CÁCH MỘT CẢNH CỬA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Cách một cảnh cửa - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Mùa đông năm 2013.

Màn đêm buông xuống, thành phố Nam trời đổ tuyết, giao thông trở nên tắc nghẽn. Trong nền trời tuyết trắng xóa ấy, cơ man đèn xe cùng với tiếng còi inh ỏi nối đuôi nhau ra ngoại thành.

Tần Túc lái xe một mạch qua đường cao tốc Phong Thành, lao đi mặc gió tuyết phủ kín đèn đường. Khi xe ra khỏi thành phố, cũng là lúc chút ánh sáng cuối cùng tan biến dần trong đêm mưa tuyết.

Khu biệt thự nơi Tần Túc đến được xây dựng sát vào núi, nhìn từ xa, những tòa nhà này san sát nhau. Đèn đường ở đây cực kì ít, chỉ có chút ánh sáng lác đác hắt ra từ khung cửa sổ, chập chờn trong đêm tối.

Tần Túc xuyên qua con đường mòn giữa những khu biệt thự, đi thẳng tới đỉnh núi để lại vệt bánh xe trải dài phía sau. Tới nơi anh không trực tiếp lái xe vào trong, mà phanh gấp trước cửa biệt thự, bánh xe vì thế mà trượt nhẹ trên nền tuyết.

Biệt thự số 52, cách xa các khu biệt thự khác, vô cùng yên tĩnh.

Tần Túc xuống xe, ngẩng đầu lên nhìn. Nơi đây có vẻ tối tăm, chỉ có ngọn đèn trước cổng chiếu sáng một khoảng không gian nhỏ. Anh khép chặt áo khoác tiến lên vài bước, tuyết rơi dày đặc nhanh chóng vùi lấp hết mọi dấu chân của anh.

Cửa nhà không khóa, nhưng tầng một lại không có bóng người nào hiện hữu, cả tòa biệt thự to lớn dường như chìm sâu trong sự yên lặng khác thường. Tần Túc phủi tuyết còn đọng trên áo khoác, nhẹ nhàng men theo cầu thang một bên lên tầng hai.

Bóng tối trải dọc hành lang tầng hai, phải tới căn phòng ở cuối mới có chút ánh sáng hắt qua từ khe cửa khép hờ, đan xen nhau trên mặt sàn cẩm thạch bóng loáng.Không hiểu sao trong lòng Tần Túc dâng lên một dự cảm chẳng lành, điều ấy thúc giục bước chân anh khẽ chuyển hướng, thận trọng đến trước cửa phòng kia, bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy tay cầm trước cửa, từ từ mở cửa phòng ra. Ánh sáng đến từ màn chiếu trên tường đập thẳng vào mắt Tần Túc.

Trên màn hình máy chiếu hiện lên hình ảnh của một buổi tọa đàm, ống kính lúc này được chuyển hướng lên sân khấu, sau đó là sự xuất hiện của một người phụ nữ trung niên đang ôm một người đàn ông gào khóc, người đàn ông để mặc người phụ nữ, bình tĩnh điềm đạm mà nói với những người ngồi phía dưới: “Một khi cơ chế phòng vệ của nhà phân tâm học hoặc nhà tư vấn tâm lý sụp đổ sẽ dẫn tới một sự chuyển dịch ngược, đây là những xung đột, thái độ và động cơ vô thức nằm ngoài hệ ý thức của nhà tư vấn tâm lý. Không chỉ riêng bệnh nhân mới rơi vào trạng thái không thể hiểu rõ bản thân, ngay cả nhà tư vấn tâm lý cũng có lúc rơi vào trường hợp tương tự như vậy. Cho nên đây chính là nguyên nhân vì sao trong quá trình điều trị tâm lý cho người bệnh cần quay và ghi âm lại. Bởi một khi xảy ra sự chuyển dịch ngược, thông qua những dữ liệu được thu nhà tư vấn tâm lý có thể tự phân tích lại bản thân, qua đó tìm ra nguyên nhân xuất hiện sự chuyển dịch ngược.”

Sau khi người đàn ông nói xong phía dưới lúc này có người hỏi: “Giáo sư Thẩm, nhà tư vấn tâm lý cũng là con người, con người thì sẽ có những nỗi ưu tư, trừ phi bị thôi miên, nếu không thì sao có thể kiểm soát hoàn toàn suy nghĩ và cảm xúc được?”

Người đàn ông trên sân khấu đăm chiêu suy nghĩ một lát, rồi nhìn phía dưới trả lời: “Còn có một cách, có thể kiểm soát…”
Đột nhiên đúng thời điểm này Tần Túc cảm thấy trong căn phòng có gì đó khác lạ. Anh nhìn quanh, cuối cùng ánh mắt anh dừng lại ở hàng ghế gần kệ sách, chiếc ghế này được đặt đằng sau bàn đọc, quay ngược với hướng của anh, hướng ra cửa sổ, ánh sáng ngoài cửa thì bị tấm rèm lông ngỗng dày nặng sát đất che kín, làm cho góc phòng đó chìm trong bóng tối. Dưới ánh sáng mờ ảo, chỉ có một bàn tay trắng bệch, cứng đơ vịn trên ghế.

“Thẩm Tự?” Tần Túc khẽ giọng gọi.

Không có tiếng trả lời nào, người đó vẫn ngồi im lặng quay lưng về phía anh. Tần Túc bỗng thấy lạnh sống lưng. Không quan tâm đến chiếc máy chiếu buổi tọa đàm nữa, anh bước về phía trước, vòng qua bàn đọc sách tới sau lưng chiếc ghế.

Người ngồi trên ghế lúc này vẫn không có chút phản ứng nào. Tần Túc đưa tay từ từ quay chiếc ghế lại…Hóa ra là thứ đang ngồi trên ghế là một hình nộm người, lúc này đầu hình nộm hơi nghiêng để tựa vào ghế, mắt thì mở to, trên gương mặt đeo kính, một tay đặt trên vịn ghế, tay kia buông thõng xuống. Gương mặt hình nộm người trông rất giống khuôn mặt người đàn ông đứng trên sân khấu trong màn chiếu.

Nếu là trước đây thì sẽ rất bình thường, bởi Tần Túc biết Thẩm Tự thích đùa ác, nhưng không hiểu sao lần này anh vẫn cảm thấy có điều gì đó rất kì lạ, giống như dự cảm không may mắn. Tần Túc một lần nữa quan sát hình nộm cẩn thận, càng nhìn anh càng thấy không ổn, nhất là cánh tay đang đặt trên tay vịn ghế, vị trí của ngón trỏ hiện đang cong xuống dưới, bốn ngón còn lại để bình thường.

Anh nhìn xuống theo hướng nghiêng mà ngón trỏ chỉ. Trên góc bàn chìm trong bóng tối anh loáng thoáng thứ gì đó. Tần Túc với tay lấy, đây là một chiếc điện thoại di động. Anh cầm lên, màn hình đột nhiên phát sáng, ngay lúc đó anh liền trực tiếp mở giao diện tin nhắn.

Đập vào mắt anh là một đoạn tin nhắn với nội dung như sau: Bọn tôi đều ở sa mạc, lạc đà trắng đi về phía tôi, anh vẫn ở chỗ cũ nhỉ, bởi vì anh hoàn toàn không ngờ tới…Nhắn chưa hết câu, nhưng tin đã gửi đi rồi. Còn có cuộc gọi nhỡ. Người gọi tên Anh Tần.

Chương 1-2: Câu nói quái lạ

Lúc Sầm Từ nhận được điện thoại đã là 2 giờ 30 phút sáng.

Ngoài cửa sổ vầng trăng khuyết treo cao, ánh sáng mờ nhạt thấp thoáng sau tầng tầng lớp lớp mây đen, khiến mọi thứ xung quanh càng trở nên tối đen như mực. Sầm Từ không có thói quen kéo rèm cửa sổ khi ngủ, nên khi đầu kia điện thoại nói: “Bác sĩ Sầm, Mẫn Vi Vi là bệnh nhân của chị nhỉ?” Cô nhìn ra màn đêm mù mịt cách một cánh cửa sổ, trong lòng dấy lên một sự bất ổn không tên.

Bước khỏi tòa nhà, Sầm Từ rùng mình một cái. Nhiệt độ đầu mùa đông ở thành phố Nam rất lạnh, gió thổi qua cũng khiến người ta rát mặt, những chiếc lá khô may mắn thoát khỏi lưỡi chổi của nhân viên dọn dẹp nhưng lại không thoát được số mệnh bị gió cuốn đi, tạo nên một âm thanh xào xạc trên đất, hệt như là chúng bị bắt ép lôi đi.

Sầm Từ vén gọn mái tóc dài, trùm kín áo khoác vào người. Trước khi lên xe Sầm Từ dừng lại một chút, cô luôn cảm thấy có gì không ổn, nên vô thức quay lại nhìn đằng sau. Khu chung cư lúc này vẫn vắng lặng và chìm trong màn đêm đen đặc, nhờ ánh đèn cổng lờ mờ mà cô có thể nhìn thấy làn sương mờ ảo trong không trung, mọi người trong tòa nhà còn chưa ai tỉnh dậy, ánh đèn duy nhất phát ra là từ phòng bảo vệ, nhân viên bảo vệ lúc này đang mặc áo khoác to sụ ngồi trên ghế, đút tay vào ống tay áo, vùi mặt trong cổ khoác dày mà chợp mắt.

Mọi thứ thoạt nhìn lặng lẽ và rất bình thường. Sầm Từ ngước mắt lên nhìn trời đêm. Ánh trăng tựa như chiếc móc câu người ta tiện tay vẽ giữa trời đen. Trăng lúc này đã hạ huyền.

Lúc đóng cửa xe, không hiểu sao Sầm Từ chợt nhớ tới một câu nói của Shakespeare: Những gì trong quá khứ mới chỉ là khởi đầu.

“Tôi không giết người.”

Trong phòng thẩm vấn, Mẫn Vi Vi cúi gằm mặt. Trên đỉnh đầu cô, đèn sáng chói mắt, nhưng cả khuôn mặt cô khuất trong bóng tối. Sau khi khẳng định mình không giết người, cô ta ngẩng đầu lên rồi còn nói thêm một câu nữa: “Căn bản tôi không quen biết người này.”

Mẫn Vi Vi, MC của một chương trình truyền hình nổi tiếng. Cô xinh đẹp, dí dỏm, hài hước, khiến bao chàng trai yêu thích. Người như Mẫn Vi Vi, ai ngờ mới chập tối cô đột ngột thay đổi, tàn nhẫn cầm dao giết hại chồng chưa cưới là Châu Quân, hai nhát dao đều đâm vào chỗ hiểm, khiến khắp nhà đều là máu của Châu Quân. Cô giúp việc thấy cảnh tượng đó thì sợ mất hồn, vội vàng báo cảnh sát.

Ngay khi cảnh sát đến hiện trường, Châu Quân được đưa tới bệnh viện cấp cứu, còn Mẫn Vi Vi nổi tiếng thì bị tạm giam để điều tra.

Nhân chứng vật chứng đều đầy đủ nên lời khai vừa rồi của Mẫn Vi Vi chẳng có tác dụng gì, dù cô nói thế nào đi chăng nữa cũng không giống như đang biện minh cho mình, đến cả lý do cũng vô cùng hoang đường. Cảnh sát thẩm vấn chau mày, cất cao giọng nạt: “Còn nói không quen à? Không quen mà cô sống trong nhà người ta? Không quen mà cô cầm dao đâm anh ta? Cô nhìn quần áo của mình đi, trên đó còn dính máu của người bị hại đấy.”

Mẫn Vi Vi cúi đầu nhìn vạt áo loang lổ vết máu bắn lên. Cô ta chau mày, một lúc sau ngẩng mặt lên, nét mặt mờ mịt: “Thật sự tôi không biết đã xảy ra chuyện gì.”

Đội trưởng đội hình sự là Bùi Lục, tay chống hông nhìn Mẫn Vi Vi vẫn đang tỏ vẻ vô tội và anh chàng đồng nghiệp đang nén giận phía sau tấm kính chắn. Lúc sau, anh xoay người, dụi điếu thuốc vào gạt tàn, ngón cái và ngón trỏ dí mạnh dập tắt điếu thuốc: “Bác sĩ Sầm, cô thấy thế nào?”

Sầm Từ không trả lời, từ đầu đến giờ cô vẫn tập trung xem tài liệu cảnh sát mang tới, cô mới đến đây được chừng năm phút, hơi lạnh trên áo khoác còn chưa tản hết. Bùi Lục cũng không giục cô, hai tay chống nạnh nói tiếp: “Theo lời đồng nghiệp của tôi có mặt ở hiện trường phản ánh, khi đến nơi đã thấy Mẫn Vi Vi đứng cạnh Châu Quân đang bị thương nặng, khuôn mặt đờ đẫn, đến tận khi bị đưa lên xe cảnh sát cô ta mới mở miệng nói chuyện, nhưng lại nói những câu rất khó hiểu…”

Anh ta ngừng một lát để quan sát phản ứng của Sầm Từ, nếu là người bình thường khi nghe như vậy thể nào cũng sẽ hỏi: “Cô ta nói gì khó hiểu?” Còn nếu không thì cũng sẽ ra hiệu cho đối phương nói tiếp. Nhưng Sầm Từ không hề ngẩng lên đầu khiến anh không biết cô có nghe thấy hay không? Bùi Lục giơ tay sờ mũi, trong phút chốc cảm thấy không biết nói tiếp thế nào, bèn hắng giọng cho bớt xấu hổ, rồi anh nói tiếp: “Cô ta nói với cảnh sát là: Tôi không phải là tôi.”“Cô giúp việc tận mắt chứng kiến Mẫn Vi Vi đâm nạn nhân?” Sầm Từ ngẩng đầu, không trả lời câu hỏi của Bùi Lục, nhưng đột nhiên lại hỏi một câu như vậy.

Bùi Lục cảm thấy phản ứng của cô gái này lúc nào cũng khiến anh ta bất ngờ. Sầm Từ chiếm một ví trị quan trọng trong sơ đồ các mối quan hệ của Mẫn Vi Vi, là bác sĩ tâm lý của cô ta. Sau khi cảnh sát điều tra cô gái tên Sầm Từ này thì biết lai lịch của cô không hề đơn giản. Cô tự mình thành lập một câu lạc bộ tâm lý lấy tên là “Môn”, được người trong nghề ca ngợi là “phù thủy” phân tâm học.

Sầm Từ còn có rất nhiều lời đồn thổi lan truyền bên ngoài như tính cách nhạt nhẽo, lại không hòa đồng, ít khi tham gia các hội nghị học thuật chuyên ngành, cũng không thích thảo luận học thuật. Cô có riêng một bộ phương pháp điều trị các bệnh thần kinh, mỗi tuần câu lạc bộ “Môn” của cô chỉ đón tiếp ba vị khách, quy định thì nhiều mà còn vô cùng quái dị, nhưng danh tiếng câu lạc bộ ngày càng nổi tiếng trong giới.

Trước khi gặp Sầm Từ, Bùi Lục còn nghĩ hẳn cô là một nhà phân tâm học có tuổi rồi, dẫu sao thì tuổi nghề cũng liên quan đến tuổi đời, nhưng sau khi xem hồ sơ mà đồng nghiệp đã điều tra để trên bàn cùng thông tin: Sầm Từ, nữ, 26 tuổi. Lật mấy tờ tài liệu tiếp theo thì anh phải nhìn cô gái này với ánh mắt khác. Cô trẻ tuổi và vô cùng xinh đẹp, nhưng có vẻ lạnh lùng, ánh mắt thì mang cảm giác hờ hững lạnh nhạt, khiến người khác không thể đoán được lập trường. Nếu không xem tài liệu, chỉ nhìn ngoại hình và tuổi tác nhất định anh sẽ cho rằng trình độ của cô cũng chỉ nửa vời mà thôi, hành nghề bác sĩ tâm lý không phải là trông vui vẻ một chút sao?

Đang mông lung suy nghĩ, chợt thấy Sầm Từ lúc này đang nhìn chằm chằm mình, Bùi Lục mới sực tỉnh rồi hắng giọng trả lời: “Khi nghe thấy tiếng động lạ dưới tầng cô giúp việc chạy xuống, đúng lúc này thì nhìn thấy Mẫn Vi Vi đã cầm dao gọt hoa quả đâm Châu Quân nhát thứ hai. Biệt thự của Châu Quân là hiện trường vụ án, theo như lời người giúp việc, lúc xảy sự việc phòng khách tầng dưới chỉ có hai người là Mẫn Vi Vi và Châu Quân. Cảnh sát có kiểm tra quanh hiện trường thì hoàn toàn không phát hiện dấu vết của người lạ.”

Sầm Từ hiểu ý của Bùi Lục, bước tới gần kính chắn nhìn Mẫn Vi Vi, im lặng. Nửa đêm nửa hôm cô nhận được cuộc gọi, nói cho cùng cũng không phải chuyện gì tốt lành, chẳng qua cô không ngờ lần này gặp Mẫn Vi Vi không phải ở phòng khám, mà lại là ở đồn cảnh sát.

Bùi Lục đứng yên phía sau Sầm Từ, hai tay đút túi nói thêm: “Ngoài ra, trong lúc thẩm vấn Mẫn Vi Vi còn nói rằng, cô ta luôn luôn nghe lời cô.”

Lần này thì phản ứng của Sầm Từ đúng như mong muốn của anh ta. Cô xoay người lại, ánh mắt lãnh đạm thờ ơ quan sát Bùi Lục. Con người trước mặt cô đây có tính cách tự do mạnh mẽ, mắt một mí tựa như đang cười, nhưng ánh nhìn sắc bén, rõ ràng là một nhân vật cứng rắn đã từng nằm gai nếm mật.Thấy phản ứng của Sầm Từ, Bùi Lục nghĩ thầm, rốt cuộc đã phản ứng lại rồi, tôi còn sợ cô không buồn đoái hoài đến, mềm rắn gì cũng không tác dụng. Anh nói tiếp: “Một tháng trước, thành phố Nam phá được một vụ án buôn lậu đồ cổ lớn, lúc phạm nhân bị bắt, cảnh sát có làm thế nào hắn ta cũng không khai ra chỗ giấu tang vật. Tôi nghe nói bác sĩ Sầm chỉ nói với phạm nhân vài câu, hắn đã ngoan ngoãn khai hết. Phân tâm học chính là thôi miên phải không? Nhưng tôi nhận ra bác sĩ Sầm không chỉ đơn giản là thôi miên, nghe nói phương pháp điều trị của bác sĩ Sầm đặc biệt mới lạ, tôi đây thật sự rất tò mò.”

Vụ án buôn lậu đồ cổ không phải do Bùi Lục xử lý, khi xem tài liệu về Sầm Từ anh mới biết tình hình cụ thể. Khi ấy, trước khi vào phòng thẩm vấn Sầm Từ yêu cầu cảnh sát tắt hết máy quay phim, máy nghe lén và máy ghi âm. Toàn bộ cảnh sát có mặt lúc đó đều không biết Sầm Từ nói gì với tên tội phạm, bởi vì cô ấy quay lưng về phía kính chắn, cảnh sát chỉ có thể thấy biểu cảm của tên tội phạm. Chỉ sau chừng khoảng một phút trò chuyện với Sầm Từ, hắn bỗng dưng hoảng hốt một cách kỳ lạ, rồi khai báo tất cả.

Đương nhiên, vụ án này còn tiếp tục. Vào ngày thứ hai sau khi thành khẩn khai báo thì tên tội phạm chết đột ngột, khám nghiệm tử thi cho thấy nguyên nhân đột tử là do hắn phát tác bệnh tim. Tuy rằng tên tội phạm này đã giết không biết bao nhiêu người trong lúc buôn lậu, việc hắn chết như vậy cũng là quả báo, nhưng sự việc này quá đột ngột nên đương nhiên sẽ gây nên mối hoài nghi lớn.

Cảnh sát tìm Sầm Từ hỏi thì cô ấy chỉ nói, muốn giải quyết vấn đề phải tìm được điểm yếu trước, bí mật của hắn ta không thể giấu nổi tôi, nhưng không có nghĩa là tôi kiểm soát được cái chết của hắn ta. Chẳng phải pháp y cũng khám nghiệm ra hắn có tiền sử bệnh tim sao.

Chính tà khó phân biệt, đây là đánh giá về Sầm Từ trong suốt vụ án đồ cổ. Cũng có thể bởi phương pháp điều trị của cô ấy kỳ lạ khác thường, nên mới được đặt danh hiệu là “phù thủy phân tâm học”. Không ngờ chỉ mới sau một tháng, cô lại liên quan tới một vụ án mới.

Lúc này, Sầm Từ nhìn thẳng vào mắt Bùi Lục, trả lời lấp lửng: “Nếu đội trưởng Bùi nhất quyết cho rằng tôi có tội, vậy bây giờ tôi hẳn phải ngồi trong phòng thẩm vấn, chứ không phải đứng đây, sau kính chắn với tư cách cố vấn.”

Bùi Lục nghe vậy thì cười nói: “Trường hợp của cô rất đặc biệt, một mặt phải làm cố vấn trợ giúp cảnh sát chúng tôi phá án, mặt khác lại là đối tượng khả nghi cần phải phối hợp điều tra với cảnh sát. Con người tôi chỉ tin vào chứng cứ, sẽ không đổ oan cho người tốt, đương nhiên cũng sẽ không tha cho kẻ xấu.”

Vẻ mặt Sầm Từ bình tĩnh, ánh mắt trầm lặng: “Tôi sẽ phối hợp điều tra với các anh, nhưng tôi cần phải nói chuyện với Mẫn Vi Vi.”

“Không thành vấn đề.” Bùi Lục nghiềm ngẫm tính cách của cô. Trong tư cách vừa làm cố vấn lại vừa là đối tượng khả nghi bị điều tra, nếu là một cô gái bình thường đã vội vàng tự mình biện hộ, thậm chí sẽ trở mặt, nhưng Sầm Từ này thì khác, quả là có phần thú vị.

Nói xong, Sầm Từ bước ra ngoài với một cảnh sát khác. Nhưng vừa ra tới cửa, đột nhiên Sầm Từ dừng bước, quay lại nhìn anh. Bùi Lục tự thấy làm cảnh sát nhiều năm như vậy, có sóng to gió lớn gì còn chưa gặp, nhưng anh lại bị giật mình trước ánh mắt lạnh lùng của cô. Làm nhà phân tâm học không phải nên an ủi tâm trạng người khác ư, sao ánh mắt lại lạnh không khác gì tảng băng vậy?

“Đội trưởng Bùi” Cô dịu dàng nói: “Tôi sửa lại một chút, thôi miên đúng là một phương pháp trong quá trình điều trị tâm lý, nhưng các phương pháp điều trị tâm lý không chỉ có mỗi thôi miên, cho nên phương pháp của tôi dù kỳ lạ mới mẻ cũng là bình thường. Còn nữa, làm cảnh sát khó tránh khỏi chuyện lo nghĩ, lo nghĩ vừa phải có thể làm tinh thần phấn chấn, nhưng lo nghĩ quá độ thì sớm muộn cũng có vấn đề. Lúc bình thường anh nên điều chỉnh tâm trạng, uống ít thuốc an thần. Hệ thần kinh giống như người bạn, anh không yêu thương nó, nó cũng sẽ không yêu thương anh, cần thiết anh có thể hẹn gặp bác sĩ tâm lý.”

Từ khi bước vào phòng tới bây giờ, đây là lần cô nói nhiều nhất. Bùi Lục nghe xong thì thấy hơi ngượng ngùng, cảm thấy lời nói của mình có chút làm màu trước mặt chuyên gia, nên hơi xấu hổ, lúng túng.

Cho tới khi Sầm Từ theo cấp dưới rời khỏi phòng rồi, Bùi Lục mới giật mình. Ai cơ? Ai lo nghĩ chứ? Anh ta còn trẻ trung, mạnh mẽ như hổ sao lại phải lo nghĩ gì được…À ừm nhưng thực tế thì… Về vấn đề anh ta đang lo nghĩ, làm thế nào cô nhận ra được nhỉ?

Chương 2: Chị có tin trên đời này còn tồn tại một “chị” khác nữa không?

“Bác sĩ Sầm, chắc là chị biết về thí nghiệm con mèo của Schrödinger nhỉ. Tương tự như thí nghiệm đó, nếu như chị có một khẩu súng lượng tử, cò súng ở trạng thái chồng chập lượng tử, điều kiện kích hoạt cò súng là sự phân rã của nguyên tử. Vậy thì trước mỗi lần bóp cò chị sẽ có 50% xác suất sống sót. Thế nên trên thực tế sẽ có hai vũ trụ khác nhau, một vũ trụ là chị bị bắn chết, nhưng ở một vũ trụ khác khẩu súng lượng tử đó của chị không phát nổ. Cho nên theo thuyết đa vũ trụ thì một người sẽ không bao giờ có thể tự sát thành công. Bởi một khi ý thức của chị được sinh ra nó sẽ không biến mất nữa, nó luôn luôn tồn tại một phiên bản nữa của “chị” ở một vũ trụ khác.”

Trạm Tiểu Dã ngồi trên ghế trong phòng khám, co hai chân lên ghế, cằm tựa lên đầu gối, lúc nói những điều này cậu ta không ngẩng đầu nhìn Sầm Từ, ánh mắt hướng vào một góc tường. Tiểu Dã rõ ràng là một cậu thanh niên khôi ngô, nhưng hiện giờ hơn nửa khuôn mặt của cậu bị che khuất dưới chiếc mũ áo hoodie.

Tiểu Dã vừa tròn 19 tuổi và là bệnh nhân của Sầm Từ, cậu đang trong độ tuổi tràn đầy sức sống nhưng lại bị chẩn đoán mắc chứng hoang tưởng. Người nhà đưa cậu đến rất nhiều phòng khám tâm lý và bệnh viện tâm thần, song kết quả đều không khả quan.

Lần đầu gặp Sầm Từ, Trạm Tiểu Dã tự giới thiệu mình là “một con mèo đội mũ”, hơn nữa còn nghiêm túc nhấn mạnh với Sầm Từ rằng cậu không phải Trạm Tiểu Dã.

“Một tối nọ, có người tự nhiên đội mũ của cậu ấy lên đầu tôi, sau đó tôi liền biến thành một con mèo.”

Trạm Tiểu Dã giải thích, sau đó hạ thấp giọng, nhìn chằm chằm Sầm Từ đầy bí hiểm rồi nói thêm một câu: “Người đội mũ cho tôi ấy, chính là tôi đó!”

Lúc đầu Sầm Từ cho rằng người mà cậu ta nói đến có ngoại hình trông giống cậu ta, nhưng Trạm Tiểu Dã lắc đầu nhấn mạnh: “Không phải ngoại hình giống nhau, anh ta chính là tôi, vì tôi chỉ có duy nhất, nên anh ta biến tôi thành mèo.”

Thế giới tâm lý khó phân biệt thật giả, Sầm Từ đã từng gặp rất nhiều bệnh nhân như Tiểu Dã. Vì thế, cô gạt bỏ kết quả khám bệnh từ bác sĩ cũ của cậu ta, đồng thời chẩn đoán cậu ta mắc chứng ám ảnh sợ hãi. Lúc bình thường cậu ta vẫn suy nghĩ thông suốt, nhưng nguyên nhân căn bệnh của cậu ta thực chất xuất phát từ việc sợ mũ và bóng tối. Còn về “tôi” và “con mèo đội mũ” mà cậu ta nói chẳng qua chỉ là vỏ bọc để che lấp nỗi sợ hãi của cậu ta đối với sự việc hoặc sự vật nào đó.

Sau khi kết thúc lần điều trị đầu tiên, Tiểu Dã bắt đầu có biểu hiện “kháng cự”, đây là phản ứng bình thường của người bệnh sau một thời gian điều trị, thể hiện hành vi không hợp tác, thậm chí là không tin tưởng liệu trình khám chữa do bác sĩ tâm lý đặt ra. Trạm Tiểu Dã thậm chí còn sử dụng phương pháp cao cấp hơn để giải thích cho tình trạng “kháng cự” của cậu ta.

Con mèo của Schrödinger là một thí nghiệm tưởng tượng về cơ học lượng tử được nghĩ ra bởi nhà vật lý học người Áo Schrödinger. Thuyết “tự sát lượng tử” mà Trạm Tiểu Dã nói tới cũng là một thí nghiệm tưởng tượng trong cơ học lượng tử, và nó được phát triển từ thí nghiệm con mèo của Schrödinger.

Nói chung đây là cách giải thích về thế giới song song. Khi bạn chết đi ý thức của bạn sẽ hồi sinh và tồn tại ở một thế giới khác, cũng có thể hiểu là chúng ta có thể tồn tại tuần hoàn vô tận. Như vậy đồng nghĩa với việc là ý thức bất tử, hay còn gọi dưới một cái tên khác là bất tử lượng tử.

Qua vài lượt điều trị Sầm Từ nhận thấy, Trạm Tiểu Dã có hứng thú với bộ môn vật lý hơn hẳn người bình thường, cho nên cậu ta mới nói ra những điều như vậy. Sầm Từ không thấy lạ, cô hiểu rất rõ điều mà Trạm Tiểu Dã muốn nói tới là một thứ khác. Quả nhiên, cậu ta lại bày tỏ lại quan điểm: “Tôi ở một thế giới khác đi tới cuộc sống hiện thực của tôi. Vậy tôi phải làm sao đây? Chỉ còn cách biến tôi không còn là tôi nữa.”

Suốt quá trình này Sầm Từ chỉ ngồi nghe, nói xong Trạm Tiểu Dã im lặng một hồi, cuối cùng ngước lên nhìn cô: “Bác sĩ Sầm, nếu tôi ở một thế giới khác tới tìm tôi, liệu chị có nhầm anh ta thành tôi không?”Sầm Từ đứng tựa vào bàn làm việc, nhìn thẳng vào đôi mắt nửa sợ hãi nửa lo lắng của Trạm Tiểu Dã mà từ tốn nói: “Không nhầm, tôi có thể phân biệt được hai cậu. Ai là ai.”

“Thật không? Chị chắc chắn chứ?”

“Chắc chắn.”

Sau khi nghe Sầm Từ nói vậy, Trạm Tiểu Dã thở phào một hơi, rồi ngả đầu nằm xuống, nhắm mắt ngủ. Sầm Từ để mặc cậu ngủ, đưa tay ấn máy đập nhịp trên bàn.

Nếu người bệnh có biểu hiện kháng cự thì không nên cưỡng chế điều trị, đặc biệt trường hợp của Trạm Tiểu Dã còn cực kỳ nhạy cảm về mặt cảm xúc, cố tình dẫn dắt thêm chuyện chỉ khiến cậu ta cảnh giác hơn, thậm chí còn phản tác dụng. Điều trị tâm lý cũng giống như một cuộc giải phẫu thần kinh cực kỳ tỉ mỉ. Dù là nhà tư vấn tâm lý hay nhà phân tâm học thì đều phải có sự hiểu biết đầy đủ về người bệnh.

Tuy nhiên, nhà phân tâm học có điểm khác với nhà tư vấn tâm lý bình thường. Nếu nhà tư vấn tâm lý bình thường cơ bản chỉ là khử trùng trừ độc trên miệng vết thương, thì nhà phân tâm học phải tìm hiểu những mối quan hệ vô thức của con người, là nguyên nhân hình thành vết thương, rồi mới cẩn thận khâu miệng vết thương lại. Cho nên có thể cùng một người bệnh nhưng thời gian điều trị sẽ lâu hơn.

Lúc đến phòng trà để rót nước, Sầm Từ đột nhiên nghĩ tới câu nói của Trạm Tiểu Dã: Tôi ở một thế giới khác đi tới cuộc sống hiện tại của tôi…Câu này nghĩa cũng khá tương tự câu Mẫn Vi Vi nói với cảnh sát: “Tôi không phải là tôi”.
Cả Mẫn Vi Vi và Trạm Tiểu Dã đều là bệnh nhân của Sầm Từ, nhưng cô biết rõ chứng bệnh tâm thần mà hai người họ mắc phải vô cùng khác nhau. Tuy nhiên cô vẫn thắc mắc tại sao Mẫn Vi Vi lại nói như vậy với cảnh sát? Sầm Từ không thể đưa ra bất cứ kết luận trước khi gặp cô ta.

Phải khẳng định một điều, câu nói “Tôi vẫn luôn nghe lời bác sĩ Sầm” của Mẫn Vi Vi thực sự gây ra nhiều phiền phức cho Sầm Từ. Dù cho ý của Mẫn Vi Vi là trong quá trình điều trị cô ta rất nghe lời bác sĩ, nhưng trong mắt cảnh sát câu nói đó lại trở thành bằng chứng ý nói cô “thao túng” Mẫn Vi Vi. Từ tiền đề ban đầu là cố vấn hiện giờ cô lại trở thành đối tượng khả nghi. Để giải quyết chuyện này cô phải điều chỉnh lại thời gian làm việc, đảm bảo các trường hợp đặc biệt cô tiếp nhận có thể chuyển sang điều trị bình thường ở bên ngoài. Toàn bộ thời gian còn lại sẽ hợp tác điều tra với phía cảnh sát.

Thông qua điều tra, cảnh sát không tìm thấy điều gì khả nghi ở Sầm Từ, cũng không có chứng cứ xác thực cho cái gọi là “thao túng”. Bùi Lục thậm chí còn đưa người mang lệnh khám xét tới văn phòng của cô kiểm tra nhưng cũng không phát hiện được gì. Sau cùng anh chỉ nói với cô: “Chúng tôi không có ý nhằm vào cô. Tình hình của Châu Quân khi được đưa vào phòng điều trị tích cực không mấy khả quan, hai nhát dao Mẫn Vi Vi đều đâm vào chỗ hiểm, mức độ phạm tội nghiêm trọng. Vì vậy, chúng tôi không thể sơ sót trong bất kỳ một manh mối nào.”

Sầm Từ không nói gì, tỏ vẻ đã hiểu.

Có lẽ do cô rất hợp tác điều tra, Bùi Lục lại thấy ngượng ngùng, bèn hắng giọng nói thêm: “Hôm khác tôi cũng sẽ tới đây ngồi nói chuyện một chút.”

Nói chuyện? Điều này lại làm Sầm Từ khó hiểu đến bất ngờ, phải mất đến một lúc sau cô mới đáp lại: “Đội trưởng Bùi cũng biết quy định của câu lạc bộ rồi. Trước mắt tôi không có lịch đón khách, nếu đội trưởng Bùi cần, tôi có thể giới thiệu cho anh bác sĩ khác.”

Bùi Lục ngẩn người, sau đó anh nghe thấy cấp dưới trộm cười. Anh cảm thấy lúng túng, bèn hắng giọng nói chữa ngượng: “Chuyện đó thì… Không cần gấp, nói sau cũng được.” Nói xong anh vội vã rời đi.

Người đàn ông Bùi Lục này rõ ràng về lý hẳn còn chưa hết nghi ngờ cô, bởi nếu không sao tự nhiên anh ta lại nói một câu không liên quan như thế. Đương mông lung nghĩ, ngón tay Sầm Từ đột nhiên bỏng rát, lập tức cô thấy một bàn tay đưa tới tắt nút nước nóng của máy lọc nước, trợ lý Dương Tiểu Đào lo lắng hỏi: “Bác sĩ Sầm, cô có sao không?”

Cốc nước đã đầy, tràn ra, chảy dọc xuống đáy cốc, tí tách rơi xuống sàn nhà. Sầm Từ rút tay về, không trả lời Dương Tiểu Đào, chỉ đứng lặng nhìn cốc nước trong tay, khói nóng vẫn đang lơ lửng bay lên, hết làn này tới làn khác.

Ngón tay Sầm Từ bỏng rát, cô đưa tay lên nhìn thì thấy ngón trỏ bị bỏng, sưng đỏ. Không hiểu sao, ngón trỏ lúc này đột nhiên bật máu, bắn ra ào ào, sau đó tới ngón cái, ngón áp út… Cuối cùng là cả bàn tay. Câu nói của Trạm Tiểu Dã lúc này lại văng vẳng bên tai Sầm Từ: Bác sĩ Sầm, chị có tin trên đời này còn tồn tại một “chị” khác nữa không?

Sầm Từ nhắm chặt mắt lại, khi mở mắt ra, cả bàn tay sạch sẽ, nào còn một chút vết máu?

Chương 3: Khách không mời mà đến

Dương Tiểu Đào giật mình trước phản ứng bất thường của Sầm Từ, cô ấy đứng bên cạnh xuýt xoa kêu lên: “Thôi chết! Tay chị bị bỏng rồi! Để em lấy đá chườm cho chị!”

Sầm Từ vội ngăn Tiểu Đào lại. Tiếng kêu của cô ấy khiến Sầm Từ đau đầu. Không hiểu sao trước đây cô lại mềm lòng nhận Tiểu Đào, điều này chẳng khác nào cô chôn quả mìn luôn sẵn sàng nổ vào cuộc sống vốn yên tĩnh và bình an của mình.

Dương Tiểu Đào ngừng nói, cô biết bác sĩ Sầm vốn sợ tiếng ồn, nhưng lần nào cũng quên. Cô đổi một ly nước ấm khác, lau sạch nước đọng xung quanh, rồi mới đưa cho Sầm Từ, dè dặt nói: “Bác sĩ Sầm, có một vị khách họ Tần đang chờ chị ở phòng tiếp khách ạ.”

Sầm Từ đón ly nước, nói: “Trạm Tiểu Dã đã là bệnh nhân thứ ba của tuần này rồi, sau cậu ấy chị không nhận bệnh nhân nào nữa, em bảo vị khách đó về đi.”

“Nhưng người đó nói anh ta không tới khám bệnh.”

Sầm Từ quan sát sắc mặt Dương Tiểu Đào: “Anh chàng đó đẹp trai chứ gì?” Nói xong cô nâng ly lên uống một hớp nước lớn.

“Dạ, cũng đẹp trai, dáng vừa đẹp lại vừa cao…” Dương Tiểu Đào nói được một nửa thì sực tỉnh, giọng nói ngày một nhỏ xuống.

Sầm Từ uống hết ly nước xong thì thả ly vào bồn rửa, rút khăn giấy ra lau miệng, rồi vê tròn khăn giấy ném vào thùng rác: “Em là trợ lý của chị, đừng phá vỡ quy định câu lạc bộ chỉ vì nhìn vẻ bề ngoài của khách hàng.”

Dương Tiểu Đào hấp tấp giải thích: “Cũng không phải vì anh ta đẹp trai nên em mới chuyển lời giúp, mà vì trường hợp của anh ta hơi đặc biệt…”

Sầm Từ quay lại nhìn cô ấy.

Dương Tiểu Đào nói tiếp: “Anh ta nói là bạn trai cũ của Mẫn Vi Vi.”

Từ khi câu lạc bộ “Môn” thành lập, phòng tiếp khách gần như chỉ được dùng để trang trí, Sầm Từ không đón tiếp bệnh nhân hay người nhà bệnh nhân ở đây. Hơn nữa số người có thể đặt lịch hẹn trước với Sầm Từ cực kỳ ít. Cô phải đảm bảo các bệnh nhân trước hồi phục tích cực mới nhận lịch hẹn mới. Những khách hàng cần được tư vấn sẽ được hẹn trực tiếp tại phòng khám. Chính vì lý do đó nên khi nghe thấy tiếng chuông gió ở phòng khách, bước chân Sầm Từ hơi ngừng lại, cô đứng trước cửa vài giây mới vươn tay vặn nhẹ chốt, mở cửa phòng tiếp khách ra.

Ánh nắng sau giờ Ngọ khá đẹp, đêm qua trời đổ trận tuyết đầu tiên nên nay mặt trời khiến lớp tuyết trắng còn lại đêm qua tinh chói mắt hơn. Câu lạc bộ “Môn” nằm trong một ngôi biệt thự tư nhân độc lập, bên ngoài cửa sổ phòng khách là một sân vườn, nơi có thể nhìn thấy những nhánh cây vân tùng bị tuyết đọng trĩu nặng và bầu trời xanh biếc như ngọc.

Một người đàn ông đứng trước cửa sổ, trên người mặc chiếc áo khoác cashmere cổ đứng màu xanh navy. Giống như Dương Tiểu Đào miêu tả, anh ta có một phong thái nổi bật, dáng người thì cao ráo, trông cực kì tương xứng với khung cảnh tuyết trắng và cây vân tùng thẳng thắp bên ngoài cửa sổ. Hệt như người bước ra từ trong tranh vậy.

Anh ta đang nghịch chiếc chuông gió bên cửa sổ, ánh mặt trời xuyên qua bàn tay đang giơ cao, phải nói bàn tay anh ta rất đẹp, những ngón tay mịn màng mảnh khảnh. Sầm Từ còn nhớ chiếc chuông gió này được cô mang về từ Tứ Xuyên, sau đó Dương Tiểu Đào treo nó ở phòng tiếp khách, tiếng chuông nhẹ nhàng ngân nga không ngờ lại mang cảm giác khá thú vị như vậy.

Tất nhiên chuông gió không bị đong đưa quá mạnh, ngón tay kia chỉ gẩy một cách nhẹ nhàng, giống như khi ném một viên sỏi nhỏ khiến mặt hồ gợn sóng, từng vòng tròn sẽ lan rộng ra. Sầm Từ cảm thấy, một người đàn ông có ngón tay mịn màng, thon thả sẽ mang lại cảm giác thoải mái. Quả nhiên, đúng như cảm giác của cô, người đàn ông này vô cùng đẹp trai. Đôi mắt anh ta trong trẻo sáng ngời, rất dịu dàng, khuy áo khoác anh để mở không cài, đôi chân dài miên man.

Thấy Sầm Từ đi vào, anh chủ động tiến tới chào hỏi: “Chào bác sĩ Sầm, tôi là Tần Huân.”

Tần Huân?
Sầm Từ vươn tay về phía anh.

Lúc hai người bắt tay, cô cố gắng rà soát lại tất cả những cái tên có liên quan đến Mẫn Vi Vi trong đầu mình, thậm chí còn cẩn thận nhớ lại những người mà Mẫn Vi Vi vô tình nhắc tới trong quá trình điều trị. Kết quả là cô không thể nhớ.

Người đàn ông này nhìn bề ngoài có vẻ rất lịch sự, đôi mắt không hề chất chứa mưu toan tính toán, sự tao nhã, thanh lịch toát lên rõ ràng. Chỉ có một vấn đề là, người này chui từ đâu ra vậy?

Hai người ngồi xuống, Sầm Từ đi thẳng vào vấn đề: “Mẫn Vi Vi chưa bao giờ nói cô ấy có bạn trai cũ.”

Còn vài điều cô chưa nói với anh ta như lúc đầu quá trình điều trị, Mẫn Vi Vi nói Châu Quân là mối tình đầu của cô ấy, tình yêu của hai người có thể nói là gắn bó bên nhau cho tới khi sông cạn, đá mòn.

Tần Huân mỉm cười: “Tôi với cô ấy chỉ yêu nhau một thời gian ngắn, sau đó cô ấy bỏ tôi theo Châu Quân.”

Sầm Từ ngay lập tức bắt được đầu mối trong câu nói này: “Ý anh là, cô ấy bỏ anh?”

“Cứ cho là như vậy đi.”

Sầm Từ thấy hơi đáng nghi, cô quan sát Tần Huân từ trên xuống dưới. Anh ngồi trên chiếc xô pha đối diện cô, sau lưng tràn ngập ánh nắng, khuôn mặt anh chìm trong tia sáng ấy, tất cả tôn lên sự bí ẩn và phong thái ung dung thể hiện trên khuôn mặt. Hơn nữa nhìn cách ăn mặc của anh rất thời thượng và phong cách, rõ ràng là một người đàn ông cực chú trọng tới chất lượng cuộc sống. Thế mà bị bạn gái đá?

Cô đã từng gặp Châu Quân, chỉ xét về ngoại hình, Tần Huân đã hơn Châu Quân cả tấc. Châu Quân là kiểu điển hình của mũi hẹp mắt lươn, nhận xét “khuôn mặt không đẹp” về anh ta đã là nói giảm nói tránh đi rất nhiều rồi. Tuy nhiên Châu Quân lại giàu có, hồi xưa gia đình anh ta nhờ kinh doanh xuất nhập khẩu nên kiếm được rất nhiều tiền. Đến đời của Châu Quân tài sản đã tích lũy chất cao như núi. Nhờ cái mác con nhà giàu, Châu Quân lại ra nước ngoài nên giá trị tăng thêm mấy phần. Sau khi về nước anh ta thường xuyên xuất hiện ở khắp tụ điểm ăn chơi xa hoa nổi tiếng, công việc làm ăn kinh doanh cũng vô cùng thuận lợi.

Tần Huân lúc này vô cùng bình tĩnh đón nhận ánh mắt quan sát của Sầm Từ, anh nhẹ giọng giải thích: “Bình thường công việc của tôi rất bận rộn.”Sầm Từ nghe xong tỏ vẻ đã hiểu, công việc bận rộn, đây cũng có thể là một trong những lý do chia tay hợp lý. Theo như Sầm Từ biết, Mẫn Vi Vi là một cô gái khá ỷ lại vào tình yêu, Châu Quân nhân lúc người ta cô đơn mà ân cần chăm sóc, rồi giành được người đẹp về tay, kể ra cũng không phải là không thể.

Phải chăng sự giàu có của Châu Quân là lý do chính. Sầm Từ cứ tưởng rằng mình hiểu Mẫn Vi Vi, nhưng không ngờ trong tình cảm, cô ta lại có chuyện không muốn để người khác biết. Cô lại quan sát Tần Huân, từ cách ăn mặc của anh, xem ra anh cũng giống một người đàn ông có sự nghiệp thành đạt.

“Nếu anh Tần tới để hỏi tình hình của Mẫn Vi Vi, e là tốn công vô ích rồi. Bởi thứ nhất Mẫn Vi Vi là khách hàng của tôi, tôi không thể tiết lộ chuyện cá nhân của cô ấy cho người khác; Thứ hai, tình hình trước mắt của cô ấy không phải tôi mà phía cảnh sát mới là những người nắm rõ nhất.”

Tần Huân trầm ngâm giây lát, sau đó lấy bao thuốc lá ra, ngước mắt nhìn Sầm Từ hỏi: “Có tiện không?”

“Không tiện.” Sầm Từ khó chịu nói: “Chỗ chúng tôi cấm hút thuốc lá.”

“Xin lỗi.” Nói xong Tần Huân cất bao thuốc lá vào trong người, hành động vô cùng lịch sự.

Khách quan mà nói, Sầm Từ không hề ghét anh ta, còn Châu Quân cô cũng chẳng có mấy thiện cảm gì cho cam.

“Là thế này…” Tần Huân mở lời: “Bác sĩ Sầm, hôm nay tôi đến là muốn biết vì sao Mẫn Vi Vi lại giết Châu Quân.”

Anh ta cũng thẳng thắn đấy, nhưng vấn đề này… Rất nhanh Sầm Từ hỏi ngược lại: “Anh Tần đã tới đồn cảnh sát chưa?”

“Tôi chưa đến.”

“Chưa tới đồn cảnh sát, nhưng lại đến tìm tôi. Phải chăng anh Tần cho rằng tôi xúi giục Mẫn Vi Vi làm như vậy?”

“Bác sĩ Sầm nhạy cảm quá rồi.” Tần Huân đáp lại bằng vẻ mặt bất ngờ, tuy nhiên ánh mắt anh vẫn giữ được bình tĩnh: “Tôi nghĩ, nếu biết được động cơ giết người của Mẫn Vi Vi, thì có thể tìm ra nguyên nhân trước kia cô ấy đột nhiên bỏ tôi đi.”

“Đột nhiên bỏ anh đi?”

Sầm Từ chau mày: “Chuyện chia tay giữa hai người yêu nhau giống như ngoại tình trong hôn nhân vậy, sẽ không hề có dấu hiệu báo trước. Anh Tần cũng đã nói, công việc của anh rất bận rộn, không có thời gian cho bạn gái, như vậy thì nếu bị người khác nhân cơ hội cướp bạn gái cũng là điều có thể xảy ra chứ?”

“Không phải vậy, là Vi Vi đột nhiên bỏ đi, trước đó cô ấy không có bất kỳ dấu hiệu nào khác thường.” Tần Huân nhìn Sầm Từ chăm chú, nói rõ ràng từng câu từng chữ: “Giống như là ngày hôm trước còn yêu bạn trai đến chết đi sống lại, ngày hôm sau đã quay ngoắt coi như không quen biết anh ta.”

Chương 4: Trước đây chúng ta từng gặp nhau chưa

Nghe anh ta nói vậy, không hiểu sao trái tim Sầm Từ như bị thứ gì đó bóp nghẹt. Cô nhìn vào ánh mắt của Tần Huân một lần nữa, lúc này vẫn sáng ngời và bình tĩnh. Ban nãy khi vừa mở cửa phòng, ánh mắt anh ta luôn tỏa ra sự dịu dàng, dễ tạo thiện cảm chứng minh anh là người đàn ông ấm áp. Nhưng từ giây phút này, cô có cảm giác Tần Huân không hề vô hại như vẻ bề ngoài.

Tần Huân nói tiếp: “Bác sĩ Sầm, tôi không phải là một kẻ ngốc, trước đây Châu Quân chưa từng xuất hiện trong cuộc sống của Mẫn Vi Vi, tôi có thể chắc chắn về chuyện này. Giữa tôi và Mẫn Vi Vi hoàn toàn không có ai đề nghị nói lời chia tay trước. Vậy mà bỗng nhiên cô ấy yêu Châu Quân, hơn nữa cô ấy còn không nhận ra tôi.”

“Có lẽ cô ấy không muốn liên quan tới mọi chuyện trong quá khứ nữa.” Sầm Từ không bất ngờ trước anh nói mà từ tốn giải thích: “Ví dụ như giả vờ không quen biết, đây cũng là một cách để quên đi quá khứ.”

Tần Huân mỉm cười: “Rất nhiều người biết rằng không dễ gì để đến được chỗ của bác sĩ Sầm. Chẳng nhẽ tôi tới đây làm mất thời gian của bác sĩ, chỉ để kể với cô tôi đã bị bỏ rơi thế nào hay sao?”

Tần Huân vừa dứt lời, Dương Tiểu Đào bất ngờ gõ cửa phòng, rồi mang hai tách trà hoa vào. Khi đặt chén trà xuống, cô lén nhìn Tần Huân. Ban nãy, cửa phòng tiếp khách không đóng kín, cô vô tình nghe thấy anh ta nói câu đau lòng kia. Tiểu Đào thầm nghĩ người đẹp trai như thế mà bị đá? Gu của Mẫn Vi Vi đúng là khác thường.

Tần Huân cảm ơn Dương Tiểu Đào, Tiểu Đào lập tức đỏ mặt, khách sáo nói mấy câu rồi vội vàng ra khỏi phòng tiếp khách.

Sầm Từ không có thời gian để quan tâm đến vẻ mặt vui mừng, hào hứng của Dương Tiểu Đào. Cô suy nghĩ một lát rồi ngước mắt nhìn Tần Huân nghiêm túc: “Nói cách khác, trong mắt Mẫn Vi Vi anh thực sự chính là một người xa lạ?”

Nghĩ kĩ thì Tần Huân nói cũng đúng, chẳng có ai rảnh rỗi đến mức chạy đến phòng khám tâm lý để nói mấy chuyện không đâu. Nhìn nét mặt và lời nói của anh ta, Sầm Từ không khó nhận ra chuyện thất tình này cũng chẳng đau khổ gì lắm. Cái mà anh muốn điều tra có lẽ chính là nguyên nhân vì sao Mẫn Vi Vi lại trở nên bất thường.

“Đúng vậy, tất cả những chuyện liên quan tới tôi và cô ấy, cô ấy đều không nhớ gì hết.”

Câu này khiến Sầm Từ nhất thời không biết giải thích thế nào. Theo lời của Tần Huân, cô nhận thấy có một Mẫn Vi Vi rất khác. Còn về chuyện trước yêu sau bỏ, có lẽ chỉ có nhìn thấu bản chất cô ta mới có thể hiểu được.

Cô suy nghĩ một lát rồi hỏi anh: “Hai người có ảnh chụp chung hồi trước không?”

“Không.” Tần Huân trả lời rất nhanh, thấy Sầm Từ nhìn mình tỏ vẻ thắc mắc, anh nói tiếp: “Khi nãy tôi nói rồi, thời gian chúng tôi hẹn hò rất ngắn.”

Xem ra Tần Huân này đúng là đến tìm nguyên nhân vấn đề chứ không phải tìm lại tình cũ.

“Bác sĩ Sầm.” Tần Huân lại nói: “Tôi muốn gặp Mẫn Vi Vi một lần, tôi biết phía cảnh sát sẽ sắp xếp cho cô gặp Mẫn Vi Vi.”

“Có một chuyện này tôi cảm thấy thấy rất lạ.” Sầm Từ chưa đồng ý, song cũng không từ chối mà hỏi lại anh ta: “Mẫn Vi Vi đã điều trị ở chỗ tôi được ba tháng. Trong thời gian này, anh hoàn toàn có thể tìm cô ấy hỏi rõ ngọn ngành, tại sao anh không làm. Hơn nữa cô ấy chưa từng một lần đề cập tới anh, tôi cũng chưa từng gặp anh, nhưng Châu Quân thì khác, anh ta đã tới đưa đón cô ấy rất nhiều lần. Cho nên anh cho tôi biết vì sao tôi phải tin anh?”

Tần Huân mỉm cười, anh phát hiện cô gái Sầm Từ này quả không phải là người dễ nói chuyện. Giọng cô nghe rất bình tĩnh, hẳn trong đầu đã có những suy tính riêng, nên sẽ không bao giờ bị suy nghĩ của người khác dẫn dắt.

Tuần Huân đáp: “Cô không biết tôi, nên dù tôi si mê đeo bám Mẫn Vi Vi thì cô ấy cũng sẽ không nói cho cô biết. Bác sĩ Sầm, cô cứ xem như là tôi đang không phục đi, ngoài ra thì...”

Anh đứng dậy lấy danh thiếp ra, đưa cho cô: “Tôi không phải kẻ lừa đảo, cô yên tâm.”
Sầm Từ nhận tấm danh thiếp rồi nhìn lướt qua, đúng là anh ta không bình thường chút nào. Trên tấm danh thiếp có ghi “Công ty Truyền thông Lam Quảng” Sau đó là tên anh, chức vụ: Cổ đông - Tổng Giám đốc, xuống dưới nữa là một dãy số điện thoại. Hoàn toàn không cầu kỳ, không có số WeChat hay hòm thư điện tử, gọn gàng y như cảm giác con người anh mang lại cho người khác.

Sầm Từ không nắm được tình trạng quan hệ của hai người bọn họ, nhưng nhìn hành động, cử chỉ ung dung của anh ta là hiểu. Ý của anh rất rõ ràng, thứ nhất anh không cần phải nói dối; thứ hai, bất kể là về ngoại hình hay điều kiện kinh tế, anh đều có thể cạnh tranh với Châu Quân, có lẽ vì thế nên cảm giác không phục cũng là chuyện bình thường.

“Điều quan trọng hơn là...” Tần Huân đứng lên, nhìn cô từ trên cao xuống rồi nói: “Tôi tin bác sĩ Sầm rất tò mò về mọi chuyện của Mẫn Vi Vi. Nếu cô để tôi gặp cô ấy, tôi có thể giúp cô biết những chuyện cô ấy chưa từng nói với cô.”

Sầm Từ ngước mắt nhìn anh. Đôi mắt anh lúc này đậm ý cười, rõ ràng đây là một lời đề nghị hợp tác. Vốn là một đôi mắt dịu dàng nhưng sao lại có thể nhìn thấu mọi chuyện như vậy?

Một lúc sau, Sầm Từ bất chợt hỏi: “Anh Tần, trước đây chúng ta từng gặp nhau chưa?”

***

Về chuyện Châu Quân bị đâm, Mẫn Vi Vi chỉ khai báo với phía cảnh sát là: Tôi thấy khắp người anh ta toàn máu là máu... Phải, lúc ấy trong tay tôi có một con dao. Tôi cũng không biết tại sao tôi lại có dao, nhưng tôi không giết anh ta.

Mẫn Vi Vi luôn miệng khẳng định người tên Châu Quân này đối với cô ta hoàn toàn xa lạ. Trước câu hỏi thẩm vấn của Bùi Lục về mối quan hệ của hai người, cô ta nói rất dứt khoát: “Tôi thích người đó á? Chồng chưa cưới? Đội trưởng Bùi anh đừng nói đùa.”

Chuyện qua lại giữa Mẫn Vi Vi và Châu Quân không phải là không có người chứng kiến. Ngoại trừ Sầm Từ và cô giúp việc trong nhà, bạn bè và người thân của Châu Quân đều có thể chứng minh mối quan hệ của hai người. Hơn nữa, đồ dùng hằng ngày của cô ta vẫn ở nhà của Châu Quân, những tấm ảnh chụp thân mật của hai người lúc đi du lịch cũng vẫn còn.

Khi chúng tôi đưa chứng cứ này đến trước mặt Mẫn Vi Vi, cô ta vẫn một mực khẳng định: “Tôi nói rồi, đây không phải là tôi, tôi cũng không biết tại sao mọi chuyện lại thành ra như thế này.”

Thời điểm Sầm Từ tới gặp Mẫn Vi Vi, theo thời gian quy định của cảnh sát, Tần Huân cũng đi theo cô. Trước khi hai người vào trong phòng thẩm vấn, Bùi Lục quan sát Tần Huân một lượt từ trên xuống dưới. Nhận ra ánh mắt soi mói của Bùi Lục, Sầm Từ hắng giọng: “Anh ấy là trợ lý của tôi.”Bùi Lục khoanh tay trước ngực, nhẹ giọng nói: “Trợ lý? Lần trước tới chỗ cô, tôi không thấy có trợ lý nam.”

“Tôi đi công tác vừa mới về, chào đội trưởng Bùi.” Tần Huân nhanh chóng vươn tay về phía Bùi Lục.

Bùi Lục bắt tay Tần Huân có phần lịch sự, rồi tranh thủ đánh giá thêm người trước mặt. Lần quan sát này diễn ra lâu hơn, Bùi Lục thắc mắc người đàn ông có khuôn mặt ung dung, đôi mắt chính trực, phong cách nho nhã này mà là trợ lý ư?

Trái ngược với Bùi Lục, thái độ của Tần Huân lại khá hào phóng và tự nhiên, mặc cho ánh mắt tựa tia gamma của Bùi Lục soi khắp người.

Sau khi Sầm Từ và Tần Huân đã quay người đi vào, có một nhân viên cấp dưới tới gần Bùi Lục, nhìn bóng lưng của Tần Huân hất cằm một cái rồi nói: “Đẹp trai như vậy, bác sĩ Sầm tìm trợ lý hay tìm người đại diện vậy?”

Bùi Lục đưa điếu thuốc lên miệng, cười gằn: “Cô ấy nói anh ta là trợ lý thì cậu đã tin luôn hả?”

“Hả?” Viên cấp dưới ngẩn người, một lúc lâu sau thì tặc lưỡi mấy cái: “Tiếc quá đi.”

“Tiếc cái gì?”

“Uổng cả một gương mặt đẹp trai, bị cuốn vào một vụ án phiền phức như vậy.”

Bùi Lục càng ngẫm càng cảm thấy câu này sai sai ở đâu đó. Anh giơ tay kẹp điếu thuốc lên vỗ gáy cậu cấp dưới một cái: “Thế cậu thấy anh mày không đẹp trai à!”

Phía bên này, trước khi vào phòng gặp Mẫn Vi Vi, Tần Huân hạ giọng nén cười hỏi Sầm Từ: “Cô cảm thấy đội trưởng Bùi có tin tôi là trợ lý của cô không?”

“Không tin.” Sầm Từ thẳng thắn đáp lại: “Bởi vì lúc nói dối, tôi đã có một vài hành động dư thừa.”

“Cho nên tôi thấy có những lúc con người rất kỳ lạ, rõ ràng biết vấn đề nằm ở đâu nhưng vẫn cứ rơi vào vấn đề đó. Bác sĩ Sầm, cô nói xem đây là biết rõ còn phạm lỗi như một thói quen hay là bản tính trốn tránh của con người?”

Sầm Từ nắm lấy chốt cửa nói nhanh: “Cả hai đều không phải, chỉ có thể nói rằng tôi không biết nói dối, hoặc anh cũng có thể nghĩ tôi là một bác sĩ tâm lý không biết cách diễn.” Dứt lời, cô vặn chốt cửa vào phòng.

Tần Huân đi ngay theo sau cô, mỉm cười

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau