BẢO BỐI BẢO BỐI CỦA ANH HAI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bảo bối bảo bối của anh hai - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

- Có tin tức của Đinh Đinh, của cậu ba rồi sao, rốt cuộc là đang ở đâu thế, có chuyện gì sao? – Khang Thái và An quản gia đồng thanh hỏi luôn một tràn..

- Thằng nhóc đang gặp nguy hiểm rồi. Có ai đó đã bắt cóc nó, không được, tôi nhất định phải đi tìm bảo bối thôi, tôi phải cứu nó – An Tử Yến liền vùng dậy anh định chạy thật nhanh để tìm Đinh Đinh..

- An Tử Yến- Gượng đã..- Khang Thái ngăn người bạn của mình lại..

- Cậu đừng ngăn cản tôi, tôi phải đi cứu bảo bối của tôi, nó đang gặp nguy hiểm- An Tử Yến hét lên..

- Cậu hai, nghe lời cậu Khang Thái đi, cậu đừng kích động như vậy. Sức khỏe của cậu vẫn chưa khá hơn đâu, nếu mà cậu lại cứ đi như thế chẳng những không mang lại kết quả gì, ngược lại càng ảnh hưởng sức khỏe của cậu vậy thì làm sao có đủ tinh thần và sức lực để cứu cậu ba chứ..- An quản gia cũng ra lời khuyên nhủ.

Khang Thái thêm một lần nữa, nhìn vào đáy mắt của An Tử Yến gật đầu ra hiệu..

An Tử Yến cuối cùng cũng không cuống cuồng lên nữa, anh ngồi phịch xuống chỗ chiếc giường..nhưng tâm trạng vẫn chưa hết bàng hoàng lo lắng. Suốt hai ngày nay, anh không hề có chút tăm tích gì của đứa em trai bé bỏng của mình. Vậy mà giờ đây khi được nghe thấy tiếng nói của đứa em trai thì anh lại chỉ có thể biết rằng, đứa em trai anh xem như báu vật dường như đang ở trong tay một kẻ gian ác nào đó …

- Nào An Tử Yến, rốt cuộc cậu có thể cho tôi và An quản gia biết là cuộc điện thoại vừa rồi là sao không, Đinh Đinh nó…nó nói gì..hả…- Khang Thái thắc mắc hỏi giục người bạn thân.

- Bảo bối nó nó hình như bị bắt cóc rồi, thằng nhóc hình như đang rất sợ hãi..Lúc nó đang nói chuyện với tôi, tôi có nghe thấy giọng của một người đàn ông nào đó, hắn ta rất hung dữ, quát nạt thằng nhóc, rồi còn có cả những tiếng động rất mạnh nữa..hình như..hắn ta…hắn ta phát hiện thằng nhóc gọi điện thoại cho tôi nên đã ra tay đánh đập thằng nhóc..- An Tử Yến vừa nói vừa nghiến răng, lòng anh ngổn ngang bao tâm trạng, vô cùng lo lắng cho đứa em trai và cũng căm hận đến nỗi muốn băm cái tên ác độc nào đó đã đánh đập đứa em trai của anh thành hàng trăm mảnh.

- Vậy sao…tình hình này quả thực rất căng, vậy cậu đã thử gọi lại chưa?

- Tôi gọi rồi, nhưng máy không còn tín hiệu nữa..không phải là số của bảo bối..Hình như, thằng nhóc lén lấy điện thoại của gã đốn mạt đó để gọi cho tôi, có lẽ hắn đã lấy đi điện thoại của thằng nhóc rồi…

Trời đất ơi..!!! Tôi muốn điên lên mất…Tôi phải làm sao đây hả Khang Thái, rốt cuộc là bảo bối nó đang gặp phải chuyện gì chứ …?- An Tử Yến lại một lần nữa ruột gan như lửa đốt anh lại cuống cuồng lên.

- Được rồi..như thế này, cậu đừng xóa nhật ký cuộc gọi khi nãy nhé, cứ giữ lấy nó. Tôi có người quen bên tổ điều tra tội phạm tại sở cảnh sát, tôi sẽ nhờ anh ta liên hệ với bộ phận tổng đài điện thoại..họ sẽ mở lại đoạn ghi âm cuộc điện thoại của cậu ngày hôm nay..để phân tích giọng nói của gã đàn ông đó, nếu như hắn nằm trong danh sách tội phạm thì chắc chắn họ sẽ điều tra kẻ đó là ai.. 

- Nhưng nếu như hắn không nằm trong đó thì sao..?- An Tử Yến cảm thấy có chút nghi ngờ hỏi…

- Nếu vậy thì chí ít cũng sẽ cố gắng dò xem địa điểm xuất phát cuộc gọi rồi khoanh vùng lại.. Cậu yên tâm đi, cậu nhất định phải tin tưởng cảnh sát họ có thể giúp chúng ta mà..- Khang Thái trấn an An Tử Yến.

- Kết quả bao giờ thì sẽ có?

- Cái này có lẽ phải mất hơn một tuần đó…

- Hả, cậu nói cái gì, hơn một tuần..Với thời gian đó, tôi e rằng bảo bối của tôi nó sẽ không còn sống để về với tôi nữa …

- An Tử Yến, đừng nói gở như thế. Tin tôi đi, Đinh Đinh là một cậu bé ngoan, mẹ cậu nhất định sẽ phù hộ cho nó. Ông trời nhất định sẽ chiếu cố nó mà. Cậu tin tôi đi được không…

- Được rồi, tôi sẽ tin cậu..

- Còn một chuyện nữa, bây giờ tôi nghĩ cậu cũng nên đến công ty đi, có chuyện xảy ra rồi, chỉ có cậu mới giải quyết được …

- Cậu bảo tôi giờ này mà còn có thể làm việc được ư? Bảo bối của tôi nó đã mất tích rồi, giờ nó sống chết ra sao tôi còn không biết được thì làm sao tôi có thể an tâm mà đi làm việc được chứ. Cậu cứ thay tôi mà toàn quyền xử lý…

- An Tử Yến…

- Tôi nói rồi, tôi không làm việc được.Tôi không có tâm trạng đâu..

An quản gia nãy giờ ngồi bên cạnh cũng đã nghe thấy hết toàn bộ cuộc nói chuyện của hai chàng trai trẻ, ông cũng không khỏi lo lắng cho Đinh Đinh..Thì ra cậu chủ nhỏ của ông đang gặp nguy hiểm. Nhưng những gì mà Khang Thái nói với An Tử Yến cũng có lý, bây giờ An Tử Yến tốt nhất là nên đi làm, một tập đoàn lớn như vậy, khi xảy ra chuyện nhất định không thể vắng mặt người đứng đầu. Hơn nữa, nếu như bây giờ không làm việc thì An Tử Yến sẽ lại như điên mà đi tìm đứa em bé bỏng trong vô định…

- Cậu hai, nghe lời cậu Khang Thái đi, cậu ấy đã nói rồi. Chờ đợi kết quả một tuần từ cảnh sát, sau đó chúng ta sẽ cùng nhau đi tìm cậu ba. Cậu nên đến An thị đi, trong lúc này đó là cách tốt nhất để cậu tạm quên đi nỗi lo lắng trong lòng đó. Cậu nên nhớ, An thị cũng là một trọng trách của cậu..là những gì mẹ cậu đã cố gắng đã hi sinh cả một đời để bảo vệ nó cho anh em cậu..- An quản gia nhẹ nhàng khuyên giải …

An Tử Yến bất giác nghe nhắc đến mẹ mình..Anh bấy giờ đã chịu không nổi, ngước mặt lên trời, hai hàng nước mắt tuôn ra. Cả An thị và Đinh Đinh đều rất quan trọng đối với anh. Cả hai đều giống như sinh mạng của An Tử Yến..và trong hoàn cảnh này…dù muốn dù không lúc này đó là cách duy nhất. Anh không thể nằm ủ dột một chỗ ngồi than vãn hay khóc than khi không tìm được đứa em trai. Cũng không thể cứ lao đi tìm trong vô định một cách điên loạn được loạn…

Cuối cùng…sau một hồi đấu tranh kịch liệt trong nội tâm của mình, An Tử Yến quyết định sẽ cùng Khang Thái đến An Thị…

Kì thực, hai ngày qua không hiểu vì lý do gì cổ phiếu của An thị đột nhiên sụt giảm rất nhiều và với tần suất liên tục, giống như là rơi tự do. Chuyện này, nếu không có An Tử Yến đứng ra xem xét và giải quyết vấn đề thì không ai có thể làm được, bởi vì anh là bậc thầy về nghiên cứu thị trường chứng khoán

An Tử Yến đứng phắt dậy, quên cả cơn sốt trong người.

Anh chạy lên phòng thay quần áo …Rồi cùng Thiên Kỳ đến An Thị..

Trên đường đi anh vừa đi vừa không ngừng nghĩ về Đinh Đinh, anh tự nhủ “ Bảo bối, đừng lo anh hai nhất định sẽ cứu em, anh hai nhất định sẽ giết cái kẻ đã bắt cóc và hành hạ bảo bối của anh hai, anh hai sẽ không để cho hắn được toàn mạng”- Ánh mắt anh đầy vẻ căm hận…

………………

………………….

Tại căn hộ, phía Tây ngoại ô Thượng Hải..

Đinh Đinh lúc này, đang nằm sóng soài trên sàn nhà..Đôi mắt cậu nhắm nghiền lại, toàn thân ê ẩm..Thực ra, trong lúc Phó Dĩ Phong đi ra ngoài, hắn đã để quên điện thoại ở nhà. Lúc đó, Đinh Đinh vô tình nhìn thấy chiếc điện thoại ở trên chiếc bàn phía đối diện chỗ cậu đang bị trói …

Cậu đã dùng hết sức lấy hai bàn chân để với lấy nó…

Rồi khó nhọc dùng bàn tay đã bị trói chặt vào chân ghế bấm số của anh hai…Nhưng thật không may cho cậu, khi Đinh Đinh chỉ vừa kịp nói lời kêu cứu thì Phó Dĩ Phong đã nhớ ra chiếc điện thoại và quay về, rồi phát giác ra việc cậu đang làm..

Không cần nói, hắn tức giận như thế nào…hắn dùng chính chiếc ghế đã trói đánh lên người cậu…khiến đầu của Đinh Đinh bị chảy máu, cậu ngã nhào ra sàn. Rồi ngất lịm đi…

……………….

……………………………..

Gần tuần trôi qua..

An Tử Yến mỗi một ngày qua đi đều không ngừng nhớ thương và lo lắng cho đứa em trai của mình. Anh mỗi ngày đi làm đều làm việc giống như một cỗ máy, không cho bản thân một phút giây nào ngơi nghỉ, thậm chí không để cho ánh mắt mình liếc nhìn những chiếc khung ảnh đặt ở khắp phòng..

Ban ngày đã vậy, tối đến khi còn lại một mình trong bóng tối, thì lúc ấy bao nỗi nhớ thương đứa em trai bảo bảo cứ đau đáu trong trái tim của chàng trai hai mươi lăm tuổi, không đêm nào anh ngủ cho tròn giấc, lúc chợp mắt rồi thì lại mơ thấy Đinh Đinh, anh nhìn thấy cậu quần áo xác xơ, khuôn mặt phờ phạc, nhìn thấy anh mà nước mắt không ngừng rơi, thế là anh lại giật mình tỉnh giấc, nỗi đau lại càng buốt giá hơn…Có khi trong vô thức, anh nghe thấy đứa em trai gọi mình, cứ ngỡ đâu Đinh Đinh đã về, anh chạy thật nhanh xuống nhà nhưng rồi vẫn chỉ là một không gian vắng lặng..

Mỗi bữa ăn, An Tử Yến đều ăn qua loa cho lấy lệ. Thức ăn dù có thơm ngon đến mấy, anh cũng không tài nào nuốt trôi được.

Làm bất cứ điều gì anh đều nghĩ đến đứa em. Lúc anh nằm trên chiếc giường lớn, anh nghĩ không biết Đinh Đinh liệu có được ngủ ngon giấc không, vào ban đêm có bị lạnh hay không. Lúc ăn cơm, anh lại nghĩ không biết em trai mình có được ăn ngon hay không, có bị bỏ đói hay không..Những suy nghĩ đó cứ thi nhau kéo đến bủa vây trong tâm trí anh..

Chỉ còn vài ngày nữa thôi, là anh có thể biết được tăm tích của cái kẻ đã đánh Đinh Đinh mà anh nghe trong điện thoại kia, một tuần nữa thôi, anh sẽ tìm thấy đứa em trai của mình…dù có giận đến bao nhiêu đi chăng nữa, thì bây giờ nỗi lo lắng và xót xa cũng ngập tràn..

Mấy nay, chuyện ở công ty cũng làm anh phải lo nghĩ nhiều.. Mới một tuần thôi mà An Tử Yến gầy đi thấy rõ..

An quản gia nhìn thấy cậu chủ của mình mà không kém phần xót xa…

Ông cũng lo lắng cho cậu chủ nhỏ của mình vô cùng, chỉ mong mẹ của cậu, cũng chính là bà chủ của ông ở trên trời có linh thiêng thì hãy phù hộ cho đứa con trai bé bỏng gặp dữ hóa lành…

…………………….

……………………….Tại căn hộ nhỏ, phía Tây thành phố Thượng Hải…

Gần một tuần trôi qua, cậu gần như chẳng chịu ăn uống gì. Tên Phó Dĩ Phong kia vẫn trói chặt cậu, hắn sợ con mồi của mình lại bỏ chạy một lần nữa, sau lần để quên điện thoại đó ở nhà, hắn cũng chẳng buồn ra ngoài nữa, mà cứ ở nhà canh chừng Đinh Đinh..

Hắn đã không ít lần định giở trò đồi bại với cậu, nhưng mỗi lần nhìn thấy cái đôi mắt trong veo kia ngấn nước khẩn thiết van xin, thì không hiểu hắn tại sao hắn lại thôi. Phải chăng là chính vì sự ngây thơ thánh thiện của Đinh Đinh đã đánh thức lòng trắc ẩn của một tên cầm thú như hắn..Hắn không biết được tại sao, nhưng hắn chỉ biết cho đến lúc này hắn vẫn chưa thể làm gì được cậu, ngoài những lần hắn đánh cậu mà thôi. Hắn tự nhủ, hay là để cậu tự nguyện…sẽ đến lúc cậu chịu đựng không nổi những hành hạ mà tự nguyện cho hắn…Nghĩ thế, cho nên hắn đã cố tình ra ngoài mua về một số thức ăn có nhiều dinh dưỡng về để cho cậu ăn..Thế nhưng cậu tuyệt nhiên chẳng thèm động đến. Cậu chỉ nhìn hắn, rồi không ngừng kêu hắn xin tha, không ngừng gọi anh hai cậu…khiến hắn gần như phát điên lên..

………………..

…………………..

Hôm đó, An Tử Yến và Khang Thái đang ở An Thị để giải quyết một số vấn đề rắc rối..thì bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại của Khang Thái reo lên, là số từ sở cảnh sát..Anh không khỏi vui mừng, có lẽ đã có tin của Đinh Đinh rồi…ngay lập tức anh liền ra hiệu cho An Tử Yến biết…khỏi phải nói An Tử Yến vui mừng đến độ nào..

- A lô, em nghe đây anh Khang Minh, sao rồi ạ, đã điều tra được gì chưa?

- “ Rồi đó, thực sự là rất hữu ích đấy chú em à. Bọn anh đang muốn tìm tên này, bọn anh theo dõi hành tung của hắn lâu rồi, nhưng hắn trốn kĩ quá..”

- Vậy rốt cuộc hắn là ai, anh nói rõ cho em đi, bạn của em cậu ấy sốt ruột lắm rồi..

- “ Nhưng chuyện này không thể nói qua điện thoại được, chú em đến chỗ anh đi, rồi anh nói cho mà biết..”

- Được rồi, em tới liền..

- “Tút tút “

- Sao rồi, có tin tức về gã đó rồi đúng không? Cậu nói đi, hắn ta đang ở đâu, để tôi đến đó xử lý hắn – An Tử Yến không thể kiên nhẫn được, hỏi vồ vập..

- Cậu cứ bình tĩnh, đừng vội, đã đợi được cả tuần này rồi, đợi thêm vài tiếng nữa cũng phải cố chứ, anh họ của tôi bảo là điều tra được kẻ đó là ai rồi nhưng không tiện nói qua điện thoại nên bảo tôi đến đó..- Khang Thái trấn an người bạn của mình..

- Vậy..vậy tôi cùng đi với cậu 

- Được thôi 

Nói rồi, không một chút chần chừ, An Tử Yến chạy ngay đến chỗ chiếc áo khoác rồi cầm lấy nó chạy nhanh ra khỏi phòng..Thế nhưng, chỉ mới được vài bước, thì đã va phải Kha thư ký đang chạy từ hướng ngược lại, vừa thở hỗn hễn vừa báo cáo cho An Tử Yến biết chuyện hệ trọng đã xảy đến với An Thị..

Nguyên nhân là tất cả các dự án đầu tư của An Thị, rồi cả những khách hàng thân quen bỗng chốc đều bị thâu tóm bởi hai người có tên là Đường Kì Thế và Dư Minh..tình hình của An Thị đang rất nguy cấp và chỉ có An Tử Yến mới có thể giải quyết được..

Thế nhưng, An Tử Yến dù biết tình hình công ty đang lâm nguy nhưng anh gần như muốn bỏ mặc tất cả, bây giờ anh chỉ muốn chạy đến cứu đứa em trai của anh thật nhanh mà thôi.Nhưng, Khang Thái đã một mực ngăn cản anh lại, Khang Thái bảo An Tử Yến hãy ở nhà xử lý mọi việc ổn thỏa trước, anh đi lấy thông tin về kẻ đã bắt Đinh Đinh rồi sẽ ngay tức khắc báo lại cho anh, lúc đó thì mọi người sẽ cùng đi..

Phải khuyên giải một hồi, nói đến gần như muốn gãy cả lưỡi, sử dụng biết bao nhiêu đòn tâm lý thì An Tử Yến mới miễn cưỡng ở lại An Thị, còn Khang Thái thì chạy thật nhanh đến sở cảnh sát..

……………

Đến nơi, Khang Thái được anh họ của mình cho biết, giọng nói mà họ nghe qua trong cuộc điện thoại ngắn ngủi đó là của một kẻ có tên Phó Dĩ Phong, hắn hiện đang bị truy nã về tội xâm phạm tình dục trẻ em vị thành niên. Theo như tần số phát ra từ sóng điện thoại thì họ tra ra được, hiện tại hắn đang ở một nơi tại ngoại ô thành phố Thượng Hải, đi về phía Tây khoảng chừng 45km..Rồi họ cho Khang Thái tấm chân dung của hắn..Khi nhìn vào tấm hình, chính anh cũng mất một vài giây kinh ngạc, kẻ đó là một chàng trai thanh niên còn rất trẻ, nghe bảo hắn lại còn là một bác sĩ tâm lý nữa. Nhìn gương mặt với cặp kính trông rất thư sinh, đúng là không thể ngờ lại bệnh hoạn và đáng kinh tởm như vậy.

Nghĩ đến mà Khang Thái giận run cả người …Và càng lo lắng tột độ…

Anh cũng không tài nào hiểu nổi, tại cớ làm sao mà cậu nhóc Đinh Đinh lại có thể bị dụ dỗ đến một nơi xa như thế được chứ…

Khang Thái liền nhắn tin cho An Tử Yến, thì nhận được tin nhắn hồi đáp, bảo là anh hãy cùng với Thiên Kỳ đến chỗ đó trước, An Tử Yến sau khi giải quyết xong một số vấn đề do Đường Kì Thế và Dư Minh gây ra, anh sẽ ngay lập tức đi theo sau…

Thực ra, An Tử Yến muốn Thiên Kỳ đi cùng Khang Thái là có lý do, thứ nhất là cậu nhóc này cũng là bạn thân duy nhất của Đinh Đinh, cậu nhóc cũng rất nóng lòng và lo lắng cho cậu bạn của mình. Lí do thứ hai là Thiên Kỳ so với Đinh Đinh thì cao lớn hơn nhiều, sức khỏe lại tốt hơn. Nếu chẳng may buộc phải đối mặt đánh nhau với tên biến thái đó thì hai người dù sao vẫn tốt hơn một người…

Thiên Kỳ cũng theo lời dặn của An Tử Yến, đến biệt thự An gia, rồi chờ Khang Thái đến rước đi…

Trong khi đó, An quản gia cũng được cậu hai dặn dò, là ở nhà chuẩn bị mọi thứ để đón cậu ba trở về…

An Tử Yến lần này, nhất định sẽ không tha cho gã súc sinh Phó Dĩ Phong đó…

………………………………..

Và cũng chính nhờ vào sự an bài này của An Tử Yến, mà không ai có thể ngờ rằng, lại tạo nên một cuộc tương ngộ đầy cảm động hệt như kì tích…

……………………………….

Khang Thái cùng Thiên Kì đang ngồi trên chiếc Toyota hướng thẳng về hướng Tây ngoại ô Thượng Hải..cả hai đều mang theo nỗi lo lắng tột độ dành cho Đinh Đinh..Kì thực, lúc đầu tiên cả hai đều không tránh khỏi ngại ngùng vi dù sao đây chỉ mới là lần thứ hai họ gặp nhau. 

Lần trước là đã rất lâu rồi, khi Đinh Đinh bị Dư Thắng đánh phải nhập viện, lúc đó Khang Thái và Thiên Kỳ gặp nhau ở bệnh viện, không hiểu là vì lẽ gì mà cả hai đều thấy người kia có gì rất đỗi thân thuộc với chính mình..

Lần này cũng vậy…

- Ôi nghĩ đến Đinh Đinh mà không biết phải nói gì với cậu ấy đây, tại sao lại ngốc như vậy chứ. Dù có cãi nhau với anh Tử Yến thì cũng không nên bỏ nhà đi như vậy chứ. Anh hai của cậu ấy thương cậu ấy như vậy mà..- Thiên Kỳ thở dài một cái nói..

- Ừ, anh cũng thấy giận thằng nhóc Đinh Đinh này ghê, rõ ràng là biết anh hai sẽ không thể nào sống được khi không có mình mà vẫn có thể nhẫn tâm mà bỏ nhà đi được. Thật không thể hiểu nổi thằng nhóc này bình thường lại rất hiểu chuyện..vậy mà…

- Vâng..!!! Mà anh Khang Thái biết không, thực ra em rất là ganh tỵ với Đinh Đinh đó. Tuy cậu ấy lớn lên thiếu vắng tình thương của cả bố lẫn mẹ nhưng bù lại cậu lấy lại có một người anh trai vô cùng yêu thương cậu ấy như thế..Quả thật, tìm được người anh như anh Tử Yến trên đời này không phải là một điều dễ dàng..- Thiên Kỳ không dấu được sự ngưỡng mộ trong lời nói..

Nghe những lời của Thiên Kỳ, Khang Thái đột nhiên cảm thấy nhói đau nơi lồng ngực. Nếu như em trai của anh còn ở bên cạnh anh, anh nhất định cũng sẽ để cho người khác phải ngưỡng mộ giống như là An Tử Yến..

- Em thì sao Thiên Kỳ, em không có anh trai hả …em chỉ có chị thôi sao?- Khang Thái bâng quơ hỏi..

- Em hả…hi…em là con một a…- Thiên Kỳ đáp..cậu không cố ý nói dối Khang Thái nhưng cậu nghĩ giữa cậu và Khang Thái cũng chưa thân thiết đến mức phải nói ra bí mật của mình..

- Vậy à..làm con một đúng là cũng buồn thật..Anh..anh cũng là một con nè.. Nói thật nhiều lúc anh cũng ước mình được như An Tử Yến lắm, nhìn cách cậu ấy chăm sóc và lo lắng cho Đinh Đinh thực sự là khiến người ta không thể không ngưỡng mộ..

- Vâng..!!! Haiza..Nhắc đến cái thằng nhóc Đinh Đinh này…không biết thế nào rồi…thực sự lo quá…

- Ừ…cái kẻ đã bắt Đinh Đinh đó, tới số rồi.. Lần này, anh e rằng hắn khó mà sống nổi – Khang Thái lại nhún vai một cái rồi nói…

- Ý anh là…Anh Tử Yến sẽ dạy cho hắn một bài học? 

- Đúng rồi, mà không phải dạy đâu, phải nói là không cho hắn sống..Anh hiểu An Tử Yến mà, cậu ấy có bản năng bảo vệ em trai rất mạnh mẽ, anh đã từng được chứng kiến, và cũng đã từng nghe cậu ấy kể lại rồi..

- Thật ra, em cũng biết điều đó..Haiza..Em mà là Đinh Đinh á, có như thế nào em cũng không bao giờ bỏ anh Tử Yến mà đi đâu..

- Em đừng nói thế, em đâu phải Đinh Đinh, chắc chắn là phải có chuyện, có lí do,nên thằng nhóc mới làm như vậy, chứ anh cũng biết Đinh Đinh rất là thương anh hai của nó…thương lắm luôn ấy..

- Anh Khang Thái…sao em thấy…anh dường như rất hiểu anh em Đinh Đinh thì phải…tuy em có nghe nói anh và anh Tử Yến đã làm bạn thân với nhau được 05 năm nhưng không hiểu sao em có cảm giác anh dường như đã biết anh ấy từ trước đó rất lâu rồi..- Thiên Kỳ bất giác nói…

- Ha ha..em nhìn thế mà cũng hài hước nhỉ, thích làm thầy bói ghê nhỉ…

- Không có đâu…em đoán bừa thôi…

Những cuộc trò chuyện không đầu không đuôi cứ thế mà tiếp diễn trên xe trên suốt chặng đường dài..

Con đường đi về phía Tây này quả thực rất hoang sơ, lưu lượng xe cũng không nhiều..Thi thoảng chỉ có vài chiếc chạy ngược chiều…

Trời cũng đã nhá nhem tối, đường xá ở đây hầu như cũng chẳng có đèn đường, thật khó hình dung nổi, sự khác biệt giữa một Thượng Hải phồn hoa đô hội với vùng ngoại ô hoang sơ, vắng vẻ này..

Xe đang đi qua một hàng cây thông dài..thì đột nhiên…

Có tiếng cộc cộc kêu lên…

Chiếc Toyota chạy chậm dần rồi dừng hẳn…

- Chết tiệc thật, sao lại thế này – Khang Thái bực bội khi liên tụ nhấn ga mà chiếc xe vẫn không chút động tĩnh..

- Sao vậy anh Khang Thái, xe anh hỏng rồi à..Đừng có nói với em đó là sự thật nhé…- Thiên Kỳ không khỏi lo lắng hỏi…

- Anh cũng không biết nữa…rõ ràng, là tháng trước anh vừa mới đưa nó đi bảo hành về mà..Thôi em cứ ngồi đây..để anh xuống xe, mở đầu xe ra xem thử nó bị cái gì..Thiệt tình..đang lúc cấp bách thế này lại trở chứng..

Nói rồi Khang Thái nhanh chóng mở cửa xe rồi đi lên phía trước đầu xe, bật nắp nó lên..

Đúng là hộp số chiếc xe của Khang Thái đã trở chứng..nó đã bị cháy đen, không còn hoạt động được nữa..Giữa một cung đường vắng thế này, thời điểm này cũng chẳng còn xe cộ qua lại gì nữa…Khang Thái không dấu được vẻ thất vọng anh bước lên mở cửa rồi quay đầu sang hướng Thiên Kỳ nói:

- Này nhóc, xem ra tối hôm nay, anh em chúng ta phải ở tạm chỗ này rồi..Em có ngại ngủ qua đêm trên xe không hả..

- Em hả…em thì không sao…chỉ sợ trễ nãi việc đi cứu Đinh Đinh thôi…

- Nhưng biết làm sao được…giờ này chắc có lẽ An Tử Yến cũng bắt đầu đi rồi đó..thôi chúng ta đành ở đây mà chờ cậu ấy thôi..Đằng nào, chắc có lẽ nhanh nhất là trong ngày mai mới có thể tìm được Đinh Đinh à..

- Vâng!..thì đành vậy chứ biết sao giờ..

………….

………………….

An Tử Yến lúc này cũng đã thu xếp công việc tạm gọi là ổn thỏa. Hiện tại anh đã xử lí xong một phần sự cố do Đường Kì Thế và Dư Minh gây ra..

Hóa ra, đều là những kẻ vì mang trong mình mối hận với An Tử Yến mà ở đằng sau lưng muốn hạ gục anh..

Nhưng An Tử Yến tạm thời gác lại…

Bây giờ anh chỉ muốn thật nhanh, thật nhanh chạy đến chỗ Đinh Đinh và đưa đứa em trai trở về…

……………………

…………………………………

Tại căn hộ, phía Tây thành phố Thượng Hải..

Đinh Đinh bộ dạng bây giờ nhìn rất tội nghiệp, khuôn mặt phờ phạc, hai đôi môi man màu nhạc thếch, người cậu lịm đi..Cậu hình như đang bị kiệt sức vì tuyệt thực quá lâu ngày…Cậu nghĩ chắc mình không ổn rồi…Có lẽ…cậu sẽ không còn được gặp anh hai của cậu nữa rồi……

Chương 22

An Tử Yến cứ như thế mà thẳng hướng đến chỗ mà anh đã được Khang Thái thông báo qua điện thoại..

Anh dừng xe lại tại một con đường vắng, ở đây vắng đến nỗi không có một bóng người, xe cộ lại càng ít hơn. Kì thực, An Tử Yến cũng không thể nào lí giải được tại sao Đinh Đinh bảo bối của anh lại có thể đến một nơi hoang vắng và xa xôi như thế này. Cũng không hiểu tại sao cậu lại bị tên biến thái Phó Dĩ Phong đó khống chế..

Lúc đọc thấy thông tin của Phong Dĩ Phong mà ruột gan của An Tử Yến lồng lộn cả lên, anh không biết liệu hắn có làm xâm hại đến đứa em trai anh coi như ngọc ngà hay không, anh thề..anh thề sẽ bắt hắn phải trả giá phải đền tội gấp vạn lần với những gì mà hắn đã gây ra cho bảo bối của anh..

Xe đã dừng một lúc, nhưng chờ mãi vẫn không thấy bóng dáng của Khang Thái và Thiên Kỳ đâu, chẳng lẽ họ bị lạc..không, chính Khang Thái là người đã nhắn tin cho anh địa chỉ nơi này, Khang Thái lại đi trước anh cả một lúc, ấy vậy mà An Tử Yến tìm hoài vẫn không thấy..

Anh vơ lấy chiếc Iphone rồi chạm vào màn hình, nhấn số của Khang Thái…

…………

……………

- “Reng! Reng!”- Tiếng chuông điện thoại của Khang Thái vang lên..nhìn thấy số của An Tử Yến, anh liền bắt máy, vừa đúng lúc anh cũng đang định gọi cho người bạn của mình..

- A lô, An Tử Yến hả, cậu đến đó rồi chưa? Xin lỗi cậu, xe của tôi bị chết máy rồi, có lẽ sáng mai mới gọi người tới sửa được. Đêm nay, có lẽ tôi và Thiên Kỳ phải ngủ tạm ở trên xe một đêm rồi…

- “ Trời đất, sao lại chết máy giữa lúc này..Nhưng liệu ngủ ở trên xe có ổn không, tôi thấy đường xá ở đây vắng quá, lỡ như có ăn cướp thì phải làm sao? “

- Ôi, cảm động quá, bạn của tôi sợ tôi bị cướp kìa,thật là cảm động mà..hi.. tôi đùa chút thôi chứ cậu yên tâm đi, không có sao đâu, tôi và Thiên Kỳ đều là những thanh niên trai tráng, có thể đối phó với bọn chúng, hơn nữa cũng chẳng có gì để chúng cướp ngoài chiếc xe bị chết mày này…Cũng muốn tìm nơi để tá túc qua đêm, nhưng mà xuôi là nguyên dọc đường này lại không có An Tử Yến à…

- “ Vậy hả, uh, thôi thì đành vậy..nhưng mà trên xe có gì ăn chưa, cậu đừng để thằng nhóc Thiên Kỳ nó đói đấy, tội nghiệp nó…” 

- An Tử Yến, cậu trở thành bảo mẫu từ khi nào vậy, còn lo cho cả Thiên Kỳ cơ à, còn bạn thân của cậu sao cậu không lo chứ, ôi tôi thấy thật là ủy khuất mà..

- “ Này Khang thiếu gia, cậu bớt cái trò ăn dấm chua đó đi nha, ai lại đi ganh tỵ với một đứa trẻ con bao giờ, vì Thiên Kỳ nó là bạn của bảo bối nên tôi cũng xem nó như em tôi nên tôi quan tâm nó một chút không được sao, tôi thừa biết cậu lúc nào cũng kĩ tính, trên xe lúc nào mà chẳng có đồ ăn..Vậy nhé, có gì sáng mai gặp. Lát nhớ gửi cho tôi cái file hình của thằng cặn bã đó, để tôi xem thử rốt cuộc nó ở chỗ nào tại đây..”

- Được rồi, tôi biết rồi..vậy nhé…

- “ Tút tút “…

Điện thoại tắt, An Tử Yến cũng vội lái xe đi tìm một nơi để nghỉ chân, và địa điểm để có thể theo dõi được hành tung của Phó Dĩ Phong..Anh lái xe qua rất nhiều cung đường, có lẽ vì ở đây quá hoang vắng, dân cư thưa thớt quá..tìm một khách sạn dù chỉ là khách sạn mini cũng thực sự rất khó..đến lúc gần như bỏ cuộc và định ngủ luôn ở trên xe thì An Tử Yến nhìn thấy một căn nhà nghỉ nho nhỏ nằm ở phía đối diện một căn hẻm nhỏ, căn hẻm ấy nhỏ đến nỗi chỉ vừa cho một người đi vào..nếu hai người đi song song chắc cũng không thể vào được..

Căn nhà nghỉ nhỏ ấy thực ra cũng chẳng phải là nhà nghỉ gì, đó chẳng qua chỉ là một căn nhà cấp 4, có phần hơi lụp xụp, có khoảng ba gian, người ta ngăn ra thành từng phòng nhỏ, đủ để cho một người ở..Đây là lần đầu tiên An Tử Yến vào những chỗ như thế này..anh thực sự có chút không quen, nhưng thôi đành vậy có chỗ để qua đêm vẫn còn tốt hơn ngủ ở trên xe…hơn nữa, dù sao cũng chỉ là ngủ lại một đêm,chẳng cần ở một nơi quá sang trọng. Và quan trọng hơn cả là bây giờ An Tử Yến vẫn đang rất lo cho đứa em trai của mình, nếu kì thực bảo bối của anh phải ngủ ở một nơi như thế này thì anh làm sao mà dửng dưng ngủ một nơi ấm êm hơn cho được..

Nhà nghỉ chỉ có vài nhân viên phục vụ, công việc của họ hầu như cũng rất nhàn rỗi vì hầu như rất ít người qua lại đây, mà kiểu người như An Tử Yến vừa lịch lãm phong độ, lại đi xe đắt tiền thì quả thực là như ngàn năm có một..Họ cũng nhân cơ hội đó mà hét giá phòng lên với anh..An Tử Yến cũng chẳng buồn mặc cả..Anh chỉ muốn có một chỗ để ngả lưng vậy là tốt rồi…

Lại nói, dù có đúng là mặc cả thật, nhưng vì lâu lâu mới có được vị khách quý như An Tử Yến đến với nhà nghỉ lụp xụp của họ, họ ra sức mà phục vụ anh rất chi là nhiệt tình..nhiệt tình đến nỗi khiến cho người khác có cảm giác giống như rất lâu rồi họ mới gặp được con người…

Sau khi đã được nhân viên nhà nghỉ phục vụ cho một bữa ăn thịnh soạn, dù An Tử Yến kì thực nuốt không vào nhưng vì sự nhiệt tình của họ mà anh cũng ráng ăn cho hết bữa cơm..Thế rồi, An Tử Yến bước vào phòng và khóa cửa lại…

Anh nhìn vào bức hình mà Khang Thái vừa mới gửi qua cho anh…gã trai này…mà nói đối với anh chỉ có hai chữ kinh tởm và đáng căm hận, ngoài ra không còn có một cảm giác nào khác … Thứ cặn bã này mới đáng bị xã hội khinh khi coi thường chứ không phải là những con người trót mang danh là người “ đồng tính”.

An Tử Yến, mở cánh cửa sổ căn phòng, rồi đứng trầm ngâm nhìn vô định về phía căn hẻm…đột nhiên anh chợt thấy có cảm giác gì đó rất khó diễn tả, giống như Đinh Đinh, em trai của anh đang ở rất gần, rất gần anh thôi…

…………………….

Trên chiếc xe Toyota tại hàng thông ven đường, có hai chàng thanh niên tuổi đời còn rất trẻ, một người thì có vẻ dày dặn và trưởng thành. Còn một người vẫn với khuôn mặt trẻ thơ, búng ra sữa..Cả hai đang ngồi nhâm nhi hai ổ bánh mì..thi thoảng nói với nhau những câu chuyện không đầu không đuôi. Cái cảm giác ngại ngùng ban đầu hình như cũng đã được xóa bỏ..

Và chính bản thân của Khang Thái và Thiên Kỳ cũng không thể biết được, tại sao họ lại nhanh chóng trở nên thân thiết và hợp cạ nhau như vậy…Đột nhiên, Thiên Kỳ thở dài một hơi, cậu hướng mắt ra chỗ tấm kính ở đầu xe, rồi bất giác nói..

- Mấy ngôi sao kia, không biết có thể mang theo điều cầu nguyện được không nhỉ?

- Hả…em nói gì vậy hả Thiên Kỳ…? Câu hỏi của cậu nhóc ngồi bên cạnh khiến Khang Thái không khỏi giật mình..không hiểu tại sao lại nghe quen đến thế…bé Tiểu Kiệt ngày xưa của anh, cũng đã từng hỏi anh một câu như thế…

- Em…Thiên Kỳ…sao em lại hỏi câu hỏi đó…? Trước đây..em đã từng hỏi ai câu thế này chưa..?

- Thực ra…câu hỏi này…đã gắn liền với em từ nhỏ, bố mẹ em nói từ lúc em 4 tuổi, mỗi khi em nhìn lên bầu trời đêm mà thấy sao em toàn hỏi như vậy à…- Thiên Kỳ thật thà đáp…

- Hả…từ lúc 4 tuổi ư…là thật sao…không lẽ…không lẽ..trên đời này lại có chuyện trùng hợp đến vậy..- Khang Thái vô cùng kinh ngạc vì những gì của Thiên Kỳ lại giống bé Tiểu Kiệt của anh đến như thế…

- Anh..sao vậy hả anh Khang Thái, sao sắc mặc của anh đột nhiên kém đi vậy..? Anh sao thế ạ, anh bảo cái gì trùng hợp cơ ạ..?- Thiên Kỳ ngây ngốc hỏi…

- Thiên Kỳ này…em….em là con một thật hả….em có …chắc em là…con của bố mẹ em hay không…? 

Nghe câu hỏi của Khang Thái mà Thiên Kỳ sửng sốt vô cùng, tại sao con người này, tại sao anh ta lại hỏi cậu một câu hỏi như thế, giống như thể anh ta có thể nhìn thấu được bí mật của cậu vậy..Nhưng rồi..thiết nghĩ…chắc chỉ là anh ta hỏi bâng quơ thôi, cậu tự trấn an mình rồi đáp..

- Khang Thái, anh hài hước thật á, nếu em không phải là con của bố mẹ em, không lẽ em là con của bố mẹ anh ư? 

Câu nói bông đùa của Thiên Kỳ lại càng khiến Khang Thái thêm phần nghi hoặc…biết đâu…biết đâu là như thế thật, nếu là thật thì có lẽ anh sẽ chết vì hạnh phúc mất, đứa em trai thất lạc đã hơn mười năm nay, giờ lại đang ngồi bên cạnh anh..gần gũi đến như vậy…Thế nhưng, biết đây là chuyện cực kỳ quan trọng và khi mọi chuyện vẫn còn nằm trong những mối nghi ngờ thì tốt nhất không nên quá nóng vội, hơn nữa..dù gì thì bây giờ quan trọng hơn cả là phải cứu được Đinh Đinh, sau đó mọi chuyện hãy tính tiếp..

- Uh, cho anh xin lỗi vì câu hỏi khiếm nhã ấy nhá..anh không có ý gì đâu…chẳng qua là tự nhiên nổi cơn khùng khùng chút ấy mà – Khang Thái cười xòa rồi qua quýt nói cho qua chuyện..

- Dạ, không có sao..Mà anh cũng lạ thật, tự nhiên lại đi nhận là mình bị khùng..Anh đâu có khùng chút nào đâu. Em thấy anh với anh Tử Yến, hai người giống như hai thái cực ấy, rốt cuộc lại trở thành bạn thân của nhau..hay thật đấy chứ..

- Ơ thế..còn em với Đinh Đinh thì sao..em và thằng nhóc đó khác hay giống nhau nhiều hơn…?

- Cái này, thật ra em cũng không biết nữa. Nhưng lần đầu tiên gặp cậu ấy, không hiểu sao nhìn cái gương mặt và vóc dáng trông có vẻ yếu đuối của cậu ấy là em đã muốn được bảo vệ cho cậu ấy rồi à. Cảm giác, cậu ấy giống như em trai của em vậy á..Nói chung, thì em và cậu ấy cũng có vài sở thích giống nhau, nhưng tóm lại là khác nhau nhiều hơn..nhưng em mến Đinh Đinh ở chỗ là cậu ấy rất chân thật, thẳng thắn, thích thì nói thích, không thích thì nói không thích, không có chút giả tạo nào..Cậu ấy tuy sống trong nhung lụa, nhưng lại không mang phong cách của một công tử, đối đãi với ai cũng hòa đồng vui vẻ…nên em quý cậu ấy – Thiên Kỳ đột nhiên lại giải bày hết những tâm sự của mình với Khang Thái…Vậy còn anh…anh tại sao lại có thể làm bạn với anh Tử Yến lâu như vậy chứ, mà tính cách của anh ấy lại không giống Đinh Đinh, trông anh ấy lạnh lùng quá..Hic..nói thật, lần đầu tiên em đến nhà Đinh Đinh gặp anh Tử Yến,nhìn anh ấy mà em nổi hết cả da gà..Tuy nhìn thấy em anh ấy vẫn mỉm cười, nhưng không hiểu sao..anh ấy lại có vẻ rất xa cách à…Mặc dù em biết, anh Tử Yến là một người tốt…-Thiên Kỳ nói một hơi.

- Thực ra…An Tử Yến là tự tạo cho mình cái phong thái lạnh lùng ấy thôi, chứ kì thực có lẽ nội tâm của cậu ấy thậm chí có thể còn yếu đuối hơn cả Đinh Đinh nữa đó.. Lúc nãy em nói có một câu đúng đó Thiên Kỳ à..thực ra là anh đã biết anh em An Tử Yến từ khá là lâu rồi..Nhưng …tại sao biết thì mong em thông cảm anh không thể nói ra, vì anh muốn xem đây là bí mật duy nhất mà chỉ mình anh biết, ngoài anh ra không một ai biết cả..Kể cả An Tử Yến..

- Vâng! Nếu anh đã nói như vậy, em cũng không thể bất lịch sự mà hỏi nhiều hơn được nữa..tự nhiên được nói chuyện với anh vui quá Khang Thái à, nếu em mà có được người anh trai như anh cũng được nhỉ…em cũng muốn được giống như Đinh Đinh lắm, có anh trai để được nũng nịu, được chăm sóc, được vỗ về…Thực ra…anh Khang Thái biết không…em…thực ra có phải là con một hay không em cũng không rõ..vì sự thực là…là em…không phải là con ruột của bố mẹ em hiện tại…em chỉ biết là bố mẹ đã nhận nuôi em..từ lúc em lên bốn tuổi..còn gia đình em rốt cuộc như thế nào, thì họ cũng không biết…Haiza..không hiểu sao em lại đi nói chuyện này với anh làm gì nhỉ.., chắc anh nghĩ em đang nói dối phải không Khang Thái...Khang Thái nghe xong những lời Thiên Kỳ nói mà anh vô cùng kinh ngạc..tại sao..tại sao mọi thứ liên quan đến Thiên Kỳ lại gần như trùng hợp với Tiểu Kiệt của anh vậy.. Nhưng được nhận nuôi từ lúc lên 4 tuổi, thì cũng không phải là trường hợp hiếm..Chỉ có điều…chỉ có điều…

- Anh Khang Thái, anh sao vậy? Sao mặt anh thất thần ra vậy..? 

- À….à…không có gì đâu.. Thiên Kỳ này, em có thể hứa với anh một chuyện được hay không?

- Dạ…là chuyện gì? – Thiên Kỳ đột nhiên nhìn thấy thái độ cực kỳ nghiêm trọng trong ánh mắt anh nhìn cậu, khiến cậu cũng không khỏi hồi hộp…

- Sau khi cứu được Đinh Đinh rồi, cùng với anh đi đến một chỗ này…chỗ đó là chỗ nào, anh sẽ nói cho em biết sau. Vậy có được không?

- Vâng..! được rồi, em đồng ý..em hứa với anh – Thiên Kỳ nhìn gương mặt gấp gáp của Khang Thái, mặc dù vẫn còn nhiều thắc mắc nhưng cậu vẫn gật đầu và lễ phép đáp.

Khang Thái không nói gì nữa, anh chỉ lặng lẽ ngồi thần ra, thi thoảng lại khẽ liêc nhìn sang Thiên Kỳ một cái..phải chăng Thiên Kỳ đang ngồi bên cạnh anh, không phải là ai khác mà chính là Tiểu Kiệt của anh, là đứa em mà anh đã đi tìm suốt hơn mười năm qua..Đứa em trai mà anh luôn nhớ thương mong chờ..Nếu thật sự như vậy thì đúng quả thật là mọi chuyện đều là do sự sắp xếp của ông trời.. Để anh quen biết làm bạn cùng An Tử Yến, để rồi có cơ hội để quen và biết Thiên Kỳ…Anh khẽ đưa một ánh nhìn trìu mến sang hướng Thiên Kỳ, cậu nhóc bây giờ cũng đã thiếp ngủ đi vì mệt sau khi ngồi xe một chặng đường dài..

- “ Tiểu Kiệt của anh, có phải là ông trời đang từng bước đưa em trở về với anh hai hay không, anh hai lúc này vẫn chưa có gì chắc chắn cả, nhưng trực giác của anh lại đang mách bảo anh rằng, em chính là Tiểu Kiệt của anh... Giờ thì em hãy ngủ ngon đi nhé, cứu được Đinh Đinh rồi, mọi khúc mắc của em và anh sẽ được giải quyết..” – Anh nhìn chăm chăm vào cậu nhóc đang nằm ngủ ở ghế bên cạnh thầm nghĩ..Bất giác, anh lấy chiếc áo khoác đang treo trên thành ghế đắp lên cho cậu…

Sau đó, Khang Thái cũng dần dần thiếp đi….

………………………….

……………………………………

Sáng sớm hôm sau, An Tử Yến thức dậy rất sớm…ngay khi vừa thức dậy, anh đã lại nhìn vào ngay tấm hình …anh nhìn vào đó thật lâu thật lâu…rồi đưa tày nhàu nát nó..Anh bước ra khỏi căn phòng, sau khi thanh toán tiền xong, anh lại nhanh chân bước lên xe…nhưng An Tử Yến vẫn chưa vội đi, anh muốn ở lại đây để đợi Khang Thái và Thiên Kỳ …dù sao, có đông người thì vừa cứu Đinh Đinh vừa trừng trị gã cầm thú ấy cũng sẽ dễ dàng hơn..

An Tử Yến, ngồi trong xe đợi gần một giờ đồng hồ, anh hút hết gần một bao thuốc..bình thường An Tử Yến vốn không phải bị nghiện thuốc lá, vì anh biết rõ Đinh Đinh từ nhỏ sức khỏe không tốt, nên không chịu được mùi thuốc này..Thế nhưng, một vài năm gần đây, khi An Thị ngày càng mở rộng quy mô ra hơn, công việc cũng nhiều hơn, chính vì thế mỗi khi cần sự tập trung hoặc để xả xì trét thì anh mới tìm đến thuốc lá..

Đang ngồi trầm ngâm suy nghĩ, bỗng có tiếng thắng gấp của một chiếc Toyota màu xanh, chiếc xe trờ tới rồi dừng hẳn…Anh nhận ra, đó không phải là ai khác mà chính là Khang Thái và Thiên Kỳ..Thế rồi, cả ba lái xe tiến lên một đoạn tránh xa chỗ căn nhà nghỉ một chút, để tránh sự nghi ngờ từ bên ngoài và cũng để nếu như tên tội phạm có ẩn náu ở đâu gần đây cũng không thể biết là hắn đang bị theo dõi…

……………

……………………

Tại căn hộ, trong căn hẻm nhỏ…

Phó Dĩ Phong cũng vừa mới thức dậy…khi vừa mới thức dậy, hắn đã tiến đến chỗ Đinh Đinh đang bị trói ở dưới sàn…Hắn nhìn thân hình tiều tụy xác xơ của cậu cũng thấy chút xót xa..Dù sao cũng là con mồi đặc biệt của hắn, một con mồi lại khiến hắn không thể đan tâm cưỡng đoạt một cách thô bạo..

Đồ ăn, hắn để cho cậu, cậu vẫn không hề đụng đến, thức ăn để qua đêm đều bị ôi thiu cả rồi…

Thấy thế, hắn quyết định lại một lần nữa ra ngoài và mua về những thứ thức ăn mà cậu có thể ăn. Hắn tin cậu không thể chịu đựng hơn được nữa…Hắn bước ra ngoài, cầm theo số tiền vẫn còn rất nhiều khi ăn cắp chiếc hộp mà Đinh Đinh mang theo..Trên tay của hắn lại còn mang cả chiếc đồng hồ của cậu…thực ra, hôm trước hắn đã có ý định mang chiếc đồng hồ này đem đi bán. Nhưng vì nó đắt tiền quá, ra tiệm cầm đồ chắc chắn sẽ bị hỏi lai lịch xuất xứ..và đồ ăn cắp tất nhiên không thể có những cái đó, hắn lại đang ẩn náu sự săn lùng của cảnh sát, làm thế khác nào tự chui đầu vào rọ. Thế là hắn quyết định làm thành sở hữu riêng của mình. Không đoạt được thân thể của Đinh Đinh, thì hắn lấy đi những thứ mà Đinh Đinh quý trọng nhất cũng khiến hắn thỏa mãn phần nào.

Hắn vẫn ung dung đi ra từ căn hẻm nhỏ …

Lúc bước ra đầu hẻm, nhác thấy có hai chiếc ô tô sang trọng đang đậu ở đó, hắn có thấy làm lạ..Nhưng rồi cũng không quan tâm lắm..hắn cất bước đi..

An Tử Yến, cùng Khang Thái và Thiên Kỳ lúc này vẫn chưa nhìn thấy hắn đi ra…Ba người bắt đầu sốt ruột…

- Chờ đợi gần cả ngày trời rồi, mà có thấy ai giống như hình đâu..Thiệt là lo lắng quá đi mất., Khang Thái này, nghiệp vụ của mấy người bên anh họ của cậu có đáng tin không đó? An Tử Yến nghi ngờ hỏi..
- An Tử Yến, tôi biết là cậu sốt ruột, tôi cũng như cậu thôi..Nhưng cậu làm ơn, tin tưởng cảnh sát đi, cảnh sát ở Thượng Hải này nổi tiếng là một trong những sở cảnh sát giỏi nhất nước ta đó.- Khang Thái đáp..

- Tôi đợi không nổi nữa rồi…nếu cứ thế này, thì đến bao giờ mới cứu được bảo bối của tôi đây..Trễ thêm một giờ phút nào, thằng nhóc sẽ nguy hiểm hơn một giờ phút đó…

- Tôi biết..nhưng cậu kiên nhẫn thêm chút đi, nếu như hắn thực sự ở đây, tôi tin hắn nhất định sẽ phải đi ra ngoài, không lí nào từ sáng đến tối không đi ra ngoài được..

An Tử Yến và Khang Thái vẫn đang tranh luận không ngờ, thì đột nhiên, Thiên Kỳ thốt lên:

- Hai anh nhìn kìa, hình như là hắn ta kìa, là hắn ta, em thấy hắn ta vừa đi vào trong căn hẻm phía đối diện chỗ chúng ta đang đứng..

- Hả, em nói gì Thiên Kỳ, em nói có thật không..?- Cả hai đồng thanh hỏi..

- Thật, em nhìn rõ lắm, kẻ đó trông rất giống người ở trong hình à…tóc vàng, đeo kính…lại còn trẻ nữa – Như để khẳng định thêm lời nói của mình Thiên Kỳ không quên tả lại sắc diện của Phó Dĩ Phong..

- Vậy thì còn chờ gì nữa…đi theo mau…Hôm nay, là tận số của hắn rồi – An Tử Yến nhanh chóng bước xuống xe rồi đay nghiến nói..anh chạy nhanh về hướng con hẻm nhỏ..theo sau là Khang Thái và Thiên Kỳ…Con hẻm này kì thực cũng hơi dài một chút…

…………..

…………………

Vừa lúc này, Phó Dĩ Phong cũng vừa vào tới nhà, hắn vừa đi mua thức ăn về cho Đinh Đinh, hắn lại đổ thức ăn ra chén cho cậu..Rồi hắn tiến tới chỗ cậu nằm, vực cậu dậy..Rồi ra lời đe dọa:

- Nhóc con, mày có ăn đi không, mày đừng thử thách sự kiên nhẫn của tao..Nếu mày còn không ăn thì tao sẽ đánh chết mày đó..- Hắn quát to…

- Tôi…không…ăn….tôi sẽ….không ăn đâu…anh muốn đánh thì đánh đi…đánh chết tôi luôn đi…tôi mà làm ma sẽ trở về báo thù anh…- Đinh Đinh thều thào yếu ớt nhưng khẩu khí vẫn rất kiên cường..

- Mày…nói cái gì báo thù hả…được tao sẽ cho mày chết luôn, hắn rút chiếc thắt lưng đang mặc trong quần ra rồi quất lên người Đinh Đinh..

Đúng vào lúc ấy, cánh cửa căn hộ hắn toang mở ra..

- “Rầm..!” DỪNG TAY LẠI, ĐỒ THỐI THA…- Một tiếng hét như sấm vang trời..Một người thanh niên với khuôn mặt đầy giận giữ, ánh mắt giương lên chứa đầy nỗi căm phẫn nhìn hắn, hai người phía sau cũng vậy..- Thế rồi họ bất giác nhìn vào cậu nhóc đang nằm sóng soài với hai tay đang bị trói với dây thừng kìa, trên người cậu thì toàn là vết thương…

Đinh Đinh mơ hồ nhìn thấy ba dáng hình thân quen, và giọng nói thân thuộc ấy..Bất giác cậu khẽ kêu lên một tiếng..” Anh hai…Anh hai đến rồi.”- nở một nụ cười đầy khó nhọc.

Không kịp để hắn phòng bị gì An Tử Yến lao vào hắn như một con thú dữ, đánh liên tiếp vào mặt hắn, vừa đập vừa nói – ĐỒ RÁC RƯỞI, ĐỒ CẶN BÃ, MÀY..MÀY DÁM HẠ THỦ VỚI EM TRAI TAO..- liên tiếp là những cú đấm như trời giáng vào mặt của hắn, Phó Dĩ Phong thấy như trời đất quay cuồng..Khi Phó Dĩ Phong đưa tay lên đỡ đòn, An Tử Yến nhìn thấy chiếc đồng hồ của Đinh Đinh. Anh lại càng điên tiết hơn, quất vào người hắn một trận mưa nấm đấm, - MÀY DÁM ĐỘNG VÀO ĐỒ CỦA BẢO BỐI HẢ..CHẾT ĐI CHẾT ĐI..-anh dùng tay giật mạnh chiếc đồng hồ ra khỏi tay Phó Dĩ Phong khiến cổ tay hắn tuôn máu chảy dài, vẫn chưa dừng lại ở đó An Tử Yến lại tiếp tục dùng gót giầy liên tiếp đá vào mặt hắn, vào bụng hắn, vào lưng hắn, khiến máu chảy ra nhiều vô kể, làm hắn muốn kêu cũng không kêu được..vừa đá, anh lại vừa quát lớn –ĐỒ THỐI THA, ĐỒ BỆNH HOẠN, MÀY DÁM ĐỘNG VÀO BẢO BỐI CỦA TAO..CHẾT ĐI..CHẾT ĐI..CHẾT ĐI..CHẾT ĐI- An Tử Yến giống như dồn nén hết bao nhiêu că phẫn và uất hận suốt cả một tuần qua cứ thế mà đá lấy đá để., Thiên Kỳ và Khang Thái nhìn thấy cảnh An Tử Yến đánh gã cặn bã đó mà cũng đôi phần sợ hãi, ban đầu cũng định xông vào mà đánh hắn nhưng thiết nghĩ ngay lúc này cứ để An Tử Yến đánh hắn mới là hợp lí nhất..Còn họ chạy đến bên chỗ Đinh Đinh, đỡ cậu dậy và mở trói cho cậu..Nhìn thấy những vết thương trên người cậu mà họ vô cùng xót xa, càng muốn giết chết tên bệnh hoạn này ngay tức khắc..An Tử Yến lúc này, cũng rút ra chiếc thắt lưng rồi tới tấp quất vào người hắn.- MÀY CHẾT ĐI, CHẾT ĐI..CHẾT ĐI..XUỐNG ĐỊA NGỤC ĐI.

- Anh hai..anh hai- Đinh Đinh thều thào gọi..nhưng lúc này An Tử Yến không hề nghe thấy, điều anh muốn làm ngay lúc này nhất là đánh Phó Dĩ Phong cho tới chết, là cái giá mà hắn phải trả khi dám động vào bảo bối của anh..

Thấy thân hình của Phó Dĩ Phong bây giờ đã đầy máu, hắn nằm sóng soài dưới đất thoi thóp thở..Sợ rằng nếu như An Tử Yến mà đánh nữa, có khi hắn chết thật lúc đó thì mọi chuyện lại rắc rối hơn..Khang Thái, chạy đến ngăn An Tử Yến và nói 

- An Tử Yến, dừng lại đi, đừng đánh nữa..bây giờ cứu Đinh Đinh quan trọng hơn, thằng nhóc trông rất yếu, hình như bị kiệt sức..cậu đánh hắn thế đủ rồi đó, phần còn lại để cho cảnh sát đi, hắn thương thế như vậy không chạy được đâu..

- Anh….. hai, anh……. hai- Đinh Đinh lại thều thào gọi anh..

Bấy giờ An Tử Yến liền thả chiếc thắt lưng xuống rồi chạy ngay đến bên đứa em trai của mình, anh ôm cậu vào lòng, nhìn cậu mà anh đau lòng đến như muốn chết đi. Anh ôm lấy đầu của Đinh Đinh rồi run run giọng nói:

- Bảo bối, bảo bối xin lỗi em, anh hai đến muộn..để em phải chịu khổ sở thế này..anh hai xin lỗi, bảo bối của anh…

- Anh hai…- Đinh Đinh khẽ đưa bàn tay yếu ớt sờ vào má của An Tử Yến, khẽ nở một nụ cười…rồi từ từ ngất đi….

- Bảo bối..bảo bối,tỉnh lại đi em…- GỌI GỌI XE CẤP CỨU MAU LÊN…..- An Tử Yến hốt hoảng hét toáng lên.

Khang Thái mau chóng gọi xe cấp cứu, trong khi An Tử Yến bế lấy Đinh Đinh, còn Thiên Kỳ thì gói ghém đồ đạc của cậu…

Mười lăm phút sau, xe cấp cứu đến..

An Tử Yến nhanh chóng đưa Đinh Đinh lên xe…

Khang Thái và Thiên Kỳ cũng lên ngay sau đó…

An Tử Yến nắm chặt bàn tay phải của Đinh Đinh, không ngừng gọi bảo bối bảo bối..

Hai người kia nhìn đôi mắt nhắm nghiền của Đinh Đinh không khỏi xót xa..nhưng cũng lấy làm mừng..Cuối cùng…họ đã đưa Đinh Đinh ra khỏi chốn ma quỷ đó…

Phải nói là một tuần qua, họ như ngồi trên đống lửa…giờ thì có thở phào nhẹ nhõm…

Bây giờ họ chỉ mong Đinh Đinh mau chóng khỏe lại…

Riêng về phần Phó Dĩ Phong, sau khi đám người cuả An Tử Yến rời khỏi không lâu, thì khoảng chừng nửa tiếng sau, cảnh sát đã đến và tóm gọn hắn…lúc họ giải hắn ra xe, phải dùng đến cả cán..vì thương tích của hắn đầy mình, khắp nơi từ mặt cho đến dưới chân, lưng, bụng tất thảy đều là máu..Họ đoán có lẽ hắn đã bị trả thù…bị đánh bởi rất nhiều người…như vậy cũng là đáng đời cho hắn, một kẻ bệnh hoạn, biến thái đội lốt một thư sinh nho nhã hiền lành..

……………

………………………

Chiếc xe cấp cứu chở theo Đinh Đinh đang lao nhanh về hướng bệnh viện trung tâm Thượng Hải…

Chương 23

Xe cấp cứu dừng lại trước cổng bệnh viện trung tâm Thượng Hải. 

Đinh Đinh nhanh chóng được đưa vào phòng cấp cứu. 

Lúc này An quản gia cũng vừa có mặt tại đây sau khi An Tử Yến gọi cho ông.

Khang Thái và Thiên Kỳ cũng trong một trạng thái hồi hộp lo lắng cho Đinh Đinh…

……………

…………………

Không lâu sau đó, đèn ở phòng cấp cứu vụt tắt, cánh cửa bật mở, một vị bác sĩ bước ra và thông báo lại rằng Đinh Đinh đã qua cơn nguy hiểm rồi. Chỉ là ngất xỉu do kiệt sức vì nhìn đói trong một thời gian quá lâu, trên người cậu nhóc tuy có nhiều vết thương nhưng chủ yếu là vết thương ngoài da nên cũng không nghiêm trọng lắm. 

Chỉ cần nghỉ ngơi một thời gian là có thể phục hồi trở lại..

Nghe đến đây mà ai cũng thở phào nhẹ nhõm..

Tất cả đều cuối gập người cảm ơn vị bác sĩ kia rối rít, vị bác sĩ nở một nụ cười nhẹ nhàng rồi nhanh chóng rời gót…

…………..

………………..

Tại phòng hồi sức cấp cứu của bệnh viên Trung tâm Thượng Hải…

Lúc này An Tử Yến, An quản gia cả Khang Thái và Thiên Kỳ đều có mặt ở đây..Tất cả họ đều muốn nhìn thấy Đinh Đinh tỉnh lại..

Một lúc sau..

Đinh Đinh từ từ mở mắt ra..cậu mơ hồ nhìn thấy gương mặt của những người thân yêu nhất..từ mờ mờ ảo ảo rồi dần dần sáng rõ..

- Anh….anh hai……An quản gia….anh Khang Thái….Thiên Kỳ….- Đinh Đinh thều thào gọi tên từng người …

- Anh hai đây…anh hai ở đây..tất cả mọi người đều ở đây để chờ em tỉnh lại đó bảo bối của anh..- An Tử Yến nắm lấy bàn tay của Đinh Đinh..

Đinh Đinh khẽ đưa mắt nhìn vào bốn con người này, tất cả đều nhìn vào cậu bằng đôi mắt thân thương trìu mến xen lẫn cả sự xót xa nhưng cũng không thiếu sự hờn trách…

- Mọi..người đều ở đây sao…mọi người cho Đinh Đinh xin lỗi…là Đinh Đinh sai rồi…Đinh Đinh không nên bỏ đi…- Đinh Đinh thều thào nói, đôi mắt bắt đầu rưng rưng vì cảm thấy hối lỗi xen lẫn cảm động…

- Thôi, em không sao là tốt rồi. Em không cần xin lỗi đâu. Cứ nghỉ ngơi đi cho chóng khỏe lại, để còn đi học lại nữa..- Khang Thái nhẹ nhàng nói..

- Đúng đấy, cậu lần này là hư lắm đó Đinh Đinh, cậu để tớ ngồi một mình suốt một tuần, rồi suốt ngày toàn bị thầy cô với bạn bè trong lớp chất vấn tớ là tại vì sao cậu không đi học đó..cậu khỏe lại đi, tớ sẽ tính sổ với cậu – Thiên Kỳ tuy trong từng câu nói có vẻ hờn trách nhưng kì thực trong âm vực chính là sự vui mừng khôn xiết…

- Cậu ba…chắc là cậu đã phải chịu khổ sở nhiều lắm đúng không, xem nè, gầy đi trông thấy rõ mà..- An quản gia cũng xót xa mà nói…

Đinh Đinh nghe những lời nói đầy thân thương trìu mến này lại càng cảm thấy cảm động hơn nữa, cậu không dám nghĩ đến là mình sẽ lại có được giây phút này. Cậu đã từng nghĩ cậu sẽ bị tên bệnh hoạn Phó Dĩ Phong hành hạ cho đến chết, cả đời này cũng sẽ không được gặp lại được nữa…Không cần phải nói Đinh Đinh cảm thấy áy náy như thế nào…Cậu bỗng òa khóc…tiếng khóc hòa lẫn với tiếng thở yếu ớt…

- Thôi nào, đừng khóc…đừng khóc mà..không sao rồi..giờ không có ai có thể làm hại em được nữa, anh hai đã trừng trị tên khốn kiếp đó rồi..Chắc hắn đã làm bảo bối của anh hai sợ lắm đúng không..- An Tử Yến xót xa, ôm lấy mái đầu của Đinh Đinh áp sát vào lồng ngực của mình dịu dàng nói.

- Anh hai…đồng hồ của Đinh Đinh….chiếc đồng hồ anh hai tặng Đinh Đinh….điện thoại của Đinh Đinh…- Cậu nhóc sực nhớ ra những món đồ cậu luôn trân trọng, giọng nói lại sụt sùi…

Lúc này, như nhận thấy được An Tử Yến và Đinh Đinh cần có không gian riêng, nên ba người còn lại, ra hiệu với nhau rồi khéo léo lui ra ngoài…Họ nhẹ nhàng nhìn Đinh Đinh rồi khẽ khãng bước ra ngoài..và đóng cửa lại…

Căn phòng chỉ còn lại An Tử Yến và Đinh Đinh..

- Đồng hồ của bảo bối, anh hai đã lấy lại cho em rồi..Em yên tâm đi nha, cứ nghỉ ngơi cho tốt nha..Nhìn em thế này anh hai thực sự đau lòng lắm à – An Tử Yến nói giọng không giấu được nỗi xót xa, anh đưa bàn tay nhẹ nhàng xoa mái tóc của đứa em trai…

- Nhưng còn điện thoại anh hai mua cho Đinh Đinh nữa..cả chiếc hộp “ Chìa khóa tương lai “ nữa..đều mất rồi…mất rồi..anh hai..- Đinh Đinh lại sực nhớ ra những thứ đã bị Phó Dĩ Phong lấy đi, cậu lại rấm rức khóc…

- Ngốc ạ…không sao, mấy cái đó đều là vật ngoài thân, mất rồi thì thôi, để sau này anh hai mua lại cho em, anh hai sẽ để dành lại cho em..đừng lo nghĩ nữa, được không hả..em phải nghỉ ngơi cho tốt, để mau chóng bình phục lại hiểu không?

- Dạ…anh hai…anh hai…có giận Đinh Đinh nhiều không…Đinh Đinh sai rồi….Đinh Đinh không nên bỏ nhà đi…Đinh Đinh không nên nghe lời người khác …

- Thôi..bây giờ chẳng phải bảo bối đã về với anh hai rồi đây sao…đừng sợ nữa …anh hai sẽ không để bảo bối một mình nữa đâu..Bảo bối cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi nhé..Những cái khác tính sau nhé..- An Tử Yến nhẹ nhàng nói…

- Dạ…!!! Anh hai…Đinh Đinh nhớ anh hai lắm…Đinh Đinh cứ tưởng không được gặp lại anh hai nữa rồi…Anh hai…- Đinh Đinh sụt sùi nói…Rồi cậu đột nhiên ho sụ sụ, có lẽ vì do nói quá nhiều..

- Thôi thôi, bảo bối đừng nói gì nữa, bảo bối còn yếu lắm..Nghỉ ngơi đi…Anh hai sẽ ở bên cạnh bảo bối mà..Giờ bảo bối nhắm mắt lại rồi ngủ đi nha…- An Tử Yến nói rồi nhẹ nhàng hôn lên vầng trán đứa em một cái..

Đinh Đinh nghe lời anh mà khẽ nhắm mắt lại…

Anh ngồi như thế một lúc lâu, rồi như sực nhớ ra điều gì đó..Anh khẽ gỡ bàn tay của Đinh Đinh đang nắm chặt bàn tay anh, bỏ nó vào dưới chăn rồi nhẹ nhàng đắp chăn lên..Anh đưa tay vuốt nhẹ mái đầu đứa em rồi đứng dậy bước ra ngoài…

Nhìn thấy An Tử Yến bước ra ngoài, Khang Thái với Thiên Kỳ nãy giờ ngồi đợi ở bên ngoài..liền vội vàng đứng dậy, tiến tới chỗ anh hỏi:

- Đinh Đinh sao rồi? đã ổn hơn chưa, có còn sợ hãi lắm không? – Khang Thái cất tiếng 

- Thằng nhóc hình như vẫn còn rất sợ hãi..Tội nghiệp, chắc là bị gã chó chết đó đe dọa ghê lắm..Cũng may là hắn chưa xâm phạm được thân thể của thằng nhóc, nếu không chắc cả đời này tôi ân hận chết mất..Nó bây giờ đã ngủ rồi..

- Vậy à, vậy thì tốt rồi..Cậu nhớ bồi dưỡng cho nó mau khỏe lại nha, rồi sau đó tìm hiểu thử nguyên nhân tại sao nó lại quen biết gã đó, rồi bị hắn dụ dỗ tới đó, đấy là do bên cảnh sát yêu cầu để có thêm nhiều bằng chứng để buộc tội hắn..

- Ừ..tôi biết..Mà nhân tiện đây cũng cảm ơn cậu nhiều nha Khang Thái, nếu không có anh họ của cậu, thì không biết bao giờ tôi mới có thể tìm được bảo bối của tôi..đúng là nên cảm ơn ông trời vì đã ban cậu cho tôi đấy – An Tử Yến đầy cảm kích, vỗ nhẹ lên bờ vai của Khang Thái nói…

- Cậu đừng khách sáo như vậy mà, tôi với cậu mà còn phải để ý đến chuyện đó nữa sao, có khi tôi mới là người nên cảm ơn cậu đó..- Khang Thái ẩn ý nói …

An Tử Yến tuy cảm thấy có chút khó hiểu trong lời nói từ người bạn của mình nhưng anh cũng không để ý lắm..Anh lại hướng mắt sang chỗ Thiên Kỳ đang đứng bên cạnh Khang Thái từ lúc nãy giờ rồi mỉm cười nói:

- Anh cũng cảm ơn Thiên Kỳ nhé, cảm ơn vì luôn có mặt mỗi lúc bảo bối của anh xảy ra nhiều chuyện, có được người bạn như em, bảo bối nhà anh thực sự có phúc đó..

- Anh Tử Yến..anh đừng nói như thế, em nhận không nổi đâu. Với tư cách là bạn bè, thì trong trường hợp này nếu như là người khác mà không phải em, chắc chắn cũng sẽ làm như vậy à..- Thiên Kỳ lễ phép khiêm nhường nói..

- Ừ..anh cảm ơn …

- Thôi, có lẽ tôi phải đưa Thiên Kỳ về rồi, tiện thể tôi cũng về nhà, dù sao cũng đi hơn một ngày đêm rồi, bố mẹ ở nhà cũng đang lo lắng rồi. Cậu cứ ở đây với Đinh Đinh, chắc tối chúng tôi sẽ quay lại đó..

- Trời đất, tôi quên mất, tôi lấy nhiều thời gian của hai người quá rồi. Cả Thiên Kỳ nữa, em vẫn phải đi học mà đúng không, đừng lo cho bảo bối nhà anh nữa nha..Cứ an tâm đi về, nghỉ ngơi đi, đến thăm bảo bối nhà anh sau cũng được…

- Vâng…vậy tôi đi nhé..!

- Dạ em về đây anh Tử Yến,mai trước khi đi học, em sẽ sang đây sớm thăm cậu ấy một chút rồi đi..

- Ừ…!!!

Ba người nói lời từ biệt, rồi quay bước theo hai hướng khác nhau..Đột nhiên, như sực nhớ ra chuyện gì đó, Khang Thái quay lưng lại rồi cất tiếng hỏi:

- An Tử Yến, vậy chuyện ở An Thị thì sao? Cậu có định tới An Thị không, hay là ở đây chăm sóc Đinh Đinh luôn. Ý tôi là ngày mai ấy …

- Tạm thời hôm nay, thì tôi muốn ở đây. Còn chuyện ngày mai để mai tính đi, có gì tôi sẽ liên lạc với cậu nhé. – An Tử Yến đáp..

- Ừ, được rồi …!! Vậy thôi tôi đi đây..

- Ừ, cậu lái xe cẩn thận nhé…

Khang Thái và Thiên Kỳ theo hướng thẳng tiến đi ra …

An Tử Yến thì lại ngược hướng trở về căn phòng nơi Đinh Đinh đang nằm ngủ..An quản gia lúc nãy có đến nhưng cũng đã trở về nhà để mang một vài món đồ đến bệnh viện cho Đinh Đinh …

An Tử Yến bước đến nhìn vào gương mặt của Đinh Đinh, nhìn bờ má phúng phính hốc hác đi nhiều anh thập phần cả thấy xót xa..Nhưng trong lòng nỗi giận vẫn chực chờ…

Lần này, dù muốn dù không, chờ cho đến khi bảo bối của anh khỏe lại, anh cũng phải giáo huấn cho đứa em một trận thật nặng, dù có đau lòng đến đâu cũng không thể nương nhẹ được. Bởi vì nếu không như thế, thì em trai anh sẽ không nhớ, sẽ lặp lại chuyện nông nỗi này một lần nữa.. Anh không dám tưởng nếu chuyện này lại diễn ra một lần nữa…

Trước đây, An Tử Yến cứ tưởng mình sẽ không bao giờ phải giáo huấn Đinh Đinh theo cách như thế này, kì thực cho mãi đến năm 14 tuổi Đinh Đinh vẫn rất ngoan, ít khi phạm phải những lỗi lẫm đáng trách phạt, nhưng không hiểu tại sao sang năm nay cậu nhóc lại không dưới một lần trái lời anh, lại gây ra những chuyện đáng trách.. An Tử Yến cứ tưởng đã có thể hiểu và dạy dỗ đứa em một cách chu đáo nhất nhưng không, anh đã lầm..Có lẽ, vì theo thời gian, tâm lý con người cũng có nhiều thay đổi, Đinh Đinh kì thực vẫn là một cậu bé ngoan, nhưng dù sao cũng là một đứa nhóc lớn lên không có được sự dạy dỗ đầy đủ từ cha mẹ, một mình anh gánh vác cả ba vai trò không tránh khỏi sai sót…

……………

……………………..

An Tử Yến ngồi cạnh Đinh Đinh một lát rồi cũng mệt mỏi rồi thiếp dần, và ngủ gục trên người đứa em…

…………..

…………………….

Trên chiếc xe Toyota..Khang Thái đang trên đường đưa Thiên Kỳ trở về nhà…Sau một hồi im lặng, Thiên Kỳ cất tiếng phá vỡ sự trầm mặc:

- Anh Khang Thái này, chuyện của Đinh Đinh bây giờ coi như đã giải quyết xong rồi.. Bây giờ có phải đã đến lúc giải quyết chuyện của anh và em không, anh bảo sau khi cứu được Đinh Đinh rồi sẽ đưa em đến một nơi đó..Hôm nay liệu đã đi được chưa hả anh– Thiên Kì cũng không hiểu tại sao cậu lại sốt sắng đến mức phải đề cập đến chuyện này …

- Hả…chuyện này….chuyện này….em để thư thư có được không, anh nghĩ là em cũng mới đi đường xa về..cũng đã mệt rồi…có gì để thêm một thời gian nữa được không…anh muốn giải quyết thêm một vài vấn đề nữa, em có thể chờ được không?- Khang Thái đột nhiên cảm thấy bối rối trước yêu cầu của Thiên Kỳ, anh không hiểu tại sao thay vì vui mừng anh lại thấy bối rối và có chút gì đó băn khoăn…

- Dạ..được rồi…em không biết đó là chuyện gì, nhưng em sẽ không giục anh đâu.. Mà thực ra, em cũng muốn chờ Đinh Đinh xuất viện cái đã … Haiza… chờ cậu ấy khỏe lại, em cũng sẽ phải mắng cho cậu ấy một trận vì cái hành động dại dột của cậu ấy.., Đinh Đinh không biết có bị anh Tử Yến mắng hay không nữa, mà nhìn thấy cậu ấy như thế em đoán chắc anh Tử Yến cũng không nỡ a…- Thiên Kỳ ngây ngốc nói….

- Hơ..anh thì lại không nghĩ vậy đâu…lần này…chắc Đinh Đinh toi rồi, chắc kiểu gì vẫn sẽ bị mềm xương đó. Anh hiểu An Tử Yến bạn anh mà, chuyện gì ra chuyện đó à..- Khang Thái nhún vai một cái nói…

- Hả…anh nói thế…là sao…? Không lẽ, anh Tử Yến sẽ phạt cậu ấy hả, không có chuyện đó đâu, trước giờ anh ấy có bao giờ đánh đòn cậu ấy đâu, anh ấy thương cậu ấy như vậy mà…- Thiên Kỳ ngạc nhiên há hốc mồm hỏi..

- Sao em nghĩ đơn giản thế hả Thiên Kỳ, thương yêu thì tất nhiên, nhưng khi cần cũng phải giáo huấn chứ, đau lòng cũng phải giáo huấn. Trách nhiệm gánh vác trên vai, một mình gánh vác cả ba vai trò thì sao tránh khỏi việc bị áp lực chứ hả em…Vậy là em không biết, đợt Đinh Đinh phải nghỉ ở nhà một tháng, là vì do bị anh hai phạt đòn do đi quán bar uống rượu hả, lần đó thực sự là thời gian thống khổ cho cả hai anh em,anh nhìn thấy mà cũng đau xót..cả hai vì quá thương yêu nhau mà lại làm tổn thương nhau… mà em không biết thật sao???

- Hơ…anh nói gì cơ…hóa ra là vì thế à…thế mà cậu ấy lại nói dối em..bảo là bị ốm gì đó thôi..thì ra là vậy…

- Chắc Đinh Đinh nó không nói với em vì nó nghĩ chuyện đó không có gì hay nên không đáng nói ra, anh thì cứ tưởng em biết rồi…Lần đó, anh đành phải biến thành An Tử Yến đó …nhưng cũng nhờ vậy mà được có được cảm giác làm anh hai…nó thật sự hạnh phúc, nhưng kèm theo đó có quá nhiều trách nhiệm…

- Hơ vậy hả..hic..không ngờ có anh hai, còn có thể bị đánh đòn à, Đinh Đinh ngoan như thế mà cũng có lúc đi uống rượu, rồi bị phạt..Nếu mà là em chắc bị thường xuyên quá…hic- Thiên Kỳ khẽ rùng mình …Không biết nếu em có anh hai, anh hai em có đánh đòn em vì em đi uống rượu không nhỉ…Bố mẹ nuôi của em thì từ nhỏ đến giờ chưa bao giờ đánh phạt em cả, chỉ là mắng thôi à…

- Sao em lại nói thế, không lẽ em hay phạm lỗi lắm hay sao hả Thiên Kỳ?

- Dạ…dạ…thì…nói chung em không có ngoan bằng Đinh Đinh à..cũng may là em không có anh hai…Mà anh Khang Thái này, nếu là anh thì sao…nếu em trai anh mà phạm phải những lỗi lầm đáng trách anh có giáo huấn không ạ?? Em nghĩ là không à, vì nhìn anh hiền hiền..- Thiên Kỳ cười trừ..nói

- Em thử nghĩ xem có không …Ừ..thì anh hiền thật…nhưng nếu là trường hợp cần phải giáo huấn, anh cũng sẽ không nương tay với em của anh đâu. Có huấn thì mới nên người được- Khang Thái nghiêm nghị nói…

Điều đó khiến Thiên Kỳ giật mình … Thì ra nếu có anh hai, còn có thể như vậy nữa sao. Từ nhỏ đến giờ cậu chưa hề bị đánh phạt, cậu không biết nếu như bị đánh phạt sẽ như thế nào..Nhưng theo cậu biết thì rất đau à…Thiên Kỳ đang hình dung đến ngày nếu như cậu tìm được gia đình, và cậu có anh hai…và nếu như cậu gây ra một lỗi lầm lớn nào đó..anh hai của cậu liệu có đánh đòn cậu không…có làm cậu sợ hay không …cậu không dám nghĩ nữa …

Khang Thái nhìn sang khuôn mặt đầy bối rối và trắng bệch đi củaThiên Kỳ chợt bỗng thấy xót xa..Nếu như cậu nhóc ngồi gần bên cạnh anh, là bé Tiểu Kiệt của anh thật, và nếu hai anh em anh nhận nhau..trở về sống bên nhau..thì nếu như cậu phạm lỗi, anh có đánh cậu thật hay không, liệu anh có nỡ ra tay với đứa em đã bị thất lạc nhiều năm hay không?...Chính anh cũng không dám nghĩ đến điều đó…

Điều anh cần nghĩ đến bây giờ là làm sao có thể khẳng định cậu chính là bé Tiểu Kiệt của ngày xưa…

Có lẽ sẽ như cậu nói, chờ sau khi Đinh Đinh xuất viện, anh sẽ đưa cậu đến con đường ngày xưa..chỗ anh đưa cậu đi chơi..rồi vô tình đi lạc cho đến tận bây giờ…Để xem..có thể gợi ra trong cậu những kí ức nào không.. Nếu như có..thì không còn gì phải nghi ngờ gì nữa…

Chiếc Toyota dừng lại, trước cửa nhà của Thiên Kỳ…vẫy tay chào cậu…rồi anh chậm rãi lái xe phóng đi…trong lòng ngổn ngang nhiều suy nghĩ ….

………………..

…………………………

Trời đã tối..

Tại phòng hồi sức bệnh viện trung tâm Thượng Hải..

Đinh Đinh sau một giấc ngủ dài, cậu bây giờ cũng đã tỉnh dậy..Và nhìn thấy anh hai vẫn đang ngồi bên cạnh nắm chặt bàn tay của mình…

An Tử Yến cũng đã ngủ thiếp đi nhưng anh thức giấc trước đứa em của mình, anh ngồi lặng lẽ nhìn đứa em một lúc thật lâu..

- Anh hai…anh hai ăn gì chưa, anh hai có đói bụng không? – Đinh Đinh khẽ cất tiếng hỏi…- Bảo bối của anh thức rồi à? Hi..Còn biết quan tâm đến anh hai như vậy à, tưởng đâu không thèm lo lắng cho anh hai nữa- An Tử Yến nhẹ nhàng trách yêu em..

- Anh hai đừng nói vậy mà, Đinh Đinh lúc nào cũng thương anh hai mà..

- Thương anh hai hả..thương anh hai mà đành lòng bỏ anh hai đi như vậy đó..- An Tử Yến có chút giận hờn trong lời nói- bảo là sẽ sống tốt, mà thành ra thế này đây..

- Hm…Đinh Đinh…xin lỗi mà..Đinh Đinh ngốc nghếch à…hic hic…-Cậu nhóc thút thít 

- Thôi nào, không có được khóc, bảo bối nín đi, anh biết là bảo bối thương anh. Anh cũng thương bảo bối nhiều a…- An Tử Yến nhẹ nhàng hôn lên trán của Đinh Đinh..

Đinh Đinh cũng nhẹ nhàng hôn lên bờ má anh trai một cái …

Cậu chỉ khẽ nhìn anh hai mà không nói gì cả, nhìn anh hai gầy đi nhiều, bản thân Đinh Đinh cũng thập phần xót xa, có lẽ trong một tuần cậu biến mất anh hai chắc cũng lo lắng đến mất ăn mất ngủ, cậu bỏ đi như thế đâu phải chỉ một mình cậu thống khổ, mà anh hai cũng vậy…

- “Kít,” - Có tiếng mở cửa cắt dòng suy nghĩ của Đinh Đinh- Là An quản gia, mang cháo đến cho cậu …

- Cậu ba, cậu thức rồi à..Cháo của cậu đây, cậu hai sẽ cho cậu ăn nhé. Cậu gầy đi nhiều lắm đó, khổ thân, chắc là cái tên xấu xa đó nó không cho cậu ăn uống gì đúng không…Lần sau, cậu có giận gì anh hai cậu, cậu cũng đừng làm vậy nữa nha. Cậu làm thế không khác gì lấy đi mạng sống của anh hai cậu đâu..Cậu thấy đấy, cuộc sống ngoài kia không hề đơn giản như cậu nghĩ, con người cũng phức tạp lắm, không thể dễ dàng tin tưởng một người xa lạ được đâu..Hiểu chưa hả cậu ba..- An quản gia đứng bên cạnh An Tử Yến, khẽ vuốt mái tóc của cậu nhủ ôn tồn nói …

- Dạ..cháu..cháu biết rồi…An quản gia…cháu sẽ không thế nữa, cảm ơn bác đã ở bên cạnh anh hai của cháu à..- Đinh Đinh rụt rè nói …

- Không cần phải cảm ơn, những gì bác nói không phải là muốn trách cậu đâu, chỉ là muốn để cậu hiểu ra vấn đề thôi. Anh hai cậu dù có nghiêm khắc với cậu một chút cũng là vì muốn tốt cho cậu…chứ hoàn toàn không phải vì cho bản thân đâu..

- Dạ…cháu hiểu rồi mà…- Đinh Đinh mếu máo…Cậu nhóc cảm thấy tủi thân lắm…

- Thôi, bây giờ bác phải về nhà đã, còn một số chuyện phải làm..cậu ở đây với anh hai cậu nhé, sáng mai bác lại vào..

- Vâng!...!

An quản gia nói rồi, khẽ chào An Tử Yến một cái rồi quay bước đi ra ngoài …

Nãy giờ, những điều An quản gia nói anh đều nghe thấy cả, nhưng vẫn im lặng không nói gì. Kì thực, những lời đó là những lời anh muốn nói với Đinh Đinh, nhưng nhìn thấy đứa em trên giường vẫn còn đang bệnh thế này, anh có đôi phần không nỡ..Không ngờ, An quản gia lại thay anh làm việc này..

Suy ra cho cùng, An Tử Yến và em trai của anh có thể sống đến ngày hôm nay sau khi mẹ anh qua đời, cũng là một phần có An quản gia …

- Anh hai…Đinh Đinh đã làm anh hai phải khổ vì em rồi..em đúng là một đứa em xấu xa à..- Đinh Đinh tự trách mình …

- Thôi nào, không có sao. Biết sai là tốt rồi…Bây giờ anh hai cho bảo bối ăn cháo nha…Đói lắm rồi có đúng không?

- Dạ…!

Nói rồi, An Tử Yến nhẹ nhàng nhấc chiếc cạp lồng lên, anh cầm lấy cái chén, rút chiếc khăn giấy chỗ chiếc tủ bên cạnh giường bệnh lau đi lau lại cái chén rồi anh cầm lấy ấm nước sôi, đổ vào đó một ít nước, xoay xoay cái chén khoảng độ ba bốn vòng …rồi khẽ đổ nó xuống chiếc thau đặt dưới chân ghế..

Anh cẩn thận nâng chiếc cạp lồng rồi từ từ đổ cháo ra đầy chén..

Anh cầm chiếc muỗng khẽ gạt gạt nhẹ, rồi múc một muỗng cháo đầy, đưa lên miệng mình và thổi thổi vào đó …rồi dịu dàng nói, đưa ra trước mặt Đinh Đinh

- Nè, há miệng ra nhé, bảo bối cưng của anh hai..

Đinh Đinh ngoan ngoãn há miệng, mà đôi mắt run run vì cảm động …Anh hai của cậu đây, bố của cậu đây, mẹ của cậu đây…Bao yêu thương của cậu đều ở đây..

Một giọt nước mắt khẽ lăn trên bờ mắt cậu..

Anh nhìn thấy, khẽ đưa ngón tay lên gạt đi dòng nước mắt..Rồi vẫn cứ ôn nhu, gạt nhẹ chén cháo, rồi lại dịu dàng đút cho cậu từng muỗng cháo…

……………..

- Anh hai…cháo ngon quá…Một tuần rồi, Đinh Đinh không được ăn thứ gì ngon thế này à- Cậu nhóc run run giọng nói..

- Ừ…cái gã khốn đó, hắn ta bỏ đói bảo bối của anh hai đúng không..? 

- Không phải ạ..thực ra ngày đầu tiên, hắn mua mì tôm về nhưng Đinh Đinh không có ăn được, ngày hôm đó nhịn thật, hôm sau thì hắn cho Đinh Đinh ăn gói lương khô đã hết hạn à..khiến bụng của Đinh Đinh đau lắm..Mấy ngày sau đó, thì hắn có mua thức ăn ngon hơn cho Đinh Đinh nhưng mà Đinh Đinh không có thèm ăn, Đinh Đinh không ăn để cho hắn biết Đinh Đinh không bị hắn khuất phục – Cậu mếu máo kể tường tận mọi chuyện…

- Trời ơi..! Tội nghiệp bảo bối của anh hai quá..Tại sao gã khốn đó dám đối xử với cục vàng của anh hai như vậy chứ, nếu biết thế, anh hai đánh chết hắn luôn cho rồi..Mà sao bảo bối ngốc thế, sao lại tuyệt thực hả, dù có thế nào cũng ráng mà ăn vào để có sức chứ..Không sợ bị đói chết rồi làm sao mà anh cứu còn có cơ hội để cứu bảo bối được chứ - An Tử Yến xót xa ôm đứa em trai vào lòng, xót xa nói.

- Đinh Đinh..xin lỗi à…lúc đó Đinh Đinh không có nghĩ được nhiều thế …

- Ừm…thôi không có sao hết…Bắt đầu, từ hôm nay anh hai sẽ lại tẩm bổ cho bảo bối nhé, anh sẽ mua những thứ mà bảo bối thích ăn nhất, để bảo bối ăn thật nhiều thật nhiều để đôi bờ má lại phúng phính lên để anh hai véo cho sướng nhé – An Tử Yến bẹo hai bờ má của Đinh Đinh, gian manh nói …

- Hm…anh hai..lúc nào cũng thế à..toàn lợi dụng để hôn với véo má em thôi à..Anh hai nuôi em cho mập lên là để vậy thôi à..- Đinh Đinh phụng phịu..

- Ừm..chỉ vậy thôi á…”Moah”..có cách nào để cho bảo bối của anh hai bớt dễ thương không ta, ôi chao ôi sao mà cưng thế này chứ, “Moah moah” An Tử Yến chỉ chờ có thế, rồi lại nhướn cổ lên hôn vào trán Đinh Đinh mấy cái liền, anh còn siết thật chặt mái đầu của Đinh Đinh vào ngực mình…

- Ối..anh hai, đừng ôm Đinh Đinh chặt quá, Đinh Đinh thở không được à…-Cậu nhóc bị ông anh trai áp sát vào người đến nỗi thở không được, cậu khẽ kêu lên…

- Kệ..à…anh hai muốn cột chặt bảo bối vào người anh hai luôn, để bảo bối không chạy được nữa..là để phạt bảo bối, tội bỏ anh hai mà đi à..- An Tử Yến khẽ cười rồi nói, tay vẫn không buông đầu đứa em ra khỏi ngực mình…

- Hm..hm..anh hai…Đinh Đinh không thở được,không thở được- Đinh Đinh thều thào nói rồi bất chợt thả bàn tay của cậu buông lõng ra xuống giường. Đôi mắt nhắm nghiền lại

An Tử Yến thấy như vậy thì vô cùng hốt hoảng, anh đột ngột buông đứa em ra, mặt anh tái đi không còn giọt máu, tại anh..ôm chặt quá..đứa em lại đang yếu..ấy vậy mà cứ cố chấp…

- Bảo bối, bảo bối, em sao vậy, đừng làm anh hai sợ mà..- An Tử Yến khẽ lay mạnh Đinh Đinh khi thấy ánh mắt cậu nhắm nghiền..Mà không hề để ý đôi môi cậu đang mỉm cười …

- Bảo bối…bảo bối, đừng thế mà…anh hai không ôm em nữa…mở mắt ra đi mà…đừng dọa anh hai mà…bảo bối..- An Tử Yến không ngừng lay mạnh đứa em, giọng anh bắt đầu hốt hoảng gần như khóc luôn rồi..

Bất chợt, Đinh Đinh mở mắt ra…rồi cười khúc khích..

- Hi hi…Anh hai bị em lừa rồi…Là bị Đinh Đinh lừa rồi nha..- Cậu nhìn vào mặt ông anh trai lém lỉnh nói…

An Tử Yến nhìn thấy nụ cười của Đinh Đinh mà mặt anh cứ đần ra …Vừa rồi anh đúng là giống như một tên ngốc lo lắng đến nỗi thiếu điều muốn chết đi…Anh không ngờ đứa em của anh lại có thể láu lỉnh đến như vậy..

- Hay nhỉ..lại còn gạt cả anh hai nữa cơ đấy..Ghét thật đó..Hức..- An Tử Yến búng nhẹ một cái vào mũi của Đinh Đinh hơi quê độ nói…

- Hi hi..ai biểu anh hai cứ ôm em chặt quá. Thực sự là rất khó thở đó ạ…- Đinh Đinh cười lại cười lém lỉnh nói..

Niềm vui lại ngập tràn trong căn phòng nhỏ…

Sau lần này, có lẽ cả hai anh em An Tử Yến và Đinh Đinh đều sẽ rút ra được bài học cho mình. Đôi khi phải biết nhún nhường đúng lúc…để cho mọi việc không nên đi quá xa…

………………

…………………………….

Tối đến, An Tử Yến định bụng sẽ ngủ ở chỗ ghế sofa trong phòng bệnh, vì anh sợ nếu ngủ chung sẽ làm ảnh hưởng đến sức khỏe của Đinh Đinh vì cậu vẫn còn rất yếu..Nhưng mà đứa em cứ mè nheo, đòi anh một mực phải ngủ cùng cậu, mặc dù anh hai cứ lần nữa từ chối, Đinh Đinh vẫn không bỏ cuộc… Sau cùng, vì để chìu đứa em mà anh phải lên giường rồi ôm lấy cậu mà ngủ..Bởi vì kì thực, An Tử Yến cũng thập phần muốn được ôm đứa em trong vòng tay để bù lại một tuần thiếu vắng….

Đinh Đinh sau một tuần sống trong sợ hãi, giờ đây cậu lại được trở về trong vòng tay đầy ấm áp yêu thương của anh hai…Cậu ngủ rất say…vì cậu biết…anh hai sẽ luôn bên cậu. Ở bên anh hai là một cảm giác bình yên và êm đềm…

Chương 24

Sáng hôm sau..

Đúng như lời hứa, Thiên Kỳ đã đến sớm thăm Đinh Đinh, cậu còn mang theo rất nhiều đồ ăn ngon ở nhà mang đến cho Đinh Đinh. 

Sự việc Đinh Đinh bỏ đi ngay chính Thiên Kỳ cũng không thể hình dung ra được. Cậu có nằm mơ cũng không bao giờ có thể hình dung ra được, cậu bạn thân hiền lành và nổi tiếng ngoan ngoãn của cậu lại có thể làm một việc mà chính một đứa ham chơi như cậu chưa chắc đã dám làm..

Lúc Thiên Kỳ đến, thì An Tử Yến vừa mới ra ngoài đi mua đồ ăn sáng cho Đinh Đinh, An quản gia thì vẫn chưa đến…nên cậu ở đó và trò chuyện với Đinh Đinh một chút.

- Này nhóc, cậu đó, bây giờ tớ muốn hỏi cậu một câu nè. Sao một đứa một sách, hiền lành như cậu lại có thể quen được cái gã Phó Dĩ Phong kia vậy hả? 

- Ơ…Ơ….tớ tớ ….chuyện này không nhắc đến được không, càng nói đến tớ càng cảm thấy mình ngu ngốc á – Đinh Đinh không giấu được vẻ lúng túng, cậu cuối mặt xuống…tránh đi ánh nhìn của Thiên Kỳ 

- Không được, tớ biết cậu sẽ cảm thấy hối lỗi nhưng mà không thể nhắc đến, chính vì tại cậu không chịu nói ra nên mới xảy ra chuyện đó. Nếu như cậu có nói là cậu quen tên Phó DĨ Phong ra, có khi đã tránh cậu bị hắn dụ dỗ rồi…

- Tớ …tớ…- Đinh Đinh ngập ngừng

- Thôi được, cậu không nói cũng được. Nếu cậu không nói tớ sẽ nghĩ cậu không coi tớ là bạn của cậu đó. Vậy thì thôi, tớ đi học đây- Thiên Kỳ tỏ vẻ giận dỗi, xụ mặt đứng dậy…toan bước đi.

Đinh Đinh nhìn khuôn mặt buồn của cậu bạn mình, cậu cảm thấy áy náy lắm. Liền cất tiếng ngăn bước chân của Thiên Kỳ lại. Thiên Kỳ biết, công cuộc đánh đòn tâm lý của cậu đã thành công, khẽ mỉm cười một cái, rồi sau đó lại tỏ vẻ nghiêm mặt quay lại, rồi ngồi xuống bên cạnh chỗ Đinh Đinh đang nằm..

Thế rồi, Đinh Đinh bắt đầu kể lại mọi chuyện cho cậu nghe, về cái buổi chiều hôm ấy, buổi chiều mà nhà trường cho học sinh về sớm, Thiên Kỳ rủ cậu đi chơi game mà cậu không đi..Rồi cậu kể lại cuộc gặp giữa cậu và Phó Dĩ Phong và nêu nguyên nhân mọi chuyện là vì thời gian đó cậu và anh hai cậu đang chiến tranh lạnh với nhau…Thiên Kỳ nghe xong, thì gật gù..Rồi lại nghiêm mặt nói…

- Ra là vậy đấy, cậu cũng dễ tin người quá, mới nghe nói vậy đã bị hắn lừa rồi. Sao cậu lại có thể nghĩ là anh hai cậu không thương cậu được nữa cơ chứ..Đinh Đinh ngốc đúng là Đinh Đinh ngốc mà…

- Tớ biết tớ sai rồi, cậu đừng mắng tớ nữa mà…- Đinh Đinh phụng phịu…

- Mà cũng khó trách cậu, tên cáo già đó lại là bác sĩ tâm lý nữa, nên hắn biết cách thuyết phục một đứa nhóc như cậu.

Đinh Đinh nghe xong lời Thiên Kỳ nói, chỉ ngồi im lặng mà không nói gì. Có lẽ bây giờ cậu lại đang nhớ về cái buổi chiều định mệnh đó.

Thiên Kỳ định mở miệng hỏi cậu thêm về vài chuyện nữa, nhưng nhìn đồng hồ đã đến giờ đi học nên cậu đành thôi. Cậu đành nói lời tạm biệt cậu bạn thân rồi quay lưng đi..

…………..

…………………..

An Tử Yến đang từ hướng bên ngoài hướng vào chỗ căn phòng mà Đinh Đinh đang nằm đó. Anh nhân tiện đi mua đồ ăn sáng, rồi mua thêm rất nhiều những thức ăn khác để bồi bổ cho đứa em của mình. Một tuần khổ sở, đứa em gầy đi trông thấy..khiến anh rất xót xa..

Anh đang suy nghĩ hôm nay sẽ đến An Thị hay là ở lại với Đinh Đinh nhiều hơn một chút, dù gì cũng đã một tuần rồi, hai anh em mới lại gặp nhau. Anh muốn ở bên Đinh Đinh để an ủi vỗ về cậu.

Thế nhưng, khi đi vừa đến cửa phòng thì tiếng chuông điện thoại của An Tử Yến reo lên, trên màn hình anh nhìn thấy số của Khang Thái, anh đột nhiên cảm thấy lo lắng, nếu sáng sớm thế này mà Khang Thái chủ động gọi lại cho anh thì An Thị nhất định có chuyện rồi.

Anh đưa ngón tay lướt nhẹ màn hình rồi bắt máy:

- Tôi nghe đây, sáng sớm như vậy đã gọi, có chuyện gì rồi? 

- “Cậu đúng là siêu nhân đó An Tử Yến, sao cái gì cậu cũng biết hết vậy. Đúng là có chuyện rồi. Cổ phiếu An Thị lại giảm rồi. Lần này rớt về ngưỡng âm luôn. Bên mảng công nghệ với xây dựng mấy dự án đều bị định lại đó. Hình như là từ tối hôm qua là đã có dấu hiệu sụt giảm cổ phiếu, đến sáng nay là coi như trầm trọng luôn. “

- Cậu nói thật sao, chẳng phải trước đó tôi đã bước đầu chỉnh đốn lại rồi mà. Không lẽ, lại có kẻ nào đó chơi tôi. Chẳng phải tôi đã cảnh cáo hắn rồi sao …

- “ An Tử Yến ơi, cậu đôi khi chính nghĩa quá mà không thể lường được bọn tiểu nhân đâu. Là tên Dư Minh, vẫn cố tình đâm sau lưng cậu đó. Hắn ta là phường lưu manh nên chắc chắn không thể dễ dàng buông tha cho cậu giống như Đường Kì Thế được. Hơn nữa, lần trước cậu lại đánh con trai hắn dở sống dở chết, hắn nhân cơ hội này mà tranh thủ hạ cậu luôn đó..”

- Chết tiệt thật.. Sao hồi đó tôi không tống hắn vào tù luôn nhỉ…Thôi được rồi, có chuyện gì lên công ty nói tiếp nhé. Bây giờ tôi đang ở bên ngoài phòng của bảo bối, tôi không nói chuyện lâu được, ngộ nhỡ thằng nhóc nó nghe được cuộc trò chuyện của tôi với cậu lại đâm ra lo lắng lung tung lại ảnh hưởng đến sự phục hồi của nó..

- “Tôi hiểu rồi, vậy nhé..Lát gặp, cho tôi gửi lời hỏi thăm Đinh Đinh nha. Tôi sẽ đến thăm nó sau, bye nhé “

- Uh, bye 

- Tút tút

Điện thoại tắt, An Tử Yến mau chóng gạt đi vẻ mặt đăm chiêu, mà thay vào đó là một nụ cười rồi tiến tới mở cánh cửa phòng của Đinh Đinh, anh hy vọng cậu nhóc sẽ không nghe thấy những gì anh vừa nói.

- Anh hai…sao anh hai đi lâu thế ạ, làm Đinh Đinh lo quá chừng à – Cậu cất tiếng khi nhìn thấy An Tử Yến mở cửa bước vào..

- Anh hai xin lỗi, đã để bảo bối của anh đợi lâu nha. Tại anh phải mua nhiều đồ ăn cho bảo bối tí mà..Thế Thiên Kỳ đi lâu chưa? – Anh nhẹ nhàng vừa nói, vừa tiến tới chỗ chiếc ghế bên cạnh giường rồi ngồi xuống. 

- Dạ, cậu ấy đi cũng được một lúc rồi. Thế anh hai sáng nay có đi làm không ạ?- Đinh Đinh hỏi..

- Haiza..làm sao đây, sáng nay anh định ở lại bệnh viện với bảo bối của anh nhưng mà công ty có việc rồi..Anh chỉ có thể ở thêm một lúc nữa chờ An quản gia đến rồi anh đi- An Tử Yến vừa nói, vừa sục sạo đống đồ ăn vừa mua về, lấy nó ra, rồi xếp vào trong chiếc tủ lạnh mini để trên chiếc tủ cạnh giường…

- Không sao đâu mà anh hai, anh hai cứ yên tâm mà đi làm đi. Đinh Đinh không có sao đâu. Em khỏe nhiều rồi mà. Miễn là chiều anh hai tan làm về, về đây với em là được. Chứ em cũng không muốn vì em mà lại làm ảnh hưởng đến công việc của anh hai – Đinh Đinh giương đôi mắt đầy yêu thương nhìn anh trai nói..

- “Moah”- Bảo bối của anh hai lúc nào cũng là hiểu chuyện nhất. Thôi bây giờ anh em mình ăn sáng nha, bảo bối muốn ăn thứ gì nào, anh đút bảo bối nha..- An Tử Yến nhìn đứa em trìu mến, ôn tồn nói.

- Lúc nãy, Thiên Kỳ cũng mang đến cho em nhiều đồ ăn lắm á. Em vừa mới ăn xong với cậu ấy rồi, giờ anh hai ăn đi rồi đi làm..

- Lúc nãy là chuyện của lúc nãy, lúc nãy là đồ ăn của Thiên Kỳ, còn bây giờ là đồ ăn của anh hai, bảo bối nhất định phải ăn, không là anh hai giận đó. Nhìn xem, đôi má phúng phính này giờ gầy trơ xương rồi nè..-

- Hm..nhưng anh hai, em no rồi à..Em không thích heo con đâu..thành heo con sẽ xấu lắm. Em đã không được đẹp trai như anh hai rồi, anh hai còn muốn biến em thành heo con sao?? Anh hai xấu tính à – Đinh Đinh nhõng nhẽo nói..

- Ha ha..Sao cái gì bảo bối cũng biết hết vậy nhỉ. Đúng là chỉ có bảo bối của anh mới hiểu anh như vậy thôi, anh đúng là muốn biến bảo bối thành một chú heo con đó. Cho dễ thương, để tối ngủ anh hai ôm cho ấm ha- An Tử Yến cười lớn…trêu đứa em..

- Hm…anh hai này….đáng ghét à…

- Ưm..anh hai vốn đáng ghét mà..Thế bây giờ định thế nào, có định ăn sáng với anh hai không hả- há miệng ra – An Tử Yến vừa nói vừa chìa ra trước mặt Đinh Đinh một muỗng canh yến sào đóng gói mà anh vừa mới mở ra lúc nãy..

- Hm…anh hai toàn ép em thôi, anh hai đã đưa lên đến miệng em như thế này, em mà không ăn không được à. Em mà thành heo con là em bắt đền anh hai đó – Đinh Đinh phụng phịu nói.

- Ừm…sao cũng được,bắt đền anh hai thế nào anh cũng chịu. Miễn là bảo bối của anh ăn là được …

Hai anh em An Tử Yến vừa ăn sáng vừa cười đùa rất vui vẻ..

Đúng lúc đó thì An quản gia cũng vừa từ nhà đến. 

Anh quyến luyến giao Đinh Đinh lại cho bác quản gia, khoác chiếc áo khoác rồi cất bước đi. Trước khi đi, anh không quên đến bên giường của Đinh Đinh hôn nhẹ lên vầng tráng của đứa em, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cậu nhóc một cái.

Đinh Đinh cũng ngoan ngoãn, vẫy tay chào anh hai…

Rồi cậu vơ lấy cuốn sách mà An quản gia vừa mang đến và đọc nó…

……………An Tử Yến trên đường đi không khỏi cảm thấy bực bội khi nghĩ đến chuyện của An Thị, rõ ràng là mọi chuyện đã được thu xếp rồi mà rốt cuộc lại bung bét cả lên..

Lúc anh vừa mới lên đến tầng 89, thì đã được Kha thư ký thông báo lại, có một vị khách đang muốn gặp anh, ông ta đã vào phòng ngồi đợi được một lúc. An Tử Yến đã nhanh chóng đoán được vị khách đó là ai..

Khang Thái lẽ ra cũng sẽ có mặt với anh ngay lúc này nhưng mà cuối cùng lúc đang trên đường đến công ty thì An Tử Yến yêu cầu anh đi giải quyết một số chuyện ở nơi khác..

Anh mở cửa căn phòng bước vào..Nhìn thấy từ sau lưng là dáng hình một người đàn ông đậm người, ông ta với mái đầu trọc lóc, miệng vẫn ngậm chiếc tẩu hút phì phò rồi nhả khói khắp nơi..

- Không ai được phép hút thuốc trong phòng làm việc của tôi- An Tử Yến khó chịu nói.

Nghe tiếng anh, ông ta quay lại, Dư Minh cười khảy nhìn An Tử Yến nói..

- Vẫn là khẩu khí này không khác ngày xưa là mấy, An Tổng à…lâu quá rồi nhỉ

- Chẳng phải hôm trước, đã giải quyết xong rồi sao, còn đến đây làm gì?

- Gượm đã nào, trước tiên hãy cứ đến ngồi xuống đây, rồi bình tĩnh nói chuyện với nhau ha..- Dư Minh nở một nụ cười đểu giả nói.

An Tử Yến không hề cảm thấy thoải mái, anh bước đến chỗ ghế sofa rồi ngồi xuống..

Bàn tay Dư Minh chìa ra nhưng anh không thèm bắt, khiến hắn cảm thấy thập phần xấu hổ. Không ngờ dù đang bị hắn đâm chọt sau lưng một cách đê hèn như vậy, An Tử Yến vẫn không có chút ngần ngại luồng cuối để cầu xin sự buông tha từ hắn..

- An Tổng, chắc anh thừa biết nguyên nhân hôm nay tôi đến đây phải không? Đã vậy, tôi cũng chẳng muốn nói dài dòng với anh làm gì.. Anh đồng ý, chia cho tôi hai mươi phần trăm cổ phần của anh cho tôi, chắc chắn tôi sẽ giúp anh cứu vớt phần cổ phiếu còn lại..Như thế thì anh mới có hy vọng ngồi vững trên chiếc ghế Tổng giám đốc này…- Hắn trơ trẽn đưa ra yêu cầu.

- Ông đừng có nằm mơ giữa ban ngày, ông muốn lấy cổ phần của tôi ư, An Tử Yến tôi dù có khuynh gia bại sản cũng không bao giờ làm điều điên rồ này đâu. Ông tốt nhất là quên đi – An Tử Yến cất tiếng, âm vực có phần hơi lớn

- Đừng có cố chấp như vậy, ai chẳng biết suốt cả tuần qua, An Thị đang gặp rắc rối..Cổ phiếu liên tục rớt giá. Một vài ngân hàng vay vốn không chịu giải ngân…Tình hình này mà cứ kéo dài thêm một thời gian nữa, thì tôi e rằng sớm muộn nơi này…sẽ bị sụp đổ thôi..chàng trai trẻ à..Để xem đến lúc đó anh còn có thể ngạo mạn như bây giờ được nữa không?

- Đừng có ăn nói ngông cuồng giống như mình là kẻ ngoài cuộc, chẳng phải chuyện này là do lão già khốn kiếp Dư Minh ông và lão phản phúc Đường Kì Thế gây ra sao.. các ông chẳng phải lén lút đâm sau lưng người khác sao..đúng là hèn hạ mà – An Tử Yến xẵng giọng…

- Ha ha…đúng…tôi chưa bao giờ nhận mình là chính nhân quân tử cả, chính vì thế làm việc cũng không cần phải quân tử.. Thực ra, là cậu ép tôi thôi..Ai bảo cậu, ngày trước lại mang con trai tôi đi mà đánh đập nó đến thương tích đầy mình chứ..Đối với một đứa trẻ cậu không thấy như vậy là quá dã man sao?

- Dã man..? Nực cười thật, con trai ông bị như thế là do ông không biết dạy dỗ nó thôi, ai bảo nó có mắt không tròng động đến em trai tôi…Bây giờ ông là vì chuyện đó mà lấy công trả thù tư ư? Dư Minh à, xem ra tôi đánh giá ông vẫn còn cao quá đấy. Tôi cứ tưởng vì chuyện ngày xưa tôi tố cáo việc làm bất chính của ông chứ hóa ra là vì muốn đòi nợ cho con trai..ha ha....- An Tử Yến nở một cười khinh khi nhìn Dư Minh..

- Mày…! Mày…Thằng nhãi ranh. Mày…mày được lắm. Mày cứ chờ đó mà xem, tao sẽ khiến cho mày sẽ phải rơi vào tình cảnh quỳ xuống mà cầu xin tao cứu vớt mày..Mày cứ chờ xem đi..Đồ hóng hách – Dư Minh như tức điên lên, hắn đập tay thật mạnh vào chiếc bàn, đôi mắt long lên sòng sọc nhìn An Tử Yến, rồi đứng phắt dậy đi ra ngoài mang theo một bụng tức tối …

- Cứ thử đi Dư Minh, để xem lúc đó “Mèo nào cắn miễu nào nhé “- An Tử Yến nhìn theo bóng dáng của Dư Minh nói…

………………………..

…………………………………….

Không phải là An Tử Yến không cảm thấy lo lắng cho sự tồn vong của An Thị trước những gì Dư Minh gây ra, nhưng anh tự tin anh có thể vượt qua giai đoạn này, Dư Minh suy ra cho cùng cũng là một tên trọc phú, trên thương trường cũng có nhiều mánh lới…

Nhưng anh kì thực cũng không ngán, đối phó với bọn tiểu nhân như thế này, cũng không thể làm theo cách đường hoàng minh bạch được..

Anh nhờ Khang Thái đi là vì như thế, anh muốn Khang Thái đi đến Ma Cao và Cao Hùng, ở đó Dư Minh có một chuỗi hệ thống Karaoke trá hình mại dâm, hắn cứ nghĩ An Tử Yến không biết vì hắn mới thành lập hệ thống này không lâu..

Nhưng không may cho hắn là anh đã biết ngay từ đầu những ngày hệ thống này mới thành lập. Anh vốn đã định buông tha cho hắn, để hắn yên ổn mà làm ăn, chỉ cần hắn biết thân biết phận “nước sông không phạm nước giếng”, không đụng chạm đến An Thị.. Nhưng hắn lại quá ngu ngốc khi một lần nữa lại chạm vào chỗ ngứa của anh..

Thôi thì, cứ tạm thời để hắn đắc ý một thời gian ngắn vì làm anh lao đao, sau đó anh sẽ chờ cho hắn ngủ quên trên chiến thắng, rồi sẽ nhân cơ hội đó mà kéo hắn xuống..

………….

……………….

Thế nhưng, nói đi thì cũng phải nói lại..
Sự việc lần này hắn gây ra An Thị thiệt hại cũng đúng là không nhỏ…

Trong suốt một tuần vừa rồi, anh vừa phải lo chuyện của An Thị, vừa thấp thỏm nghe ngóng tin tức của đứa em trai, cho nên dù có thập phần tập trung anh cũng xử lý chưa thật là triệt để. Nhưng lần này thì khác, bảo bối của anh đã an toàn rồi… Anh sẽ toàn tâm toàn lực dốc sức vừa xử lý công việc của An Thị, vừa chăm sóc cho đứa em trai của mình…

Không khí làm việc tại An Thị bỗng chốc trở nên khẩn trương và căng thẳng hơn mọi ngày, chỉ ới nguyên một buổi sáng mà đã diễn ra mười mấy cuộc họp, mà cuộc họp nào cũng phải có sự tham gia của An Tử Yến, anh giống như bị phân thành mười mấy mảnh thân, chạy từ phòng ban này qua phòng ban kia, đưa ra phương án, đề xuất giải pháp..

Có lúc phải nán lại ở một nơi lâu một chút, nơi kia có việc cần tham khảo thì anh điều hành qua điện thoại hoặc qua mạng nội bộ…

Suốt cả một ngày trời, An Tử Yến nói không ngừng, hai bàn chân cũng đi không dừng bước..

Đến trưa cũng không có thời gian để ăn cơm. Chỉ kịp uống một chút nước rồi lại tiếp tục lao đầu vào công việc. Thư ký Kha cũng luôn túc kề cận bên anh một bước không rời, cô nhìn thấy ông chủ của mình bận bịu cũng thập phần lo lắng, đến giờ cơm anh bảo cô đi ăn cô cũng không đành lòng mà đi..

Nhìn thấy ông chủ mồ hồi đầm đìa vì vận động quá nhiều, cô cũng thấy xót xa..Đành rằng người ngoài nhìn vào sẽ cho rằng còn trẻ như An Tử Yến mà đã được ngồi trên chiếc ghế cao nhất của một siêu tập đoàn như thế này có lẽ sẽ rất sung sướng.Nhưng cứ nhìn cường độ làm việc của anh mỗi lúc xảy ra vấn đề, đầu óc phải luôn vận động tối đa toàn bộ nơ ron thần kinh..làm việc không khác gì một cỗ máy thế này, không những thế còn phải chịu áp lực từ cấp dưới, sức ép từ hội đồng quản trị thì quả thật muôn phần vất vả…Kì thực nếu không có đủ tinh thần thép. Không đủ bản lĩnh cũng như ý chí thì không thể nào trụ nổi..

Đành rằng tiền An Tử Yến kiếm được rất nhiều, nhưng đổi lại đó chính là bao nhiêu giọt mồ hôi của anh..

……………..

……………………………….

Năm giờ ba mươi phút chiều…

Anh trở về phòng làm việc của mình, để chiếc áo khoác xuống lưng ghế, rồi anh đánh phịch người, ngồi ngả lưng ra sau…

Đúng là một ngày thực sự mệt mỏi…

An Tử Yến đưa nắm tay đấm mạnh vào giữa trán…

Bây giờ anh mới được nghỉ ngơi một chút …

Toàn thân An Tử Yến mệt rã rời…

Anh khẽ lướt nhìn vào tấm hình trong khung ảnh, rồi nỏ một nụ cười nhẹ nhàng…

Bao nhiêu mệt mỏi cũng vơi đi phần nào..

Anh tranh thủ ở lại tăng ca thêm một tiếng…

Giờ này hầu như nhân viên của An Thị đều đã về, cả thư ký Kha cũng về. Chỉ còn những nhân viên bảo vệ, và lễ tân cả ba là ở lại…

An Tử Yến cố gắng làm việc thật nhanh để về với Đinh Đinh, em trai anh chắc cũng mong anh hai lắm rồi..

………………

…………………………………

Sáu giờ ba mươi, An Tử Yến thu xếp giấy tờ…tắt máy tính…rồi vội vã rời đi…

Anh lái xe phóng thật nhanh đến bệnh viện…

Cố gắng gạt bỏ vẻ mệt mỏi trên gương mặt, An Tử Yến mỉm cười khi mở cánh cửa phòng bệnh của Đinh Đinh..

- Anh hai..sao anh hai đi làm đến giờ mới về?- Đinh Đinh vội vàng cất tiếng ngay khi nhìn thấy An Tử Yến..

- Ừm, tại hôm nay công ty nhiều việc quá, anh hai phải tăng ca làm việc thêm một chút..Làm việc mà cứ muốn xong thật nhanh để về với bảo bối của anh nè..- An Tử Yến bước đến gần đứa em trai, xoa đầu nhẹ một cái rồi ngồi xuống…

- Anh hai, mệt lắm đúng không?- Đinh Đinh nhanh chóng phát hiện ra vẻ mệt mỏi của anh trai..

- Đâu có..anh có mệt lắm đâu, bảo bối đừng lo cho anh mà, thế bảo bối ăn cơm chưa? An quản gia đâu rồi? Sao giờ này bác ấy không ở đây…

- Là em bảo bác ấy về nhà rồi, tại em thấy cũng khỏe hơn nhiều rồi. Bác ấy lớn tuổi rồi để bác ấy đi đi lại lại nhiều em thấy thương bác ấy quá.., mà anh hai gạt em phải không, anh hai bảo hơi mệt nhưng em thấy anh hai hình như rất là mệt mỏi lắm luôn..- Đinh Đinh xót xa nói..

- Sao bảo bối lúc nào cũng nghỉ đến người khác thế, phải biết nghĩ đến bản thân mình chút chứ..Anh hai có mệt thật, nhưng không có sao đâu. Bảo bối yên tâm, tại anh không muốn bảo bối lo lắng nhiều nên anh mới nói dối thôi…

- Hm…anh hai..này…Mà ở công ty có việc gì sao anh hai, nhìn thấy anh hai vất vả thế này mà em đau lòng quá à..Hay là anh thôi đi, đừng làm tổng giám đốc gì đó nữa..Anh hai kiếm một công việc khác nhẹ nhàng hơn. Em không cần anh hai kiếm tiền thật nhiều đâu, em chỉ cần anh hai đỡ vất vả hơn thôi à…

Nghe những lời đứa em nói mà An Tử Yến thập phần cảm động..Thực ra điều Đinh Đinh nói cũng là điều mà An Tử Yến đã không ít lần nghĩ tới..Nhưng nếu không vì mẹ, không vì ông bà ngoại thì anh cũng chẳng thiết tha chiếc ghế Tổng giám đốc này..Anh kì thực cũng muốn có nhiều thời gian để ở bên cạnh đứa em trai của mình nhiều hơn..

- Anh hai biết, anh hai hiểu những suy nghĩ của bảo bối, nhưng sau này khi em đủ trưởng thành rồi, anh hai sẽ cho em biết vì sao anh phải gánh vác An thị hiểu chưa hả…

- Ơ..thế bây giờ chưa được hả anh hai..Dù sao em cũng đã 15 tuổi rồi mà, em thực sự muốn biết à…Hơn nữa..em cũng muốn biết lí do tại sao tập đoàn này của nhà ông bà ngoại mà lại lấy tên là An thị, vậy chẳng phải của ông An Tuấn đó sao…mà từ lúc nhỏ đến giờ em nào có thấy ông ta làm gì đâu à..Toàn là anh hai vất vả vì nói thôi..- Đinh Đinh thắc mắc hỏi…

- Bây giờ vẫn chưa phải là lúc, anh nói rồi, khi bảo bối thực sự trưởng thành anh sẽ nói cho bảo bối biết nha.. Ngoan, đừng suy nghĩ nữa. Anh hai không có sao à..- An Tử Yến trấn an đứa em rồi ôm nhẹ nó vào lòng nói..

- Vâng em biết rồi em không suy nghĩ nữa, bây giờ ăn tối nha anh hai, em đói rồi- Đinh Đinh ngoan ngoãn vâng lời. 

An Tử Yến nghe đứa em nói như vậy liền nhanh chóng mở chiếc bình giữ nhiệt, đổ phần thức ăn đã được An quản gia nấu sẵn, vào hai cái tô.. Anh cẩn thận, kéo chiếc bàn ở phía cuối giường lên, rồi để lên đó cho Đinh Đinh. Rồi anh cầm lấy tô của mình..Vừa ăn, vừa nhìn đứa em trìu mến yêu thương..Khẽ mỉm cười.

Thực ra những gì liên quan đến An Thị không phải là lần đầu tiên Đinh Đinh thắc mắc, kể từ lúc lên bảy lên tám cậu nhóc đã không ngừng hỏi anh hai về vấn đề này. Nhưng An Tử Yến vẫn chưa muốn nói ra những bí mật đối với Đinh Đinh, sợ tâm hồn mỏng manh nhạy cảm của cậu nhóc sẽ bị tổn thương..và sẽ không chấp nhận được sự thật..Anh chờ cho khi nào Đinh Đinh đủ lớn, đủ chín chắn và vững vàng hơn khi đó anh mới có thể cho đứa em trai biết về sự thật mà anh và An quản gia đã dấu kín trong suốt những năm qua…

Kì thực, lúc anh mới biết về những điều này..Anh cũng thập phần đau khổ và không dễ dàng gì để chấp nhận sự bất công đến phũ phàng này, phải đấu tranh nội tâm suốt một thời gian dài, anh mới cố gắng nuốt hết mọi thứ vào trong tận đáy lòng..Anh cũng biết, mẹ anh ngày xưa có lẽ cũng phải đớn đau nuốt nước mắt vào trong mà chấp nhận suốt cả một cuộc đời bất hạnh mà không thể chấm dứt..

Anh tin rằng với một cậu nhóc có tấm lòng thánh thiện như Đinh Đinh, khi cậu biết về sự thật này cậu có lẽ sẽ dễ dàng chấp nhận hơn anh…

Dù sao, quá khứ cũng đã qua rồi..

Một kí ức tuổi thơ kinh hoàng cũng đã chấm dứt…

Không thể quên nó..Nhưng sẽ cố gắng sống vì hiện tại và tương lai thật tốt..

………………

Chương 25

Suốt một tuần trôi qua, An Tử Yến như một cỗ máy, khi đến An Thị thì làm việc không ngừng, cốt sao để có thể giải quyết được những rắc rối mà Dư Minh đã gây ra. Dần dần, từng nút thắt vào tay anh đều được cởi bỏ..

Tối đến, anh lại vào bệnh viện với Đinh Đinh..chỉ cần ở bên Đinh Đinh, nhìn thấy những nụ cười của Đinh Đinh là bao nhiêu phiền muộn, mệt mỏi của An Tử Yến đều tan biến cả.. Mỗi đêm, anh đều ôm cậu ngủ, kể cậu nghe nhiều chuyện vui…

Thiên Kỳ hằng ngày cũng đều đặn sau giờ tan học là lại đến thăm cậu bạn thân của mình. Kể cậu nghe rất nhiều chuyện ở trường, làm cho Đinh Đinh đỡ chán nản hơn khi ở trong bệnh viện..

Cậu đợi khi Đinh Đinhxuất việni sẽ nói về việc cậu với Khang Thái có một lời hứa hẹn.. Cậu cũng muốn hỏi Đinh Đinh về Khang Thái nhiều hơn..

Đinh Đinh thì sau một tuần được anh hai chú ý bồi bổ, sức khỏe của cậu gần như đã bình phục hoàn toàn..Gương mặt đã trở nên hồng hào..bờ má cũng đã trở nên phúng phính như xưa…

…………..

…………………..

Riêng về phần An Tử Yến, sau khi nhờ Khang Thái đi đến Cao Hùng và Ma Cao và nằm lòng ở đó, anh gần như đã nắm được toàn bộ hoạt động của chuỗi Karaoke làm ăn trá hình của tên Dư Minh đó. Để lập ra chuỗi Karaoke này, Dư Minh gần như đã trút hết toàn bộ tài sản của hắn vào đó..

An Tử Yến cũng đã nắm rõ mọi thứ, về vốn rồi cách thức hoạt động của toàn bộ chuỗi Karaoke này.

Và vào lúc ngay hắn đang giương giương tự đắc vì đã làm cho An thị của An Tử Yến lao đao và trên bờ vực phá sản. Tất nhiên, hắn không biết đó đều là kế hoạch của anh. An Tử Yến có nhờ vào báo chí, tung một vài tin tức về những khó khăn mà An thị đang gặp phải, tất nhiên nội bộ và những đối tác làm ăn cũng như khách hàng của An Thị đều dư sức biết đó chỉ là một chiêu thức nhằm để tung hỏa mù. 

Riêng đối với Dư Minh, hắn lại hoàn không biết..

Khi hắn đang vui vẻ với các em xinh tươi tại một quán Bar có tiếng nhất tại đất Thượng Hải này, thì cảnh sát ập vào, tóm gọn hắn.

Ban đầu hắn còn ngoan cố chống cự, còn lớn tiếng đòi kiện cảnh sát vì dám bắt người khi không có bằng chứng sát thực. 

Chỉ cho đến khi, bên phía cảnh sát nêu ra toàn bộ tội trạng cũng như những hành vi mà hắn đã làm trong “Lệnh bắt” thì hắn mới cuối đầu nhận tội..

Hắn lờ mờ đoán ra kẻ đã đâm hắn. Ngoài An Tử Yến ra, không ai dám làm điều đó cả. Hắn quỳ sụp xuống dưới tay của cảnh sát và không ngừng hét gọi tên An Tử Yến và nguyền rủa anh. 

Tài sản một đời mà hắn vất vả lắm mới kiếm được, tuy cái sự vất vả đó không phải đánh đổi bằng mồ hôi nước mắt mà là vất vả cưỡng đoạt và giành giật của người khác đều mất trắng. Hắn như bị đâm một cú chí mạng ngay tim. Đàn em của hắn, sau khi hắn bị sa bẫy vì muốn giảm bớt tội trạng thì cũng nhất loạt quay lưng với hắn, tố cáo tất tần tật những điều khuất tất mà hắn đã làm mà ngay chính cảnh sát cũng chưa từng biết, làm cho bản cáo trạng của hắn đã dài lại càng dài. Nửa đời còn lại của hắn chắc chắn là rục xương trong tù. 

Ngay cả đứa con trai hư đốn chưa đến tuổi vị thành niên của hắn cũng không thoát tội. Những điều xấu xa mà Dư Thắng gây ra, mà Dư Minh từng che dấu, đều bị phơi bày tất tần tật. Dư Thắng vì chưa đến tuổi vị thành niên nhưng cũng phải gánh hình phạt cao nhất, có điều Dư Thắng phải ở trong trại cải tạo cho đến khi tròn 18 tuổi thì sẽ phải thi hành mức án tù..

Vậy đấy, tất cả mọi thứ của hắn, cuộc sống của hắn, tài sản của hắn đều bị An Tử Yến một cú tiêu diệt gọn. Hắn thập phần oán trách chính bản thân đã quá sơ suất. Hắn vẫn biết cho dù có hàng ngàn hàng vạn lần đi nữa thì mãi mãi hắn cũng không phải là đối thủ của An Tử Yến. Hắn hận chính bản thân đã sống gần nửa cuộc đời rồi, đã từng tung hoàng khắp chốn trong thương trường bằng những cách đen tối hắn, dù hắn chẳng phải là phường tốt đẹp gì, nhưng vì tài sản của hắn, cả cái cách hắn dùng cường quyền để đạt mục đích, nên dù ít dù nhiều những người trong giới làm ăn kinh doanh dù lớn hay nhỏ dù làm ăn chân chính hay trá hình, thủ đoạn cũng đều vài phần kiêng dè hắn. Duy chỉ có An Tử Yến, kể từ lúc hắn bắt đầu động chạm vào An Tử Yến một thanh niên trẻ hơn hắn gấp nhiều lần thì hắn coi như đã đi vào hang cọp, tài sản và việc làm ăn của hắn không dưới một lần bị anh đem ra ánh sáng, đúng vào lúc hắn không thể ngờ tới được.

Hắn vô cùng hối hận, nếu như hắn chịu từ bỏ cái tư thù cá nhân của mình thì có lẽ bây giờ hắn vẫn được ung dung thoải mái tận hưởng cái cuộc sống trụy lạc của hắn rồi, Hắn biết trước sau gì rồi cảnh sát cũng sẽ mò ra tung tích của hắn, nhưng đợi cho đến lúc đó hắn cũng đã cuỗm được và hưởng thụ được một khoảng không nhỏ. Chứ không phải là mất trắng như thế này..

Cũng là do hắn đã không biết cách dạy con, hắn luôn dung túng cho con trai hắn làm những việc sai quấy, vô cớ đi gây sự, hành hung người khác vì những lí do vớ vẩn. Và trời xuôi đất khiến con trai hắn lại động vào em trai của An Tử Yến, động vào bảo bối anh yêu thương nhất trên đời. Giờ hắn có hối hận cũng chẳng còn kịp nữa rồi..

Hắn tra tay vào còng, ngồi trong tù mà khóc rống thảm thiết vì đau đớn…

Hắn biết động vào An Tử Yến chính là tự đào huyệt chôn mình.

...........

Còn về phần An Thị, sau khi sự việc của Dư Minh được làm sáng tỏ, thì vị thế của siêu tập đoàn này mà người đứng đầu là Tổng giám đốc trẻ tuổi họ An trên thương trường ngày càng được nâng cao. Những mối làm ăn đến ngày càng nhiều.

Thậm chí, tập đoàn An Thị còn được phía bên cảnh sát khen ngợi vì có công hỗ trợ cảnh sát giải quyết nhiều vụ án kinh tế quan trọng…

Không cần phải nói, An Tử Yến lại càng ngày càng được ngưỡng mộ…mỗi lần anh đi ra đường đều có người ngước nhìn, đặc biệt là các cô gái. Thậm chí, có người nhìn thấy anh còn đề nghị anh đứng lại và chụp hình cùng với họ.

Các cô gái tuổi teen thậm chí còn lập cả fan club dành cho anh, họ còn tạo ra những trang cộng đồng hòng trao đổi và thu nạp thêm nhiều người hâm mộ khác..

…………

……………….

Những điều đó đối với An Tử Yến cũng coi như là một sự hạnh phúc.

Nhưng anh chưa bao giờ tự kiêu hay lấy đó làm mục đích sống của anh.

Đối với An Tử Yến mà nói, cuộc sống của anh chỉ xoay quanh việc lèo lái An Thị và chăm sóc, dạy dỗ đứa em trai của mình.

Kì thực trong quá trình làm việc, hợp tác làm ăn không ít có các đối tác hay khách hàng thậm chí là đồng nghiệp trong công ty là những người phụ nữ độc thân, đa phần họ đều là những người có nhan sắc và không kém phần thành đạt, không ít trong số có cảm tình hoặc động lòng với An Tử Yến, và cũng không ít người ngỏ lời với anh.

Nhưng An Tử Yến đều thẳng thắn mà đáp lại với họ rằng, hiện tại trong tương lai gần anh vẫn chưa thể nghĩ đến chuyện đó. Anh muốn đợi cho đứa em trai của anh trưởng thành, có một công việc ổn định và tìm được một người phụ nữ mà nó có thể yêu thương và gửi gắm niềm tin suốt cuộc đời, thì khi đó anh mới đi tìm hạnh phúc riêng.

Tất nhiên, khi họ bị anh từ chối thẳng thắn như thế, không ít người cảm thấy bị chạm vào lòng tự ái. Nhưng cũng không thể trách được anh. Mà chỉ thêm bội phần cảm động trước tình yêu thương anh dành cho đứa em trai bé bỏng.

………………

………………………

Hôm nay là ngày cuối tuần, cũng là ngày mà Đinh Đinh xuất viện trở về nhà..

Sức khỏe của cậu đã bình phục hoàn toàn, những vết thương trên người vì bị Phó Dĩ Thư đánh đập cũng không còn nữa. 

An Tử Yến cũng đã rất kĩ lưỡng, yêu cầu bác sĩ mua những thứ tốt nhất cho Đinh Đinh, để cậu uống vào cho những vết thương trên người hạn chế tối đa việc để lại sẹo.

Lúc Đinh Đinh xuất viện, cả Khang Thái và Thiên Kỳ cũng có mặt..

Được quây quần bên những người thân yêu vào thời khắc này khiến cho Đinh Đinh cực kỳ vui vẻ..

Lúc về đến nhà..

Trên bàn ăn đều là những món mà Đinh Đinh rất thích, tất cả đều được nấu một cách tươm tất và thơm ngon, nóng hổi..

Tất nhiên, trong bữa cơm ấm cúng ấy, có cả sự tham gia của Khang Thái và Thiên Kỳ…

………..

………

Bữa cơm xong..

Đinh Đinh mới trở về căn phòng của mình, đồ đạc của cậu đã được anh hai mang lên từ trước đó, lu cậu bước vào không giấu được nỗi xúc động..Hai tuần rồi, cậu mới được trở về chốn thân thuộc này. Được nhìn thấy tất cả những vật dụng thân thương nhất, chiếc bàn học, cái tủ quần áo, cái giường ngủ thật lớn mang theo hơi ấm của anh hai..tất cả, tất cả vẫn nguyên vẹn như vậy..Không thay đổi gì so với cách đây hai tuần..

Tuy thời gian hai tuần là không nhiều nhưng đối với Đinh Đinh nó quả thực rất dài…

Cậu khẽ bước đến chỗ chiếc giường ngủ, khẽ ngồi xuống chỗ mép giường rồi dùng tay siết chặt một mảng ra giường..cậu để nó trước ngực..rồi cuối đầu xuống….đưa sát mảnh ra giường lên trước mũi mình…Giống như để cảm nhận mùi hương quen thuộc…để giải tỏa nỗi nhớ mong suốt hai tuần ròng rã..

- Bảo bối, chắc là đã rất nhớ nhà đúng không?- Một giọng nói ấm áp cất lên..-An Tử Yến đang đứng ngay chỗ cánh cửa phòng..

- Dạ..anh hai, Đinh Đinh nhớ lắm, nhớ hết tất cả mọi thứ…- Cậu nhóc khẽ đáp

- Ừm, anh hai biết chứ, anh hai cũng nhớ bảo bối nhiều lắm, đêm nào ngủ cũng mơ thấy bảo bối hết đó – Anh bước đến chỗ chiếc giường rồi ngồi xuống, nhẹ nhàng ôm lấy đứa em trai rồi nói..

- Khổ thân anh hai à…- Đinh Đinh vẻ hối lỗi đáp, cậu nhóc cọ cọ mái đầu vào lồng ngực của anh trai.

- Không có sao, thế bây giờ bảo bối đã khỏe hẳn chưa, buồn ngủ chưa, ngủ trưa chút nhé – An Tử Yến dịu dàng nói..

- Dạ,..Đinh Đinh khỏe hẳn rồi, giờ Đinh Đinh cũng thấy buồn ngủ, anh hai ngủ với Đinh Đinh nha- Cậu nhóc phụng phịu

- Ừm..anh hai sẽ ngủ với bảo bối- Nói rồi, anh đưa tay hạ người của Đinh Đinh xuống, rồi nhích người một chút, rồi cũng nằm xuống – Ngủ đi, rồi chiều dậy, qua phòng đọc sách anh hai có chuyện muốn nói nha – An Tử Yến nhẹ nhàng nói, nhưng bỗng nhiên cảm thấy nhói lòng..

- Dạ…dạ…sao ạ? Sao lại phải qua phòng đọc sách vậy anh hai…? Sao thế ạ..?- Đinh Đinh nghe nhắc đến phòng đọc sách mà hoảng hồn…tim cậu bỗng đập mạnh liên hồi..không lẽ là anh hai vẫn muốn phạt cậu sao…cậu biết cậu đã làm sai, chuyện cậu phạm phải lần này không phải là một lỗi lầm nhỏ nhưng mà…nhưng mà…cậu không dám nghĩ…- Cứ ngủ cho ngon đi, rồi buổi chiều sẽ biết thôi. Ngủ ngon đi nha, ngoan, anh hai thương a..- An Tử Yến khẽ nhắm mắt, như nuốt nỗi đau vào tim..

Đinh Đinh cũng không dám nghĩ nữa..thôi thì nếu anh hai có phạt đòn cậu thật, cậu cũng sẽ chấp nhận chịu phạt, cậu biết anh hai là người rạch ròi, cái gì ra cái nấy, có thương có xót nhưng có lỗi là vẫn sẽ bị phạt.và bởi.vì lỗi lầm lần này cậu gây ra..Cậu khẽ đưa tay siết chặt lấy lưng của anh hai,nhắm mắt lại rồi khẽ gọi một tiếng giọng hơi run- Anh hai…

An Tử Yến biết là đứa em của anh đã đoán ra, buổi chiều anh sẽ làm gì..An Tử Yến cảm thấy mủi lòng lắm. Nhưng mủi lòng là một chuyện, có sai thì vẫn phải bị phạt, để tránh sai lầm bị lặp lại..

Anh ôm lấy đứa em trai..khẽ vuốt mái đầu của cậu nhóc một cái rồi từ từ nhắm mắt lại

…………..

……………………

Đinh Đinh choàng tỉnh sau một giấc ngủ trưa ngon lành…cậu dụi dụi đôi mắt, và đưa tay sang phía bên cạnh..Anh hai đã dậy rồi, và có lẽ giờ này anh hai đang ở bên phòng đọc sách, cậu nghĩ đến mà tim bỗng đập mạnh lên, lòng không tránh khỏi hồi hộp..nghĩ đến bị thắt lưng quất vào mông mà cậu như muốn khóc…Nhưng biết làm sao được, đã có gan làm bậy thì phải có gan mà chịu đòn..

Cậu chậm rãi bước xuống giường, rồi từ từ bước vào phòng tắm làm vệ sinh cá nhân..

Lúc cậu bước vào nhìn thấy, bót đánh răng của cậu đã được bôi sẵn kem..

Cậu lại thấy lòng mình đau hơn, anh hai chắc chắn càng đau..

Vệ sinh cá nhân xong, Đinh Đinh từ từ bước qua phòng đọc sách mà chân không ngừng run, tim cậu đập liên hồi..như muốn nhảy luôn ra khỏi lồng ngực..

Cậu khẽ mở cánh cửa và bước vào…

Cậu nhìn thấy anh hai ngồi sau chiếc bàn đọc sách, gương mặt không giận giữ nhưng rất buồn. Trên chỗ cuốn sách anh hay đọc không phải là thắt lưng mà là một chiếc roi mây..có lẽ anh hai vì sợ cậu quá đau mà chịu không nổi nên không phạt bằng thắt lưng nữa mà thay vào đó là roi mây…nhưng dù có là roi mây thì vẫn rất đau à. Hồn phách của Đinh Đinh như lên tút trên trời…cậu bắt đầu thút thít, cất tiếng gọi – Anh hai..

An Tử Yến nhìn thấy nét mặt sợ hãi của đứa em cũng thập phần muốn cho qua..nhưng nghĩ lại những điều Đinh Đinh đã làm thì không được..Anh không hét lớn, chỉ nghiêm giọng rồi lạnh lùng nói 

- Bảo bối, vòng tay lại quỳ xuống cho anh hai 

Đinh Đinh nghe thấy sắc giọng của anh, thì sợ sệt vô cùng. Cậu bắt đầu rưng rưng mắt rồi ngoan ngoãn quỳ xuống…

- Bây giờ nghe anh hai hỏi đây, bảo bối nói cho anh hai biết tại sao anh hai lại bắt em quỳ?- An Tử Yến vẫn nghiêm giọng nói

- Dạ…dạ…tại Đinh Đinh…tại Đinh Đinh phạm lỗi…- Cậu nhóc thút thít đáp..

- Phạm lỗi gì?

- Dạ bỏ nhà đi, nghe lời người xấu, đi theo người xấu..gây hại cho bản thân, làm anh hai phải lo lắng..- Cậu lại thút thít..

- Còn gì nữa không?- 

- Dạ còn mang theo cả chỗ tiền mà anh hai từng dặn không được đụng vào..

- Hết chưa?

- Dạ…dạ rồi…

- Vậy phạm lỗi nhiều như thế có đáng bị đánh đòn hay không?- An Tử Yến vẫn nghiêm giọng, âm vực có hơi lớn một chút…

- Dạ….dạ…có…nhưng…mà….anh…hai…..đau….ạ…hu hu- Đinh Đinh òa khóc…

- Biết là sẽ đau, sợ đau mà còn dám phạm lỗi..Bây giờ đi đến ghế sofa nằm sấp xuống rồi cởi quần xuống cho anh..- An Tử Yến vẫn nghiêm giọng…

Đinh Đinh biết lời cầu xin của mình không có tát dụng, đành phải làm theo lời anh, vừa bước đến chỗ ghế sofa, cởi hai lớp quần ra rồi nằm sắp xuống, vòng tay lại úp mặt vào tay mà nước mắt giàn dụa…

An Tử Yến cũng lặng lẽ đứng dậy, tần ngần một lúc rồi cầm lấy cây roi mây bước đến chỗ ghế Sofa..

- Bây giờ nói cho anh hai biết, đáng bị đòn bao nhiêu roi hả?- An Tử Yến nghiêm giọng âm vực lại hơi lớn hơn một chút..

- Dạ…dạ không biết à…anh hai…đừng đánh nhiều quá…Đinh Đinh chịu không nổi – Cậu nhóc mếu máo…

An Tử Yến nghe những lời Đinh Đinh nói vừa thấy buồn cười lại vừa thấy đau lòng, có ai đời bị đánh đòn mà còn mặc cả nhiều với ít…

- Anh phạt để cho mà nhớ. Lần sau không bao giờ được tái phạm nữa nghe không...- An Tử Yến vừa nhịp nhịp cây roi trên mông đứa em vừa nghiêm giọng nói..-bảo bối mới ốm dậy anh sẽ nương tay cho một chút.. 30 roi đó..

Đinh Đinh nghe thấy số roi mà hồn phách tiêu tan, anh hai thực sự muốn cậu lại phải nằm giường mất mấy ngày mà..Cậu mới ốm dậy mà anh phạt 30…nếu mà cậu không ốm có khi sẽ nhiều hơn…Nhưng cậu không dám mặc cả nữa..sợ mặc cả anh hai lại đánh nhiều hơn…An Tử Yến tần ngần một chút rồi vung cây roi mây lên cao quất mạnh vào mông đứa em một cái..

- Á..đau..anh hai ơi…đau à….- Đinh Đinh òa khóc nức nở…

An Tử Yến vì sợ đứa em mới ốm dậy không chịu nổi cơn đau liên tiếp nên anh chờ một vài giây rồi mới quất thêm một roi…nữa..

- Anh hai ơi…đau…hu…hu…Đinh Đinh sợ rồi…không dám nữa…

Nhưng những lời van xin của Đinh Đinh không hề có tác dụng…Cứ hai giây lại có thêm một lần roi mây quất xuống mông cậu…

- Vút…vút…vút…vút…- Ba mươi roi mây cuối cùng cũng đã xong, An Tử Yến thả roi xuống, còn nước mắt nước mũi của Đinh Đinh tèm lem ra cả ghế…Cậu vừa khóc vừa gọi anh hai…- Anh hai…đau quá…đau anh hai ơi…hu hu…

An Tử Yến nhìn thấy mông của đứa em trai nổi lên những lằn roi vằn vệt, lòng anh như có một dòng điện nhói qua tim..

Lúc Đinh Đinh kêu khóc, An quản gia cũng có nghe thấy, ông đã định lên ngăn cậu hai lại, vì dù sao cậu ba cũng là mới ốm dậy, thương tích trên người vì bị đánh bởi cái tên cầm thú kia cũng mới liền miệng..

Nhưng rồi nghĩ lại, việc cậu ba làm đúng là muôn phần đáng trách phạt..Không thể cho qua được..

Hơn nữa, dù sao lần này An Tử Yến cũng đã biết cách giảm đến mức tối đa sự đau đớn cho đứa em…

Đánh để cho nhớ…dù đau lòng vẫn phải đánh..

- Ngoan nào, thôi xong rồi…hết rồi..anh hai không đánh nữa rồi..không đau nữa.- Anh xoa đầu đứa em, an ủi..

- Anh hai….Đinh Đinh sai rồi…Đinh Đinh không dám tái phạm nữa…- Cậu nhóc òa khóc..

- Ừm..thôi…nín khóc đi…anh hai bế sang phòng, rồi bôi thuốc nha..- An Tử Yến nhẹ nhàng nói..

- Dạ…Dạ anh hai…- Đinh Đinh đưa tay quệt nước mắt rồi thút thít đáp..

An Tử Yến nhẹ nhàng kéo quần của em trai lên, cẩn thận để vết thương không cọ vào chỉ quần..rồi anh nhẹ nhàng bế bống cậu nhóc lên, tay xộc dưới lưng và chân không chạm vào mông cậu…

Sang đến phòng ngủ, An Tử Yến đặt đứa em xuống giường, rồi anh nhẹ nhàng cởi hai lớp quần của Đinh Đinh xuống, nhẹ nhàng lấy thuốc mỡ bôi vào chỗ vết thương…

- Á…anh hai ơi….đau à..đau…hu hu..- Lúc bôi thuốc vết thương được sát trùng nên có phần đau rát nhiều nên Đinh Đinh lại khóc òa lên..

- Ấy..ấy anh hai xin lỗi..Làm bảo bối đau hả..Anh hai xin lỗi – An Tử Yến nghe tiếng Đinh Đinh kêu đau mà anh xót xa đến cả tận đáy lòng…anh giận mình đã không cẩn thận thoa thuốc mà còn làm em đau..

- Hu hu..anh hai…anh hai bồi bổ cho Đinh Đinh thành heo con rồi anh hai phạt đòn Đinh Đinh à…hu hu – Đinh Đinh vừa mếu..vừa hờn dỗi một cách đáng yêu…

Hành động đó của Đinh Đinh khiến An Tử Yến dù đang rất đau lòng mà vẫn phải bật cười…Nghe tiếng cười của anh hai..Đinh Đinh lại dỗi..- Anh hai đánh đòn Đinh Đinh rồi anh hai thấy vui lắm à..Đinh Đinh biết sai rồi, biết sợ rồi à…cũng biết đau luôn rồi…Nhưng không muốn anh hai cười à..- Hic hic…

Đến lúc này thì An Tử Yến không nhịn được nữa, anh xoa thuốc thật nhanh..Rồi kéo quần đứa em lên. Và áp sát đầu cậu nhóc vào trong lồng ngực mình..” Moah”.- Anh khẽ hôn cậu nhóc một cái lên trán rồi dịu dàng nói..- không phải anh hai cười vì đánh bảo bối đâu. Đánh bảo bối mà anh hai đau lòng muốn chết à..Có điều anh hai cười là sao trong lúc dỗi anh hai mà bảo bối cũng đáng yêu thế chứ. Khổ thân, đáng yêu thế này mà đôi lúc nông nổi quá, cảm tính quá để rồi bị đòn đau có tội nghiệp không chứ..

- Hm…hm…Đinh Đinh không muốn vậy…nhưng mà..hm…hm..Anh hai..cho Đinh Đinh xin lỗi nha..- Cậu nhóc ngước đầu lên nhìn gương mặt anh hai rồi phụng phịu…Sau này Đinh Đinh sẽ không bỏ anh hai đi nữa đâu..Đinh Đinh xin lỗi…- Cậu nhóc sụt sùi nói…

- Ừm..được rồi, bị đánh đòn rồi thì coi như mọi chuyện qua rồi..Lần sau, đừng làm vậy nữa nghe chưa. Bảo bối thừa biết anh hai không thể sống mà thiếu bảo bối được, bảo bối bỏ đi như thế rồi gặp nguy hiểm, rồi có chuyện gì sao anh hai chịu được…Như lần này đó, cũng may là anh hai tìm được em sớm, tên bệnh hoạn đó cũng chưa làm gì đến thân thể vàng ngọc này của anh hai..Nếu không chắc anh hai cảm thấy có lỗi với bảo bối cả đời quá…- An Tử Yến nhẹ nhàng nói..

Đinh Đinh nghe xong không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào mặt anh, sau đó đột nghiên lại cọ cọ đầu vào ngực anh òa khóc lên:

- Đinh Đinh xin lỗi anh hai à..là Đinh Đinh ngốc à…là Đinh Đinh hư à…Vậy mà anh hai vẫn thương Đinh Đinh à…hu hu…

- Thôi nào, thôi nào…đừng khóc nữa…khóc nữa anh hai đau lòng lắm á..anh hai muốn khóc theo bảo bối luôn rồi nè..- An Tử Yến vỗ về đứa em, giọng nói có chút ngập ngừng..

- Anh hai…nằm xuống…với Đinh Đinh đi…anh hai- Cậu nhóc phụng phịu

- Ừm, được rồi..để anh nằm xuống với bảo bối cưng của anh hai nha…

Nói rồi An Tử Yến nhẹ nhàng hạ người xuống rồi vòng tay ôm lấy đứa em trai..Đinh Đinh cũng nghiêng người vòng tay ôm lấy anh hai..bây giờ cậu đã ngừng khóc..ôm lấy anh hai rồi phụng phịu.

- Đinh Đinh không muốn nằm nghiêng ngủ thế này đây đâu à…Khó chịu lắm 

- Vậy nằm ngửa ra đi..

- Nằm ngửa ra đau lắm..đau mông lắm à…

- Ai bảo phạm lỗi.

- Hm…hm…

Bất chợt, An Tử Yến sực nhớ ra điều gì đó rồi đột nhiên ngồi dậy, anh bước xuống giường rồi tiến tới chỗ chiếc tủ quần áo, lôi tấm đệm bông ra. Rồi anh đặt nó lên trên giường..

- Bảo bối, nằm ngửa ra đi, đặt mông lên đây cho khỏi đau ha..- An Tử Yến vừa chỉ tay vào tấm đệm vừa nói. Tay cùng lúc nâng người Đinh Đinh dậy, rồi đặt cậu nằm trên tấm đệm bông

- Ôi thích quá..êm quá…cơ mà kì à…sao Đinh Đinh thấy giống như em bé..nằm trên tã thế này chứ..- Đinh Đinh ngại ngùng nói, rồi mặt cậu ửng hồng.

- Thì bảo bối là em bé chứ gì nữa, là em bé của anh hai đó.- Nói rồi, An Tử Yến lại hạ lưng xuống, nhoài người ra phía bên ngoài giường, đẩy Đinh Đinh vào trong.. Anh ôm lấy đứa em vào lòng..

Đinh Đinh được anh hai dỗ dành, cũng quên đi vết đau ở mông…

An Tử Yến, tuy đau lòng nhưng cũng cảm thấy đỡ áy náy hơn vì ít ra lần này dù có đánh phạt Đinh Đinh nhưng không khiến đứa em bị tổn thương về tinh thần…Anh tin rằng, sau lần này cậu nhóc chắc sẽ sợ tới già, không dám to gan mà bỏ nhà ra đi, khiến anh điêu đứng lần một lần nữa..

Đúng là bảo bối của anh mà…

…………

……………………….

Buổi tối, trước giờ đi ngủ, An Tử Yến lại cẩn thận bôi thuốc cho em trai một lần nữa..

Rồi anh ân cần hỏi nguyên nhân vì sao Đinh Đinh lại quen biết Phó Dĩ Phong rồi bị hắn ta dẫn dụ mà đi theo đến nơi xa xôi hẻo lánh đó..

Đinh Đinh ngoan ngoãn kể hết cho anh hai nghe mọi chuyện..

Nghe xong câu chuyện, anh cảm thấy không còn giận Đinh Đinh nữa, chỉ trách mình là cố chấp quá, nếu anh chịu đầu hàng sớm, chịu làm lành trước không để đứa em cô đơn một mình thì có lẽ mọi chuyện cũng sẽ không tồi tệ đến mức đó.

Qua lần này anh biết, không chỉ có Đinh Đinh mới cần học cách trưởng thành. Mà cả bản thân của anh cũng vậy,học cách trưởng thành để dạy dỗ em trai tốt hơn..

Anh hôn nhẹ lên mái đầu của Đinh Đinh..

Cậu nhóc thì đã ngủ say tự lúc nào, vòng tay vẫn siết chặt tấm lưng của anh hai..

An Tử Yến đưa tay, nhấn công tắt, căn phòng ngủ chìm vào trong bóng tối, chỉ còn ánh sáng le lói của chiếc đèn ngủ…

An Tử Yến cũng từ từ tận hưởng cảm giác và làn hơi ấm của đứa em trai..Rồi đi vào trong giấc ngủ nhẹ nhàng..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau