CHỈ CÓ HOA HỒNG MỚI NỞ RỘ NHƯ MỘT ĐÓA HỒNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chỉ có hoa hồng mới nở rộ như một đóa hồng - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Bạch nguyệt quang II (1)

Hạng Tri Lam đi rồi, Du Tiến Chu sững sờ một lát, ăn tiếp cũng không được, đi cũng hiện ra chật vật. Trong tay vẫn đang cầm bó hoa, cuối cùng vẫn là xuống lầu đón xe, đi tới địa chỉ viết trên thẻ.

Căn nhà bố trí rất được, không gian cũng rất lớn. Du Tiến Chu đem mỗi cái gian phòng đều nhìn qua một lần, khó giải thích được nghĩ đến khoảng thời gian đại học bọn họ ở cùng nhau trong căn phòng trọ nhỏ. Du Tiến Chu bỗng nhiên lòng chua xót mà nghĩ đến, lúc mình đi, đã để lại rất nhiều đồ vật tại căn phòng đó, mọi thứ đều không mang đi, không biết Hạng Tri Lam có phải là đem chúng ném hết rồi hay không. Du Tiến Chu đem bó hoa đặt trên khay trà, hướng trên ghế salon ngồi xuống, cả người có loại cảm giác mất mát, không nhà để về.
Thời điểm Du Tiến Chu mới ra nước ngoài, không bỏ xuống được Hạng Tri Lam, mặc dù biết hắn sẽ trách mình, nhưng vẫn là cùng hắn duy trì liên lạc. Sau đó Du Tiến Chu bị mẹ phát hiện, dưới sự bất đắc dĩ, chỉ có thể tách ra. Sau đó bà ấy qua đời, Du Tiến Chu đi một chuyến tới Nam Cực, sau khi đến nơi kỳ thực cũng không tâm tư gì để chơi, ngay sau khi gửi tấm bưu thiếp về nước, liến quyết định phải trở về. Bọn họ lúc còn thiếu niên, đã từng rất ảo tưởng, muốn đi sa mạc, đi biển rộng, đi sông băng, đi ruộng lúa mạch mênh mông vô bờ, đi du lịch, đi chứng kiến tình yêu của bọn họ. Thế nhưng, tỉnh mộng lại quá nhanh.
Cảnh còn người mất. Du Tiến Chu nếm trải rõ rệt câu nói này, cảm nhận được một luồng sâu sắc sự bất đắc dĩ. Nối lại tiền duyên quá khó khăn. Thời điểm thiếu niên rung động, chân tình, yêu thích, thật giống như đã triệt để tiêu tan trong gió qua mười năm này, từng chút, từng chút một đều không thể một lần nữa nắm về. Du Tiến Chu từng đối Hạng Tri Lam nói: “Những năm này tôi rất nhớ cậu.” Du Tiến Chu đương nhiên rất muốn Hạng Tri Lam, chỉ là, muốn chính là Hạng Tri Lam của mười năm trước, mười ba năm trước, mười lăm năm trước. Mà bây giờ con người này, thành thục thận trọng, phong độ nhẹ nhàng, bận rộn đầu tất mặc tối, yêu đương đối với hắn dường như chỉ là thủ tục. Khi Hạng Tri Lam nói “Bởi vì mười năm trước tôi yêu cậu”, Du Tiến Chu liền rõ ràng, quả nhiên không thể hoàn hảo không chút tổn hại mà đoàn tụ.

Du Tiến Chu e rằng chính mình nhất thời kích động, ôm đầy vọng tưởng trở về nước, là sai.

Chương 17: Bạch nguyệt quang II (2)

Căn nhà kia Du Tiến Chu chỉ đi qua một lần đó.

Khá là ngầm hiểu ý nhau, sinh hoạt của Du Tiến Chu và Hạng Tri Lam đi vào giai đoạn như hai đường thẳng song song, thật giống như chỉ là bạn học phổ thông, giúp đỡ xong một cái, liền nhanh chóng trở lại quỹ đạo sinh hoạt của chính mình.

Mãi đến một ngày, Hạng Tri Lam gửi tin nhắn cho Du Tiến Chu, nói có chuyện cần phải gặp.

Đi thẳng vào vấn đề, Hạng Tri Lam nói: “Mẹ tôi hối thúc tôi tìm đối tượng, tôi suy tính rất lâu, vẫn cảm thấy, khắp mọi mặt mà nói, cậu thích hợp nhất.”

Du Tiến Chu sửng sốt tại chỗ, sau đó phản ứng lại, không biết nên tức giận hay nên cười. Du Tiến Chu cơ hồ nguyên văn hoàn trả: “Mười năm, cái gì cũng thay đổi, chỉ có vấn đề là không thay đổi. Vấn đề của chúng ta còn chưa giải quyết, yêu cũng nói chưa xong, cậu còn muốn tiến thêm một bước?” Thấy Hạng Tri Lam trầm mặc, Du Tiến Chu không nhịn được càng thêm hùng hổ doạ người, “Tôi thừa nhận, năm đó rất nhiều chuyện tôi xử lý đều không tốt, khiến cho cậu thương tâm, thế nhưng tôi không khổ sở sao? Tôi yêu thích cậu cũng không phải giả bộ, tôi lúc đó cũng là thật lòng thật dạ mà yêu cậu, tôi cũng rất khó vượt qua, thế nhưng mẹ tôi ——” Du Tiến Chu nghẹn ngào một chút, “Mẹ tôi không tốt, mẹ tôi nơi nào cũng không tốt, thế nhưng đối với tôi đều rất tốt, cực kỳ tốt, cậu biết không? Hoàn cảnh sinh hoạt lúc tôi còn nhỏ, tôi đã đề cập với cậu, mẹ là người che phong đậy vũ cho tôi, bà ấy là hậu thuẫn to lớn nhất của tôi, ngoại trừ chuyện này.” Ngoại trừ tính hướng, ngoại trừ tình yêu thiếu niên hoang đường này.
Hạng Tri Lam cơ hồ có chút trào phúng mà nói: “Cho nên hai chúng ta đều không sai? Vậy thì cái gì đã sai?” Hắn nhớ tới lời nói thành khẩn của mẹ mình, cho phép hắn tự cân nhắc đại sự cả đời, thậm chí lui một bước dài, nói, tìm cậu con trai đó trở về cũng không có chuyện gì. Mẹ hắn còn nói bóng gió nghe được tin tức Du Tiến Chu trở về, có chút không được tự nhiên nói: ” Đứa trẻ Tiểu Du kia cũng rất tốt, năm đó…” Mẹ hắn nói chưa hết, thở dài.

Năm đó chung quy vẫn là năm đó.

Du Tiến Chu trầm giọng nói: “Tôi về nước… Nhiều ít là tìm lại phần cảm tình trước kia của chúng ta trở về.”
Hạng Tri Lam trầm mặc. Tình cảm thời niên thiếu thật tuyệt đẹp, nhưng giờ khắc này thật buồn cười.

“Xin lỗi.”

Du Tiến Chu cơ hồ muốn bật cười, giữa hai người bọn họ, tận cùng chỉ còn lại câu xin lỗi.

Hai người tương đối không nói gì, nửa ngày, Hạng Tri Lam nói: “Tôi chỉ là có chút không cam lòng.”

Bọn họ đã từng tốt như vậy.

Chương 18: Bạch nguyệt quang II (3)

Vào ngày sinh nhật ba mươi ba tuổi của Hạng Tri Lam, Tôn Yến Ngữ đặc biệt tích cực rêu rao giúp hắn tổ chức. Sau đó lại làm chuyện đặc biệt ngu xuẩn: Tin tức phát khắp nơi. Dựa theo câu chuyện Tôn Yến Ngữ vô cùng đau đầu mà thuật lại, lúc đó đang ở trên weibo lựa chọn danh sách mời, tâm lý hoạt động là như thế này, cái này là bạn học cấp ba quan hệ không tệ, cái này là người quen của Hạng Tri Lam, cái này là lần trước còn ăn cơm chung… Vì vậy ngay sau đó liền đem Du Tiến Chu vào danh sách mời. Sau đó ý thức được chính mình đã phạm sai lầm, Tôn Yến Ngữ vội vàng báo cho Hạng Tri Lam một tiếng, chỉ sợ vào lúc đó tình cảnh trở nên lúng túng. Hạng Tri Lam nói không có chuyện gì.

Lần này tụ hội ngoại trừ bạn bè sau khi tốt nghiệp, bạn học cấp ba, bạn học thời đại học, còn có mấy người bạn trong lĩnh vực kinh doanh quan hệ khá tốt của Hạng Tri Lam. Nam nữ đều có. Hạng Tri Lam cho địa chỉ là một câu lạc bộ (Clubhouse) tư nhân, hắn bao một gian phòng khách rộng lớn, chuẩn bị một ít rượu, mang tính tượng trưng tụ họp một chút liền rời đi, dù sao nếu như không phải Tôn Yến Ngữ nhắc, Hạng Tri Lam căn bản không nhớ tới sinh nhật mình. Thời điểm còn thiếu niên cảm thấy hai mươi tuổi là điều rất xa xôi, bây giờ chớp mắt một cái, đã là ba mươi ba tuổi, trở thành một nam nhân trung niên. Hạng Tri Lam ở bên ngoài phòng khách rút một điếu thuốc, thở dài, đợi người đến.

Lúc Du Tiến Chu nhận được tin từ Tôn Yến Ngữ, nháy mắt run lên. Chốc lát, mới mím mím môi, như không có chuyện gì xảy ra mà trả lời: “Được.”

Sau lần nói chuyện kia, quan hệ hai người liền khôi phục trạng thái lúng ta lúng túng. Hạng Tri Lam nói hắn không cam lòng, Du Tiến Chu cũng không phải là người có lỗi. Du Tiến Chu tại bên ngoài phòng khách đụng phải Hạng Tri Lam, Hạng Tri Lam đang cùng bạn bè lâu ngày xa cách nhẹ nhàng đụng vai chào hỏi, rồi chỉ hướng đi vào bên trong, quay đầu lại nhìn thấy Du Tiến Chu, cũng cười cười chào một tiếng “Đến.”

Du Tiến Chu cũng cười: “Tôi còn tưởng rằng cậu không hy vọng tôi tới.” Du Tiến Chu đưa lễ vật lên, một cái hộp nhỏ ở bên trong được tỉ mỉ đóng gói.

Hạng Tri Lam: “Cậu là người duy nhất mà tôi đường hoàng nói chuyện yêu đương.” Cái xưng hô thân mật thời thiếu niên tại đầu lưỡi hắn lưỡng lự vài vòng, rốt cục vẫn là không có nói ra, hắn chỉ có thể cười một cái nói, “Nói chung, hoan nghênh.”

Du Tiến Chu tiến lên nhẹ nhàng ôm hắn, sau đó đi vào bên trong phòng khách.

Người tới không nhiều, quan hệ tốt nhưng không hẳn mỗi người đều rảnh rỗi, sau khi ngồi xuống, phục vụ đem rượu cùng món ăn bày lên. Hạng Tri Lam có chút buồn phiền. Cảnh tượng bữa tiệc ăn uống linh đình này thật giống như biến thành một buổi xã giao. Luc này Tôn Yến Ngữ còn chuẩn bị một cái bánh kem ba tầng, đủ màu sắc, bên trên còn cắm đầy cây nến, Hạng Tri Lam dở khóc dở cười. Cuối cùng cái bánh này cũng không động tới nhiều. Ăn uống được một lúc, Tôn Yến Ngữ như là có chút say rồi, cầm ly rượu lên, nói muốn mời Hạng Tri Lam một ly.

“Lão Hạng, chúng ta làm bạn bè nhiều năm, ta phi thường cảm ơn ngươi, nếu như không phải ngươi, ta sẽ không biết tới rượu, sẽ không mở nổi cái quán bar kia, ta cũng sẽ không gặp được Dung Dung. Ta biết, ta kiên quyết tổ chức tiệc sinh nhật này cho ngươi, trong lòng ngươi không hẳn nguyện ý, thế nhưng!” Tôn Yến Ngữ đem ly rượu trong tay uống cạn, “Anh đây sau này sẽ là đàn ông có gia đình, các loại tiệc rượu như thế này e rằng sẽ thiếu đi một người, sau này ta còn phải trải qua những ngày tháng cùng vợ con. Hạng lão bản, ta hôm nay mượn gió xuân của ngài, cáo biệt năm tháng độc thân của ta một chút. Chớ trách chớ trách.”

Hạng Tri Lam cũng nâng ly rượu lên, cười nói: “Vậy ta chỉ có thể chúc các ngươi trăm năm hảo hợp a.”

Tôn Yến Ngữ cười hắc hắc một tiếng. Hạng Tri Lam uống cạn rượu trong ly, lại nhìn về phía Tôn Yến Ngữ, phát hiện nụ cười trên mặt Tôn Yến Ngữ như là cứng lại, vặn vẹo thành một vẻ phức tạp. Tôn Yến Ngữ nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của Hạng Tri Lam, lắp bắp hô một câu: “Lão, lão Hạng, kia, cậu ta làm sao… Đến?”

Hạng Tri Lam bỗng nhiên quay đầu, ở cửa phòng khách là Nguyên Sơ, đã lâu không gặp, y gầy đi không ít, cả người lộ ra một luồng trạng thái tái nhợt cùng mệt mỏi, trong tay y mang theo một cái túi giấy, nhìn qua mặt bàn liền biết tiệc rượu đã gần kết thúc, nhìn lại thấy mọi người cũng đang nhìn thần sắc của mình, y cũng hơi có chút mờ mịt.

Hạng Tri Lam theo bản năng quay đầu lại liếc nhìn Du Tiến Chu. Bề ngoài xem ra không có chuyện gì, nhưng vừa nhìn, Du Tiến Chu liền ý thức được sự tình có điểm không đúng.

Nguyên Sơ đem lễ vật để xuống, cúi đầu lấy điện thoại di động ra, chuyển đến phần hộp thư có thiệp mời, trước tiên nhìn Hạng Tri Lam một chút, lại nhìn Tôn Yến Ngữ một chút: “Không phải là các ngươi gửi ta?” Trong những người có mặt ở đây, y cũng chỉ biết có hai người này. Nguyên Sơ thậm chí không chú ý tới trong đám người đang ngồi ở đây có Du Tiến Chu.

Tôn Yến Ngữ liên lạc không ít người, cuối cùng xác định thời gian địa điểm, bởi vì là câu lạc bộ tư nhân, nên khi mời, Tôn Yến Ngữ thông qua hộp thoại tin nhắn gửi hàng loạt thiệp mời cho mỗi người, chủ yếu chỉ là đảm bảo cho mọi người có thể đi vào câu lạc bộ mà thôi. Hạng Tri Lam nhìn về phía Tôn Yến Ngữ, Tôn Yến Ngữ mặt sấp khóc, hận không thể tại chỗ tuyên thề chính mình tuyệt đối không gửi thiệp cho Nguyên Sơ.
Đêm đó tại quán bar Nguyên Sơ ngất đi, Hạng Tri Lam cùng Tôn Yến Ngữ đem y đưa đến bệnh viện gần đó, sau đó hắn bảo Tôn Yến Ngữ gọi điện thoại cho trợ lý của Nguyên Sơ, rồi để Tôn Yến Ngữ ở đây chờ người đến. Đêm đó Hạng Tri Lam cũng hướng Tôn Yến Ngữ giải thích rõ quan hệ giữa hắn và Nguyên Sơ, còn nói rõ, quãng thời gian trước đoạn này quan hệ đã kết thúc, nếu như vô tình gặp phải Du Tiến Chu, chớ nói lung tung.

Nguyên Sơ thấy hai người đều không lên tiếng, chỉ cảm thấy buồn cười, nhẹ giọng nói: “Khả năng là nhầm lẫn, bất quá nếu tôi đã đến, lễ vật liền để nơi này. Xin lỗi, quấy rối mọi người.” Nguyên Sơ quay người rời đi, Hạng Tri Lam động tác so với đầu óc nhanh hơn, đầu tiên là phát ra một tiếng “Nguyên Sơ”, nữa là kéo y lại. Thời điểm nắm chặt cổ tay lạnh lẽo của y, Hạng Tri Lam mới thanh tỉnh lại, hắn nhìn Nguyên Sơ, muốn nói cứ ngồi xuống cùng ăn tiệc, lại chợt nghe trên bàn rượu phía sau truyền đến giọng trò chuyện cùng cười khẽ, “Nguyên Sơ? Kia thật là Nguyên Sơ?” “Ta đã nói nhìn quen mắt, diễn viên a…” “Trên internet nói cậu ta là… Có thật không?”

Nguyên Sơ rũ mắt, cong cong môi, liền nói lại một lần: “Xin lỗi, quấy rầy. Tôi, tôi đi trước.”

Hạng Tri Lam cũng bật thốt lên một câu xin lỗi. Nguyên Sơ ngẩng đầu nhìn hắn một cái, sau đó nhanh chóng liền cúi đầu, nói: “Không có chuyện gì, thiệp mời có thể là có người đùa dai đi.” Nguyên Sơ đẩy tay Hạng Tri Lam ra, liền cười cười với hắn, gần như có chút vội vàng mà lùi về sau, sau đó rời khỏi. Hạng Tri Lam khó giải thích được mà hoảng hốt, luôn cảm thấy tình trạng của y không đúng, đuổi theo y hai bước, có người cùng hắn đi ra. Hắn quay đầu lại, nhìn thấy Du Tiến Chu trầm mặt, hỏi hắn: “Cậu ta với cậu là quan hệ gì?”

Du Tiến Chu nghĩ thầm, quả nhiên lăn lộn trong vòng giải trí chính là không đáng tin, mẹ cậu ta còn muốn kết thân, không chừng sẽ làm hại em gái của mình!

Nhìn thấy Hạng Tri Lam một mặt do dự, tâm Du Tiến Chu nguội lạnh đi nửa phần, quan hệ này quả nhiên là không minh bạch. Du Tiến Chu nói: “Cậu nói thật với tôi.” Du Tiến Chu không ngại Hạng Tri Lam cùng người khác nói chuyện yêu đương, dù sao cả hai tách ra cũng đã lâu như vậy, điều này hoàn toàn có thể hiểu được, nhưng điều bản thân Du Tiến Chu sợ nhất chính là Hạng Tri Lam là loại người kia.

Hạng Tri Lam nhìn sắc mặt Du Tiến Chu, biết mình nói ra thì mọi chuyện liền kết thúc. Thế nhưng không nói ra, đoạn quan hệ này cũng để lại vết nứt, Du Tiến Chu tra xét một chút, cũng có thể đoán được tám chín phần. Hạng Tri Lam chỉ có thể nhắm mắt lại, giọng khàn khàn, thừa nhận: “Tôi…bao dưỡng cậu ta. Nhưng đoạn quan hệ này đã sớm kết thúc!”

Du Tiến Chu viền mắt đỏ chót, tới tóm chặt cổ áo của Hạng Tri Lam, “Thao! Con mẹ ngươi Hạng Tri Lam!”

“Cậu hãy nghe tôi nói, ” Vào lúc này, tên gọi thân mật thời thiếu niên liền như vậy hốt hoảng nói ra, “Tiểu Chu, tôi chỉ là không có cách nào cùng người khác nói đến chuyện tình cảm, cậu biết, tôi…”
Du Tiến Chu một quyền đánh tới, hốc mắt bắt đầu dâng lên cỗ chua xót, “Ta có hay không từng nói với ngươi, ta ghét nhất là nói như vậy! Ta có hay không từng nói với ngươi, mẹ ta ——” Du Tiến Chu nghẹn ngào, nói không được, chỉ cảm thấy tất cả toàn bộ đều sụp đổ. “Hạng Tri Lam, con mẹ nó, ngươi là cái loại tra nam ngu ngốc, cút đi!” Du Tiến Chu buông tay ra, lau nước mắt, sửa lại cổ áo một chút.

“Du Tiến Chu!”

Du Tiến Chu quay đầu lại, thần sắc lạnh lùng, “Ngươi biết rõ đây là ranh gới cuối cùng của ta. Mười năm, tình cảm giữa chúng ta vốn còn dư lại không có bao nhiêu, ngươi còn làm ra chuyện như vậy, ngươi cảm thấy chúng ta còn có thể sao? Một chút khả năng cũng không có.”

Mẹ của Du Tiến Chu lúc còn là sinh viên, bởi vì trong nhà khốn cùng, rõ ràng có năng lực du học nước ngoài, đến một trường đại học tốt, nhưng bởi vì thiếu hụt tài chính, bất đắc dĩ, bán đứng chính mình. Nam nhân kia đối với bà ấy rất tốt, lúc đó thiếu nữ ngây thơ, trong lúc vô ý lại rơi vào bể tình. Sau đó bị vứt bỏ, cũng chỉ đổi lấy lại một câu, người yêu chân chính qua đời từ lâu, tâm lý đã sớm không chứa nổi người khác. Qua hai tháng, bà ấy phát hiện mình mang thai, cuối cùng đi tìm nam nhân kia, lại phát hiện nam nhân kia đang cùng người phụ nữ khác vui sướng tân hôn, họ là môn đăng hậu đối, cô dâu là một cô gái trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp. Bà ấy cuối cùng cũng không thể đi du học.

Du Tiến Chu sẽ không bao giờ quên khoảng thời gian khổ sở lúc còn nhỏ, ngày ngày bị ngườ khác cười nhạo; càng sẽ không quên lúc cấp ba, nam nhân kia phát hiện sự tồn tại của Du Tiến Chu, bởi vì vợ hắn ta không thể sinh đứa con trai nối dõi liền muốn Du Tiến Chu rời bỏ mẹ mình mà đi theo hắn ta, liền bắt ép Du Tiến Chu chuyển đến cái trường tư thục nổi tiếng. Càng trào phúng hơn chính là, vợ hắn ta lần thứ hai mang thai sau đó sinh được đứa con trai, thái độ nam nhân kia trong nháy mắt liền biến thành hờ hững.

Hạng Tri Lam ho khan hai tiếng: “Lúc đó, cậu âm thầm cắt đứt liên hệ, tôi thật sự là —— ”

“Con mẹ nó, đây là mượn cớ sao? Ngươi muốn trả thù ta, hà tất đi thương tổn một người khác?!”

Hạng Tri Lam giật mình.

“Cậu ta và mẹ của cậu không giống nhau…” Hạng Tri Lam muốn nói, hắn và Nguyên Sơ là giao dịch theo nhu cầu mỗi bên, bọn họ trước sau tuân thủ nghiêm ngặt khoảng cách, nhiều năm như vậy, hắn cũng không biết tên thật của Nguyên Sơ gọi là gì.

Du Tiến Chu cơ hồ tức giận nở nụ cười, “Ngươi là khờ thật hay là giả ngu, ngươi không nhìn ra được sao, ngươi không thấy được cậu ta ——” Du Tiến Chu ngữ khí có chút tĩnh táo lại nói tiếp, “Cậu ta thích ngươi.”

Một tên nhân viên phục vụ chạy tới nói: “Hạng tiên sinh, vị bằng hữu kia của ngài, tại cửa té xỉu.”

Du Tiến Chu gần như khiêu khích cười nói: “Mẹ ngươi không phải hối thúc ngươi tìm đối tượng sao? Ta thấy cậu ta vô cùng tốt.”

——- 

Phần này mình đổi cách xưng hô của Du Tiến Chu đối với Hạng Tri Lam, từ “tôi – cậu” đổi thành “ta – ngươi” là bởi vì lúc này Du Tiến Chu đang tức giận, giống như bình thường nói chuyện thì kiểu như bạn bè còn khi tức giận thì mày – tao.

Chương 19: Kim chủ III (1)

Tiểu Lưu vội vã chạy tới, gấp đến độ như con kiến trên chảo nóng. Một bên cùng Hạng Tri Lam nói cám ơn, một bên dò hỏi tình huống cụ thể ra sao. Chính là giữa hè, cả người tiểu Lưu đổ mồ hôi đến nỗi như là từ trong nước mới vớt ra, Tôn Yến Ngữ ở một bên nhìn, nghĩ thầm làm trợ lý minh tinh cũng thực sự không dễ dàng gì.

Hạng Tri Lam hỏi tiểu Lưu: “Nguyên Sơ đã bao lâu không ăn cơm thật ngon?”

Tiểu Lưu nói: “Từ lúc bộ phim “Bạch Lãng” khởi quay tới nay đều ăn không được nhiều… Chủ yếu là vì bảo trì hình tượng nhân vật hiệu quả.”

Hạng Tri Lam gật gật đầu, trong lòng phiền muộn, “Nếu ngươi đến rồi, vậy ngươi chú ý chăm nom cậu ta đi.” Nói xong liền gọi Tôn Yến Ngữ rời đi.

Tiểu Lưu bỗng nhiên gọi hắn lại: “Hạng tiên sinh.”

Hạng Tri Lam quay đầu lại nhìn.

“Nguyên ca trở nên như vậy, nguyên nhân không chỉ là không ăn cơm thật ngon.” Câu nói này nói xong, tiểu Lưu hít thở sâu một hơi, nghiêng đầu qua chỗ khác, không nhìn Hạng Tri Lam nữa.Trình Tiểu Chanh lại một lần nữa nhận được tin nhắn của ông chủ, là yêu cầu cô đem hết thảy tình hình gần đây của Nguyên Sơ tóm tắt lại một chút rồi gửi qua cho hắn. Cô nhanh chóng tra thông tin, dựa vào thời gian tóm tắt lại một lần lịch trình của Nguyên Sơ, nhìn thấy từ hai tuần lễ trước lời đồn đãi bắt đầu bạo phát rộng rãi, do dự hai giây, mặt cũng không đổi sắc mà thêm vào.

Lịch trình gần đây của Nguyên Sơ chủ yếu là quay bộ phim “Bạch Lãng”, y rất coi trọng bộ phim này, lúc đầu y cùng Hạng Tri Lam nói về bộ phim này, liền không e dè mà nói, muốn dùng bộ phim này để giành giải thưởng. Cũng bởi vậy, liền chủ động cùng biên kịch thảo luận ý hướng hợp tác, Nguyên Sơ đã bỏ ra rất nhiều công sức mới thuyết phục được Mẫn đạo diễn. Phía trước vẫn là bình thường, xuống một gạch đầu dòng, bên trong danh sách lịch quay bình thường, có chen vào một cái: Buổi tối ngày 22 tháng 7, đi tới quán bar “Gặp gỡ”, trưa hôm sau, từ bệnh viện cao cấp đi ra. Xem xuống chút nữa, ngày 26 tháng 7, toàn bộ truyền thông đăng tin: “Nguyên Sơ nửa đêm vào quán bar chơi ma túy? Ngày xưa là một ảnh đế, vì sao bây giờ lại sa đọa ra nông nỗi này?”. Ngày 27 tháng 7, công ty ra công văn thông cáo bác bỏ tin đồn. Công văn thông cáo, vừa đăng lên liền chiếm vị trí đầu trên bảng nhiệt sưu Ngày 29 tháng 7, tin bạo, cha của Nguyên Sơ là Kỷ Giai Vịnh, còn Nguyên Sơ tên thật là Kỷ Vinh Trạch. Ngày 31 tháng 7, bộ phim quay xong. Ngày 5 tháng 8, Nguyên Sơ tiếp nhận ghi hình cho chương trình “Gặp gỡ thần tượng” mà trước đây từng đùn đẩy vài lần. Ngày 7 tháng 8, Nguyên Sơ rất sớm đi ra cửa, bị người qua đường bắt gặp đang mua sắm tại quảng trường Vĩnh Hán, đến 9 giờ tối cùng ngày, Nguyên Sơ đi tới một câu lạc bộ tư nhân tên là “Tương Hoan”. Ngay đêm đó, truyền ra tin Nguyên Sơ đi tới câu lạc bộ tư nhân cũng là lần thứ hai té xỉu phải nằm viện, chơi ma túy, bị bao dưỡng, có hậu đài,..v…v.. Những tin đồn này, lần thứ hai làm cho ngôn luận xôn xao. Ngày 9 tháng 8 (hiện tại) sáng sớm, đã ra viện.

Mặt sau, Trình Tiểu Chanh còn tốt bụng kèm một đoạn tư liệu về Kỷ Giai Vịnh: 21 tuổi xuất đạo, sau một lần bạo hồng trở nên nổi tiếng, 27 tuổi, chơi ma túy, sau cưỡng dâm giết người tại chỗ bị bắt, gây nên tiếng vọng vô cùng lớn trong xã hội, bị phán tử hình. Căn cứ thời gian cùng tuổi tác suy tính, thời điểm sinh ra Nguyên Sơ là khi hắn ta 24 tuổi, hắn ta cùng với mẹ Nguyên Sơ tựa hồ chưa đăng ký kết hôn.
Cuộc đời của cha Nguyên Sơ tựa hồ là bằng cớ, suy đến khả năng Nguyên Sơ phạm vào tội tương tự.

Hạng Tri Lam cầm điện thoại di động ngẩn người. Hắn nhớ tới bộ dáng Nguyên Sơ ngày đó đứng ở cửa phòng khách, lại nghĩ tới Du Tiến Chu mắng câu “Tra nam” kia. Một lát sau, hắn gửi tin nhắn đến Trình Tiểu Chanh: “Đi tìm người điều tra.”

Ai đang làm hại Nguyên Sơ?

Gửi xong tin nhắn, hắn từ bên trong một đống lễ vật tìm được cái túi giấy đựng lễ vật của Nguyên Sơ, căn cứ vào tư liệu Tiểu Chanh vừa gửi đến, này rất có thể là Nguyên Sơ đi cả một ngày để chọn ra nó. Trong lúc mở lễ vật, Hạng Tri Lam nghĩ, Nguyên Sơ đến tột cùng ôm tâm tình gì, dưới tình huống như vậy còn đi chọn lễ vật cho mình?

Là một cái cà vạt. Màu xanh đen, chất liệu thượng hạng, thoạt nhìn có chút khiêm tốn, thậm chí mơ hồ có chút bình thường. Bất quá kiểu dáng vô cùng bắt mắt.

Hạng Tri Lam ngây ngẩn cả người. Hắn đem cà vạt nắm trong tay, trong tai đan xen câu nói của Du Tiến Chu “Cậu ta thích ngươi” cùng “Con mẹ nó, ngươi là cái loại tra nam ngu ngốc “. Ở cái tuổi hiện tại, Hạng Tri Lam rất ít thừa nhận sai lầm về sinh hoạt tình cảm, hắn cố chấp theo ý mình, ở trên cao nhìn xuống, không muốn dành quá nhiều sự chú ý cho người khác. Hạng Tri Lam trên thương trường chính là mạnh vì gạo, bạo vì tiền, nhưng lại mất đi thời thiếu niên cực kỳ quý giá, vì thế đối với tình cảm vô cùng nhạy cảm cùng quý trọng. Cho đến lúc này, hắn mới phát giác trái tim của chính mình có chút ê ẩm, khó chịu.

Chương 20: Kim chủ III (2)

Năm ngoái Nguyên Sơ bị hãm hại, chủ mưu sau lưng là một vị tiểu sinh đang “hot”. Vị tiểu sinh này cùng tuổi với Nguyên Sơ, năm đó Nguyên Sơ giành được giải ảnh đế, vô cùng đắc ý một trận. Nguyên Sơ lấy được vinh quang này, nó còn tượng trưng cho thắng lợi trong việc đối đầu với mẹ của y, hơn nữa, cũng mang ý nghĩa con đường y lựa chọn là chính xác, càng giống như chứng minh y có “chén cơm” này chính là thiên phú, cho nên Nguyên Sơ khi đó, không khỏi có chút lâng lâng. Sau khi giành được giải thưởng, y không để ý đến lời khuyên can của đạo diễn lúc đó, đi đóng một bộ phim truyền hình đề tài huyền huyễn võ hiệp đang “hot” lúc bấy giờ, đối phương đưa ra cát-xê rất cao, y diễn nam chủ, là phong lưu thiếu hiệp, mà nam nhị, chính là tiểu sinh đang “hot” bấy giờ. Khi đó Nguyên Sơ một thân ngạo khí, chính là một thiếu niên thành danh, dù sao cũng hơi không hiểu quy củ, đắc tội cũng không riêng vị nào, chỉ là vị nào thù dai, nhớ tới đặc biệt sâu đậm, đặc biệt lâu.

Năm ngoái, người môi giới của Nguyên Sơ là Lương Du vốn định giúp y đàm luận với một thương hiệu nổi tiếng trên thế giới để y có danh phận đại sứ quốc nội của thương hiệu. Mấy năm gần đây thương hiệu này vô cùng coi trọng doanh thu tiêu thụ của minh tinh ở quốc nội, đại sứ cũng mời ba, bốn vị, hai bên gặp nhau trong vòng giải trí đã lâu, điều kiện cũng đã thảo luận rõ ràng, sẽ dùng lưu lượng của Nguyên Sơ hiện tại để đem lại doanh thu tốt. Trùng hợp, đoàn đội của vị tiểu sinh kia cũng đang tiếp xúc với thương hiệu này, thường xuyên qua lại, hận cũ thêm thù mới, tiểu sinh kia vốn đã âm thầm ở trong bóng tối chăm chú nhìn Nguyên Sơ từ lâu, bây giờ chờ cơ hội đến, hận không thể đem y dồn vào chỗ chết. Hạng Tri Lam sau khi tìm hiểu ra nguồn gốc, sau lưng âm thầm khiếu nại với phía thương hiệu một phen. Hơn nữa cái bộ dạng hiện nay của Nguyên Sơ, đừng nói là “Tinh thần sa sút”, nói khó nghe hơn thì là “Hãm sâu vũng bùn”, thực sự vị tiểu sinh kia không cần vì muốn giẫm lên Nguyên Sơ mà tự hủy tương lai.

Trình Tiểu Chanh bên kia vẫn chưa tra được manh mối mấu chốt, thì dư luận trên internet lại bắt đầu bạo phát.

Bao dưỡng, hình ảnh, lịch trình, số tiền đầu tư cho tình nhân … Nói rõ từng chi tiết. Tên của Hạng Tri Lam, hình ảnh, gia đình, công ty, … cùng một số hạng mục liên quan ở bên ngoài, cũng bị đào lên không còn một mống. Cha Hạng Tri Lam từ lúc trẻ đã đứng ở đỉnh cao của giới kinh doanh bất động sản, sau đó để Hạng Tri Lam tiếp quản gia nghiệp, hắn liền đưa ánh mắt vào mạng lưới truyền thông, mà sau khi cùng Nguyên Sơ quen biết, sản nghiệp không khỏi cũng đặt một chân vào vòng giải trí. Quãng thời gian trước hắn đi “Gặp gỡ”, nói đùa với Tôn Yến Ngữ có mấy chục triệu hạng mục chờ hắn ra quyết định, ngược lại là thật sự có việc. Mà nhìn tin tức vừa tung ra trên internet, tâm Hạng Tri Lam liền chìm xuống. Rất nhanh, Trình Tiểu Chanh cũng minh bạch đoán được có người ở sau lưng giật dây. Những sự việc này, mục tiêu không phải là Nguyên Sơ, mà là Hạng Tri Lam.

Nguyên Sơ chính là bị hắn liên lụy.

“Lão bản, Walp bên kia nhắn lại, nói rất uyển chuyển, mà không kém phần ý tứ.”

Dư luận Internet đối với người làm ăn không có lực ảnh hưởng quá lớn, tuy rằng sẽ có khả năng ảnh hưởng đến một số hạng mục nhất thời, nhưng cũng chỉ là ảnh hưởng nhỏ, mà nói tới tài sản hùng hậu của Hạng Tri Lam mà nói, mấy chuyện này vẫn là không đủ trình độ thương tổn gân cốt đi. Đối phương hẳn là người bên trong hạng mục này, đối thủ cạnh tranh của hắn. Hạng Tri Lam cười nhạt, hắn nghĩ thầm, chỉ vì mấy chục triệu, người kia có cần phá huỷ tương lai của Nguyên Sơ không? Hoặc là nói, người kia căn bản không quan tâm?

Hắn cùng Trình Tiểu Chanh nói: “Tra được là ai, sau đó nói cho Walp bên kia. Bán cái công ty vẫn còn sạch sẽ kia.” Hắn phì cười một tiếng, buồn bực mà đẩy một đống văn kiện lớn trước mặt. Ngoài miệng nói chuyện có vẻ thoải mái, nhưng trên thực tế tâm tình của hắn không tốt chút nào.

Walp mới đầu là do một đôi tình nhân đại học cùng khởi nghiệp, ban đầu là lấy sinh hoạt trong trường chia sẻ cùng giao lưu làm chủ yếu, nhân tính bên ngoài đẹp đẽ, hấp dẫn không ít người ở ngoài trường, sau đó theo đuổi mạng lưới truyền thông, lưu lượng tràn vào một lượng rất lớn, lẽ ra phát triển không ngừng tới đỉnh cao, nhưng nhà gái đột nhiên phát hiện ra bị ung thư máu, mà công ty đang nhập vào nhiều công nghệ mới, đồng thời muốn thăng cấp lên một tầm cao hơn nữa, tất cả đều cần vốn lưu động để xoay chuyển. Dưới sự bất đắc dĩ, nhà trai chỉ có thể cấp tốc lựa chọn thay đổi việc phát triển công ty, toàn tâm toàn ý cùng người yêu đi qua cửa ải khó khăn. Ngoài Walp, các công ty lớn cũng rất hứng thú với công ty của Hạng Tri Lam, mọi người ra giá rất hào phóng, nhưng Hạng Tri Lam cảm thấy có hiềm nghi, hẳn là cùng tạo ra APP giống như bên công ty Âu Càng. Mặc dù muốn từ bỏ Walp, nhưng mục tiêu chủ yếu của Âu Càng là muốn độc quyền, bảo đảm địa vị vững vàng trong giới mạng lưới truyền thông. Vốn là có hy vọng với công ty của Hạng Tri Lam nhất… Thế nhưng, này đối người yêu chính là “Ái tình chí thượng” (tình yêu là trên hết), luôn kiên trì giữ vững chủ nghĩa lý tưởng, xem thường cuộc sống hỗn loạn, đùa bỡn lòng người, am hiểu quy tắc ngầm của các ông chủ lớn. Sự tình lần này vừa tung ra, đối phương liền xác nhận, nhanh chóng đem Hạng Tri Lam từ trong danh sách cạnh tranh đá ra ngoài. (tóm tắt: Walp nghĩ công ty Hạng Tri Lam là đối thủ của công ty mình nhưng qua chuyện Âu Càng hại Hạng Tri Lam, cùng ý định thâu tóm cả 2 công ty, vì thế Walp bắt tay với Hạng Tri Lam chống lại ý định của Âu Càng.)

Hiện tại chuyện phát triển thành ra như vậy, Hạng Tri Lam cũng không thể liên lạc với phóng viên xử lí, như vậy sẽ đồng nghĩa với việc giấu đầu lòi đuôi.

Phòng làm việc của Nguyên Sơ đã ra thông báo bác bỏ tin đồn. Thanh minh mọi chuyện, tên thật của Nguyên Sơ không phải là Kỷ Vinh Trạch gì đó, mà là Phương Nguyên Sơ. Bên trong bài thanh minh có đưa ra mấy nick weibo chửi Nguyên Sơ đến đặc biệt hung ác, thô tục, hết bài này đến bài khác cũng lần lượt công kích người nhà của Nguyên Sơ, đồng thời bài thanh minh cũng thể hiện việc bịa đặt tin đồn bôi đen hình tượng nghệ nhân, ít ngày nữa thì sẽ gửi đến phòng luật sư xử lí. Xem như là hướng dư luận trên internet phủ nhận lời đồn. Bất quá, không ít quần chúng ăn dưa ngầm hiểu ý, loại thủ đoạn này trong vòng giải trí vốn là thông thường sẽ nhân nhượng cho yên chuyện, bên trong bài thanh minh cũng không phủ nhận mối quan hệ của Nguyên Sơ và Hạng Tri Lam. Mà cho dù đã phủ nhận, nhưng Nguyên Sơ có thuần khiết hay không, vẫn còn phải dựa vào tâm của cư dân mạng.
Làm việc thì không thể sơ suất, Trình Tiểu Chanh sưu tập xong tư liệu, xác nhận là Âu Càng ở sau lưng gây nên, sau đó truyền tư liệu cho Walp, đối phương cũng bày tỏ lòng biết ơn. Mặc dù không có phần tài liệu này thì lòng tin của Walp đối với Âu Càng cũng rất nhỏ, cuối cùng, Walp bán cho một công ty lớn của nhà khác. Công ty lớn nhà này là lần đầu tham gia vào đầu tư cho mảng mạng lưới truyền thông, Walp giao cho bọn họ, ít nhất có thể đảm bảo đối phương sẽ toàn tâm toàn ý với nó, mà tai hại chính là, nếu như đưa vào hoạt động không đúng, huy hoàng của Walp rất có thể sẽ dừng lại ở đây, càng không nói đến chuyện trở thành mối uy hiếp với Âu Càng.

Dưới sự khống chế tốc độ cực cao nhờ quan hệ xã hội của Hạng Tri Lam, tin đồn trên Internet nhanh chóng bị dẹp loạn, hắn mua hết đám thuỷ quân đục nước béo cò ở trong đó, tăng cường đẩy những tác phẩm truyền hình mấy năm nay của Nguyên Sơ lên, cũng đem những tin tức tích cực đẩy lên một loạt “Kỹ năng diễn xuất bùng nổ”, “Ảnh đế trẻ tuổi nhất”, “Nghiêm túc trong những vai diễn”, “Có thể dựa vào mặt ăn cơm nhưng càng muốn dựa vào tài hoa hơn” những tin mấu chốt này đều dựa vào trên người Nguyên Sơ, đồng thời thả ra vài chi tiết nhỏ là có người có ý định cạnh tranh nên hắc nước bẩn, tận lực đem chiều gió dẫn dắt theo phương hướng “Nguyên Sơ cũng là người bị hại”.

Sau lần gặp mặt lúc quay “Bạch Lãng”, Hạng Tri Lam do dự mãi, vẫn là quyết định đi thăm dò phim trường lần nữa. Ít nhất, ở trước mặt Nguyên Sơ nói lời xin lỗi, dù sao cũng là hắn liên lụy y.

Thời điểm Hạng Tri Lam đến trường quay, “Bạch Lãng” ngày hôm nay muốn quay cảnh trong một căn phòng, cảnh này ở bên trong kịch bản là từ mộng cảnh chuyển đến hiện thực để so sánh. Trước tiên là đóng phân cảnh ở hiện thực, Nguyên Sơ đóng vai nhiếp ảnh gia Hàn Kiêu từ trên giường tỉnh lại, tóc tai bị mồ hôi làm cho ẩm ướt, phát hiện bản thân đang cương. Hạng Tri Lam nhìn ánh đèn ống kính xung quanh giường, Nguyên Sơ vén chăn bắt đầu rời giường, ống kính lại quay vào bộ vị mấu chốt (cái nơi đang cương),cả người hắn ngây ngẩn. Tổ quay phim di chuyển vị trí, Nguyên Sơ rốt cục phát hiện ra Hạng Tri Lam đến, y ngẩn ra, rồi nhẹ nhàng từ từ chớp mắt. Gương mặt Nguyên Sơ mới quay cảnh thức dậy, nên là tái nhợt không thể tin nổi, viền mắt có hơi đỏ lên, ảo não tóc tai rối loạn. Mà lúc nhìn thấy Hạng Tri Lam, y lại chỉ mím môi nhìn về phía hắn nhàn nhạt nở nụ cười. Sau đó tiếp tục tập trung vào quay phim.

Tiếp theo còn một phân cảnh phải quay trong phòng tắm. Cảnh quay này đạo diễn rất xem trọng, phỏng chừng tiêu chuẩn rất lớn, Hạng Tri Lam tránh làm cho chính mình ngột ngạt, liền đi ra ngoài hút vài điếu thuốc. Sắp đến buổi chiều, đạo diễn mới thả người cho nghỉ ngơi ăn cơm. Hạng Tri Lam vốn muốn mời Nguyên Sơ cùng đi ăn trưa, nhưng bị từ chối, Nguyên Sơ nói: “Đoàn phim bị tôi làm cho trễ nãi tiến độ, không thể lại gây thêm phiền phức.”

Vì vậy Hạng Tri Lam trơ mắt nhìn Nguyên Sơ lấy hai hộp cơm, tìm một góc cùng Hạ Kha Hàng – bạn diễn trong “Bạch Lãng” vừa ăn cơm vừa trao đổi kịch bản. *ghen chưa, ghen chưa, ghen chưa…*

Hạng Tri Lam không thể làm gì khác hơn là kêu người lại đây, bảo người nọ nhận diện Nguyên Sơ, khi nào Nguyên Sơ rãnh rỗi thì gọi điện thoại báo cho hắn biết. Công ty bởi vì sự tình của Walp, cho nên hết thảy kế hoạch trước đó cũng phải điều chỉnh lại một lần nữa, toàn bộ công ty phải tăng ca. Hai bên đều bận rộn từ sáng sớm cho tới khi trời tối mịt, Nguyên Sơ liên tục quay phim, Hạng Tri Lam thì không phải họp hội thì cũng là xem bản kế hoạch. Rốt cục, sau một tuần, Hạng Tri Lam tìm được cơ hội, mời Nguyên Sơ cùng ăn bữa tối. Trong bữa tiệc, hắn đem ngọn nguồn tin đồn trên internet nói ra, cũng trịnh trọng nói lời xin lỗi, Nguyên Sơ hơi rối, nói một câu: “Tôi biết rồi.”“Ngươi biết?”

“Ân, tôi có… một người bạn, đã nói với tôi.”

Cả hai cùng trầm mặc. Hạng Tri Lam vắt hết óc tìm đề tài để nói, Nguyên Sơ bỗng nhiên đặt đũa xuống, nói: “Tôi ăn xong rồi, thời gian không còn sớm, tôi muốn về sớm một chút để nghỉ ngơi, sáng mai còn có vài cảnh quay.”

Hạng Tri Lam nhìn vào bàn ăn, không biết Nguyên Sơ ăn được bao nhiêu miếng mà đã nói ăn xong, “Ngươi đã gầy đến như vậy, còn giảm cân?”

Nguyên Sơ sửng sốt một chút, xin lỗi cười cười, “Xin lỗi, gần đây…không có khẩu vị gì, không phải cố ý không ăn.”

Hạng Tri Lam cũng để đũa xuống, nói: “Vậy ta đưa ngươi về.”

“Không cần.” Thấy Hạng Tri Lam sắc mặt không tốt, Nguyên Sơ ôn tồn mà nói bổ sung: “Nơi này cách tửu điếm không xa.”

Hạng Tri Lam kiên trì muốn đưa, Nguyên Sơ cũng không từ chối nữa, hai người trầm mặc đi tới tửu điếm, Hạng Tri Lam đưa y vào căn phòng lớn của tửu điếm, đang muốn nói lời tạm biệt với y, dư quang khóe mắt liền liếc đến chiếc ghế sô pha lớn trong phòng, Du Tiến Chu đang ngồi. Nguyên Sơ cũng nhìn thấy, hơi kinh ngạc, “Du tiên sinh, sao anh lại tới đây?”

Du Tiến Chu mỉm cười đứng dậy, nói: “Đã lâu không gặp, có chút chuyện liên quan đến em gái tôi, muốn tìm cậu tán gẫu một chút.”

Du Tiến Chu liếc mắt một cái đều không nhìn đến Hạng Tri Lam.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau