CẬU CÓ THỂ TỰ MÌNH KHẨU GIAO SAO?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Cậu có thể tự mình khẩu giao sao? - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Lạc Cánh Cánh, nam, từ nhỏ thân thể đã mềm dẻo, nằm úp sấp trên mặt đất, đầu cũng có thể chạm tới mũi chân, cha muốn đưa cậu đi học võ, mẹ lại muốn đưa cậu đi học múa, cậu đều học không vào, lớn rồi lại tự mình học Yoga, làm một huấn luyện viên còn dư thời gian so với nhân viên trong công ty bình thường mà công việc cũng không quá rắc rối, cậu làm việc tại một câu lạc bộ thể hình cùng một nhóm chị gái xinh đẹp.

Diệp Thành, nam, ở ngoài lâu mới được phê chuẩn về nhà nghỉ phép, lại bị chị gái kéo đi làm tài xế chở cô cùng em gái đi dạo phố, cuối cùng còn phải đưa hai người họ tới nơi tập thể hình, mấy chị gái trong câu lạc bộ cố ý đùa Diệp Thành, nói là khách hàng đầu tiên đến có thể miễn phí một buổi học, Diệp Thành mơ mơ màng màng bị túm vào, nhìn thấy Lạc Cánh Cánh phủ lông xù, hóa trang lên sân khấu. Diệp Thành xoay người hỏi một đám chị em gái, đây là linh vật của mấy cô sao?

Đám chị em cười cười, nói, đúng vậy. Lạc Cánh Cánh lại kéo đầu gấu nhìn một cái, hai lỗ tai lắc lư, liếc mắt thấy phía trước là người đàn ông cao 180 cm, bên trong áo là cơ bụng săn chắc, khả năng là không có nhiều người được như vậy. Tỉ lệ ba vòng, thân hình cao ráo, hạ thân size blahblah... Trong lúc nhất thời, liền đến rõ số lượng, một câu cũng không nói ra, Diệp Thành vô cùng có ý tứ, cùng mấy chị gái nói chuyện, nói nhìn cậu ngốc như thế nào. Cậu chửi lại có được không?

Lạc Cánh Cánh không cao hướng, khuôn mặt nhỏ xụ xuống, hai khóe môi cong lên, người này bề ngoài nói chuyện như vậy nhưng thực ra trong lòng cũng chẳng để ý. Sau đó Diệp Thành bị chị gái đánh một cái, nói không được bắt nạt thầy Lạc của bọn họ.

Sau này mới biết được ai bắt nạt ai.

Lạc Cánh Cánh một tiết học này dạy cho Diệp Thành cùng mấy chị gái một số động tác khó, đem tứ chi Diệp Thành trói lại giống như cái nơ bướm, ở trên cao nhìn xuống còn giẫm nơi này đá nơi kia, nói động tác của hắn không đúng, nói hắn là cái côn thẳng đuột, giống như dây giày căng hai đầu, nhóm mấy chị gái cười đến đau bụng. Diệp Thành ở trước mặt mấy cô gái mất hết mặt mũi, quỳ trên mặt đất nhìn con gấu màu nâu nhạt, trong lòng tự nhủ, cái thằng ngốc này, là cố ý. Tôi không mềm mại được, cậu dám làm gì tôi.

Cũng may lời nói đến miệng còn nuốt xuống được, Diệp Thành tốt xấu gì cũng là một người đàn ông. Ai biết Lạc Cánh Cánh nghe được lời hắn nói, cong lưng ở bên tai hắn nói nhỏ, mềm mại cũng tốt lắm, có thể tự mình khẩu giao cho mình được. Diệp Thành trừng mắt một cái, hận không thể đập chết người này. Lạc Cánh Cánh vừa cười vừa tuyên bố, tan học.

Lạc Cánh Cánh đi vào phòng thay quần áo, dự định bây giờ sẽ về nhà, đột nhiên nghe thấy cửa phòng mở, áo ngủ lộ ra một nửa, lộ ra đường cong sống lưng nhu hòa, tầm mắt mơ hồ có thể thấy được chiếc cổ trắng nõn cùng cái đuôi vểnh lên ở trong khe mông. Diệp Thành sửng sốt trong chốc lát, thầm nghĩ, thằng ngốc này này so với con gái đường cong còn mềm mại hơn. Thằng ngốc nào đó mở miệng hỏi, Diệp tiên sinh, có chuyện gì vậy? Diệp Thành thường ngày mồm mép nhanh nhẹn nhưng hiện tại lại không thể nói được gì, co quắp, ấp úng nửa ngày mới hỏi, vừa rồi cậu nói là sự thật sao?

Lạc Cánh Cánh suy nghĩ một lát, suýt nữa thì trợn trắng mắt, cúi đầu tiếp tục kéo khóa áo, một bên nhẹ nhàng, bâng quơ nói, đúng vậy, tôi tự giải quyết đều không cần dùng tay ── đây là khoác lác.
Diệp Thành bước tới một bước, ân cần giúp cậu kéo khóa xuống, Lạc Cánh Cánh vừa quay đầu thì thấy đối phương, nhất thời không nói được gì. Kết quả lại nói một câu làm cậu rất muốn kêu lên, anh bị điên à.

Diệp Thành ngại ngùng nhìn Lạc Cánh Cánh, rất chân thành mà nói, cậu làm mẫu cho tôi xem được không thầy giáo?

Lạc Cánh Cánh đương nhiên là mặc kệ, lão tử bán nghệ không bán thân cũng không bán ảnh sex mà cũng không diễn JAV, cởi quần áo ra cũng không được. Diệp Thành cứng mềm đều nói, cuối cùng nói rằng, tôi với cậu cược đi, cậu có thể làm tôi liền cho cậu một trăm. Lạc Cánh Cánh nói, anh đổi một bát cơm lấy một mâm cơm à. Diệp Thành nói, tôi cầm một bát cơm để xin cậu thức ăn, cậu là một thầy giáo rộng lượng mà. Lạc Cánh Cánh ngẫm lại nói, anh là ăn xin sao? Diệp Thành ngại ngùng, không nói thẳng, năm trăm được không, đừng nói là năm mươi người ăn mày, năm mươi người ăn mày cũng có thể tạo thành một đội ngũ chiến đấu, không thể khinh thường. Lạc Cánh Cánh nhìn hắn một cái, nói anh nhiều tiền như thế thì tìm một tên đàn ông khác khẩu giao cho mình đi, cũng có thể đi tìm mấy em gái, dùng lời lẽ thuyết phục này dụ dỗ họ đi. Diệp Thành đỏ mặt, nói, tôi gặp con gái sẽ thẹn thùng đến già mà nói nhầm, con gái liền hiểu nhầm tôi là loại cầm thú, không dám đến gần. Lạc Cánh Cánh nói, tôi mới quen cũng hiểu được anh chính là lưu manh. Vừa rồi không phải nói chuyện với mấy chị em gái rất tốt hay sao? Diệp Thành nói, cùng một cô gái nói chuyện, tôi không mở miệng được. Lạc Cánh Cánh nói, anh đây là mệnh đại phú đại quý (ở đây em thụ muốn nói là, anh công mệnh giàu có nên cưới nhiều vợ, không cưới được một vợ [ý là chỉ anh công chỉ có thể nói chuyện được với nhiều con gái cùng lúc]). Diệp Thành nói, cậu có làm được không, chính tôi cũng thấy tò mò. Cuối cùng lại bổ sung thêm, còn có thể được tiền mà.

Lạc Cánh Cánh nhìn cổ tay mình bị hắn nắm chặt, trong lòng tự nhủ, hắn là người có tiền không có chỗ tiêu, lại còn không có em gái nào giúp hắn tiêu tiền, chính mình vừa lúc muốn kiếm tiền mua nhà, ngu sao không làm. Nuốt một ngụm nước bọt nói, một vạn, có được hay không?

Diệp Thành đáp ứng, Lạc Cánh Cánh thành công lấy tiền của hắn.

Lạc Cánh Cánh vui vẻ, mặc quần áo vào nói, đi, tới nhà tôi.

Chương 2: Tự khẩu giao

Diệp Thành thuê xe, thành công đẩy chị gái cùng em gái mình lên xe về nhà, còn mình theo Lạc Cánh Cánh về tiểu khu cậu thuê, là một tiểu khu cũ, cách câu lạc bộ không xa. Tới nhà, Lạc Cánh Cánh cũng không đề phòng hắn, Diệp Thành tùy tiện ngồi xuống, cậu rót cho hắn một chén trà sau đó đi tắm. Nhà cậu xung quanh chỉ có bốn bức tường, tiền thuê nhà cũng không cao lắm, đem thảm trải sàn nhà cậu mang ra trải xuống ổ chó nhà Diệp Thành chắc cũng không đủ độ bóng. Diệp Thành nhìn xung quanh, nhà gồm hai phòng, lại sạch sẽ, giống như bộ dáng xinh đẹp của Lạc Cánh Cánh. Hắn yên lặng ngồi trên ghế salon, bên cạnh là một bộ đồ gấu được gấp gọn gàng.

Một lúc lâu sau, Lạc Cánh Cánh quấn khăn tắm lỏng lẻo, tóc còn dính nước, đi ra khỏi phòng tắm, ngồi bên người Diệp Thành, hỏi, anh là trai thẳng phải không? Chờ một lúc buồn nôn cũng đừng trách tôi, còn phải quét sạch sẽ, sau đó đem tiền trả cho tôi.

Diệp Thành không trả lời, ánh mắt ở trên ngực của Lạc Cánh Cánh mà nhìn nửa ngày, nuốt nước miếng hỏi, cậu là đồng chí? Lạc Cánh Cánh mắt không có tiêu cự nhìn về phía trước. Ngoài mặt nói, tôi là đồng chí từ lúc nhỏ. Thế nào, đồng chí Diệp Thành, chúng ta bắt đầu đi. Trong lòng lại nhủ, nhanh lên tôi còn đi ngủ.

Gương mặt Diệp Thành co quắp, khuôn mặt nhất thời đỏ lên, cậu không cần vội, tôi cũng không vội trở về. Lạc Cánh Cánh vừa đứng lên vừa nói, tới phòng ngủ đi.

Lạc Cánh Cánh đưa một cái ghế dựa cho Diệp Thành ngồi, Diệp Thành khoát tay, nếu cương thì tôi đứng tại chỗ xử cũng được. Lạc Cánh Cánh vui vẻ nói, anh chẳng lẽ không có kinh nghiệm. Diệp Thành lập tức phản bác nói, đương nhiên là có nhưng mà cùng con trai thì không có. Lạc Cánh Cánh cười một tiếng, nói được anh hảo hảo thưởng thức đi, dùng một vạn mua vui, phải xem cho kĩ.

Lạc Cánh Cánh leo lên giường đôi, mảng đùi trắng nõn lộ ra trước mắt Diệp Thành, hắn tựa lưng vào giá sách. Lạc Cánh Cánh khẽ đảo ở phía sau, hai chân chậm rãi đặt lên đầu mình, cơ bắp ở đùi kéo dãn ra, động tác kèm theo chút vũ đạo, phiến tình làm cho nhiệt độ trong người Diệp Thành tăng lên. Đây là chiến thuật kéo dài của Lạc Cánh Cánh, việc này cậu làm một lần, sau đó bị chính tinh dịch của mình bắn cho đầy mặt, cảm giác vô cùng sảng khoái, cảm giác mình còn đặc biệt hơn cả Joseph. Cậu cũng không biết mình có làm tốt hay không nữa.

Nhìn dáng vẻ hưởng thụ của Diệp Thành ở dưới giường, Lạc Cánh Cánh xoa hai bờ mông của mình, vật giữa đùi đã ngẩng lên, cả người cậu cong thành hình cung cực lớn, cậu bày ra bộ dáng tự nhiên, làm cho người ta cảm thấy không quá đột ngột, Lạc Cánh Cánh một tay vuốt ve túi trứng, một tay nắm lấy côn thịt, cầm quy đầu hồng nhạt, đẩy ra màng dính hồng phấn. Cậu khép hờ mắt, dùng đầu lưỡi tinh tế tự đùa giỡn quy đầu của mình, một bên phát ra tiếng rên nho nhỏ. Lạc Cánh Cánh thân thể không lớn, bộ dáng vừa phải, nhan sắc cũng không nổi bật, Diệp Thành nhìn đến xuất thần, con người đồng tính trước mặt không chỉ làm hắn không ghét bỏ mà còn làm hắn sinh ra chút yêu thích, suy nghĩ này khiến hắn cả khinh. Lạc Cánh Cánh nhìn động tác của Diệp Thành, không rời mắt.

Lạc Cánh Cánh mở ra cánh môi đẹp đẽ, ngậm lấy đỉnh quy đầu, tiện đà nuốt xuống phía dưới. Diệp Thành đối diện Lạc Cánh Cánh, nhìn côn thịt trơn bóng, hồng nhạt, hơi cương lên bị miệng nhỏ mút vào, mà người ngậm lấy côn thịt chính là chủ nhân của nó, điểm này khiến hắn cảm thấy vô cùng yêu nghiệt dâm loạn.

Gương mặt thanh tú đỏ ửng, mí mắt rủ xuống, che dấu đi sự động tình. Bờ mông trắng nõn theo sự vận động của chủ nhân mà lên xuống, tiểu huyệt bên trong lúc ẩn lúc hiện, càng làm cho người ta yêu thích không thôi. Tiểu huyệt dao động theo biên độ nhỏ, khi thì mở ra khi thì đóng vào, giống như là miệng nhỏ đang cầu hoan.
Côn thịt chảy ra chất nhầy, tiếng thở dốc của Lạc Cánh Cánh ngày càng nặng nề, nhăn mày cố gắng phun ra nuốt vào hạ thân của chính mình, làm cho Diệp Thành miệng khô lưỡi khô, hắn gỡ một cúc áo sơ mi của mình ra. Lạc Cánh Cánh gắt gao nắm chặt bắp đùi của mình, đem côn thịt đẩy mạnh vào trong miệng, trên làn da trắng nõn lưu lại vết tích màu đỏ, càng thêm phiến tình.

Tần suất ra vào nhanh hơn, cổ họng Lạc Cánh Cánh thỏa mãn phát ra tiếng rên rỉ khó nhịn, tiếng nước vang lên, túi trứng theo động tác của côn thịt mà run lên. Phần eo theo động tác phun ra nuốt vào của cậu mà co rút, ở trên giường bộ dáng vặn vẹo của cậu có điểm ý loạn tình mê, ý tứ hờn dỗi. Hai gò má Lạc Cánh Cánh rịn ra một tầng mồ hôi, côn thịt xâm nhập không theo hình dáng nhất định, bộ dáng dâm mỹ kia làm hạ thân Diệp Thành nóng lên.

Lạc Cánh Cánh bị côn thịt của mình đâm đến quai hàm đau nhức, nhưng hạ thân phía dưới nhắc cậu không được dừng lại, tiếp tục động tác phun ra nuốt vào, nước mắt vì tình dục dâng cao mà tràn ra khóe mắt, cậu hừ một tiếng cơ hồ thể hiện lên ý tứ đáng thương.

Lại một phen kịch liệt trừu sáp, Lạc Cánh Cánh run thắt lưng lên, rời miệng khỏi côn thịt của mình, trong nháy mắt buông eo ra, không nhịn được cao giọng rên rỉ, côn thịt thỉnh thoảng lại phun ra tinh dịch, bắn vào mặt, cổ, bụng của cậu, miệng nhỏ vì ngậm côn thịt mà đỏ lên, dính nước trong suốt, khóe miệng còn lưu lại phần dịch trắng mà phân thân bắn ra, áo tắm mở rộng, tinh dịch trắng sữa theo sự co rút của cậu mà chậm rãi bắn ra, khuôn ngực phập phồng, đầu vú đỏ thẫm đã đứng lên, vì dính dịch trắng mà hiện ra vẻ dâm loạn phiến tình.

Phân thân mềm mại nằm ở giữa hai chân cậu, đầu ngón tay phiếm hồng của Lạc Cánh Cánh di chuyển xuống dưới côn thịt, mắt nhìn theo tinh dịch vẫn đang còn chảy ra.

Lạc Cánh Cánh bắn tinh, khoái cảm qua đi, cậu ở phục hồi lại tinh thần, cũng may còn nhớ có người đang nhìn mình, cậu ngẩng đầu nhìn lên, đã không còn sức để trợn mắt, vô lực nói, đồng chí Diệp Thành, trò vui xong rồi, anh muốn phá lều thì phải trả thêm tiền.

Chương 3: (h)

Diệp Thành thở bổn hển một cái, bước tới trước giường, nghiêng người đè Lạc Cánh Cánh xuống dưới thân, động tác vô cùng chậm chạp dường như không biết bước tiếp theo nên làm cái gì, hơi thở nóng bỏng của Lạc Cánh Cánh phả đầy mắt hắn, Lạc Cánh Cánh bị hắn đè xuống, hạ thân cương lên, ngẩng đầu nhìn người con trai trước mặt, thấy đối phương giống như một con cún lớn đang ủy khuất.

Lạc Cánh Cánh nâng tay vỗ vỗ mông hắn, thở dài nói, quai hàm tôi đều đau nhức. Đứng lên đi, tôi dùng tay giúp anh. Diệp Thành đứng dậy, hai ba lần đã đem dây lưng của tây trang cùng quần lót cởi xuống, phân thân ở trước mắt Lạc Cánh Cánh ngạo nghễ đứng lên. Lạc Cánh Cánh nuốt nước miếng, thầm nói, size này so với kích thước vật chạy bằng điện trong tủ đầu giường của cậu còn lớn hơn.

Lạc Cánh Cánh biết khách hàng chính là Thượng Đế, đẩy Diệp Thành ngã trên giường, còn mình thì ngồi quỳ ở giường, một tay cao thấp vuốt ve côn thịt thô to của Diệp Thành, một tay kia vuốt ve hai cái túi trứng. Diệp Thành thỏa mãn, lẩm bẩm một tiếng, Lạc Cánh Cánh không ngừng cố gắng. Kết quả, Lạc Cánh Cánh tay đau nhức mà hắn còn không ra. Lạc Cánh Cánh tức giận nói, anh như thế nào còn không bắn ra, muốn tôi tiếp tục sao? Bộ dáng Diệp Thành cũng rất căm tức, người này không nặng không nhẹ tính toán cái méo gì? Ông đây không phải sớm tiết ra rồi sao?

Lạc Cánh Cánh nghi ngờ kỹ thuật của mình, liền nói, vậy anh muốn thế nào mới có thể bắn ra? Diệp Thành nói, con trai như các người làm tình thế nào? Lạc Cánh Cánh nói, ở trên người con gái làm thế nào? Diệp Thành nói, đừng tranh cãi với tôi, tôi đè em. Lạc Cánh Cánh nói, không biết sao còn hỏi. Diệp Thành thở hổn hển, trừng mắt nhìn Lạc Cánh Cánh, Lạc Cánh Cánh khoát tay nói, không đùa anh, anh muốn thượng thật sao? Diệp Thành lo lắng gật gật đầu.

Lạc Cánh Cánh làm bộ không tình nguyện, thở dài, bò đến tủ đầu giường lấy ra chất bôi trơn, trong lòng vô cùng vui vẻ.

Lạc Cánh Cánh bôi chất bôi trơn lên tiểu tướng quân của Diệp Thành, nói cho hắn biết, trước tiên đừng động, không có kinh nghiệm sẽ làm tôi đau đớn đem đại gia hỏa của anh bẻ gãy cũng đừng trách tôi. Diệp Thành giống như con cún ngoan ngoãn nằm xuống, dương vật ở cái đuôi dựng thẳng lên.

Lạc Cánh Cánh dùng nửa bình chất bôi trơn, đem hai người bôi đủ trơn mới ngồi xuống côn thịt cua Diệp Thành, Diệp Thành khẩu khí tê dại, nhìn Lạc Cánh Cánh cúi đầu thở dốc, còn côn thịt của mình chậm rãi xâm nhập vào cơ thể đối phương, cảm thấy đầu óc ong ong, sau khi phản ứng lại liền thẳng lưng đem dương vật đâm một cái vào đũng đạo. Lạc Cánh Cánh ngẩng đầu lên, sợ hãi kêu một tiếng, Diệp Thành cảm thấy phân thân của mình đang bị nơi chặt chẽ bao quanh, thỏa mãn kêu một tiếng, bắt đầu cao thấp cử động. Lạc Cánh Cánh thở gấp, chậm một chút, đừng....đừng động, A! Đợi lát nữa tôi còn....A! A!

Đũng đạo bị dầu bôi trơn làm ướt, tiếng nước vang khắp nơi, mỗi lần hạ thân Diệp Thành đâm vào, cánh mông mềm mượt của Lạc Cánh Cánh đều vang lên âm thanh va chạm "Ba ba". Diệp Thành cảm thấy sảng khoái không thôi, Lạc Cánh Cánh ngăn cản không được, đứng dậy muốn nâng mông thoát khỏi côn thịt, bị Diệp Thành một phen nắm lấy eo, hung hăng đặt trở về, khiến cho Lạc Cánh Cánh sợ hãi kêu một tiếng, hô hấp đã sớm loạn, xin hắn tha đều biến thành tiếng rên rỉ. Diệp Thành cảm thấy động tác này không đủ thỏa mãn, liền đứng dậy, đem Lạc Cánh Cánh đẩy ngã trên giường, phân thân ở trong cơ thể Lạc Cánh Cánh, hai tay giơ lên đem hai chân Lạc Cánh Cánh để lên vai, quỳ gối trên giường bắt đầu hung mãnh xâm chiếm. Lạc Cánh Cánh bị chọc đến điểm mẫn cảm, tiếng rên rỉ đều không theo kịp tần suất trừu động, một tiếng chưa ra khỏi miệng đã bị đâm. Diệp Thành đưa ra hai tay, thô bạo vuốt ve ngực cùng thắt lưng Lạc Cánh Cánh, cọ cọ tinh dịch chưa khô, cuối cùng lại kẹp lấy đầu vú của cậu, Lạc Cánh Cánh run lên, kẹp chặt hạ thể. Diệp Thành cúi xuống, hai tay chống bên đầu của Lạc Cánh Cánh, đem hai chân cậu áp đến ngực, nói, cục cưng, hiện tại ai đang ở trong thân thể em, làm em sung sướng? Lạc Cánh Cánh nhăn mày, mặt mũi đỏ bừng, rên rỉ nói, anh...anh đâm vào em..A, ân, a, không thở được nữa...

Diệp Thành đem Lạc Cánh Cánh ngồi dậy, gắt gao ôm chặt cậu vào ngực, hai chân Lạc Cánh Cánh còn đang khoác trên vai hắn, bị hắn ôm chặt không bỏ xuống được. Cả người cậu bị hai cánh tay lớn của hắn ôm chặt cũng không thoát ra được. Lạc Cánh Cánh đưa tay đẩy hắn ra, Diệp Thành không đợi cậu lên tiếng lại bắt đầu vừa trừu sáp vừa nói, ngoan, anh đây sẽ cho em thở. Đôi mắt phiếm hồng của Lạc Cánh Cánh liếc nhìn Diệp Thành một cái. Diệp Thành bị ánh mắt của cậu câu dẫn, hạ thân xiết chặt, ghìm lại lực đâm ở dưới. Lạc Cánh Cánh bị đâm đến mù mịt, cuống quýt ôm lấy gáy Diệp Thành, đau khổ nửa ngày, tiếng rên rỉ kèm theo tiếng khóc nức nở, hạ thân lại ngẩng lên, chen giữa bụng hai người. Hậu huyệt bị vật vừa thô vừa nóng đâm vào, khoái cảm giống như dòng điện chạy toàn thân, hai chân Diệp Thanh ở phía sau nâng lên, một bên nhịn không được kêu lên, a, nóng quá.

Chất bôi trơn bên trong cửa huyệt nổi lên bọt, tiếng nước chậc chậc phát ra không rứt. Diệp Thành cắn mút bên trong hai chân trắng nõn của Lạc Cánh Cánh, hàm hồ nói, thầy Lạc, thầy quá tuyệt vời, thân thể so với con gái còn mềm dẻo hơn, lỗ nhỏ so với con gái cũng ướt nhanh hơn.

Đến cao trào, Diệp Thanh một phen ôm lấy đầu Lạc Cánh Cánh, cắn cắn đôi môi của cậu, đem đầu lưỡi luồn vào khoang miệng đối phương, liếm láp, khuấy động. Lạc Cánh Cánh kêu to ô ô, bị bắt hé miệng tiếp nhận động tác đối phương, nước bọt không kịp nuốt từ khóe miệng chảy xuống. Sau một hồi kịch liệt, Diệp Thành đem hạ thân của mình hung hăng tiến vào lỗ nhỏ của Lạc Cánh Cánh, đem tinh hoa nóng bỏng phun ở bên trong. Lạc Cánh Cánh bị cảm giác nóng cháy ở trong cơ thể kích thích đến co rút, run run bắn ra tinh dịch trắng đục.

Diệp Thành đem Lạc Cảnh Cánh thả xuống giường, nằm xuống bên cạnh cậu, hai người thở hổn hển một lúc lâu, Lạc Cánh Cánh thì thào nói câu, tôi thao.

Diệp Thành quay đầu lại nhìn cậu, rõ ràng tôi thao em.

Lạc Cánh Cánh trừng mắt nhìn hắn một cái, nói, được rồi, chuyện vui cũng đã xem đủ, diễn tiếp thì tôi không có sức, anh về đi, đừng mua phiếu giống như chia phòng.

Diệp Thành nắm lấy cằm Lạc Cánh Cánh cắn một cái, đứng lên nói, tôi mua vé tháng, còn mua tận năm phiếu, vinh dự làm hội viên VIP đầu tiên.

Lạc Cánh Cánh đẩy tay Diệp Thành ra, Diệp Thành cũng không giận, nói tôi giúp cậu tắm rửa. Lạc Cánh Cánh nói, tùy anh. Diệp Thành vui vẻ đỡ Lạc Cánh Cánh khập khiễng tới phòng tắm, hỏi, em vì sao lại mặc quần áo con gấu đi day. Lạc Cánh Cánh nói, nữ học viên không yên lòng với huấn luyện viên nam, mặc vào giống như đứa trẻ đang nhảy bài tập thể dục nhịp điệu, hơn nữa mấy cô sinh viên còn bảo cái này là bán manh...

Diệp Thành cười nói, lần sau em mặc quần áo con gấu này cho tôi xem, Lạc Cánh Cánh nói, anh muốn học kỹ thuật khẩu giao, tôi cũng đã đáp ứng, Diệp Thành nhìn mặt cậu, thở dài một ngụm nói, hai ta không phải rất hợp sao, lưu lại đại nhục bổng này xem như để thỏa mãn em đi...

Chương 4: (h)

Lạc Cánh Cánh đi vào phòng tắm, nói, được, Tiểu Thành Tử, ngươi lui ra để trẫm tự tắm rửa thay quần áo đã. Diệp Thành nói, đi đâu, tôi là công dân tốt, không vứt rác bừa bãi, đương nhiên có rác thì cũng phải tự mình dọn dẹp ( ý ảnh nói là phải tự mình tắm rửa cho bé thụ). Lạc Cánh Cánh không có sức cùng hắn cãi nhau, nói hắn cút đi, lão tử không muốn phải nhờ cậu người khác. Mới vừa rồi từ phòng ngủ đến phòng tắm cậu vẫn nhịn, hậu huyệt bị tinh dịch của Diệp Thành lấp đầy vô cùng khó chịu, hắn cũng không tự giác bắn bên ngoài, dẫn tới càng nhiều tinh dịch thuận theo bắp đùi chảy xuống. Diệp Thành trong nháy mắt ngẩng đầu lên, không nói hai lời tiến đến ôm Lạc Cánh Cánh, để tôi vào một lần nữa, sau đó tôi tẩy sạch cho em. Lạc Cánh Cánh cho hắn một cái cùi chỏ, nói, tự tôi làm, rửa sạch sớm ngủ sớm.

Diệp Thành một phen nghịch ngợm, cầm vật của mình hướng trên mông Lạc Cánh Cánh mà cọ, một tay kia xoa xoa phân thân mềm nhũn của Lạc Cánh Cánh, vuốt ve quy đầu mẫn cảm, ngẫu nhiên còn nặn nặn hai viên tiểu thịt tròn. Lạc Cánh Cánh bị hắn làm cho đứng không vững, thở gấp nói, anh hóa ra cũng là người có kinh nghiệm phong phú.

Diệp Thành vuốt ve đầu v* Lạc Cánh Cánh, hai hạt đậu trên ngực bị hắn vuốt ve đến đứng thẳng lên, Lạc Cánh Cánh nuốt nước bọt, nhẹ nhàng a một tiếng, nhẹ nhàng kháng nghị, ân...a, ha, đừng đụng vào nơi đó..ưm...

côn th*t Diệp Thành nhanh chóng đứng thẳng, đâm vào hai bên đùi Lạc Cánh Cánh. Diệp Thành ôm Lạc Cánh Cánh, để cậu chống hai tay lên vách tường trên phòng tắm, còn tay mình tiến xuống hậu huyệt, bên trong tiểu huyệt màu da nộn hồng, nhẹ ngàng đóng mở, bên trong tinh dịch trắng đục cùng chất bôi trơn hiện ra lấp lánh, dâm mĩ vô cùng.

Diệp Thành hít một ngụm khí, thẳng lưng nhắm ngay lỗ nhỏ hắn thích, đem thân thể đang căng trướng của mình chậm rãi đi vào. Lạc Cánh Cánh thở dốc một tiếng, thắt lưng khẽ run, mông vểnh cao lên.

Từ góc độ của Diệp Thành có thể thấy được hai núm nhỏ trước ngực cậu cùng đường cong mềm mại. Hai tay Diệp Thành nắm chặt vòng eo của Lạc cánh Cánh, nhanh chóng trừu sáp, mới vừa rồi bắn tinh dịch ở bên trong lỗ nhỏ của cậu, huyệt khẩu vẫn còn vô cùng ướt át, âm mao đen nhánh của Diệp Thành cũng bị thấm ướt, toàn bộ mông của Lạc Cánh Cánh đều bị ướt, phân thân cùng túi trứng đánh vào vang lên âm thành ba ba, trong không gian nhỏ hẹp của phòng tắm hiện lên vô số tình sắc.

Diệp Thành mỗi lần rút ra sau đó lại đâm sâu vào, mỗi lần đều đâm đến điểm mẫn cảm của Lạc Cánh Cánh, hắn rút ra huyệt khẩu lại co rút lại, sau đó đũng đạo một lần nữa mở ra, Lạc Cánh Cánh thống khổ, dựa đầu vào tường gạch men, khó nhịn rên rỉ, a..ân..a! Đừng như vậy, dùng sức.... Toàn thân Diệp Thành run run, trên lưng phủ một tầng mồ hôi, hiện ra tia động tình.Diệp Thành cúi người xuống, thuận theo đường con sống lưng của Lạc Cánh Cánh, liếm từ dưới liếm lên. Lạc Cánh Cánh run vô cùng, thanh âm khàn khàn kêu lên, dưới thân gắng gượng theo động tác trừu sáp của Diệp Thành mà di chuyển, ở đỉnh tràn ra vài giọt dịch trắng. Diệp Thành mút mát sau gáy của Lạc Cánh Cánh, đầu lưỡi quét xuống da thịt, hai tay xuyên tới đằng trước dùng sức vuốt ve đầu nhĩ. Lạc Cánh Cánh rên rỉ, liên tục thở dốc cầu xin tha thứ. a.Ha.a..! Đừng động nơi đó...Ai...ân...

Lạc Cánh Cánh vặn vẹo thân mình muốn thoát khỏi sự âu yếm bá đạo của Diệp Thành, Diệp Thành vô cùng bướng bỉnh, ở một bên tai Lạc Cánh Cánh nói câu sắc tình, núm vú thầy Lạc bị tôi sờ lớn như vậy, có phải hay không có thể chảy sữa...

Lạc Cánh Cánh bị lời nói lưu manh xấu hổ của hắn thiêu cháy, hạ thân bất giác căng thẳng. Diệp Thành thét lớn một tiếng, dùng sức xoa nắn một bên đầu v* của cậu, cắn lỗ tai cậu, không ngoan, côn th*t của chồng thao em, ăn không no sao?
Vành tai Lạc Cánh Cánh đỏ ửng, trừng mắt liếc nhìn Diệp Thành một cái, mắng con mẹ anh... Diệp Thành thuận thế cắn môi cậu, mút vào, đầu lưỡi tinh tế liếm lộng, cổ họng Lạc Cánh Cánh rên rỉ làm cho phân thân Diệp Thành cứng thêm một vòng, hạ thân bắt đầu trừ sáp không có quy luật. Lạc Cánh Cánh thật vất vả, bị hắn buông miệng lưỡi đùa cợt, lại bị một trận công kích, liên tục thở gấp xin tha.A...!A..Ai! Ân, a... Anh chậm một chút..Em... ưm... muốn hỏng rồi..ô..

Lạc Cánh Cánh không đứng vững, hạ thể nóng bỏng của nam nhân phía sau nhanh chóng ra vào, đảo đến thành ruột, vô cùng khó chịu. Lạc Cánh Cánh nâng mông hướng lên, Diệp Thành không nhịn được, một phen tách cánh mông Lạc Cánh Cánh ra, xem tiểu huyệt bị côn th*t hung hăng đâm vào, cửa huyệt dính đầy dịch trắng, trừu sáp khiến hậu huyệt phun ra nuốt vào. Mỗi lần đâm đến điểm mẫn cảm, Lạc Cánh Cánh sẽ phát ra âm thanh phiến tình, toàn thân run run, khép chặt tiểu huyệt.

Diệp Thành một tay nắm chặt chân Lạc Cánh Cánh nâng cao lên, một tay ôm lấy thắt lưng cậu, đem cậu tựa vào lồng ngực mình, côn th*t bên dưới trừu sáp đỉnh lộng. Bắp đùi Lạc Cánh Cánh run run, hai tay tự mình vuốt ve núm vú đỏ thẫm trước ngực, thân thể tiếp nhận sự đâm rút của Diệp Thành, cao thấp kích thích, một thân phiếm hồng lắc lư theo động tác của hắn, tinh dịch dính loạn xạ trên người cậu. Lạc Cánh Cánh tựa vào bả vai Diệp Thành thở dốc giống như cá mắc cạn, khóe mắt chảy nước mắt, hai gò má hồng hồng. Trong cơ thể, dục vọng đã lên tới cao trào, Lạc Cánh Cánh một bên ôm lấy gáy Diệp Thành, một bên vong tình, cao thấp rên rỉ..A...Thật thoải mái...Nơi đó...Nhanh...nhanh lên đâm em..a! Làm cho em đi ra đi...Ha...A

Diệp Thành đem Lạc Cánh Cánh lùi lại mấy bước, ngồi xuống bồn cầu, hai tay kéo đùi cậu ra, dưới thân bắt đầu trừu sáp, đâm rút lỗ nhỏ ướt nhẹp của Lạc Cánh Cánh, tiếng nước cùng tiếng thân thể va chạm vang lên không dứt, Lạc Cánh Cánh mở rộng hai chân, ngón chân co rút bởi khoái cả. Lạc Cánh Cánh ôm đầu của Diệp Thành, nước mắt vì động tình mà chảy dài xuống hai má, Diệp Thành cắn cắn cổ của cậu, nói, bảo nối, nói thích đại kê của chồng, nói chồng bắn cho em đi. Lạc Cánh Cánh rốt cuộc cũng chịu không nổi, bất chấp hổ thẹn, kịch liệt thở dốc rên rỉ, đại kê của chồng thật lớn, sáp em thích muốn chết. Vừa nói liền bắn ra, dâm dịch trắng đục phân bố khắp nơi.

Diệp Thành lại đâm vài cái, cuối cùng bắn bên trong tiểu huyệt của cậu. Hai người sức cùng lực kiệt ở trên nắp bồn cầu thở hổn hển, Lạc Cánh Cánh vặn vẹo thắt lưng muốn đứng dậy, Diệp Thành còn nắm hai đùi cậu không thả. Lại giống như đùa giỡn mà đem phân thân đâm vài cái bên trong. Lạc Cánh Cánh đều phải khóc, nói, đi ra, nói đừng làm tôi thống khổ, đồ vô lương tâm, ngày mai con cháu Lạc gia đều bắn hết cho anh, anh là máy đóng cọc à? Có để yên không?

Diệp Thành cười, buông hai chân Lạc Cánh Cánh,, ôm cậu vào ngực mình, một tay kéo cằm cậu ôn hòa hôn môi, đem cánh môi mút đến đỏ bừng.

Chương 5: (h)

Diệp Thành nhắm mắt lại chuyên tâm dùng môi hôn Lạc Cánh Cánh, đôi lông mày hơi hơi nhíu lại, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve gáy Lạc Cánh Cánh, Lạc Cánh bị đôi môi mềm mại chạm đến, từ phản kháng biến thành hưởng thụ, nhắm mắt tựa vào trong lòng đối phương nhẹ nhàng hôn đáp trả.

Kết quả Tiểu Thành bên trong cơ thể lại ngẩng đầu lên, trong lòng Lạc Cánh Cánh hung hăng chửi cmn, một bên búng trán Diệp Thành. Diệp Thành rên một tiếng ủy khuất nhìn Lạc Cánh Cánh, Lạc Cánh Cánh không yếu thế mà trừng mắt một cái, lại bị mấy vệt đỏ ửng trên mặt làm khí thế suy yếu. Diệp Thành lầu bàu, vừa rồi còn nói thích đại điêu của chồng, hưởng thụ xong liền lập tức trở mặt, có tin hay không anh làm em nhớ lại chuyện vừa rồi. Kết quả vẫn là tự mình chuốc lấy đau khổ, Diệp Thành dưới bụng dùng sức một chút, hạ thân Lạc Cánh Cánh cũng không có ngẩng lên. Lạc Cánh Cánh kêu a một tiến, ngữ điệu rung động đến mười tám ngã rẽ, làm dưới bụng Diệp Thành cũng nhiệt lưu phun trào. Lạc Cánh Cánh trong lòng oán hận tuyến tiền liệt cùng cậu nhỏ của mình: Hai ngươi đêm nay tại sao có thể như vậy? Thân thể đã không chịu được mà phản ứng, run run đứng lên. Diệp Thành nhìn tiểu huyệt của cậu co rút một hồi, tinh thần vô cùng phấn chấn.

Diệp Thành lấy lòng mà xoa nắn ngực Lạc Cánh Cánh, biết đây là địa phương mẫn cảm nhất của cậu. Lạc Cánh Cánh bắt đầu thở gấp, kháng nghị lại lộ ra vài phần nghênh đón. Hai đầu nhũ Lạc Cánh Cánh dựng thẳng lên, giọng nói mềm nhũn, đừng nghịch nữa được không... Tôi thực sự bắn không nổi nữa...A!

Diệp Thành một tay nắm lấy phân thân của Lạc Cánh Cánh, bắt đầu tỉ mỉ xoa nắn, chỉ chốc lát sau, hạ thân trong tay lại cứng lên, Diệp Thành liếm sau gáy Lạc Cánh Cánh, nói, tiểu huynh đệ cũng ngẩng đầu rồi, cái kia giống như nước vậy, chỉ cần kích thích một chút sẽ phun ra. Lạc Cánh Cánh rên rỉ a ưm, muốn gạt đi hai bàn tay khiêu khích của Diệp Thành, kết quả hạ thân Diệp Thành bỗng nhiên động một cái, làm cậu toàn thân mềm nhũn, đành phải ôm lấy cánh tay cường tráng của Diệp Thành để giữ thăng bằng. côn th*t ra vào tiểu huyệt, vang lên âm thanh ba ba, Diệp Thành một tay kéo đầu v* hồng nhuận, một tay ôm lấy vòng eo mềm nhũn của Lạc Cánh Cánh, hạ thân hung mãnh ra vào, một bên cắn vành tai hồng hồng của Lạc Cánh Cánh, thanh âm khàn khàn nói, Tiểu Lạc Lạc, em nói xem, lỗ nhỏ phía dưới càng nhìn càng ướt át.

Lạc Cánh Cánh cắn môi dưới, thừa nhận côn th*t nóng rực mãnh liệt ra vào, vừa mới há miệng tiếng thở dốc cao vút liền đi ra, Lạc Cánh Cánh vô lực thở hắt, tôi...Ân..Tôi cũng không phải con gái...Ha...A...Diệp Thành cười hỏi, vậy em nói xem cái gì làm tiểu huyệt của em trở nên ướt át như vậy? Nói xong còn dùng sức hướng phía trước đâm vài cái, làm cho âm thanh của Lạc Cánh Cánh ngày càng cao hơn, cậu tranh thủ cắn mu bàn tay của mình, ngăn không cho tiếng rên rỉ đi ra. Diệp Thành hai tay nắm lấy eo Lạc Cánh Cánh, đem phân thân nhắm ngay bên trong tiểu huyệt đâm thật sâu vào, chậm rãi khuấy đảo xung quanh, thỉnh thoảng đụng đến điểm G, cọ cọ một chút lại rời đi. Lạc Cánh Cánh cao giọng rên rỉ, mông không nhịn được vặn vẹo, phân thân run rẩy đứng thẳng lên. Diệp Thành nói, anh hỏi em. Ngoan, trả lời xong thì sẽ thương em. Khóe mắt Lạc Cánh Cánh phiếm nước mắt, bị trừu sáp đến gập cả người lại. Diệp Thành đưa tay vỗ cánh mông của cậu một chút, Lạc Cánh Cánh căng thẳng, hạ thân xiết chặt, Diệp Thành buồn bực hừ một tiếng, đâm mạnh về phía trước giống như muốn trừng phạt. Một bên nói, tại sao không ngoan như vậy, muốn bị trừng phạt sao?

Lạc Cánh Cánh thấp đầu nhỏ giọng nói, là... là anh bắn...đem tôi biến thành ướt như vậy...Ân..a!A..! Không cần nhanh như vậy...Ân...Ha a...

Diệp Thành ôm ngực cùng eo Lạc Cánh Cánh, nhắm ngay điểm mẫn cảm của cậu bắt đầu công kích, Lạc Cánh Cánh ngăn không được, gắt gao ôm chặt lấy cánh tay Diệp Thành, bị động tác trừu sáp bức điên người. Hai người làm nửa ngày cũng không có dấu hiệu xuất tinh, Lạc Cánh Cánh khóc nức nở xin tha.. Ô....Thật là khó chịu, đừng động nữa, tôi thực sự bắn không nổi...A..Ân...ô..Diệp Thành một tay cầm hạ thân đã đứng thẳng của Lạc Cánh Cánh, một tay đè lên lỗ nhỏ, thô bạo thăm dò lớp màng mỏng, đầu ngón tay thô ráp xoa nắn. Lạc Cánh Cánh bắt đầu giãy dụa mạnh hơn, kêu lên..Đừng!..A a! Đừng chạm vào bên trong...A! Nhanh buông ra...

Cảm giác như có bức tường lớn sụp đổ, làm cho Lạc Cánh Cánh thất thố kêu lên...Mau đi ra! A...Tôi muốn đi WC...Nhanh lên! A...

Hạ thân Diệp Thành còn đang mãnh lực đâm vào, nghe Lạc Cánh Cánh nói như thế, hắn quay lại ôm người nhấc lên nắp bồn cầu, phân thân vẫn ở lại trong cơ thể Lạc Cánh Cánh, Lạc Cánh Cánh đứng thẳng, Diệp Thành một tay nắm phân thân cậu, ghé vào lỗ tai cậu lẩm bẩm nói, đi tiểu đi, chồng tiếp tục thao em...

Lạc Cánh Cánh xấu hổ vặn vẹo, giãy dụa, Diệp Thành lại siết chặt lấy, ở trong hậu huyệt câu điên cuồng trừu sáp, cử động, Lạc Cánh Cánh kêu không ra tiếng, cuối cùng cũng không nhịn được mà trào ra, chất lỏng vàng nhạt chảy ra. Diệp Thành nhanh chóng động vài cái cũng bắn vào bên trong cơ thể của cậu, chất lỏng Diệp Thành bắn theo động tác của hắn cũng chảy ra ngoài, men theo đùi non mềm của Lạc Cánh Cánh chảy xuống, nằm gọn dưới sàn phòng tắm. Lạc Cánh Cánh cả người mềm nhũn nằm trong lòng Diệp Thành thở dốc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau