BẢY ĐÊM THÁNH SỦNG TẠI LÃNH CUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Bảy đêm thánh sủng tại lãnh cung - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Đêm đầu tiên

Mộ Dung Hi đầu óc nặng trịch, mơ mơ màng màng muốn mở mắt ra nhưng lại không thể cử động nổi hàng mi. Hắn nghe được có những âm thanh kỳ lạ đang phát sinh trên thân mình. Cơ thể cực kỳ mát lạnh, dường như chẳng hề có vải vóc che đậy. Đầu nhũ trái đang thấm ướt. Không đúng! Chính là có người đang cố ý thấm ướt nó. Bằng cách nào? Hắn tự hỏi nhưng không thể tìm ra câu trả lời cho đến khi có chút đau nhói từ đầu nhũ truyền đến. Người này…dùng răng cắn vào đầu nhũ hắn.

Mộ Dung Hi giật mình kinh hãi. Cơ thể hắn sao lại có người chạm vào? Hắn cố mở mắt nhưng mi mắt quá nặng, không tài nào nhấc lên được. Có tiếng cười nhỏ truyền đến tai hắn: “Phản ứng rồi!”

Người này tiếp tục cắn đầu nhũ hắn, day day không tiếc thương như một món đồ chơi trong tay. Hắn ước gì mình có thể mở mắt chống cự nhưng hắn không thể. Y chơi đùa xong bên trái thì tiến sang bên phải. Hành động dứt khoát tạo bạo hơn, đồng thời sờ soạng xuống đùi hắn. Cảm giác nhồn nhột khiến cho cơ đùi hắn căng cứng.

Trong lòng Mộ Dung Hi dâng lên một tia sợ hãi. Hắn phải làm sao đây? Từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai nhìn qua cơ thể hắn chứ đừng nói là chạm vào. Hắn xa lạ với mỗi một sự va chạm này, không biết kẻ đang ở trên thân hắn còn muốn làm gì tiếp theo. Không đợi Mộ Dung Hi phải tò mò thêm, người này liền cho hắn đáp án bằng việc rà tay từ đùi sang nhục bổng của hắn. Mộ Dung Hi cầu xin điên cuồng trong đầu. Đừng chạm nữa, van xin đừng chạm nữa. Nhưng mà, vì hắn không nói được, người này đương nhiên không thể nghe thấy. Y đem nhục bổng của hắn ôm gọn vào các ngón tay, dùng sức lực vừa đủ vuốt lên vuốt xuống. Mộ Dung Hi hoảng sợ, không biết cảm giác đê mê đang có gọi là gì, bất quá hắn không hề ghét bỏ. Hắn không phân biệt được là bàn tay y đang nóng, hay thân nhục bổng đang nóng. Chúng ma sát vào nhau thật ăn ý, khiến hắn không tự chủ được mà rên lên. Sau đó, một dòng trăng trắng bắn vọt ra khỏi người hắn. Hắn đang thất thần thì lại nghe người này nói:

“Hi nhi, ta thích cơ thể ngươi. Rất thành thật a!”

Mộ Dung Hi giật bắn người, người này vậy mà lại biết tên hắn sao? Khi ý nghĩ này chưa nhen nhóm được lâu, y nhỏ một thứ gì đó vào miệng hắn, từng chút từng chút sền sệt chảy xuống. Mùi vị tanh nồng ghê tởm, lại có chút mằn mặn rất khó nói thành lời.

“Ngươi xem, dịch thể của ngươi rất đậm đặc. Có ngon không?”

Mộ Dung Hi nhờn nhợn muốn ói nhưng lại không thể ói ra. Người này dường như hiểu được, dùng bàn tay dính dịch thể chà xát quanh cổ hắn: “Không quen với thứ của chính ngươi sao? Như vậy cũng tốt. Nếu ngươi quá quen ta lại thấy không vui chút nào đâu.”

Người này trượt tay chầm chậm xuống, lướt qua đầu nhũ hắn ngắt một cái vui đùa: “Đều đã chạm qua cả, tiếp theo phải đến nơi nào đây? Ngươi đoán thử xem.”

Bàn tay càng trượt càng thấp, mà thân thể y cũng bắt đầu lùi về hạ bộ của hắn. Người này hôn lên đùi hắn rồi liếm mút, từng ngón tay một chọt sâu vào hậu huyệt phía sau. Hắn thầm kêu lão thiên gia ơi! Những ngón tay y có vẻ rất dài, linh hoạt đủ hướng, khiến hậu huyệt hắn trước còn e dè từ chối mà sau đã bừng bừng khí lực hút lấy.

“Thích đến vậy sao? Màn hay vẫn còn chưa tới mà.” Người này cạ răng vào đùi hắn, cắn yêu một cái. Những ngón tay y bỗng chốc dừng lại, đột ngột rút ra. Cơ thể hắn lập tức thấy trống vắng lạ thường. Hậu huyệt đã được khai thông như đang kêu gào một thứ gì đó mà chính hắn cũng không biết.

Mộ Dung Hi nghe được tiếng y phục sột soạt, như thể người này đang cởi ra.“Hi Nhi!” Người này ấn một đùi hắn xuống giường. “Ngươi là của ta!”

Kèm theo câu nói này là một cỗ nhiệt khí hừng hực như than hồng lửa đỏ xuyên thẳng qua hậu huyệt hắn tiến vào. Mộ Dung Hi vô thức thét lên. Toàn bộ sức lực đổ dồn về hạ bộ để chống chọi với cơn đau kinh tâm động phách này. Y vừa vào được thì bắt đầu động, một chút nghỉ ngơi cũng không ban phát cho Mộ Dung Hi. Ấy vậy mà hậu huyệt hắn như đang được gãi đúng chỗ ngứa, kịch liệt đón nhận khối than hồng kia xâm chiếm.

Có một chút máu từ chỗ hai thân thể tiếp xúc mỏng manh chảy xuống. Người này vừa nhìn thấy, khóe môi lập tức cong lên. Y đang cướp đoạt lần đầu tiên quý báu của một xử nam như Mộ Dung Hi. Người này vừa động vừa tìm kiếm vị trí có thể khiến Mộ Dung Hi dục tiên dục tử. Lúc y tìm ra, chỉ vừa chạm đỉnh vào thúc tới thì Mộ Dung Hi liền cầu sống không được, cầu chết không xong rên rỉ thành tràng dài.

Loại cảm giác vừa kích thích vừa bí hiểm từ trước đến nay chưa từng trải qua nhấn chìm Mộ Dung Hi trong run rẩy. Mấy sợi dây thần kinh của hắn giật giật như sắp đứt đến nơi. Hắn thầm cầu người này dừng lại vì xấu hổ, nhưng không thực sự mong muốn người này dừng lại khi chưa được thỏa mãn. Bỏ mặc máu đang ra, đau đớn trong giờ phút này lại giống như xuân dược làm gia tăng độ khoái cảm. Thần trí hắn lu mờ, từ trong đôi mắt nhắm nghiền nước mắt từng giọt từng giọt chảy ra.

Người này xuất thẳng vào cơ thể hắn. Xuất xong lại vào tiếp, khi lên đỉnh điểm cũng sẽ thở dốc trầm thấp rên vào tai hắn. Mộ Dung Hi đỏ mặt, không ngờ được giữa hai nam nhân vẫn tồn tại loại sự tình phong nguyệt mê hoặc này.

Sau cơn hoan lạc, Mộ Dung Hi thiếp đi. Khương Lãng sờ sờ vào khuôn mặt ngây thơ của hắn, tinh quái nghĩ: “Phải từ từ giáo dưỡng ngươi.” Rồi nói vọng ra bên ngoài cửa phòng: “Bãi giá đến Hoa Lộng Trì. Trên đường đi trẫm không muốn gặp bất cứ ai.”
Có tiếng vâng dạ đầy phục tùng vang lên từ tổng quản thái giám trung niên Bồi Diệc. Ông lập tức sai người đi sắp xếp. Khương Lãng tự mặc lại y phục, khoác một tầng ngoại bào mỏng lên người Mộ Dung Hi, bế hắn bước ra ngoài cổng cung. Ngự xa với màn che hoa lệ và kín đáo đã được chuẩn bị sẵn. Ngoại trừ Bồi Diệc thì chỉ có sáu thị vệ theo hầu họ. Số thị vệ khác Bồi Diệc đã căn dặn đi trước dọn đường. Ông đi theo Khương Lãng từ khi y hãy còn là một thái tử nên rất hiểu tính y, làm việc cũng vô cùng tỉ mỉ.  

Con đường đến Hoa Lộng Trì hoàn toàn vắng lặng đúng như mong muốn của Khương Lãng. Khi ngự xa dừng lại, y bế Mộ Dung Hi bước xuống, lại dặn: “Ở ngoài chờ trẫm. Ai tự ý tiến vào, trảm!”

Hoa Lộng Trì là hồ tắm dành riêng cho Khương Lãng, trước giờ ngay cả phi tần cũng không được phép đến. Y là vị hoàng đế xấu tính, chuyện này thì người khắp thiên hạ đều biết. Hễ ai trái ý y, y liền đem ra trảm, tội danh thì từ từ tìm sau, thể nào cũng sẽ có. Y là bạo quân, nhưng y cũng là minh quân. Dưới sự thống trị năm năm qua của y, Khương quốc quốc thái dân an, bách tính cơm no áo ấm, ngoại bang không dám dòm ngó, hằng năm vẫn đều đặn cống nạp lễ vật. Có thể nói, thịnh thế này do y một tay tạo dựng, vậy nên y được phép làm những gì y thích.

Khương Lãng không có hoàng hậu. Lúc trước những việc như quản lý hậu cung giao cho thái hậu xử lý, sau thái hậu qua đời thì giao lại cho Nghi quý phi. Nàng trước khi vào cung tên gọi Mộ Dung Nghi, là con gái của hầu gia Mộ Dung Chương. Mộ Dung hầu phủ ba đời võ tướng có công đánh đuổi ngoại xâm, an bang định quốc, vì vậy trên triều đường ảnh hưởng không hề nhỏ. Đã vậy, Nghi quý phi còn chấp chưởng hậu cung, càng tôn thêm một vị thế vinh quang hơn cho gia tộc. Thế nhưng, gia tộc nào mà chẳng có một con sâu làm rầu cả nồi canh. Và Mộ Dung Hi chính là con sâu đó.

Mộ Dung Hi sinh non, thể trạng yếu ớt, không thích hợp luyện võ. Mộ Dung Hầu gia cảm thấy hắn làm võ tướng không được thì có thể chuyển sang làm văn thần, dù gì không phải chỉ có ra sa trường giết giặc mới gọi là tận trung báo quốc. Thế nhưng, hắn vừa tham gia khảo thí liền rớt. Năm ấy, mười người có văn tài cao nhất được đích thân đương kim thánh thượng chấm bài. Khương Lãng chấm đến bài của Mộ Dung Hi liền loại bỏ thẳng tay, lý do vì suy nghĩ quá đơn giản. Nếu cho hắn lên triều với cái đầu óc đơn giản đó, không chết cũng có ngày bị bãi chức. Thế là, tiểu hầu gia văn võ đều không ổn, chỉ có thể ngày ngày đi nghe hát đàm luận chuyện phiếm với mấy lão thuyết thư, thành ra được ngợi ca là kẻ vô công rỗi nghề.

Khương Lãng đem Mộ Dung Hi cọ rửa sạch sẽ trước. Mộ Dung Hi không chịu nổi những va chạm từ y nữa, y vừa vào chạm liền rùng mình rên khẽ. Khương Lãng nhìn Mộ Dung Hi cực kỳ mẫn cảm cảm trong tay, khóe môi giật giật, tình thú lại dâng lên. Tuy nhiên, những dấu vết xanh xanh tím tím quanh người Mộ Dung Hi đã kéo lại một tầng lý trí của y. Đêm nay, Mộ Dung Hi thực sự đã chịu đựng quá sức rồi.

“Hi nhi, trẫm tạm tha cho ngươi đêm nay, đêm mai người phải hảo hảo đền bù cho trẫm.”

Khương Lãng hôn lên môi Mộ Dung Hi. Bởi vì vừa tắm xong nên bờ môi của hắn đặc biệt mềm mại, kích thích lòng người. Hôn xong, Khương Lãng giúp hắn mặc vào y phục do Bồi Diệc chuẩn bị sẵn, rồi đặt hắn nằm trên nhuyễn tháp.

Khương Lãng cởi y phục. Y cũng cần phải xóa đi mùi dịch thể bám lại trên thân. Do tác dụng của thuốc mê đã giảm dần, Mộ Dung Hi mơ hồ hé mắt, chỉ thấy được mỗi tấm lưng rắn chắc của y đang xoay về phía mình, rồi mơ hồ khép lại. Hắn khao khát được nhìn thêm một chút nữa, nếu là khuôn mặt thì càng tốt, nhưng thể lực không cho phép hắn làm điều đó. Người này rốt cuộc là ai, tại sao lại làm loại chuyện đó với hắn?

Khương Lãng tắm xong thì lại ngồi ngự xa đưa Mộ Dung Hi về lại Triều Dương Cung. Y hướng những thị vệ canh giữ trước cửa phòng, căn dặn: “Để hắn tự do. Hắn muốn gì thì đưa đến cái nấy. Tất cả thị vệ chỉ được canh ở ngoài cổng cung.”

Đám thị vệ răm rắp làm theo, bắt đầu di chuyển thành hàng dài ra ngoài cổng cung canh gác. Lúc ấy, mảnh trăng khuyết đã hạ thấp xuống. Khương Lãng biết bình minh sắp lên nên không nán lại, cùng Bồi Diệc ly khai nơi này.

Chương 2: Đêm thứ hai

Mộ Dung Hi muốn cầu lão thiên gia bảo hộ hắn, nhưng mà lão thiên gia lại ở quá xa, hiện tại chỉ có thể để hắn tự sinh tự diệt trong vòng tay Khương Lãng. Do tác dụng của thuốc mê, hắn ngủ cả ngày mới dậy, vừa dậy đã phát hiện bị bịt kín mắt, hai tay trói chặt ra sau lưng. Khương Lãng ngậm lấy yết hầu hắn, vui vẻ cảm nhận sự chuyển động đầy sợ hãi của nó trong vòm họng. Mộ Dung Hi muốn nói mà không dám nói, sợ cử động cổ thì người này sẽ đem yết hầu kia cắn nát ra. Mộ Dung Hi thầm trách cái miệng hại cái thân. Nếu hắn không hỏi quá nhiều, hỏi xem người này là ai, sao lại làm vậy với hắn, hắn đắc tội gì với y thì y đã không cố tình chặn đứng con đường nói chuyện của hắn. Kỳ thật vấn đề này cũng không thể đổ lỗi cho hắn. Ai rơi vào tình cảnh hắn, bị bắt cóc rồi bị cưỡng bức thế này mà không có vô vàn câu hỏi nảy sinh trong đầu. Hắn hỏi vậy cũng coi như đã quá ít rồi.

Khương Lãng vừa đùa nghịch bên trên vừa nhét tay vào hậu huyệt hắn, chọc nguấy không ngừng. Hắn quên dần những câu hỏi đang tồn tại, cục cựa tay muốn thoát ra tình cảnh khó khăn này. Khương Lãng ấn bụng hắn xuống bằng một cú thúc mạnh không tiếc thương. Muốn phản kháng sao? Y không thích một đứa trẻ không ngoan ngoãn. Mộ Dung Hi xụi lơ hai tay kêu đau. Khương Lãng rút những ngón tay ra, đem hạ thân mãnh liệt tấn công Mộ Dung Hi. Cơn đau đầu tiên chả là gì so với cơn đau thứ hai đột ngột ập tới. Mộ Dung Hi cong người lại, co quắp các ngón chân không cam tâm tình nguyện mà đón nhận.

Khương Lãng dùng hai tay banh rộng đùi hắn sang hai bên. Cảm giác khi đi vào một cơ thể chưa từng có chút kinh nghiệm phòng the nào thật sự quá tuyệt, càng tuyệt hơn khi đó chính là Mộ Dung Hi người mà y muốn có cho bằng được.

“Hi nhi, ngươi kẹp ta thật chặt. Rất muốn ta sao?”

“Ta không có!” Mộ Dung Hi hổ thẹn thanh minh.

“Thế sao?” Khương Lãng đột nhiên dừng lại. Y không rút ra nhưng cũng không động. Đêm còn dài, không việc gì phải gấp gáp. “Ta toại nguyện cho ngươi.”

“Ngươi…” Mộ Dung Hi cắn răng. Rõ ràng đang đau đớn nhưng bị dừng lại nửa chừng cũng không dễ chịu hơn là bao. Hậu huyệt của hắn ngứa ngáy khó tả. Dù đã bị nhục bổng nóng ướt triệt để lấn át mọi khoảng trống, vẫn cảm thấy là chưa đủ nếu như người này không giải tỏa cơn ngứa ấy.

“Cho ta!” Mộ Dung Hi rạo rực toàn thân cầu xin.

“Vậy là rất muốn ta sao?” Khương Lãng cười, một tay nghịch phá với nhũ hoa của hắn.

“Rất muốn.” Mộ Dung Hi không dám nghe những lời hắn vừa nói. Nói xong liền giấu mặt vào gối thở gấp.

Khương Lãng lại động dưới thân hắn. Y biết chính xác vị trí nào trong hậu huyệt bé nhỏ kia sẽ khiến hắn phát cuồng. Mười lần đã có tám, chín lần là cố tình thúc vào đó với cường độ mạnh bạo. Mộ Dung Hi không nghĩ được gì nữa. Bờ môi mềm không thể khép lại bởi những âm thanh dâm dục liên tục phát ra.

“A…đừng…ta chịu không nổi…đừng…”

“Chịu không nổi sao? Ta lại thấy ngươi đang rất sung sướng.” Khương Lãng ngắt đầu nhũ hắn một cái không tiếc thương. Thế mà Mộ Dung Hi lại chẳng cảm nhận được gì khác. Mọi tế bào dưới da thịt của hắn đang bùng nổ.

“Đừng mà…a…nóng quá…”

Khương Lãng rít dài. Đôi mắt cũng đang bị che mờ bởi một màn sương dục vọng: “Đương nhiên là nóng! Ngươi cắn lấy ta hảo chặt!”

Dứt lời, cơ thể cả hai cùng phun trào. Mồ hôi Khương Lãng nhỏ xuống trên đùi Mộ Dung Hi. Mộ Dung Hi định nói gì đó: “Ngươi…tên…” Nhưng Khương Lãng không có thời gian nghe, nhục bổng vừa xuống lại ngóc lên oanh liệt.

Khương Lãng thả một đùi Mộ Dung Hi ra, đặt tay ngay eo hắn lấy trớn để náo động tiếp.

“A…đừng…chậm lại a…”

“Không chậm được.” Khương Lãng cười với Mộ Dung Hi: “Đứa nhóc của ta rất thiếu kiên nhẫn. Nó đang cần được ngươi gấp gáp yêu thương.”

Mộ Dung Hi thẹn muốn chết đi ngay, nhưng chỉ là trong ý nghĩ, bởi vì thân thể hắn quả thực rất thích thú sự tiếp xúc thân mật của người này. Người này động, lục phủ ngũ tạng hắn liền động, không còn biết gì là luân thường đạo đức nữa. Hắn uốn éo vòng eo, rõ ràng là không chủ đích làm vậy, lại cư nhiên mất lý trí phối hợp cùng người này.

“Ồ…Hi nhi, ngươi vậy mà còn gấp hơn cả ta.”

Trước bình minh, Khương Lãng vội vàng gom y phục bỏ đi. Y làm xong liền ngủ quên, nếu không nhờ Bồi Diệc nhắc nhở ngoài cửa thì suýt nữa đã trễ giờ chuẩn bị cho buổi triều sớm. Mộ Dung Hi giật mình thức giấc, cơ thể vừa đau vừa mỏi. Hắn phát giác dây trói ở cổ tay đã được gỡ ra nhưng bịt mắt thì chưa. Loáng thoáng nghe thấy tiếng bước chân rời khỏi, hắn hơi nhổm người nằm nghiêng hỏi: “Tên ngươi…lưu lại cho ta tên ngươi…”
Đây là chút hơi sức còn sót lại của Mộ Dung Hi. Hắn nghĩ nếu hắn không liều lĩnh đem chút hơi sức này hỏi, tin rằng người này tuyệt không lưu lại gì cho hắn. Đêm trước đã vậy, đêm nay cũng vậy, mỗi lần y làm xong đều vô tình rời khỏi.

Khương Lãng do dự dừng lại: “Gọi ta là Cửu lang.” Y là vị hoàng tử thứ chín, tuy không thể xưng tên thật với Mộ Dung Hi nhưng cách gọi này cũng xem như là gần sát với thân phận y nhất, không phải nói dối.

“Cửu lang.” Mộ Dung Hi trân trọng lặp lại rồi thiếp đi. Khương Lãng cười nhếch môi: “Hi nhi, ngươi thật biết cách làm ta nổi lên hứng thú.” Nếu không phải còn buổi triều sớm, chỉ với việc nghe Mộ Dung Hi gọi y điềm mật như vậy, Khương Lãng chắc là sẽ cởi hết y phục vừa mặc, lại cùng Mộ Dung Hi quấn quýt tiếp. Nhưng không sao, cơ hội vẫn còn nhiều. Y cũng cần dưỡng sức cho những cuộc chiến lâu dài khác.

Tầm trưa, Mộ Dung Hi thức dậy, gỡ khăn bịt mắt. Hắn xuống giường mặc lại y phục, đẩy cửa bước ra để xem bản thân đang ở đâu. Một tiểu thái giám đứng trực ở cửa thấy hắn dậy liền khẩn trương quỳ xuống: “Chủ tử, nô tài sẽ chuẩn bị nước tắm cho người.”

Nói xong, không đợi hắn đồng ý, tiểu thái giám này đã chạy sang dãy phòng bên cạnh. Lát sau chạy ra nói với hắn: “Đều chuẩn bị xong cả rồi, mời chủ tử vào trong.”

Mộ Dung Hi không đi theo tiểu thái giám, nhìn sơ thì có vẻ là hắn chưa hề rời khỏi hoàng cung. Dám bắt cóc tiểu hầu gia của Mộ Dung hầu phủ ngay tại nơi ở thiên tử, lá gan của người này phải có bao nhiêu to lớn? Nếu người này không thuộc hàng hoàng thân quý tộc thì cũng là đại thần có quyền lực ngút trời. Thế nhưng, cho dù hoàng thân quý tộc hay đại thần có quyền lực cũng không thể tùy ý lưu lại trong hoàng cung. Hắn càng nghĩ càng thấy rối ren, không nghĩ ra được thân phận y.

Mộ Dung Hi thận trọng quan sát tiểu thái giám. Y cùng lắm mới mười ba, mười bốn tuổi. Trên khuôn mặt vẫn còn sự non nớt thuần khiết. Mộ Dung Hi hỏi: “Đây là nơi nào?”

Tiểu thái giám kính cẩn đáp: “Đây là Triều Dương cung.”

Triều Dương cung? Cái tên này nghe lạ quá.

“Nơi này cách Thiên Hương cung bao xa?” Thiên Hương cung là nơi ở của Nghi quý phi, tỷ tỷ hắn.

“Rất xa, xa đến mức không thể ước tính.” Tiểu thái giám e ngại nói. “Triều Dương cung, Hàm Hạnh cung và Ly Tố cung tách biệt hoàn toàn với phạm vi của hoàng cung. Người bên ngoài gọi ba nơi này bằng cái tên chung, lãnh cung.”

Mộ Dung Hi chới với. Hắn vậy mà bị nhốt tại lãnh cung sao? Không đúng. Mộ Dung Hi nhìn lại cách bày trí xung quanh. Các gian phòng tuy không rực rỡ tươi mới nhưng được bảo trì rất tốt. Khi nãy hắn bước ra có thấy đồ đạc trong phòng cũng hào nhoáng, ngào ngạt hương thơm, không giống như nơi ở của mấy phế phi mà các lão thuyết thư hay kể. Chưa nói đến, trong sân trồng đầy hoa tử đằng trắng mảnh mai rũ xuống, có thêm mấy chậu sen lớn đang độ ra hoa. Lãnh cung mà cũng trang hoàng tinh tế thế này sao?

“Lãnh cung không phải là rất tồi tàn sao?” Mộ Dung Hi nói ra nghi hoặc trong lòng.“Hàm Hạnh cung và Ly Tố cung quả thực là vậy nhưng nơi này có chút đặc biệt hơn.”

“Đặc biệt chỗ nào?”

Tiểu thái giám không dám nói nữa.

“Chủ tử, mời ngài tắm rửa trước. Đừng làm khó nô tài.”

Mộ Dung Hi nghe lời tiểu thái giám, dù gì trên người hắn cũng đang gắt mùi. Tắm xong, Mộ Dung Hi bỏ mặc tiểu thái giám khuyên can nhất quyết ra cổng cung. Hắn đẩy mãi không được mới biết hai cánh cổng đã bị khóa lại. Ở bên ngoài có tiếng thị vệ truyền vào: “Chủ tử, ngài muốn gì có thể căn dặn bọn nô tài, đừng phí sức tổn hại thân thể.”

“Ta chỉ muốn ra ngoài.” Hắn gào lên.

“Chủ tử, riêng chuyện này là không được phép.”

Mộ Dung Hi đá cửa cái rầm, vậy mà bảo hắn muốn gì cũng được. Đá xong liền thấy hối hận. Hạ thân của hắn truyền đến một cỗ đau nhức. Hắn bực dọc trở lại phòng. Tiểu thái giám đứng khom lưng bên cạnh chờ sai bảo.

“Ngươi tên gì?”

“Nô tài là A Phúc.”

“Chủ nhân thật sự của ngươi là ai, chính là cái người nhốt ta ở đây?” Hắn biết có hỏi cũng vô ích nhưng vẫn cứ hỏi, không hỏi sẽ thấy không thoải mái.

“Nô tài không thể nói.” Nói ra chính là tử tội.

Mộ Dung Hi thở dài, biết ngay là thế mà.

“Ta đói rồi, gọi người mang thức ăn đến cho ta.”

A Phúc lật đật chạy đi ngay.

Trong lúc chờ đồ ăn mang tới, hắn bắt đầu nhớ lại cái ngày mà hắn vào cung thăm tỷ tỷ, khởi đầu bất hạnh của tất cả mọi chuyện. Đó cũng là một ngày rất đỗi bình thường. Buổi sáng hắn đi nghe thuyết thư. Lão thuyết thư cầm cây quạt khua qua khua lại kể rằng đương kim thánh thượng nhân dịp sinh thần lần thứ 25 đã đại xá thiên hạ, chung vui với toàn dân bằng việc miễn giảm sưu thuế, cấp thêm ruộng đất. Hắn đang ngồi uống trà rung đùi nghe thì nô bộc trong phủ chạy tới bảo cha hắn giục hắn về gấp. Về đến phủ hắn mới biết đêm qua trong buổi yến tiệc linh đình tại hoàng cung, tỷ tỷ hắn hiến lên thánh thượng một vũ khúc. Nhân lúc cao hứng, thánh thượng liền ban cho tỷ tỷ một mong muốn. Tỷ tỷ liền xin được gặp hắn, người đệ đệ mà từ khi tỷ nhập cung đã ba năm rồi chưa liên lạc gì. Thánh thượng ân chuẩn. Do đó, cha hắn hối thúc hắn mau mặc triều phục vào, người của thánh thượng phái đến đã chờ sẵn bên ngoài.

Thế là, Mộ Dung Hi vui vui vẻ đi gặp tỷ tỷ. Hai tỷ đệ trò chuyện chưa được vài câu thì sắc trời nhuộm hồng lên cửa sổ. Hắn cáo biệt tỷ tỷ ra về. Trên đường về nảy sinh chút cảm khái. Cuộc sống của tỷ tỷ tuy là hào quang muôn trượng, người người ngưỡng mộ, nhưng suốt ngày chỉ đối diện với bốn bức tường và một đám thị nữ thái giám tẻ nhạt, đêm đêm thấp thỏm trông chờ thánh thượng xuất hiện. Nếu thánh thượng bận rộn hoặc là qua đêm ở nơi khác, thì chỉ có thể ôm lấy gối chiếc tự mình trải qua khung cảnh tịch mịch, đáng thương làm sao. Nghĩ đến đây, đôi mắt hắn bất giác nặng trĩu như có ai kéo ghì, không kháng cự nổi mà ngã xuống trong xe ngựa.

Tiếp theo, khi mở mắt ra, hắn đã trở thành tù nhân của cái lãnh cung này. Vô lý là hắn thậm chí còn chưa gặp qua thánh nhan, vậy mà đã bị liệt vào danh sách phế phi. Đúng là tai họa trời giáng! Khẳng định là có gì đó nhầm lẫn ở đây. Giả như kẻ nhốt hắn bắt nhầm người chẳng hạn. Tuy nhiên, kẻ này lại biết tên hắn, khả năng nhầm lẫn nghe có vẻ mong manh thái quá.

A Phúc trở về với một dàn tiểu thái giám khác. Các tiểu thái giám kia đặt xong món ăn lên bàn thì lui ra ngoài cửa chờ, A Phúc vẫn ở lại cạnh hắn. Mộ Dung Hi chớp chớp mắt. Hắn là tiểu hầu gia, đã quen được ăn sung mặc sướng từ nhỏ, nhưng mà ngay cả ở trong hầu phủ, hắn cũng chưa từng nhìn thấy mấy món ăn trang trí cầu kỳ đến vậy. A Phúc dùng đũa bạc thử độc, thử hết một lượt thấy không có gì mới cho hắn đụng vào. Hắn gắp lên một cọng thịt thái nhuyễn, nếm nếm, mùi vị quả thật rất tuyệt.

A Phúc nhìn cách hắn ăn, cẩn thận ghi nhớ món nào hắn gắp nhiều, món nào hắn chỉ vừa đụng đũa vào liền bỏ. Đợi hắn ăn no, A Phúc gọi dàn tiểu thái giám vào bưng đi. Sau đó, bọn họ không trở lại, chỉ có một mình A Phúc vẫn ở cùng hắn, trừ lúc hắn đi ngủ thì A Phúc mới lui ra vì hắn ngại có người ở cạnh nhìn.

Chương 3: Đêm thứ ba

Mộ Dung Hi tỉnh dậy thì đã bị bịt kín mắt. So với những lần đầu tiên, lần này hắn không còn cảm thấy sợ hãi quá nhiều. Khương Lãng ôm hắn từ phía sau, chậm rãi tháo dần y phục của hắn. Hắn không kháng cự, bởi hắn hiểu kháng cự là vô ích. Người này luôn có cách kìm hãm hắn làm theo ý muốn.

Hắn hỏi dù rằng đã biết rõ đáp án: “Cửu lang, ngươi đến rồi?”

“Ân!” Khương Lãng nhẹ giọng đáp trả hắn. “Hôm nay không thuốc ngươi, không trói ngươi, nhưng ngươi phải ngoan. Đừng tháo bịt mắt ra, nếu không ta sẽ nổi giận.”

Khương Lãng đưa hai tay ra trước vân vê đầu nhũ hắn trong lúc cắn yêu lên cổ hắn. Cơ thể hắn đã làm quen với sự đụng chạm của Khương Lãng, vừa bị kích thích liền khó chịu run rẩy như một chú cừu non. Khương Lãng liếm dọc gân cổ hắn, cười khẽ: “Sao hả? Mới bắt đầu đã nhạy cảm thế này?”

Khương Lãng đẩy cánh tay trái của Mộ Dung Hi lên cao để dễ dàng chồm ra phía trước mút vào lồng ngực hắn và kéo rê lưỡi đến nhũ hoa. Y cắn cắn vài cái đùa giỡn, lại liếm mút xoa dịu rồi tiếp tục cắn. Một đầu nhũ bị ngón tay giựt mạnh, đầu còn lại bị răng lưỡi chà sát, Mộ Dung Hi bắt đầu mất khống chế ư ư thành tiếng.

“Thích ta dùng tay hay dùng lưỡi hơn?” Khương Lãng trầm thấp hỏi.

Mộ Dung Hi mím chặt môi. Hắn trả lời sao thì cũng mất mặt cả.

“Đều không thích sao? Có cần ta dừng lại?”

“Đừng…đừng dừng…” Mộ Dung Hi nhỏ giọng trả lời. Mặt của hắn đã đỏ thẹn cả lên. Phía dưới cũng có phản ứng rõ rệt. Nếu lúc này mà dừng thì hắn càng thêm xấu hổ, không biết tính sao.

Khương Lãng cười đắc ý, thả tay xuống nắm lấy khối thịt đang có chiều hướng ngóc dậy: “Xem ra hôm nay Hi nhi hứng thú không ít, khắp nơi đều không yên.”

Khương Lãng đem phần đỉnh căng tròn ấn ấn ngón tay vào. Mộ Dung Hi muốn nhảy nhổm, van xin: “A…đừng…rất đau…A!”

“Đau sao? Hi nhi không thành thật rồi.” Khương Lãng hôn dọc từ dưới tay hắn xuống eo, mang theo châm biếm nói: “Ta thấy Hi nhi như đang tận hưởng rất vui vẻ.”

“Không…không phải…A…a…”

Khương Lãng cảm nhận được thứ ấy của Mộ Dung Hi đang giật giật trong tay y, nhưng vẫn giả vờ không biết gì, nhấn ngón tay vào đỉnh ngăn cản: “Không thành thật thì không đáng được thưởng.”

Khương Lãng xoáy lưỡi vào giữa rốn Mộ Dung Hi. Mộ Dung Hi không chịu đựng được. Vùng bụng đang ứ đọng còn bị y chọc phá, khiến nước mắt rơi ra: “Cửu lang…tha cho ta…a…cho ta xuất…”

“Ta nghe không rõ.”

“Cửu lang…cho ta xuất a…a…”

Khương Lãng nhìn bờ môi Mộ Dung Hi cử động khó nhọc, vừa thở không ra hơi vừa cố nài nỉ y, làm y có chút thương cảm sâu sắc. Y thả tay, nhổm người hôn lên đôi môi ấy. Mộ Dung Hi phóng thích xong cực kỳ nhẹ nhõm, lại đón nhận được nụ hôn nồng ấm, rất tích cực phối hợp. Hai thân lưỡi gắt gao tranh đoạt nhau trong không gian chật chội, cướp lấy mọi lý trí cuối cùng của Mộ Dung Hi. Khi Khương Lãng nhả môi ra, Mộ Dung Hi vẫn còn tiếc nuối. Hắn định chồm người lên hôn tiếp nhưng Khương Lãng lại nới rộng thêm khoảng cách giữa họ để nhử mồi.

“Hi nhi, không nên quá tham lam.”

“Ta muốn…hơn nữa…” Mộ Dung Hi buột miệng. Nói xong, hắn mới kịp thức tỉnh, hổ thẹn không tự cắn đứt lưỡi mình đi.

“Cũng không phải là không được. Nếu ngươi có thể trụ được đến lần thứ bảy, ta sẽ thưởng cho ngươi một nụ hôn sâu hơn nữa.”

Lần thứ bảy? Mộ Dung Hi nghe mà tê tâm liệt phế.

Khương Lãng cạ cạ thanh kiếm đã dựng đứng vào lưng Mộ Dung Hi, rất tự nhiên xê dịch vào giữa hai kẽ mông hắn đẩy lên đẩy xuống. Mộ Dung Hi kinh hô, đờ đẫn cả người. Cặp mông to tròn không chống chọi được với sức nóng và sự di chuyển cật lực của nhục bổng, rung rinh một cách khiêu gợi.

“Thế này cũng không tồi. Da thịt Hi nhi thật mát mẻ.”

Mộ Dung Hi cắn môi, ngại ngùng. Khương Lãng xuất xong thì vẫn kẹp chặt ở đó, mơn trớn tấm lưng của Mộ Dung Hi, cười hỏi: “Hi nhi, tiếp theo phải làm gì đây?”

Mộ Dung Hi giật thót tim. Làm sao hắn biết phải làm gì? Thứ nam tính đó của Khương Lãng đang chặn ngay hậu huyệt hắn, vừa nóng vừa trơn, lại không chịu vào mà cứ nấn ná thế còn nguy hiểm hơn cả khi trực tiếp cắm vào: “Nếu ngươi không nói ra điều mình mong muốn, ta chẳng biết phải làm sao giúp ngươi. Cứ giữ thế này mãi đi.”
Mộ Dung Hi hơi khép chân lại, rụt rè nói: “Ta muốn ngươi…vào…”

“Vào đâu?”

“Nơi đó.”

“Nơi đó là đâu?”

Mộ Dung Hi siết chặt gối. Khương Lãng gỡ tay hắn ra, cầm tay hắn chạm vào cỗ dục hỏa hừng hừng khí thế. Mộ Dung Hi kêu lên sợ hãi: “A…thứ đó…” Hắn muốn rút tay nhưng Khương Lãng vẫn ghì chặt, dịch chuyển cỗ dục hỏa tới gần hậu huyệt: “Ở đây phải không?”

Sắc mặt Mộ Dung Hi nhợt nhạt không còn chút máu nào. Hắn đang cầm lấy thứ to lớn kia của một nam nhân khác. Khương Lãng biết hắn thẫn thờ nghĩ gì, lại rót mật vào tai hắn: “Hi nhi, có phải là nơi này?”

“Ân!” Mộ Dung Hi gật đại để Khương Lãng thả tay hắn ra. Khương Lãng cười khúc khích lấy làm vui thích, từ ngoài chậm rãi tiến vào. Mộ Dung Hi thu được tay về thì mừng rỡ không nguôi, nắm chặt không dám nhúc nhích. Thế nhưng, mừng rỡ này không kéo được lâu. Một khi Khương Lãng đã tiến vào, y thường sẽ vận động rất điên cuồng, làm đến lúc Mộ Dung Hi không đổ gục thì không thôi.

Đêm nay, trước khi đổ xuống, Mộ Dung Hi nắm chặt lấy một lọn tóc của Khương Lãng trong lúc hôn. Đến bình minh, Khương Lãng trở dậy định đi, lọn tóc bị giật thì Mộ Dung Hi lập tức mở mắt. Phát hiện tóc y đang ở trong tay Mộ Dung Hi, Khương Lãng hơi chấn động rồi chuyển sang thích thú: “Hi nhi, ngươi muốn sao đây?”

“Đừng đi, được không?”

Khương Lãng hôn lên tay hắn, trìu mến nói: “Hi nhi, nghe lời, ta không thể không đi. Cùng lắm ta hứa với ngươi, buổi tối ta sẽ đến sớm.”

Mộ Dung Hi buông tay. Hắn không phải chấp nhận lời dỗ dành này, mà vì quá thất vọng nên mới buông tay. Người này chỉ về đêm mới xuất hiện, ban ngày sẽ rời đi, giống như một giấc mơ ngọt ngào, nhưng cũng có thể là một cơn ác mộng cay đắng.

Khương Lãng xoa đầu Mộ Dung Hi, căn dặn: “Khi thức dậy thì ăn nhiều một chút. Tử đằng trắng ngoài sân nở rất đẹp, nên đi ngắm.”

“Ân!” Mộ Dung Hi đáp.

Bởi vì đêm nào cũng triền miên đến gần sáng, nên sớm lắm cũng phải quá trưa Mộ Dung Hi mới thức giấc. Hắn ăn uống một chút, rồi sai A Phúc đem ghế dài ra dưới tán cây tử đằng, vừa nằm ngắm vừa ngắt vài nhành bỏ lên người đùa nghịch.

“Chủ tử, ngài thích hoa tử đằng sao?”
Mộ Dung Hi nhướn mắt. Hắn cũng không rõ. Người kia bảo hắn ngắm, hắn thấy nó không xấu nên ngắm theo ý y, chỉ đơn giản vậy mà thôi.

“Tạm xem là vậy đi.”

“Vậy ngài có biết hoa tử đằng có nghĩa là gì không?”

Mộ Dung Hi lắc đầu. A Phúc cười đáp: “Chờ đợi tình cảm của một người. Trước kia Giả quý phi cũng rất thích hoa này.”

A Phúc nói xong chợt biến sắc vì nhận ra bản thân đã lỡ lời.

Giả quý phi? Mộ Dung Hi nghĩ trong đầu rồi hỏi:

“Đó không phải là mẹ ruột của đương kim thánh thượng sao?”

A Phúc lật đật quỳ xuống: “Nô tài ngu dốt lỡ miệng, xin chủ tử tha lỗi.”

Mộ Dung Hi cho hắn đứng lên, nói: “Chúng ta chỉ là nói chuyện phiếm, ngươi không cần sợ hãi như vậy. Đây lẽ nào là cung của Giả quý phi?”

A Phúc lại quỳ xuống: “Thánh thượng nghiêm cấm bất cứ ai nhắc về Giả quý phi, kẻ trái lệnh sẽ bị trảm. Nô tài không dám nhiều lời.”

“Vậy ngươi không nhắc, là ta nhắc, ngươi chỉ cần gật đầu hoặc lắc đầu là được. Nếu ngươi không đồng ý với ta, đợi lúc người kia đến, ta liền nói hắn nghe về việc ngươi tự ý nhắc Giả quý phi, để xem hắn có trách tội ngươi không?”

A Phúc trắng nhợt cả mặt mày, nghĩ kỹ rồi gật gật: “Cứ làm theo ý chủ tử.”

“Đây là cung trước đây của Giả quý phi?”

A Phúc gật đầu.

“Ngươi từng theo hầu Giả quý phi sao?”

A Phúc lưỡng lự, không biết nên gật hay nên lắc.

“Thật ra…” A Phúc miễn cưỡng mở miệng. “Sư phụ của nô tài từng có thời gian theo hầu Giả quý phi. Nô tài lúc đó vừa được đưa vào cung, còn quá nhỏ nên chỉ phụ giúp sư phụ mấy việc lặt vặt.”

Mộ Dung Hi nhìn lên trời cảm thán. Giả quý phi từng là sủng phi đệ nhất của tiên đế. Năm đó, bà muốn có bao nhiêu vinh hiển liền có bấy nhiêu, chỉ dưới mỗi hoàng hậu. Thế nhưng, sau khi sinh hạ cửu hoàng tử, cũng chính là đương kim thánh thượng, bà mắc phải chứng trầm cảm, lâu dần bệnh tình trở nặng điên điên khùng khùng. Vinh hiển trong phút chốc biến mất, bị đày vào lãnh cung, sau đó tự thắt cổ chết.

Nếu Triều Dương cung này là nơi ở những năm tháng cuối đời của Giả quý phi, Mộ Dung Hi liền hiểu được vì sao nó lại khang trang hơn những nơi khác của lãnh cung. Thân làm nhi tử, có lẽ thánh thượng cũng không muốn để mẫu thân chịu thiệt thòi dù rằng bà đã không còn trên đời. Bất giác, Mộ Dung Hi hoảng hốt. Thánh thượng đã tốn công trùng tu nơi này, biết đâu thỉnh thoảng sẽ thường đến thăm. Lỡ mà có ngày thánh thượng phát giác hắn cùng với một nam nhân khác cư nhiên ở nơi này phát sinh loại chuyện chẳng thể gọi là thuần phong mỹ tục gì cho cam, trảm đầu hai người là nhẹ, chỉ sợ liên lụy đến cả dòng họ. Mộ Dung Hi lăn qua lăn lại thở than, rốt cuộc phải làm sao đây?

A Phúc không rõ hắn nghĩ gì mà đột nhiên trợn mắt. Mộ Dung Hi bắt lấy tay áo A Phúc, chỉ về phía căn phòng tình tự mỗi đêm: “Nơi kia…có phải…là nơi Giả quý phi thắt cổ?”

A Phúc phì cười, thì ra chủ tử lo sợ chuyện không đâu. A Phúc lắc đầu.

“Vậy là ở đâu?” Mộ Dung Hi bối rối hỏi.

A Phúc chỉ tay về phía những hàng cây tử đằng ở xa, rất xa nói: “Ở đó.”

Mộ Dung Hi kinh ngạc. Thánh thượng vậy mà lại phá đi dãy phòng Giả quý phi từng ở để trồng những cây hoa tử đằng lấp vào sao? Đây là dụng ý gì? Lẽ nào vì muốn tế bái Giả quý phi?

Chương 4: Đêm thứ tư

Khương Lãng nằm ngã ra giường, một tay với đầu của Mộ Dung Hi hôn đắm đuối. Mộ Dung Hi đang trần trụi ngồi trên người y với dải bịt mắt. Khương Lãng vẫn nhiều hơn Mộ Dung Hi một lớp y phục mỏng, nhưng do Mộ Dung Hi từng xuất ra trong tư thế này nên lớp y phục đã bị nhiễm bẩn dịch thể, từng mảnh nhăn nhúm có chút dính sát vào nhau.

Khéo nhận ra Mộ Dung Hi không được tập trung như mọi lần, Khương Lãng hơi bất mãn. Y cố tình vừa hôn vừa cắn vào lưỡi Mộ Dung Hi. Một Dung Hi đau điếng người dứt khỏi nụ hôn, hỏi: “Sao lại cắn ta?”

“Hi nhi, ngươi đang lơ đễnh. Ta ghét nhất là ở trên giường cùng với một kẻ lơ đễnh.”

Mộ Dung Hi kêu gào trong lòng. Làm sao hắn không lơ đễnh cho được? Đây là cung của Giả quý phi. Thánh thượng có thể đến bất cứ lúc nào để ôn lại kỷ niệm về mẫu thân. Hắn không biết người ở trước mặt là ai, có địa vị tôn quý bao nhiêu, nhưng tôn quý hơn nữa cũng không thể đấu lại thánh thượng cao cao tại thượng kia. Hắn rất muốn mở miệng hỏi chúng ta có thể nào đổi địa điểm không? Nhưng mà nếu hắn hỏi, cái đầu của A Phúc sẽ khó giữ vì dám tiết lộ cho hắn biết về Giả quý phi.

“Ta xin lỗi.” Mộ Dung Hi thều thào. Khương Lãng ôm eo hắn: “Muốn biết khuôn mặt của ta trông ra sao không?”

Mộ Dung Hi nghĩ nghĩ rồi đáp: “Muốn!”

“Vậy phải xem thử biểu hiện của ngươi có đủ tốt không?” Khương Lãng đem nhục bổng kéo gần hậu huyệt hắn nhưng không động đậy. “Hi nhi, tự ngươi vào đi.”

Mộ Dung Hi thảng thốt kêu lên: “Ta sao?”

Khương Lãng cắn vào vành tai Mộ Dung Hi day day rồi đánh mông hắn: “Mau lên. Nếu để ta tự vào thì ngươi sẽ rất thảm đấy.”

Mộ Dung Hi lúng túng đặt một tay lên ngực Khương Lãng, tay còn lại lần mò đến nhục bổng y, nhắm mắt thẹn thùng nhét nó vào hậu huyệt.

Khương Lãng khen ngợi: “Phải rồi, vào sâu nữa. Hi nhi có thể làm rất tốt mà.” Rồi lại tiếp tục hôn hắn, sẵn tiện giúp hắn đẩy eo xuống. Ban đầu, Khương Lãng còn vừa nhấp vừa hôn, sau khi hôn đủ thì ngừng nhấp, động viên Mộ Dung Hi: “Hi nhi, đến phiên ngươi thể hiện rồi.”

Đang cuồng nhiệt mà phải dừng lại giữa chừng, đương nhiên không thể làm Mộ Dung Hi thỏa mãn. Mộ Dung Hi mở mắt, khó khăn cử động mông lên xuống. Khương Lãng ngửa đầu ra tận hưởng: “Dùng lực hơn nữa. Ngươi thế này còn lâu mới khiến ta ra được.”

Mộ Dung Hi đẩy nhanh nhịp độ hơn một chút. Ở tư thế đáng xấu hổ này, Mộ Dung Hi cảm nhận được rõ ràng hơn bao giờ hết độ to lớn nhục bổng của y, đặc biệt là khi nhấn xuống, đau thốn đến tận tràng bích. Tuy nhiên, bao nhiêu đau đớn là bấy nhiêu khoái cảm. Mộ Dung Hi dần dần không còn nghĩ được gì nữa, liều mạng mà giãy giụa trong khoái cảm tuôn trào.

“A…a…” Mộ Dung Hi không kìm chế được. Hắn bấu tay vào ngực Khương Lãng, hạ thân đang co giật dữ dội.

“Một chút nữa…” Khương Lãng nhăn mặt, sắp đạt được đỉnh điểm. “Thêm một chút nữa…”

Sóng lưng Mộ Dung Hi tê rần. Cỗ nhiệt khí của Khương Lãng đang run bần bật trong người hắn. Dưới ma lực của dục vọng thúc giục, hắn quên hết những chuẩn mực luân thường, cuồng dại bám víu vào cỗ nhiệt khí kia, tăng thêm co bóp để nó kịch liệt phóng ra. Dịch thể dù đã vào rất sâu vẫn lội ngược dòng chảy lại giường. Khương Lãng phì cười, cảm giác này không tệ.
“Hi nhi, xem ra ngươi rất có tiềm chất quyến rũ ta.”

Mộ Dung Hi vật vã ngã ra như cái xác trên ngực Khương Lãng: “Cho ta…cho ta…xem mặt ngươi.”

“Đêm vẫn chưa tàn, ngươi vội gì? Huống hồ, ta vẫn chưa thỏa mãn lắm.”

Khương Lãng ôm lấy lưng Mộ Dung Hi, nhịp nhàng đung đưa hạ thân. Mộ Dung Hi cáu gắt: “Ngươi nuốt lời?”

“Bảo bối của ta, ngươi thật muốn nhìn thấy ta như vậy?”

“Ân…A….a….” Mộ Dung Hi đã chấp nhận mất hết sỉ diện để làm loại chuyện kia, đương nhiên là vì muốn thấy cho bằng được khuôn mặt y.

“Lẽ nào…” Khương Lãng không ngừng chuyển động, hơi nâng mặt Mộ Dung Hi lên, luồn tay vào miệng hắn âu yếm vuốt lưỡi hắn: “Thích ta rồi sao?”

Mộ Dung Hi hai mắt đẫm đầy hơi sương, yết hầu run run. Thích rồi! Hắn thật sự đã thích người này rồi. Nếu không, đối với kẻ vừa bắt cóc vừa cưỡng bức hắn, không có lý do gì hắn lại khao khát được y chạm vào đến nỗi vứt bỏ cả lý trí và đạo đức.

“Ân!” Mộ Dung Hi lấy hết can đảm thừa nhận. Nhưng phũ phàng thay, đáp trả lại hắn là một tiếng cười lạnh lẽo của Khương Lãng, lạnh đến mức khiến tâm can hắn nát nhàu.
Đang lúc Mộ Dung Hi chưng hửng nụ cười kia có ý nghĩa gì, là thấy chơi đùa với hắn rất vui hay khinh thường hắn tỏ bày, thì Khương Lãng bỗng đẩy người hắn ngồi thẳng lại.

“Hi nhi, đừng nói thích ta quá sớm. Nếu ngươi biết ta là ai, ngươi sẽ hối hận. Nhưng mà, có lẽ ngươi cũng không còn cơ hội để hối hận nữa rồi.”

Khương Lãng cắn vào yết hầu hắn, nói như răn đe: “Hi nhi tội nghiệp, ngươi là của ta.”

Mộ Dung Hi không hiểu được thái độ lúc lạnh lúc nóng này, lại không thể cất tiếng hỏi được vì cử động cổ là sẽ bị hàm răng của Khương Lãng tổn thương. Hắn đành đem tất cả nghi hoặc chôn xuống. Người này nhiều lần khẳng định hắn thuộc về y, nghĩa là y vẫn muốn có hắn, hắn có nên lý giải như thế không? Miễn là y muốn có hắn, lòng hắn đã mãn nguyện lắm rồi, không dám cầu mong gì khác nữa.

Khi Khương Lãng buông tha thân thể Mộ Dung Hi, trời đã bước qua buổi bình minh. Hôm nay Khương Lãng không cần thượng triều. Y nán lại ngắm nhìn Mộ Dung Hi ngủ rồi khoác hờ một tầng áo mỏng bước đến cửa sổ đẩy ra. Ánh nắng trong vắt như sương mai. Những nhành hoa tử đằng nhẹ nhàng đung đưa theo gió, hương thơm dìu dịu lay động lòng người. Một ngày cũng giống như thế này mười tám năm trước, một ngày trời trong nắng đẹp, y muốn rủ mẫu hậu đi ngắm hoa tử đằng thì bị các thái giám ngăn lại. Y không hiểu lý do đến hỏi phụ hoàng. Phụ hoàng nói mẫu hậu y thần trí bất minh, để tránh tổn hại y nên tạm thời bị đưa đến Triều Dương cung, đợi khi bà bình phục thì sẽ được đón về. Y có cầu xin thế nào người cũng không đổi ý, còn giao y lại cho hoàng hậu nuôi dưỡng.

Hoàng hậu đối xử với y rất tốt, nhưng dù gì bà cũng không phải mẹ ruột y nên đám người hầu thường có lời qua tiếng lại dèm pha y. Y đợi một năm, hai năm, ba năm rồi lại đợi. Đợi từ khi còn là đứa trẻ chưa hiểu chuyện đến khi trở thành trữ quân vẫn không thể gặp lại mẫu hậu y. Một đêm của sáu năm trước, mẫu hậu y thắt cổ qua đời tại chính Triều Dương cung này. Rốt cuộc thứ y đợi được chỉ là một cái xác. Y xin gặp mặt bà lần cuối nhưng phụ hoàng lo sợ y chứng kiến rồi sẽ u uất thành bệnh nên tàn nhẫn gạt bỏ yêu cầu ấy. Y uống say làm loạn, một mình múa kiếm trong ngự hoa viên, nộ khí công tâm không làm chủ được đường kiếm, tổn thương chính cánh tay trái của mình. Y nằm vật vờ ra, không thiết nghĩ gì nữa. Y biết với vết thương cỏn con này, y sẽ không chết nổi, nhưng phụ hoàng biết được chắc chắn nổi giận, cũng có khi sẽ hoài nghi về tư cách trữ quân một nước của y. Có điều, y không muốn quan tâm đến, ít nhất là trong giờ phút bi thương ấy.

Tuy nhiên, vào lúc y tuyệt vọng nhất, một con cừu non ngơ ngác đi lạc đã xuất hiện. Con cừu non hoàn toàn không biết y là trữ quân, vẫn xé rách tay áo băng bó lại cho y, còn khuyên y mau chóng đến gặp thái y vì băng bó thôi mà không có thuốc thì vẫn chưa đủ tốt. Mẫu hậu y vừa ra đi, con cừu non này lại đến. Hơn là nhân duyên, đó giống như một món quà kỳ diệu mà mẫu hậu gửi gắm lại trần thế cho y. Y nhất kiến chung tình, cứ vậy mà chìm đắm không lối thoát.

Một năm sau đó, phụ hoàng băng hà, y chính thức kế thừa đại thống, lập tức đem chuyện của mẫu hậu điều tra cặn kẽ. Thì ra năm đó người tỷ muội thân thiết mà mẫu hậu tin tưởng Lân phi ganh tị bà ân sủng tột cùng, lại còn sinh được hoàng tử, đã bỏ thuốc độc vào trầm hương bà dùng mỗi ngày. Dần dà, bà mắc bệnh hoang tưởng, luôn nghĩ có người ám hại mình. Lần trở nặng nhất đã đâm phụ hoàng rồi tự đâm bản thân. Tuy hai người đều bị thương không sâu nhưng phụ hoàng liền đem bà đưa đến lãnh cung. Lân phi bị ban rượu độc, những ai biết chuyện hoặc có liên quan cũng bị ban chết tránh tạo ra tin đồn thất thiệt làm hoàng cung dậy sóng. Y còn muốn điều tra thêm nữa, xem thử Lân phi một mình tự làm tự chịu, hay còn có kẻ khác đứng sau xúi giục, nhưng người chết như nến tắt, không cách nào lần ra manh mối.

Trước khi thái hậu lâm chung, bà đã tiết lộ một sự thật khủng khiếp với y. Bà nói tiên hoàng từng có rất nhiều hoàng tử, nhưng đa phần đều bệnh chết từ nhỏ, chỉ còn mỗi ngũ ca, lục ca, và y là khỏe mạnh trưởng thành. Ngũ ca không để tâm đến vương vị, chỉ thích ngao du hải hồ. Lục ca tuy có lòng tham hoàng quyền lại không đủ thông minh. Bởi vậy, bà đã đặt rất nhiều kỳ vọng lên người y. Bà xúi giục kẻ mù quáng như Lân phi hãm hại mẫu hậu y, đoạt lấy quyền được nuôi dưỡng y. Tuy rằng kế hoạch thành công mỹ mãn, nhưng lại khó thoát khỏi sự dày vò lương tâm. Sở dĩ bà thú nhận hết với y là muốn được giải thoát khỏi nghiệp chướng vào những giây phút cuối cùng của cuộc đời. Bà còn nói vô luận mục đích ban đầu là xấu xa, nhưng bà cũng có tình cảm. Nuôi dưỡng y nhiều năm như vậy, bà đã thật lòng xem y như con trai ruột của mình. Y càng nghe càng lạnh lòng. Lợi dụng thì chính là lợi dụng, khiến mẫu tử y phân ly cũng là thật, nào có cái lý chỉ vài câu nói yêu thương y thật lòng là xóa bỏ được? Do đó, vào đêm bà nhắm mắt xuôi tay, y đã không thèm đến tiễn đưa. Lễ tang của thái hậu diễn ra long trọng đúng nghi thức hoàng tộc, lại tuyệt nhiên không có sự đau lòng của kẻ làm đế vương.

Mộ Dung Hi chập chờn tỉnh dậy. Hắn tưởng Khương Lãng đã đi rồi nên tháo dây bịt mắt ra, thập phần kinh ngạc khi thấy có bóng lưng nam tử đang đứng gần cửa sổ.

“Cửu lang, ngươi chưa đi sao?”

“Trễ một chút nữa mới đi. Ta có thể cùng ngươi dùng bữa.” Khương Lãng quay đầu lại. Ánh nắng ấm áp đang phản chiếu lên khuôn mặt ôn hòa trầm tĩnh và khí độ bất phàm của y. Mộ Dung Hi nấc cụt, tim đập thình thịch. Thì ra khuôn mặt của người mà hắn thích chính là như vậy.

Khương Lãng tiến gần. Mộ Dung Hi càng nấc cụt nghiêm trọng hơn. Khương Lãng rót cho hắn ly nước, cười giễu: “Khuôn mặt ta đáng sợ vậy sao? Dọa ngươi một phen?”

Mộ Dung Hi uống hết ly nước, nấc cụt thêm đôi lần thì bình thường trở lại, chầm chậm lắc đầu. Đó là một khuôn mặt rất đẹp a!

Khương Lãng giữ đúng lời hứa, dùng bữa xong với Mộ Dung Hi mới rời đi. Tuy rằng không có buổi thiết triều nhưng y vẫn cần gặp mặt riêng các quân cơ đại thần bàn bạc chút việc, cũng không thể lưu luyến quá lâu.

Chương 5: Đêm thứ năm

“Hi nhi, đến đây.” Khương Lãng dịu dàng gọi. Mộ Dung Hi nhích tới trên thân y, cả khuôn mặt thẹn thùng. Y chạm tay vào môi hắn, đem môi hắn ngấu nghiến một lát rồi ly khai: “Hảo ngọt a! Hi nhi của chúng ta ăn ngày càng ngon.”

Mộ Dung Hi thổn thức bởi nụ hôn, có chút không kiên nhẫn nói: “Cửu lang, ta muốn ngươi.”

“Vẫn chưa được.” Khương Lãng vô tư chỉ tay xuống hạ thân. “Bên dưới vẫn chưa lên, hay là Hi nhi giúp ta một tay.”

“Làm sao giúp?” Mộ Dung Hi thuần khiết hỏi.

Khương Lãng lại chỉ vào môi hắn: “Dùng thứ này bao bọc lấy nó.”

Mộ Dung Hi sững sờ. Đây là muốn hắn dùng khẩu dâm sao?

“Sao thế? Hi nhi không tự tin làm được?”

“Cái này…” Mộ Dung Hi cúi thấp, ánh mắt rối loạn.

“Ta có cần đứng lên và tìm người khác làm thay không?”

Mộ Dung Hi thất thần. Ra là loại chuyện thế này y cũng sẽ làm với những người khác nữa. Mộ Dung Hi hắn không phải là người duy nhất.

“Ta làm.” Mộ Dung Hi ghen tị tột cùng khi nghĩ đến điều đó. Hắn không muốn mất y, không thể để y thất vọng được.

Mộ Dung Hi nhút nhát cầm lấy nhục bổng của Khương Lãng, nghĩ nghĩ rồi há to miệng ngậm vào. Khương Lãng tỉ mỉ chỉ dẫn hắn cách làm, may mà Mộ Dung Hi cũng không phải quá ngốc, mất một hồi sục sạo liền có tiến bộ. Khương Lãng vừa vuốt tóc hắn, xoắn thành lọn chơi đùa vừa nhìn hắn chật vật mút lấy khối thịt đang có dấu hiệu ngoi lên kia, rất ư là hài lòng.

“Hi nhi thật ngoan. Ta rất thích.”

Mộ Dung Hi tự hỏi câu này nghĩa là sao? Y đang rất thích việc mà hắn làm? Hay là rất thích hắn? Mộ Dung Hi định rút miệng lại hỏi, không ngờ bị Khương Lãng ấn mạnh vào: “Không cho dừng!”

Mộ Dung Hi chớp mắt. Xem ra là y chỉ thích việc này thôi, không phải thích hắn. Được khoang miệng man mát ra sức mút lấy, thử hỏi có nam nhân nào lại không thích? Khương Lãng khoan khoái rên nhẹ, đem toàn bộ dục vọng hướng về miệng Mộ Dung Hi phát tiết ra. Mộ Dung Hi nhanh như tia chớp rời đi, vẫn bị dịch thể bắn đầy mặt. Hắn uất ức lấy tay lau lau, đột nhiên nhìn lên, cảm thấy ánh mắt của Khương Lãng dấy lên vài tia hàn khí.

Khương Lãng nắm lấy tóc Mộ Dung Hi: “Hi nhi, ngươi vừa làm gì?”

Mộ Dung Hi ngẩn ngơ. Hắn đã làm gì sai sao?

“Ngươi chê bai thứ đó dơ bẩn sao? Ta không thích điều đó chút nào.”

Mộ Dung Hi chưa kịp phân trần đã bị Khương Lãng dúi nhục bổng vào miệng lần nữa, giọng gay gắt: “Làm cho ta ra, nhưng lần này phải nuốt sạch hết. Nếu không thì làm đến khi nào ngươi quen mới thôi.”

Mộ Dung Hi bàng hoàng. Thứ đó sao có thể nuốt được? Nuốt rồi sẽ không chết người chứ?

“Nhanh lên!” Khương Lãng giục y, thái độ đanh thép, không hề nói đùa cho có.

Mộ Dung Hi rối bời di chuyển môi và lưỡi. Hắn có cảm giác bản thân giống như món đồ chơi của người này, bất giác không ngăn được nước mắt cay đắng ứa ra. Khi gần đạt cao trào, Khương Lãng giữ chặt đầu Mộ Dung Hi ngăn không cho hắn trốn tránh nữa. Một dòng dịch thể nồng đậm bắn vọt vào cổ họng hắn. Dù hắn đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng vẫn chới với không biết sao mà lường. Số còn dư trào ngược ra khóe miệng hắn, nhễ nhại nhỏ xuống người. Mộ Dung Hi nấc nghẹn, khuôn mặt ướt át mị tình, hai mắt lờ đờ, càng khiến cho Khương Lãng thống khoái, muốn dày vò hắn hơn nữa. Khương Lãng đem hậu huyệt của Mộ Dung Hi khai thông, hùng hổ đi vào. Mộ Dung Hi nấc mạnh hơn, dịch thể trong cổ vẫn còn nhờn nhợn chưa xuống hết thì hạ thân đã bị tấn công. Sự khít khao tiếp xúc giữa bên cho và bên nhận càng lúc càng tăng. Mộ Dung Hi kêu thất thanh:“A…Cửu lang…a…ta sắp ra…”

“Cùng ra nào.” Khương Lãng lau hộ mồ hôi trên trán Mộ Dung Hi rồi dịu dàng sáp đến hôn hắn. Dịch thể còn dính trong khoang miệng hắn truyền sang đầu lưỡi của y. Cả hai mê mệt mút lấy lưỡi nhau rồi cùng phóng thích một lúc.

Sáng mai, Khương Lãng có buổi đi săn với hoàng tử nước chư hầu, vậy nên y làm thêm vài lần thì tạm tha cho cơ thể Mộ Dung Hi. Mộ Dung Hi gối đầu lên tay y, rụt rè hỏi: “Cửu lang, ngươi thật ra là ai?”

“Ngươi biết là ta sẽ không nói, tại sao còn phải hỏi?”

“Cái gì cũng không muốn nói cho ta nghe sao?”

“Bởi vì không có gì đáng nói. Khi ngươi cần biết, ngươi tự sẽ biết.”

Mộ Dung Hi “ân” một tiếng thất vọng. Hắn còn muốn hỏi hai người họ sẽ tiếp tục thế này trong bao lâu? Hiển nhiên là họ không thể cứ như vậy sống cả đời ở đây được. Thế nhưng, hắn sợ hỏi rồi sẽ sinh ra ngần ngại giữa đôi bên nên thôi.

“Hi nhi, ba năm trước ta từng gặp ngươi ở lầu thuyết thư trong thành. Năm đó ngươi mới 16, đang là độ tuổi hồn nhiên và trong sáng nhất.” Khương Lãng nghĩ rồi cười. Không đúng, hiện giờ hắn 19 rồi mà vẫn cứ hồn nhiên như vậy không thay đổi gì.

“Thật sao?” Mộ Dung Hi cố tìm kiếm trong trí nhớ hình ảnh về y nhưng thực sự không nhớ được gì. “Ta vẫn thường đến lầu thuyết thư nghe mấy lão thuyết thư kể về chuyện thiên hạ, hoặc là sẽ kết giao với bằng hữu cùng sở thích.”

Chuyện này Khương Lãng đương nhiên biết. Y còn biết năng khiếu của Mộ Dung Hi không nằm ở văn chương mà ở y thuật.

“Lúc đó lão thuyết thư kể đến đoạn hoàng đế vừa lên ngôi đã tru di tam tộc đại tướng quân Phùng Bắc Yên vì ông ta ỷ công cao, ngang nhiên coi thường thánh chỉ được ban xuống. Có một số người ủng hộ, cũng có một số người cho rằng hoàng đế hành xử tàn ác. Ngươi nằm trong đám người thứ hai.”

Vừa nghe nhắc đến đại tướng quân Phùng Bắc Yên, Mộ Dung Hi liền nhớ ra, nói ngay: “Chuyện đó là đương nhiên. Ông ta làm trái thánh chỉ thì trảm một mình ông ta thôi, sao còn phải trảm cả vợ con và dòng họ ông ta? Những người kia cũng đâu làm nên tội tình gì. Họ chết mà còn chẳng biết vì sao mình phải chết. Huống hồ, hoàng đế không chỉ giết một người hay một tộc, cứ cách dăm ba tháng lại nghe nói có kẻ bị đày ải biên quan vĩnh viễn không được trở về, có kẻ bị trảm thủ, cũng có kẻ bệnh chết trong ngục tối, tang thương vô cùng.”
“Từ xưa đến nay, lệnh vua chính là thiên ý. Nếu ai cũng nghĩ một mình phạm tội một mình chịu, vậy thì thiên hạ sẽ đua nhau chống lại thánh chỉ, chẳng ai còn biết khiếp sợ là gì. Tru di tam tộc chính là để bọn họ thấy được hậu quả nặng nề của việc làm trái lại chỉ ý đế vương. Quyền uy thiên tử há có thể để cho bọn họ hí lộng?”

Mộ Dung Hi lạnh sóng lưng. Y nói câu này sao lại khiến hắn cảm thấy thấp phần khiếp sợ, cứ như đích thân hoàng đế đang thị uy với hắn?

“Nhưng ta vẫn cho rằng làm vậy là quá tàn nhẫn.” Mộ Dung Hi không dám cãi lại. Hắn chỉ nói ra chính kiến của mình.

“Vậy sao? À đúng rồi…vì ngươi còn nói với mấy kẻ cùng chung suy nghĩ ngồi cạnh ngươi rằng hoàng đế hôn quân bạo ngược, sẽ chẳng có ai dám ở gần hắn ta, chứ đừng nói là có người yêu hắn ta.”

Mộ Dung Hi có lẽ không biết, những người tán thành lời hắn nói sau đó đều bị Khương Lãng sai thị vệ cắt đi hai tai, chỉ riêng hắn vẫn còn bình yên mà nằm đây. Nếu đôi tai không thể nghe ra phải trái đúng sai, vậy thì có giữ lại trên mặt cũng vô ích.

“Đến giờ ta vẫn nghĩ vậy. Gần vua như gần cọp, vốn đã rất đáng sợ rồi, huống hồ còn gần một vị hoàng đế tàn bạo như thế, có mấy cái mạng mới đủ cho hắn trảm đây? Nhưng có lẽ là quả báo thật. Vài tháng sau đó triều đình tuyển tú nữ, tỷ tỷ ta nhập cung trở thành phi tần mới của hoàng đế. Chính là phải sống cùng người như vậy, tỷ tỷ có lẽ không bao giờ hạnh phúc được.”

Khương Lãng thẳng thừng xô đầu Mộ Dung Hi ra khỏi tay, ngồi dậy khoác y phục vào.

“Ngươi lại đi sao?”

Khương Lãng nhìn Mộ Dung Hi, cái nhìn bất mãn và giận dữ. Không phải y cần đi gấp, chỉ là nếu y còn nán lại nghe Mộ Dung Hi chỉ trích thêm, khó tránh được sẽ đem Mộ Dung Hi đi lăng trì.

“Cửu lang?”

Mộ Dung Hi cố gọi theo nhưng Khương Lãng không thèm đếm xỉa đến, mặc xong y phục thì đi thẳng ra cửa. Mộ Dung Hi nằm nghĩ ngợi một lúc rồi bật dậy, tự trách rằng hắn quá hồ đồ. Y nói rằng lúc đó đã gặp hắn, lẽ ra hắn nên hỏi cụ thể hơn là cứ huyên thuyên về hoàng đế, trong khi hoàng đế chẳng liên quan gì họ. Chắc hẳn vì thế nên trông y mới không vui.

Khương Lãng đến Hoa Lộng Trì tắm rửa rồi mới trở về Cần Chính Điện phê duyệt tấu chương. Phê được vài cái, bỗng nghĩ đến lời nói của Mộ Dung Hi, cơn thịnh nộ khó khăn lắm mới đè nén được lại nổi lên. Y hất đổ chồng tấu chương khiến cho Bồi Diệc ở cạnh hoảng sợ quỳ sụp xuống. Bồi Diệc không dám nhiều lời suy đoán, nhưng rõ biết là từ lúc ở Triều Dương cung trở về thì thánh thượng đã để mặt hầm hầm, chẳng ai dám chọc vào cho mang tội.

“Nhặt lại tấu chương cho trẫm.” Khương Lãng vừa chống tay ngay trán vừa nói.

“Vâng, hoàng thượng.”

Bồi Diệc khúm núm đi làm ngay, sau đó đem tất cả tấu chương đặt ngay ngắn lại thành chồng.

Khương Lãng thừa biết là Mộ Dung Hi ghét y. Mười lời thì đã có chín lời toàn nói xấu y. Chưa kể đến việc chính y đánh rớt Mộ Dung Hi ra khỏi khoa thí, nỗi căm ghét của Mộ Dung Hi càng chỉ có tăng chứ không giảm. Nếu y dùng cách bình thường tiếp cận, Mộ Dung Hi không chạy mười vạn tám ngàn dặm mới lạ. Do đó, y mới phải bắt cóc. Cứ cưỡng bức trước rồi tính sau, đằng nào da thịt cũng thân cận rồi, Mộ Dung Hi muốn trốn cũng trốn không được. Một đêm là người của y, thì cả đời là người của y.

Khương Lãng quay sang Bồi Diệc: “Về phía Mộ Dung hầu phủ có thăm dò được gì không?”

“Mộ Dung hầu gia vẫn đang tìm kiếm công tử, nhưng cho rằng công tử lại đi ăn chơi đâu đó nên tức giận nhiều hơn là lo lắng.”

Điều này nằm trong suy đoán của y, dù gì Mộ Dung Hi cũng không phải lần đầu đi mất biệt không về. Trước kia, vì đuổi theo một y sư học nghề, Mộ Dung Hi đã đi rong hơn cả tháng, lúc về phủ suýt bị lão hầu gia đập cho thừa sống thiếu chết, phu nhân phải dùng chiêu gào khóc đòi tự tử thì ông mới nguôi giận. Sau nữa, Mộ Dung Hi vẫn chứng nào tật nấy, đi chữa bệnh cho ai đó đi hơn nửa tháng mới về, kết quả bị lão hầu gia cấm túc cả tháng. Những chuyện tày đình mà Mộ Dung Hi gây ra rất nhiều. Khương Lãng chỉ là mượn gió đẩy thuyền, bắt giữ Mộ Dung Hi mấy ngày cũng chẳng xem là đáng kể gì.

Khương Lãng tập trung tinh thần lại xem tấu chương. Ngày mai có lẽ sẽ rất bận rộn đây.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau