CHỈ CÓ HOA HỒNG MỚI NỞ RỘ NHƯ MỘT ĐÓA HỒNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chỉ có hoa hồng mới nở rộ như một đóa hồng - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Bạch nguyệt quang III (2)

Du Ngưng già rồi, da dẻ không còn trắng nõn mịn màng như ngày còn trẻ, bao nhiêu mỹ phẩm đều không thể giúp ích; khóe mắt bắt đầu có nếp nhăn, nếp nhăn ở hai má cũng càng ngày càng sâu, lúc không cười, nếp nhăn cũng hiện ra khiến bà có chút cay nghiệt. Hơn nửa đời người, bà rốt cục đi tới giấc mộng thuở thiếu niên – cửa học viện, nhưng cũng chỉ có thể trầm mặc nhìn. Trên đường nhiều sinh viên qua lại, chính là người da trắng tóc vàng mắt xanh, bên tai tất cả đều là ngôn ngữ xa lạ, bà chợt phát hiện, mình đã nghe không hiểu tiếng anh nhiều nữa. Dù sao… cũng đã từ bỏ giấc mơ này từ thật nhiều…… thật nhiều năm.

Du Tiến Chu biết câu chuyện của mẹ mình, cũng không đồng tình lắm, những chuyện bà ấy làm trước đó đa phần là không đúng. Nhưng bà ấy đối xử với Du Tiến Chu đặc biệt vô cùng tốt, dạy anh yêu hận, dạy anh đúng sai, dạy anh nỗ lực, lòng tự trọng, tôn trọng người khác cũng như tôn trọng chính mình. Du Tiến Chu từ nhỏ thành tích cũng không tệ, ngoài ra, bộ dạng, tính nết và cách đối nhân xử thế cũng rất tốt.

Du Ngưng cảm thấy, mình đời này dù cho đã làm tất cả chuyện sai lầm, nhưng ít nhất dạy dỗ được một Du Tiến Chu như thế cũng thật xứng đáng cuộc đời này. Nhưng mà đến cuối cùng, bà phát hiện con trai mình là đồng tính luyến ái thì mọi thứ như đổ nát hết thảy.

Bà vừa khóc vừa nghẹn ngào hỏi Du Tiến Chu: “Ngươi làm sao có thể như vậy?! Ngươi thế này là biến thái, ngươi có biết hay không?” Du Ngưng sinh ra trong một gia đình nhỏ, điều kiện không được tốt cho lắm, xuất thân nông thôn, cha mẹ lại cố chấp bảo thủ, quá trình trưởng thành dài dằng dặc bên trong môi trường như thế, bà đã nỗ lực thử nghiệm và học tập để mở mang hơn, tiếp xúc xã hội nhiều hơn, thế nhưng không thể một sớm một chiều mà thay thế cái tư tưởng bảo thủ đã ăn sâu trong tâm trí. Du Ngưng suy nghĩ rất nhiều biện pháp, bà không nỡ đem Du Tiến Chu đến bệnh viện kỳ kỳ quái quái gì đó ở trong nước để chữa “bệnh”, và cuối cùng, bà quyết định, xuất ngoại để trị liệu. *Du Ngưng – nhân vật tượng trưng cho một số phụ huynh bảo thủ khi biết con mình yêu người cùng giới*
Những năm này, bà tích góp cũng được kha khá tiền. Cha ruột Du Tiến Chu sau khi phát hiện Du Tiến Chu tồn tại, cũng ra dáng mà đưa hai gian nhà cho bọn họ. Bà thậm chí không đợi Du Tiến Chu tốt nghiệp đại học, bà muốn phải rời đi ngay. Cảm giác lo lắng, phẫn nộ cùng thất bại đã bao phủ lý trí bà. May là, sự tình phát sinh, Du Tiến Chu coi như nghe lời, mặc dù lúc đầu có cãi vã với bà, nhưng sau đó cũng đồng ý xuất ngoại. Như vậy, theo thỏa thuận bà đồng ý chờ Du Tiến Chu nghỉ hè rồi sẽ đi. Nếu như không phải bà ấy phát hiện thì có lẽ hai người họ đã không phải chia xa. *….và cũng không có truyện luôn*

Bọn họ vội vã xuất ngoại, liên hệ với bệnh viện, Du Tiến Chu ngoại trừ giả bộ làm theo cũng không còn biện pháp nào khác. Du Tiến Chu lén lút cùng Hạng Tri Lam liên lạc, viết thư, gửi bưu thiếp. Vốn là hai người họ có thể trao đổi qua thư điện tử, nhưng vừa mới qua nước ngoài, trong nhà chưa mua máy vi tính, với lại lúc đó cũng ít sử dụng tới máy vi tính, cho nên mật mã cũng đã quên mất. Hai người họ vẫn luôn duy trì cách liên lạc truyền thống, mặc dù thời gian chênh lệch rất nhiều (lệch múi giờ, giờ mình thức thì người ta ngủ), nhưng chờ đợi đáng giá. Nhưng rồi cũng không duy trì quá lâu, Du Ngưng phát hiện, liền ghìm chặt Du Tiến Chu khiến hai người họ đứt quãng liên lạc. Du Ngưng dời nhà. Du Tiến Chu sau đó vẫn tiếp tục gửi bưu thiếp cho Hạng Tri Lam, đứt quãng, mấy tháng mới có một tấm, bưu thiếp không có địa chỉ, vì thế Du Tiến Chu cũng không nhận được hồi âm của Hạng Tri Lam. Sau đó, bưu thiếp cũng đứt đoạn mất.
Năm tháng như thoi đưa, thời gian cũng qua nhanh như mũi tên vùn vụt lướt qua thanh xuân…

Du Tiến Chu chưa từng hoài nghi tình yêu thương của Du Ngưng dành cho mình. Du Ngưng từng nói với anh rằng bà oan ức, không cam lòng, bất đắc dĩ như thế nào. Năm đó yêu sai người. Du Ngưng sống không được vui vẻ, Du Tiến Chu biết. Hôn nhân lần thứ hai lại thất bại, thật ra nếu không phải vì bà đang mang thai Dao Dao thì đã sớm ly hôn. Bà không cách nào nhịn được tính gia trưởng, tính toán vụn vặt của cha kế, vì vậy bà trở lại đường cũ, thừa dịp còn trẻ đẹp liền tạo quan hệ với các ông chủ. Bà ấy ích kỷ, lạnh lùng, có lẽ còn nhớ mãi không quên cha ruột Du Tiến Chu. Đôi lúc vu vơ bà sẽ nói, nữ nhân kia được hưởng tất cả, vốn là của bà. Mà cho cùng, bà cố sống sót là vì Du Tiến Chu.

——

Đi vào thang máy, ấn nút xuống tầng trệt, Du Tiến Chu nhớ tới lời Nguyên Sơ mới vừa nói, hít vào một hơi thật sâu, lắc lắc đầu, lại nghĩ ngợi một chút: Mẹ của mình có lỗi sao? Đương nhiên là có. Thế nhưng tình cảm cùng lý trí rất có thể mỗi người đi một ngả, bản thân nhìn thấy toàn bộ thống khổ mà bà phải giãy dụa, nhìn thấy bà sa đọa cùng phóng túng, nhìn thấy bà cho mình toàn bộ cuộc đời này, bản thân mình là dưới sự đùm bọc của bà mà lớn lên, vì vậy yêu thương bà, ỷ lại vào bà, làm theo toàn bộ ý muốn của bà. Chính mình đối với Nguyên Sơ là có chút thương cảm, nhưng cũng không thể tính là người thân quen, cũng không để ý Nguyên Sơ nghĩ thế nào, có đồng tình với mình hay không. Ra khỏi tửu điếm này, cả hai chính là “sơn thủy bất tương phùng”.

Chương 27: Phát sóng trực tiếp 1

Sau khi đóng máy “Sóng Bạc”, Nguyên Sơ nghỉ ngơi hai tuần lễ. Còn nửa tháng nữa là tết đến, công ty đã bắt đầu sắp xếp hoạt động đầu năm sau cho y, theo lý mà nói, khoảng thời gian này là giai đoạn trống lịch trình, y có thể nghỉ ngơi thật tốt. Thế nhưng ở nhà mãi cũng cảm thấy khó chịu, giữa lúc y do dự muốn tìm chút chuyện làm thì Lương Du đến nhà.

Lương Du mang theo một hộp vịt nướng đã được cắt nhỏ đến, sau đó tiện tay để lên bàn, quan sát căn hộ mới thuê của Nguyên Sơ một chút, thuận miệng nói: “Nhiều năm như vậy, cậu sao còn không mua nhà. Thuê nhà khắp nơi giống kiểu gì.”

Nguyên Sơ cười cười, “Lúc đóng phim cần chạy khắp nơi mà.”

Lương Du từ trong túi xách lấy ra một bảng hợp đồng, đưa cho y, nói: “Cộng thêm kỳ nghỉ Tết, cậu tối thiểu có một tháng trống, gần đây có cái phần mềm, gọi là Walp, minh tinh khắp nơi đều ký để phát sóng trực tiếp, catxê cũng không tệ, có lúc yêu cầu dài hạn, nhưng mà không có yêu cầu sẽ phát cái gì, cậu xem qua vài điều mục cụ thể, suy nghĩ thử xem.”

“Chỉ ký một tháng?”

“Dĩ nhiên không phải, là nửa năm. Chỉ có tháng đầu thì yêu cầu nhiều hơn thôi.”

Nguyên Sơ suy nghĩ một chút, ký tên. Y còn ra vẻ mà cười với Lương Du: “Lương tỷ đã đưa đến tận nhà, tôi làm sao có thể không ký đây.”

Lương Du cũng không kịp cản y. Cô nhìn Nguyên Sơ ngày càng gầy, khuôn mặt không có tinh thần, còn có vẻ hơi chán chường. Lương Du thở dài, “Sẽ ảnh hưởng việc đóng phim của cậu.”

“Không có gì, với lại trước mắt không có lịch đóng phim, tôi tạm thời cũng không muốn đóng. Đúng lúc có thể nghỉ ngơi nửa năm.”

“Cậu nghỉ ngơi cho tốt, sau nửa năm hiệp ước sẽ đến kỳ.”Nguyên Sơ ngẩn người, nhớ tới, lúc trước ký là năm năm. Phong Lạc là công ty lớn, nói là bá chủ trong ngành cũng không quá đáng, lúc Nguyên Sơ lấy giải ảnh đế, có nhiều công ty muốn lôi kéo y về, trong đó cũng có Phong Lạc, nhưng khi đó y kiêu căng tự mãn, không muốn bị ràng buộc, cảm thấy tiền đồ của bản thân rộng mở, cho nên không ký với công ty nào. Sau khi theo Hạng Tri Lam, y mới ký với công ty Phong Lạc. Mà những năm này, y cũng không được bạo hồng như trước. Công ty lớn như vậy, tài nguyên cũng không dành cho riêng mình y, hiệp ước sắp sửa đến kỳ hạn, công ty cũng chưa chắc sẽ giữ lại y. Cho nên bản hợp đồng lần này chính là tâm ý Lương tỷ.

“Không sao.” Y đem hợp đồng đưa cho Lương Du, ngồi lại ghế sa long, y đem điện thoại di động ra tìm và mở ứng dụng, sau đó ngẩng đầu hướng Lương Du cười cười, “Là cái này sao?”



Nguyên Sơ trên weibo có hơn sáu triệu lượt follow, nhưng thời điểm trước đó mạng xã hội chưa thịnh hành nên y cũng ít phát weibo. Đến mấy năm gần đây thì mạng xã hội bắt đầu phổ biến, và mỗi minh tinh đều có “Tổ dữ liệu”, cẩn trọng mà mở rộng hoặc khống chế các tin tức, cho nên hiện tại Nguyên Sơ phát một bài lên weibo, cũng có thể có vài chục ngàn lượt thích, bình luận, chia sẻ. Năm ngoái có chuyện, weibo của y vô cùng náo nhiệt, có điều phần lớn đều là chửi rủa, khoảng tháng bảy – tháng tám năm nay cũng huyên náo không kém, có điều mọi người mắng chán rồi cũng mau chóng lãng quên.


Nguyên Sơ đem điện thoại di động hướng về phía mình, dùng camera thường để phát sóng trực tiếp, trong màn hình điện thoại là gương mặt nhỏ nhắn thanh tú cùng làn da trắng của y, trên môi cũng có màu đỏ tự nhiên, khí sắc khá hơn hẳn. Y hướng điện thoại di động cười cười, xem những bình luận của người hâm mộ.”Chào mọi người, tôi là Nguyên Sơ. Hôm nay phát sóng trực tiếp… là muốn cùng mọi người làm vài món ăn. Thực ra tôi cũng không giỏi nấu nướng lắm đâu, chỉ là gần đây mới học được vài món, hôm qua còn chạy đi siêu thị mua mấy cuốn sách về học công thức nấu ăn nữa. Mọi người có muốn xem thử không? Tôi không dám bảo đảm quá trình nấu sẽ dễ nhìn, càng không dám bảo đảm làm ra được món ăn vừa đẹp vừa ngon nha. Ừm… Thịt kho tàu, có thể… Tôm hùm cay? Cái này không được, mùa này nào có tôm hùm a. Đậu xào tiêu xanh, cái này cũng có thể. Sườn? Canh sườn? Sườn xào chua ngọt? Sườn nướng?… Vậy hôm nay nấu ba món ăn: thịt kho tàu, đậu xào tiêu xanh và canh sườn được không? *đọc bình luận* Tại sao không nấu sườn xào chua ngọt …à… Vừa có đường vừa có dấm chua, cái này đối với người mới học không dễ nấu nha. Thêm một món ăn nhẹ… Rau? Vậy thì cải xanh? Hay là Bắp cải nhỉ? Thôi bắp cải đi, tôi khá là thích ăn bắp cải xào a. Vậy bây giờ trước tiên chúng ta phải… đi mua thức ăn?”

Nguyên Sơ đem điện thoại di động bỏ lên trên bàn, nói: “Mọi người đợi một chút tôi đi thay quần áo trước đã.”

Nguyên Sơ mặc style đen cả áo và quần, mang khăn choàng màu xám, mũ lưỡi trai đen để ít bị chú ý một chút. Trợ lý Đan Mạc hỏi y sao không mang khẩu trang kính râm luôn đi, y cười, “Vậy thì quá khoa trương rồi.”

Nguyên Sơ đi đến chợ thực phẩm, giơ điện thoại di động lên, cũng có nhiều ánh mắt chú ý. Bất quá y vẫn bình thản ung dung, giả vờ như không nhìn thấy những ánh mắt tò mò kia. Yvừa đi vừa nhìn vào thực đơn mua thức ăn, đôi lúc sẽ cùng Đan Mạc tán gẫu hai ba câu.

Tay xách túi lớn túi nhỏ, không tiện cầm điện thoại di động, nên chỉ có thể đem điện thoại di động để trong túi, sau đó đem micro mini nhét vào bên trong khăn choàng, dọc đường đi đều nói chuyện với mọi người. Bởi vì xách đồ nhiều, y lại muốn đi nhanh về nhà một chút, không khỏi có chút thở hồng hộc, nói chuyện cũng đứt quãng, màn hình thì một màu đen thui. Đan Mạc đi kế bên nhất thời cao hứng, tự nghĩ gì đó rồi cười lên một mình. *đầu óc đen thui…*

Sau khi về nhà, Nguyên Sơ thay lại quần áo, để điện thoại di động lên giá đỡ, phi tới nhà bếp, trước tiên rửa rau. Trong lúc y làm bếp, bên cạnh có Đan Mạc câu được câu không đến trò chuyện, bầu không khí rất thoải mái vui vẻ, cũng có người hỏi y những vấn đề mẫn cảm, y đều làm như không nhìn thấy, ngược lại còn cao hứng làm vài động tác nhảy. Lúc chuẩn bị xào bắp cải, y chỉ cắt một ít cải, Đan Mạc ở kế bên nói sẽ không đủ xào, vì vậy y nửa tin nửa ngờ mà cắt thêm một chút cải nữa. Đem số bắp cải đã cắt gọn bỏ vào trong chảo, y nói: “Tôi cảm giác nhiêu đây cải nhiều quá.”. Kết quả xào xào, bắp cải xẹp xuống. Nguyên Sơ mới bỗng nhiên tỉnh ngộ mà nói: “À, thì ra bắp cải co lại a!”   *giống lần đầu t vô bếp quá dzị J*

Mấy món ăn làm xong, bắp cải xào hình như nước “hơi” nhiều, dưới đáy dĩa là một tầng nước; đậu xào tiêu xanh thì quá chín; thịt kho tàu thì đen thùi lùi. Còn canh sườn thì căn bản không làm thành công, Nguyên Sơ rửa thịt, để vào trong nước, thêm chút nguyên liệu để luộc, kết quả khi mở nắp nồi, nổi một tầng nước đen. Đan Mạc cười ha hả, Nguyên Sơ cũng cười bất đắc dĩ, khắp nơi nhà bếp bừa bộn, y khổ trong lòng mà lấy điện thoại di động lại để phô bày toàn cảnh cho mọi người nhìn qua một chút, thở dài nói: “Đợi lát nữa phải xử lý hết nơi này.”

Xem thời gian đã phát sóng, y nói lần phát sóng trực tiếp này kết thúc. Đan Mạc không chịu, muốn y nếm thử đồ ăn do chính tay y làm mùi vị ra làm sao. Kết quả Nguyên Sơ nếm thử từng món ăn, cau mày làm mặt quỷ, “Lần đầu làm, vẫn tốt đi, bất quá… bắp cải hình như quên thêm muối, nhiều người nhìn như vậy, cũng không nhắc nhở tôi một chút.” Y nói thêm mấy câu nói đùa giỡn, rồi giao ước thời gian phát sóng trực tiếp lần tới cùng mọi người, sau đó đóng phát sóng trực tiếp, thoát khỏi phần mềm.

Ánh mắt một lần nữa nhìn xuống bàn ăn “thịnh soạn” do mình nấu. Nguyên Sơ xoa xoa hai má, ngồi nhìn vào bàn ăn ngây ngẩn một hồi, y lại thử ăn mấy món ăn, sau đó bỗng nhiên đứng dậy, đem một bàn đồ ăn mà cho vào trong thùng rác. Chén dĩa thức ăn bỏ vào bồn nước, mở nước rất lớn, y rũ mắt, mặt không hề có cảm xúc, thu dọn tàn cuộc.

Chương 28: Phát sóng trực tiếp 2

Phát sóng trực tiếp gần nửa tháng, cũng không còn quá mấy ngày nữa là ăn tết. Đan Mạc đã bắt đầu hỏi Nguyên Sơ tết nay định trải qua thế nào. Phương nữ sĩ cũng gởi tin nhắn hỏi y tết năm nay có công việc hay không, có muốn về nhà hay không. Nguyên Sơ suy đi tính lại hai ngày trời, nói không trở về. Y sợ khi trở về nhà mẹ sẽ đề cập đến chuyện kết hôn, trong khi hiện tại y không có cái tâm tình này.

Mười mấy ngày nay phát sóng trực tiếp phần lớn đều là nấu ăn, dù vậy, tài nấu nướng của y cũng không tiến bộ hơn mấy, còn thường xuyên bị fan trêu chọc. Nhưng khoảng thời gian này lượng fan của Nguyên Sơ cũng tăng lên không ít, phát sóng trực tiếp càng ngày càng nhiều người xem. Nguyên Sơ thỉnh thoảng cũng sẽ đi dạo vài diễn đàn, y thấy có người nói: không nghĩ tới Nguyên Sơ thay đổi như vậy, có thể mỗi ngày phát sóng trực tiếp trò chuyện với mọi người, hạ giá ư?. Nguyên Sơ từng nghĩ, nếu kết thúc hiệp ước với công ty, sau đó làm làm phát sóng trực tiếp cũng có thể giúp y tạm thời không chết đói.

Hôm nay Nguyên Sơ lại làm một bàn đồ ăn, so với lần đầu thì có tiến bộ hơn, năm món phong phú: hai món mặn, hai món chay và một canh, vẻ ngoài cũng so với lúc trước tốt hơn mấy lần. Y nếm thử hai món, nói, không tệ. Đan Mạc cũng biểu tình chảy nước miếng, Nguyên Sơ cười cười gian xảo, “Tôi muốn hưởng thụ một mình thôi nha.”

Đóng phát sóng trực tiếp, Nguyên Sơ nhìn một bàn đồ ăn, suy nghĩ một chút, lấy điện thoại ra nghiêm túc chụp hình, mỗi món ăn một tấm hình với dòng caption “Mỹ thực”, thêm biểu tượng cảm xúc mặt tròn, liếm khóe môi, đại ý là thèm nhỏ dãi, ăn ngon. Đăng lên weibo.

Lượt thích, bình luận, chia sẻ bắt đầu tăng lên nhanh chóng. Nguyên Sơ nhìn qua bình luận của mọi người một chút rồi đứng dậy dọn dẹp. Vừa cầm lấy dĩa khoai tây liền có người gõ cửa. Nguyên Sơ dừng tay, do dự một chút, đem dĩa khoai tây để lại trên bàn.

Người tới là Hạ Kha Hàng, chùm kín cả người, nói chuyện đều thở ra hàn khí, thấy Nguyên Sơ mở cửa liền nở nụ cười mang mùi vị ánh nắng tươi sáng với y. Nguyên Sơ cũng mỉm cười nhàn nhạt, “Sao cậu lại tới đây?”

Hạ Kha Hàng có chút thẹn thùng, nhợt nhạt cười, “Tôi đóng phim ở gần đây, sau đó đúng dịp thấy anh phát sóng trực tiếp… Nghĩ đến đây sẽ có bữa cơm ăn.”

Nguyên Sơ sửng sốt chốc lát, Hạ Kha Hàng không nhịn được nói: “Có thể cho tôi đi vào nhà trước được không? Bên ngoài lạnh quá.”“A, mời vào.”

Năm món ăn giờ chỉ còn lại ba món, tệ hơn chính là, Nguyên Sơ căn bản không có nấu cơm. Nói nấu ăn thì đúng chỉ là nấu ăn không có nấu cơm, trong nhà cũng không có mì sợi. Cuối cùng Nguyên Sơ không thể làm gì khác hơn là nấu một tô mì ăn liền cho Hạ Kha Hàng. Hạ Kha Hàng hỏi y sao không ăn, Nguyên Sơ nói, ăn rồi.

Hạ Kha Hàng tựa hồ là đến ăn cơm chùa thật, trong phút chốc đã ăn hết tô mì. Nguyên Sơ thu dọn bàn ăn, Hạ Kha Hàng cùng y nói chuyện phiếm mấy câu, đến lúc y đi rửa chén, Hạ Kha Hàng đột nhiên hỏi: “Nguyên ca, anh có phải không?”

“Phải cái gì?”“Anh… thích nam nhân?”

Nguyên Sơ cúi đầu rửa bát, không trả lời ngay. Điều này làm cho Hạ Kha Hàng có hi vọng hơn, có chút khẩn trương nói: “Nguyên ca, tôi, tôi rất thích anh.”

Nguyên Sơ quay đầu lại nhìn Hạ Kha Hàng, không có biểu tình gì, có vẻ hơi thanh lãnh.

Hạ Kha Hàng đỏ cả mặt, lắp bắp bộc bạch cõi lòng.

Nguyên Sơ nghe Hạ Kha Hàng nói năng lộn xộn mà trầm thấp “Ồ” một tiếng. Dừng một chút, nói: “Ngày mai cậu có thời gian rảnh không?”

Hạ Kha Hàng sửng sốt một chút, gật đầu.

Nguyên Sơ nói: “Vậy ngày mai cậu cũng tới đây dùng cơm đi.”

Chương 29: Trước năm mới 1

Nguyên Sơ không về nhà ăn tết, còn Hạ Kha Hàng phải trở về. Hôm nay hai mươi tám tết, Hạ Kha Hàng cơm nước xong, nói, ngày mai về nhà, qua tết sẽ trở lại.

Hai ngày nay có Hạ Kha Hàng, Nguyên Sơ cũng miễn cưỡng chính mình ăn nhiều hơn một chút. Hạ Kha Hàng nói xong, giương mắt nhìn y. Nguyên Sơ tránh né ánh mắt, buông đũa, thấp giọng nói: “Ừm, biết rồi.” Hạ Kha Hàng thỉnh thoảng sẽ giúp y rửa chén, Nguyên Sơ cũng không cản cậu ấy, lúc này Nguyên Sơ đứng dậy thu dọn thì bị Hạ Kha Hàng kéo cổ tay, Nguyên Sơ cúi đầu, ánh mắt nhẹ nhàng rơi xuống mặt của Hạ Kha Hàng. Hạ Kha Hàng ngẩng đầu, trên mặt hiện ra mấy phần tội nghiệp, “Nguyên ca.”

Hạ Kha Hàng tựa hồ muốn nói cái gì, nửa ngày, lại chỉ vội vàng nói câu: “Nguyên ca, anh… nguyện ý cùng tôi về nhà ăn tết không?”

Sự tình không biết thế nào lại trở nên không thể khống chế? Nguyên Sơ chỉ là muốn an ủi Hạ Kha Hàng một chút, làm ra một chút động tác thân mật—— y nhẹ nhàng hôn một bên má của Hạ Kha Hàng. Không biết thế nao, bát đũa nát tan trên sàn nhà, ghế sô pha lộn xộn, Hạ Kha Hàng cởi nút áo sơ mi, Nguyên Sơ cảm thấy cả người toả nhiệt, đầu váng mắt hoa, y cởi T-shirt ra, Hạ Kha Hàng giúp y mở nút buộc quần Jean cùng dây kéo. Hạ Kha Hàng hôn vành tai Nguyên Sơ, hai người quấn quýt ôm nhau. Huyết dịch dâng lên khuôn mặt, ở bên trong một mảnh hỏa thiêu nhưng Nguyên Sơ lại cảm thấy một luồng băng lãnh tuyệt vọng. Lý trí của y như là trôi dạt đến giữa không trung, lạnh lùng nhìn y kích động, hoảng loạn. Chính mình đang làm gì đấy? Thế này có thể giải quyết được gì đâu? Bản thân tổn thương chưa đủ, còn muốn tổn thương người khác nữa sao?

Hạ Kha Hàng động tình thở dốc bên tai Nguyên Sơ—— Nguyên Sơ đang bối rối cùng chán ghét bản thân lựa chọn sa đọa, cách làm sai lầm này của mình cũng không cảm thấy an ủi bản thân, bỗng nhiên nhận ra có gì đó sai sai. Hạ Kha Hàng đang thở dốc mềm mại đáng yêu, nhiều lần gọi tên Nguyên Sơ. Nguyên Sơ không nhịn được cười một tiếng, đẩy Hạ Kha Hàng ra.

Hạ Kha Hàng ở bên trong cuộc mây mưa kiều diễm bỗng nhiên thức tỉnh, đang muốn giải thích cái gì, liền nghe thấy Nguyên Sơ có chút khàn khàn nói: “Cậu là số 0 (aka thụ)?”

“Nguyên ca —— ”

Nguyên Sơ cắt ngang lời Hạ Kha Hàng, “Ta cũng vậy.” *không biết nên khóc hay cười*
Nguyên Sơ chưa từng nghĩa mình nói ra câu này lại dễ dàng như thế.

Hạ Kha Hàng ngây người, lúng túng từ trên ghế sô pha ngồi dậy, mặt trắng lại, nút áo sơ mi bị hỏng, không gài lại được nên chỉ có thể choàng lại, trực tiếp lấy áo lông xù tròng lên.

Có người gõ cửa, Nguyên Sơ cũng cảm thấy lúng túng, đem T shirt đang nằm trên sàn nhà mặc lại, vừa mở cửa vừa mặc vào. Cửa mở, y thấy người ngoài cửa, cả người không thể động đậy.

Hạng Tri Lam nhìn Nguyên Sơ tóc tai lộn xộn, còn tưởng rằng y mới vừa ngủ dậy, mãi đến khi nhìn thấy có một người khác ở phòng khách, xung quanh bừa bộn, đặc biệt là trên ghế sô pha.

Nguyên Sơ mím môi, cảm thấy huyết dịch lưu thông lại, tay chân khôi phục tri giác, y cố gắng lạnh nhạt hỏi: “Hạng tiên sinh tới đây làm gì?”Hạng Tri Lam chăm chú nhìn môi Nguyên Sơ, bởi vì khi nãy có hôn môi và vuốt nhẹ, nên đôi môi đặc biệt đỏ bừng. “Bạn trai ngươi?” Hạng Tri Lam vốn định cười một chút, dùng giọng trêu chọc để nói, kết quả nói ra như từng chữ ken két lọt vào trong tai, đông cứng lại lạnh lùng, phảng phất sự khắc chế phẫn uất, cũng như là chất vấn. Đã như vậy, Hạng Tri Lam còn hỏi thêm một câu: “Chẳng phải ngươi nói không thích nam nhân sao?”

Bị hỏi như vậy, viền mắt Nguyên Sơ đột nhiên hơi ửng hồng, y né tránh ánh mắt của Hạng Tri Lam, thấp giọng nói: “Ban đầu thì không thích.”

Hạ Kha Hàng thu dọn phần của mình xong, thấy bầu không khí của hai người trước cửa sai sai, đặc biệt là ánh mắt của Hạng Tri Lam không hữu hảo cho mấy. Hạ Kha Hàng cầm đồ đạc của mình đi ra, nói: “Nguyên ca, vậy tôi đi về trước.”

“Ừm, đi đường cẩn thận.” Nguyên Sơ gật đầu, nghĩ thầm, e rằng sau này Hạ Kha Hàng sẽ không trở lại.

“Không mời ta vào nhà ngồi một lát sao?”

Vừa vào cửa, Hạng Tri Lam đảo ánh mắt nhìn quanh, thì thấy bàn ăn chỉ còn canh thừa thịt nguội. Hắn nhớ lúc trước, Trình Tiểu Chanh nghĩ kế cho hắn, bảo đi đến nhà Nguyên Sơ nói thấy có phát sóng trực tiếp, đến quỵt cơm là được, lúc đó hắn không nhịn được cười lạnh, không mới mẻ chút nào. Lại nhìn vào ghế sô pha ngổn ngang, hắn cũng không còn tâm tình. Hạng Tri Lam bỗng nhiên quay người, ngăn Nguyên Sơ đóng cửa, nói: “Ta nhớ ra còn có việc, đi trước.”

Nguyên Sơ nhìn bóng lưng Hạng Tri Lam rời đi trong hành lang, âm thanh giày da tiếp xúc mặt sàn vang vọng nho nhỏ trong không gian, chuyển qua chỗ rẽ, chờ giây lát, thang máy mở, Nguyên Sơ mới đóng cửa lại. Y đứng dựa lưng vào cửa bình tĩnh lại, y thở dài, nghĩ thầm, nỗ lực cứ như vậy uỗng phí.

Chương 30: Trước năm mới 2

Hôm nay đã là hai mươi chín tết, Nguyên Sơ phát sóng trực tiếp như thường lệ, chỉ là ngày hôm nay không làm đồ ăn mà là trò chuyện với mọi người, y cười nói: “Hôm nay là lần cuối cùng phát sóng trực tiếp trong năm nay. Mọi người muốn xem cái gì?” Cuối cùng có người hỏi y, có phải là dự định “nuôi” tóc tai. Nguyên Sơ mò ra sau đầu, nói: “Không có, bởi vì lúc trước đóng phim, gần đây lại lười vận động, vẫn chưa kịp đi cắt.” Đan Mạc liền trở nên hưng phấn, giựt dây Nguyên Sơ đi cắt tóc, không thì qua năm, tháng giêng không được cắt. Nguyên Sơ sửng sốt một chút, “Tại sao không thể cái cắt?” Đan Mạc nhanh miệng giải thích, y mới thấy buồn cười, “Tôi không có cậu.” (Theo nhiều khu vực “mê tín” ở Trung Quốc, người ta tin rằng nếu một người đi hớt tóc trong tháng giêng âm lịch thì cậu của người này sẽ chết.)

Nhưng thôi, Nguyên Sơ vẫn là thay đổi y phục, đeo tai nghe vào, lấy điện thoại di động ra cửa.

Căn hộ này thuê được mấy tháng, nhưng y ít khi nào ra khỏi cửa. Cũng may là tìm cửa hiệu cắt tóc cũng không khó lắm, nơi này gần một con đường, các loại cửa hàng khác cũng đều có, lần trước đi chợ thực phẩm cũng là ở con đường này. Nguyên Sơ lấy điện thoại di động ra, vừa đi chậm rãi vừa xem, sau hai mươi phút, quẹo vào một cửa hiệu cắt tóc nhỏ, cũ kĩ.

Trước tiên gội đầu, Nguyên Sơ đem điện thoại di động đối trần nhà, vừa gội đầu vừa cùng tiểu ca trong cửa hiệu trò chuyện. Tiểu ca khen y đẹp trai, hỏi y làm nghề gì, Nguyên Sơ nói đại vài câu, y không nhìn thấy Đan Mạc, nhưng biết chắc tên đó đang cười mỉnh. Gội đầu xong, đến trước gương bắt đầu cắt tóc, Nguyên Sơ đem điện thoại di động đặt trước gương, đối diện mình, vẫy tay chào hỏi những người ái mộ, “Này, tôi quay lại rồi đây.”

Bởi vì phát sóng trực tiếp nên Nguyên Sơ tăng một lượng fan không nhỏ. Không ít người khen y đáng yêu, suất khí, chân thực, gần gũi. Cũng nói hình tượng Nguyên Sơ khác hẳn trong bát quái nói, y chỉ là một nam nhân thanh thuần. Có người vì vậy mà đi tìm hiểu tác phẩm truyền hình trước đây của Nguyên Sơ, điên cuồng tán dương kỹ năng diễn xuất của y, có người còn than thở sao gặp y quá muộn.

Nguyên Sơ nhắm mắt lại, bên tai là tiếng vang răng rắc răng rắc của kéo, tóc rơi xuống nhẹ nhàng lướt qua gò má của y.

Tóc tai gọn gàng, Nguyên Sơ ra quầy thanh toán, trước khi rời khỏi còn cùng tiểu ca trong cửa hiệu cười một cái hẹn gặp lại. Vừa ra khỏi cửa, thì đụng phải Hạng Tri Lam. Nguyên Sơ còn đang lưu lại nụ cười khi nãy tại khóe miệng, vừa thấy rõ được người trước mặt, tức khắc, nụ cười phai nhạt xuống. Nguyên Sơ lấy lại sự bình tĩnh, cong cong môi, nhìn điện thoại di động nói, “Có một bằng hữu tới tìm tôi, ngày hôm nay phát sóng tới đây đi kết thúc, sang năm sẽ bù cho mọi người.” Nguyên Sơ nhanh chóng kết thúc phát sóng trực tiếp, đem điện thoại di động và tai nghe bỏ vào trong túi, giả bộ thoải mái, “Hạng tiên sinh.”

“Mời ngươi ăn cơm, lên xe.”

Nguyên Sơ bị Hạng Tri Lam kéo đến bị lảo đảo, y kháng cự lại, hỏi: “Tại sao?”

Hạng Tri Lam đem y nhét vào trong xe, không trả lời, lái xe đi tới đại lộ, mới nói: “Muốn ăn cái gì?”

Nguyên Sơ hỏi lần thứ hai: “Vì điều gì?”

“Mẹ ta cùng bạn của bà ấy đi du lịch, năm nay ta ăn tết một mình, ngươi thì sao? Ta biết ở thành bắc có một ôn tuyền sơn trang (khu nghỉ dưỡng có suối nước nóng) rất được, ta đã đặt trước gian phòng.”

“Tại sao… nói với ta những thứ này?”

Hạng Tri Lam đột nhiên thắng xe lại. Nguyên Sơ hoảng hốt, theo bản năng thầm nghĩ áy náy, lại nghe thấy Hạng Tri Lam cứng rắn nói hỏi hắn: “Chưa ăn sáng?”
Do dự một chút, Nguyên Sơ gật đầu.

“Xuống xe.”

Sau khi ngồi xuống, Hạng Tri Lam đem thực đơn đưa cho Nguyên Sơ. Y căn bản không có tâm tình ăn uống, y làm bộ nhìn một chút, vẫn là không nhịn được, nói: “Hạng tiên sinh, ta còn phải…”

Hạng Tri Lam cắt ngang lời y, “Ngươi định kỳ vẫn đi đến phòng cố vấn tâm lý?”

“À” Nguyên Sơ như là thở phào nhẹ nhõm, y thậm chí còn cười, “Tôi làm nghề này, mọi thời khắc đều phơi bài trước ánh mắt của đại chúng, có nhiều áp lực trong lòng thì cũng rất bình thường.”

“Bình thường? Lúc ngươi bên cạnh ta, không có làm tâm lý trị liệu.”

Nguyên Sơ trầm mặc, từ từ nói: “Vào lúc ấy, Hạng tiên sinh hẳn là không quan tâm quá nhiều đến cuộc sống riêng của tôi đi?”

“Ta bao dưỡng tình nhân, dù sao cũng có chút để ý, nếu không làm sao biết người đó có làm loạn hay không, có sạch sẽ hay không.”
Nguyên Sơ nhìn Hạng Tri Lam, không biết có phải ánh đèn là duyên cớ hay không, trong mắt Nguyên Sơ giống như là muốn tràn ra nước mắt, tràn đầy bi thương, thế nhưng khi Hạng Tri Lam nhìn sang, Nguyên Sơ lại cười, “Hạng tiên sinh xin yên tâm, tôi luôn tuân thủ từng quy định bên trong hợp đồng.”

Hạng Tri Lam nhìn chằm chằm Nguyên Sơ, muốn nói, chúng ta nói chuyện yêu đương đi, ta có thể là thật sự thích ngươi. Là ta quá sơ suất, nhiều năm như vậy, sớm quên mất động lòng và yêu thích là bộ dạng gì, cho nên phản ứng chậm chạp không kịp đáp lại tình cảm của ngươi. Thời điểm ngươi ở bên cạnh ta, ta vẫn hoài niệm tình yêu thuở thiếu niên thuần chất trong sạch, tờ giấy hợp đồng kia đã che mắt mối quan hệ của chúng ta, khiến chúng ta không thấy rõ chân tâm của nhau. Ta luôn cho rằng ta đối với ngươi chỉ như đối với một món đồ chơi ngoan ngoãn để thoả mãn, hoặc chỉ là dã tâm thưởng thức diễn viên, cũng có thể chỉ là truy tìm giấc mộng ngày trước. Nhưng ta chưa bao giờ nghĩ tới, là ta đối với ngươi —— ngươi, Nguyên Sơ, là người ta yêu. Mà có lẽ khi đó có nghĩ tới, cũng sẽ bị hắn phủi sạch từng chữ – từng chữ biến mất. Liệu bây giờ nói ra Nguyên Sơ có tin hay không?. Nếu đổi lại hắn, liệu sẽ tin tưởng người từng đẩy mình ra, thậm chí trước đây còn cùng người yêu cũ dây dưa không rõ không? Chân tâm hiếm thấy nhất, cũng khó chứng minh nhất. Vì vậy Hạng Tri Lam tâm tư bách chuyển thiên hồi (tâm tư rối loạn), cuối cùng lại làm ra bộ dạng lạnh lùng vô tình, vào lúc này, hắn cảm thấy chắc chắn nhất, phương pháp đem Nguyên Sơ trở lại bên người mình lần nữa, hắn nói: “Chúng ta ký hợp đồng lại đi.”

Nguyên Sơ nhìn Hạng Tri Lam, nhẹ giọng nói: “Nhưng tôi hiện tại đã không muốn diễn trò nữa.”

Hạng Tri Lam cảm thấy buồn bực, hắn một chút giá trị lợi dụng cũng không còn? Hắn còn có thể làm gì? Nếu như Nguyên Sơ thích hắn, tại sao không thể thuận ý đáp ứng hắn? Giận quá mất khôn. Hắn ý thức được, câu nói kia có lẽ làm cho Nguyên Sơ hiểu lầm. Nhưng hắn không nhịn được nghĩ đến hình ảnh hôm trước tại nhà Nguyên Sơ, tâm tình bỗng nhiên khó chịu, có lẽ còn có rất nhiều cảm xúc phức tạp, hắn trong lúc nhất thời mất lý trí, phiền loạn làm hắn không biết lựa lời mà nói: “Hạ Kha Hàng có biết chuyện ngươi bị bao dưỡng không?”

Nguyên Sơ kinh ngạc, “Cậu ta tại sao phải biết?”

“Ngươi không phải cùng cậu ta ——” Hạng Tri Lam bỗng nhiên ý thức được cái gì, nói: “Các ngươi không có bên nhau? Vậy tại sao ngày hôm qua… Các ngươi …”

Nguyên Sơ cảm thấy quá mệt mỏi rồi, y giải thích: “Không có. Chúng tôi chỉ là… Chúng tôi không có phát sinh quan hệ.” Hạng Tri Lam còn muốn nói điều gì, Nguyên Sơ liền đứng dậy ngắt lời: “Xin lỗi, Hạng tiên sinh, tôi muốn trở về.”

“Nguyên Sơ!”

“Hạng tiên sinh, nếu như không có chuyện gì quan trọng, ngài có thể đừng đến quấy rầy tôi không? Như thế rất dễ hiểu lầm. Hơn nữa ngài nên đuổi theo mối tình đầu của mình thì hơn, nhiều năm như vậy, ngài không phải vẫn đang chờ người đó sao? Hạng tiên sinh khi đó tìm tôi, không phải cũng bởi vì tôi và người đó có vài nét tương tự sao? Bây giờ chính quy trở về, ngài hà tất níu kéo không buông đạo văn như tôi?”

Nguyên Sơ đặt thực đơn xuống, quay người muốn rời đi. Hạng Tri Lam hỏi y: “Khiến ai hiểu lầm?”

“Khiến tôi hiểu lầm.” Nguyên Sơ nói lời này, tiếng nói quá nhẹ, nhưng hơi khàn khàn, Hạng Tri Lam tưởng chính mình ảo giác, hắn đứng lên tiến lại gần xoay vai Nguyên Sơ đối mặt với hắn, xác nhận một chút, Nguyên Sơ đột nhiên cùng Hạng Tri Lam đối diện, chưa kịp quay mặt đi.

Hạng Tri Lam nhìn thấy Nguyên Sơ rơi nước mắt.

Trái tim của hắn như co rút từng hồi, hắn theo bản năng trái tim, ôm lấy Nguyên Sơ, tiến lên phía trước hôn đôi mắt ướt đẫm của y, mềm nhẹ, trân trọng, trìu mến. Cái hôn này như thay những lời Hạng Tri Lam muốn nói với Nguyên Sơ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau