CHỈ CÓ HOA HỒNG MỚI NỞ RỘ NHƯ MỘT ĐÓA HỒNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Chỉ có hoa hồng mới nở rộ như một đóa hồng - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Kim chủ I

Bốn năm trước, Hạng Tri Lam có bao dưỡng một tiểu tình nhân.

Tiểu tình nhân tên gọi là Nguyên Sơ, lúc mười sáu tuổi đã bắt đầu sự nghiệp diễn xuất, chỉ với bộ phim đầu tiên liền đoạt được giải “Nam diễn viên xuất sắc nhất”, đây chính là một giải thưởng danh giá trong nghiệp diễn, nhưng sau lần đó, không biết vì lý do gì mà sự nghiệp từ từ đi xuống dốc. Thời điểm Hạng Tri Lam bao dưỡng Nguyên Sơ, chính là thời điểm Nguyên Sơ chật vật nhất. Năm ấy Nguyên Sơ hai mươi ba tuổi, nhận diễn một bộ phim thần tượng cổ trang cùng với một vị tân lưu lượng, y là nam chủ sư huynh, ngụy quân tử giả tạo, tiểu nhân tham lam, đoạt tài sản, phá hoại tình cảm của người khác, nhưng tính tới tính lui thời gian lên phim gộp lại cũng không vượt quá mười tập.

Bảy năm, người mới thay người cũ, vốn là kiên định đi đến ranh giới cuối cùng nhưng bây giờ cũng lảo đảo, chật vật. Nguyên Sơ từng thẳng thắn nói, thống khổ nhất không phải là tiếng tăm không còn, đại chúng lãng quên. Thống khổ nhất chỉ có một cái chính là: không thể tiếp tục đóng phim nữa.
Cảnh tượng khi nói lời này cũng không mấy nghiêm túc, đó là sau khi bộ điện ảnh đầu tiên kết thúc. Tại một tửu điếm, trong căn phòng đẹp đẽ, Nguyên Sơ quỳ ở trên thảm trải sàn, giúp Hạng Tri Lam khẩu giao.

Cái bộ kia điện ảnh là Hạng Tri Lam vì Nguyên Sơ mà đầu tư cho bộ phim, cũng là lần đầu Nguyên Sơ đảm nhận vai đệ nhất nam chủ khi qua hai mươi tuổi. Cái bộ phim điện ảnh kia diễn rất lao lực, Hạng Tri Lam đi thăm dò phim trường qua hai buổi, nhìn qua đều cảm thấy vừa bẩn vừa mệt, mà Nguyên Sơ lại cảm thấy rất đáng giá. Ngày đầu bộ phim được công chiếu, đúng lúc là sinh nhật hai mươi bốn tuổi của Nguyên Sơ, xem đến hừng đông, hắn và Nguyên Sơ từ rạp chiếu phim đi ra, trầm mặc đi đến tửu điếm. Đêm đó cũng là lần đầu hai người họ lên giường.Thời điểm hạ thân bị ngậm lấy, Hạng Tri Lam hơi kinh ngạc, rồi rất nhanh liền thong dong hưởng thụ. Sau đó hắn hồi tưởng lại, có lẽ là đây lần đầu tiên Nguyên Sơ làm chuyện này, suốt quá trình y cứ chật vật, ngượng ngùng, đôi lúc còn hơi dùng quá sức. Nguyên Sơ là một thiếu niên hai mươi bốn tuổi vẫn còn nét ngây ngô và “trai tân”, lúc Hạng Tri Lam đem y đặt ở dưới thân, nghe y ngượng ngùng cắn răng tràn ra tiếng rên rỉ, cũng cảm thấy hợp đồng lần này thật đáng giá.

Hạng Tri Lam cũng không nghĩ tới, mối quan hệ này lại có thể duy trì bốn năm.

Hạng Tri Lam mở TV, kẹp trong tay thuốc lá, màn hình TV phát một chương trình tống nghệ có Nguyên Sơ đang tham gia, dưới ánh mặt trời Nguyên Sơ cùng nhóm MC cười đùa vui vẻ, nháo thành một đoàn, nụ cười xán lạn, giống hệt như thiếu niên của mười sáu tuổi trước kia. Hắn phả khói thuốc, gửi một tin nhắn ngắn cho Nguyên Sơ.

Chương 2: Kim chủ I (2)

Nguyên Sơ mở cửa đi vào, tiện tay mở đèn trong phòng khách lên. Hạng Tri Lam nhìn sang thì thấy y còn chưa kịp tẩy trang. Đại khái là mới vừa kết thúc hoạt động liền chạy tới đây.

Mặt mày của y thể hiện rõ vẻ mệt mỏi, nỗ lực lên tinh thần nở nụ cười, nói: “Tôi đi rửa mặt trước đã.”

Hạng Tri Lam gật đầu coi như đáp lại, đem điếu thuốc nhấn vào cái gạt tàn rồi đứng dậy, đem cặp văn kiện trước mặt để lên bàn.

Hạng Tri Lam mặc dù đã 32 tuổi nhưng vóc người vẫn rất tốt do thường ngày kiên trì rèn luyện thân thể. Hắn đi vào phòng ngủ từ từ cởi thắt lưng và mở nút áo sơ mi ra. Lúc này trong phòng ngủ chỉ mở một chiếc đèn giường, tia sang cực kỳ ám muội. Hắn vô tình nhìn thấy trên tủ đầu giường có một tấm bưu thiếp hình băng núi cùng biển, góc trên bên phải dùng bút nước màu đen viết nho nhỏ từ đơn tiếng Anh: Antôirctica.

Tiếng nước trong buồng tắm ngừng lại, Hạng Tri Lam đem bưu thiếp ném vào ngăn kéo, ngược lại cầm hộp BCS ra.

Vì phải chuẩn bị cho vai diễn mới nên Nguyên Sơ để tóc khá dài. Rửa mặt xong có mấy lọn tóc bị thấm ướt, rũ xuống trán, thanh lãnh tinh tế, khó giải thích được mà thiêu đốt dục vọng. Y đi tới, cúi người, hôn Hạng Tri Lam.

Dây dưa một lúc, hơi thở nóng bỏng vừa dứt, Hạng Tri Lam tâm tư có chút rối, hắn trói một tay của Nguyên Sơ lại sau gáy, một cái tay khác kéo eo Nguyên Sơ lại, để y ngồi ở trên đùi của hắn, không gian đột nhiên tĩnh lặng, nhưng lúc này cả hai không hơi sức đâu quan tâm đến. Bọn họ môi lưỡi tiếp tục quấn quýt, khuấy động nước bọt trong miệng, hô hấp càng ngày càng gấp rút, sau đó nhanh chóng cởi bỏ y phục ra. Bọn họ ở cùng nhau bốn năm, hết thảy đều như thói quen, hiểu rõ thân thể lẫn nhau, biết rõ nơi mẫn cảm của đối phương, cực kì thoải mái trên giường.
Nguyên Sơ thở hổn hển, để cho Hạng Tri Lam tiến vào.

Hạng Tri Lam đánh cái mông của y một cái, Nguyên Sơ bị đánh liền xấu hổ trừng mắt một cái, hắn cười cười, cúi đầu hôn lưng y, một bên xoa điểm hồng trước ngực y, một bên chầm chậm tiến vào.

Ngoài cửa sổ phi điểu xà vào cành cây, cành lá run rẩy. Đêm đầu hạ gió thổi qua, phũ xuống ánh trăng từng chút một.

Máy điều hòa tới 20 độ, Nguyên Sơ được bao bọc trong chăn nhưng mặt vẫn còn hồng hồng do ngọn lửa dục vọng thiêu đốt. Hạng Tri Lam đứng dậy châm điếu thuốc, hỏi y: “Ngày mai có lịch trình à?”
“Ừm, ” Nguyên Sơ mệt mỏi vừa nói, “Đêm nay để tôi ngủ ở đây đi, tôi sẽ nói Tiểu Lưu sáu giờ sớm mai tới đón.”

“Nguyên Sơ.” Hạng Tri Lam gọi y.

“Hả?”

Hắn tàn nhẫn hút một hơi khói, nói: “Cậu không thích nam nhân phải không?”

Nguyên Sơ mở mắt ra, nghiêng đầu nhìn Hạng Tri Lam. Ánh mắt bọn họ giao nhau trong ánh đèn ngủ ám muội, mập mờ. Y chậm rãi từ trên giường ngồi dậy, mặc chiếc áo T shirt lên, rũ mắt nói: “Tôi trước đây chỉ quen bạn gái.”

Hạng Tri Lam dập tắt điếu thuốc, xoay người đi ra phòng khách lấy cặp văn kiện khi nãy đem trở vào phòng.

Hắn hướng Nguyên Sơ đang ngồi im lặng nở nụ cười, đem cặp văn kiện kia đưa cho y: “Chúc mừng cậu, đoạn quan hệ này đến đây kết thúc. Cậu được tự do.”

Chương 3: Kim chủ I (3)

Hai ngày sau, Hạng Tri Lam đi ra sân bay đón một người.

Nhiều năm không gặp, Du Tiến Chu vẫn giữ bộ dáng như in trong trí nhớ của hắn, dáng người thẳng tắp, cười rộ lên một đôi lúm đồng tiền sẽ hiện ra, đặc biệt còn có nét trẻ con. Bọn họ nhẹ nhàng ôm một cái, Hạng Tri Lam rất tự nhiên mà nhận lấy hành lý từ Du Tiến Chu.

“Lần này trở về ở bao lâu?”

Du Tiến Chu nhẹ giọng nói: “Không đi nữa.”

“Mẹ cậu đâu?” Năm đó Du Tiến Chu cùng mẹ đi ra nước ngoài sống, bây giờ lại một mình trở về. Còn chưa ngẫm nghĩ, Hạng Tri Lam đã mở miệng hỏi, lời vừa ra khỏi miệng thì mới phát hiện không ổn. Đúng như dự đoán, Du Tiến Chu cong cong môi, “Hai tháng trước đã qua đời. Câu nói sau cùng là kêu tôi phải chăm sóc em gái. Cho nên tôi trở về.”

Hạng Tri Lam nắm chặt tay Du Tiến Chu, trầm giọng nói: “Trở về cũng tốt.”

Trước khi xuất ngoại kỳ thực Du Tiến Chu đã làm xong mọi thứ, định không bao giờ trở về đây nữa, toàn bộ bất động sản trong nước lúc đó đều đem bán, bây giờ trở về cũng là một quyết định tương đối vội vàng, cho nên trong lúc nhất thời không tìm được chỗ ở thích hợp, Hạng Tri Lam liền cho Du Tiến Chu mượn một căn nhà ở khu vực thuận lợi để đi lại. Du Tiến Chu muốn trả tiền thuê, nhưng Hạng Tri Lam cự tuyệt, lý do là “bằng hữu nhiều năm”. Hắn để cho Du Tiến Chu cứ việc thoải mái ở lại đây, từ từ thích ứng nhịp điệu sinh hoạt trong nước, công việc cũng không cần vội tìm kiếm, nếu như thiếu tiền có thể tìm hắn mượn. Hai người bọn họ kỳ thực trong lòng đều rõ ràng, bọn họ có cái gì mà gọi là bằng hữu.

Hạng Tri Lam dàn xếp mọi thứ chu toàn cho Du Tiến Chu xong thì trở về công ty xử lý công việc, buổi tối liền hẹn Du Tiến Chu ăn bữa cơm.

Là một nhà hàng lãng mạn kiểu Pháp, nhà hàng này là nơi thích hợp dành cho các tình nhân đến hẹn hò. Thời điểm đẩy cửa phòng khách ra, Du Tiến Chu đang cúi đầu xem thực đơn để chọn món, Hạng Tri Lam như trong nháy mắt thất thần: Gò má của người trước mặt cùng Nguyên Sơ rất giống —— hoặc là nói, gò má của Nguyên Sơ cùng Du Tiến Chu cực kỳ tương tự, cái trán đầy đặn, lông mày cao, hốc mắt sâu đậm, sống mũi cao, ngay cả độ cong môi cũng đều vô cùng hoàn mỹ.Du Tiến Chu nghe thấy tiếng đẩy cửa, ngẩng đầu nở nụ cười: “Tới rồi à.”

Hạng Tri Lam vừa ngồi xuống, Du Tiến Chu đem thực đơn đưa cho hắn. Lúc ăn cơm, hai người vu vơ hỏi đáp mấy câu xem như tán gẫu một chút, nhưng có thể nào cũng không cảm thấy lãng mạn, bầu không khí suốt bữa ăn hầu như đều trầm mặc, khô khan, dù sao thì cả hai người cũng đã nhiều năm không gặp. Thời điểm sắp ăn xong, Hạng Tri Lam nói: “Mấy năm nay cậu thay đổi không ít. Không phải bên ngoài, mà là tính cách.”

Lúc sáng, lần đầu gặp lại ở sân bay, Hạng Tri Lam hoảng hốt cảm thấy người này thoáng chốc đã xuyên qua mười năm thời gian, đứng đắn chỉnh tề mà đứng trước mặt hắn; nhưng sau mấy tiếng đồng hồ ở chung ngắn ngủi, hết thảy mọi thứ đều rõ “cảnh còn người mất”.

Du Tiến Chu trầm mặc cười cười.

Bọn họ nhắc đến năm năm yêu nhau trước kia. Mười lăm năm trước, Du Tiến Chu mười bảy tuổi, là một thiếu niên sắc bén, kiêu ngạo, trong sáng, còn có chút hung ác. Đôi lúm đồng tiền kia rất ngọt, nhưng rất ít để lộ ra nụ cười, thông thường khuôn mặt đều như có vẻ không vui, mà dường như bình thường đều không dùng mắt nhìn thẳng người khác. Khi đó Hạng Tri Lam rất mê luyến thiếu niên này, mê luyến đến muốn chết đi sống lại cũng không đủ.Du Tiến Chu vào lớp 11, là được ưu tiên xếp vào, khí chất cùng tác phong hơn người, so với tất cả người khác đều không giống nhau. Đầu tiên chính là vẻ ngoài đẹp trai, thứ hai là có chút “bí ẩn”. Còn thời trung học của Hạng Tri Lam, thì chính là, hoặc là con mọt sách có thành tích đỉnh cao, hoặc là con nhà giàu toàn năng, cũng có thể là một tên công tử bột bại hoại. Trước khi Du Tiến Chu đến trường, do được ưu tiên xếp lớp nên có rất nhiều lời đồn đãi. Nhưng Du Tiến Chu chỉ lạnh nhạt mà viết đề tài, chạy cự li dài, ngủ,… thật giống như cái gì đều không để ý.

Hiện tại Hạng Tri Lam còn có thể hồi tưởng lại từng hình ảnh thời cấp ba khi đó, bộ dáng Du Tiến Chu sống lưng thẳng tắp ngồi tính đề toán học, lúc bị gọi lên trên bảng đen giải đề vẫn thong dong, lên lớp thì đem đồng phục học sinh che mặt ngủ, thời điểm Du Tiến Chu chạy cự li dài các nữ sinh xung quanh rít gào, mồ hôi ướt đẫm… phong trần, ngây ngô, thân thể thiếu niên, hai má đỏ ửng, mồ hôi rũ xuống hai gò má…

Du Tiến Chu nhẹ tay đặt dao đĩa xuống, hướng Hạng Tri Lam nở nụ cười, nói cám ơn vì bữa ăn.

Hạng Tri Lam lái xe đưa Du Tiến Chu trở về nhà, nhìn theo bóng dáng kia đi lên lầu, hắn mở cửa sổ xe, hút xong một điếu thuốc mới rời khỏi.

Nơi hắn ở là một tiểu khu xa hoa, không có người giúp việc, chỉ đúng thời hạn thì gọi người đến dọn dẹp. Trở lại, sau khi về nhà hắn đem hết công việc còn lại của ngày hôm nay ra xử lí, trước khi ngủ gửi cho trợ lý Tiểu Chanh một tin nhắn: “Cậu ấy ngày hôm nay thế nào rồi?”

Tiểu Chanh hồi: “Bắt đầu quay phim.”

Điện thoại di động trong tay Hạng Tri Lam xoay chuyển hai vòng, cuối cùng vẫn là khóa màn hình, tắt đèn đi ngủ.

Nhiều năm như vậy, Nguyên Sơ ở trước mặt hắn luôn luôn thật biết điều, đột nhiên kết thúc đoạn quan hệ này, hắn vốn cho là người kia có lẽ sẽ có chút lưu luyến, hoặc là kinh hoảng? Nhưng bây giờ Nguyên Sơ phản ứng lạnh nhạt, ngược lại làm cho Hạng Tri Lam tỉnh táo không ít.

Chương 4: Ảnh đế I

Tiểu Lưu đem phần hộp cơm đưa cho Nguyên Sơ, thấy y ăn hai cái liền buông đũa xuống, lo lắng mà nói: “Nguyên ca, còn một ngày sẽ diễn vào buổi chiều.”

“Tôi biết rồi.”

Bộ phim này Nguyên Sơ chỉ là khách mời, nhưng phần diễn cũng không tính là quá ít. Y có rất nhiều lịch trình, chỉ chừa ba ngày cho đoàn phim, cho nên thời gian khá gấp gáp. Thêm vào đó, Nguyên Sơ trước nay luôn rất nghiêm khắc đối với từng vai diễn của mình, nếu như y cảm thấy không hài lòng, nhất định sẽ đi so sánh lại các cảnh quay mấy lần để lựa chọn cảnh tốt nhất.

Nguyên Sơ rất quý trọng những lần đóng phim, đặc biệt là những cơ hội đóng bộ phim có kịch bản hay. Bốn năm trước chấp nhận thỏa hiệp, y cũng biết đó là một trong những quy tắc ngầm, mà bản thân mình lại là một thành viên trong cái quy tắc đó, y cũng không nghĩ sẽ ỷ thế hiếp người, mà chỉ hy vọng có thể được đóng nhiều phim hơn một chút. Cũng phải nói đến một chuyện, Nguyên Sơ vẫn luôn kém chút vận may, mấy năm qua Hạng Tri Lam nâng đỡ y cũng rất tận tâm, thoạt nhìn có bạo hồng cả hai mảng phim truyền hình và điện ảnh, Nguyên Sơ cũng biến hóa linh hoạt trong nhiều vai diễn, nhưng mà có lẽ do kịch bản cao siêu ít người hiểu, hoặc là danh tiếng không nhiều, doanh thu đáng lo. Qua mấy lần, y cũng đành chịu.

Nguyên Sơ lật hai trang thoại kịch bản, thấy Tiểu Lưu mặt đầy lo lắng, không khỏi cười một tiếng, nửa dụ dỗ nói: “Cậu giúp tôi đi rót một ly cà phê nha.”
Nghe vậy, Tiểu Lưu càng ưu sầu, mà cũng không dám không nghe, không thể làm gì khác hơn là bước đi ra nhà xe.

Cảnh quay đầu của buổi chiều là Nguyên Sơ cùng nam chủ đối diễn, có một đoạn tranh chấp biện luận nhau kịch liệt, Nguyên Sơ điều chỉnh tốt tâm tình, tất cả ánh đèn quay phim đều vào chỗ, “3, 2, 1, bắt đầu!” Nguyên Sơ vung cánh tay lên, quăng nam chủ một cái tát. Nam chủ nhìn y chằm chằm, muốn mở miệng, bị y cắt đứt: “Công ty này là do ba mẹ dốc từng chút công sức, tâm tư gầy dựng nhiều năm như vậy, cậu dựa vào cái gì mà đòi bán?!”

Nam chủ tức giận nói: “Ba mẹ chết sáu năm rồi! Nếu như không phải tôi làm việc mệt gần chết, cậu cho rằng cậu có tiền ở nước ngoài tiêu sài à!”
Nguyên Sơ bị chọc tức đến phát run, viền mắt dần dần đỏ.

“Cắt!”

Đạo diễn: “Tốt lắm.”

Đạo diễn rất hài lòng, Nguyên Sơ so với những lời truyền thông đồn đại ra bên ngoài không giống nhau lắm. Lần quay phim này cũng rất thuận lợi, kỹ năng diễn xuất của Nguyên Sơ cùng nam chủ đều khá tốt, cho nên tiến độ quay phim dĩ nhiên kết thúc sớm hơn một giờ đồng hồ.

Trở về tửu điếm, Nguyên Sơ gửi tin nhắn cho một vị bằng hữu: “Trước kia cậu có nói với tôi về một bác sĩ tâm lý, đêm nay có rảnh không?”

Chương 5: Ảnh đế I (2)

“Xin chào.”

“Mất ngủ, ù tai…” Y cười nhẹ một tiếng, “Tóc tai so với trước đây cũng rụng nhiều hơn.”

“Tôi ở đây nói ra tất cả, đều là bảo mật, đúng không?”

“Năm ngoái mẹ tôi đột nhiên bắt đầu thúc dục kết hôn, rất nhiều lần, thậm chí an bài cho tôi đi xem mắt. Vào lúc ấy tôi gặp áp lực rất lớn, cũng bắt đầu có vài triệu chứng nhỏ, nhưng không có nghiêm trọng như gần đây. Ngài biết không? Năm ngoái ầm ĩ một trận thật nghiêm trọng, đầu tiên là nói tôi lúc ở đoàn phim quan hệ vớ va vớ vẩn cùng mấy người, sau thì đặt bẫy để tôi bị tóm, nói tôi chơi ma túy, trên mạng internet thì bị hắc thảm hại (bịa đặt tin xấu), còn có bộ phim gần đây của tôi, họ nói tôi mười lăm, mười sáu tuổi đã bò lên giường đạo diễn.” Y cười một tiếng.

“Mẹ tôi không thích tôi tham gia vào vòng giải trí, thế nhưng không ép buộc được tôi. Mẹ… mẹ tôi cũng là lo lắng cho tôi, tôi biết, nhưng mà tôi rất yêu thích đóng phim, tôi cũng từng nghĩ qua nếu tôi không đóng phim nữa thì sẽ như thế nào, mà nói thật, tôi không biết khi tôi không đóng phim nữa thì còn có thể làm cái gì chứ, tôi một là không có học lực tốt, hai là không có nhiều bản lĩnh… Bất quá mẹ tôi vẫn luôn đề cao tôi, tôi cũng đang có suy nghĩ, có thể thừa dịp trước mắt còn trẻ tuổi, coi như có chút nhân khí, có thể tiếp cận nhiều công việc để tích góp chút tiền, làm một ít đầu tư, sau đó không làm nghề này nữa, mặt khác đi học ít món ăn, bồi dưỡng cho mẹ tôi. Năm ngoái mẹ tôi bắt đầu thúc dục tôi kết hôn, cũng là bởi vì lúc đó xảy ra chuyện, mẹ tôi cũng thấy tôi không có ai theo đuổi… Còn có một chuyện, có lẽ mẹ tôi cũng không nắm chắc được lần hắc đó mấy phần thật mấy phần giả, bà sợ tôi thật sự làm loạn nên muốn tôi nhanh chóng yên ổn. Tôi…” Y hít một hơi, “Từ bốn năm trước, tôi có một mối tình khá lâu dài. Nhưng đối phương là một nam nhân.”

Nguyên Sơ thấy mặt bác sĩ kia không hề kinh ngạc, tâm lý âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Các cậu làm nghề này, những truyện ly kỳ hơn, trước kia tôi cũng từng nghe qua, nếu không tôi cũng thật lạc hậu quá rồi.” Nguyên Sơ cười cười hóa giải bầu không khí, nói tiếp: “Hai ngày trước mối quan hệ của bọn tôi kết thúc. Thời điểm hắn nói lời chia tay, tôi có chút mờ mịt, lúc trước tôi có loại ảo giác, chính là mối quan hệ này có thể vẫn luôn tiếp tục kéo dài, thật giống như không có kết thúc vậy. Bởi vì chúng tôi cũng coi như tương đối hiểu nhau, khắp mọi phương diện, ở chung cũng rất khoái hoạt, thông thường rất ít can thiệp đến sinh hoạt của đối phương, cuộc sống của chúng tôi cũng cơ bản không giao nhau, cho nên… rất thoải mái. Ngày đó hắn nói lời chia tay, trái tim của tôi chết lặng một chút, lúc đầu cũng không có cảm xúc gì quá lớn, nhưng sau mấy ngày mới càng ngày càng cảm giác không đúng, chính là cảm giác thiếu đi một thứ gì đó. Tôi nghĩ rằng nguyên nhân có phải là bởi vì thói quen?”“Không, không phải. Tôi trước đây, chưa từng quen bạn trai, tôi là yêu người khác giới. Thời sơ trung có quen một người bạn gái, có điều vào lúc ấy còn nhỏ, hiện tại nhớ tới cảm giác khá giống anh em trong nhà; thời cấp ba cũng có quen một người, nhưng sau đó tôi chạy đi đóng phim rồi cũng là đứt đoạn mất; thời điểm hai mươi tuổi lại quen một người nữa, quen nhau cũng khoảng một năm rưỡi, khi đó tôi còn quá trẻ, vừa mới bắt đầu tham gia vào vòng giải trí không lâu, có chút tầm thường, tình hình cũng không quá tốt, sau đó cô ấy liền đem tôi quăng đi. Trước sau qua hai năm, mẹ tôi giới thiệu cho tôi hơn mười người nữ sinh, tôi tiếp xúc hai, ba người, mà cảm giác cũng không phải như vậy.”

“… Tính về phương diện. Thực ra hiện tại tôi có chút hoảng loạn, cảm giác giống như bởi vì tôi duy trì mối quan hệ quá lâu cùng nam nhân thế này, nên trở thành đồng tính luyến ái.”

“Khi tôi phát hiện vấn đề này, tôi cũng đi tìm hiểu một chút kiến thức liên quan về tính hướng, mà nói như thế nào đây, mặc dù đối với nữ nhân mất đi cảm giác như lúc trước, nhưng mà tôi cũng không lập tức đối với nam nhân nảy sinh hứng thú. Cho nên tôi nghĩ tôi có phải là… Còn có thể cứu? Tôi nói có hơi khó hiểu một chút, nhưng ngài hẳn là rõ ràng ý của tôi. Thân thể mẹ tôi mấy năm gần đây vẫn luôn không tốt, nếu như có thể, tôi cũng muốn mau chóng tìm một người thích hợp rồi kết hôn, sinh con.”
“Người đặc biệt? Cậu là nói… hắn?’’

“Chúng tôi không phải nói chuyện yêu đương.”

Nguyên Sơ không vô thức nhiều lần vặn đi vặn lại cái nắp bút màu đen trong tay, tạo ra tiếng vang trong phòng “Cùm cụp cùm cụp” có thể nghe đến rõ ràng. Y có chút hỗn loạn khi tự thuật mối quan hệ khá hoang đường trong những năm qua, từng trải, nghi hoặc, mãi đến khi cả phòng đột nhiên yên tĩnh, y mới bỗng nhiên ý thức được động tác của chính mình, lập tức lúng túng ngừng lại.

“Tôi làm nghề này, lúc nào cũng có áp lực. Thực ra tôi sớm đã muốn tìm bác sĩ tâm lí trò chuyện một chút, nhưng mà để tới nơi này cũng phải đấu tranh tâm lý rất lâu, dù sao bản thân cũng coi như là nhân vật của công chúng, rất nhiều chuyện không thể nói nói ra. Tất cả mọi người đều như vậy, ống kính vừa mở, điều không tốt, đau khổ gì đó đều phải cất vào, không ai muốn nhìn chúng ta khóc lóc, cay đắng khổ sở cả, mọi người xem TV cũng là muốn thấy một minh tinh tốt đẹp, vui vẻ. Tính ra, nghề này của ngài mới là không dễ dàng, suốt ngày phải nghe nước đắng của người khác.”

Bác sĩ ôn hòa nở nụ cười, lật bút lên, cấp cho Nguyên Sơ vài lời kiến nghị, kê khai ít thuốc.

“Được, rất tốt. Cảm ơn ngài. Tôi đi trước.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau