BẢO BỐI BẢO BỐI CỦA ANH HAI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bảo bối bảo bối của anh hai - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Ngoại truyện 9 : Món quà sinh nhật của anh hai An Tử Yến

Chuyện xảy ra, trước khi vào năm học mới được hai tuần. Số là chỉ còn hai tuần nữa là đến ngày sinh nhật anh hai An Tử Yến của Đinh Đinh, cậu nhóc trong một lần đi siêu thị nhìn thấy một chiếc huy hiệu cài cà vạt cực đẹp, cậu nhìn một phát là thích ngay và biết là sẽ rất hợp với anh trai của mình. Thế rồi, cậu nhóc lân la đến quầy bán hàng hỏi người bán hàng. Và biết được rằng chiếc huy hiệu đó không hề rẻ một chút nào. Mà để dành tiền tiêu vặt trong vòng hai tuần thì chắc chắn không kịp.

Nhưng cậu thực sự muốn mua nó để tặng anh hai, vì món quà anh hai tặng cậu hôm sinh nhật thứ mười lăm khiến Đinh Đinh thập phần cảm động, chính vì vậy mà cậu cũng muốn có một món quà đặc biệt hơn so với mọi năm để tặng anh hai nhân dịp sinh nhật lần thứ hai mươi lăm.

Mọi năm, những món quà cậu tặng thường chỉ là những vật lưu niệm be bé xinh xinh mà cậu để dành tiền tiêu vặt của mình để mua nó, cậu biết nó không có giá trị gì nhưng anh hai vẫn rất luôn luôn trân quý.

Nhưng cậu năm nay mười lăm tuổi rồi, tặng sinh nhật anh hai cũng có phần khác đi chứ. Thế là cậu nghĩ đến việc đi làm thêm. Cậu lên mạng tìm đến những nơi cần tuyển nhân viên thời vụ làm công việc hưởng lương theo tuần. Và cuối cùng, cậu đã tìm ra nó,đó là nhân viên phục vụ ở một quán thức ăn nhanh.

Nhưng bình thường giờ giấc đi lại của cậu anh hai đều quản rất chặt, ngay cả thời gian học thêm trong dịp hè anh hai cũng dường như đều biết hết và đều đón đưa cậu rất cẩn thận. Từ nhỏ đến lớn anh hai đều chăm nom cậu tỉ mẫn như vậy.

Thế là cậu liền nghĩ ra một cách, đó là xin anh hai để cậu được đi học chung cùng với Tiểu Kiệt, cậu lấy ly do học thêm kĩ năng mềm. Tất nhiên, khi nghe đến việc đi học cùng Tiểu Kiệt anh hai ban đầu còn chút phân vân nhưng sau cũng gật đầu đồng ý.

Vậy là hai đứa nhóc song kiếm hợp bích cùng nhau hợp tác nói dối hai ông anh trai..

Mỗi tối khi Đinh Đinh đi làm thì Tiểu Kiệt lại vào quán chơi game. Thực ra, ban đầu Tiểu Kiệt cũng không đồng ý với đề nghị của Đinh Đinh, vì cậu lo nếu như mọi chuyện lộ ra, thì cả hai đứa đều sẽ chết chắc. Nhưng sau vì sự năn nỉ của Đinh Đinh mà cậu không thể không đành lòng. Đổi lại, tiền chơi game của cậu Đinh Đinh sẽ chịu.. Khi nghe đến điều kiện đó, Tiểu Kiệt không còn phân vân bất cứ vấn đề gì nữa..

Và thế là..mọi chuyện đã bắt đầu như thế..Và sẽ thực êm xuôi cho đến lúc hoàn thành kế hoạch. Thế nhưng, khi chỉ còn ba ngày nữa là đến ngày Đinh Đinh kết thúc hai tuần làm thêm của cậu tại quán thức ăn nhanh đó..thì vô tình có một người đã nhìn thấy cậu- nhìn thấy đứa em trai bảo bối của An Tổng tập đoàn An thị mang trong người bộ quần áo của một bồi bàn làm việc ở quán thức ăn nhanh thuộc chuỗi quản lý của tập đoàn..

…………

Hôm đó, sau khi cuộc họp thường niên của toàn thể nhân viên trong công ty kết thúc. Một bữa tiệc truyền thống lại được tổ chức như mọi năm.. Và tất nhiên, trong dịp này những nhân viên trong công ty ai nấy đều tranh thủ cơ hội để được trò chuyện với Tổng giám đốc An- một nam thần đầy lạnh lùng nhưng cũng đầy sự quyến rũ..

An Tử Yến đang cùng với Khang Thái cầm hai ly rượu vang trên tay, hai chàng trai vừa cùng bàn luận những vấn đề sắp tới cho công ty, vừa thảo luận những giải pháp còn cần phải khắc phục.. Đôi lúc, vẫn đi đến chỗ những nhân viên khác để hỏi thăm tình hình công việc và cuộc sống của họ..

Và đúng vào lúc ấy. Có một nữ nhân viên, cũng lân la đến gần An Tử Yến nhằm bắt chuyện để gây thiện cảm với cấp trên của mình, cô tin chắc khi nhắc đến cái tên này, cô lại càng được ưu ái hơn…

- An Tổng, tôi có chuyện muốn nói với anh một chút có được không ạ?- Nữ nhân viên ấy nhẹ nhàng cung cẩn nói..

- Cô cứ nói, tôi nghe..!

- An Tổng à, tôi kì thực rất khâm phục anh đó. Cách giáo dục em trai của anh kì thực rất thông thái, điều này rất hiếm gặp từ những bậc phụ huynh ở các nước phương đông của chúng ta a..

- Cô nói vậy là sao, tôi chưa hiểu..

- Vâng!. số là thế này, tối hôm qua tôi đến nhà hàng thức ăn nhanh BB, chuỗi nhà hàng ở công ty con KF thuộc tập đoàn của chúng ta, tôi đã nhìn thấy cậu nhóc Đinh Đinh em trai của anh. Kì thực, lúc tôi nhìn thấy thì rất đỗi ngạc nhiên...Cậu ấy không hề để lộ thân phận mà còn làm việc rất chăm chỉ. Tôi thực sự ngưỡng mộ anh đó An tổng, khi đã tạo cho em trai của anh ý thức tự lập sớm như vậy dù điều kiện gia đình rất tốt..-Cô nhân viên xinh đẹp tuôn ra một tràn những từ ngữ ca ngợi, miệng không ngớt nụ cười. Nhưng cô không hề biết rằng, chính lời nói của cô lại là khởi nguồn cho một trận mưa gió bão bùng sắp xảy đến đối với cậu nhóc Đinh Đinh kia..

- Hả? cô nói gì? cô bảo em trai bảo bối của tôi nó đi làm việc ở đó, nó làm bồi bàn tại đó sao? Cô có nhìn nhầm không?- An Tử Yến vô cùng ngạc nhiên khi nghe những lời cô nhân viên kia nói. Cả chàng trai đứng bên cạnh anh cũng ngạc nhiên không kém, cả hai căng tròn đôi mắt lên nhìn cô, khiến cô cảm thấy bất ngờ..

- Vâng..!!! Tại sao anh lại phản ứng như vậy ạ? Không lẽ anh không biết chuyện này sao?- Cô nhân viên bất giác hỏi..

- .À…không…không..tôi biết …tôi biết rồi..Dù sao cũng cảm ơn cô đã lưu tâm đến em trai tôi nhé. Tôi sẽ để ý đến vấn đề này, bây giờ cô có thể đi được rồi..- An Tử Yến lạnh giọng nói..khuôn mặt thoáng sa sầm..

Cô nhân viên đột nhiên cảm thấy chột dạ, không hiểu rốt cuộc mình đã nói gì sai..Nhưng tất nhiên cô không dám hỏi lại lần thứ hai..Cứ thế âm thầm rời đi..

An Tử Yến và Khang Thái lúc này đều bội phần kinh ngạc. Cả hai đều rốt cuộc không thể hiểu được là vì lý do gì cô nhân viên kia lại nói những điều như thế. Rõ ràng, mỗi tối cậu nhóc Đinh Đinh đều đi học với Tiểu Kiệt cơ mà, làm sao lại có chuyện này được nhỉ. Nhưng chắc chắn cũng không phải là do cô ấy bịa đặt ra để lấy lòng An Tử Yến.

Nghĩ thế, sau khi bữa tiệc kết thúc. Anh cùng Khang Thái đã đánh xe đến chỗ quán thức ăn nhanh mà cô nhân viên đó nói đến, An Tử Yến muốn tự mình đi xác minh thông tin..

Lúc bước vào, anh chọn một góc khuất để ngồi vào cùng với Khang Thái, cửa hàng này thuộc sự quản lý của An thị, nhưng An Thị lại có rất nhiều công ty con, và những công ty con này lại có thêm những công ty con nữa. Cửa hàng này cũng thuộc dạng tương tự như thế, và cũng chính vì vậy nên không phải chủ cửa hàng nào cũng biết An Tử Yến là cấp trên cao cấp nhất của họ..Và cũng chính vì thế Đinh Đinh cũng không hề biết nơi cậu đang làm việc là một cửa hàng thuộc quản lý của anh trai cậu..

Cửa hàng giờ này cũng khá là đông khách, do thức ăn ở đây ngon, giá tuy có đắt một chút nhưng vệ sinh được bảo đảm tối ưu, nhân viên ở đây cũng đông nhưng được bố trí công việc rất khoa học.. Mỗi một nhân viên phục vụ sẽ đảm nhận một vùng ô nhỏ. Mỗi vùng đó khoảng chừng năm bàn..

Chỗ An Tử Yến ngồi là dãy ngoài cùng phía bên tay phải, rất khuất so với vùng ô mà Đinh Đinh đã được phân công. 

Anh và Khang Thái cũng tự coi mình là một khách hàng của quán, nên khi vào cũng rất lịch sự và nhã nhặn, cầm lấy menu rồi gọi ra hai chiếc bánh Hambuger…

Anh đang chờ đợi xem, rốt cuộc những lời cô nhân viên kia nói là có thật hay không, nếu là sự thật thì xem ra lần này anh sẽ phải huấn cho Đinh Đinh một trận nên thân, đứa em này của anh càng ngày càng to gan, đến chuyện nói dối tày đình thế này mà cũng dám làm..lại còn kéo thêm cả cậu bạn Tiểu Kiệt vào nữa. Khi An Tử Yến và Khang Thái vẫn đang chăm chú quan sát thì có một giọng nói từ phía bên trái cửa hàng cất lên.

- Đinh Đinh bàn số tám, bốn hambuger hai coca và hai khoai tây chiên kìa..

- Dạ, em biết rồi ạ..

Vào thời khắc ấy, trước mắt An Tử Yến là đứa em trai của mình trong trang phục nhân viên của quán thức ăn nhanh, miệng cậu nhóc vẫn nở nụ cười dù thân hình đã lấm tấm mồ hôi. An Tử Yến nhìn thấy cảnh tượng đó vừa cảm thấy xót xa vừa vô cùng tức giận, anh trừng mắt thật to, hai bàn tay nắm chặt lại, toan định bước đến, nhưng Khang Thái đã mau chóng ra hiệu cho anh là hãy cố gắng kìm chế, thử quan sát thêm mọi chuyện. Bấy giờ, An Tử Yến mới chịu ngồi xuống.Mà trong lòng anh thì sục sôi.

Cậu nhóc Đinh Đinh từ trong bếp bưng ra một khay thức ăn có chứa đầy đủ những thứ mà thực khách ở bàn số tám kia vừa gọi. Lúc bưng ra đến nơi, cậu nở một nụ cười và cuối đầu nhẹ, nhanh nhảu nói:

- Dạ chúc quý khách ngon miệng ạ..

Bốn người ở bàn ăn đó không nói gì, chỉ đưa mắt lên nhìn cậu rồi cuối xuống..Bất chợt, từ trên bàn, khuỷu tay của một thực khách là một người đàn ông có vẻ hơi dữ dằn, đụng mạnh vào cạnh bàn,và hai chén tương ớt đổ xuống người ông ta, vừa đúng lúc đó thì Đinh Đinh lại bước ngang qua. Hai cái chén rớt xuống đất vỡ tan tành, thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người có mặt trong quán. Kể cả hai người thanh niên đang ngồi trong góc khuất kia. Đinh Đinh vẫn chưa kịp định thần thì người đàn ông ấy đã hung dữ đứng lên, nắm lấy cổ áo của cậu rồi trừng mắt quát lớn:

- Thằng ranh con, mày không biết làm việc à. Có bưng hai cái chén mà cũng bưng không xong, đổ hết lên người tao rồi, phục vụ gì kiểu như mày hả. Nhìn bộ dạng yêu ớt thế kia..

- Không có, tôi không có, tôi để nó lên bàn rồi mà. Lúc nãy tôi nhìn thấy chú đụng vào nó mà..- Đinh Đinh tuy có chút sợ sệt nhưng vẫn kiên cường nói..

Mấy người ngồi cùng bàn với hắn ta cũng không có chút phản ứng nào

- Thằng nhãi..mày dám cãi lại khách hàng, hôm nay tao cho mày biết tay..- Khi cánh tay nắm chặt thành quả đấm của người đàn ông chuẩn bị giáng vào mặt của Đinh Đinh thì ngay lập tức có một cánh tay rắn chắc khác nhanh chóng bắt lấy..Người đó, nhìn vào hắn ta trừng mắt rồi quát lớn, vẻ mặt cực kỳ lãnh khốc..

- Có dừng tay lại hay không, dám động thủ với em trai của An Tử Yến này sao…

Khi tiếng nói ấy vừa dứt, thì mọi thứ xung quanh dường như ngừng lại.. Ai nấy cũng đều bị cái vẻ đẹp như tạc tượng ấy hớp hồn, nhưng cũng không kém phần phải run sợ khi nhìn vào gương mặt băng khốc ấy..

Nhóc Đinh Đinh thì hết sức sững sờ..Cậu không hề tưởng tượng được rằng, hôm nay anh hai lại đến đây và chứng kiến sự việc này..

- Mày…mày là ai? Mày là thằng nào?- Người đàn ông đó ngang tàn hỏi..Ba người ngồi cùng với hắn, cũng nhanh chóng đứng dậy tư thế như sẵn sàng nhào vào để trợ giúp đồng đội.

- Là ông chủ của nhà hàng này đấy – Một thanh niên đứng bên cạnh người có khuôn mặt lãnh khốc ấy nhẹ nhàng nói nhưng âm vực đầy sự hăm dọa..

- Ông chủ ư? Vậy càng hay, khỏi phải dài dòng, nói cho mà biết nhé, thằng này sẽ cầu cho cửa hàng của các người sớm bị dẹp tiệm khi có một thằng nhân viên ngu ngốc như thế này..

- Im cái giọng điệu vu khống người khác lại đi. Có cần xem lại camera hay không. Nên biết rằng, ở cửa hàng này mọi ngóc ngách nhỏ nhất đều đã được gắn camera siêu nhỏ. Nên chỉ cần là một động tác trong khoảnh khắc cũng có thể biết được. E rằng lúc ấy, thì người xấu mặt chưa biết là ai – Anh vẫn với khuôn mặt lạnh như băng, giọng điệu có nhẹ nhàng hơn nhưng đầy tính khiêu khích và hăm dọa..

Người đàn ông dữ dằn đó, bấy giờ mới chột dạ..thái độ lập tức thay đổi. Rút cánh tay khỏi tay của An Tử Yến ra và nói:

- Thôi không sao..không sao. Là tôi nhầm, tôi lỡ tay mà lúc đó cậu nhân viên này vừa mới đi tới nên tôi…

- Còn không xin lỗi cậu nhân viên đây sao, nói xin lỗi mau.- Anh lạnh lùng ra lệnh cho gã đàn ông kia.

- Được rồi, được rồi, này cậu nhóc, cho tôi xin lỗi nhé..- Người đàn ông đó quay sang phía Đinh Đinh nói lời xin lỗi rồi nhanh chóng ngồi xuống lẳng lặng ăn suất ăn của mình mà không dám ngẩng lên nữa, ba người đi chung với hắn ta cũng vậy..

Đinh Đinh nãy giờ đứng sững sờ không thể nói được lời nào. Tim của cậu đập từng nhịp liên hồi, hồn phách của cậu cũng không còn ở đây nữa. Khi người đàn ông đó nói lời xin lỗi, cậu cũng không nghe thấy..

Cậu chỉ khẽ đưa mắt lên nhìn về phía anh trai của mình thì nhận được một cái nhìn sắc như dao cạo khiến cho cậu lại càng cảm thấy sợ sệt hơn..Cậu cuối cầu đứng lặng..

Một lúc sau, quản lý chính của cửa hàng đó đi đến. Lúc nhìn thấy An Tử Yến, anh ta mặt cắt không còn giọt máu, sau khi anh ta đã biết Tổng giám đốc An Thị đồng thời cũng là quản lý cấp cao nhất của nhà hàng nơi anh ta đang làm việc nổi tiếng là người rất khắt khe. Tuy rất hiếm khi đi kiểm tra đến tận những cửa hàng nhỏ như thế này, ấy vậy mà ngày hôm nay anh ta lại không có mặt ở đó lúc Tổng giám đốc đến.. Sau khi bị Tổng giám đốc quát cho một trận và suýt tí nữa thì bị đuổi việc vì trong giờ làm việc lại vô cớ vắng mặt đã vậy còn ngang nhiên vi phạm nội quy của công ty là dám nhận người lao động chưa đủ tuổi vào làm việc, nếu như không nhờ có trợ lý Khang nói giúp thì ngay tại lúc đó anh ta đã trở thành người thất nghiệp.

Trong văn phòng làm việc của cửa hàng lúc này, chỉ còn lại An Tử Yến, Khang Thái và Đinh Đinh, Đinh Đinh bấy giờ đã cởi bỏ bộ quần áo nhân viên ra và mặc lại bộ quần áo như lúc cậu vừa mới đi ra khỏi nhà còn những người khác đã bị đuổi khéo ra ngoài..

- Anh hai…sao..hôm nay anh hai..có mặt ở đây…?- Cậu nhóc lí nhí, rụt rè hỏi..

- Tại sao tôi lại không thể có mặt ở đây. Nếu tôi không có mặt ở đây thì tôi đâu có biết, đứa em trai tôi nó đã dắt mũi tôi như thế nào – An Tử Yến trả lời bằng một giọng lạnh lùng như băng..

- Anh..hai…em…em..

- Đinh Đinh à, em dạo này sao lại to gan vậy hả, cả những chuyện như thế này mà cũng dám nói dối, tại sao em bảo là em cùng với Tiểu Kiệt nhà anh đi học thêm kỹ năng..mà rốt cuộc lại ở đây? Chuyện là thế nào vậy? Thế Tiểu Kiệt nhà anh đâu rồi?- Khang Thái tuy giọng có phần nhẹ nhàng nhưng đầy sự trách cứ hướng vào mặt Đinh Đinh nói

- Dạ…cậu ấy đang ở quán Net bên kia đường..Mà anh Khang Thái, anh đừng giận Tiểu Kiệt, đừng đánh đòn cậu ấy, là do em..là do em yêu cầu cậu ấy làm như vậy, là em rủ rê cậu ấy cùng với em nói dối anh hai em và em..là do em..- Đinh Đinh run giọng nói, không quên cầu xin Khang Thái hộ Tiểu Kiệt..

- Bữa nay lớn rồi, đủ lông đủ cánh rồi, dám làm ra những chuyện này nữa đấy, lại còn rủ rê cả bạn mình.. An Tử Đinh, cậu giỏi lắm..- An Tử Yến lại giương mắt nhìn vào đứa em trai đầy lạnh lùng nói..

- Anh…hai…em…em..

- Cậu đi về nhà với tôi mau lên..Để xem hôm nay tôi dạy dỗ cậu thế nào..- An Tử Yến quát đứa em..- Khang Thái, cậu cũng qua quán Net bên kia đường đưa em cậu về nhà đi.Tôi phải đưa em trai của tôi về đây..- An Tử Yến quay sang hướng người bạn, giọng rất lạnh lùng nói..

- Tôi biết rồi..Nhưng An Tử Yến này, có gì cậu cũng đừng nặng tay quá, dù sao cũng tội nghiệp thằng nhóc, hình như nó đang run lên rồi kia- Khang Thái trầm giọng đáp, anh hướng mắt đến chỗ cậu nhóc Đinh Đinh đang đứng ở phía sau người run lên bần bật..

- Nó là em tôi, tôi biết cách để dạy dỗ nó.- An Tử Yến lạnh lùng trả lời người bạn rồi quay sang phía đứa em nghiêm mặt.- Cậu đứng đó làm gì nữa..còn không mau lên xe đi về?- An Tử Yến quát lớn đứa em..

Đinh Đinh sợ hãi, nhưng không dám bước chậm, cậu nhanh chóng theo chân anh trai và lên xe.. Đinh Đinh biết chắc, hôm nay cậu sẽ bị phạt nặng. Cậu chưa bao giờ thấy anh hai giận dữ đến mức này. Anh thậm chí còn gọi cả tên cả họ của cậu, đã lâu lắm rồi anh mới lại gọi cậu như thế..

Từ lúc bước lên xe, cậu cũng không dám ngước mắt lên để nhìn anh, cứ lẳng lặng cuối đầu. Hai bàn tay đan chặt lại, trông ngực đập liên hồi..

Anh hai cũng không nhìn cậu, chỉ im lặng mà lái xe..

Thỉnh thoảng cậu thử đưa mắt nhìn gương mặt anh qua tấm kính phía đầu xe, chỉ nhìn thấy một ánh mắt chứa đầy nỗi thất vọng và sự tức giận..……………

……………

Trên chiếc xe Toyota, anh em nhà họ Khang cũng với không khí ấy. Người anh thì cứ lẳng lặng lái xe, trong lòng sục sôi, cậu nhóc ngồi bên cạnh thì im lặng cuối đầu, chốc chốc lại liếc mắt nhìn xem ánh mắt của ông anh trai.. Cậu cầm chiếc điện thoại trong tay mà cứ tần ngần, muốn bấm số gọi rồi lại không…

- Thân mình chưa lo, còn muốn lo cho người khác nữa sao?- Người ngồi sau chiếc vô lăng lạnh lùng nói..

- Dạ..dạ..anh hai…nhưng mà..Đinh Đinh…cậu ấy…cậu ấy..

- Đừng có nói gì nữa hết..im lặng đi..

Nghe thấy sắc giọng của anh hai, cậu nhóc ngồi bên cạnh cũng không dám nói thêm một lời nào nữa. Cậu biết, hôm nay cậu sẽ lại bị ăn đòn, nhưng cậu cũng rất lo cho cậu bạn Đinh Đinh của mình, mặc dù chuyện này từ đầu đến cuối đều là chủ ý của Đinh Đinh, nhưng cậu cũng là người hợp tác..Đinh Đinh sức khỏe yếu hơn cậu, cậu sợ Đinh Đinh sẽ không chịu nổi nếu bị đánh quá nhiều..Nghĩ đến đó mà lòng cậu thắt lại..Chỉ tại cậu không cứng rắn mà ngăn cản kế hoạch của Đinh Đinh, cũng chỉ vì cái tính mê game của cậu..Lần trước đã bị ăn đòn rồi thế mà vẫn chưa chừa..Rồi cậu lại nhớ đến cảm giác bị thắt lưng quất vào mông…tim cậu bỗng đập thình thịch..

…………………….

Tại biệt thự An gia..trong phòng đọc sách..

An Tử Yến bước vào phòng, rồi anh nhóng cởi cái áo khoác ngoài ra. Tay bước đến chỗ chiếc tủ, cầm lấy cây roi mây và đặt nó lên cuốn sách ở chỗ chiếc bàn..và anh đứng đó, nhìn chằm chằm vào đứa em đang đứng ở phía góc phòng..

Cậu nhóc Đinh Đinh thì tim đập thình thịch, từ từ vòng tay lại và quỳ xuống.. Cậu run giọng nói:

- Anh hai…Đinh Đinh sai rồi..Đinh Đinh xin lỗi anh hai..Hôm nay Đinh Đinh sẽ chấp nhận chịu phạt..

- Cậu bữa nay càng lúc càng to gan, vậy cậu nói tôi nghe xem, cậu làm sai chuyện gì?

- Dạ…dạ…Đinh Đinh nói dối anh hai, Đinh Đinh đi làm thêm..Đinh Đinh còn rủ rê Tiểu Kiệt nói dối với mình..

- Vậy những tội đó cậu nghĩ sẽ bị phạt bao nhiêu hả?

- Dạ…dạ…sẽ bị phạt nặng anh hai – Cậu nhóc lúc này đã bắt đầu thút thít..

- Được rồi, hôm nay tôi sẽ phạt cậu 40 roi. Bước ngay tới ghế sofa nằm sấp xuống, cởi quần..- An Tử Yến lạnh lùng nói..nhưng lòng anh cũng bắt đầu nhói đau..

Đinh Đinh sau khi nghe xong số roi mà anh hai bảo sẽ phạt cậu, cậu như hồn phách tiêu tan. Lần này cái mông của cậu chắc chắn sẽ sưng to..cậu bắt đầu thút thít, mặc dù biết việc mình làm đáng bị đánh đòn nhiều như thế. Nhưng Đinh Đinh thực chất vẫn cực kỳ nhát đòn..

Cậu ngoan ngoãn bước đến chỗ ghế sofa, rồi cởi hai lớp quần xuống tận đầu gối. Nằm sấp rồi vòng tay lại, mặt úp xuống..

An Tử Yến không nói gì nữa, chỉ bước đến tần ngần mất vài giây rồi vung chiếc roi mây quất xuống mông Đinh Đinh mười roi đầu tiên..

- Vút..vút…vút…vút..vút – lực đạo của anh thực sự rất mạnh bởi cơn giận của anh đang sục sôi trong người..mông của Đinh Đinh nhanh chóng nổi những lằn đỏ ngang dọc..

Cậu nhóc bắt đầu kêu khóc…Cắn chặt răng..chịu đòn..

- Vút …vút…vút…vút…vút- mười roi tiếp theo rớt xuống mông của Đinh Đinh, cặp mông trắng nõn của cậu bắt đầu chằng chịt những vết roi. An Tử Yến nhìn thấy những vết roi trên mông đứa em kì thực đau lòng, anh cũng biết lực đánh của anh rất mạnh nhưng lỗi lầm của đứa em gây ra không thể khiến anh nương tay được, nhất là khi anh nhớ lại vẻ mặt ngơ ngác của mình khi cô nhân viên ở công ty mình nói cho anh biết chuyện của Đinh Đinh..

Đinh Đinh lúc này nước mắt đã đầm đìa, hai tay cậu nhóc báu chặt vào mặt ghế sofa. Người cậu rung lên từng hồi…

- Vút vút vút vút..vút..mười roi tiếp theo lại mạnh bạo quất xuống mông của cậu nhóc, Đinh Đinh bấy giờ đã thực sự chịu không nổi, cậu bắt đầu khóc to hơn và kêu thảm thiết:

- Anh hai ơi, đau quá…đau quá…anh hai ơi…đau quá…

An Tử Yến nghe tiếng đứa em kêu đau, lòng anh cũng xót xa bội phần. Cũng lâu lắm rồi anh mới lại phạt đòn Đinh Đinh, kể từ sau cái lần cậu nhóc được anh cứu thoát khỏi tên biến thái Phó Dĩ Phong..Anh không hiểu, tại sao Đinh Đinh lại nói dối anh để đi làm, em trai anh cần nhiều tiền để làm gì..

- Vút vút…vút vút…vút..- Mười roi cuối cùng quất xuống mông của Đinh Đinh, mông của cậu bây giờ đã chật kín những vết roi không còn chỗ nào hở..An Tử Yến cũng đã hạ chiếc roi xuống, lòng anh đau nhói..Cơn giận trong lòng cũng đã hạ bớt đi..

Anh khẽ ngồi xuống kéo hai lớp quần của Đinh Đinh lên rồi nhẹ nhàng tiến lên chỗ mái đầu của cậu, vuốt nhẹ nó rồi trầm giọng nói:

- Đau nhiều lắm phải không hả bảo bối?

Đinh Đinh từ nãy giờ nước mắt đầm đìa, kêu khóc không ngừng, nước mắt của cậu không ngừng chảy ra, nhưng khi cậu nghe thấy lời an ủi của anh hai thì lại càng khóc to hơn..

- Anh hai ơi…Đinh Đinh..đau…đau lắm..đau lắm..

- Anh hai biết, anh hai đánh bảo bối rất đau..Nhưng tại sao bảo bối lại làm thế, tại sao lại nói dối anh để đi làm..? – An Tử Yến rưng rưng vai cất tiếng..

- Là Đinh Đinh..sai..Đinh Đinh không nên nói dối à..là Đinh Đinh sai. À..- Cậu nhóc níu lấy vạt áo của anh hai, rúc đầu vào ngực anh rồi lại nức nở..

- Thôi được rồi, để anh hai bế sang phòng rồi anh hai bôi thuốc cho. Lần sau đừng phạm lỗi nữa nha, anh hai chịu không nổi khi thấy em đau thế này đâu..

- Dạ …anh hai..dạ anh hai..Đinh Đinh xin lỗi à..Đinh Đinh sẽ không phạm lỗi nữa đâu à..- Cậu nhóc sụt sùi..mặt vẫn rúc vào ngực anh..

An Tử Yến nhẹ nhàng đứng dậy rồi từ từ nhấc bổng Đinh Đinh lên. Anh lấy tay quệt đi dòng nước mắt của đứa em rồi lại cọ cọ cằm mình vào gương mặt nó..

- Đáng yêu thế này sao lại để bị đánh hả bảo bối của anh …

- Anh hai…!
Sau khi đã nhẹ nhàng đặt Đinh Đinh xuống trên chiếc giường trong phòng ngủ, anh khẽ kéo hai lớp quần của đứa em xuống rồi nhẹ nhàng xoa lên những vết thương của đứa em..Lòng anh đau đớn đến thắt lại..xoa xong anh lại khẽ kéo nó lên.

- Bảo bối phải nói cho anh hai biết, tại sao em lại nói dối anh hai để đi làm. Em muốn mua thứ gì, em cần mua thứ gì, cứ nói anh hai, anh hai sẽ mua cho em mà. Tại sao thế

- Đinh Đinh…thực ra Đinh Đinh không muốn mua gì hết à…mà muốn mua cho …mua cho anh hai..- Cậu nhóc thút thít đáp..

Nghe câu trả lời của Đinh Đinh mà An Tử Yến vô cùng sửng sốt, anh không thể ngờ rốt cuộc đứa em của anh lại vì muốn mua cho anh một thứ gì đó lại phải bày trò nói dối để rồi bị đánh đòn sưng cả mông.. An Tử Yến lại càng cảm thấy lòng mình nhói đau hơn..

- Tại sao lại muốn mua cho anh hai, anh hai đâu cần bảo bối phải mua cho anh thứ gì đâu chứ.- An Tử Yến ôm chặt mái đầu của Đinh Đinh xót xa nói..

- Có mà..Đinh Đinh muốn mua thứ ấy cho anh hai…à..- Cậu nhóc thút thít đáp..

- Vậy đó là thứ gì, nói anh hai nghe thử xem..- An Tử Yến dịu dàng xoa đầu Đinh Đinh nhỏ nhẹ nói..

Thế rồi cậu nhóc Đinh Đinh kể lại chuyện chiếc huy hiệu kẹp cà vạt mà cậu nhìn thấy trong siêu thị, cậu bảo muốn mua nó để tặng cho anh hai nhân dịp sinh nhật đã cận kề, vì sinh nhật tuổi mười lăm của cậu, anh hai đã vì cậu mà làm ra một bữa tiệc ý nghĩa khiến cậu mãi mãi khắc cốt ghi tâm. Vì thế cậu muốn làm một điều đó để đáp lại tấm lòng của anh hai dành cho cậu..

An Tử Yến nghe xong thì vừa xúc động vừa cảm thấy xót xa xen lẫn chút hối hận. Hóa ra đứa em là vì mình mà mới dám to gan như vậy, thế mà anh lại vì giận quá lại nỡ đánh đứa em bảo bối của mình bầm hết thịt da..

- Bảo bối ngốc của anh hai, anh hai đâu cần cái đó. Anh hai đã nói với em rất nhiều lần rồi, bảo bối chính là thứ quý giá nhất trên đời của anh hai, chỉ cần bảo bối luôn ngoan ngoãn, khỏe mạnh và học giỏi chính là món quà anh hai thích nhất rồi. Bảo bối nếu muốn mua cho anh thứ gì, thì hãy đợi sau này lớn lên, đi làm rồi, có thu nhập rồi hẵng mua, anh hai sẽ chờ đến lúc đó mà. Tại sao lại vì thế mà nói dối anh hai để đi làm rồi lại bị người ta bắt nạt như vậy, nếu như hôm nay không có anh hai, có phải bảo bối đã bị mấy người xấu xa kia đánh rồi không hả?- An Tử Yến ôm cứng mái đầu của đứa em, bàn tay không ngừng vỗ về cậu nhóc..

- Nhưng mà…Đinh Đinh…Đinh Đinh vẫn muốn mua à..Vì thế cho nên mới đi làm..Đinh Đinh biết mình sai nhưng mà…

- Không có nhưng gì nữa hết, không lẽ bảo bối vẫn muốn cãi lời anh hai sao? Việc của bảo bối bây giờ là phải học. Không lẽ bảo bối đã quên ước mơ được làm một nhà đạo diễn thay anh hai rồi sao?

- Đinh Đinh không có quên..nhưng mà anh hai..- Cậu nhóc đang định nói thêm gì đó thì đã bị ông anh đưa tay lên miệng ngăn lại- Bảo bối không cần nhưng gì nữa, anh hai nói rồi, món quà anh hai cần là bảo bối thôi..Mọi thứ khác đối với anh hai đều không có giá trị gì cả..có hiểu không hả bảo bối ngốc, có nghe lời anh hai không, có còn nói dối nữa không?

- Dạ …dạ Đinh Đinh không dám nữa.. Anh hai…Đinh Đinh đau lắm à…Mông của Đinh Đinh đau lắm- Cậu nhóc lại khẽ thút thít..

- Anh hai biết mà, anh hai cũng đau lòng lắm, nhớ đừng có những suy nghĩ và hành động ngốc nghếch như vậy để rồi bị đòn, tội nghiệp lắm nghe chưa. Tấm thân vàng ngọc này của anh hai mà..

- Dạ..Đinh Đinh nhớ rồi, anh hai..- Cậu nhóc phụng phịu nghiêng mình ôm cứng lấy ông anh..

- Được rồi, để anh hai đi thay quần áo rồi anh hai vào ngủ với bảo bối của anh hai nha..được không..?

- Dạ được ạ..!

An Tử Yến nói rồi, anh nhanh chóng đứng phắt dậy, đi vào phòng tắm thay quần áo..Vài phút sau, anh đến bên cạnh Đinh Đinh rồi nằm xuống và ôm cậu nhóc.. Đinh Đinh bây giờ đã nín khóc rồi, cậu như sực nhớ ra một điều rồi lại rụt rè hỏi ông anh..

- Anh hai ơi..Tiểu Kiệt…Tiểu Kiệt liệu có sao không? Có bị anh Khang Thái đánh không ạ, Đinh Đinh lo lắm..lỗi tại Đinh Đinh mà cậu ấy bị liên lụy à..

- Bảo bối của anh hai bữa nay, có thêm một người khác để lo rồi này, bản thân mình bị đòn đau còn lo cho bạn nữa chứ..Có ghét không cơ chứ..- An Tử Yến khẽ hôn lên trán Đinh Đinh một cái, mắng yêu..

- Nhưng mà..lỗi của Đinh Đinh thật mà.. Đinh Đinh lo lắm anh hai..

- Anh hai biết là bảo bối lo. Nhưng anh nghĩ có lẽ Tiểu Kiệt cũng sẽ bị phạt, vì cậu nhóc đó cũng có điểm sai mà. Thôi thì, để vết thương trên người bảo bối lành lại, anh hai đưa bảo bối sang thăm Tiểu Kiệt đồng thời xin lỗi Khang Thái luôn nha. Đừng lo nữa, Tiểu Kiệt mạnh mẽ hơn bảo bối của anh, bị đòn xong chắc cũng nhanh lành thôi mà, với Khang Thái cũng sẽ chăm sóc cho nó nên bảo bối đừng lo nữa có được không?

- Dạ..anh hai đã nói vậy, Đinh Đinh sẽ vâng lời ạ. Sau này Đinh Đinh nhất định sẽ không để Tiểu Kiệt vì mình mà bị đánh đòn nữa, cũng sẽ không dám nói dối anh hai nữa đâu ạ..- Cậu nhóc nói rồi ôm lấy anh hai và khẽ nhắm mắt lại..Tuy lòng vẫn còn chút lo lắng cho cậu bạn Tiểu Kiệt nhưng cậu cũng cố gắng gạt sang một bên để đưa mình vào giấc ngủ..

An Tử Yến vòng tay ôm lấy đứa em. Mà lòng anh cả thấy xót xa nhiều..Rồi anh cũng thoáng nghĩ đến cậu nhóc Tiểu Kiệt giờ này chắc có lẽ cũng đã bầm mông với ông anh hai. Anh cũng cảm thấy một chút có lỗi, nhưng thôi chính là vì sai nên phải bị phạt..An Tử Yến thôi không nghĩ, anh cố gắng nhắm mắt lại rồi từ từ đưa mình vào giấc ngủ, vòng tay ôm chặt lấy bảo bối của mình.

……………..

Nhà Khang Thái, lúc hai anh em vừa trở về nhà..

Cậu nhóc Tiểu Kiệt cũng biết được lỗi lầm của mình gây ra thế nên ngay khi vào đến căn phòng của mình, cậu nhóc không một chút phản kháng lại anh hai, ngoan ngoãn nằm sắp trên giường, hai lớp quần cũng đã bị kéo xuống. Cậu nhóc tuy không khóc nhưng tim cũng đã đập thình thịch.

Khang Thái, liền sau đó cũng bước vào. Anh rút sợi dây thắt lưng ra..Hôm nay, lại một lần nữa anh phải đánh đòn đứa em trai của mình. Lần này, phải phạt thật nặng để chừa hẳn cái thói mê game, vì mê game mà chấp nhận giúp cậu bạn của mình nói dối, biến anh hai thành một kẻ ngốc, bị đứa em lừa dối suốt gần hai tuần mà không hề hay biết..

Anh quát lớn, thắt lưng cũng đã được giơ cao lên..

- Tiểu Kiệt. Hôm nay anh hai không phạt em nặng thì không được, em tự biết em sai gì rồi đó, lần này anh hai sẽ phạt 60 roi..

Cậu nhóc sau khi nghe thấy số roi mà tim càng đập nhanh hơn, cậu nhắm mắt lại, tay bám chặt vào ra giường trước. Hôm nay, mông chắc chắn sẽ sưng cao rồi..

- Vút vút vút vút vút – Mười thắt lưng mạnh như vũ bão rớt xuống mông Tiểu Kiệt, cậu nhóc nước mắt đã chảy dài, mông đã xuất hiện những vết đỏ ngang dọc. Khang Thái nhìn mông của đứa em, lòng thấy đau thắt..

- Vút..vút..vút..vút – Lại mười roi nữa, vẫn với lực đạo như vậy, mông của cậu nhóc bây giờ đã nổi những màu xanh, màu tím. Nước mắt bây giờ cũng đã thấm đẫm ra giường, cậu nhóc vẫn cứ cắn chặt môi bật cả máu, oằn mình chịu đòn, người giật lên từng đợt liên hồi..Khang Thái thì không dám nhìn xuống mông đứa em được nữa..

- Vút..vút..vút..vút.vút – Mười roi tiếp theo lại rớt xuông của Tiểu Kiệt, mông của cậu bây giờ như tê liệt đi, đau đến mức như mất luôn cả cảm giác, vị mặn đã ngập cả đầu lưỡi..Mặt cũng ướt đẫm nước mắt. Trán ướt đẫm mồ hôi.

- Vút..vút..vút..vút..vút – Mười roi gần cuối vẫn với lực đạo không hề giảm của ông anh trai lại rơi xuống cái mông đã sưng cao của Tiểu Kiệt, cậu nhóc sắp chịu không nổi, nhưng vẫn cắn chặt môi mà không kêu đau, bởi cậu biết ngay thời điểm này không chỉ có cậu mà ngay cả nhóc Đinh Đinh cũng sẽ bị đòn, nghĩ tới Đinh Đinh lại khiến cậu có thêm chút dũng khí, dù kì thực dũng khí đó cũng mong manh lắm..

- Vút..vút…vút..vút- Thêm mười roi kế cuối rớt xuống mông Tiểu Kiệt. Khang Thái lòng đau như dao cắt, còn mông của đứa em thì nhìn trông rất dọa người với chi chít những vết lằn..

- Vút..vút..vút..- Mười thắt lưng cuối cùng rớt xuống trên mông của Tiểu Kiệt..Khang Thái cũng quăng luôn chiếc thắt lưng xuống đất. Anh nhanh chóng mở cánh cửa bước ra ngoài lấy hộp thuốc mỡ..

Nhóc Tiểu Kiệt nằm sấp ở trên giường, hạ thể của cậu đã chằng chịt những vết bầm xanh, tím, đỏ..Đau đến tận óc…nước mắt bây giờ mới tuôn ra nhiều hơn..

Có tiếng mở cửa, cậu biết anh hai đã vào và mang theo thuốc mỡ. Anh tiến tới gần chỗ cậu nằm, nhẹ nhàng xoa xoa thuốc mỡ lên mông cậu rồi trầm giọng nói – Lần này anh hai đánh em nhiều như thế, bao nhiêu roi trên mông em là bấy nhiêu roi quất vào lòng anh hai. Tại sao em không chịu sửa chữa vậy hả Tiểu Kiệt, lần trước đã bị đòn rồi, anh hai cứ nghĩ em sẽ chừa..sao lần này lại để nó tiếp diễn..Anh hai phải làm sao với cái độ mê game của em đây..

- Heo..heo..già..Heo con biết là hôm nay heo con đáng bị phạt à..Heo con không có trách heo già đâu…Thực ra heo con không có quên trận đòn ngày hôm đó…nhưng là vì nhóc Đinh Đinh à, nếu nhóc Đinh Đinh không vì muốn mua quà sinh nhật cho anh Tử Yến nên đánh liều đi làm thêm, thì heo con cũng không vì vậy mà trái lời heo già đâu.. Heo con thực sự đau lắm heo già ơi…hu hu..nhưng chắc là nhóc Đinh Đinh cũng sẽ bị đòn đau nữa…

Khang Thái nghe những lời đứa em mà nói mà lại xót xa hơn, thế ra bị đòn đến mức này cũng là vì lời đề nghị của cậu bạn mà nó thích. Ai bảo, em trai anh là người cá tính làm gì, vì tình cảm đó sẵn sàng mà quên đi những hậu quả có thể xảy ra cho bản thân mình..

- Anh hai hiểu rồi, như vậy tất cả đều bắt nguồn từ món quà sinh nhật cho An Tử Yến đúng không. Đinh Đinh ngốc, em cũng ngốc theo nó luôn rồi. Em đương nhiên biết An Tử Yến không cần bất cứ thứ gì ngoài cậu em trai bảo bối cả. Khi làm chuyện này em có nghĩ tới chuyện nếu như bị phát hiện thì sẽ sao không hả.

- Heo con…biết..heo con cũng đã nghĩ tới à…Nhưng chỉ tại lúc ấy..chỉ nghĩ đến việc được chơi game trong suốt hai tuần…thì lại quên béng luôn…Heo già…heo con sẽ thực sự…sửa chữa…sau này…dù có thế nào …cũng không dám đâm đầu vào game nữa..heo con…- Cậu nhóc thút thít…

- Được rồi..được rồi. Sau lần này chắc là cạch đến già phải không, đừng bốc đồng như thế nữa nhé Tiểu Kiệt của anh hai..Rồi để thân người mình phải chịu đau đớn, mà anh hai đánh em lại đau gấp bội lần..- Khang Thái nói rồi anh lấy chăn đắp lên hạ thể của Tiểu Kiệt vì mông của cậu nhóc bây giờ cũng không thể mặc quần được nữa..Anh ôm lấy mái đầu của cậu nhóc, áp sát vào lồng ngực của mình.

- Dạ..heo con nhớ rồi mà…Heo già…hôm nay lại ngủ với heo con nha..Tại heo con đau lắm, muốn được ôm heo già ngủ cho đỡ đau…Heo già phải đền bù cho heo con vì làm heo con đau à..- Cậu nhóc lém lỉnh phụng phịu..

- Vậy để anh hai thay quần áo xong rồi thì vào ngủ với Tiểu Kiệt của anh nha.- Khang Thái nói rồi, anh đưa tay xoa xoa đầu đứa em. Lòng vẫn còn rất đau, anh đứng dậy vào trong phòng tắm..

Vài phút sau, anh lại trở ra bước lên giường, anh lại một lần nữa xoa xoa thuốc vào cặp mông sưng to của Tiểu Kiệt, càng nhìn anh lại càng xót xa hơn..Rồi anh đặt lưng xuống bên cạnh cậu nhóc..Tiểu Kiệt không một chút phân vân xích sát mái đầu cậu vào trong lồng ngực ông anh, rồi quàng cánh tay ôm lấy lưng anh. Những hành động mà lúc bình thường cậu rất ít khi thể hiện ra..

Khang Thái hiểu được tính cách của đứa em, nên anh vì thế lại càng ôm chặt nó hơn, rồi nói

- Cũng thích được cưng nựng yêu chìu thế này đây,mà bình thường cứ giả vờ, chỉ có lúc bị đòn xong thì mới làm nũng, Tiểu Kiệt à, em thật biết cách làm người khác phải cắn rứt lương tâm vì đã đánh em phải không hả?

- Heo già không biết heo con chính là như vậy sao..Hi- Cậu nhóc khẽ cười..Nhưng ngay sau đó khuôn mặt lại sa sầm- Heo già ơi..Tiểu Kiệt lo cho nhóc Đinh Đinh à..nhóc đó hôm nay chắc cũng sẽ bị phạt nặng rồi..Hic…chắc là khóc nhiều lắm đây..Tiểu Kiệt đau lòng quá..

- Đã biết thế, sao lúc đó không kiên định mà ngăn cản lại kế hoạch này, để bây giờ lại vừa đau lòng, vừa đau mông. Bây giờ Tiểu Kiệt của anh hai còn có trách nhiệm với Đinh Đinh nữa, nên nhất định phải trưởng thành hơn, không để chuyện này xảy ra nữa hiểu chưa. Còn về phần Đinh Đinh em cũng đừng lo. Em biết An Tử Yến thương Đinh Đinh thế nào rồi mà..Tiểu Kiệt của anh chắc chắn bị nặng hơn Đinh Đinh đó à..Thôi bây giờ, nhắm mắt lại và ngủ đi, khóc nhiều thế chắc cũng mệt rồi. Đừng có lo cho Đinh Đinh nữa, sáng ngày mai anh sẽ gọi điện cho An Tử Yến hỏi thăm..có được chưa..

- Dạ…được rồi heo già, heo con sẽ nghe lời mà..Heo con ngủ đây, heo già cũng ngủ ngon nha..- Cậu nhóc nói rồi,liền sau đó nắm chặt đôi mắt lại.. Anh hai cậu..nằm bên cạnh một lúc lâu cứ nhìn nhìn chằm chằm vào gương mặt cậu..Nghĩ đến cặp mông của cậu lại một lần nữa xót xa..Nghĩ một lúc lâu..anh cũng dần dần mệt và thiếp đi..

………………..

Ba ngày sau, bữa tiệc sinh nhật nho nhỏ ấm áp của An Tử Yến đã được tổ chức tại nhà của Khang Thái, vì lý do Tiểu Kiệt bị đòn nặng hơn thế là An Tử Yến bế đứa em đến nhà người bạn thân để cậu nhóc thăm cậu bạn của mình, cũng là để nói lời xin lỗi..

Lúc hai ông anh ở ngoài trò chuyện thì cũng là lúc hai đứa nhóc ở trong phòng, an ủi vỗ về nhau. Cả hai đều tự nhủ sẽ không để những chuyện tương tự xảy nữa..

Sau đó thì Khang Thái cũng vào phòng nhấc bổng đứa em chỉ thua mình 9cm ra ngoài bàn, đặt cậu nhóc ngồi lên chiếc ghế có tấm đệm bông. Một cậu nhóc khác cũng được ông anh hai bế bổng lên rồi cũng được đặt ngồi xuống chiếc ghế có tấm đệm bông ở phía đối diện..

Bữa tiệc diễn ra trong không khí vui vẻ và đầm ấm. Không ai nhắc còn muốn nhắc đến chuyện xảy ra của ba ngày trước nữa..

Những sai lầm đã mắc phải sẽ không bị lặp lại nữa..

Con đường phía trước còn rất dài..và có rất nhiều những chướng ngại vật.

Chỉ mong sao những khách bộ hành đi trên con đường đó, đủ bản lĩnh và sự chín chắn để vượt qua nó..

……………

Chương 37: Ngoại truyện 10: Bức Lệ Thư Của Mẹ

Sinh ra và lớn lên và sống cùng một mái nhà với người cha tàn ác, không ít lần chứng kiến cảnh tượng mẹ bị đánh đập, thậm chí cả bản thân mình và đứa em trai bé bỏng của mình cũng không tránh khỏi sự hành hạ của người cha tàn ác đó.

Từ khi ý thức được mọi chuyện, đã không ít lần cậu nhóc An Tử Yến đều hỏi mẹ rằng, tại sao sống với một người tàn ác như vậy mà không li dị quách với ông ta đi. Hoặc cùng lắm là trốn đi.. Thế nhưng, cứ mỗi lần cậu hỏi vậy, mẹ không trả lời, chỉ ôm lấy cậu rồi khóc rất nhiều. Khiến cậu chẳng dám nhắc đến nữa.. Sau này, đứa em trai bé bỏng của cậu cũng không ít lần hỏi cậu như thế, nhưng cậu cũng không biết lý do là gì, chỉ biết an ủi và nói quanh co để làm an lòng đứa em nhỏ..

Cậu chỉ cố gắng sống thật kiên cường để bảo vệ đứa em và dù có bị hành hạ đến đâu cũng không được bỏ trốn, phải cố gắng chịu đựng..Và cứ như thế, năm tháng dần trôi qua..

Cho đến năm An Tử Yến tròn mười bảy tuổi, ngày cậu đang chuẩn bị hồ sơ để thi vào “Học viện hí kịch Thượng Hải” khoa đạo diễn nơi sẽ soi sáng ước mơ mà cậu đã ấp ủ từ khi còn nhỏ, thì bỗng An quản gia, người giúp việc lâu năm của gia đình mẹ cậu đã gọi cậu đến. Và đưa cho cậu một chiếc phong bì đã khá cũ kỹ..Trước lúc đưa, An quản gia còn khóc rất nhiều và không ngừng xin lỗi cậu..Cậu vô cùng thắc mắc không hiểu rốt cuộc đã xảy ra điều gì. Cậu đưa tay cầm lấy chiếc phong bì cũ kỹ đó, bàn tay cậu không ngừng run run vì xúc động..

Phía ngoài chiếc phong bì là dòng chữ của người mẹ thân thương đã rời xa cậu từ lúc cậu mới là một cậu bé mười tuổi, còn em trai chỉ mới tròn sáu tháng..

Cậu từ từ mở chiếc phong bì ra..trong chiếc phong bì có một lá thư, khá là dài..Những dòng chữ trên đó, tuy thời gian đã lâu nhưng cũng vẫn chưa bị phai mờ hết..chỉ có điều rất nhiều chỗ mực đã bị nhòe đi, rất dễ để đoán biết được khi viết lá thư này, người viết đã khóc rất nhiều.. Cậu đưa ngón tay chạm vào từng chữ trên lá thư, mà hai hàng nước mắt chảy dài..Rồi cậu bắt đầu đọc..

“ Thượng Hải…ngày…tháng…năm..

Yến nhi con, đứa con trai đáng thương của mẹ!

Khi con đọc được những dòng thư này,thì có lẽ cũng là lúc mẹ đã rời xa thế giới này một thời gian rất dài rồi. Mẹ biết, mẹ không còn sống được bao lâu nữa, thời gian của mẹ bây giờ chỉ còn được tính bằng ngày mà thôi. Mẹ thực sự rất mong có kì tích xảy ra, được cho mẹ khỏe mạnh trở lại để mẹ được sống với con và bảo bối của chúng ta. Nhưng có lẽ ông trời không cho mẹ sống lâu với các con được rồi. 

Mẹ xin lỗi con Yến nhi, bây giờ thời gian của mẹ cũng không còn nhiều nữa. nên mẹ cũng muốn nói cho con một bí mật, một bí mật mà mẹ đã cất giấu trong suốt thời gian qua, rất nhiều lần con đã luôn hỏi mẹ, tại sao lại không tránh xa bố con ra, không bỏ ông ta đi mà cứ phải sống trong cảnh địa ngục như thế này. Mỗi lần con hỏi mẹ câu đó, tim mẹ như bị ai đó xé ra hàng trăm mảnh. Mẹ biết, con trai của mẹ đã phải vì mẹ lấy phải một người chồng tàn ác mà phải sống dưới sự hành hạ đánh đập ấy thường xuyên, từ lúc mới sinh ra cũng không hề biết tình thương của bố là gì.Mỗi lần nhìn thấy những vết thương trên người con, là lòng mẹ đau như hàng ngàn mũi tên đâm vào. Mẹ thực sự rất muốn, chưa bao giờ mẹ ngừng nghĩ đến chuyện mẹ sẽ li dị ông ta, mẹ sẽ dẫn con đi thật xa khỏi con người tàn ác đó. Nhưng mẹ không thể cãi lại lời dặn của ông ngoại con trước khi qua đời..

Con biết không, tại sao gia đình ông ngoại con phải cưu mang lấy gia đình của bố con khi nhà ông ấy sa cơ lỡ vận..Và bản thân mẹ cũng đành chôn giấu tình yêu sâu đậm của mẹ vào trong tận đáy lòng để chấp nhận lấy một người đàn ông không có chút tình cảm nào về làm chồng, là bởi vì mẹ và ông bà ngoại của con đã nợ An gia của bố con một ân tình khó có thể đền đáp hết được. Ân tình đó chính là mạng sống của một người. Người đó chính là anh trai của bố con.

Vào năm mẹ mười tám tuổi, một lần mẹ lên một chiếc tàu điện để trở về nhà như mọi hôm..Thì hôm đó,trên tàu đã xảy ra sự cố rất đáng sợ..Toàn bộ những người trên chiếc tàu điện ấy đều thiệt mạng, duy chỉ có mẹ còn sống..là bởi vì..mẹ đã được một người con trai xa lạ..hy sinh bản thân mình để bảo vệ mạng sống cho mẹ.. Người con trai ấy khi đó chỉ vừa mới hai mươi tuổi..

Sau lần đó, lúc mẹ trở về đem câu chuyện kể lại với ông bà ngoại trong làn nước mắt.. Ông ngoại con thập phần cảm kích người con trai đó..người con trai đã sẵn sàng hy sinh bản thân mình để con gái của ông ấy được sống, người con gái ấy không ai khác chính là mẹ..Ông ngoại con, về sau có nhờ người thân cận nhất của mình chính là người công bộc trung thành mà con hay gọi là An quản gia đi tìm hiểu, thì mới biết người con trai đó tên là An Vĩ- con trai cả của An gia. Một người con ngoan, hiếu thuận và cũng chính là người thừa kế của An gia sau này..Lúc ông ngoại tìm đến nơi, An gia đang chìm ngập trong không khí tang thương vì đứa con trai họ nhất mực yêu thương đã không còn trên thế gian này. Ông ngoại con vì chuyện đó mà thập phần đau xót..

Và cũng như là để báo đáp sự hi sinh của đứa con trai nhà họ, mà đã hứa với họ rằng, sẽ sẵn sàng ra tay giúp đỡ họ khi họ gặp phải bất cứ khó khăn gì..

Rồi không lâu sau đó, vào năm mẹ hai mươi bốn tuổi.. Khi mẹ đang có một tình yêu đẹp với một người con trai là bạn học của mẹ trên một khóa, mẹ và người đó chuẩn bị tiến tới hôn nhân thì cũng đúng vào lúc ấy. Gia đình họ An của bố con bị người ta hãm hại và lâm vào cảnh tán gia bại sản..Ngay đến nhà cửa cũng không còn để ở..An gia ngoài An Vĩ ra thì còn có một người con trai thứ hai tên là An Tuấn, lúc ấy cũng vừa bước vào tuổi hai lăm. Nhưng khác với anh trai, An Tuấn lại thích ăn chơi trác táng không có ý chí tiến thủ và được cho là đứa con “Phá gia chi tử”. Ngay chính vào lúc ấy, vì để thực hiện lời hứa của mình nên ông ngoại con đã yêu cầu mẹ từ bỏ tình yêu của bản thân mình để lấy An Tuấn, một người mà mẹ chưa từng gặp qua..

Con trai biết không, lúc mới nghe lời đề nghị của ông ngoại con mẹ cũng phản đối kịch liệt lắm, mẹ nhất định không chịu, nhưng sau này hiểu ra..thì mẹ cũng đành nhắm mắt đưa chân..Không còn cách nào khác mẹ phải lấy An Tuấn, để báo đáp lại sự hi sinh của An Vĩ- để mẹ vẫn còn được sống trên thế gian này..

Cũng chính vì lý do đó mà cơ đồ của cả đời ông ngoại con từ Yến Thị- đổi sang An thị từ lúc đó. Cũng là coi như để mãi khắc ghi đến sự xả thân của bác con An Vĩ.Nhưng chính ông ngoại con cũng không ngờ An Tuấn không những là một đứa con ngỗ ngược mà lại còn là một người chồng, người cha tàn ác. An Tuấn không hề biết yêu thương vợ con..Bởi trong lòng của ông ta vẫn luôn thương nhớ đến bóng hình của một người con gái khác, và căm ghét người phụ nữ đầu ấp tay gối của mình..

Cho đến sau này, lúc ông ngoại con hấp hối cũng có dặn mẹ cùng với An quản gia rằng, dù An Tuấn có đối xử như thế nào cũng phải cố gắng chịu đựng. Chịu đựng cho đến khi con hai mươi tuổi, đủ năng lực để tiếp quản sản nghiệp của gia đình rồi thì khi ấy con sẽ là người quyết định chuyện sẽ đối xử với An Tuấn ra sao.. Còn trong quãng thời gian trước đó, dù có đau đớn tủi nhục thế nào cũng phải ráng chịu đựng..

Con trai của mẹ! mẹ thực sự không muốn con phải sống trong cảnh bất công này, nhưng con hãy hiểu cho mẹ và cho cả ông ngoại con nữa con nhé. Bởi vì nếu như ngày đó không có An Vĩ thì mẹ đã không còn sống trên thế gian này và con cùng với bảo bối, hai báu vật của mẹ cũng đã không xuất hiện trên đời này..

Mẹ những tưởng có thể cùng con và bảo bối bé nhỏ sống cùng với nhau có mẹ có con để trải qua những năm tháng khổ đau sau này..Nhưng có lẽ không được rồi..Mẹ xin lỗi con..

Chính vì thế mẹ mong con hãy kiên cường, chịu đựng để sống và bảo vệ em trai con, hãy sống thật tốt và hãy học tập thật chăm chỉ để sau này thay mẹ tiếp quản An Thị- sản nghiệp một đời của ông ngoại con..Nhất định đừng để nó lọt vào tay của một người như bố con nhé con trai..

Mẹ xin lỗi con, vì mẹ đã sinh ra con mà không cho con một gia đình hạnh phúc..để con sớm phải chịu cảnh bất hạnh..

Hãy thay mẹ chăm sóc và nuôi dưỡng dạy dỗ em trai của con nên người. Hai anh em hãy nương tựa nhau mà sống.

Những lúc đau đớn tủi nhục có thể tìm đến An quản gia con nhé.

Mẹ xin lỗi con.!Nếu thực sự có kiếp sau, mẹ vẫn muốn làm mẹ của con, con trai ngoan của mẹ.

Mẹ của con: Yến Hân..”

An Tử Yến cầm lá thư trên tay mà mắt cậu đã ướt đẫm tự lúc nào. Ướt đẫm cả trang giấy cũ kĩ kia..Cậu ôm lấy mảnh giấy vào trong lồng ngực, khóc thảm thiết, cậu không thể chấp nhận được sự thật phũ phàng này, nó thật sự quá bất công. Làm sao cậu có thể chịu đựng nổi đây?..

Cậu lại tiếp tục khóc, nước mắt nhiều đến nỗi giống như đã kìm nén suốt mười mấy năm qua giờ tuôn trào ra hết..

Cậu khóc thương cho thân phận của mẹ. Khóc thương cho chính bản thân mình và đứa em trai..

Tất cả chỉ là vì một món nợ ân tình mà phải trả giá bằng cuộc sống như địa ngục suốt hai mươi năm ư. Cậu không thể..Cậu gào lên, cổ cũng như khàn đặc đi..An quản gia ôm lấy cậu mà nước mắt cũng giàn dụa..Ông không ngừng nói với cậu hai tiếng xin lỗi, bởi chính ông còn không thể chấp nhận sự bất công này..Nhưng ông cũng không thể làm khác, lời hứa với người đã khuất là cực kỳ thiêng liêng, không thể làm sai….

An Tử Yến đau đớn vật vã, cậu tưởng chừng như muốn chết đi, muốn tan biến ngay lập tức khỏi thế giới này để không bị nỗi đau đớn này hạnh hạ nữa. Để không bị sự bất công này giày vò.. Nhưng cậu lại nghĩ đến đứa em bé bỏng mới lên bảy của mình, sẽ ra sao nếu cuộc đời đáng thương của nó lại thiếu văng luôn cả cậu.. Thứ duy nhất mà mẹ để lại cho cậu, chính là nó..bảo bối của cậu..Cậu không được phép yếu đuối, không được phép gục ngã, cũng không được phép bất nhẫn..

Cậu phải dũng cảm, phải kiên cường, phải mạnh mẽ để có thể bảo vệ và nuôi lớn em trai thành người. Phải bản lĩnh và phải có đủ năng lực để tiếp quản sản nghiệp cả một đời của ông ngoại..Sản nghiệp mà mẹ cậu đã vất vả hi sinh để bảo vệ nó..

Cậu đứng phắt dậy, nhanh chóng gạt đi những dòng nước mắt..Hai bàn tay cậu nắm chặt lại..

Cậu xé đi tờ giấy đăng ký vào trường điện ảnh rồi thay vào đó bằng một tờ giấy khác ghi hàng chữ “ Khoa- quản trị kinh doanh đại học Tần Phong”..

Cuộc sống của cậu về sau này chỉ có hai điều đáng để lưu tâm.

Một là em trai bảo bối.

Hai là tập đoàn An Thị..

Và cậu đã trở thành một An Tử Yến như thế. Một An Tử Yến đủ kiên cường để bảo vệ em trai, một An Tử Yến thừa bản lĩnh để tiếp quản An Thị. Một An Tử Yến mãi mãi chôn giấu đi những nỗi đau và sự tủi hờn bất công ở sâu tận đáy lòng..

Một An Tử Yến luôn mang theo nỗi niềm và sự ủy khuất trong tâm can mà không phải ai cũng có thể hiểu được…!

Chương 38: Phiên Ngoại Đặc Biệt :Một Hành Trình Hạnh Phúc- Phần 1

Hai cậu nhóc Đinh Đinh và Khang Kiệt đã bước vào năm thứ hai cao trung tại ngôi trường Hải Trạch. Trải qua một thời gian, tình cảm của cả hai đứa nhóc ngày một thân thiết gắn bó hơn. Cả hai dính chặt lấy nhau giống như hình với bóng..Điều đó đã gây ra không ít những sự tò mò cho bạn bè xung quanh.

Thế nhưng, cả hai đều rất biết khắc chế tình cảm của mình..Không để những ánh mắt tầm thường kia biết được tình cảm của bản thân. u cũng là vì cả hai cậu nhóc đều còn nhỏ, ưu tiên hàng đầu vẫn là việc học..

Chuyện tình cảm này, đợi sau khi trưởng thành này rồi thì sẽ dũng cảm mà đương đầu..

Kì nghỉ đông sắp đến, năm nay An Tử Yến cho phép mình và cả người trợ lý của mình cũng đồng thời là người bạn thân nhất được nghỉ phép năm, để đưa hai đứa em trai cùng đi du lịch nước ngoài trong nhiều ngày..

Khỏi phải nói, hai cậu nhóc vui mừng đến độ nào. Cả hai ngay lập tức lên kế hoạch cho chuyến đi lần này.

Những bàn luận sôi nổi của hai cậu nhóc là sẽ đi đến đất nước nào..

Trong khi hai ông anh cũng sắm sửa và trang bị rất nhiều thứ, để cho chuyến đi có thể trọn vẹn..

……..

Hôm đó, hai cặp anh em gặp nhau tại một quán trà đạo ở trung tâm Thượng Hải. Bây giờ đang là mùa đông, thời tiết cũng đã lạnh dần. Ở trên khắp phố, không khí giáng sinh đang ngập tràn..

Bốn người con trai, hai đã trưởng thành, hai vẫn còn là những cậu nhóc thiếu niên cùng ngồi quây quần quanh một chiếc bàn gỗ, cùng nhau uống trà và lên kế hoạch cho chuyến du lịch sắp đến.

An Tử Yến năm nào cũng thế, cứ đến mùa đông là anh lại tự đi mua cho đứa em trai rất nhiều quần áo ấm cao cấp kèm theo những phụ kiện.. Cậu nhóc bình thường vốn dĩ đã mĩm mỉm dễ thương bây giờ vận trong người bộ trang phục ấm áp của màu đông, trông cậu giống hệt như một chú heo con xinh xắn và đáng yêu, với đôi bờ má phúng phính ửng hồng vì lạnh..

Chốc chốc anh lại đưa tay sang sửa lại chiếc khăn quàng cổ cho cậu nhóc, rồi nhẹ nhàng vỗ vỗ mái đầu của cậu..ánh mắt đầy trìu mến yêu thương.

Ngồi ngay phía đối diện cũng là một cặp anh em khác, Khang Thái lần đầu tiên tự tay mình sắm sửa cho đứa em trai xa cách nhiều trang phục của mùa đông nhưng dường như cũng rất khéo léo. Cậu nhóc mặc vào trang phục mùa đông lại càng trở nên đỏm dáng, bảnh trai hơn rất nhiều lần..

Cậu ngồi phia đối diện với cậu bạn của mình mà ánh mắt cứ dán chặt vào gương mặt dễ thương ấy một chút cũng không rời..

………..

……………

- Hai nhóc bàn luận xong chưa, năm nay thích đi đến đâu?- An Tử Yến nhấc tách trà lên trên miệng rồi nhẹ nhàng nói..

- Chọn nhanh lên, nếu không hai anh sẽ tự chọn đấy nhé – Khang Thái ngồi phía đối diện nói..

- Anh hai, giờ Đinh Đinh có ý kiến như thế này nhé..Chúng ta mỗi người tự nghĩ ra đất nước mà mình đến trong vòng năm phút.. Nếu như đáp án nào được lựa chọn nhiều nhất chúng ta sẽ đến quốc gia đó..-cậu nhóc Đinh Đinh cất tiếng

- Còn nếu như mỗi người một đáp án khác nhau thì sẽ bóc thăm a..- Tiểu Kiệt tiếp lời..

- Ai cha..hai đứa nhóc này, bữa nay sao người tung người hứng quá vậy, hình như càng càng lúc càng hợp nhau ha – An Tử Yến mỉm cười giả lả..

- Ha ha..An Tử Yến ơi..cậu phải sớm gả em trai cậu đi cho em trai của tôi rồi đó – Khang Thái cười lớn trêu..

- Cậu nói cái gì vậy? cậu nghĩ tôi có thể để bảo bối của tôi đi sớm thế sao..Cậu mà cũng liệu thần hồn cậu đó, sau này nếu em trai cậu mà đối xử tệ với bảo bối của tôi thì biết tay tôi..

Nghe cuộc nói chuyện của hai ông anh, mà hai cậu nhóc ngồi cạnh, một cậu thì ngượng chín mặt mày không nói được gì. Một cậu thì cứ tủm tỉm cười rồi nhìn sang phía đối phương không chớp mắt..

- Thôi đừng đùa nữa a..Bảo bối của tôi đỏ mặt rồi kìa..Cu cậu đang ngại á..

- Được rồi được rồi..Nào bắt đầu…Một hai ba …

- Việt Nam- Việt Nam

- Việt Nam- Việt Nam

Bốn người cùng đồng thanh nói ra tên đất nước mà mình đang muốn đến. Thực sự rất ngạc nhiên khi cả bốn đều nêu ra một cái tên duy nhất..

Kì thực, Việt Nam luôn là một nơi mà An Tử Yến đã muốn đến để du lịch từ lâu. Trong những chuyến công tác của mình anh cũng đã sang đó một đôi lần nhưng thường chỉ ở lại một hai ngày sau khi giải quyết xong công việc thì mau chóng rời khỏi..

Vài lần đến ít ỏi đó nhưng cũng đã để lại trong lòng An Tử Yến nhiều ấn tượng tốt đẹp về một đất nước xinh đẹp nhỏ bé nằm ở phía Nam của đất nước anh..

Thật hay khi trong chuyến du lịch lần này, những người bạn đồng hành của anh cũng đã chọn Việt Nam.

- Tuyệt quá! đó là nơi mà tất cả chúng ta đều muốn đến, An Tử Yến cậu thỏa lòng mong ước rồi nhé- Khang Thái nhìn người bạn thân mỉm cười nói..

Vậy chứ không phải cậu cũng thế sao, lúc nào cũng nói với tôi muốn sang Việt Nam, sang Việt Nam còn gì.

- Anh hai thế bây giờ chúng ta sẽ đến nơi nào của Việt Nam nhỉ, theo như Đinh Đinh tìm hiểu thì mùa này chúng ta đến Tp Hồ Chí Minh và Đà Nẵng là đẹp nhất. Hai thành phố đó đều rất phong phú về ẩm thực, đa dạng về văn hóa. Thời tiết cũng không quá lạnh.Ở Thành phố Hồ Chí Minh còn có nguyên một khu người Hoa nữa, chúng ta có thể đến đó tham quan được đó anh hai. Còn Đà Nẵng thì là một thành phố cực đẹp luôn, lại sạch sẽ nữa. Ở đó còn có rất nhiều cầu, chúng ta có thể đến đó để ngắm cảnh rồi chụp hình..- Đinh Đinh nói một hơi những gì mà cậu đã đọc được từ trong sách..

Ôi cha Đinh Đinh cứ giống như là cuốn từ điển sống ấy, sao cái gì em cũng biết vậy hả Đinh Đinh, Tiểu Kiệt nhà anh mà nó được một nửa như em có phải hay không – Khang Thái nhìn cậu nhóc ngồi góc đối diện bằng ánh mắt ngưỡng mộ nói..

- Bảo bối của tôi mà, tất nhiên là phải giỏi rồi..- An Tử Yến ánh mắt đây tự hào nhìn đứa em mỉm cười nói.

- Anh Khang Thái anh đừng nói thế à. Tiểu Kiệt cũng có cái giỏi của cậu ấy mà..Anh lúc nào cũng khen em, Tiểu Kiệt sẽ buồn á..- Nhóc Đinh Đinh mau mắn nói khi nhìn thấy gương mặt của Tiểu Kiệt đang xụ đi vì bị bơ..

- Chà..bữa nay Đinh Đinh quan tâm Tiểu Kiệt dữ ta, kiểu này là không ổn rồi, quên anh hai rồi phải không nhỉ - Khang Thái cười gian trêu..

- Không à..không có Đinh Đinh không bao giờ quên anh hai của Đinh Đinh, đúng không anh hai – Cậu nhóc nói rồi quay đầu sang hướng anh trai đầy yêu thương nói..

- Cái đó anh hai cũng không biết nha..Bây giờ có anh hai ở đây thì nói vậy, chứ nếu không có, biết đâu lại bảo thích Tiểu Kiệt hơn anh hai thì sao..

- Hm…không có…không có mà…hm- Cậu nhóc Đinh Đinh khổ sở phản đối..trước sự công kích của hai ông anh lớn. Tiểu Kiệt im lặng nãy giờ, nhân cơ hội này bẹo lên hai bờ má phúng phính của Đinh Đinh..

Tiếng cười nói rộn rã…

Hai ngày sau đó..

Họ đáp chuyến bay Thượng Hải- Đà Nẵng. Nơi đầu tiên trong chuyến hành trình đến với đất nước Việt Nam xinh tươi..

Lúc vừa xuống sân bay chào đón họ là một cô gái trong tà áo dài thướt ta và xinh đẹp. Cả bốn người đều rất chịu khó tìm hiểu những gì đắc trưng nhất ở đất nước họ vừa đặt chân đến. Cô gái Việt Nam với vốn tiếng Trung cực kỳ lưu loát niềm nở đón tiếp họ. 

Có một vài cô gái khác đi qua khi nhìn thấy An Tử Yến họ mở đôi mắt to tròn và mỉm cười thẹn thùng, tuy không thể hiểu được những gì họ nói,nhưng ai cũng có thể đoán được, họ đang bị vẻ quyến rũ của An Tử Yến hớp hồn..Cô gái người địa phương ấy sau khi tỉ mẫn giới thiệu cho du khách về những địa điểm tham quan nổi tiếng nhất tại Đà Nẵng thì tươi cười và gọi một chiếc Taxi của hãng Taxi Mai Linh, đó là theo những gì cô gái địa phương ấy nói, chiếc Taxi từ hướng sân bay đến Furama nơi mà họ đã checking sẵn trước khi sang đây, khu nghỉ dưỡng cao cấp nhất tại thành phố xinh đẹp này. An Tử Yến không phải là lần đâu tiên đến Việt Nam nhưng lại là lần đầu tiên đến Đà Nẵng, những chuyến công tác vào lần trước của anh chủ yếu là đến Hà Nội. So với Hà Nội, Đà Nẵng không lớn bằng, cả sân bay cũng vậy. Thế nhưng ở đây mọi thứ có vẻ yên bình và đỡ ồn ào hơn so với Hà Nội, thậm chí là ở cả Thượng Hải nữa..

Chiếc Taxi đi qua một chiếc cầu màu vàng, được thiết kế theo kiểu dáng hình con rồng..đầu của con rồng quay hướng về phía bên kia cầu..đuôi của nó nằm hướng bên này của thành phố. Đưa tay lướt mà hình họ phát hiện ra chiếc cầu này là “ Cầu rồng”..

- Đẹp quá đi, chiếc cầu này thật là đẹp a..- Cậu nhóc Đinh Đinh cất tiếng lanh lảnh.

- Đúng là đẹp thật, ở Thượng Hải chúng ta tuy có nhiều cầu thật nhưng được xây dựng theo phong cách này thì cũng không có..thực sự rất đẹp – An Tử Yến tiếp lời..

- Lịch trình hôm nay của chúng ta là sẽ đi đâu vậy ạ - Đến lượt Tiểu Kiệt lên tiếng..

- Để xem nào- Khang Thái nói rồi cầm chiếc Iphone lên vuốt nhẹ màn hình..anh chạm nhé vào nó rồi cất tiếng – Sau khi về đến khách sạn, nghỉ ngơi, ăn uống xong chúng ta sẽ đi biển Mỹ Khê, rồi sau đó sẽ lên đỉnh Sơn Trà và qua Ngũ Hành Sơn.. Buổi tối sẽ đi ngắm cảnh sông Hàn, và ăn những món ăn đặc sản của địa phương..

- Có nhiều thứ để làm quá, haiza, anh hai Đinh Đinh muốn được leo núi a..Núi ở đây cực đẹp hà – Cậu nhóc Đinh Đinh phụng phịu..

- Cậu ấy..tướng tá thế này mà đòi leo núi, có mà núi nó leo cậu thì có – Tiểu Kiệt đã nhanh chóng đáp lời khi An Tử Yến còn chưa kịp phản ứng, cậu búng mũi Đinh Đinh một cái..

- Hm..sao cậu lại búng mũi tớ vậy..đau tớ à- Đinh Đinh cất tiếng kêu- Anh hai, Tiểu Kiệt bắt nạt Đinh Đinh kìa – Cậu nhóc nhân cơ hội có anh trai ở đó nhất định không bỏ lỡ cơ hội để trả đũa cậu bạn lúc nào cũng bắt nạt mình..

- Tiểu Kiệt này, ai cho em bắt nạt bảo bối của anh vậy, này coi chừng anh đấy nhé. Nên nhớ, anh trai của em là cấp dưới của anh, nếu em mà cố ý manh động với bảo bối của anh thì đừng trách anh không nể tình bạn bè nha – An Tử Yến tỏ vẻ nghiêm trọng trong lời nói nhưng khuôn miệng anh lại mỉm cười..

- Gì chứ, anh Tử Yến, anh không được lấy công trả thù tư à. Không được vì những chuyện em làm với Đinh Đinh mà lại nhắm vào anh hai em để phục thù a..- Tiểu Kiệt lên tiếng phản ứng, cậu cũng cố tình đùa cợt lại..

- Haiza..em thấy chưa, anh hai đã nói với em rồi, em có chịu nghe đâu.. Nhóc Đinh Đinh này nó có một ông anh cực kỳ bá đạo, vậy mà em không có nghe anh hai vẫn cứ thích nhóc..bỏ rơi anh hai a..- Khang Thái đùa lại..

- Em có biết đâu..hay là thôi không thích nữa anh hai nhé, em thích mỗi anh hai thôi à..- Tiểu Kiệt ba lém nói, miệng cười lớn nhìn cậu bạn ngồi phía bên cạnh nói..

- Hm…hm..đừng có chọc quê tớ mà…hm..tớ nghỉ chơi với cậu a..- Cậu nhóc đôi má ửng hồng nói

- Ok, vậy càng hay, Đinh Đinh trả lại Tiểu Kiệt cho anh rồi, cảm ơn Đinh Đinh nha – Khang Thái tiếp tục công kích..

- Hm..hm..anh Khang Thái vào hùa với Tiểu Kiệt bắt nạt Đinh Đinh, em không thèm nữa.. Nghỉ chơi thì nghỉ chơi, em chỉ chơi với anh hai An Tử Yến của em thôi, chỉ thích anh hai thôi à, phải không anh hai – Cậu nhóc bí xị mặt nhìn Khang Thái nói, rồi lại quay sang hướng ông anh ngồi ghế kế bên nũng nịu nói..

- Anh hai không có biết nha, tại có đứa nhóc nào đã từng nói là “ Anh hai, Đinh Đinh thích Tiểu Kiệt, rất thích luôn”. Giờ nói chỉ thích một mình anh hai thôi, có tin được không ta..- An Tử Yến cũng nhân cơ hội đó để trêu đùa đứa em trai đáng yêu của mình..

- Hm…hm…sao đến anh hai cũng vậy..Hm..Đinh Đinh nghỉ chơi với ba người luôn, ba người đều xấu xí à.. Hùa vào bắt nạt Đinh Đinh thôi à..Đáng ghét à..hic..- Cậu nhóc Đinh Đinh đến cái phao cuối cùng cũng không thể cứu được mình, xị mặt nói dỗi. Cậu lắc đầu nguầy nguậy làm đôi bờ má phúng phính rung nhẹ..Nhìn trông rất dễ thương..

Tiếng cười đùa và trò chuyện râm ran trên suốt chặng đường cho đến khi chiếc xe dừng lại tại Furama- khu nghỉ dưỡng tổ hợp nằm ở một con đường khá rộng ven biển của Đà Nẵng, ở đó có rất nhiều cây xanh. 

Đón tiếp họ là một chàng trai người địa phương, dáng người hơi gầy, nước da rám nắng nhưng nụ cười vẫn luôn thường trực trên môi. Khi vừa bước đến An Tử Yến đã ngay lập tức mở một câu chào bằng tiếng Anh..chàng trai đó tươi cười đáp lại, sau đó anh ta lại nhiệt tình chỉ dẫn cho bốn vị khách người Trung Quốc đến với khu resort bằng vốn tiếng Anh rất lưu loát của mình..

Cứ như thế, năm người con trai. Gương mặt châu Á – trò chuyện với nhau bằng Tiếng Anh rất vui vẻ và cởi mở.

Nam nhân viên người địa phương dẫn cả bốn người đến hai một căn phòng lớn và đầy đủ bậc nhất của Furama. Dự định ban đầu của An Tử Yến là đặt hai phòng nhưng sau vì lời đề nghị của đứa em trai là chỉ nên thuê một phòng, thế nên anh đã đặt căn phòng.

Căn phòng được bố trí rất sang trọng, có hai chiếc giường thật lớn. Ra giường và áo gối đều cùng một loại giống nhau, trong phòng có một chiế tivi màn hình phẳng 42inch. Một chiếc tủ lạnh cỡ trung trong đó có rất nhiều rượu, bia và cả nước ngọt nữa.

Một chiếc điều hòa đặt ngay phía bên đối diện chiếc giường bên trái.

Cửa sổ căn phòng có thể nhìn ra khuôn viên của khu resort, với những thảm cỏ xanh mướt. 

Tất cả đều vô cùng thích thú và hài lòng với nơi đây.

Đinh Đinh tuy đã được anh hai dẫn đi du lịch nhiều nơi và qua nhiều nước khác nhau nhưng chưa có lần nào cậu lại có cảm giác thích thú nhiều như bây giờ. Cảnh vật và con người nơi đây rất gần gũi và thân thiện. Đường phố ở đây tuy không đông đúc như ở Thượng Hải quê hương cậu, nhưng có lẽ vì thế mà khiến cho khoảng cách giữa người và người xích lại gần hơn..Cậu đang cùng với anh hai sắp xếp đồ đạc..nhìn vẻ mặt hớn hở của Đinh Đinh mà An Tử Yến cũng thấy hạnh phúc vô cùng. Chuyến đi lần này mà nói đối với cả bốn người đều là một chuyến đi đặc biệt.

Trong khi An Tử Yến và Đinh Đinh cùng nhau sắp xếp đồ đạc trong yên bình thì phía bên kia có hai con người cũng sắp xếp đồ đạc trong tiếng la oai oái của Khang Thái, kì thực cái tính bừa bộn của Tiểu Kiệt cũng chỉ mới sửa được chút ít, sau trận đòn lần trước cậu nhóc thực sự đã tốt hơn một chút, có gọn gàng hơn nhưng để đạt ở mức của Khang Thái thì vẫn còn ở một mức độ rất xa vời..Nghe tiếng la oai oái ấy, biết là nếu tình trạng ấy vẫn cứ tiếp diễn thì không biết bao giờ mới có thể sắp xếp, thế là nhóc Đinh Đinh đành phải ra tay tương trợ giúp cho người bạn của mình. Đồ đạc của Tiểu Kiệt giăng ra, vào tay Đinh Đinh chỉ hơn mười lăm phút đã đâu vào đấy.. Nhìn đống đồ đạc đã được sắp xếp ngăn nắp, Khang Thái tấm tắc khen:

- Đinh Đinh à, sao cái gì em cũng giỏi hết vậy, học giỏi, nhớ giỏi, đến sắp xếp đồ đạc cũng giỏi nốt, chẳng bù với thằng nhóc Tiểu Kiệt này nhà anh, xem ra nó cần được em rèn luyện nhiều đó Đinh Đinh à..

Những lời nói của Khang Thái khiến cho Tiểu Kiệt cảm thấy rất xấu hổ, nét mặt cậu thoáng sa sầm. Cậu tự nhủ nhất định phải tìm cơ hội để phục thù Đinh Đinh..Trong khi đó Đinh Đinh thì vẫn không hay biết gì, cậu nhóc chỉ mỉm cười khiêm tốn đáp:

- Dạ anh Khang Thái đừng nói vậy mà, tại từ nhỏ anh hai đã dạy Đinh Đinh như vậy rồi. Anh hai còn gọn gàng và giỏi gấp mấy lần ấy chứ. Anh Khang Thái đừng lúc nào cũng khen em, Tiểu Kiệt cũng có nhiều thử giỏi lắm mà – Cậu nhóc đưa mắt sang hướng cậu bạn dịu dàng đầy tự hào nhìn.

- Khang Thái à, bảo bối nhà tôi là vì do có anh hai dạy dỗ từ nhỏ nên nó gọn gàng là chuyện bình thường thôi, còn Tiểu Kiệt trước giờ chỉ có một thân một mình, tuy sống với bố mẹ nuôi nhưng họ cũng bận đi làm nhiều nên không quan tâm nhiều đến thằng nhóc được, cậu đừng lúc nào cũng lấy nó ra mà so sánh với bảo bối của tôi chứ, hai đứa nhóc này mỗi đứa đều có những điểm đáng yêu riêng mà – An Tử Yến nói.

Nghe những lời nói của An Tử Yến. Tiểu Kiệt thấy như lòng mình ấm áp hơn. Đúng là một Tổng giám đốc có khác, rất cách biết giao tiếp ứng xử. Không có như ông anh hai kia của mình, nhìn thì hiền, đường đường cũng là trợ lý tổng giám đốc mà chẳng tâm lý chút nào..

- Thì tôi cũng đâu có ý gì so sánh đâu chứ, chỉ là..- Khang Thái đang định nói tiếp thì bị Tiểu Kiệt ngắt lời- Anh hai, em đã nói em không thích anh hai so sánh em với Đinh Đinh rồi, em là em, Đinh Đinh là Đinh Đinh à.Riết rồi em không biết anh hai là anh của Đinh Đinh hay anh An Tử Yến đấy- Cậu nhóc ra lời hờn dỗi..

- Thôi mà Tiểu Kiệt, anh hai cậu chỉ nói đùa thôi, chứ anh Khang Thái thương cậu lắm đó, cậu đừng hiểu lầm anh cậu mà tội anh ấy- Đinh Đinh nhanh chóng bước tới chỗ Tiểu Kiệt vỗ nhẹ lên vai cậu bạn dịu dàng nói..

- Nể mặt Đinh Đinh hôm nay em không so đo với anh hai nữa. Đúng là chỉ có Đinh Đinh mới hiểu em nhất thôi à – Tiểu Kiệt mỉm cười nhìn Đinh Đinh nói, nỗi ấm ức vì bị so sánh trong cậu vơi đi phần nào..

Hai ông anh thấy hai đứa nhóc cứ một người hứng một người tung thì không nói gì nữa, chỉ khẽ nhún vai một cái rồi cười giả lả..

Đồ đạc sắp xếp xong, thì bốn người thay phiên nhau đi tắm, rồi sau đó vừa đặt lưng xuống giường cả bốn đều ngủ thiếp đi vì mệt sau một chuyến bay dài..

…………..

…………..

Buổi chiều..

Một cơn gió mát dịu từ ngoài bãi biển thổi vào.. Cậu nhóc Đinh Đinh trở mình dậy trước,bên cạnh cậu vẫn là anh hai, bàn tay của anh vẫn ôm chặt lấy cậu. Thế nhưng cậu lại cảm giác bên trái của cậu cũng có một cánh tay khác cũng đang ôm lấy cậu. Bất giác cậu cựa mình quay sang và nhìn thấy đó là Tiểu Kiệt..Cậu ngượng đến chín mặt mày, ngay lúc có anh hai thế này mà cái người kia lại dám ôm ấp cậu..Cậu bất ngờ hét toáng lên:

- Tiểu Kiệt thả tớ ra, cậu làm tớ không thở được rồi nè.

Tiếng hét của Đinh Đinh làm cho cả ba người kia đều thức giấc. Mỗi một người đều có một phản ứng khác nhau khi nhìn thấy cánh tay của Tiểu Kiệt đang ôm chầm lấy Đinh Đinh..An Tử Yến thì có phần hơi ganh tỵ, anh khẽ liếc mắt hình viên đạn nhìn vào Tiểu Kiệt, giống như muốn nói, đang giữa lúc có anh bên cạnh thế này mà cậu còn dám ôm bảo bối của anh thế kia sao.

Khang Thái thì nằm ngay giường phía đối diện, anh chỉ biết lấy cái gối che lên mặt để tránh nhìn như trách cứ của An Tử Yến vì đã không quản em trai mình cho chặt, để đứa nhóc đi làm chuyện lung tung. 

Còn Tiểu Kiệt thì vô cùng sững sờ..cậu không nói nên lời, cả thân người cũng như bất động, cậu không thể ngờ là Đinh Đinh lại phản ứng mạnh đến thế, cái tên ngốc này lần nào cũng khiến cậu tức chết. Lúc ở tại khách sạn trong lần hai đứa nhóc đi Bắc Kinh chẳng phải cậu đã ôm Đinh Đinh ngủ đấy thôi, ấy vậy mà hôm nay có anh hai ở đây thì lại ra vẻ với cậu. “ Được lắm Đinh Đinh, rồi sẽ biết tay tớ”, cậu giương ánh mắt đe dọa nhìn Đinh Đinh rồi từ từ bỏ cánh tay ra khỏi người cậu bạn.

Rồi sau đó, cả bốn người đều lần lượt bước xuống giường, làm vệ sinh cá nhân, thay quần áo xong rồi và bắt đầu chuyến thưởng ngoạn thành phố Đà Nẵng xinh đẹp. 

Mỗi bước mà bốn người đi qua đều thu hút ánh nhìn của rất nhiều cô gái, có những cô gái hình như cũng biết được vài từ tiếng Trung cất lời khen ngợi khi nghe bốn người trò chuyện với nhau bằng hán ngữ, văng vẳng bên tai là hai từ “ hao ke ai” và “hen shuai”( Dễ thương và đẹp trai). Như để đáp lại lời khen thịnh tình đó, Khang Thái thi thoảng có cuối đầu mỉm cười và đáp lại họ hai từ “ Xie xie”..Chỉ có hai từ đó thôi đã khiến các cô gái kia gào thét lên, giữa ngay thành phố xinh đẹp này họ được tận mắt nhìn thấy hai điển hình soái ca trong ngôn tình, một hòa đồng thân thiện, một lãnh khốc lạnh lùng. Kì quái hơn là người con trai cao ráo hơn, nổi bật hơn với khuôn mặt lạnh hơn lại càng quyến rũ hấp dẫn hơn..

…..

……

Chiếc Taxi màu xanh da trời đưa họ đến một địa điểm vô cùng đẹp nằm ven sông Hàn của Thành phố này. Được người hướng dẫn viên đi cùng giải thích họ mới biết ở đây là địa điểm du lịch mới được xây dựng của Thành phố này, có tên là “ Cá chép hóa rồng và cầu tình yêu”..

Xung quanh đây có rất nhiều quán cà phê, đủ quy mô và phong cách. An Tử Yến và Khang Thái được người hướng dẫn đưa vào một quán cà phê vườn nằm ngay bên cạnh địa điểm này. 

Nhân cơ hội hai ông anh vào quán cà phê, hai đứa nhóc liền xin phép được đi chơi riêng, tất nhiên chỉ là đi trong phạm vi gần.

Chỉ cờ cái gục đầu của hai ông anh, Tiểu Kiệt nhanh như cắt nắm chặt bàn tay của Đinh Đinh lên chỗ chiếc cầu tình yêu. Hành động đó của cậu, ít nhiều đã gây sự chú ý cho những người xung quanh. Nhưng, người dân ở đây dường như rất lịch sự, họ ngay lập tức có thể nhận ra điều đặc biệt ở hai cậu nhóc này nhưng đều tỏ ra rất bình thường, không một ai có ý khinh khi, dù kì thực không rõ là trong ý nghĩ của họ có như vậy hay không. Nhưng có thế nào, cũng không cần bận tâm. Tiểu Kiệt dẫn Đinh Đinh lên cầu. Đó là một chiếc cầu được làm bằng sắt, được xây gần mép của sông. 

Trên cầu có những chiếc đèn trang trí hình trái tim màu đỏ thành từng chùm từng chùm. Có một vài quán bán những vật dụng đôi ở bên cạnh, nào là áo đôi, ly đôi, trang sức đôi..Nhưng nhiều nhất đó chính là những chiếc “Ổ khóa tình yêu” được bán với giá cũng tương đối rẻ, nếu tính theo tiền ở Việt Nam là 60-80 ngàn đồng, suy ra chỉ khoản chừng mười mấy tệ mà thôi. Thực ra, chuyện về chiếc cầu với những ổ khóa tình yêu cũng không còn gì xa lạ nữa, ở Trung quốc cũng có một nơi như vậy. Nhưng có điều, khác với những nơi kia là một đôi tình nhân nếu muốn thể hiện tình yêu vĩnh cửu của họ thì phải mua chìa khóa cùng với ổ khóa, sau khi khóa rồi thì vất chìa xuống sông. Ở đây, người ta chỉ bán ổ khóa mà không bán chìa, ổ khóa cũng thuộc loại nhẹ và dễ dàng bóp bằng lực của tay thế nên không cần đến chìa khóa. Một phát kiến cực kỳ thông minh để bảo vệ môi trường của những nhà làm du lịch tại nơi đây. Chả trách, thành phố này nằm trong top 10 địa điểm du lịch hấp dẫn nhất châu Á..

Tiểu Kiệt và Đinh Đinh cũng chọn mua cho mình một chiếc ổ khóa màu xanh hình trái tim. Lúc hai cậu nhóc hỏi mua, đã gây ngạc nhiên không ít cho nữ nhân viên bán hàng.Cô nhân viên đó nhìn hai đứa nhóc và mỉm cười tủm tỉm..

Sau khi mua xong ổ khóa rồi, hai cậu nhóc lại đi đến điểm cuối của chiếc cầu, trên lan can cầu đã có rất nhiều ổ khóa với đủ màu sắc và kiểu dáng khác nhau. Ngoài hai đứa nhóc ra, cũng có mấy đôi tình nhân khác cũng đang ở đó để khóa chiếc ổ khóa tình yêu của họ..

Sau khi cẩn thận viết hai cái tên Tiểu Kiệt và Đinh Đinh bằng chữ tiếng Trung lên trên chiếc ổ khóa ấy..Hai đứa nhóc đã khóa chiếc ổ lên chiếc lan can phía cuối cùng của chiếc cầu..

Ngay vừa lúc đó, Tiểu Kiệt nhìn sang thì thấy cậu bạn Đinh Đinh của mình nhắm chặt đôi mắt lại, hai bàn tay chắp trước mặt..

- Này cậu làm cái trò quái quỉ gì thế, sao đang nắm tay mà lại thả ra, làm gì vậy?

- Tớ..tớ đang cầu nguyện mà 

- Cầu nguyện? Cầu nguyện để làm gì, cậu có bị gì không đó..

- Hm..Tiểu Kiệt sao cậu lại nói thế, tớ là cầu mong cho tình cảm của hai đứa mình sẽ luôn bền vững cho đến tận sau này khi tớ và cậu lớn lên..Tớ thấy trong phim tớ hay coi, mấy diễn viên mỗi lúc đi đến những nơi tuyệt đẹp và phong cảnh hữu tình như thế này họ đều làm thế à..

- Trời đất ơi..cậu làm ơn đi, đừng có sến sẩm như vậy mà, suốt ngày coi ba cái phim tình cảm sướt mướt đó đến nỗi nhập tâm rồi..Thôi, nắm tay tớ vào rồi đi..đừng ở đó làm trò vớ vẩn nữa..thiệt là chịu cậu hết nổi mà..- Nói rồi, cậu hất cánh tay của Đinh Đinh xuống rồi lại nắm chặt tay cậu bạn trong lòng bàn tay mình, kéo Đinh Đinh đi. 

Vừa đi vừa khẽ mỉm cười, kì thực là cậu cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Ngoài mặt lớn tiếng mắng Đinh Đinh là sến sẩm vậy thôi nhưng trái tim thì ấm áp vô cùng. Cậu biết là Đinh Đinh thích cậu rất nhiều và cậu cũng vậy..

Nhìn thấy có hàng kem ở trước mặt, Tiểu Kiệt kéo Đinh Đinh chạy nhanh về chỗ hàng kem, rồi mua hai cây kem ốc quế vị dâu, cậu cầm lấy một cây, một cây đưa cho Đinh Đinh, nhìn thấy cậu bạn mình thích mỉm cười vì cây kem kia, cậu lại thấy đáng yêu đến lạ.

Bờ má phúng phính ấy khiến cậu muốn bẹo mãi không thôi..

Hai đứa nhóc vừa tay trong tay, vừa đi dạo, vừa thưởng thức vị ngọt ngào lạnh lạnh của cây kem trong tiết trời hơi se lạnh của thành phố miền nhiệt đới này. Vừa tận hưởng hơi ấm của thứ tình cảm trong sáng thuở ban sơ…

Chương 39: Phiên Ngoại Đặc Biệt :Một Hành Trình Hạnh Phúc- Phần 2

Một buổi chiều tận hưởng những điều thú vị của mảnh đất này đã trôi qua.

Tối đến, cả bốn cùng nhau đi dạo dọc con đường ven sông, một chút hơi lạnh từ sông thổi vào nhưng tất cả đều cảm thấy ấm áp vì bên cạnh có những người mình yêu thương và tin tưởng nhất.

Ban đêm ở thành phố ven biển của đất nước xinh đẹp này lại càng có nhiều điều thi vi hơn. Đà Nẵng có rất nhiều cây cầu, chỉ cần đứng ngay giữa con đường ven sông có cái tên được người thông dịch viên dịch ra là “Bạch Đằng”. thì có thể nhìn thấy đến một lúc năm sáu cây cầu, mỗi cây cầu đều mang một kiểu dáng rất khác nhau, nhưng đều mang một vẻ lấp lánh và rực rỡ. Tô điểm thêm nhiều sắc màu cho thành phố nhỏ bé nhưng lòng người lại rộng mở này.

Đứng ở đây mọi buồn phiền, ưu tư của cuộc sống dường như đều tan biến cả. Chỉ còn lại là một tâm hồn thanh tịnh.

Ở đây không có nhiều ô tô như Thượng Hải, người Việt Nam hay nói chung là các nước Đông Nam Á thường hay sử dụng phương tiện phổ biến nhất chính là những chiếc xe mô tô hay còn gọi là xe máy. Lượng xe lưu thông ở trên đường rất nhiều.

Rời khỏi con đường Bạch Đằng, hai cặp anh em lại cùng nhau lên Taxi và đến một địa điểm cách đó khoảng chừng gần bốn km, địa điểm này có tên là “Công viên châu Á”, một khu vui chơi giải trí mới được chính quyền nơi đây xây dựng nhằm thúc đẩy du lịch.

Công viên châu Á là một khu giải trí tích hợp, vừa để tham quan,thưởng thức ẩm thực lại có những trò chơi rất hấp dẫn.

Khỏi phải nói những trò chơi này có sức hút mãnh liệt như thế nào đối với Tiểu Kiệt, ngay khi vừa đến nơi cậu nhóc ngay lập tức thử sức với những trò chơi nhào lộn, cảm giác mạnh tại nơi đây. Đinh Đinh tuy nhìn có vẻ yếu ớt nhưng cậu nhóc cũng rất hứng thú với những trò chơi này, vậy là ba trong bốn người đều cùng nhau thử sức với những trò chơi tại nơi đây. Chỉ có một người duy nhất là không có đủ dũng cảm để tham gia vào cuộc vui này, và rất khó tin người đó lại chính là An Tử Yến, vị tổng giám đốc lãnh khốc trên thương trường. Vậy mới nói, con người ta chẳng ai là hoàn hảo và An Tử Yến cũng vậy, anh bị sợ độ cao và yếu tim nên không thể chơi những trò chơi như thế này. Ban đầu khi Đinh Đinh xin anh cho cậu được chơi cùng với Tiểu Kiệt, phải thuyết phục đến gần như đứt hơi thì anh mới đồng ý. Bởi An Tử Yến hơn bao giờ hết lại sợ em trai mình gặp nguy hiểm.

Sở dĩ ở đây được gọi là công viên châu Á là vì nó có 8 khu nhà, được xây theo lối kiến trúc đặc trưng của tám quốc gia châu Á khác nhau. Trong đó có cả Trung quốc. Và tất nhiên đây cũng là một địa điểm thu hút rất nhiều du khách. Và tất nhiên, bốn chàng trai đến từ Trung Quốc cũng vô cùng thích thú những địa điểm này. Lần lượt đều bước vào tám khu vực này, và thay nhau chụp rất nhiều kiểu ảnh để lưu giữ lại kỉ niệm.

Vui chơi, thưởng thức cảnh đẹp đã xong cũng là lúc dạ dày biểu tình, họ lại được hướng dẫn viên đưa đi ăn những món ăn địa phương rất đặc sắc và dân dã, thể hiện được cả cái hồn người của đất nước mà họ đang đặt chân.

Có lẽ vì ở gần nhau, nên khẩu vị và phong cách ẩm thực ở đây cũng có nhiều nét tương đồng so với Trung Quốc, tuy nhiên những món ăn thì vẫn đặc trưng vùng miền, vị rất đậm đà rất dễ ăn. Nhiều món ngon như mì quảng, bánh tráng cuốn thịt heo, bánh xèo..

Cả bốn người đều là thanh niên sung sức nên ăn món gì cũng thấy ngon và vừa miệng…

Đêm đầu tiên tuyệt vời tại thành phố Đà Nẵng xinh đẹp của Việt Nam xinh tươi đã kết thúc bằng những trải nghiệm đầy thú vị và mới mẻ như thế..

Ngày hôm sau, theo lịch trình thì cả bốn người sẽ đi đến “Bà Nà” cũng là một trong những địa điểm tham quan du lịch hấp dẫn nhất của Việt Nam. Nơi đây được người dân bản địa tôn là “ Đường lên tiên cảnh “ và quả thực là như thế khi cảnh sắc ở đây đẹp đến mê hồn. Thời tiết thì có bốn mùa ngay trong một ngày.

Khi xe vừa đến nơi..một đoàn tiếp tân người địa phương là những cô gái chàng trai còn rất trẻ với vốn tiếng Anh lưu loát đã đón tiếp bốn chàng trai Trung quốc một cách thật nồng hậu và ấm áp với những nụ cười không ngớt trên môi…

Hệ thống cáp treo dài và chạy rất nhanh nhưng cũng vô cùng an toàn đưa họ chạy dọc từ chân núi lên đến đỉnh..Từ trên cao nhìn xuống là những rừng cây xanh mướt …

Bà Nà có nhiều loài hoa đặc trưng mà ở nơi khác không có được. Nơi đây còn có những khu nhà theo kiến trúc kiểu Pháp…

Một nơi lí tưởng để nghỉ dưỡng và tham quan…!!!

………………..

Những ngày lưu lại ở Đà Nẵng đã ghi dấu những ấn tượng vô cùng sâu sắc trong lòng bốn chàng trai trẻ đến từ đất nước Trung Quốc..về một đất nước tuy nhỏ bé nhưng vô cùng xinh đẹp và đáng yêu…

Tuy vẫn còn nhiều điều chưa hay lắm, nhưng đó chỉ là những điều rất nhỏ. Ở đất nước nào cũng thế, cũng có cái hay và có cái chưa hay. Nhưng quan trọng nhất là ở tấm lòng của người dân nơi đó cộng với cảnh sắc thiên nhiên mới khiến cho con người ta một khi đã đến rồi lại lưu luyến không nỡ rời xa..

………….

Hai tuần sau, trên một chiếc máy bay màu xanh lục với hình hoa sen màu vàng. Cất cánh từ Đà Nẵng xinh đẹp bốn chàng trai Trung Quốc đã đến với Thành phố Hồ Chí Minh, thành phố năng động và đa sắc màu văn hóa bậc nhất của Việt Nam. Nó cũng giống như là Thượng Hải cuả Trung Quốc vậy..

Không giống như Đà Nẵng, không có những bãi biển đẹp, và những con đường thênh thang.

Thành phố nơi phía Nam của đất nước này rất đông đúc và nhộn nhịp. Mật độ xe máy đi lại ngoài đường phố rất nhiều, bất kể là lúc nào trên phố cũng người xe tấp nập..

Thành phố này lớn hơn Đà Nẵng rất nhiều..Sở dĩ gọi nó là thành phố đa văn hóa bởi vì hầu như ở đây đều có người dân ở khắp các nơi của Việt Nam đến sinh sống và làm việc. Thậm chí còn có rất nhiều nước ngoài, đến từ các quốc gia khác nhau..

Và đương nhiên đặc biệt nhất là một khu người Hoa nằm ngay tại quận 5 của thành phố..

Vì đa dạng về văn hóa như thế nên những địa điểm để du lịch cũng rất nhiều. Nhưng khác với Đà Nẵng không nhiều thắng cảnh thiên nhiên, Thành phố Hồ Chí Minh lại hấp dẫn du khách với những công trình kiến trúc rất độc đáo và đặc biệt..

Ở ngay quận trung tâm của Thành phố có một căn nhà thờ được gọi là “ Nhà thơ Đức Bà” được xây theo kiến trúc của Pháp.... trước nhà thơ có một công viên nhỏ, ở đó hằng ngày mỗi buổi sáng đều có những thanh niên và cụ già đến để tập thể dục, tập dưỡng sinh. Nơi đó cũng là nơi để các nhóm bạn sinh viên cùng nhau họp nhóm, vui chơi. Các quán ăn nho nhỏ cũng được mở ở đó để đáp ứng nhu cầu cho những người đến đây tham quan..

Nhà thờ là nơi có rất nhiều các cặp đôi đến đây để chụp ảnh cưới như là để minh chứng cho tình yêu của họ sẽ được bền vững tại một nơi thiêng liêng và tuyệt vời như thế này.

Và tất nhiên không thể bỏ lỡ quang cảnh này, bốn chàng trai Trung quốc cũng thi nhau chụp lại những tấm ảnh để lưu giữ lại..

Thành phố Hồ Chí Minh còn rất nhiều điều thú vị khác nữa mà không thể kể hết, từ những công trình xây dựng, văn hóa ẩm thực, lối sống và cách giao tiếp của những người dân bản địa..

Một thành phố năng động hiện đại nhưng cũng đầy màu sắc của truyền thống…

Một thành phố nữa mang đặc điểm rất riêng của văn hóa vùng miền nhưng vẫn rất chung cho văn hóa Việt Nam..

Con người nơi đây vô cùng cởi mở và chân thành..

Nơi đây có một điều gì đó không thể diễn tả bằng lời. Chỉ có thể hiểu là chỉ cần đặt chân đến đây một lần thôi, khi rời xa vẫn cảm thấy một niềm nhớ khôn nguôi…

Chuyến đi Việt Nam chỉ gói gọn trong vòng một tháng nhưng đã để lại trong lòng bốn chàng trai người Trung Quốc rất nhiều những kỉ niệm sâu sắc. Cũng trong chuyến hành trình này tình cảm anh em, bạn bè và có cả những tình cảm ban sơ khác lại càng thêm được thắt chặt.

Nhưng cái quan trọng nhất không phải là điểm đến của cuộc hành trình mà là những người đồng hành trong hành trình đó..

Máy bay đưa bốn người trở về với Thượng Hải. Trở lại với quê hương, trở lại với guồng quay của cuộc sống thường nhật….

Cuộc sống vẫn tiếp diễn, đó là một hành trình dài và không tránh khỏi những chướng ngại..Nhưng chỉ cần được nắm lấy bàn tay, đi bên cạnh song hành với người mà ta yêu thương tin tưởng nhất thì đó chính là một hành trình hạnh phúc..

Chương 40: Phụ Trương 1 : Này Ngốc, Tớ Phải Phạt Cậu

Chuyện xảy ra trong lần Đinh Đinh và Tiểu Kiệt được nhà trường cho đi tham quan ở một vùng thôn quê tại tỉnh Vân Nam.

Số lượng học sinh được tham gia trong chuyến tham quan này kì thực không nhiều. Vì đây là ưu dãi đặc biệt thường niên của trường Hải Trạch dành cho những học sinh nằm trong top 5 của mỗi lớp.

Chính vì vậy nguyên toàn trường chỉ có khoảng gần một trăm học sinh.

Nơi mà cả đoàn dừng chân là một nông trang rất lớn có rất nhiều cây cao. Có vườn rộng, có nhiều bãi cỏ xanh mướt.

Vì để tránh xảy ra nhiều trường hợp khó lường đối với các cô cậu học sinh mới lớn này nên khu nghỉ ngơi được tách ra làm hai khu nam nữ riêng biệt, chỉ mỗi lần có hoạt động vui chơi do nhà trường phát động thì mới tập trung lại với nhau.

Và một điều nữa, học sinh của trường Hải Trạch vốn đều là những cậu ấm cô chiêu nên các bậc phụ huynh luôn tạo mọi điều kiện thuận lợi cho con em họ được vui chơi và nghỉ dưỡng một cách thoải mái nhất. Chính vì thế, mỗi một căn phòng nghỉ ở khu nông trang khá rộng rãi này chỉ có hai học sinh mà thôi.

Và càng không khó hiểu khi Đinh Đinh và Tiểu Kiệt cùng ở chung một phòng.

Trong chuyến đi lần này Tiểu Kiệt cảm thấy vui vẻ vô cùng, vì trước đó anh hai An Tử Yến của Đinh Đinh đã tin tưởng mà giao cho cậu nhiệm vụ chăm sóc cho đứa em bảo bối của mình. Và chính vì lẽ đó mà cậu lại càng được thế để vừa chăm sóc, vừa ra oai dạy bảo đồ ngốc của cậu.

Hôm đó lúc Đinh Đinh cùng với một số nam sinh khác đang cùng nhau ngồi ngắm cảnh sắc thiên nhiên tuyệt đẹp của chốn nông trang này thì Tiểu Kiệt lại đang ở phía đằng xa kia chơi mấy trò vận động mạnh cùng với các nam sinh có võ khác. Đinh Đinh vừa ngồi ngắm cảnh, vừa hướng mắt về phía cậu bạn của mình, chốc chốc lại khẽ nở một nụ cười thật tươi.

Thực ra chuyện cậu và Tiểu Kiệt thích nhau, cũng đã bị một số các bạn nam trong lớp phát hiện. Khi một lần tình cờ nhìn thấy cả hai đeo vòng tay đôi. Nhưng rất may, những bạn nam đó đều khá kín miệng và cũng là vì mấy cậu nhóc đó cũng có cái nhìn cởi mở về kiểu tình cảm này,nên chuyện hai cậu thích nhau cũng không đến tai quá nhiều người khác..cũng không bị khó khăn gì ít nhất là cho đến lúc này.

Có điều, cũng như nhiều nam sinh khác, ở tuổi này các cậu nam sinh cũng vô cùng nghịch ngợm, lại hay thích trêu đùa các bạn cặp kè nhau.Tuy nhiên, không ai dám trêu Tiểu Kiệt vì cậu nhóc khá mạnh mẽ lại gan lỳ cho nên họ chuyển sang cậu nhóc hiền lành Đinh Đinh kia. Tất nhiên, là những lúc không có Tiểu Kiệt kè kè ngay bên cạnh.

Nhìn thấy chiếc vòng bạc trên cổ tay trái của Đinh Đinh, Khả Thụy đang ngồi phía đối diện cất tiếng:

- Này Đinh Đinh, cậu có cái vòng tay đẹp thật đấy cho tớ mượn xem chút được không..

Đinh Đinh nghe thấy lời cậu bạn.. Cậu bất giác giật mình, rồi ngẩn người ra. Và khẽ lắc đầu nhẹ một cái..

- Làm gì mà keo kiệt thế, tớ chỉ mượn xem thôi, có cần phải khó khăn như vậy không. Ai chẳng biết đó là “tín vật tình yêu của cậu với Thiên Kỳ chứ “ – Khả Thụy cố ý nâng cao âm vực, khiêu khích Đinh Đinh..

* Bí mật về thân thế của Tiểu Kiệt ngoài Đinh Đinh ra thì trong lớp 2B (Lúc này hai cậu nhóc đã học năm thứ hai cao trung) không ai biết cả, chính vi thế cậu vẫn đến trường với cái tên Thiên Kỳ..dù tên thật đã được đổi một cách bí mật, chỉ có hiệu trưởng mới biết, vì chẳng ai muốn quá nhiều thắc mắc tò mò đến với mình*

- Này..”suỵt” cậu nhỏ tiếng một chút, các bạn khác biết bây giờ. Tớ không muốn quá nhiều các bạn biết đâu..Lần bị các cậu phát hiện, chúng tớ đâu dám đeo vòng đôi cùng nhau đến lớp nữa đâu a..- Đinh Đinh giật nảy mình, đôi má phúng phính của cậu ửng đỏ lên vội vàng nói..

- Vậy thì cậu cho tớ mượn chiếc vòng của cậu đi, tớ xem một chút thôi..được không, tớ không có lấy luôn đâu mà sợ. Đi nào Đinh Đinh, tớ biết Đinh Đinh là tốt với bạn bè nhất luôn ấy – Khả Thụy lém lỉnh chạy đến đặt tay lên vai của Đinh Đinh mè nheo.

Cậu nhóc Đinh Đinh vốn dĩ dễ mềm lòng với bạn bè, với lại cậu nghĩ dù sao chỉ là cậu bạn muốn xem chút thôi cũng đâu có mất mát gì, việc gì cậu phải giữ khư khư như thế. Nghĩ thế, cậu nhóc liền đưa cánh tay phải gỡ nhẹ cái vòng tay màu bạc trên cổ tay trái của mình ra, rồi đưa ra trước mặt cậu bạn học rồi nói:

- Thôi được rồi, đây này, cậu xem đi, nhưng nhớ đừng chuyền tay lung tung nha. Thiên Kỳ cậu ấy không thích quà cậu ấy tặng tớ trở thành trung tâm của sự chú ý đâu, và tớ cũng vậy..

- Tớ biết rồi…tớ biết rồi mà..hì hì. Cảm ơn Đinh Đinh nhé, cậu đúng là bạn tốt thật mà – Khả Thụy cười giả lả thế rồi cậu nhóc mân mê chiếc vòng tay.Bất giác, cậu nghĩ ra một cách để trêu Đinh Đinh. Cậu âm thầm đi đến chỗ cái cây cao đằng kia và …trước đó cậu đã ra hiệu cho các nam sinh ở gần đó giữ im lặng, không đánh động cho Đinh Đinh biết. Vậy là cả ba nam sinh cùng nhau tủm tỉm cười bắt đầu kế hoạch trêu chọc cậu bạn ngốc nghếch Đinh Đinh.

Đinh Đinh ngồi một lúc lâu sau, vẫn không thấy Khả Thụy mang chiếc vòng trả cho cậu. Cậu bất giác cảm thấy lo lắng, cậu sợ nếu như chiếc vòng này mà bị mất thì Tiểu Kiệt chắc chắn sẽ rất giận cậu, thậm chí sẽ không chịu nhìn mặt cậu nữa. Cậu nhìn sang hướng đối diện không thấy bóng dáng cậu bạn đâu, hỏi xung quanh các bạn ai cũng trả lời là không biết, cậu lại càng cảm thấy nóng ruột hơn. Rốt cuộc là cái cậu bạn Khả Thụy này mang chiếc vòng của cậu đi đâu rồi.. Đinh Đinh không thể ngồi được nữa, cậu đứng phắt dậy và bắt đầu đi tìm Khả Thụy…

Từ đằng xa kia, Tiểu Kiệt nhìn thấy dáng hình cậu bạn dễ thương của mình không còn ngồi ở đó nữa, bất giác cậu cảm thấy có chút thắc mắc, sao tự nhiên đang ngoan ngoãn ngồi nhìn cậu chơi thế kia mà lại tự nhiên bỏ đi đâu mất tiêu rồi..Nhưng vì vẫn đang trong cuộc chơi, cậu vốn rất coi trọng nghĩa khí, đang chơi tất nhiên không thể bỏ giở giữa chừng dù bất cứ lí do gì. Thế là cậu đành bỏ lại cái suy nghĩ về Đinh Đinh rồi lại tiếp tục hòa mình vào cuộc vui..

Vào lúc đó, tại sân sau của khu nông trang, Đinh Đinh vẫn đang dáo dác đi tìm Khả Thụy, cậu vừa tìm miệng vừa lầm bầm điều gì đó, đôi mắt bắt đầu hoe hoe đỏ. Bất chợt, từ phía trên cành cây cao ở phía bên trái dãy phòng nghỉ, có tiếng nói của một cậu nam sinh cất lên:

- Này Đinh Đinh ngốc, đang tìm tớ và cái này đúng không?

Đinh Đinh nghe thấy tiếng của Khả Thụy thì vô cùng vui mừng. Cậu nở nụ cười quay đầu lại thì nhìn thấy chiếc vòng của cậu đang nằm vắt vẻo trên một cành cây khá cao phía gần trên ngọn cây..Khả Thụy thì lúc đó đang hì hục trèo từ trên cây cao xuống …

- Khả Thụy..cậu..cậu làm sao lại treo chiếc vòng của tớ trên đó thế, cậu đừng đùa nữa mà, lấy xuống cho tớ đi – Đinh Đinh khổ sở nói …

- Gì chứ, cậu nhìn đi, tớ vừa mới leo từ trên đó xuống, cậu nghĩ sao lại bảo tớ trèo lên vậy. Mà nào phải tớ cố ý treo nó ở đâu. Tớ đang cầm trên tay, ngồi trên đó lắc lắc mấy cái ai ngờ nó văng tuốt đến chỗ đó luôn..- Khả Thụy ánh mắt tinh nghịch, miệng khẽ cười nói..cậu biết với mấy câu bông đùa kiểu thế này với người khác thì có thể không tin nhưng với Đinh Đinh thì cậu ta sẽ tin sái cổ…

- Hm…hm…vậy thì phải làm sao đây, làm sao để lấy nó xuống được… Hay là để tớ ra rung mạnh cái cây xuống thử … - Đinh Đinh nói mà như sắp mếu.. Nhìn điệu bộ của Đinh Đinh, Khả Thụy và hai cậu nam sinh khác đang có mặt ở đó đều cảm thấy vô cùng buồn cười..

- Không được đâu, tớ nghe nói, ông chủ nông trang này khó tính lắm, ông ấy quý mấy cái cây của ông ấy lắm. Ai mà cố tình làm cho lá của mấy cái cây này khi không rơi xuống là ổng sẽ bắt đền đó, ổng bắt ở lại đây trồng lại cây cho ổng, đến khi nào mà cây lớn thì ổng mới cho về á. Mà theo tớ thấy, với độ cao của cái cây này chắc phải mất khoảng gần hai mươi năm à – Khả Thụy lại cố tình bịa chuyện..

- Hm..là thật sao…vậy..vậy phải làm sao bây giờ … Hm…Hm.. – Đinh Đinh bắt đầu thút thít …

- Có gì khó đâu, hay là cậu trèo lên đó lấy xuống đi. Cái cây này không khó trèo lắm đâu. Tớ mới trèo lên đó..thấy cũng dễ à.. Cậu thông cảm nha, tớ mới trèo xuống nên hơi mệt..nên đành phải nhờ cậu a..- Khả Thụy giả bộ đáng thương nói..

- Không à..tớ không biết trèo cây à.. Từ nhỏ đến giờ tớ không có trèo cây bao giờ à.. – Đinh Đinh run run giọng khướt từ..- Ở đây..ở đây có cái cây sào nào không nhỉ, để tớ đi kiếm.. – Cậu nhóc nói rồi định toan bước đi..

- Này Đinh Đinh, chúng tớ biết cậu rất thích Thiên Kỳ, bây giờ “tín vật tình yêu “ của cậu và cậu ấy đang treo vắt vẻo trên kia. Cậu không thể tự mình trèo lên đó lấy được sao. Cần gì phải dùng sào chứ. – Khương Tú, cậu nam sinh khác cất tiếng, môi khẽ nhếch lên..

- Ý..cậu…ý cậu là sao..tớ chưa hiểu –Đinh Đinh ngây ngốc hỏi..

- Trời ạ, sao cậu chậm hiểu thế hả Đinh Đinh, ý cậu ấy nói là nếu như cậu là thật lòng với Thiên Kỳ thì ngoài việc dùng chính sức của cậu, chính bản thân của cậu lấy lại thì mới chứng tỏ cậu thực tâm với cậu ta hiểu chưa hả. Có tình cảm với ai đó là phải biết vượt qua những hạn chế của bản thân để làm cho họ vui. Nếu như hôm nay cậu không tự mình trèo lên đó, thì chúng tớ nghĩ tình cảm của cậu với Thiên Kỳ chỉ là giả à..- Khả Thụy lại đem mấy điều đọc được trong cuốn sách tình yêu của chị gái ra nhét vào đầu của Đinh Đinh, miệng lại khẽ cười, làm cho cả Khương Tú, và Nguyên Đạt đứng phía đối diện cũng cười theo..

- Hm..hm.. Những lời cậu nói lả thật hả Khả Thụy… Hm…nhưng tớ sợ lắm à..tớ..tớ…- Đinh Đinh vô cùng bối rối, cậu khẽ ngước mắt lên nhìn cái vòng đang ở trên cành cao chót vót kia … Tim cậu bỗng đập liên hồi..Cậu cứ đứng tần ngần mãi không thôi..

- Cố lên Đinh Đinh, phải biết vượt qua nỗi sợ hãi …

- Phải biết chứng tỏ tình cảm của mình là thật…

- Hèn nhát, sợ hãi sẽ không phải là tình yêu thực sự..

Ba cậu bạn mỗi người thay nhau làm một câu, khiến cho đầu óc của Đinh Đinh cứ lùng bùng … Những lời đó đều đúng mà.. Là cậu đang nhút nhát, là cậu đang sợ hãi.. Không, cậu phải chứng minh cho họ thấy, tình cảm của cậu dành cho Tiểu Kiệt là thật, cậu phải cho Tiểu Kiệt thấy cậu không phải là Đinh Đinh yếu đuối, lúc nào cũng nẳm trong sự bao bọc của anh hai …

Sau một hồi đắn đo…cậu đánh ực một cái. Gạt đi cả sự sợ hãi đang nhen nhóm trong lòng mình. Cậu chậm rãi bước tới chỗ cái cây, cởi đôi dép ra..rồi cậu ôm lấy thân cây và nhắm mắt lại bắt đầu nhích từng bước…dù tim cậu đang muốn nhảy ra khỏi lồng ngực tự lúc nào….Ba cậu bạn khác đang có mặt ở đó thì cùng nhau vỗ tay reo hò …cổ vũ cho Đinh Đinh…mà không lường được trước những chuyện sẽ xảy ra..

Đinh Đinh từ nhỏ vốn chưa từng trèo cây, anh hai của cậu bị bệnh sợ độ cao nên đâm ra cũng không cho đứa em leo trèo đâu cả. Anh hai sợ cậu ngã rồi lo cậu sẽ bị thương, vì thế cho nên anh hai cấm tiệt cậu, chính vì vậy việc cậu trèo lên một cành cây cao như thế này là lần đầu tiên và vì lý do lấy lại chiếc vòng tay của Tiểu Kiệt, cậu không trách Khả Thụy,chắc cậu bạn này cũng không cố ý để chiếc vòng mắc trên đó như vậy. Nhưng cậu đâu thể ngờ, việc cậu phải trèo lên cây như thế đều nằm trong ý đồ trêu ghẹo của mấy cậu bạn tinh nghịch kia.

Khi Đinh Đinh đã trèo được một đoạn, tuy vẫn chưa thật cao nhưng khoảng cách này nếu ngã chí ít cũng sẽ bị gãy tay gãy chân..Cậu đưa mắt nhìn xuống mà tim đập thình thịch, tuy không bị mắc chứng sợ độ cao như anh trai mình nhưng đối với Đinh Đinh việc trèo lên một chỗ cao như thế này cũng khiến trống ngực cậu đập liên hồi..

Ở dưới này ba cậu bạn nhìn vào những động tác vụng về của Đinh Đinh tuy có chút lo lắng nhưng vẫn rất tò mò xem thử cậu bạn mủm mĩm này có biết trèo cây hay không, cây này tuy cao thật, nhưng có rất nhiều cành chĩa ra, tán lá lại xum xuê..kì thực khá là dễ trèo..nên ba cậu nhóc kia vẫn cứ nghĩ chắc sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra. Nhưng bất chợt, bàn chân của Đinh Đinh chạm lên một cành non của cái cây, điều này đối với những người hay trèo cây thì dư sức biết nên tránh những cành non này, thế nhưng đối với một đứa nhóc lần đầu trèo cây như Đinh Đinh thì cậu hoàn toàn không biết điều đó..

- “ Rắc!Rắc!”- Tiếng gãy của cành non..- Đinh Đinh chới với mất đà…cậu mặt mày trắng bệch không còn giọt máu..người cậu như sắp rơi khỏi cành cây yếu ớt kia..Nhìn thấy cảnh tượng này, ba cặp mắt ở phía dưới bây giờ mới thực sự hoảng hốt, cả ba đang định chạy đến để đỡ lấy Đinh Đinh trong tư thế sẵn sàng, thì bỗng lúc đó có một cậu trai khác chạy nhanh như tên bắn đỡ lấy Đinh Đinh..

- “Huỵch..”..”Huỵch”..Úi da…úi da..- Một tiếng rên khẽ cất lên- Đinh Đinh ngã sóng soài trong lồng ngực của một người, lúc cậu hoàng hồn lại thì nhìn thấy người đó không ai khác mà chính là cậu bạn Tiểu Kiệt của cậu. Ánh mắt đó đầy lo lắng xen lẫn tức giận nhìn cậu..Thì ra lúc Đinh Đinh vừa rời khỏi một lúc, Tiểu Kiệt sau khi đấu xong hiệp đấu cuối cùng với các bạn thì cậu cũng ngay tắp lự đi tìm Đinh Đinh, và lúc cậu nhìn thấy Đinh Đinh là khi cái đồ ngốc kia đang chuẩn bị rơi từ trên cây xuống đất, cậu như thế nhanh chóng lao tới với tốc độ ánh sáng..

Mấy cậu bạn nhìn thấy Đinh Đinh và Tiểu Kiệt không sao, chỉ bị trầy xướt nhẹ mới hoàng hồn. Khả Thụy với Khương Tú và cả Nguyên Đạt nữa đều cảm thấy có chút áy náy vì đã lỡ gạt cậu bạn mình trèo lên cây để rồi gặp nguy hiểm, cũng may là cuối cùng Đinh Đinh không sao, chứ nếu không các cậu chắc cũng sẽ cảm thấy hối hận vô cùng..

- Cậu..cậu có sao không hả Tiểu..à quên Thiên Kỳ– Đinh Đinh lo lắng hỏi..

- Tớ không sao đâu, còn cậu, có sao không, có bị trầy chỗ nào không? – Tiểu Kiệt giọng điệu vừa lo lắng xen lẫn chức bực dọc hỏi, cậu nắm lấy bàn tay của Đinh Đinh rồi hỏi..

- Không à..tớ không sao…hm..cảm ơn cậu...cảm ơn vì đã cứu tớ…- Đinh Đinh nhìn vào đáy mắt của cậu bạn cuối đầu như một đứa trẻ con vừa phạm lỗi lí nhí nói..

- Cậu không sao thì tốt rồi…thôi đứng dậy đi..- Tiểu Kiệt vừa nói vừa đỡ Đinh Đinh dậy, cậu cũng từ từ lấy đà đứng lên. Cậu giương đôi mắt đầy lửa giận nhìn vào ba cậu bạn đang đứng phía đối diện..

Nhìn thấy ánh mặt của Tiểu Kiệt, cả ba đều cảm thấy lạnh người. Nhưng bất chấp điều đó, liền nhanh chóng chạy tới hỏi

- Các cậu có sao không?

- Cậu có sao không Đinh Đinh, có sao không Thiên Kỳ..

Cả ba cùng đồng thanh hỏi…

- Bọn tớ không sao cả, cũng may đấy, nhưng tớ có điều này muốn hỏi – Tiểu Kiệt tiến lên phía trước một bước, tiến gần hơn chỗ ba cậu bạn gằng giọng..phía sau cậu là Đinh Đinh, khuôn mặt vẫn còn tái xanh vì sợ.

- Cậu..cậu muốn hỏi chuyện gì hả Thiên Kỳ? – Khả Thụy, cậu bạn đầu têu trò đùa lí nhí cất tiếng..

- Tớ muốn biết là tại vì sao cái vòng của Đinh Đinh nó lại ở trên đó, và tại sao các cậu lại để cậu ấy leo lên cây một mình trong khi ba cậu lại đứng ở dưới này?. Các cậu có biết là Đinh Đinh không biết trèo cây không, nếu như lúc nãy tớ không đỡ kịp, thì có phải bây giờ đã xảy ra chuyện rồi không? Các cậu đang làm cái trò gì vậy? Các cậu có lương tâm không?- Tiểu Kiệt hỏi một tràn, âm vực rất lớn..

Ba cậu bạn kia nghe tiếng của Tiểu Kiệt lại càng sợ sệt hơn. Biết là chuyện đùa của mình đã đi quá giới hạn.. Cả ba chỉ cuối gầm mặt mà không dám nói gì..

- Thiên Kỳ, các cậu ấy không cố ý đâu mà. Là tại tớ muốn tự trèo lên đó để lấy, cậu đừng nóng với các cậu ấy mà – Đinh Đinh đỡ lời..

- Cậu im lặng đi, cậu đừng nói gì hết, lúc nào cũng chỉ biết nói hộ người khác, bản thân mình suýt ngã thì không lo, ngốc thì cũng vừa vừa thôi chứ..- Tiểu Kiệt xẵng giọng mắng Đinh Đinh..

- Hm…- Cậu nhóc Đinh Đinh bị cậu bạn mắng nên không dám nói gì nữa chỉ khẽ kêu một tiếng rồi cuối đầu im lặng..

Ba cậu bạn kia nghe thấy những lời nói đỡ của Đinh Đinh thì lại càng áy náy hơn..đã bị bạn gạt làm chuyện nguy hiểm như thế mà còn vẫn nói giúp..đúng là thật trên đời này chỉ có Đinh Đinh mà thôi…

- Các cậu không nói đúng không, các cậu có phải là đàn ông con trai không vậy? Dám làm mà không dám nhận sao? Được thôi, nếu các cậu không nói, thì đừng trách tớ không nể tình bạn bè, tớ sẽ đi nói lại với thầy giám thị, để xem các cậu có còn im lặng được nữa hay không – Tiểu Kiệt giận dữ nói, rồi toan bước đi..
- Khoan đã…khoan đã Thiên Kỳ, thôi được rồi để tớ nói..để tớ nói mà…- Khả Thụy bấy giờ biết không thể không nói được nữa nên cất tiếng. Vì cậu hiểu, ai chứ Tiểu Kiệt đã nói là làm thật, tính cậu ta như thế nào cả lớp không ai là không biết. Nếu để chuyện này đến tai của thầy giám thị thì đúng là vô vàn rắc rối…cho nên thà nói ra cho Tiểu Kiệt biết còn hơn..thế là Khả Thụy bắt đầu thuật lại mọi chuyện, sau đó thì cả Khương Tú và Nguyên Đạt cũng lên tiếng nói là cùng nhau bày trò gạt Đinh Đinh như thế nào…

Tiểu Kiệt nghe xong thì vô cùng tức giận, giận ba cậu bạn bày trò thái quá một phần, giận Đinh Đinh ngốc nghếch dễ tin người kia phần nhiều hơn. Cậu tự nhủ hôm nay sẽ phải cho Đinh Đinh một bài học để cậu bạn của mình bớt cái ngốc nghếch đi..Nhưng trước tiên cậu cố kìm nén lại, nói mấy lời giằng mặt mấy cậu bạn kia

- Các cậu thật là, chuyện như thế mà cũng nghĩ ra để mà trêu bạn mình cho được,cũng may là Đinh Đinh không sao đấy, nếu không tớ sẽ không bỏ qua cho các cậu đâu, được rồi các cậu đi đi, để cái vòng của Đinh Đinh đó tớ lấy cho – Tiểu Kiệt hạ giọng nói, lúc đầu cậu tính bắt cả ba người kia trèo lên cành cây cao kia để lấy cái vòng xuống cho Đinh Đinh, nhưng nhìn thấy Khả Thụy vẫn còn thấm mệt sau khi trèo lên trèo xuống một quãng cũng xa, hai tên kia thì tuy mạnh miệng nhưng nhìn cũng biết là không có gan trèo lên cao như vậy..và còn một điều nữa là tuy Đinh Đinh hôm nay ngốc nghếch thật, nhưng cũng là vì cậu ta trân trọng món quà cậu tặng nên phần nào cũng cảm thấy mủi lòng, rồi nghĩ để chính cậu lên đó lấy xuống đưa lại cho Đinh Đinh là thích hợp nhất, với lại gì chứ trèo cây vốn là sở trường của cậu nên cậu sẽ đảm nhận việc này..

Ba cậu bạn kia thấy Tiểu Kiệt bỏ qua cho mình thì cảm động vô cùng, không ngừng nói lời xin lỗi và cảm ơn rối rít, sau đó thì nhanh chóng rời đi, trong lòng vẫn mang theo chút áy náy vì trò đùa của mình.. Liền lúc đó, Tiểu Kiệt nhanh như thoắt từng động tác nhẹ nhàng và uyển chuyển trèo lên cái cây, chẳng mấy chốc cậu đã lên đến chỗ chiếc vòng, cậu vươn tay ra bắt lấy nó.. Rồi lại vô cùng khéo léo nhẹ nhàng leo trở xuống. Nhìn thấy từng động tác của Tiểu Kiệt khi lên xuống cái cây kia mà lòng Đinh Đinh tự hào vô cùng, Tiểu Kiệt của cậu thật đúng là dũng cảm và oai phong mà..Cậu ngẩng đầu nhìn cậu bạn khẽ mỉm cười..

- Này, đưa tay ra đây để tớ đeo vào cho – Tiểu Kiệt vừa xuống đến nơi liền nhanh chóng bước đến chỗ Đinh Đinh nói..

- Tiểu Kiệt à, cậu thật là giỏi a..trèo lên cái cây cao như thế mà nhanh ghê, lại di chuyển rất nhịp nhàng nữa, cứ y như người nhện á – Đinh Đinh vừa nói vừa nở nụ cười trên bờ má phúng phính, vừa ngoan ngoãn đưa cánh tay trái trước mặt Tiểu Kiệt..

- Tớ biết tớ trèo cây giỏi, cậu không cần phải khen. Không phải như cậu, đã không biết trèo mà còn bày đặt, còn bây giờ theo tớ về phòng ngay..- Cậu nhanh chóng luồng chiếc vòng vào cổ tay trái của Đinh Đinh rồi nắm chặt bàn tay cậu bạn kéo xành xạch về phòng, bất chấp Đinh Đinh cứ kêu đau vì cái nắm tay của cậu..

Về đến căn phòng của mình, sau khi chốt cửa lại Tiểu Kiệt nhanh chóng ngồi xuống chỗ chiếc giường, trong khi Đinh Đinh vì biết cậu bạn của mình đang rất giận nên cậu không dám ngồi, chỉ đứng trước mặt rồi cuối gầm mặt xuống, lí nhí nói:

- Tiểu Kiệt, tớ biết tớ sai rồi, cậu đừng giận tớ nữa mà..tớ xin lỗi, lần sau tớ sẽ không ngốc như thế nữa đâu mà..

Tiểu Kiệt giương đôi mắt đầy tức giận ném vào Đinh Đinh, một vài giây sau cậu nhóc mới bắt đầu cất tiếng, giọng đầy cáu gắt

- Cậu còn muốn có lần sau nữa sao, Đinh Đinh, tại sao cậu lại dễ dàng tin tưởng người khác như vậy hả, cậu phải biết động não một chút chứ, bộ các cậu ấy nói gì cậu cũng tin được sao hả.

- Tớ…tớ…- Đinh Đinh ấp úng..

- Tớ cái gì mà tớ, cậu làm tớ tức chết mà. Ngốc thì cũng vừa vừa thôi chứ, tự bản thân mình đã không biết trèo cây vậy mà cứ cố trèo, bộ cậu nghĩ tớ xem trọng cái vòng đó hơn sự an toàn của cậu sao? nếu không lấy được nó thì thôi đi cũng được, cùng lắm là tớ mua lại cho cậu cái khác. Cậu leo lên như thế, nếu lúc đó tớ mà không đến kịp lỡ cậu ngã xuống bị gãy tay gãy chân thì sao. Cậu nghĩ tớ sẽ biết ăn nói như thế nào với anh hai của cậu hả, còn cả tớ nữa, nếu cậu mà bị gì tớ sẽ đau lòng lắm có hiểu không hả. Hành động mà không có suy nghĩ gì hết, cậu mà có chuyện gì thì anh hai cậu sẽ ra sao hả, tớ sẽ sao hả? – Tiểu Kiệt quát to hơn…

- Tớ…tớ xin lỗi mà…lúc đó tớ không có nghĩ được nhiều như thế..chỉ nghĩ cốt sao lấy lại được cái vòng của cậu thôi à.. Tớ xin lỗi mà, cậu đừng giận tớ nữa, đừng mắng tớ nữa mà- Đinh Đinh rụt rè nói, cậu biết lần này cậu thực sự đã khiến cho cậu bạn của mình vô cùng tức giận, cậu vừa cảm thấy có lỗi vừa cảm thấy có chút sợ sệt khi nhìn vào ánh mắt của Tiểu Kiệt, tuy rằng bình thường Tiểu Kiệt vẫn hay tỏ ra làm lớn với cậu, cũng thường hay mắng cậu ngốc mỗi khi cậu làm điều gì đó mà Tiểu Kiệt cảm thấy khó chịu, nhưng chưa bao giờ cậu thấy Tiểu Kiệt lại giận dữ như thế này..

- Được rồi, tớ sẽ không mắng cậu nữa, lần này tớ sẽ giáo huấn cậu để cậu chừa cái tật ngốc nghếch, không chịu suy nghĩ rồi làm hại đến bản thân như vậy đi – Tiểu Kiệt nói, giọng vẫn đầy bực dọc..

- Ý cậu là sao…là sao à…hm..hm- Đinh Đinh ấp úng hỏi…

- Cậu bước đến đây ngay, lại đây – Tiểu Kiệt quát lớn rồi nhanh như cắt kéo Đinh Đinh đến gần mình rồi đặt cậu bạn thân nằm sấp trên đùi của mình, rồi cậu dùng tay kéo hai lớp quần của Đinh Đinh xuống dưới đầu gối, Đinh Đinh bỗng thấy một làn hơi mát dịu chạy qua mông của mình..cậu vẫn chưa kịp hiểu ra Tiểu Kiệt sẽ làm gì mình thì bàn tay của cậu bạn đã vung thật cao quất thật nhanh vào mông Đinh Đinh mười cái bạt tay..

- “ Bốp..Bốp..Bốp “ – Mười cái bạt tay của Tiểu Kiệt tuy không phải là dùng hết sức, nhưng vẫn đủ mạnh để cặp mông của Đinh Đinh đỏ ửng lên…

Đinh Đinh lần đầu bị cậu bạn của mình đánh đòn như vậy, tuy đau nhưng không quá nhiều, nhưng cậu bị bất ngờ vì hành động đó, lòng cũng cảm thấy có chút xấu hổ, xen lẫn cả hối lỗi, cậu rấm rức khóc …đôi mắt của cậu đỏ ngầu..

Tiểu Kiệt nhìn thấy cặp mông của cậu bạn in hằn dấu năm bày tay, có chút đau lòng, lại nghe tiếng cậu bạn khóc, cậu lật người Đinh Đinh nằm ngửa ra rồi dỗ dành..

- Thôi nào, ngoan đừng khóc nữa. Tớ đánh nhẹ hều à, đau có chút xíu chứ mấy, sao lại khóc chứ..

- Hm..hm…xấu hổ à…tại sao..cậu lại đánh tớ..như đánh trẻ con vậy, tớ biết tớ sai..nhưng tớ không thích bị đánh như vậy đâu…hu hu..- Đinh Đinh mếu máo..

- Thế cậu người lớn với ai mà bảo là không phải trẻ con..ngốc nghếch dễ bị gạt như thế không phải trẻ con là gì. Không có được xấu hổ với tớ hiểu không. Tớ phạt cậu lần này, để cậu nhớ không được ngốc nghếch dại dột làm những điều như vừa rồi nữa biết không hả- Tiểu Kiệt nhẹ nhàng nói, trên tay cậu vẫn là cậu bạn thân…

- Hm…hm..tớ biết..tớ biết rồi mà…tớ xin lỗi …hm…- Đinh Đinh phụng phịu thút thít..

- Được rồi, được rồi, thôi không sao nữa, kéo quần lên nè, một chút là nó hết đau thôi. Nhìn cậu bị đau tớ cũng xót lắm, nhưng thà phạt cậu thế này còn đỡ hơn là để cậu bị gãy tay gãy chân a, nằm xuống nghỉ một lát, tớ đi kiếm thuốc xoa cho cậu nha..- Tiểu Kiệt nói rồi nhẹ nhàng kéo hai lớp quần của Đinh Đinh lên rồi đặt cậu bạn xuống giường..

- Tiểu Kiệt..sẽ không có lần sau đâu. Tớ hứa tớ sẽ không ngốc như vậy nữa, sẽ không để cậu phạt tớ như hôm nay nữa đâu à..- Đinh Đinh nắm lấy vạt áo của Tiểu Kiệt phụng phịu nói, đôi bờ má phúng phính rưng rưng..đôi mắt vẫn còn đỏ hoe vì khóc…làm khuôn mặt cậu ỉu xìu nhưng lại đáng yêu vô cùng..

- Tớ biết..tớ biết rồi, Đinh Đinh ngốc của tớ rất ngoan.. nhìn này, lúc khóc mà cũng đáng yêu thế này đây. Nằm xuống nghỉ đi, tớ đi lấy thuốc xong tớ sẽ về mà..nha – Tiểu Kiệt ngồi xuống xoa xoa đầu của Đinh Đinh như kiểu An Tử Yến hay xoa đầu cậu và trìu mến nói..xong rồi lại đứng dậy, toan bước đi..

- Tớ…tớ sẽ không nói lại với anh hai tớ chuyện hôm nay cậu đánh đòn tớ đâu. Tớ nói thật đấy – Đinh Đinh lại cất tiếng ngăn bước đi của Tiểu Kiệt..

- Ha ha..tớ biết cậu không dám đâu.. Nếu cậu dám tớ sẽ không tha cho cậu..Ha ha..- Tiểu Kiệt ngoái đầu mỉm cười đầy lém lỉnh nhìn Đinh Đinh bá đạo nói..

- Hm…- Đinh Đinh nhìn thấy phản ứng của cậu bạn có chút sững sờ.. Hóa ra, cậu nghĩ gì Tiểu Kiệt đều biết hết.. Cậu tiu nghỉu, thấp giọng nói..- Vậy thôi, cậu đi nhanh đi, rồi về, tớ đợi cậu..

- Ừm, ngoan nhé..tớ đi đây…

Tiểu Kiệt nói rồi nhanh chóng mở cánh cửa bước ra ngoài. Lòng cậu cảm thấy vô cùng ấm áp. Tuy hôm nay, cậu đã bị Đinh Đinh dọa cho một phen hú vía, lại có chút đau lòng khi phải tự tay giáo huấn cậu bạn mà mình thích nhưng cũng thấy lòng có chút rạo rực khi tỏ được uy phong với cậu bạn. Vai trò làm lớn của cậu phải là như vậy. Phải xứng đáng là chỗ dựa để bảo vệ, chăm sóc và dạy bảo Đinh Đinh chứ..Hơn nữa, tuy bằng tuổi nhưng cậu cũng lớn hơn Đinh Đinh đến năm tháng còn gì. Dù có thế nào cậu vẫn xứng đáng với vai trò làm anh..

Về phần Đinh Đinh thì lòng cậu cũng ngổn ngang nhiều tâm trạng, có chút xấu hổ vì lại bị cậu bạn đánh đòn như thế, nhưng lòng cũng cảm thấy hạnh phúc vô biên vì bây giờ cậucàng thêm chắc chắn, ngoài anh hai của cậu ra thì cậu còn có Tiểu Kiệt, một người con trai cũng vô cùng quan trọng trong cuộc sống của cậu. Một người luôn luôn quan tâm, bảo vệ và chở che cho cậu..

Cậu thầm nghĩ có lẽ chính Tiểu Kiệt là cậu bạn mà mẹ của cậu ở dưới suối vàng ban cho cậu..

Cậu khẽ mỉm cười…

………….

Con đường đi của cậu và Tiểu Kiệt còn rất dài và nhiều chông gai..

Nhưng cậu tin chỉ cần đủ yêu thương và tin tưởng, thêm nữa là ở bên cạnh cậu và Tiểu Kiệt còn có anh hai cậu, anh Khang Thái, và cả An quản gia.. Có tất cả những thương yêu luôn luôn kề vai sát cánh trên con đường của các cậu như vậy..chắc chắn chông gai thử thách nào cũng sẽ vượt qua..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau