BỊ CA CA CẢI TẠO THÂN THỂ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Bị ca ca cải tạo thân thể - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Chung Văn Thanh 10 tuổi, cậu bước vào nhà Chung gia, khi đó Tịch Khả Lam, người mẹ trên danh nghĩa của cậu vẫn là chủ mẫu. Tổ tiên của Tịch Khả Lam làm quan, lúc đó gặp phải quốc nạn nên gia tộc dời đến ngoại quốc nhiều năm, đến thời cận đại mới về nước phát triển, của cải hùng hậu, con gái nhỏ Tịch Khả Lam gả cho Chung Gia Anh - một người nổi tiếng giàu có, hai người có con trai là Chung Văn Thịnh.

Vốn dĩ Chung Văn Thịnh là con trai duy nhất, là thái tử của Chung gia, cố tình có một cái Chung Văn Thanh không biết ở đâu chen vào cửa, gọi Chung Gia Anh là ba ba. Hai người có đôi mắt giống nhau như đúc, đều là mắt hai mí, lông mi vừa dày lại dài, ánh mắt xem người khác giống như một con tuần lộc con, thuần khiết lại vô tội, mà Chung Gia Anh trải qua nhiều năm tháng, sớm đã không còn vẻ ngây ngô, nhìn có vẻ thâm trầm khó lường.

Tịch Khả Lam lúc đó lạnh mặt, đem người xách đến bệnh viện làm bí mật xét nghiệm ADN.

Báo cáo vừa ra, mọi người cùng nín thở ngưng thần chờ Tịch Khả Lam mở ra hai tờ giấy giám định.

Tịch Khả Lam cười lạnh, nhìn tên chồng đã qua tuổi 50 của mình, Chung Gia Anh cười nịnh nọt nhìn lại, không biết nên biểu hiện biểu tình gì trên mặt. Ông không nhớ rõ khi nào có đứa con trai này, ông cùng đứa nhỏ thật sự xa lạ, hai người chỉ mới lần đầu gặp nhau.

Tờ xét nghiệm được mở ra, chỉ thấy giấy trắng mực đen rõ ràng viết: thân nhân 99,99%, Chung Gia Anh chính là cha của Chung Văn Thanh.

Chung Gia Anh không còn gì để nói, đứa bé thật là con ông, tuy rằng hai người lần đầu tiên gặp nhau, nhưng đã đến nước này, vì thể diện của Chung gia, ông không thể không nhận đứa bé.

Tịch Khả Lam thật sự bình tĩnh, ánh mắt như lưỡi đao của bà nhìn đến mặt của Chung Văn Thanh, hỏi: "Nghe nói mẹ mày đã chết?"

Chung Văn Thanh sửng sốt, đứa bé nho nhỏ bị nhiều đôi mắt nhìn vào, tay chân hoảng hốt, không biết nên để vào đâu, cậu dùng thanh âm non nớt, sợ hãi trả lời:" Mẹ không còn nữa"

Tịch Khả Lam duỗi tay sờ sờ mặt cậu, đem đứa bé sợ tới mức mặt trắng bệch, bà hừ một tiếng, nói: "May mắn mẹ mày đã chết".

Sau đó Chung Văn Thanh đến ở Chung gia lầu một phòng khách.

Toàn bộ Chung gia không có ai để ý đến cậu, bởi vì ngay từ đầu Tịch Khả Lam đã căm ghét cậu, dù sao cậu cũng là bằng chứng ngoại tình của chồng bà, suốt ngày ở trước mặt lắc lư, trong lòng cảm thấy cực kì khó chịu.

Nhưng mà bà cũng đã sinh một đứa con trai, nhà mẹ đẻ có quyền có thế, còn có anh trai làm quan, bà cái gì cũng không sợ, Chung Gia Anh không có thì thôi, bà cũng không cần ông ta, mấy năm nay lão già này lén lút chơi không biết bao nhiêu đàn bà, bà cũng không thèm để ý.

Bà gọi con trai lớn đến, hỏi:"Con có muốn em trai này không?"

Chung Văn Thịnh lúc đó mới 16 tuổi, thân thể phát triển khá tốt, cao 1m8, ước chừng cao hơn Tịch Khả Lam một cái đầu, hắn tự hỏi trong chốc lát, cúi đầu nhìn thoáng qua mẹ hắn, nói:"Mẹ muốn con dưỡng nó?"

Tịch Khả Lam nửa nằm trên ghế quý phi trả lời:" Cha con gây ra nợ phong lưu, con không chịu trách nhiệm, chẳng lẽ muốn mẹ chịu?"

Lời này nói ra, người không biết còn tưởng rằng bà cùng Chung Gia Anh ly hôn rồi, hai người lúc trước ở trên TV lộ diện, MC còn cảm thán bọn họ là "vợ chồng mẫu mực", hiện tại hai người có phiền toái lại gọi con trai tới giải quyết.

"Nếu con không thích nó thì sao?" Chung Văn Thịnh hỏi.

Tịch Khả Lam ngẩng đầu nhìn hắn, cười nói: "Mẹ không thích nó, cha con không thích nó, con cũng không thích nó, vậy chúng ta muốn nó làm gì? Nếu nó là con gái thì thôi, đáng tiếc nó không phải. Chung gia không thiếu đứa con trai này."

Không thiếu đứa con trai này, ý tứ rất rõ ràng, hoặc là đưa đi nơi khác rồi định kỳ đưa tiền dưỡng, mặc kệ dưỡng như thế nào, hoặc là....

Chung Văn Thịnh nhớ tới đôi mắt của đứa bé kia, giống như chú nai nhỏ, nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy cậu, cậu dùng âm thanh nhu nhu mềm mại kêu hắn là ca ca.

Ca ca.Chung Văn Thịnh có rất nhiều biểu đệ, biểu muội, đường đệ, đường muội, bởi vì thân phận của hắn khá cao, cho nên mỗi lần bọn họ nhìn thấy hắn đều phải cung kính kêu một tiếng đại biểu ca, đại đường ca, chưa từng có ai kêu hắn là ca ca.

Hắn nói: "Con không có em trai". Con riêng đương nhiên không tính là em trai, tuy rằng cả hai đều họ Chung, nhưng bọn họ không phải cùng một mẹ sinh ra.

Tịch Khả Lam vừa lòng ừ một tiếng, bà vừa định nói:" Vậy để lão Lý đem nó tiễn đi." Chung Văn Thịnh lại cắt ngang lời bà:"Mẹ, việc này ngài đừng quản."

"Vậy con quản sao?"

"Con đảm bảo về sau nó sẽ không lộ diện trước mặt mẹ."

Con mình đã đảm bảo, bà đương nhiên tin tưởng hắn, bà vỗ vỗ cánh tay hắn, nói:"Được, việc này mẹ mặc kệ."

Chung Văn Thịnh biết mẹ mình nói một không hai, vì thế tự mình lấy trà từ trong tay người hầu đưa đến cho bà, đứng đứng đắn đắn làm tốt bổn phận của người con, đem Tịch Khả Lam hống đến mức cả ngày đều cười tươi.

Đương nhiên, tất cả những việc đó Chung Văn Thanh không biết.

Cậu ở Chung gia như một người ẩn hình, chủ nhân trong nhà coi cậu không tồn tại, người hầu tận lực bỏ qua cậu, bản thân cậu lại có tính cách an tĩnh trời sinh, ở trong căn nhà nhỏ chưa đến mười bình phương một mình có thể một ngày không ra.

Có một lần người hầu một ngày chưa cho cậu đưa đồ ăn và nước uống, cậu cũng không ra tiếng, cũng không biết khóc, Chung Văn Thịnh thấy vậy cảm thán vật nhỏ này có điểm ngốc, nói khó nghe một chút, chính là không đầu óc.

Hắn đem vật nhỏ mềm mại này từ gian phòng nhỏ kia bế lên, đứa bé đối với ca ca khí thế bức người này có chút sợ hãi, lúc bị hắn bế lên, thập phần kháng cự.

Chung Văn Thịnh mặc kệ, hắn cười lạnh nhéo cằm cậu, nhìn đôi mắt ngập nước của cậu, hỏi: "Khóc cái gì?"
Đứa bé mới mười tuổi, nào chịu được hắn uy hiếp, nước mắt một chút liền rơi xuống, đôi mắt lại hồng lại nhuận, thoạt nhìn thật đáng thương.

"Mẹ mày là cái kỹ nữ, lúc chết còn muốn đem mày bán đi kiếm tiền nuôi tiểu bạch kiểm, cha mày không cần mày, nhìn đều không muốn nhìn một cái, nước mắt của mày không đáng giá tiền, không ai đáng thương mày."

Chung Văn Thịnh gằn từng câu nói, đứa nhỏ ngây thơ mờ mịt, có chút đạo lý cậu có thể lý giải, nhưng những thứ phức tạp hơn liền không hiểu được.

Cậu mở to đôi mắt một bên khóc một bên đem đầu dựa vào cổ Chung Văn Thịnh, nước mắt ấm áp dán làn da, Chung Văn Thịnh tưởng rằng cậu sẽ càng thêm sợ hãi hắn, hiện tại cũng không thấy cậu sợ.

"Ca ca...... Ca...... Ca ca......" Bởi vì khóc đến quá thương tâm, giọng nói của Chung Văn Thanh nghẹn ngào, khụt khịt kêu hắn.

"Gọi ta là gì?"

"Ca ca."

Chung Văn Thịnh cười một chút, hắn duỗi tay sờ sờ mái tóc mềm mại của cậu, nói:

"Ngoan, bảo bối, về sau có ta, đừng sợ."

"Dạ." Tiểu hài tử duỗi tay ôm lấy cổ hắn, hô hấp ấm áp phất qua cổ hắn.

"Ta mang em về nhà."

"Dạ."

" kêu Chung Văn Thịnh."

"tên của ca ca?"

"Ta không phải ca ca của em."

"...... Vì cái gì?"

"Về sau em sẽ biết."

"Về sau là bao lâu?"

"Khi nào em lớn lên."

editor: mình dịch phần xưng hô chuyển biến theo từng giai đoạn, có chỗ nào không ổn mọi người cmt nhé:)

Chương 2

Chung Văn Thịnh đưa cậu đến nơi khác, là tư nhân tiểu biệt thự của hắn. Chung gia có lẽ sẽ thiếu một số thứ, nhưng duy độc không thiếu tiền. Nếu Chung Văn Thanh chỉ là thân thích phương xa của Chung gia, cậu sẽ được đến một bút tiền sinh hoạt xa xỉ, cũng đủ cho cậu ổn định đọc sách đi học, thẳng đến khi tốt nghiệp tìm được một phần công tác vừa lòng.

Nhưng hiện tại cậu chỉ có thể đi theo Chung Văn Thịnh, đi đến nơi chỉ thuộc về Chung Văn Thịnh. Chung Văn Thịnh học cao trung, đúng là lúc việc học bận rộn, đối với nhóc con an an tĩnh tĩnh, không sảo không nháo thật đúng là không có tâm tư quản giáo.

Tiểu biệt thự cũng không lớn, chỉ có người giúp việc định kỳ đến quét tước, ngày thường chỉ có một mình Chung Văn Thanh ở bên trong.

Chung Văn Thanh thực an tĩnh, ít nhất khi Chung Văn Thịnh ở nhà, hắn chưa từng nghe qua cậu phát ra âm thanh quá lớn, không hề có cảm giác tồn tại, nhưng khi hắn muốn tìm cậu, cậu liền ngoan ngoãn xuất hiện ở tầm mắt hắn, dùng đôi mắt ướt dầm dề nhìn hắn.

Cái loại ánh mắt này, Chung Văn Thịnh rất khó hình dung, giống như toàn thế giới cậu đều không thèm để ý, trong mắt cậu chỉ có hắn, hắn chính là thế giới của cậu.

Hắn gọi Chung Văn Thanh lại đây, đứa bé bước chân ngắn chạy đến trước mặt hắn, ngưỡng đầu xem hắn, trên mái tóc mềm mại có vài sợi tóc hơi giương lên. Chung Văn Thịnh ngồi xổm xuống, dùng tay đem tóc cậu ấn xuống, nhóc con thẹn thùng dùng tay đem đầu tóc che lại, không cho sờ, Chung Văn Thịnh cười:

"Ta cho em đến trường tiểu học, muốn đi học sao?"

Chung Văn Thanh nhìn hắn, gật gật đầu: "Thích."

Chung Văn Thịnh hỏi cậu có muốn, kết quả Chung Văn Thanh nói thích, có thể thấy được cậu khát khao đi học đã lâu. Chung Văn Thịnh nhíu mày, "Vậy lúc trước sao không nói?"

Bỗng nhiên, hắn cảm thấy không cao hứng.

Chung Văn Thanh không biết hắn vì cái gì đột nhiên lạnh mặt, trẻ con không biết cách nhìn sắc mặt của người lớn, nhưng mà Chung Văn Thanh đối với cảm xúc biến hóa của người rất mẫn cảm, cậu nhất thời sốt ruột, giang tay ôm lấy cánh tay Chung Văn Thịnh, vội vàng nói: "Ca ca không cần tức giận."

Chung Văn Thịnh bẻ tay cậu ra, nói: "Ta không có tức giận."

Rõ ràng sắc mặt không tốt, nhưng lại không phải tức giận. Chung Văn Thanh hiện tại còn không rõ, cậu nhăn lại lông mày, bối rối mà nhìn Chung Văn Thịnh. Muốn ôm tay ca ca, nhưng bị bẻ ra nên xấu hổ đặt ở trước ngực, cậu bị Chung Văn Thịnh nhìn, không biết làm cái gì mới có thể khiến hắn vui vẻ, trong đôi mắt chứa đầy nước mắt, nhưng sợ chọc Chung Văn Thịnh ghét bỏ, đau khổ chịu đựng.

Khi dễ một đứa bé, không phải ý muốn của Chung Văn Thịnh, nhìn Chung Văn Thanh bộ dáng đáng thương, hắn trong lòng thở dài một hơi, duỗi tay lau nước mắt cho cậu.

Kỳ thật Chung Văn Thanh không thật sự rớt nước mắt, nhưng khi Chung Văn Thịnh đối với cậu vươn tay ra, nước mắt liền không tự chủ được mà tràn ra ngoài.

Chung Văn Thịnh ngón tay vừa lúc tiếp được rơi xuống viên nước mắt đầu tiên của cậu, tiếp theo là viên thứ hai, viên thứ ba......

Những giọt nước mắt lại nóng hổi lại nhẹ như bông, tựa như Chung Văn Thanh, mới mười tuổi, lại chỉ có cân nặng của đứa trẻ bảy tuổi, ôm vào trong ngực nhẹ như lông chim, hô hấp ấm áp phất qua cổ hắn. Hắn một chút một chút lau nước mắt cho cậu, Chung Văn Thanh khóc lóc, duỗi tay muốn ôm hắn.

Chung Văn Thịnh liền đem cậu kéo vào trong lòng ngực.

"Ca ca, Văn Thanh rất ngốc đúng không?"

"Sao lại nói như vậy?" Tuy rằng không thông minh là được.

Chung Văn Thanh dùng tay nhỏ đem nước mắt xoa xoa, mới nói: "Em giống như hay chọc giận người khác, mẹ không thích, cha cũng không thích, ca ca, cũng giận em......"

Chung Văn Thịnh nghe đến đó, quay đầu, đem cái trán mình dán lên trán cậu. Chung Văn Thanh còn quá nhỏ, mặt còn không to bằng một bàn tay của Chung Văn Thịnh, hắn nhẹ nhàng chống trán cậu, thậm chí không dám dùng sức, hắn nói: "Vậy về sau, Thanh Thanh chỉ cần ta không được sao?"

Đứa bé bị hắn nhìn, có chút mới lạ mà trừng lớn đôi mắt, hai người hô hấp ấm áp mà đan chéo ở bên nhau, Chung Văn Thanh vươn tay sờ sờ mặt Chung Văn Thịnh, cảm nhận làn da nóng bỏng qua lòng bàn tay, mạch máu đập, bồng bột sinh mệnh cách bàn tay thông qua làn da, truyền lại đến mạch máu, trái tim của bọn họ nhảy lên cùng lúc, như là nhất thể, cùng tần suất hô hấp, mạch máu lưu động đồng dạng máu.

Hắn là ca ca của mình, chúng ta là anh em.

Chung Văn Thanh chưa bao giờ cảm giác được huyết mạch lực lượng, cậu đem mặt dán ở cổ Chung Văn Thịnh, máu nơi đó chuyển động càng thêm rõ ràng, cơ hồ liên tiếp trái tim, cậu nhẹ nhàng gật đầu, nói: "Thanh Thanh chỉ cần ca ca."

Đây là hai người bọn họ cho nhau bảo đảm, Chung Văn Thanh lúc ấy chỉ cho rằng, đó là Chung Văn Thịnh hứa cho cậu thân phận em trai, tiếp thu cậu tồn tại.

Hai người từ đây hoà bình ở chung, Chung Văn Thịnh cũng không thường xuyên ở tiểu biệt thự, hắn là trưởng tử Chung gia, trên người gánh vác rất nhiều trách nhiệm. Lại nói, tiểu biệt thự có lẽ đối với Chung Văn Thanh là một ngôi nhà, nhưng với Chung Văn Thịnh, nơi đó bất quá là một chỗ để nghỉ ngơi, nhà hắn là nơi có cha mẹ cùng ở, Chung Văn Thanh đến thật lâu về sau mới biết việc này.

Mẹ đẻ của Chung Văn Thanh tên là Ngải Đan, là một mỹ nữ Giang Nam dáng người tinh xảo. Vốn dĩ lấy khuôn mặt của cô thì tìm một người đàn ông tốt để kết hôn, không phải việc khó, nhưng khuôn mặt này lại cho cô có dã tâm quá lớn, không cam lòng với sinh hoạt củi gạo mắm muối bình đạm, một lòng muốn gả cho kẻ có tiền. Vì nguyện vọng lớn lao này, Ngải Đan đem chính mình vào ca vũ thính, còn đem mình bán cho người ta làm vợ hai, vợ ba. Lúc cô làm những việc này, thật không có gì luẩn quẩn trong lòng, nhưng có con lại không ở trong kế hoạch của cô.

Cô phá thai số lần quá nhiều, lần này có thai, cô cắn răng sinh ra tới, chờ nuôi đứa trẻ lớn đến không sai biệt lắm, cô cũng tính toán nương nó để được đến một cái địa vị di thái thái.

Đứa nhỏ thuận lợi sinh ra, là đứa con trai, cũng làm cho kế hoạch lúc đầu nguyên bản còn có chút không thực tế, trở nên có hi vọng.

Nhưng tuy đứa bé là đứa con ngoan, Ngải Đan cũng ở dưới sự ám chỉ của bác sĩ, phát hiện đứa nhỏ này có một cái trí mạng khuyết tật, khuyết tật này làm kế hoạch của cô toàn bộ đánh đổ.

Chung Văn Thanh không phải là một bé trai hoàn chỉnh, bác sĩ nói cho Ngải Đan, thân thể cậu có nữ tính khí quan, cũng có nam tính khí quan, trước mắt tới xem, nữ tính tương đối hoàn chỉnh, nếu nhân lúc còn sớm làm phẫu thuật, có thể làm một bé gái bình thường.Ngải Đan choáng váng, cô hỏi bác sĩ làm phẫu thuật bao nhiêu tiền? Bác sĩ báo con số, Ngải Đan ở cữ cũng chưa làm, liền thu thập đồ vật đem đứa trẻ ôm đi, từ nay về sau không có tin tức.

Một cái bất nam bất nữ quái vật như thế nào lấy tới di thái thái địa vị, Ngải Đan từ bỏ, vì thân thể khuyết tật, Ngải Đan không thể tiếp thu cậu, đối với cậu cực kỳ lãnh đạm.

Lúc Ngải Đan sinh con đã hơn hai mươi tuổi, không quá mấy năm, tuổi già sắc suy, dựa vào sắc đẹp cùng thân thể đã không còn đáng giá, cô lại học người ta dưỡng tiểu bạch kiểm, tích tụ đều bị lời ngon tiếng ngọt một chút một chút ép khô, cuối cùng đều không cho Chung Văn Thanh đi học.

Chung Văn Thanh trước kia thậm chí không gọi tên này, là Ngải Thanh, theo họ mẹ, có đứa nhóc hỏi cậu:"Sao cậu lại theo họ mẹ? Cha cậu đâu?"

Cha. Chung Văn Thanh không trả lời, cậu sinh ra liền chưa từng thấy qua người này, tiểu bạch kiểm mà mẹ cậu dưỡng từng dụ cậu kêu gã là cha, nhưng khi nhìn đến ánh mắt chế nhạo giễu cợt kia, Chung Văn Thanh lại không thể nào gọi nổi.

Mẹ cậu bởi vì chức nghiệp, sau lại bị bệnh tật quấn thân, cuối cùng bất đắc dĩ đem cậu như hàng hóa bán ra ngoài, đáng tiếc tiền chưa tới tay, người liền đi.

Chung Văn Thanh trằn trọc đi vào Chung gia, gian nhà ở to lớn cùng vô số ánh mắt bất thiện, đều làm Chung Văn Thanh cảm thấy sợ hãi. Có khi, cậu rất muốn đem chính mình súc lên, nhưng ở nơi xa lạ này, vô luận cậu đứng ở nơi nào, cũng đều có người nhìn chằm chằm cậu, giống như cậu là một khối đồ dơ bẩn, chờ đợi chủ nhân ra lệnh một tiếng, là lập tức có thể bị vứt bỏ.

Kỳ thật lần đầu tiên Chung Văn Thanh nhìn thấy Chung Văn Thịnh cũng rất sợ hãi, hắn rất cao, khi cúi đầu lãnh đạm nhìn cậu, trong ánh mắt cái gì cũng không có, phảng phất Chung Văn Thanh chỉ là hạt bụi nhỏ bé trong căn phòng này, không cần thiết được vào mắt hắn.

Khi đó cậu còn không biết người cao to này là ca ca cùng cha khác mẹ của cậu, chờ có người mang cậu đi nhận người, cậu mới biết được người này là ca ca, ca ca......

Tiếng kêu đầu tiên của Chung Văn Thanh là gọi Chung Văn Thịnh là ca ca, Chung Văn Thịnh trong mắt mới nhiều thêm chút gì đó, cũng chiếu ra bóng dáng Chung Văn Thanh.

Chung Văn Thanh không biết vì cái gì, trong lòng vui vẻ rất nhiều, cũng nguyện ý thân cận hắn.

Ở tiểu biệt thự, Chung Văn Thanh một người độc lập chiếu cố chính mình, đến khi Chung Văn Thịnh tới, cậu mới chạy ra nghênh đón hắn.

Ở trong mắt Chung Văn Thanh, Chung Văn Thịnh giống như một người nam nhân - nháy mắt liền trưởng thành, ánh mắt thâm thúy, khuôn mặt kiên nghị, giơ tay nhấc chân mang theo nhàn nhạt uy thế, mà chính cậu, vẫn luôn là một đứa trẻ.

Có đôi khi cậu ghé vào chân Chung Văn Thịnh hỏi, khi nào cậu mới lớn lên?

Chung Văn Thịnh thường xuyên sẽ đối mặt với câu hỏi ngốc nghếch trẻ con của cậu, miệng sớm đã không cần qua não liền đáp: "Bảo bối như hiện tại liền rất tốt."

Chung Văn Thịnh mỗi lần gọi Chung Văn Thanh là bảo bối, Chung Văn Thanh đều cảm thấy toàn thân không được tự nhiên, mẹ cậu gọi cậu là tiểu quái vật, cậu sao có thể là bảo bối đâu?

Nhưng mà Chung Văn Thịnh sẽ không nói sai, cậu một bên ngọt ngào một bên e lệ đem mặt vùi vào cánh tay.

Chung Văn Thịnh nhìn đến bộ dáng này của cậu, liền nói: "Buồn không, tiểu đồ ngốc?"
Lúc này không phải bảo bối, biến thành tiểu đồ ngốc, nhưng Chung Văn Thanh vẫn là không tự giác muốn cười, cùng ca ca chung sống bên nhau, vẫn luôn hạnh phúc vui sướng, Chung Văn Thanh nghĩ, đương nhiên, không thể chọc hắn tức giận.

Lúc này, Chung Văn Thanh đã tốt nghiệp tiểu học, tới đầu tháng ba, bởi vì thành tích học tập tốt, Chung Văn Thịnh tương đối yên tâm, cho nên cũng không quản cậu.

Sơ trung đã có những khóa học về sinh lý khỏe mạnh, loại khóa học này, có vài lão sư da mặt mỏng sẽ không thật sự giảng bài trên sách vở, uyển chuyển nói một chút, bảo học sinh tự mình xem.

Chung Văn Thanh đối thân thể của mình vẫn luôn có một tầng mông lung nghi hoặc, Ngải Đan luôn gọi cậu là quái vật, mắng cậu không biết cố gắng, cậu nghĩ tới rất nhiều, cuối cùng tưởng rằng diện mạo của cậu chọc cô không vui, cho nên đối với khuôn mặt mình vẫn luôn không vừa lòng, thậm chí còn có một chút coi thường.

Trong giờ học sinh lý, cậu giở sách vở, càng xem sắc mặt của cậu càng trầm trọng, cuối cùng trên mặt máu giống như bị rút hết, trắng bệch một mảnh.

Ngày đó, ca ca không ở biệt thự, trước tiên cậu xin nghỉ về nhà, đem mình khóa ở trong phòng.

Thì ra là như thế này? Thì ra là như thế này!

Chung Văn Thanh ôm lấy hai đầu gối, đem đầu thật sâu vùi vào cánh tay, cậu không biết mình có khóc hay không, có lẽ không có, cậu từ nhỏ như thế, mẹ không thích cậu về tình cảm có thể tha thứ, cậu sẽ không oán hận, cậu chỉ là......

Cậu chỉ là trong lòng trống rỗng, có một loại mờ mịt vô thố cùng sợ hãi về giới tính.

Buổi tối, cậu không muốn làm bữa tối, cậu cũng không đói bụng, nhưng bên ngoài truyền đến tiếng xe, cậu từ trên giường ngồi dậy, đứng dậy mở ra bức màn, quả nhiên nhìn thấy xe của ca ca dừng ở trong sân.

Chung Văn Thịnh lúc này vừa xuống xe đóng cửa xe, hôm nay hắn đột nhiên trở về, Chung Văn Thanh không có chạy ra treo ở trên người hắn, hắn không có gì ngoài ý muốn.

Tựa hồ là một loại thói quen, hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua cửa sổ phòng Chung Văn Thanh, cùng ánh mắt cậu vừa lúc đụng vào, có lẽ là bởi vì đột nhiên nghênh đón nhân sinh nan đề, làm cho cảm xúc yếu ớt trong lòng Chung Văn Thanh bùng nổ, cái liếc mắt kia xem đến trái tim Chung Văn Thanh co rụt lại, khiến cậu theo bản năng đem bức màn buông xuống, che khuất ánh mắt biết nói kia.

Không chờ Chung Văn Thanh lấy lại tinh thần, Chung Văn Thịnh đã đi lên lầu hai, đang gõ cửa phòng cậu.

Chung Văn Thanh bị tiếng gõ cửa kéo về thần trí, cậu đứng ở tại chỗ dùng đôi tay chà xát mặt, mới đi qua mở cửa phòng.

Một mình cậu ở trong phòng không bật đèn, cửa vừa mở ra, ánh sáng trên hành lang chiếu vào, chiếu đến bóng dáng Chung Văn Thịnh khiến nó trở nên hết sức cao lớn, vừa lúc hoàn toàn có thể đem thân thể Chung Văn Thanh bao lại, Chung Văn Thanh cảm thấy một trận co quắp, cậu lui về phía sau một bước, duỗi tay mở đèn phòng ra.

"Ca ca." Cậu thấp thấp kêu.

Chung Văn Thịnh ừ một tiếng, duỗi tay muốn sờ sờ trán cậu, Chung Văn Thanh ngơ ngác nhìn mu bàn tay hắn dán trên trán mình, lại cảm thấy trái tim co chặt lại, cậu nghiêng nghiêng mặt né tránh đôi tay đó, nói: "Em không có bị bệnh......"

Nói xong, tựa hồ lại như là nhớ tới chuyện khác, ngẩng đầu nói: "Ca ca đã ăn qua cơm chiều sao?"

Bộ dáng cậu khi giơ mặt lên trông dị thường ngoan ngoãn, giống như tiểu động vật chờ đợi được khích lệ, Chung Văn Thịnh nói: "Ta mang theo bữa tối, Vương Khải ở dưới lầu bày chén đũa, em đói bụng thì đi xuống đi."

"Thật tốt, em đang chết đói!" Chung Văn Thanh cười trả lời, lập tức đi xuống lầu.

Chung Văn Thịnh không có theo sau, hắn thật sâu nhìn bóng dáng mảnh khảnh của cậu, hơi hơi nhíu mày, Chung Văn Thanh mười tuổi đã đi theo hắn, hắn nuôi dưỡng cậu đến nay, tất cả những cảm xúc nhỏ, Chung Văn Thịnh khả năng so với chính cậu còn rõ ràng hơn.

Cậu vừa mới trốn hắn sao?

Chung Văn Thịnh nghĩ đến đêm nay Chung Văn Thanh có một số nơi không thích hợp, từ lúc hắn xuống xe đến hắn gõ cửa phòng cậu để xem cậu, cậu đều không thích hợp.

Đã xảy ra cái gì?

Chung Văn Thịnh không rõ ràng lắm, nhưng hắn sẽ biết nguyên nhân. Hắn vừa đi xuống lầu vừa nghĩ, nhưng điều này không ý nghĩa, tiểu gia hỏa này thế mà lại trốn tránh hắn.

Lại nói, cậu dựa vào cái gì mà trốn hắn?

Chung Văn Thịnh không thích Chung Văn Thanh cự tuyệt hắn, chẳng sợ chỉ là một ánh mắt, một động tác.

Trên đời này, chỉ có em, bảo bối.

Đừng để tiết mục huynh đệ tình thâm của chúng ta không thể trình diễn tiếp.

Chương 3

Về chuyện thân thể dị dạng, Chung Văn Thanh không có nói cho Chung Văn Thịnh. Cậu cũng nghĩ tới, vì cái gì không nói cho ca ca?

Chung Văn Thịnh đối với cậu rất tốt, cho cậu ăn mặc đều là tốt nhất, cho cậu cơ hội được đi học, cậu có thể sinh hoạt trong thế giới bình thường, không cần nhìn thấy những cảnh tượng khách làng chơi đánh chửi nữ nhân, không cần nghe những tên nam nhân có gương mặt xấu xí giễu cợt cậu xuất thân đê tiện.

Đương nhiên sinh hoạt hiện tại, cũng sẽ không giống như trong thế giới cổ tích hoàn mỹ vô khuyết, cậu vẫn sẽ phải đối mặt với đủ loại vấn đề.

Cậu biết Chung Văn Thịnh không thích cậu có quá nhiều giao tế với mọi người, có một lần, vào buổi tối, cậu đang lục cặp sách lấy bài tập ra làm thì một phong thư màu hồng phấn rơi ra, trên lá thư mang theo mùi nước hoa nhàn nhạt, Chung Văn Thịnh vừa lúc tiến vào nhìn thấy, cậu muốn giấu cũng không kịp.

Tầm mắt của Chung Văn Thịnh ở trên lá thư tình dừng lại hai giây, Chung Văn Thanh vốn định cầm lá thư dùng một câu vui đùa lừa gạt qua chuyện, cậu nói: "Ca ca hôm nay trở về thật sớm, bài tập em chưa làm xong, chờ em một chút." Cậu rũ lông mi, muốn đem lá thư cất vào cặp sách.

"Ai đưa?" Chung Văn Thịnh thanh âm nghe không ra hỉ nộ.

Chung Văn Thanh tay một đốn, nói: "Cái này?" Cậu giơ lên phong thư, cười nói: "Không biết, ngày mai em thả lại trên bàn, chắc sẽ có người lấy về."

Chung Văn Thịnh trầm mặc một giây, nói: "Em thường xuyên thu được?"

Chung Văn Thanh sửng sốt, không biết trả lời thế nào liền gật đầu.

Chung Văn Thịnh tiến lên một bước, duỗi tay lấy lá thư kia, Chung Văn Thanh cảm thấy ca ca như vậy thật làm người sợ hãi, tuy rằng biểu tình chưa có gì thay đổi, nhưng là ngữ khí nói chuyện làm Chung Văn Thanh không dám động, tựa như trở lại khi còn nhỏ, cậu đứng ở trước cổng lớn nhà Chung gia, Chung Văn Thịnh từ thang lầu đi xuống tới, ánh mắt nhẹ nhàng mà liếc cậu một cái, lại không chút nào để ý rời đi.

Cậu ngồi trên ghế, chờ Chung Văn Thịnh không nhanh không chậm mở ra phong thư, lấy ra tờ giấy mỏng, tầm mắt lướt nhìn những dòng chữ trên giấy.

Chung Văn Thịnh một bên xem thư tình một bên nhìn Chung Văn Thanh đang liếc mắt trộm ngắm lá thư, Chung Văn Thanh không biết hắn nhìn thấy gì, cảm thấy cả người đều không được tự nhiên, cậu nỗ lực muốn làm như không có việc gì, nhưng ngón tay giấu trong áo nhịn không được gắt gao nắm chặt lại, móng tay cắm chặt vào lòng bàn tay.

Chung Văn Thịnh xem xong, không có đưa cho Chung Văn Thanh mà là lấy tay xé nát, xoa thành một nắm rồi ném vào thùng rác.

"Về sau đừng mang về tới, ta không thích." Chung Văn Thịnh nói.

Chung Văn Thanh cảm thấy một tầng lại một tầng áp lực dưới ánh mắt hắn, cậu muốn phản bác, là có người trộm cho vào, cậu không ngăn cản được, nhưng ánh mắt của Chung Văn Thịnh làm cậu không nói nên lời, chỉ có thể gật đầu đáp ứng.

Trừ lần đó ra, Chung Văn Thanh cũng chưa từng mời bạn học về nhà chơi.

Chung Văn Thịnh không thích cái gì, Chung Văn Thanh có thể loáng thoáng cảm giác được một chút, rất nhiều lần Chung Văn Thịnh đến đón cậu khi tan học, cậu với bạn học cùng lớp cùng nhau đi ra cổng trường, cách dòng người nhìn đến Chung Văn Thịnh cau mày nhìn cậu, ánh mắt rất sâu, cái ánh mắt đó khiến cậu run rẩy bất an.

Sau lại, Chung Văn Thanh thói quen ở trước mặt Chung Văn Thịnh cùng mọi người bảo trì khoảng cách.

Bất quá, hiện tại Chung Văn Thanh cũng không muốn cùng ai thân thiết, cậu không muốn cùng người khác có tiếp xúc thân thể. Cậu bắt đầu đổi mặc quần áo phong cách bằng những bộ quần áo có tay, áo dài, quần dài, cũng càng ngày càng thích ở một mình, giống một con mọt sách tự kỉ rời xa con người.

Trường học truyền lưu tin tức về cậu, trong lén lút có người nói, Chung Văn Thanh chỉ là xé rớt bề ngoài hiền lành trước kia, đi lộ tuyến thanh cao mà thôi.

Chung Văn Thanh không biết những tai tiếng đó, chỉ chuyên chú làm chuyện của mình.

Nhưng thật ra Chung Văn Thịnh đã phát hiện những biến hóa của cậu, có chút kinh ngạc. Hắn dưỡng Chung Văn Thanh, tự nhiên đối với cậu rõ như lòng bàn tay, hắn nhìn đứa bé nho nhỏ, dưới sự tỉ mỉ chăm sóc của hắn chậm rãi lớn lên, giống một nụ hoa được đến che chở, ngày ngày dưới ánh nắng cùng mưa móc, trưởng thành càng ngày càng phù hợp bộ dáng tú mĩ trong lòng hắn.

Chung Văn Thanh làm nũng với hắn, hắn thích.

Chung Văn Thanh xa cách hắn, hắn cũng cảm thấy rất có ý tứ.

Chung Văn Thịnh nghĩ đến tuổi này hắn đang làm cái gì, có phải Chung Văn Thanh cũng giống hắn lúc trước, trong lòng chứa đầy ý tưởng muốn lớn lên, liều mạng muốn rời đi cánh chim che chở của người lớn.

Có đôi khi hắn nhìn Chung Văn Thanh một mình ngồi bên cửa sổ, bàn tay chống chiếc cằm nhòn nhọn nhìn bên ngoài, lộ ra sườn mặt với đường cong duyên dáng, ánh mắt u buồn. Hắn liền suy nghĩ, hắn đối cậu không tốt sao? Vì cái gì còn không vui?

Cậu không vui cái gì?

Cậu có cái gì không thể nói với hắn?

Nhưng Chung Văn Thanh chính là như vậy trầm mặc mà cự tuyệt rộng mở, Chung Văn Thịnh dần dần không thể chạm đến nội tâm Chung Văn Thanh.

Cảm giác không thể khống chế Chung Văn Thanh làm người cực kỳ nôn nóng.

Chung Văn Thịnh rất ít có loại cảm xúc này, những việc khiến hắn khó chịu không nhiều lắm, càng đừng nói đến nôn nóng.Nhưng đối với Chung Văn Thanh, loại cảm xúc đó theo thời gian cậu lớn lên liền xuất hiện càng ngày càng nhiều.

Có đôi khi, Chung Văn Thịnh nhìn chằm chằm Chung Văn Thanh bóng dáng nghĩ, vì cái gì cậu lại ngoan như vậy?

Nếu cậu không ngoan một chút, hắn liền không cần áp lực chính mình như vậy.

Nhưng mà bảo bối, em làm rất tốt.

Một ngày buổi tối, thời tiết đặc biệt khô nóng, trên trời tụ lại những đám mây đen, ngọn gió lớn thổi bay cành cây, vì bóng đêm thâm trầm tăng thêm một mạt khói mù.

Bởi vì thời tiết, từ trên xe xuống dưới, Chung Văn Thịnh tâm tình liền không tốt, công ty còn nhiều việc quan trọng chưa hoàn thành, bởi vậy hắn đã phát hỏa lên, ban đầu tính toán phải về nhà cũ, nhưng đi đến một nửa, hắn đã kêu tài xế quay đầu đi tiểu biệt thự.

Khi đó đã là đêm khuya, lúc xuống xe, biệt thự chỉ có phòng khách còn giữ một chiếc đèn.

Đó là Chung Văn Thanh cố ý lưu, bởi vì cậu nói nơi này là nhà của Chung Văn Thịnh, hắn về nhà, sao có thể không có người chờ hắn?

Chung Văn Thịnh đi đến cổng, giao phó tài xế sáng mai mấy giờ tới đón hắn rồi đi vào biệt thự, hắn cởi tây trang áo khoác, đeo lên dép lê ấm áp rồi đi lên lầu hai.

Chung Văn Thanh đã học cấp 2, học kỳ sau sang cấp 3, việc học bận rộn, ngày thường về nhà liền vào phòng ngủ làm bài tập, cũng không ra ngoài.

Chung Văn Thanh phòng ngủ ở hành lang, gian phòng thứ 2, đối diện là phòng ngủ của Chung Văn Thịnh, nhưng ngày thường Chung Văn Thịnh không ở lại, phần lớn thời gian đều cùng Chung Văn Thanh ăn cơm nói chuyện phiếm liền đi.

Lúc này, Chung Văn Thanh cửa phòng ngủ đóng chặt, Chung Văn Thịnh thuận tay muốn mở cửa ra, vì thường ngày Chung Văn Thanh không có thói quen ở nhà khóa cửa.

Hắn vặn tay khóa, cửa không mở.

Chung Văn Thịnh khẽ nhíu mày, hắn lui ra phía sau một bước, vươn ra ngón tay gõ cửa.

"Văn Thanh?" Hắn nói.

Trong phòng vẫn không có động tĩnh, hắn nhíu chặt lông mày, xoay người đi vào phòng mình lấy chìa khóa dự phòng.

Hắn cho rằng hắn vĩnh viễn không cần dùng đến, nhưng thế sự khó lường, ai biết được.

Cùm cụp một tiếng, khoá cửa theo tiếng mở ra.Phòng ngủ một mảnh đen nhánh, màn cửa khép kín bên nhau, che hết ánh sáng ngoài cửa sổ.

Chung Văn Thịnh mở đèn, thấy Chung Văn Thanh cả người súc trong chăn, chỉ lộ ra mái tóc mềm mại ở bên ngoài.

Đây không phải tư thế ngủ thường ngày của Chung Văn Thanh.

Bao trùm trong chăn Chung Văn Thanh nhẹ nhàng run rẩy, Chung Văn Thịnh trong lòng căng thẳng, hắn bước nhanh tiến đến, xốc chăn lên.

Chung Văn Thanh nằm nghiêng trên giường, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh rơi xuống ướt đẫm mái tóc cậu, làm cậu có vẻ thập phần yếu ớt đáng thương.

Chung Văn Thịnh đem cậu ôm vào trong ngực, "Bảo bối," hắn một bên nói, một bên dùng tay sờ trán cậu.

Trán cậu nóng bỏng, thoạt nhìn như là đang phát sốt.

Chung Văn Thịnh đem cậu ôm sát ngực, mang theo khẩn trương mà chính hắn đều không phát hiện, nói: "Bảo bối, đừng sợ."

Chung Văn Thanh cảm giác được có người chạm vào mặt cậu, có chút ngứa, cậu nỗ lực mở mắt ra, nhìn đến cái cằm kiên nghị của Chung Văn Thịnh.

"Ca ca?" Cậu hỏi, lông mi dài màu đen rung động, Chung Văn Thịnh tay chạm vào gương mặt cậu, cậu giật giật đầu, đem mặt mình hướng bàn tay hắn cọ cọ. Cậu lạnh quá, mà lòng bàn tay kia thật ấm, cậu nhịn không được muốn tới gần, hơn nữa, đó là ca ca của cậu, cậu có thể toàn tâm toàn ý tin cậy hắn.

Chung Văn Thịnh bị những động tác mờ ám của cậu làm cho trong lòng mềm thành một đoàn, hắn cúi đầu hôn hôn mái tóc Chung Văn Thanh rồi ôm lấy Chung Văn Thanh nói: "Ta đưa em đi bệnh viện, không có việc gì."

Chung Văn Thanh biết vấn đề thân thể của mình, cậu một lần nữa mở mắt ra, nhìn Chung Văn Thịnh, đôi mắt trong nháy mắt thập phần thanh tỉnh, nói: "Có thể không đi bệnh viện sao? Em chỉ là đau bụng, đợi một lát là hết."

"Không được, bảo bối," Chung Văn Thịnh cự tuyệt cậu, hắn thậm chí lười đến thay quần áo cho cậu, trực tiếp bế Chung Văn Thanh lên, "Chúng ta lập tức liền đi."

Chung Văn Thanh túm chặt quần áo Chung Văn Thịnh, hiện tại bụng cậu vô cùng đau đớn, nhưng cậu biết mình quyết không thể đi bệnh viện, lấy tính cách của ca ca, nếu như đi bệnh viện, tuyệt đối không chỉ là xem bụng đau, còn muốn tìm được nguyên nhân, cũng có thể còn muốn cậu làm kiểm tra toàn thân.

Tưởng tượng đến đó, cậu sợ hãi nắm chặt áo Chung Văn Thịnh, Chung Văn Thịnh cúi đầu nhìn cậu, Chung Văn Thanh nhìn đôi mắt hắn, cặp mắt kia chiếu lên hình ảnh khuôn mặt Chung Văn Thanh, Chung Văn Thanh có thể thấy sắc mặt hốt hoảng của cậu, cậu nhanh chóng cúi đầu, đem chính mình chôn ở đầu vai Chung Văn Thịnh.

"Không đi, ca ca, cầu anh, chờ một chút sẽ liền khỏe lại." Cậu cầu xin.

"Nghe lời, không cần cùng ta nháo."

Chung Văn Thịnh không hiểu được, bảo bối của hắn luôn luôn ngoan ngoãn vì cái gì lúc này xảy ra sự cố, còn phải dùng loại thanh âm này nói với hắn, cậu cho rằng năng lực tự khống chế của hắn có bao nhiêu mạnh?

"Cầu anh, ca ca, ca ca......" Chung Văn Thanh thanh âm tựa hồ mang theo khóc nức nở, thanh âm này quả thực có thể muốn mạng người.

Chung Văn Thịnh bước chân vừa ra khỏi cửa nháy mắt liền dừng, cánh tay hắn khống chế không được mà đem cậu ôm thật chặt vào trong ngực, như là muốn đem cậu xoa tiến vào cốt nhục.

"Bảo bối, đừng nói nữa." Chung Văn Thịnh nhẹ nhàng nói, ngữ khí có một loại bình tĩnh trước bão táp.

Chung Văn Thanh chỉ muốn Chung Văn Thịnh tha cho cậu, nơi nào quản ngữ khí của hắn, cậu tiếp tục ôm cổ hắn, nói: "Ca ca, em không có việc gì, cầu ca ca, không cần đi bệnh viện, ca ca......"

Ca ca. Chung Văn Thịnh cười lạnh, hắn trước nay đều không muốn làm một cái hư tình giả ý ca ca.

Hắn cúi đầu nhìn bảo bối trong lồng ngực hắn, cặp đùi thon dài lại thẳng tắp của cậu bị hắn khoanh lại, mảnh khảnh vòng eo cũng bị hắn ôm vào trong lòng ngực, mọi thứ của cậu đều thuộc về hắn, Chung Văn Thịnh nghĩ, hắn cúi đầu đem môi dán trên tóc Chung Văn Thanh, cực kì yêu thương mà hôn hôn mái tóc cậu, chúng nó đáng yêu như vậy, đều là thuộc về hắn.

"Được." Chung Văn Thịnh nói, hắn dùng một loại lực khống chế tàn nhẫn đem dã thú đang rít gào trong nội tâm giam lại.

Hiện tại còn không phải thời điểm, Chung Văn Thịnh nghĩ, cậu ngoan như vậy, hắn thích cậu ngoan ngoãn như hiện tại.

Lại chờ một chút.

Cậu còn quá nhỏ, còn cần thời gian lớn lên.

Chương 3-2: Tiểu kịch trường

Khi Chung tiểu bằng hữu còn đang học sơ trung.

Chung Văn Thanh: nữ sinh ở trường học thật nhiệt tình, nhưng là em cảm thấy các bạn có một câu nói sai.

Chung Văn Thịnh: Khó được a, tiểu đồ ngốc cũng sẽ cảm thấy người khác có sai lầm?

Chung Văn Thanh: Em không phải đồ ngốc!

Chung Văn Thịnh: Ừ ừ ừ, em là bảo bối của ta.

Chung Văn Thanh ( mặt đỏ):......

Chung Văn Thịnh: Lại đây cho ta ôm em một cái.
Cậu ngoan ngoãn đi tới, tiếp theo nói: Các bạn luôn nói em xinh đẹp.

Chung Văn Thịnh sờ tóc cậu: Xinh đẹp?

Chung Văn Thanh gật gật đầu: Nhưng em không phải xinh đẹp, là anh tuấn.

Chung Văn Thịnh bị câu nói đáng yêu đó của cậu làm cho nở nụ cười, hắn nhịn không được đem người ôm vào trong lòng ngực, cúi đầu hôn hôn đôi mắt cậu.

Chung Văn Thanh ngoan ngoãn khép lại mắt, Chung Văn Thịnh hôn xong vẫn cứ cảm thấy bộ dáng cậu chọc người yêu thích, lại hôn hôn cái trán cậu.

Cuối cùng, Chung Văn Thịnh trả lời: Về sau đừng cùng họ nói chuyện.

Chung Văn Thanh không rõ nguyên do, Chung Văn Thịnh không nghĩ giải thích, nói: Chỉ cùng ta nói chuyện không tốt sao?

Chung Văn Thanh nheo lại đôi mắt: Vâng.

"Vậy có nghe lời ta nói sao?"

"Đều nghe ca ca."

"Ngoan."

Chương 4

Đến 2,3 ngày sau, Chung Văn Thanh mới hết đau bụng, đêm đó Chung Văn Thịnh tìm bác sĩ gia đình, bác sĩ họ Vương, đã ở Chung gia làm việc khá lâu, y thuật cùng y đức đều rất tốt, cũng không loạn mở miệng nói chuyện. Lúc bị Chung Văn Thịnh gọi đến biệt thự trên mặt khá bình tĩnh nhưng khi nhìn thấy Chung Văn Thanh đang dựa vào trên giường liền lộ ra chút kinh ngạc.

Chung Văn Thanh nhìn phi thường nhỏ nhắn, khuôn mặt tú mĩ, vừa nhìn liền biết chưa thành niên. Cậu nằm trên giường Chung Văn Thịnh, cách một tầng chăn mỏng, sắc mặt tái nhợt, nhưng ngay cả như vậy, cũng có một loại ốm yếu mỹ lệ, Chung Văn Thịnh ở một bên nửa ôm cậu, một bên nhỏ giọng an ủi, hai người dựa sát nhau, khiến cho người ta có cảm giác không thể tiến vào thế giới của hai người.

Nhìn thấy bác sĩ Vương tiến vào, Chung Văn Thịnh mới buông Chung Văn Thanh ra, để cậu nằm ở trên giường. Chung Văn Thanh trước kia chưa bao giờ gặp qua bác sĩ Vương, trong quá trình khám bệnh, thái độ thập phần tiêu cực. Chung Văn Thịnh ở một bên trừng mắt nhìn cậu rất nhiều lần, Chung Văn Thanh liền nhăn lại lông mày, không muốn nhìn thấy hắn, xoay đầu dùng cái ót đối với hắn.

Chung Văn Thịnh nhìn sườn mặt trắng nõn tinh tế của cậu, còn có mượt mà lỗ tai, hắn nhấp môi, giơ tay đặt ở bên môi, ánh mắt thâm thúy nhìn cái cổ thon dài của Chung Văn Thanh thật lâu.

Bác sĩ Vương cảm thấy không khí thật cổ quái, bất quá bệnh tình của Chung Văn Thanh khiến ông cảm thấy có chút khó hiểu, làm ông phải mất chút thời gian để biết rõ ràng, cuối cùng dưới ánh mắt thúc giục của trợ lý, ông đành cho Chung Văn Thanh ít thuốc dùng để ngăn đau bụng.

Bác sĩ Vương dặn dò Chung Văn Thanh nếu bệnh lại tái phát, tốt nhất phải đi bệnh viện để kiểm tra.

Tay Chung Văn Thanh đặt dưới chăn nắm chặt, nghe bác sĩ Vương nói vậy, cậu chỉ gật gật đầu không nói gì, Chung Văn Thịnh đáp ứng bác sĩ Vương dặn dò, cũng tự mình tiễn ông xuống lầu.

Chung Văn Thanh thấy bọn họ đã rời đi, nhịn không được cuộn tròn thân thể, bụng nhỏ lại bắt đầu co rút đau đớn, cậu cảm thấy toàn thân rét run, cậu nhớ tới sách sinh lý viết ngày đầu tiên sẽ rất đau, nhưng Chung Văn Thanh không nghĩ tới cư nhiên sẽ đau như vậy, ở trên giường bò trong chốc lát, nghe được tiếng bước chân, lại dựa vào trên gối đầu.

Chung Văn Thịnh bưng một ly nước ấm cùng thuốc giảm đau cho cậu, Chung Văn Thanh hiện tại vô cùng đau đớn, chỉ cần có thể ngăn đau, cậu không để bụng mình uống cái gì, thống khoái mà uống thuốc, bụng đỡ đau một chút, cậu liền muốn về phòng mình.

"Trở về làm cái gì?" Chung Văn Thịnh buổi tối luôn về trễ, lại trải qua một hồi lăn lộn, thời gian đã qua 2 giờ rưỡi.

Chung Văn Thanh hơi nhíu mi: "Ca ca ngày mai muốn công tác, em ngủ trên giường ca ca, vậy ca ca sao có thể nghỉ ngơi?"

Kỳ thật cậu muốn trở về xử lý một chút thân thể tình huống, cùng ca ca ở bên nhau, cậu không thể làm gì được.

Chung Văn Thịnh đang tháo cà vạt, hắn nghe được Chung Văn Thanh nói, buông tay ra, đi đến bên giường, đôi tay chống khăn trải giường, thành thục nam nhân uy thế toàn diện hướng đến Chung Văn Thanh, Chung Văn Thịnh tựa hồ không có nhận thấy tư thế của họ hiện tại cực kì ái muội, Chung Văn Thanh bị hắn giam lại, mặt của họ dựa rất gần, hơi thở tựa hồ có thể giao hòa bên nhau, Chung Văn Thịnh dùng đôi mắt đen kịt nhìn chằm chằm cậu, nói: "Em có việc gì gạt ta đúng không?"Chung Văn Thanh hô hấp căng thẳng, đồng tử cậu không tự giác phóng to, cậu chớp chớp mắt, nghiêng đầu nhìn về nơi khác, bọn họ dựa gần quá, Chung Văn Thanh cảm thấy mình cơ hồ không thể hô hấp, trái tim khẩn trương bang bang nhảy, cậu lấy tay ấn ngực, nỗ lực lui về phía sau, nhưng Chung Văn Thịnh chặn cậu lại, khiến cậu không có nơi nào tránh thoát.

Không đợi cậu nói chuyện, Chung Văn Thịnh vươn hai ngón tay kiềm trụ cằm cậu, đem mặt cậu bẻ lại, để cậu đối mặt với hắn.

"Nhìn ta." Chung Văn Thịnh rũ lông mi, trên cao nhìn xuống cậu, ánh mắt lạnh lùng.

Chung Văn Thanh bị bắt ngẩng đầu, nhìn Chung Văn Thịnh, cậu cắn môi dưới, đôi mắt lộ ra quật cường, Chung Văn Thịnh nhìn đôi môi bị hàm răng cắn hãm xuống, môi cậu luôn là màu hồng nhạt, hiện tại bị hàm răng chà đạp phiếm ra màu sắc tươi đẹp, giống trái anh đào chín, muốn được người nếm thử, Chung Văn Thịnh ánh mắt trở nên sâu thẳm, ngón cái của hắn không chịu khống chế mà nhẹ nhàng mơn trớn đôi môi mềm mại kia, cảm thụ cái miệng nhỏ phun ra hơi thở u lan, ngón cái từ trên lan da non mịn trắng nõn lướt qua, làn da cậu không thể chịu được một chút thô bạo đối đãi, hơi dùng chút lực, là có thể lưu lại vệt đỏ.

"Sợ ta sao?" Chung Văn Thịnh hỏi, thanh âm thập phần ôn nhu.

Chung Văn Thanh không nói chuyện, thanh âm ôn nhu của hắn làm cậu toàn thân rét run, so với đau bụng càng đáng sợ, tầng lạnh lẽo đó phảng phất từ trong cốt tủy lộ ra, khiến cậu nhịn không được rùng mình, cậu nhìn đôi mắt của Chung Văn Thịnh, qua một hồi lâu nói: "Ca ca?"

Này một tiếng ca ca làm Chung Văn Thịnh nhăn lại lông mày, hắn đứng thẳng người buông tha Chung Văn Thanh: "Buổi tối ngủ nơi này, ta đi phòng khách."Chung Văn Thanh muốn nói không cần, nhưng ánh mắt Chung Văn Thịnh làm cậu câm miệng, ngoan ngoãn nằm vào ổ chăn, cậu dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn Chung Văn Thịnh: "Em có thể về phòng mình lấy đồ sao?"

"Em lại không phải con nít?" Chung Văn Thịnh nghe cậu nói vậy, có chút buồn cười nói: "Muốn ta giúp em lấy?"

Chung Văn Thanh đột nhiên lắc đầu.

Lúc này, mặt cậu hãm sâu trong gối đầu màu xám, khiến cho khuôn mặt càng thêm nhỏ nhắn tinh xảo, trong ánh mắt có một loại hồn nhiên không rành thế sự.

Loại hồn nhiên này vừa yếu ớt lại vừa nguy hiểm, một nam nhân bình thường nhìn đến một tiểu mỹ nhân như vậy không hề phòng bị mà ngủ trên giường của hắn, khẳng định sẽ không muốn bảo hộ, mà là chặt chẽ đem cậu nắm vào lòng bàn tay, hung hăng hủy diệt.

Cậu có lẽ sẽ khóc? Chung Văn Thịnh nhớ tới trong lòng bàn tay tinh tế cảm xúc, cậu nhất định sẽ khóc lóc cầu hắn buông tha cậu.

Nhưng sao có thể đâu?

Chung Văn Thịnh cười, hắn đi đến bên cạnh Chung Văn Thanh, ở trên tóc cậu hôn hôn: "Ngủ ngon."

Khi Chung Văn Thanh thấy hắn đi tới, liền khống chế không được muốn lui về phía sau, cậu gắt gao bóp chặt lòng bàn tay của mình, nhu thuận tiếp thu nụ hôn này, chỉ là nửa khép hợp nhỏ dài lông mi, rào rạt mà run rẩy.

"Ca ca cũng ngủ ngon." Cậu nói.

Chung Văn Thịnh thích nhất bộ dáng ngoan ngoãn này của cậu, lần này hắn sảng khoái rời đi, không nhìn thấy Chung Văn Thanh nhíu lại lông mày nhìn bóng dáng hắn, thật lâu không có hoàn hồn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau