” Nguyên Sơ khó giải thích mà có chút tức giận. Hạng Tri Lam cũng không đuổi theo y, vẫn còn tiếp tục đi dọn dẹp, rửa chén xong đi ra, Nguyên Sơ áy náy nói: “Xin lỗi.”

“Nói xin lỗi cũng vô dụng.” Nguyên Sơ còn tưởng rằng hắn tức giận, cúi đầu, nắm tay lại đến nỗi ngón tay của mình trở nên trắng. Hạng Tri Lam mở tay y ra, thở dài, “Chúng ta phải giao lưu a, giao lưu mới có thể giải quyết được vấn đề. Không muốn xem, thì nói không xem, muốn xin lỗi muốn bồi thường cho ta, liền suy nghĩ một chút biện pháp, xem có thể khiến cả hai chúng ta đều vui vẻ hay không. Bản thân tức giận, oan ức không có ích lợi gì.”

Đầu của hắn hướng về trước mặt Nguyên Sơ, Nguyên Sơ liền thuận thế hôn hắn một cái. Hắn cười, bỗng nhiên đem Nguyên Sơ ôm ngang, tiến vào phòng ngủ, đem hắn ném trên giường, gỡ bỏ cà vạt, đè lên, ở bên tai Nguyên Sơ, nửa thật nửa đùa cắn hai cái. Nguyên Sơ trong lúc nhất thời không biết nên đem hắn đẩy ra, hay là phối hợp ôm hắn, y đang do dự, Hạng Tri Lam đã ngừng động tác, vùi đầu cười, cười đến khoang ngực khẽ rung động, khiến Nguyên Sơ cảm thấy toả nhiệt.

“Ta thật cao hứng, Nguyên Sơ.” Hạng Tri Lam bắt được tay y, cùng y mười ngón đan xen, cùng y đụng một chóp mũi, “Có thể ở cùng người mình yêu, thật sự là cực kỳ, cực kỳ hạnh phúc a. Có thể ở cùng với ngươi, ta cảm thấy… là ta kiếm được lời haha.”

Nguyên Sơ cảm thấy đôi mắt và tim mình ê ẩm, y nhắm mắt, ngước đầu lên, hôn môi nam nhân trước mặt.

Chương 35: “Kẻ ngốc” 2

Sau hai ngày, vẫn là quyết định đi xem phim tết. Nguyên Sơ chọn tới chọn lui, cuối cùng chọn một bộ phim có điểm Douban 7.2, thoạt nhìn coi như hấp dẫn, diễn viên cũng là dạng có thực lực trong giới điện ảnh.

Từ lúc rời khỏi nhà đến giờ vẫn là mặc đồ của Hạng Tri Lam. Nguyên Sơ muốn dành thời gian quay về nhà một chuyến, dù sao lúc đi cái gì cũng không mang theo, thật sự có nhiều việc không tiện lắm. Kết quả bị nhiều sự tình làm lỡ. Mặc dù Hạng Tri Lam cao hơn y một chút, cường tráng hơn y một một chút, nhưng quần áo của hắn y vẫn mặc được. Chỉ là trong tủ của hắn phần lớn đều là áo sơ mi và âu phục, Nguyên Sơ lôi mấy hộp quần áo dưới đáy tủ ra, mới tìm được một cái áo gió màu nâu nhạt, vẫn còn nguyên tem. Đem đồ vật để lại chỗ cũ, Nguyên Sơ chợt nhìn thấy một cái túi nhỏ trông thật quen mắt. Y bối rối một chút, cảm thấy tim đau đớn một trận.

Kỳ thực đoạn thời gian trước đó Nguyên Sơ trải qua ngơ ngơ ngác ngác, cũng không đến nỗi nói nhiều thương tâm, chính là cảm thấy quá hờ hợt. Buổi sáng hôm đó thân thể y cực kỳ mệt mỏi do liên tục bị mất ngủ, nhưng vẫn quyết định đích thân đi mua quà tặng cho Hạng Tri Lam, đi tới trung tâm mua sắm, mới phát hiện bản thân không hiểu Hạng Tri Lam, không biết hắn yêu thích cái gì, số đo của hắn thì càng không biết, mà hình như hắn cũng không thiếu thứ gì. Đi cả một ngày trời, chọn tới chọn lui, chỉ chọn được món quà nhỏ là cái cà vạt. Nhưng hiện tại, cái này túi này lại đặt ở góc tủ, Nguyên Sơ còn phát hiện, những túi khác đều là của người khác tặng, y lật qua lật lại, rất nhiều quần áo còn chưa cắt tem. Nguyên Sơ chợt nghĩ “Hóa ra, quà của mình cũng giống với những người khác, đều bỏ ở một góc.”

Hạng Tri Lam vừa đi đến thì nhìn thấy Nguyên Sơ không hề động đậy mà ngồi ngẩn người đối diện tủ quần áo. Hắn ngồi xuống cùng y, nhìn lướt qua tình cảnh trước mắt, liền minh bạch, không khỏi cảm thấy buồn cười, “Ngốc tử.” Hắn nhanh tay đem cái túi kia ra, mở ra cho Nguyên Sơ xem, bên trong rỗng tuếch.”Mấy ngày trước ta mang nó đi đến công ty, hiện tại đang phơi trên ban công kia kìa! Ta nói, hôm đó một chút biểu cảm ngươi cũng không có, có phải là ngươi còn không nhớ rõ dáng dấp cái cà vạt ngươi đưa ta ra sao phải không?”

Nguyên Sơ nhìn hắn, mặt đỏ lên vì thẹn, chốc lát, quay mặt đi, mạnh miệng: “Chỉ là chưa kịp nói thôi.”

“Được, vậy bây giờ làm phiền ngài nhanh chóng thay xong quần áo. Còn một giờ nữa phim bắt đầu chiếu, giờ này là giờ cao điểm đấy”

Nguyên Sơ chần chờ một chút, đem quần áo trong tay đưa cho hắn xem, “Người khác tặng anh, tôi mặc vào có ổn không?”

Hạng Tri Lam rất thẳng thắn, “Của ta cũng chính là của ngươi.”  *có mùi thê nô*

Lúc xuống lầu, Nguyên Sơ đang đi vào bãi đậu xe, bị Hạng Tri Lam ngăn cản, nói: “Lái xe bốn mươi phút, đi bộ hai mươi phút, không bằng đi bộ cho nhanh.”

Nguyên Sơ gật đầu, không có dị nghị.Hạng Tri Lam dựa vào y rất gần, tự nhiên mà nắm tay y, đi được một đoạn, Nguyên Sơ tránh tay ra. Hạng Tri Lam hỏi y: “Làm sao vậy?”

Trên đường có người nhìn bọn họ, Nguyên Sơ nói: “Trước đó anh đi đến cửa hiệu cắt tóc tìm tôi, bị người khác chụp hình lại, lúc tôi phát sóng trực tiếp đã giải thích chúng ta là bạn bè, nhưng mà nắm tay thế này sẽ khó mà giải thích. Hơn nữa trước kia chúng ta còn có nhiều scandal lung tung như vậy, cho nên vẫn phải cẩn thận.”

Hạng Tri Lam nhìn y, gật đầu, tỏ ra là đã hiểu.

Nguyên Sơ phát hiện hắn đối xử với mình thật tốt, từng hành động của Hạng Tri Lam đều là đang gia tăng sự tin tưởng, còn có sự ỷ lại. Giống như trước, Hạng Tri Lam giúp y giải quyết vấn đề trong đoàn phim mà không hề đòi y phải cảm tạ. Mặc dù thực tế quan hệ của bọn họ lúc đó cũng không quá thân thiết, tùy theo nhu cầu mỗi bên, nước sông không phạm nước giếng…

Hạng Tri Lam đột nhiên kéo mạnh Nguyên Sơ một cái, “Nhìn đường!”
Một chiếc xe chạy như bay qua.

Nguyên Sơ lập tức xin lỗi. Sắc mặt Hạng Tri Lam không tốt, hình như bị hoảng hốt quá độ. Nhưng hắn nhẫn nhịn không tức giận mắng Nguyên Sơ, chỉ là im lặng tiếp tục đi.

Đến rạp chiếu phim, Hạng Tri Lam đi lấy vé, còn mua bỏng ngô, sắc mặt tốt hơn khi nãy nhưng vẫn không nói một câu nào với Nguyên Sơ.

Ngồi vào chỗ, Nguyên Sơ mới có cơ hội, ngập ngừng nói một tiếng: “Xin lỗi.” Y nghe Hạng Tri Lam thở dài, sau đó đem hộp bỏng ngô nhét vào tay y. Nguyên Sơ vội vã nhét vào miệng hai cái, coi như lấy lòng hắn.

Bộ phim này chọn không thành công, hoàn toàn không hợp khẩu vị của Nguyên Sơ, Hạng Tri Lam bên cạnh cũng không khác lắm, bởi vì cả rạp ai nấy đều cười còn hai người bọn họ mặt không hề cảm xúc.

Bộ phim kết thúc, y thấy Hạng Tri Lam không có ý chuẩn bị về, liền cúi đầu lấy điện thoại ra xem. Có mấy cuộc gọi cùng tin nhắn chưa nhận, đều là của Lương tỷ. Trong tin nhắn đại khái nói, có một thương hiệu lớn đang mở rộng hoạt động, tại Thượng Hải, nhanh chóng đến đó. Cái hoạt động này là lúc Nguyên Sơ đóng phim “Sóng bạc”, Lương Du mang hợp đồng về cho y ký. Y gửi tin nhắn cho Lương Du, nói là đã biết, đợi lát nữa sẽ điện thoại lại.

Ra khỏi rạp chiếu phim, Nguyên Sơ tìm nơi yên lặng điện thoại cho Lương Du, sau khi nói chuyện xong, liền nói sơ qua tình huống cho Hạng Tri Lam biết.

“Tôi muốn về Thượng Hải trước hai ngày, sẵn tiện đến gặp mẹ tôi một chút.”

Hạng Tri Lam hạ lông mày, “Ta đi chung với ngươi.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước