BẠCH QUẢ CHI ĐỒNG NHÂN THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bạch quả chi đồng nhân thiếu niên ca hành - Chương 56 - Chương 60

Chương 21-10: Hồi 3. Tầng Thứ Ba: Mê Lộ (4)

Vô Tâm nhảy lên, bắt lấy chiếc vây sừng sững trên sống lưng thủy quái, xoay người một vòng, ngồi lên lưng nó, tay vẫn bám chặt vào chiếc vây tam giác kia đề phòng bị hất văng ra khỏi lưng nó. Tiêu Sắt cũng nhắm đến chiếc vây bên ngực trái của thủy quái mà phóng đến. Vô Tâm dốc hết sức lực một tay liên tục đấm mạnh xuống lưng nó, nhưng không hề thấm thía gì cả, cứ như đang gãi ngứa cho thủy quái vậy, đã thế lực còn không đủ để làm cho nó cảm thấy sảng khoái nữa là. Tiêu Sắt bi thảm hơn một chút khi hai tay chỉ có thể giữ chặt chiếc vây, mà không hề có điểm tựa nào khác để trông cậy. Chính vì thế hắn bị lệ thuộc vào thủy quái, liền bị nó kéo theo.

Thủy quái biết rõ, hai tên rắc rối này bám theo nó là muốn đòi lại miếng mồi đã bị nó nuốt vào bụng. Nó thật không hiểu, nàng vào tới tận dạ dày nó rồi, họ đòi lại bằng cách nào đây? Sao lại nhất quyết bám dai như vậy? Tất nhiên nó phải tìm cách loại bỏ hai kẻ đeo bám này đi. Trước mắt là phải kéo theo hai kẻ phiền phức đó xuống nước. Họ là nhân loại, không thể ở trong nước quá lâu, điều này chính là nhược điểm chí mạng của họ. Trong khi dưới nước lại là địa bàn của thủy quái, nó tha hồ mà vùng vẫy, muốn hành xác họ theo cách nào mà chả được.

Theo đúng kế hoạch đã định, thủy quái mang theo Vô Tâm và Tiêu Sắt cùng lao ùng xuống mặt nước. Dưới nước, thủy quái mặc sức tung hoành, nó đâm đầu lao nhanh như tên bắn, phóng thẳng xuống đáy nước, mặc cho Vô Tâm và Tiêu Sắt cực lực chịu đựng áp suất nước và vô cùng khó khăn để bám víu vào nó. Sau đó, nó còn ác ý khi liên tục nghiêng người đảo hướng, phóng tới phóng lui, hết bơi vào những hốc đá ngầm, các rạng san hô hay va vào các đàn sứa biển, đàn cá nhỏ, thậm chí là cả những rừng tảo biển để hòng quẳng Vô Tâm và Tiêu Sắt ra khỏi người nó.

Vô Tâm, Tiêu Sắt hai người thật khốn đốn ứng phó với hết thảy các tình huống bất ngờ mà thủy quái này tạo ra. Tiêu Sắt nhiều lần sắp tuột tay, nhưng hắn cố níu lại, nhiều lần sắp va vào vách đá, hắn cũng nhanh nhạy ứng biến tự bảo vệ mình và bảo toàn dưỡng khí trong miệng. Còn Vô Tâm mấy lần rơi ra khỏi lưng thủy quái song hai tay hắn bám chặt rồi lại quay trở về. Những lần va vào đàn cá, đàn sứa hắn đều không tránh được, cứ nhắm mắt lại để chúng xông thẳng vào mặt.

Thủy quái cũng phải bó tay với hai tên lì lợm này. Nó quyết định thành toàn cho họ. Từ dưới nước, thủy quái đột ngột phóng nhanh vun vút lên khỏi mặt nước hơn nửa thân mình rồi tức thời dừng lại. Lần này, Vô Tâm và Tiêu Sắt không còn đủ sức để bám vào nó nữa. Hai người liền theo quán tính, giống với trường hợp của Quả Quả, bị hất văng lên giữa không gian rồi tự khắc rơi xuống. Thủy quái bên dưới nhàn nhã mở to miệng chờ cho hai người họ rơi vào miệng nó. Nó chỉ việc khép miệng lại rồi nuốt họ suốt là xong. Hôm nay xem như nó cũng có được bữa ăn kha khá no bụng.

Vô Tâm và Tiêu Sắt cũng không thoát khỏi kiếp số đen đủi, họ khẽ nhắm mắt lại, cứ êm ả rơi vào miệng thủy quái, đồng cảnh ngộ với Quả Quả. Họ không thể cứu được nàng, cũng không thể thoát khỏi Thông Thiên Tháp. Như thế này cũng tốt, xem như hoàn thành lời hứa của bốn người họ với nhau, tuy không được sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng lại chết cùng ngày cùng tháng cùng năm, chết cùng một chỗ, âu cũng là một niềm an ủi. Kiếp sau hi vọng họ lại có duyên gặp gỡ kết giao bằng hữu, cùng nhau xông pha giang hồ thêm lần nữa.

Thủy quái đóng hàm lại, nuốt những thứ trong cổ họng xuống, hí hửng lặn sâu xuống đáy nước.

Nói đến Quả Quả từ khi rơi vào miệng thủy quái, nàng theo thực quản xuống dạ dày. Nhưng nàng lại xui xẻo đúng lúc thủy quái nham hiểm tác oai tác quái tìm cách loại bỏ Vô Tâm và Tiêu Sắt bám trên người nó. Mỗi cái uốn lượn, lèo lách, đổi hướng bất ngờ của thủy quái đều khiến cho Quả Quả liên tiếp va vào thành thực quản bên này rồi bật lại vào thành bên kia, lăn lộn vật vã cuối cùng trượt dài rồi rơi xuống được dạ dày.

Nhưng dạ dày thủy quái này có chút kỳ lạ bất thường, tựa như nàng rơi vào một không gian khác, trên đầu lấp lánh những đóm sáng nhỏ bay lượn vòng quanh. Hơn nữa lúc rơi xuống nàng cứ ngỡ mình ngã trên mặt đất, đau ê ẩm cả người.

"Ah! Đau! Đau..." Quả Quả đứng lên, xoa xoa khắp người kêu than. Đến lúc nàng nhìn xung quanh, cảnh tượng trước mắt cũng vô cùng lạ lùng.

"Mê cung trong bụng cá sao?"

Quả Quả sững sờ, thốt lên. Nàng đang đứng giữa những bức tường, ngăn cách thành những con đường ngoằn ngoèo rối rắm. Nói chính xác hơn là nàng vô tình lạc vào một mê cung rộng lớn. Nàng phải tự tìm lối ra, nếu không sẽ chết trong mê cung này.

"Tên đó là kẻ cuồng trò chơi trí tuệ hay sao ấy?" Quả Quả nhìn vào ngỏ cụt trước mặt, khó hiểu suy đoán. Sau đó cười nhếch môi đầy kiêu ngạo, độc thoại một mình. "Vừa hay ta cũng rất thích mấy trò này. Sẽ chơi tới cùng với ngươi."

Quả Quả quay người lại ngón trỏ vừa gõ gõ vào má đầy thích thú vừa tung tăng bước đi. "Thuật toán Trémaux là thuật toán giải mê cung nhanh và chính xác nhất. Được thôi, ta sẽ dùng thử xem sao."

"Mê đạo ah!" Vô Tâm đảo mắt ngạc nhiên.

"Có lẽ hai người họ cũng đang ở đây." Vô Tâm rũ mi phỏng đoán.

"Vậy thì..." Sau đó Vô Tâm điềm tĩnh đưa tay phải chạm vào tường, đi về phía trước. Hành động này giống như hắn đang áp dụng theo thuật toán bám tường để tìm đường đi trong mê cung.

"Đây là nơi nào? Chẳng lẽ là mê lộ?"

Tiêu Sắt cũng rơi vào một góc của mê cung này. Hắn đứng dậy, chỉnh chỉnh lại y phục rồi hai tay long vào trong áo ung dung bước đi.

"Nếu đã vào mê lộ thì đành phải chọn một đường ngẫu nhiên để đi vậy."

Tuy Tiêu Sắt nói là chọn một đường ngẫu nhiên để đi nhưng trên đường đi, hắn luôn nhìn ngó kỹ càng cẩn thận ghi nhớ đánh dấu các ngõ cụt trong mê cung. Dù bị nuốt cùng lúc với Vô Tâm nhưng hai người họ lại rơi vào hai vị trí khác nhau trong mê cung.

Quả Quả đang đánh dấu các đường đã đi qua, bỗng nàng cảm thấy dường như có bóng người vừa lướt qua. Nàng ngước mắt lên nhìn chỉ thấy một mảnh áo trắng phất phơ vụt đi mất sau vách tường.

"Vô Tâm sao???"

"Vô Tâm!" Quả Quả vội chạy theo, gọi lớn nhưng Vô Tâm không hề nghe thấy. Hắn vẫn tiếp tục đi về hướng khác.

Sau lưng nàng lại xuất hiện thêm một nhân ảnh nữa lướt nhanh qua. Lần này là lục y. Quả Quả xoay người, liền giang tay nắm lấy vạt áo hắn níu lại nhưng hắn đi qua rất nhanh, dù nàng cố vươn người tới phía trước, vẫn không bắt kịp.

"Tiêu Sắt!"

"Tiêu Sắt, đứng lại, chờ ta với."

Quả Quả đuổi theo hắn, nàng càng chạy nhanh hắn lại càng đi hơn nàng, nàng có đuổi thế nào cũng không đuổi kịp hắn. Tiêu Sắt rẽ sang một hướng khác, mất dạng giữa tầm nhìn của nàng. Quả Quả thở hổn hển, nàng đành phải bỏ cuộc, không chạy theo Tiêu Sắt nữa.

"Hỏng bét!"

Quả Quả sực phát giác nàng chỉ mãi lo truy đuổi Tiêu Sắt, nên quên mất đây là mê cung, nàng đã chạy loạn hết mấy con đường, vẫn chưa đánh dấu. Và đã chạy khỏi dự tính ban đầu.

"Trúng kế rồi!"

Quả Quả gọi lớn như vậy, hai người ở khoảng cách cũng không được gọi là xa như mấy dặm, tại sao Tiêu Sắt lại không nghe thấy, hắn chẳng có phản ứng nào cả. Vô Tâm cũng vậy.

"Lão cẩu hồ ly xảo trá này..." Quả Quả nghiến răng, nàng thầm nguyền rủa hắn tiêu chảy cho đến chết.

Đó chắc chắn không thể là Vô Tâm và Tiêu Sắt được. Lão hồ ly kia chỉ lợi dụng hình bóng của hai người họ để dẫn dụ, đánh lạc hướng nàng.

Vô Tâm tay vẫn bám vào tường. Đột nhiên hắn cảm nhận được một điều khác lạ rất khẽ từ bên trong truyền ra. Bức tường đang động đậy??? Vô Tâm vội rút tay về. Quả nhiên, những bức tường thật sự động. Không những vậy chúng còn tùy ý thay đổi vị trí và phương hướng với nhau, khi ly, khi hợp một cách bí mật ở phía sau lưng hay công khai lộ liễu ngay trước mắt như bây giờ, khi bị Vô Tâm tình cờ phát hiện ra. Mê cung này có sự biến hóa khôn lường, cách bám tường của Vô Tâm xem như không thể dùng được rồi. Hơn nữa, tất cả các cách khác cũng không thể dùng.

Tiêu Sắt cũng nhận ra điểm khả nghi. Khi hắn cảm giác như có rất nhiều cặp mắt ở đâu đó quanh đây cứ nhìn chằm chằm vào hắn, rình rập hắn, theo dõi hắn. Nhưng khi hắn đảo mắt kiểm tra khắp nơi thì hoàn toàn không có gì. Hắn lại tiếp tục cẩn mật đi về phía trước như không hề có chuyện gì xảy ra. Bỗng dưng Tiêu Sắt cảm thấy con đường hắn đang đi có vẻ như đang dần hẹp lại. Hắn không dò xét thêm bất kỳ điều gì nữa, liền tức tốc chạy nhanh ra khỏi đoạn đường đó.

Đúng như trực giác mách bảo, hai bức tường dối diện đang nhích lại gần nhau, Tiêu Sắt chạy đến gần hết đoạn đường thì chúng đã sắp dính liền vào nhau. Chúng chỉ còn cách nhau một khoảng nhỏ bằng thân hình Tiêu Sắt. Tiêu Sắt vội chạy lao về phía trước, ngay thời khắc giữa ranh giới sống chết mỏng manh, hắn liền thực hiện một cú nhào lộn, tung người về khoảng trống an toàn trước mặt. Tư thế dừng lại của hắn xem ra cũng có chút ngầu. Bỏ lại sau lưng là hai bức tường nguy hiểm đã đâm sầm vào nhau tạo thành một bức thành thật dày. Nếu Tiêu Sắt không kịp nhảy khỏi rất có thể hắn liền bị ép thành tương.

Quả Quả đấm tay vào tường mắng "cẩu huyết lâm đầu".
"Lão cẩu hồ ly thối tha!"

"Lão hồ ly chết giẫm!"

"Lão tưởng mình là Gia Cát Lượng chắc, ở đó còn bày đặt mô phỏng Bát Trận Đồ."

"Bát Trận Đồ... Là Bát Trận Đồ đó, đâu phải ai cũng giải được Bát Trận Đồ đâu."

"Muốn giết cứ giết, sao lại thích làm khó nhau chi vậy???"

"Ngày xưa Lục Tốn may mắn gặp được Hoàng Thừa Ngạn. Còn ta?? Còn ta chắc ta phải gặp Tử Thần mới được may mắn quá."

"Ta dỗi! Ta giận! Ta không thèm chơi nữa. Ta không thèm đi nữa."

Chưa đầy một giây sau khi chửi, Quả Quả nằm đã lăn lốc trên mặt đất, mặt mày bèo nheo, tức tưởi liên tục lắc đầu, đập hai tay xuống mặt đất, co hai chân giậm giậm như thể muốn giẫm nát cái mê cung này nàng mới hả dạ vừa lòng.

"Tiểu nha đầu này thật là..." Người kia nằm ngã lưng, gối đầu trên hai tay ở sau gáy, chân vắt hình chữ ngũ, nhắm mắt điềm đạm, thanh âm nghe như bất lực cạn ngôn.

"Ai nói đây là Bát Trận Đồ đâu chứ? Cơ mà Bát Trận Đồ là gì?" Người kia nghe tới, cũng tỏ ra ngớ ngẩn khó hiểu.

Bức tường bên cạnh bỗng rục rịch chuyển động, Quả Quả lập tức ngừng than khóc, vội đừng dậy nhìn xem tình hình gì đang diễn ra. Bức tường bỗng chia làm đôi và tách nhau lui về hai phía mở ra một khoảng không trước mắt Quả Quả. Nhưng trong khoảng không ấy có một nhân ảnh đang hiện ra trước mắt nàng.

Hai người nhìn nhau không nói lời nào, có lẽ là do kinh ngạc nên sửng sốt. Bất ngờ xuất hiện trước mặt nhau nên nhất thời không biết là thật hay ảo, có nên mở lời hay không?

"Tiêu Sắt. Là ngươi sao?" Quả Quả sau một hồi ngơ ngác, liền ngần ngại hỏi.

"Không phải ta thì là ai?" Tiêu Sắt ôm tay trước ngực, hơi nghiêng mặt qua, giọng điệu mang theo một chút gắt gỏng được cất lên. Hắn nghe hỏi liền tự động cau mày tức tối trong lòng, hỏi móc lại Quả Quả. "Người cô mong là tên hòa thượng đó chứ gì?"

"Đúng ngươi rồi ah. Tốt quá rồi." Quả Quả vui mừng liền chạy đến hai tay ôm lấy cổ hắn nhảy tưng tưng. Khi nghe Tiêu Sắt trả lời bằng ngữ khí đó, cộng thêm cái phong thái đặc trưng của riêng hắn thì không thể lẫm vào đâu được.

Tiêu Sắt bất ngờ bị Quả Quả tóm lấy, hắn từ lúc nào hai tay đã buông lỏng xuống, để nàng sà vào lòng hắn. Thế nhưng hắn không có ôm lại nàng. Một mực tìm cách đẩy nàng ra, lớn giọng quát.

"Cô là nam châm sao??? Lúc nào cũng dí sát vào nam nhân."

"Ngươi nói vậy là có ý gì đây??? Ta là thấy ngươi bình an vô sự, nên mới mừng rỡ ôm ngươi chia vui. Còn ngươi lại nói khó nghe như vậy. Đúng là đáng ghét." Quả Quả liền tách ra khỏi Tiêu Sắt, giận dỗi trách móc.

Sau đó nàng liền hai tay chống hông, vênh mặt rắn rỏi nói. "Ta xin đính chính lại một chút. Ta là bám dính mỹ nam không phải nam nhân nào cũng vậy nga."

"Nói cho cùng, cô vẫn là thừa cơ lợi dụng ta." Tiêu Sắt thấy thái độ háo sắc không biết ngượng là gì của Quả Quả, nội tâm hắn liền muốn gào thét.

"Là ta thật lòng quan tâm ngươi." Quả Quả nhìn hắn, thật tâm đáp. Nàng có chút hiếu kỳ, hỏi tới, "Ngươi không quan tâm đến ta một chút nào sao?"

"Ta không rảnh mà làm mấy chuyện dở hơi." Tiêu Sắt lạnh lùng quay mặt đi. Nhưng thâm tâm hắn thì lại có sự khác biệt một chút. "Rơi vào đây ta không chết thì liền biết cô không sao rồi."
"Thôi bỏ đi, không nói với kẻ không tim không gan không phèo không phổi như ngươi nữa." Quả Quả thất vọng ê chề, buông lỏng hai tay, nàng thở dài một hơi. Nhưng không mắng Tiêu Sắt nàng thật không cam lòng.

Quả Quả chợt nhớ đến Vô Tâm, nàng tức khắc sốt sắng chạy đi tìm hắn. "Ta phải mau đi tìm Vô Tâm, ta sợ một mình hắn sẽ gặp nguy hiểm. Đi chúng ta mau đi tìm hắn."

Tiêu Sắt bị Quả Quả giục đi tìm Vô Tâm, trong lòng hắn chợt diễn ra một cơn đại địa chấn. Hắn nhắm mắt, hô lên, "Cô đứng lại đó."

Quả Quả giật mình, không hiểu chuyện gì liền phanh gấp dừng lại, quay đầu nhìn về Tiêu Sắt như muốn hỏi, "Ngươi lại phát điên gì?"

Nhưng nhìn bên ngoài Tiêu Sắt lại có vẻ rất bình lặng, hắn đứng yên tại chỗ, gọi nàng lại. "Qua đây!"

Quả Quả ngờ ngợ trong lòng, thái độ của Tiêu Sắt có chút không đúng. Nàng rụt rè hỏi. "Có chuyện gì?"

"Đến gần đây, ta nói cho cô nghe một bí mật." Tiêu Sắt ngoắc ngoắc Quả Quả nhanh đến chỗ hắn đang đứng.

"Bí mật??? Thật sao???" Quả Quả vẫn nghi hoặc trong lòng, nàng thật không muốn đi đến chỗ Tiêu Sắt nên cứ lê từng bước chầm chầm để kéo dài thời gian. Vừa đi vừa nhìn hắn thăm dò.

Tiêu Sắt im lặng ra vẻ thần bí. Mục đích của hắn là khiến cho Quả Quả nổi lòng hiếu kỳ mà đến nhanh một chút. Khi Quả Quả đến trước mặt hắn, nàng dừng lại cách hắn một khoảng nhỏ để đề phòng bất trắc, nàng sẽ dễ dàng chạy thoát, nàng tò mò hỏi, "Là chuyện gì???"

"Lại gần thêm chút nữa." Tiêu Sắt tay ôm trước ngực, thản nhiên hối thúc.

Quả Quả nhích đến gần thêm một chút nữa, Tiêu Sắt lại ra hiệu bảo gần hơn nữa. Quả Quả thật lấy làm lạ, không phải Tiêu Sắt rất không thích nàng đến gần hắn sao? Tại sao lúc này lại bảo nàng đến gần bên cạnh hắn? Hắn muốn làm gì? Chuyện hắn định nói thật sự rất quan trọng sao? Nên hắn mới sợ người khác nghe được. Được nàng sẽ phối hợp với hắn. Quả Quả nghiêng mặt, đưa tai đến gần để Tiêu Sắt thì thầm vào tai nàng. Nhưng khi Quả Quả đến gần, Tiêu Sắt một tay liền nắm lấy cằm Quả Quả kéo nghiêng lại một chút, tay còn lại ôm lấy cổ nàng, cùng lúc đưa môi tới.

"Ahhhh....!!!"

"Tiêu Sắt ngươi họ "Cẩu" sao???"

"Sao lại cắn ta???"

Nào ngờ Tiêu Sắt đột nhiên há miệng, cắn vào một bên má của Quả Quả thật mạnh. Khiến nàng đau điếng, không nhịn được mà thét toáng lên vang vọng.

"Tiêu Sắt tên điên này, ta có làm gì ngươi đâu chứ??? Đau chết ta rồi." Quả Quả vừa lau vừa xoa xoa bên má bị cắn đỏ hết cả lên. Nàng không khỏi tức tưởi khóc lóc kêu than. Tự nhiên lại bị cắn một cái oan mạng.

Tiêu Sắt nhìn Quả Quả đau như vậy hắn thật sự rất hối hận rầu rĩ xoa xoa trán, hắn cũng không biết hắn vừa làm chuyện quái đản gì. Hắn càng không rõ cõi lòng của chính mình. "Tại sao gần đây tâm tình ta lại dễ kích động như vậy. Tại sao chỉ cần cô ta nhắc đến hai từ "Vô Tâm" thì máu lửa sâu thăm thẳm từ dưới đáy lòng ta đều dễ dàng sôi sùn sục lên, hơn nữa tầng tầng lớp lớp cuộn trào dữ dội... Không được, ta phải kìm chế lại. Phải tránh xa cô ta một chút. Nếu không ta sẽ bị cô ta chọc cho phát điên mất."

Tiêu Sắt vội né xa Quả Quả, đứng cách nàng một khoảng khá xa, nhìn nhìn về phía nàng, má nàng vẫn còn đỏ lên, gương mặt vẫn đang nhăn nhó vì bị cắn đau. Nàng đau hắn cũng đau hơn nữa lại còn áy náy tự trách khó chịu vô vàn.

"Tiêu Sắt ngươi định hủy dung ta à???" Quả Quả bỏ tay xuống, giậm chân xuống đất, tức giận chỉ thẳng mặt Tiêu Sắt mắng.

"Cô cũng có dung nhan để ta hủy sao???" Tiêu Sắt dù có lỗi nhưng vẫn cứng miệng đấu khẩu với nàng.

Quả Quả ngỡ ngàng đến mức há hốc cười ngơ ba lần. Nàng vừa hùng hồn bước đến chỗ Tiêu Sắt, một tay ngoắc ngoắc hắn, một tay tự chỉ vào mặt mình bảo, "Ta không có??? Ta mà không có dung nhan sao??? Ngươi qua đây nhìn cho kỹ."

Tiêu Sắt vừa bảo nàng không có dung nhan? Khác nào là hắn đang trực tiếp nói nàng không xinh đẹp? Gián tiếp chê nàng xấu? Nàng mà xấu sao? Nàng thật sự xấu xí àh? Là hai mắt hắn đặt ở trên đỉnh đầu hay là hắn có mắt như mù nên không phân biệt được giữa mỹ nhân và xú nữ. Dám nói nàng như vậy, đúng là khi quân phạm thượng mà, nàng nhất định phải tru di cửu tộc hắn mới hả được cơn giận này.

"Ta không đến." Quả Quả càng đi đến gần bao nhiêu, Tiêu Sắt càng sợ hãi lui về sau bấy nhiêu.

"Ngươi phải nhìn cho rõ, rồi mau chóng nói lại đi."

Quả Quả đương nhiên không để Tiêu Sắt dễ dàng bỏ trốn, nàng chạy ùa tới, hai tay vòng qua bắt lấy cổ Tiêu Sắt trong khi hắn đã hết đường trốn chạy, nên đã bị Quả Quả ép sát vào tường. Quả Quả nhón chân, đưa mặt đến trước tầm nhìn của Tiêu Sắt, khiến cho hai gương mặt gần kề, bức ép hắn phải nhìn thẳng vào mặt nàng để đính chính lại những lời hàm hồ mà hắn vừa phát ngôn. Hoàn toàn là nói nhảm, không phải thật.

Tiêu Sắt không muốn nhìn cũng buộc phải nhìn thẳng vào gương mặt Quả Quả. Trong đôi mắt hắn phản chiếu mái tóc đen bồng bềnh, mềm mại như mây, nhẹ bay theo gió. Vầng trán nhỏ nhỏ xinh xinh. Đôi mày thanh tú diễm lệ, cong cong như vẽ. Cặp mắt to tròn đen láy, long lanh, trong trẻo tựa như giọt sương ban mai còn đọng trên lá. Trong đôi mắt nàng lúc này chỉ có hình ảnh của hắn, duy nhất mình hắn vì nàng cũng đang rất chăm chú nhìn vào hắn. Làn mi dày cong vuốt lên cao, khẽ lay động do nàng chớp chớp mắt, nóng lòng chờ đợi câu trả lời từ hắn. Tiêu Sắt nhận ra rằng khi nhìn sâu vào đôi mắt nàng, hắn sẽ dễ dàng bị nàng dùng yêu thuật mê hoặc, dẫn dụ khiến hắn u mê lạc lối, mãi mãi cũng khó lòng thoát ra được.

Tiêu Sắt phải mất một chút thời gian để rời khỏi ánh mắt ma mị kia, hắn nhìn xuống sống mũi thon dài cao cao, độ uốn lượn của sống mũi nàng phải nói là một đường cong vô cùng hoàn mỹ. Hai má hai bên lúc nào cũng hồng hào phún phính, trắng trắng mềm mềm như con nít, thật khiến người ta không nhịn được liền muốn cưng nựng một cái. Hai cánh môi mỏng, căng mọng, tươi tắn tựa như cánh sen, cánh đào đang khoe sắc dưới ánh nắng, tỏa hương thơm ngát. Càng khiến cho người ta không kìm lòng được mà vươn tay muốn chạm tới đóa hoa kia, nhưng lại không nỡ hái xuống. Tiêu Sắt thần hồn điên đảo khi ở khoảng cách cực gần với Quả Quả, hắn cũng bất tri bất giác không tự chủ mà đưa tay tới định chạm vào môi nàng nhưng sau đó hắn khựng lại, không dám chạm lên cánh môi kia mà lui xuống nắm lấy chiếc cằm của nhỏ nhắn của Quả Quả vừa kéo đến gần hắn, hắn cũng vừa tự ý cúi đầu, di chuyển càng lúc càng gần đến môi Quả Quả.

"Tiêu Sắt hắn định làm gì? Định hôn ta? Ta biết hắn sẽ không thể nào thoát khỏi sức hấp dẫn của ta mà." Quả Quả hí hởn đắc ý.

Khi hai bờ môi cận kề, Tiêu Sắt bất ngờ đổi hướng, nhẹ lướt qua môi Quả Quả, tiến thẳng đến nghé sát vào tai Quả Quả, phả hơi thở nóng bỏng vào tai nàng, "Ta nhìn rõ rồi."

Quả Quả tuy có chút thất vọng vì Tiêu Sắt thực chất không có hôn nàng nhưng nàng vẫn còn một tia hi vọng vào câu trả lời của Tiêu Sắt, liền nhanh gọn hỏi, "Thế nào?"

Tiêu Sắt ngay tức khắc quay về, đối mặt với Quả Quả, hắn một tay đặt trên vai nàng, ngón trỏ còn lại, chạm đến chóp mũi nàng, nhẹ đẩy lên, hắn nhẹ cười bảo.

"Trông chẳng khác gì một cái đầu heo!"

Sau đó Tiêu Sắt liền rời đi, bỏ lại Quả Quả thẩn thờ ở sau lưng. Quả Quả ngốc nghếch bị Tiêu Sắt chơi một vố rõ đau, đến phút cuối nàng mới nhận ra. Thật tức chết mà. "Ngươi??? Ngươi??? Ngươi???"

Quả Quả máu não tăng xông, chỉ tay giận run run về phía Tiêu Sắt quát tháo. "Lão tử trù dập ngươi sau này sẽ lấy trúng nương tử xấu như đầu heo!"

Tiêu Sắt không mảy may để ý đến Quả Quả vẫn tiến thẳng về phía trước, vẻ mặt đầy hớn hở nhưng lại điểm lên một chút cố chấp không chịu thừa nhận, "Nhưng ban nãy ta thật sự muốn hôn cô ta sao? Không! Không phải đâu. Là ta nhất thời bị ma xui quỷ khiến, che mờ đôi mắt nên mới hồ đồ như vậy. Nhất định sẽ không có lần sau. Phải tránh xa cô ta thêm một chút."

Chương 21-11: Hồi 3. Tầng Thứ Ba: Mê Lộ (5)

Quả Quả vẫn không thể nuốt trôi cục tức này, nàng phải tìm cách gỡ gạt lại. Quả Quả chạy nhanh đến bên cạnh, liếc Tiêu Sắt một cái đầy khinh bỉ, nói sốc hắn, "Mẹ ta dặn không được giao du với những người có "tầm nhìn hạn hẹp". Nếu không sẽ bị lây."

"Cô???" Tiêu Sắt tức giận, phất tay áo, bỏ đi nhanh hơn.

"Tiêu Sắt ngươi đi nhanh như vậy làm gì? Định bỏ trốn sao?" Quả Quả đi nhanh theo, nhìn hắn hỏi tới, nàng phải chọc hắn phát điên nàng mới vừa ý.

"Tại cô lắm mồm, còn nghe cô nói nữa ta sẽ tổn thương tai." Tiêu Sắt lạnh nhạt liếc mắt sang, sự khinh bạc biểu lộ cũng không ít.

"Được ta sẽ không nói nữa. Mê cung này cứ liên tục biến đổi, ta nắm vạt tay áo ngươi thế này, chúng ta sẽ không lạc nhau." Quả Quả nắm vạt áo hắn đưa lên, cười cười ra vẻ yếu đuối, đề nghị.

"Không cho." Tiêu Sắt giật tay lại, làm Quả Quả tuột tay ra khỏi áo hắn.

"Tên keo kiệt bủn xỉn Tiêu Sắt. Không phải lúc bị Quỷ Dạ Ngư truy đuổi ngươi đã nắm tay ta chạy đi sao? Giờ lại ra vẻ như vậy! Đúng là đáng ghét." Quả Quả gân xanh hằng lên đầy trán, nàng rống gân cổ lên mắng nhiếc.

Sau đó Quả Quả liền thu lại nộ khí, lấy lại dáng vẻ tự đắc, châm chọc Tiêu Sắt. "Ngươi sợ ta nắm bạc màu áo ta àh? Hay áo ngươi là hàng dỏm, nắm lâu sẽ phai màu thật???"

Tiêu Sắt nghe xong, nhiệt huyết phun trào đến tận cổ họng, hắn cố dằn xuống, trịnh trọng đứng lại, phong thái nhẹ nhàng cất lời. "Hàng dỏm sao? Cô có biết..."

"Ta biết. Ta biết. Áo lông của ngươi được may ở Dục Tú phường của Thiên Khải Thành, 110 lượng bạc chỉ mua được một ống tay áo thôi chứ gì? Nếu đã là hàng tốt vậy sao không dám cho ta nắm?" Quả Quả gật gật đầu, nàng tựa như thông hiểu hết thảy tất cả mọi chuyện, nhanh nhảu cắt lời Tiêu Sắt.

"Là ta không thích cô bám vào ta." Tiêu Sắt nghiêm nghị nhìn Quả Quả dứt khoát nói. Làm cho Quả Quả xụ mặt xuống. Đột nhiên Tiêu Sắt lại thay đổi ý định. "Được. Muốn nắm chứ gì?"

Quả Quả hâm hở ngoan ngoãn gật đầu lia lịa. Tay nàng liền nắm lại tay áo Tiêu Sắt, đã thế còn đùa nghịch một chút.

"Đưa ta một trăm lượng, ta không những cho cô ta nắm áo, còn vui vẻ đưa tay cho cô nắm." Tiêu Sắt chìa bàn tay to lớn đang bị Quả Quả bám víu vào tay áo, đưa ra trước mặt Quả Quả, điềm nhiên nho nhã nói.

"Tiêu Sắt, ngươi rõ ràng biết ta không có tiền." Quả Quả nhíu mày, quát lên.

"Không có tiền ta sẽ cho cô mượn..." Tiêu Sắt phong thái vẫn tao nhã như vậy.

"Ngươi cho vay cắt cổ, ai thèm mượn." Quả Quả tức tốc quay mặt đi, trực tiếp bác bỏ đề nghị của hắn.

"Vậy thì mau buông tay." Tiêu Sắt gắt.

"Tiêu Sắt, chúng ta là bằng hữu không phải sao? Vừa nãy ngươi còn đòi cùng ta sống chết. Có chút bạc lẻ này, ngươi cũng tính toán với ta sao???" Quả Quả phồng má phún phính, bán manh một chút, khẽ lắc lắc tay áo Tiêu Sắt, nhỏ giọng nũng nịu, hi vọng sẽ lay động được cái núi băng trước mặt này.

"Ta đòi sống chết với cô khi nào??? Sao ta lại không nhớ nhỉ???" Tiêu Sắt giả ngu ngơ.

"Được. Không đôi co với tên trong mắt chỉ có ngân lượng như ngươi." Quả Quả quẳng tay áo Tiêu Sắt ra xa, xoay người về phía sau, hai tay ôm trước ngực đầy tức tối.

"Phải có ngân lượng mới có thể nói chuyện với ngươi chứ gì???" Quả Quả chợt nảy ra một ý định, quay quắt lại, lăng lăng nhìn Tiêu Sắt, khóe môi khẽ cong lên đầy kiêu ngạo.

Tiêu Sắt có chút hiếu kỳ với thái độ thay đổi chóng mặt của Quả Quả, hắn thật muốn biết nàng định giờ trò gì?

Quả Quả ngón trỏ chỉ thiên, bàn tay còn lại chắp ở sau lưng, dõng dạc kết tội. "Ngươi vừa mới cắn ta một cái. Phải bồi thường cho ta 200 lượng tiền thương tật và 300 lượng tiền tổn thương tinh thần trầm trọng. Còn nữa, lần trước ở Cổ Hoạt Thành, ngươi lăng mạ y đức và phỉ báng nhân phẩm của ta. Buộc phải bồi thường thêm 500 lượng về tội xúc phạm danh dự. Tổng cộng 1000 lượng."

"Đưa đây!" Quả Quả bắt chước chìa tay ra trước mắt Tiêu Sắt, thách thức hắn.

Tiêu Sắt vừa nghe chân mày vừa co rút lại. "Cô là thổ phỉ sao??? Định cướp của àh???" Nghe xong hắn không thể giữ bình tĩnh nữa. Quả Quả đang thét giá tống tiền hắn đây mà. Hắn đường đường là Vĩnh An Vương lại bị nàng tống tiền sao?

"Ngươi định không trả sao???" Quả Quả hai tay chống hông, ưỡng người về phía Tiêu Sắt thét lên.

"Một ngàn lượng đó, cô đi cướp người khác đi. Đừng có mơ cướp được của ta một xu nào." Tiêu Sắt trừng mắt lại nàng, thẳng thừng đáp.

Quả Quả biết rõ sẽ không có chuyện Tiêu Sắt hai tay móc tiền ra dâng cho nàng. Thế nên Quả Quả cũng không có gì bất ngờ, chỉ nhẹ giọng như than thở. "Hóa ra Vĩnh An Vương là người dám làm mà không dám nhận."

"Cô???" Tiêu Sắt hỏa tốc tới đỉnh đầu.

"Nếu chuyện ngươi "ăn" ta xong lại không chịu trách nhiệm mà đồn đại ra ngoài, để ta xem thử sau này ngươi làm sao đứng vững trên giang hồ." Quả Quả vẫn phong tình êm ả, nhẹ nhàng cất tiếng.

Tuy Quả Quả rất nhẹ nhàng nhưng đối với Tiêu Sắt từng câu từng chữ của nàng khác nào những tản đá to lớn từ trên trời rơi xuống trúng vào đầu hắn đâu chứ. Tiêu Sắt không tức chết là không được mà. "Cô nói cái gì? Định uy hiếp ta sao?"

Tiêu Sắt chỉ mới cắn Quả Quả một cái, nàng nói câu trước, câu sau đã trở thành "ăn", với miệng lưỡi giảo hoạt và cộng thêm tài năng thiên bẩm của nàng về khoảng thêm mắm dặm muối thì Tiêu Sắt hắn dù có ngàn cái miệng cũng không thể chứng minh sự trong sạch của hắn. Thậm chí dù có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa hết tội do Quả Quả nói ra. Nếu tiền có thể bịt chặt được miệng nàng thì hắn có tốn 1000 lượng cũng không đáng là gì. Cứ để nàng moi cũng được nhưng khổ nổi bây giờ trên người hắn không có đủ 1000 lượng.

"Sao hả, Tiêu Sắt?" Quả Quả ngân giọng bởn cợt Tiêu Sắt.

"Nói cho cô biết ta ghét nhất là bị người khác uy hiếp." Tiêu Sắt nghiến răng, lườm Quả Quả một cái thật sắc.

"Nếu ngươi không có đủ tiền vậy thì ký giấy bán thân cho ta đi." Quả Quả nháy nháy mắt, trêu chọc hắn.

"Im miệng." Tiêu Sắt lớn tiếng quát tháo. Hắn đột ngột nhóm người vươn tay ngay tức khắc kéo nàng vào lòng hắn.

Chỉ thấy bức tường bên trái đột nhiên di chuyển về bên phải. Mà Quả Quả đứng ngay trên đường đi của nó, nàng lại không hề phát giác chuyện này. Chỉ có Tiêu Sắt đứng đối diện nàng nên mới nhanh chóng cứu nàng một mạng.

Nào ngờ hành hiệp trượng nghĩa lại khiến bản thân Tiêu Sắt chịu thiệt thòi. Cũng không hẳn là thiệt thòi... Khi hắn kéo nàng về đã bất cẩn vô tình hôn lên má Quả Quả. Chuyện bất ngờ xảy đến, thời khắc đó, Tiêu Sắt dường như cả người bị trét đầy thạch cao, một giây sau đã biến thành pho tượng cứng đờ. Hô hấp cũng rất khó khăn. Nhịp tim giao động cực đại dường như sắp văng ra khỏi giới hạn biên độ cho phép. Sau khi thoát khỏi nguy hiểm, Tiêu Sắt vội đẩy Quả Quả ra, quay người đi, dùng tay che lại gương mặt đang đỏ bừng hết cả lên. Tiêu Sắt cố nuốt xuống cái gì đó trong cổ họng, cố chỉnh lại thanh quản sao cho nghe giống như thường lệ, khẽ cất tiếng."Ban nãy ta đã cứu mạng cô, xem như chúng ta huề nhau."

Nhưng khi thanh âm phát ra, đâu đó vẫn nghe được một chút xấu hổ ngại ngùng và lúng túng.

Quả Quả có chút đờ đẫn bất động, tim nàng vẫn còn đập mạnh liên hồi như trống trận. Nàng một bên má vừa mới bị Tiêu Sắt cắn đến đỏ ngầu lên, lát sau lại bị hắn hôn lên bên má còn lại, khiến bên đó cũng đỏ ngây lên. Thiên ah, chuyện gì vậy nè. Nếu cứ nhận phúc lợi bất ngờ như thế nào mãi, rất có thể nàng sẽ chết vì bị bệnh tim mất. Nàng cũng mơ hồ nghe thấy Tiêu Sắt nói, rồi cũng mơ hồ đáp. "Được thôi. Ta rất rộng lượng."

Sau một hồi ngượng ngùng, Quả Quả và Tiêu Sắt dần phục hồi lại tinh thần. Tiêu Sắt hướng mắt về phía trước, không có quay đầu, nhưng hắn vẫn là người mở lời trước. "Không muốn đi khỏi đây sao?"

"Theo ta thấy mê cung này mô phỏng theo Bát Trận Đồ của Gia Cát Lượng, ngươi còn đi loạn lên sẽ chết đó." Quả Quả đưa mắt nhìn xung quanh các bức tường đang tự chuyển động theo nhiều hướng khác nhau, rồi nghiêng đầu lại Tiêu Sắt âm trầm nói.

"Bát Trận Đồ??? Ai nói với cô đây là Bát Trận Đồ?" Tiêu Sắt tay ôm lên trước ngực, hắn định liếc mắt nhìn sang Quả Quả, nhưng vẫn chưa có đủ can đảm nên đành chuyển mắt về.

"Chẳng lẽ không phải?" Quả Quả có chút nghi hoặc. Nàng ngước mắt nhìn lên cao, những con đom đóm đang bay lượn, tiếp lời. "Bát Trận Đồ vận hành theo nguyên lý Bát Quái, vừa nãy chúng ta thực sự đã từ Hậu Thiên Bát Quái đi vào."

"Nhưng chúng ta cũng phải đi chứ. Đi tìm Vô Tâm." Quả Quả nhớ đến chuyện quan trọng. Nhanh chóng đổi ý.

Tiêu Sắt lẵng lặng bước đi, hắn cảm thấy Quả Quả thật sự nói quá nhiều, nói mà không biết mệt mỏi, nên rất ồn ào, làm phiền đến lỗ tai hắn. Hắn đành phải bỏ đi để tìm một chút an tĩnh.

"Này Tiêu Sắt sao ngươi lại đi về hướng đó?" Quả Quả phát hiện vội xoay người đuổi theo hắn.

Quả Quả chân bước song song bên cạnh Tiêu Sắt, đột nhiên thắc mắc. "Tiêu Sắt nè, sau khi đến Tuyết Nguyệt Thành lấy lại tiền, ngươi định quay về Tuyết Lạc sơn trang hay là ở lại Tuyết Nguyệt Thành?"

Nhắc đến Tuyết Lạc sơn trang là Quả Quả tự động bật chế độ chán ghét ngay lập tức. "Mà không lẽ ngươi hết tên để đặt hay sao mà lại đặt là Tuyết Lạc sơn trang??? Nghe dở tệ. Hèm gì ế là phải."

"Cô kiếm đường đi không kiếm lại muốn kiếm chuyện với ta sao?" Tiêu Sắt thở dài, chán chường.

"Ngươi còn chưa trả lời câu hỏi của ta." Quả Quả ấm ức quay sang Tiêu Sắt, nhíu mày gắt.

"Ta đi hay ở cũng sẽ không cho cô theo. Muốn biết làm gì." Tiêu Sắt vô cảm đáp, liền gia tăng thêm một chút tốc độ.

"Tên đáng ghét Tiêu Sắt, đợi ta tìm được Vô Tâm rồi, sẽ lập tức đá ngươi sang một bên." Quả Quả tức giận đứng lại, nàng ôm tay hình quả đấm, hướng theo bóng lưng Tiêu Sắt rồi đấm ngang mạnh vào bức tường ở sau lưng.

"Cô vừa mới nói cái gì?" Tiêu Sắt bốc hỏa quay lại nắm cổ tay nàng truy hỏi.

Cùng lúc đó, bỗng một cánh tay nhanh chóng tóm lấy cổ tay nàng, giữ lại trước khi tay nàng đấm vào tường. Bức tường lại di chuyển, một nhân ảnh đã xuất hiện phía sau bức tường kia.

Quả Quả giật mình quay lại nhìn về phía sau.

"Vô Tâm!"

Nàng mừng rỡ như bắt được kim cương, định xoay người ôm chầm lấy Vô Tâm nhưng cánh tay nàng đã bị Tiêu Sắt khóa chặt, không thể làm gì được. Quả Quả nhăn mặt, dùng dằn cánh tay đó, khốn đốn bảo, "Tiêu Sắt, mau buông tay đi."

Tiêu Sắt ngược lại càng nắm chặt hơn, không để Quả Quả thoát được, đôi mày cau lại cực đại, quát. "Không buông! Ta buông tay để cô ôm tên hòa thượng này àh?""Ngươi?" Quả Quả hậm hực, chưa chi đã bị Tiêu Sắt vạch trần, Vô Tâm sẽ phòng bị không cho nàng ôm lấy hắn.

"Hai người lại cãi nhau chuyện gì?"

Vô Tâm hạ tay hắn và nàng xuống rồi từ từ buông tay ra trước. Sau đó Tiêu Sắt mới chịu thu tay về. Quả Quả tức thì quay lại đối diện với Vô Tâm, nàng chưa kịp nói lời nào, Vô Tâm bất ngờ đưa tay tỉ mỉ xoa xoa lên một bên má nàng vẫn còn đo đỏ, chăm chú nhìn Quả Quả rồi tia mắt đến Tiêu Sắt gằn hỏi.

"Khi không có ta ở đây, hai người đã làm chuyện gì?"

Vốn dĩ nộ khí của Tiêu Sắt đang dâng trào khi chứng kiến màng cẩu lương trước mắt nhưng lúc Vô Tâm hỏi tới lại làm Tiêu Sắt nhớ đến hai chuyện đó. Hắn trong một khoảng thời gian ngắn vừa cắn vừa hôn Quả Quả. Nộ khí liền tiêu tan, thay vào đó là cảm giác xấu hổ ùng ùng kéo đến, khiến hắn mặt đỏ bừng bừng, vội quay người đi né tránh cái nhìn kia.

Quả Quả cảm nhận được có chuyện chẳng lành, nàng không thể để Vô Tâm biết Tiêu Sắt vừa cắn vừa hôn lên má nàng được. Nếu không, không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.

"Không có chuyện gì đâu. Không có gì hết." Quả Quả đảo mắt một vòng, vội cười cười xua xua tay phủ nhận.

"Không có???" Vô Tâm vừa nhìn là biết Quả Quả đang nói dối. Lại thêm phản ứng khác lạ của Tiêu Sắt, thật không giống hắn chút nào. Vô Tâm định hỏi rõ ngọn ngành, thì bị nàng nhanh chóng ngắt lời. "Thật đó. Không có xảy ra chuyện gì hết. Chúng ta mau tìm đường ra khỏi đây trước đã."

Đúng vậy, chuyện quan trọng nhất bây giờ chính là chuyện thoát ra khỏi mê cung này. Những chuyện khác sẽ từ từ truy cứu, nhưng tuyệt đối không thể bỏ qua.

"Sự quý tiên đồ, cơ yếu nghịch đổ." Tiêu Sắt bên kia bỗng lên tiếng, rồi quay lại.

"Nghĩa là điều đáng quý trong dự đoán là nhìn ngược." Quả Quả lập tức lộ vẻ thông thái, chấm dứt trạng thái giả vờ ngơ ngáo. Nàng nhìn lại Tiêu Sắt chớp mắt thắc mắc, "Tiêu Sắt tại sao ngươi đột nhiên lại nói câu này?"

"Ban nãy cô đã nói, chúng ta đã vào đây từ Hậu Thiên Bát Quái, không phải sao?" Tiêu Sắt nhướng mắt lên nhìn về Quả Quả, thản nhiên nói.

"Đúng là ta có nói như vậy." Quả Quả gật gù.

"Ngươi nói có lý lắm." Vô Tâm cụp mắt, tay đặt hờ lên cằm, rồi ngước lên tán đồng.

"Từ lúc chúng ta thiết lập lại Hậu Thiên Bát Quái, Hậu Thiên bắt giữ ngươi. Cô ta không chịu rời khỏi, nhất quyết cứu ngươi. Còn ngươi không chịu để nàng cứu, cứ cam tâm chịu chết. Kết quả ngươi được thả ra, còn cô ta bị bắt thay ngươi." Tiêu Sắt nghiêng mặt, từ tốn điểm qua những sự kiện chính.

"Cô ta bị Hậu Thiên giữ lại, chúng ta đã quyết không rời đi, nguyện chết cùng nhau. Kết quả..." Vô Tâm tiếp lời.

"Kết quả vẫn sống sờ sờ ra đấy thôi." Quả Quả cười đắc ý, nhanh chóng nói chêm vào. Một giây sao liền tỏ ra một chút ngờ vực, "Vậy đây không phải là Bát Trận Đồ sao?"

"Đã nói không phải từ lâu rồi." Tiêu Sắt có chút nóng giận với sự cố chấp mà lại còn ngốc nghếch của Quả Quả. Hắn lườm nàng một cái ngay tức khắc.

"Vậy bây giờ chúng ta muốn thoát khỏi đây thì đành phải ở lại sao?" Quả Quả gãi gãi đầu khó hiểu, chuyện này có chút phi logic. "Có gì đó ngồ ngộ???"

Vô Tâm và Tiêu Sắt cũng không biết phải trả lời thế nào. Cả hai yên lặng ngồi xuống chờ đợi xem phán đoán của họ là đúng hay sai. Quả Quả cũng không nói gì nữa, nàng cũng ngồi xuống bên cạnh cùng trông chờ. Chờ đợi đúng là rất buồn chán, ba người lại nằm lăn ra, đếm ngón tay cho đỡ chán.

"Đúng là không hợp lý chút nào." Chờ hơn nửa canh giờ, Vô Tâm nhẫn không được nữa liền đứng dậy, nhìn lại xung quanh. "Nhìn thế nào cũng là mấy bức tường này, vẫn cái mê cung này."

"Nhìn?" Cả ba người hô toáng lên, Quả Quả và Tiêu Sắt bật đứng dậy. Ba người khóe môi khẽ cong một chút, đồng thanh đồng ngữ. "Nếu không muốn nhìn thì đừng nhìn nữa."

Nói xong cả ba liền nhắm mắt lại. Một lúc sau mới đồng loạt mở mắt lên. Mê cung bao trùm lấy họ đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một chút mờ ảo với đầy dịch nhớt trơn dính ở dưới chân và họ bị bao bọc bởi một vật hình túi, thành túi vừa dai lại vừa dày tựa như một cái bao tử khổng lồ.

"Bị chúng ta đoán trúng rồi." Vô Tâm khóe môi tà mị cong lên đầy đắc chí.

"Nhưng bây giờ thì... đây là đâu? Trong dạ dày con cá đó àh?" Quả Quả ngơ ngác ngó đông ngó tây. Sau đó cúi đầu ngẫm nghĩ vài giây, rồi ngước lên, vẻ mặt ngạo mạn, thông cáo. "Nếu thật là vậy thì ta có cách để thoát ra ngoài."

"Cô định làm gì?" Vô Tâm và Tiêu Sắt ngạc nhiên nhìn Quả Quả.

"Xem đây." Quả Quả móc trong thắt lưng ra, giơ cao thanh đoản chùy, vui vẻ hô lên.

"Hiểu rồi." Tiêu Sắt thu nhỏ đồng tử, bình nhiên nhép môi. Tuy vậy, hắn vẫn có chút nghi hoặc. "Nhưng mà có được không đó."

"Không thử thì sao biết được chứ." Quả Quả nhìn đoản chùy đen huyền trong tay, ánh mắt tự tin lẫm liệt đầy ngạo nghễ nói.

"Nhưng..." Vô Tâm khẽ thốt lên một tiếng rồi lại do dự không nói nữa.

"Ta sẽ làm. Không liên can gì đến ngươi. Nếu không muốn xem thì đừng xem."

Quả Quả hiểu rõ những suy nghĩ của Vô Tâm lúc này. Nàng nhìn hắn một cái, rồi xoay người cố gắng bước tới đối diện với thành dạ dày của thủy quái. Nàng lập tức xoay đoản chùy trong lòng bàn tay, rồi nắm chặt nó, mạnh mẽ dứt khoát vung lên. Đúng lúc này, Vô Tâm quay lưng lại, lập chưởng nhắm mắt không nhìn nữa. Tiêu Sắt ngược lại rất thích thú, nhìn chăm chăm vào Quả Quả. Hắn cảm thấy những động tác và thái độ của nàng thật ngầu quá xá. Không ngờ có lúc nàng cũng lãnh khốc vô tình đến thế.

Quả Quả dùng sức cầm đoản chùy đâm thật mạnh vào dạ dày thủy quái, rồi rạch một đường dài xuống. Nhưng không có máu chảy ra, cũng không có một chút đau đớn nào. Nàng cất thanh đoản chùy đi, hai tay nắm lấy hai kẽ hở kéo vết rãnh mở rộng về hai bên, tạo ra một lối thoát.

Cả ba chưa kịp nhìn ra bên ngoài thì bất ngờ một cơn cuồng phong cuốn theo đầy cát bụi thổi mạnh vào. Làm cho họ cảm thấy vô cùng khó thích nghi.

Chương 22-1: Hồi 1. Tầng Thứ Tư: Đại Mạc Chết Chóc (1)

"Kỳ lạ! Không phải bọn họ đi Đại Phạn Âm Tự sao??? Sao lại đi về hướng này???" Lam y trên lưng ngựa một mực phi nước đại, phóng ngựa chạy như bay về hướng đó, trong lòng gợi lên rất nhiều nghi vấn khó giải đáp hết được.

Thông Thiên Tháp tầng thứ nhất.

"Lạnh quá!"

"Sao ta lại quay về đây?"

"Quả Quả tỷ! Vô Tâm! Tiêu Sắt! Mọi người đi đâu hết cả rồi?"

Lôi Vô Kiệt thân thể co rùm lại, khó nhọc bước đi vừa ngơ ngác nhìn một vùng băng tuyết trắng xóa xung quanh. Miệng mếu máo gọi.

"Còn mang theo cả vũ khí sao? Khá lắm!"

Người kia nhìn Thông Thiên Tháp tầng thứ tư sáng lên một ánh sáng màu vàng mà vừa ngỡ ngàng vừa khen một tiếng.

"Nhưng thanh đoản chùy đó được làm từ thứ gì mà có thể mổ được bụng của Đại Kình Tiểu Ngư Nhi? Đúng là không tầm thường. Tiểu quỷ này rốt cuộc là người gì đây???"

Một trận gió cát bất ngờ ập tới. Quả Quả hai tay vẫn đang giữ chặt hai mép của vết mổ trên bụng thủy quái đẩy về hai phía nên khiến nàng không kịp trở tay, chỉ có thể quay đầu giấu mặt về phía sau để tránh cát xông thẳng vào mặt. Vô Tâm và Tiêu Sắt vội trốn sau tay áo chắn trước mặt.

Gió cát gào thét dữ dội. Sức gió mạnh cường đại đã đẩy lùi Vô Tâm và Tiêu Sắt về phía sau mấy bước. Quả Quả nhắm chặt mắt lại, hai tay bám chắt vào vết mổ, cũng nhờ vậy mà nàng không bị gió thổi bay.

Sau một hồi, cuối cùng gió cũng từ từ ngừng thổi. Vô Tâm và Tiêu Sắt liền ung dung bước qua khỏi bụng thủy quái, đặt chân ra bên ngoài. Quả Quả có chút bức xúc, không ngờ hai tên này không có chút ga lăng nào với nữ nhân cả. Họ cứ để nàng một mình hai tay dốc sức mở rộng vết mổ về hai phía, còn họ lại cúi đầu khom lưng bước qua khỏi tay nàng và bụng cá đứng ở phía trước. Quả Quả cũng tự thân bước ra bên ngoài, đứng giữa Vô Tâm và Tiêu Sắt. Con thủy ngư kia hoàn toàn chìm xuống và lặng lẽ biến mất ở phía sau.

Một ma trận bát giác màu vàng được thiết lập.

Một màu vàng từ bốn phía đã chiếm trọn tầm mắt của họ. Cảnh tượng trước mặt truyền tới một cảm giác bức bối và đầy khắc nghiệt. Khi sự thật là họ đang lạc vào giữa một sa mạc rộng lớn, khô nóng không một bóng cây ngọn cỏ, bốn bề mênh mông chỉ toàn cát hoài cát. Với những đồi cát ngoằn nghèo nhấp nhô, biển cát xa tận chân trời.

Chỉ mới đứng đây trong giây lát mà mồ hôi bắt đầu tươm ra nhễ nhại. Vô Tâm, Tiêu Sắt lấy tay áo lau đi mồ hôi trên trán. Quả Quả hai tay quạt lia quạt lịa để gió phả vào người đỡ nóng.

"Này là tầng mấy rồi ah?" Quả Quả tay che lên trán, híp mắt nhìn đi xa, rồi quay về nhìn Vô Tâm và Tiêu Sắt nghi vấn.

"Hình như đã là tầng thứ tư." Vô Tâm vừa choàng tay lên ngang trán để tay áo che cái đầu trọc của hắn lại vừa đáp.

"Nóng quá đi. Phải nhanh thoát khỏi cái sa mạc này mới được. Nếu không ta nóng chết mất." Quả Quả tay vẫn quạt gió vào người, than vãn.

"Đi thôi. Để hạn chế mất nước, cô đừng có lắm lời nữa. Còn không sẽ chết khô đấy." Tiêu Sắt giơ cao tay áo che nắng nóng, nhìn Quả Quả rồi quay người bước đi về phía trước.

Vô Tâm cũng bước theo phía sau Tiêu Sắt, rồi bước ngang cùng hắn đi về phía trước, giữa sa mạc rộng lớn.

"Tên đáng ghét!" Sa mạc nóng, lòng Quả Quả cũng bị Tiêu Sắt chọc cho nóng lên. Nàng đứng ở đằng sau vẫn giận dỗi chưa muốn đi theo.

Sau đó nàng vẫn phải hậm hực đi tới. Vừa đi được mấy bước, Quả Quả bỗng cảm thấy có gì đó bất ổn. Nàng nhìn xuống chân, chân của nàng đã không còn ở trên mặt cát nữa.

Mà...

Đã lún sâu dưới cát.

"Vô Tâm!"

"Tiêu Sắt!"

Quả Quả vội ngước lên, hớt hãi kêu cứu.

"Quả Quả!" Vô Tâm tức khắc quay lại, hắn nhận thấy nàng đang bị cát chôn vùi, liền không ngăn được tâm hoảng ý loạn hét lên một tiếng. Tức tốc chạy ngay lại chỗ nàng.
Tiêu Sắt cũng không nghĩ nhiều, khi vừa nhìn thấy Quả Quả đang lún sâu xuống cát, hắn lập tức sải chân lao nhanh như tên bắn đến bên nàng.

Quả Quả trong nháy mắt đã lún đến quá nửa thân người. Nàng hốt hoảng không biết phải làm gì. Cứ mặc cho cát vàng càng lúc càng nhấn chìm nàng xuống vào trong lòng cát.

Vô Tâm và Tiêu Sắt cùng lúc chạy đến, khi còn một khoảng, họ không do dự trượt dài trên cát đồng thời mỗi người một bên bắt lấy tay nàng.

Lúc hai người họ nắm được tay nàng và dùng sức giữ lại thì đó cũng là lúc Quả Quả bị cát lún qua đến ngang ngực thì dừng lại. Nếu họ chậm một chút thì có lẽ Quả Quả sẽ bị kéo luôn xuống lòng cát, nàng sẽ biến mất khỏi thế gian mà không còn để lại một vết tích nào.

"Đừng cử động. Thả lỏng một chút. Bọn ta nhất định sẽ kéo cô lên."

Vô Tâm và Tiêu Sắt ngồi gần bên mép cát lún. Họ đồng loạt nhìn nàng, vô thức lắc đầu, tuy họ sợ hãi đến kinh động trong lòng nhưng vẫn cố trấn tĩnh, nhẹ nhàng khuyên nhũ nàng.

"Ta biết rồi."

Quả Quả nhìn họ cấp thiết gật đầu tin tưởng. Nàng không còn hoảng hốt nữa. Vì đã có họ ở bên. Họ sẽ không bao giờ rời bỏ nàng. Họ nhất định sẽ bằng mọi thứ cứu nàng. Nên nàng không còn sợ gì nữa.

Vô Tâm và Tiêu Sắt hai tay nắm chặt tay nàng, dùng hết sức lực dằng co với cát lún, kéo nàng lên khỏi nó. Họ càng kéo, cát càng lún. Họ phải giành giật với nó một lúc lâu mới có thể cứu được nàng hoàn toàn lên khỏi vũng cát lún đó. Nắng nóng trên sa mạc và sự gắng sức khiến mồ hôi lả chả tuôn rơi. Nhưng họ vẫn không có đuối sức vì sức mạnh tinh thần của họ lúc này cường đại hơn bao giờ hết.

Vô Tâm và Tiêu Sắt nhìn nhau một cách ngầm ra hiệu cùng nhau thả lỏng lực rồi tận lực kéo mạnh vào một thời điểm nhất định. Họ mang nàng từ dưới cát lún, một lực kéo nàng bay bổng lên khỏi mặt cát. Ba người họ theo quán tính ngã ngược về phía sau. Vô Tâm và Tiêu Sắt ngã xuống trước, làm đệm cho Quả Quả ngã trên người họ nhưng Quả Quả lại đập đầu vào vai Vô Tâm và Tiêu Sắt, đau điếng.

Quả Quả lồm cồm chống hai tay trên người Vô Tâm và Tiêu Sắt, quỳ trên cát nhưng hai chân nàng lại nằm giữa hai chân hai người nằm dưới. Nàng liền không nhịn được, xoa xoa trán chỗ bị đau. Hai tay nàng đỏ lên vì bị họ siết chặt trong một thời gian dài.

"Cô không sao chứ? Có bị thương chỗ nào không?"

Vô Tâm và Tiêu Sắt mắt quét quanh từ trên xuống dưới người nàng. Họ bật ngồi dậy theo, rút chân về xếp tròn lại. Vô Tâm một tay đặt lên vai trái Quả Quả, Tiêu Sắt cũng đặt tay lên vai phải nàng vội lo lắng hỏi han.

Quả Quả bỗng nhiên ôm chầm lấy Vô Tâm, mếu máo nức nở. "Hức... hức... Vô Tâm, ta sợ quá đi. Ta cứ tưởng mình bị cát chôn vùi luôn rồi. Hức... hức..."

"Không sao... không sao rồi... cô an toàn rồi... sẽ không có chuyện gì nữa đâu. Yên tâm! Ta sẽ bảo vệ cô." Vô Tâm đặt hai tay lên bả vai nàng, nhẹ vỗ vỗ, an ủi động viên nàng.

Tiêu Sắt bên kia bị Quả Quả ghẻ lạnh. Hắn nhìn thấy Quả Quả và Vô Tâm ôm nhau thắm thiết như thế, chẳng khác nào tạt máu chó vào hắn. Hắn nổi cơn cuồng nộ, lập tức tiến tới hai tay nắm lấy vai hai người họ kéo về hai phía. "Hai người tách nhau ra. Mau."
Quả Quả bị lực đẩy của Tiêu Sắt làm cho ngồi phịch xuống cát. Nàng tức thì nhóng người lên, tức giận gắt vào mặt Tiêu Sắt. "Ngươi đang làm gì?"

"Cô bớt giả nai đi. Cô yếu đuối như vậy sao? Vừa nhìn là đã biết cô làm bộ làm tịch nhân thời cơ giở trò lợi dụng hắn." Tiêu Sắt đứng lên, hai tay ôm trước ngực, lườm Quả Quả mắng không thương tiếc.

Tiêu Sắt quay sang Vô Tâm nghi hoặc thẳng thừng hỏi tội. "Còn tên hòa thượng tà môn như ngươi không lẽ không nhìn ra?"

Vô Tâm lúc đó đúng là nhìn rõ Quả Quả chỉ đang giả vờ yếu đuối, mỏng manh để được hắn lo lắng an ủi. Nàng ôm hắn, rõ ràng tim nàng đập rất hài hòa, thậm chí còn có chút hoan hỉ. Trên gương mặt nàng tuy mếu máo nhưng không hề có vẻ sợ hãi nào, càng không có một giọt nước mắt nào lăn dài trên má. Hắn biết rõ. Biết rất rõ. Nhưng hắn không có vạch trần nàng. Ngược lại còn cam tâm tình nguyện giả mù giả điếc để bị nàng lừa. Chỉ vì hắn muốn được nàng ôm hắn. Hắn chỉ hận không thể ghì chặt nàng, ôm gọn nàng vào lòng hắn một cách thoải mái không vướng bận bất cứ điều gì.

"Ta đâu có tao thủ lộng tư (làm bộ làm tịch; lả lơi đưa tình). Ta sợ thật mà." Quả Quả đứng lên, vẻ mặt vô tội, lập tực kêu oan. Nàng đặt tay lên ngực trái nhẹ vỗ vỗ, ngây thơ lả lơi nói. "Ngươi xem tim ta vẫn còn đập nhanh nè. Có muốn kiểm chứng không?"

"Kiểm chứng??? Cô ta bảo ta kiểm chứng, tức là... s...ờ... s...ờ..." Từng câu từng chữ của Quả Quả xông vào tai Tiêu Sắt khiến hắn không tự chủ hai mắt dán vào vị trí bàn tay nhỏ nhắn kia đang vỗ vỗ lên. Cõi lòng điêu đứng. Khuôn mặt hắn từ nhợt nhạt lập tức đỏ bừng lên. Hắn nghĩ cũng không dám nghĩ tới chuyện đó nữa, liền quay người đi. Hắn không quên nổi giận phất phất tay chửi bới.

"Cô??? Cô??? Hạ lưu! Tránh xa ta ra."

Quả Quả nhìn thấy dáng vẻ lúng túng, xấu hổ của Tiêu Sắt liền không nhịn được, phá lên cười nghiêng ngả. Hóa ra Tiêu Sắt cũng có những biểu cảm đáng yêu như vậy. Lần sau nàng sẽ nghĩ ra trò mới để chọc ghẹo hắn.

"Được rồi. Đừng giỡn nữa. Mau tìm nơi trú ẩn đi." Vô Tâm đứng lên, phủi mông dính đầy cát vàng. Nghiêm chỉnh nhắc nhỡ. Dù hắn biết Quả Quả chỉ đang đùa giỡn với Tiêu Sắt nhưng chuyện này cũng khiến hắn khó chịu chết được.

"Vô Tâm, sa mạc rộng lớn, lại tiềm ẩn nhiều mối nguy hiểm. Ta nắm tay ngươi, đi bên cạnh ngươi để ngươi bảo hộ ta." Quả Quả bất ngờ len tay vào, nắm lấy tay Vô Tâm, nâng lên trước mặt hắn, cười bán manh, nhẹ nhàng giải thích.

"Hiểu rồi. Được rồi." Vô Tâm tỏ vẻ vô cảm, nhìn hai bàn tay đan vào nhau, lảnh đạm nói như chỉ muốn hoàn thành lời hắn vừa hứa với nàng. Nhưng thật ra trái tim hắn thì xôn xao vui vẻ vô bờ.

"Nếu như có chuyện xảy ra, một mình hắn không kéo nổi cô đâu." Tiêu Sắt cũng đột nhiên quay lại nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn còn lại của Quả Quả, gương mặt lạnh lùng, thản nhiên nói ra.

"Tiêu Sắt cái tên đáng ghét này. Ngươi tưởng ta nặng ngàn cân chắc." Quả Quả đôi mày co rút lại, hướng về Tiêu Sắt gắt lên.

"Bớt lãng phí hơi nước đi." Vô Tâm có chút mệt mỏi với hai người này. Cứ đụng mặt nhau là cãi nhau chí chóe ồn ào hết cả lên. Hắn phải nhanh chóng lên tiếng cảnh báo.

Quả Quả bên trái nắm tay Vô Tâm, bên phải nắm tay Tiêu Sắt. Cùng lúc được nắm tay đi bên cạnh hai đại mỹ nam thế này, bỏ lại những dấu chân hằng trên cát ở sau lưng. Trong lòng nàng đương nhiên là đang rất bạo loạn vì cực kỳ sung sướng rồi. Quả Quả cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay to lớn của Vô Tâm, điều này khiến cho nàng cảm thấy rất yên tâm, rất an toàn khi ở bên hắn. Còn Tiêu Sắt tuy tay hắn cũng ấm áp nhưng nàng vẫn nhận thấy có chút lạnh lẽo khó tả. Giống như chính bản tính của hắn vậy, cao thâm mạt trắc, khó lòng dò la được, nên nàng thật sự không thể hiểu rõ tâm ý hắn, tựa như hắn tự mình đặt ra một lớp vỏ bọc bằng băng tuyết lạnh lẽo ngăn cản không cho bất kỳ ai tiến sâu hơn vào đó được.

Chẳng lẽ đây là đẳng cấp của nam chính trong truyền thuyết sao? Chỉ có nữ chính mới có đặc quyền chạm tới. Còn nàng, đột ngột xuyên vào, nàng cũng không biết mình là nữ phụ hạng bao nhiêu? Thì làm sao dám mơ tưởng hiểu được nam chính.

Quả Quả đang say sưa cười ngu ngơ, rồi một mình nghĩ ngợi vu vơ thì Vô Tâm đi bên cạnh đột nhiên vấp phải một cái gì đó khiến hắn ngã từ trên đỉnh của một cồn cát lăn xuống. Liên lụy Quả Quả và Tiêu Sắt hoảng hồn cùng bị kéo té xuống vì họ liên kết với nhau qua hai cái nắm tay đó. Kết quả cả ba ngã nhào vào nhau cùng nhau lăn tròn theo sườn cát xuống đến bãi cát bằng phẳng thì mới có thể dừng lại được sau khi vận tốc về không.

Đến lúc họ đã ngừng lại hẳn, chỉ thấy cục diện có chút rối rắm khi Tiêu Sắt đang nằm trên lưng Quả Quả. Quả Quả lại đang nằm đè trên người Vô Tâm. Tiêu Sắt liền rút một tay đang ôm ngang eo nhỏ, ngã lưng nằm xuống cát vàng cách Vô Tâm, rồi lấy lại hô hấp bình thường. Còn về Vô Tâm và Quả Quả thời điểm này, hai tay họ vẫn nắm chặt lấy nhau không buông. Mi mắt đã khẽ đan vào nhau. Ánh mắt cũng mơ hồ nhìn thấy đối phương. Cánh mũi cũng sắp chạm vào nhau. Bên tai văng vẳng nhịp đập loạn lạc của hai con tim bé nhỏ. Thần phách u mê cả người đông cứng không một chút động đậy. Hoàn cảnh này hai cánh môi chắc chắn cũng đã chạm vào nhau.

Nếu như không có...

Tiêu Sắt một tay vẫn đang giữ trên miệng Quả Quả, ngăn cách giữa môi Quả Quả và Vô Tâm. Hắn đẩy tay mang theo đầu nàng kéo lên, rít giọng. "Không định leo xuống khỏi người hắn sao? Cô muốn nằm đó đến khi nào?"

Từng tiếng rít chói tai của Tiêu Sắt truyền đến, lại thêm khoảng cách của Quả Quả và Vô Tâm dần được kéo giãn ra xa. Tiêu Sắt thu tay về. Quả Quả hai mắt chớp chớp, tinh thần hồi phục lại, mới từ trên bụng Vô Tâm ngồi bẹp xuống khoảng trống giữa Vô Tâm và Tiêu Sắt. Hít thở một chút. Nàng tức khắc quay quắt qua, trừng Tiêu Sắt thét ré lên.

"Tiêu Sắt ngươi bịt miệng ta làm cái quái gì?"

Từ lúc Quả Quả bị Vô Tâm kéo xuống trên đỉnh cát, Tiêu Sắt đã nhận thức được Quả Quả sẽ theo lực kéo ngã vào người Vô Tâm, họ sẽ vô tình chạm môi nhau. Thế nên Tiêu Sắt đành phải buông tay đang nắm lấy tay Quả Quả ra, choàng ngang eo nàng giữ lại hi vọng sẽ giữ được nàng. Nhưng cũng không thể, hắn và nàng đều bị kéo theo. Trong lúc bức bách hắn vì muốn hành hiệp trượng nghĩa nên buộc phải hi sinh một chút, lấy bàn tay còn lại bịt chặt miệng nàng lại trước khi chạm đến Vô Tâm ngăn cản nụ hôn vô tình xảy đến với họ. Cũng may hắn đã tính toán kỹ, các ngón tay kéo tay áo ra một chút nên lòng bàn tay chỉ chạm vào môi Quả Quả còn mu bàn tay hắn đã được tay áo bảo vệ mà không chạm vào môi Vô Tâm. Nếu không ở sa mạc này sẽ không dễ dàng tìm được nước cho hắn rửa sạch bàn tay. Hắn sẽ phát điên lên mất.

"Nhìn không biết hay sao còn hỏi. Là ta đang giúp hai người." Tiêu Sắt lườm lại Quả Quả một cái uy thượng nói.

"Giúp??? Giúp cái rắm gì??? Cái tên vương bát đản này cứ liên tục phá hoại chuyện tốt của ta. Hắn không còn là kỳ đà cản mũi thông thường mà trở thành kỳ đà chọt mũi luôn rồi. Chọc ta tức chết mà. Hắn định thăng lên làm thần đèn luôn hay sao?"

Quả Quả thật là bị Tiêu Sắt làm cho tức chết mà. Hắn hết lần này đến lần khác phá hoại cơ hội ngàn năm hiếm có mà lão thiên đã ưu ái ban cho nàng. Không lẽ kiếp trước nàng nhiều lần đá bể chén cơm trên tay hắn??? Hay cướp mất miếng mỡ trên miệng hắn??? Thậm chí còn ác nhân thất đức móc miếng thịt trong họng hắn ra???? Mà kiếp này hắn tìm đến nàng đòi nợ??? Thật phẫn uất cùng cực mà! Nàng thật muốn gào thét lên cho thỏa nỗi ấm ức này.

Chương 22-2: Hồi 1. Tầng Thứ Tư: Đại Mạc Chết Chóc (2)

Mặt cát xung quanh họ đột nhiên rục rịch rúng động. Từng đợt rung chuyển dữ dội.

"Xảy ra chuyện gì?" Quả Quả không hiểu liền ngơ ngác nhìn, hỏi.

"Nguy rồi!"

Vô Tâm và Tiêu Sắt khó khăn bật ngồi dậy, thủ thế phòng ngự, họ nắm chặt hai vai Quả Quả giữ lại giữa sự chuyển động của biển cát.

Một con vật từ dưới cát chui lên. Cát vàng bị đẩy trồi lên. Một cái mai có hình thù quái dị, xù xì lỏm chỏm gai nhọn màu cam nhô lên khỏi mặt cát. Tám chiếc chân mỗi cái dài hơn 10m lấm tấm đốm trắng dần hiện lên khỏi mặt cát. Hai cái càng to lớn quá khổ lộ ra, hai lưỡi càng màu đen cùng với tám chân mạnh mẽ uy thế vô thượng chống trên mặt cát vàng. Kể từ khi nó hoàn toàn lộ diện thì mặt cát cũng đã trở về an tĩnh như lúc đều. Hai mắt nó lâm le nhìn ba con người nhỏ bé trước mặt. Ba người bọn họ cũng đang căng mắt nhìn về vẻ khổng lồ khí thế của nó.

"Cua nhện??? To quá. To thế này chắc cũng lên tới 100kg. Con này ăn chắc ngon lắm ah!" Quả Quả nhìn con cua nhện, hai mắt thèm thuồng phấn khởi sáng ngời lên. Trước mắt nàng tức khắc hiện ra mấy món ăn được làm bằng thịt cua thơm ngon bổ dưỡng, khó cưỡng khó cầu.

"Ăn??? Cô muốn ăn Trường Cước Độc Giải???" Tiêu Sắt ngỡ ngàng với phát ngôn chất không cần cất của Quả Quả. Và hắn lúc nào cũng không quên rộng lượng khuyến mãi thêm cho nàng vài câu mắng chửi. "Thoát khỏi nó còn không biết có cơ hội không? Mà cô lại dám đòi ăn nó??? Đúng là điên thật mà."

"Lại là độc sao?" Quả Quả bĩnh môi chán ngán.

"Nó được xem là Hung Thần Đại Mạc đấy." Vô Tâm ánh mắt nhìn con cua khổng lồ có chút thận trọng, kiên dè.

"Nhưng... cua không phải sống dưới biển sao?" Quả Quả nghiêng đầu như sắp té vì khó hiểu. Dù cho trước giờ đọc qua rất nhiều sách vở nhưng nàng chưa từng gặp qua loài cua nào sống trên sa mạc cả???

"Nguy hiểm!"

Trường Cước Độc Giải trước mặt họ cuối cùng cũng động thủ. Hai càng to lớn hơn cả thân người, hướng tới Vô Tâm, Quả Quả và Tiêu Sắt xuất thủ. Từ trên cao lao như vũ bão, chọt thẳng xuống chỗ họ.

Vô Tâm vội ôm Quả Quả, Tiêu Sắt bên kia một mình cũng cùng lúc với Vô Tâm bật nhảy, lùi về phía sau tránh đi hai lưỡi càng màu đen nhọn hoắc chứa đầy nọc độc đang lao thẳng xuống chỗ họ. Các dấu vết trượt dài trên mặt cát, khi họ khụy một chân, chống một tay dưới cát để đáp xuống và dừng lại. Hai chi càng quá khổ không tấn công trúng mục tiêu liền theo lực ban đầu cắn sâu quá nửa chiều dài lưỡi càng dưới cát.

"Những quái vật này được nhắc đến rất ít trong các điển thư thông thường. Chúng chỉ được duy nhất một loại sách nói tới đó là Điển Cổ Thượng Thiên Kỳ Thư. Mà quyển này có hai bản duy nhất trên thế gian. Một quyển được giữ trong La Sát Đường - Hàn Thủy Tự. Quyển còn lại... ta cũng không rõ nó ở đâu." Vô Tâm vừa ngước mặt nhìn chăm chăm Trường Cước Độc Giải vừa không ngừng giải thích cho Quả Quả ở bên cạnh nghe.

Cua nhện tức thì mạnh mẽ rút hai lưỡi càng lên, mang chúng lần lượt trở về mặt cát. Nó giương hai càng lên cao, mở ra hai lưỡi càng, uy lực bức người, dọa nạt kẻ địch. Rồi di chuyển bằng tám chân, chạy tới tấn công vào hai bên ba người.

Trước lúc đó cả ba đã kịp đứng lên, Vô Tâm tay vẫn giữ ngang eo Quả Quả, không dám buông ra vì hắn sợ nếu tình huống xấu xảy ra sẽ không kịp bắt lấy nàng. Nhưng Quả Quả thì khác. Ngay lúc nó diệu võ giương oai thì nàng đã cố rời khỏi vòng tay Vô Tâm, hắn cau có, gắt nhỏ. "Cô làm trò gì? Ngoan ngoãn ở lại đây."

"Ta sẽ quay về ngay." Quả Quả chạy ra phía sau, cúi người nhặt lên một tản đá và một khúc gỗ ở gần đó. Vô Tâm phải bước sang chắn cho nàng ở phía trước.

Khi hai càng kích tới. Quả Quả liền ném lần lượt tản đá và khúc gỗ thẳng đến khoảng giữa trống giữa hai lưỡi càng để dùng chúng làm thế thân ngăn cản nó tiến công. Nhưng không ngờ rằng tản đá vừa bị ném tới, hai lưỡi càng chỉ khép hờ lại mà chưa chạm vào tản đá mà cũng khiến tản đá bị cắt nổ tung thành nhiều mảnh. Khúc gỗ cũng có cảnh ngộ bi thảm tương tự. Nó bị cắt thành hai khúc rớt trên mặt cát.

"Vô ích thôi. Lực cắt của Trường Cước Độc Giải mạnh và nhanh gấp ba lần lực táp của Quỷ Dạ Ngư." Quả Quả vừa ném đi, Vô Tâm đã thở dài, cất tiếng.

"Khủng bố vậy sao?" Quả Quả trầm trồ há hốc khi chứng kiến uy thế của con cua nhện khổng lồ trước mắt. Vội chạy về ôm lấy Vô Tâm.

Dù là biết rằng cua nhện kia rất khó giải quyết. Nhưng một khi tinh thần ăn uống dâng cao, Quả Quả quyết sẽ không để con cua nhiều thịt này chạy mất. Nàng hôm nay nhất định phải tóm được con cua ngang ngạnh này để làm mấy món ăn thơm lừng từ thịt cua mới được. Quả Quả liền nảy ra ý định, nàng ôm cổ thì thầm vào tai Vô Tâm.

"Không thể được." Vô Tâm hét lên một tiếng khiến Quả Quả cũng giật mình. Tay ôm nàng tự động ghì chặt hơn.

"Ngươi làm gì hét lớn quá vậy?" Tiêu Sắt và Quả Quả đồng thanh hỏi.

"Cô ta định làm chuyện điên rồ gì nữa àh?" Tiêu Sắt tia mắt sang Quả Quả nghi ngờ hỏi.

Độc Giải kia tám chân hiên ngang lấn đến chỗ bọn họ.

"Phía sau có bãi đá, chúng ta mau chạy qua đó ẩn núp trước rồi hẳn nói." Vô Tâm nắm tay Quả Quả, vừa nói vừa tức tốc chuyển hướng chạy đi.

Tiêu Sắt cũng nhanh chân chạy theo, bắt lấy tay nàng. Ba người đạp chân trên mặt cát phóng nhanh mà nhẹ nhàng uyển chuyển như thần nhân bay lượn. Chỉ tiếc không thể dùng khinh công nếu không tốc độ của Vô Tâm và Tiêu Sắt còn nhanh hơn nhiều. Cua nhện ở phía sau nhanh chân bám theo sát sao."Cô ta bảo ta làm động tác giả đánh lừa nó." Vô Tâm nhìn sang Tiêu Sắt mách lẻo.

"Động tác giả???" Tiêu Sắt nghe không hiểu.

"Ta bảo hắn giả vờ ném ta lên để cho con cua đó tưởng là hắn ném ta thật sẽ giương càng lên cao bắt lấy ta. Nhưng lại không ném lên mà ném ta lao ngang qua bên dưới bụng nó. Cua thì chỉ tập trung vào phía trước, phía sau hoàn toàn lỏng lẻo nên ta định đến sau lưng dùng chùy đâm vào tim nó." Quả Quả được Vô Tâm và Tiêu Sắt kéo theo như lướt trong gió, từ tốn giải thích.

"Nữ nhân điên này. Cô chán sống rồi sao??? Cô có biết nếu bất cẩn bị chân nó đâm trúng, nọc độc sẽ tiết ra ngay và chết trong vòng 20 phân (5 phút)." Tiêu Sắt bên đây bàn tay cố tình siết chặt để Quả Quả cảm nhận được sự đau đớn mà tỉnh ngộ. Và sẵn dịp nghiêm khắc giáo huấn nàng một trận.

Thỉnh thoảng cua nhện phía sau vung càng đánh vào Vô Tâm và Tiêu Sắt ở ngoài rìa. Vô Tâm vội xốc Quả Quả bế lên, lao nhanh về phía trước tránh đi cái càng to lớn đang vung thẳng đến.

"Lợi hại hơn cả Bách Cơ?" Quả Quả ở trong lòng Vô Tâm hai mắt mở to hơn một chút, ca thán.

"Đương nhiên." Tiêu Sắt lúc đó buộc buông tay Quả Quả, xoay người lướt qua khi cái càng còn lại quét qua người hắn. Sau khi thoát khỏi nguy hiểm hắn lại ảm đạm và thích la mắng như cũ. "Đúng là không biết sống chết. Chỉ giỏi làm bừa."

Đến trước bãi đá với vô số những tản đá nằm hỗn độn, lại là địa hình cực kỳ thuận lợi để ba người lẩn trốn. Vô Tâm bỏ Quả Quả xuống. Ba người chia nhau len lỏi và ẩn nấp ở những tản đá gần nhau thuận tiện giúp nhau quan sát được những góc khuất mà họ không tự phát hiện được.

Trường Cược Độc Giải đuổi đến đây, đột nhiên không thấy bóng người đâu nữa liền từ từ chậm rãi dò xét từng ngóc ngách.

"Tiêu Sắt, đằng sau ngươi." Quả Quả hoảng hốt thét toáng lên khi phát hiện Độc Giải một chân đang lặng thầm kích tới tản đá Tiêu Sắt đang núp.

Tiêu Sắt vội lộn người lăn về phía trước, đạp chân vào một tản đá đằng sau để kịp thời dừng lại. Bỏ lại trước mắt tản đá kia bị cua nhện một kích làm cho nổ tung. Tiêu Sắt liền chạy qua chạy lại thoát ẩn thoát hiện rồi đến ẩn người vào tản đá khác. Khiến cua nhện nhìn theo muốn hoa cả mắt. Nó lại cẩn thận dò xét.

Quả Quả lấp ló quan sát Độc Giải, cảm nhận độ rung động của mặt cát để biết cua nhện đang bò tới đâu. Nàng đánh liều, nàng âm thầm di chuyển nhanh qua các tản đá để tìm cách đi đến đằng sau lưng nó.

"Quay lại!" Vô Tâm nhỏ giọng gọi lại.

Thật không may, Độc Giải đã hết kiên nhẫn với trò chơi trốn tìm này. Nó quyết định phá hết bãi đá này, thì sẽ lòi ra mặt chuột thôi mà. Thế là nó vung càng đập phá, cắt ngang cắt dọc hết thảy các dãy đá mà nó đi qua. Các tản đá cứ nổ tung thành từng mảnh nhỏ trước uy lực hủy diệt của Độc Giải. Nàng đành phải từ bỏ, thoát thân trước rồi tính đối sách sau.

"Quả Quả!"Quả Quả nghe tiếng Vô Tâm và Tiêu Sắt hét gọi, nàng chưa kịp nhìn lại thì tản đá phía sau đã bị chẻ làm đôi. Bóng của con cua nhện khổng lồ đã che khuất cả ánh nắng trên đầu Quả Quả. Nàng thất hồn nhìn lại. Trường Cước Độc Giải đã đứng đỉnh đạt ngay phía sau nàng, hai mắt còn đang giương ra nhìn nàng như nàng cũng đang căng tròn đồng tử nhìn nó.

Vô Tâm, Tiêu Sắt tức tốc nhảy lên, đạp trên những tản đá lao đến chỗ Quả Quả và Trường Cước Độc Giải để cứu nàng. Độc Giải định dùng bốn chân hai bên đâm thẳng vào nàng thì vừa đúng lúc Vô Tâm và Tiêu Sắt phóng lên hai càng của nó di chuyển thật nhanh đến. Tiêu Sắt hai ngón tay chọt mù một bên mắt của Độc Giải. Độc Giải dường như vô cùng đau đớn, lập tức dừng lại hành động trước đó. Nó chỉ biết co kín tám chân lại rồi giương ra vùng vẫy tựa hồ gào thét vì đau đớn tột cùng. Vô Tâm rốt cuộc vẫn không thể ra tay được như Tiêu Sắt. Hắn đành lao xuống ôm Quả Quả phóng ra xa. Tiêu Sắt cũng nhân lúc Độc Giải hỗn loạn mà bỏ chạy.

Thật ra trước lúc bị Vô Tâm ôm đi, Quả Quả đã định rút thanh đoản chùy ở sau lưng, đâm thẳng vào bụng nó, tử chiến với Độc Giải một trận. Nó không chết thì nàng chết. Nàng thật không tin mình sẽ bị một con cua giết chết. Nói ra thật khiến người ta cười thối mũi. Nàng bàng hoàng chưa kịp ra tay khi nhận thấy sát khí bức người từ trong ánh mắt của Tiêu Sắt. Nàng thật không thể ngờ tới hắn lại vì nàng ra tay mà không chút do dự và có vài phần tàn khốc toát ra trên gương mặt lạnh lùng của hắn.

"Cô có muốn chết thì chết xa một chút. Nếu cô dám chết trước mặt ta. Ta cũng sẽ không để cô chết yên đâu." Tiêu Sắt hỏa khí đằng đằng bước tới, kéo tay Quả Quả từ trong tay Vô Tâm, quay lại đối diện ngay trước mặt hắn. Tiêu Sắt hai tay siết chặt hai cánh tay Quả Quả, ánh mắt đỏ rực như biển lửa làm Quả Quả cảm thấy như đang bị hắn thiêu cháy. Hắn lớn tiếng thét vào mặt nàng cảnh cáo.

"Ta xin lỗi." Quả Quả buồn bã cúi mặt nhận lỗi. Chưa đầy một giây sau, Quả Quả liền ngước mặt lên, cười xinh như hoa nở, đặt tay lên trán chào như quân nhân nói. "Nhưng ta sẽ không chết đâu. Hứa đấy."

Tiêu Sắt cũng có chút ngỡ ngàng trước thái độ lật mặt nhanh hơn cả nháy mắt của Quả Quả. Quả Quả thừa dịp trốn khỏi Tiêu Sắt, vừa chạy về phía Trường Cước Độc Giải vừa hí hửng cất lời. "Hai người ở phía sau yểm trợ ta. Ta sẽ đãi hai người món sashimi thịt cua."

"Cô ta chẳng xem lời nói của ta ra gì!" Tiêu Sắt vỗ trán bó tay, thất vọng chán nản.

"Hết cách rồi. Cô ta vốn dĩ đã liều mạng và cứng đầu như vậy. Ngươi ngăn cản cũng không có ích gì. Chi bằng cứ theo cô ta làm loạn đi. Có chết thì cùng chết. Nếu không chết thì cùng nhau vui mừng. Như vậy không phải sẽ rất phấn khích sao?" Vô Tâm nhún vai, nhìn theo bóng dáng Quả Quả cười nói.

"Nhân sinh hiếm khi tìm được người cùng ta liều mạng. Ý ngươi là vậy sao, hòa thượng?" Tiêu Sắt liếc sang Vô Tâm một cái ẩn ý nói, rồi đưa mắt nhìn theo Quả Quả, khẽ lắc đầu than. "Đúng là tà môn như nhau."

Lúc này Quả Quả chạy lấy đà xong liền trượt dài cả người trên cát lao đến tấn công bên dưới bụng Trường Cước Độc Giải. Nó cũng đã dần hồi phục tinh thần sau cơn đau dữ dội, tầm nhìn lại không còn tốt như ban đầu. Đó cũng chính là nhược điểm chí mạng của nó. Nhưng cũng không vì thế mà có thể xem thường nó. Quả Quả trượt đến, Độc Giải phát giác liền tiết ra chất độc, khí độc màu đen lan tỏa, vung hai càng cắm xuống đồng quy vị trí Quả Quả sẽ trượt đến.

"Cẩn thận!" Vô Tâm và Tiêu Sắt lo lắng vội chạy về phía trước hô lên.

Quả Quả thấy vậy vội co chân lên, giậm xuống rồi xoay một góc 90° dừng lại và nằm ngang thoát khỏi hai mũi càng cắm sâu vào cát trong tích tắc. Vô Tâm và Tiêu Sắt được một phen hồn siêu phách lạc. Quả Quả thừa dịp này liền bật dậy, lộn người hai tay chống xuống cát ngã người đáp chân vào khoảng cát trống giữa hai càng và đầu Độc Giải tạo ra. Nó cũng nhanh chóng rút hai càng lên, cản trở nàng tiến đến gần đầu nó hơn. Vô Tâm, Tiêu Sắt thấy thế mỗi người đều ngắm thẳng một chi càng ở đối diện mình mà đá một tản đá lớn bay đến. Con cua nhện chưa kịp chạm đến Quả Quả đã phải đưa hai càng ra chống đỡ hai tản lớn. Quả Quả bấy giờ liền đặt hai tay lên mai Độc Giải an nhàn nhảy lên.

Mắt thấy Quả Quả tự tung tự tác cưỡi trên đầu mình, mà nó lại không thể làm bất cứ điều gì để ngăn cản. Trường Cước Độc Giải chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vọng và bất lực như thế. Nó cũng tự nhận ra cái chết cũng đang cận kề. Quả Quả đứng trên mai nó tức khắc rút thanh đoản chùy ra, dùng hết sức lực, đâm khụy xuống vào vùng tim trên mai của Trường Cước Độc Giải khiến cho mai của nó nứt ra. Cua nhện chỉ biết giãy giụa đau đớn khốn cùng, không ngừng phóng ra nọc độc từ tám cẳng hai càng. Khí độc đen cả một vùng. Vô Tâm, Tiêu Sắt vội lấy tay áo che mặt, hai mắt luôn dõi theo Quả Quả bên kia.

Quả Quả nín thở, khó khăn giữ đoản chùy trên mai cua đến khi sự sống của nó hoàn toàn khép lại. Mười chân đã không còn vùng vẫy, ánh mắt mơ hồ và vụt tắt. Khí độc dần biến mất. Mọi thứ lại trở về yên tĩnh khi Trường Cước Độc Giải đã hoàn toàn nhắm mắt xuôi tay. Quả Quả rút đoản chùy lên. Nhảy xuống sau lưng nó. Nàng hoa mắt một chút. Rồi tinh thần khôi phục lại. Quả Quả hiên ngang bước ra, giơ hai ngón tay V-line, hoan hỉ nhìn Vô Tâm và Tiêu Sắt, khiêm tốn cười mỉm.

Vô Tâm và Tiêu Sắt cũng chào đón nàng bằng gương mặt vui mừng. Vô Tâm cười một cái Quả Quả nhận biết rõ. Còn Tiêu Sắt hình như vừa cười cũng có cười mỉm một chút. Khóe môi hắn rõ ràng có cong lên một tí. Họ đang dần đi đến gần chỗ Quả Quả. Quả Quả giơ hai tay lên, nhướng nhướng mắt. Ba người cùng nhau đập tay chia vui một cái.

"Có thịt cua ăn rồi nga!"

"Làm món gì nhỉ???"

"Sashimi??? Cơ mà nó có độc."

"Thôi thì nướng đi cho nhanh."

"Chắc là nhiều thịt lắm. Tươi và ngọt nữa!"

Quả Quả vui vẻ chạy qua chạy lại quanh Trường Cước Độc Giải ngắm nghía rồi ngẫm nghĩ làm món gì ngon. Trong đầu nàng chỉ nghĩ đến ăn. Những nguy hiểm trước khi liền một giây quên sạch.

Vô Tâm, Tiêu Sắt nhìn dáng vẻ thèm thuồng đến nhỏ dãi của nàng, họ chỉ biết ảo não lắc đầu. Hóa ra nàng liều mạng như vậy chỉ vì muốn ăn thịt cua sao???

- ---------------

Nguồn: Internet.

Chương 22-3: Hồi 1. Tầng Thứ Tư: Đại Mạc Chết Chóc (3)

"Nè! Hai người thật sự không giúp ta sao?"

Quả Quả mồ hôi đổ đầy trên trán như dùng nước rửa mặt, một tay nàng chấm chấm lau mồ hôi đi, một tay thì cắp trên vai, hai chân khó khăn bước từng bước, nặng nề trên sa mạc, hai mắt híp lại nhìn theo bóng lưng Vô Tâm và Tiêu Sắt đang tự tại bước đi, miệng không ngừng than thở, trách móc.

"Ta là nữ nhân yếu đuối đó nga."

"Nữ nhân??? Yếu đuối??? Có nữ nhân yếu đuối nào như cô không?" Vô Tâm và Tiêu Sắt lập tức quay phắt lại, nhìn Quả Quả đầy sửng sốt.

"Yếu đuối đến mức chỉ có thể kéo con Trường Cước Độc Giải nặng gần 200 cân đi một đoạn dài trên sa mạc như vậy sao???" Tiêu Sắt nhịn không được, liền bước nhanh về phía Quả Quả vừa đi vừa chỉ tay về phía sau lưng nàng, bài xích từng lời nói của nàng. "Đã vậy lại còn mang theo vài khúc gỗ khô nhặt trên suốt đường đi, đến cả xương rồng cô cũng không tha."

Chỉ thấy Quả Quả đang cắp trên vai một cái chân của Trường Cước Độc Giải, khó nhọc lôi cả một con cua nhện quá khỗ ở sau lưng, kéo nó lê dài trên mặt cát vàng, trên khớp chân của nó Quả Quả còn chất thêm nhiều khúc gỗ, cùng ba bốn cây xương rồng nàng gặp trên đường. Lại nói đến lúc đó, khi nàng gặp được mấy cây xương rồng gai góc thô kệch xấu xí, mọc hoang trên sa mạc khô nóng mà lại vui mừng nhảy tưng tưng hô hào như đào được cả núi vàng. Tiêu Sắt nhìn vào chỉ biết chán chê.

"Cô tính ăn nó thật sao?" Vô Tâm thắc mắc.

"Dù gì nó cũng chết rồi, bỏ đi thì cũng thật lãng phí. Chi bằng để nó làm thức ăn cho ta, xem như nó chết cũng có ích." Quả Quả vòng vo, cuối cùng vẫn muốn ăn thịt cua.

"Ai nói sẽ lãng phí chứ? Nó vẫn có thể làm thức ăn cho nhiều loài khác chẳng hạn như kền kền." Tiêu Sắt hai tay ôm lên trước ngực, nhanh chóng lên tiếng bác bỏ.

"Ta ăn nó dù sao cũng có lợi hơn kền kền ăn nó." Quả Quả kéo con cua nhện khổng lồ qua khỏi Tiêu Sắt, nàng dù mệt đến thở không ra hơi cũng ráng ngẩng đầu lên cãi lại.

"Thật là.... Cô là nữ nhân gì đây??? Lại muốn giành ăn với kền kền???" Tiêu Sắt thở dài.

"Way! Ta ăn nó chứ có phải ăn ngươi đâu mà sao ngươi ý kiến nhiều quá vậy? Ngươi không biết cái gì gọi là luật bất hành văn à??? Là ta hạ được nó. Đương nhiên nó là của ta. Ở đâu ra mà có chỗ cho kền kền quà quạ đậu vào." Quả Quả nổi điên, quẳng ngay cái chân cua xuống, quay lại chống hông rống gân cổ lên quyết đấu khẩu đến cùng với Tiêu Sắt.

"Được. Được. Là của cô. Tất cả đều là của cô." Tiêu Sắt nhắm mắt gật đầu, xua xua tay đuổi. Hắn không còn đủ nghị lực để cãi nhau với Quả Quả.

"Nói vậy nghe được hơn không!" Quả Quả tâm tình vui vẻ trở lại, nàng lại nắm lấy một chân cua tiếp tục kéo về phía trước, đi gần hơn đến chỗ Vô Tâm đang đứng.

"Đây là nơi nào đây?" Lôi Vô Kiệt nhìn bài cờ giang dở, lòng đầy nghi vấn.

"Ta nhớ ra rồi! Đây là tầng hai." Lôi Vô Kiệt vui mừng đấm vào tay một cái.

"Quả Quả tỷ, Vô Tâm, Tiêu Sắt cũng không có ở đây. Ta phải nhanh chóng đi tìm bọn họ." Lôi Vô Kiệt xoay người chạy nhanh trên những chiếc lá xanh đỏ.

"Ah! Cái gì??? Cái gì??? Tránh ra!" Khi Lôi Vô Kiệt đập trên chiếc lá đỏ, Quỷ Dạ Ngư ở dưới nước bất ngờ nhảy lên, Lôi Kiệt hoảng hốt đấm tay đấm chân loạn xạ rồi chạy đi thoát khỏi sự truy sát của chúng. Nhưng vẫn bị chúng âm thầm rượt đuổi dưới mặt nước.

"Tiểu Độc bé bỏng của ta!!!! Tiểu nữ quỷ này đã giết nó còn chưa đủ lại muốn ăn thịt nó???? Đúng là nữ quỷ xấu xa độc ác!" Người kia nước mắt ngắn nước mắt dài tức tưởi rên la.

"Đúng rồi, thanh đoản chùy đó... vừa giết được Tiểu Độc vừa mổ được bụng Tiểu Ngư Nhi??? Rốt cuộc nó là thứ gì đây chứ???" Người kia hết nức nở than khóc lại mếu máo kêu gào oán thán. "Cả hai tên đó và tiểu nữ quỷ là loại người quái quỷ gì vậy chứ??? Chuyện gì cũng biết? Chuyện gì cũng làm được???"

"Là các người xui xẻo khi gặp ta? Hay là ta xui xẻo khi gặp phải các người đây???" Người kia chỉ biết ngửa mặt lên trời mà than thở.

Nhưng thái độ đột nhiên có chút thay đổi. "Tiểu Độc bé bỏng của ta bị làm thịt rồi... Hức... hức... Nhưng mà nướng... cũng có chút thơm. Thơm thật!"

Lúc này Vô Tâm và Tiêu Sắt đang ngồi nghỉ trong một mỏm đá lớn. Quả Quả ở xa xa phía trước đang nướng con Trường Cước Độc Giải. Sau đó nàng chạy vào trong mỏm đá, đưa ra trước mặt Vô Tâm một thứ rồi bảo.

"Vô Tâm ta biết ngươi sẽ không ăn thịt con cua đó. Nên đã chuẩn bị cho ngươi thứ này. Ăn đi."

Vô Tâm ngước mắt nhìn lên, lấy làm lạ. "Đây là...." Vô Tâm chỉ vào vật màu xanh trên tay Quả Quả, nghi hoặc hỏi, "Xương rồng?"

"Đúng vậy." Quả Quả thản nhiên chắn nịch gật đầu như chuyện rất đỗi bình thường. Nàng nhìn biểu cảm kinh ngạc đến trố mắt của Vô Tâm cũng tỏ ra một chút ngờ ngợ hỏi lại, "Ngươi không biết ăn xương rồng rất tốt cho sức khỏe sao?"

"Xương rồng cũng có thể ăn được sao?"

Vô Tâm và Tiêu Sắt bất ngờ như thể vừa mới nghe được một câu chuyện hoang đường nhưng hóa ra lại là sự thật. Họ vẫn chưa thể tin được. Tiêu Sắt rốt cuộc cũng không nhịn được phải tiến tới phía Quả Quả một chút, bật lên thành lời. Vô Tâm chỉ biết há mồm tròn như quả trứng gà, mãi cũng không khép lại được.

"Cái tên thiển cận lạc hậu như ngươi thì biết cái gì?" Quả Quả nhắm mắt thở dài. Đại ý thẳng thừng chê bai không giấu vào đâu được.

"Cô có giỏi thì nói lại lần nữa xem?" Tiêu Sắt hỏa tốc cấp cấp xông lên. Hắn đứng phắt dậy, kênh kiệu.

"Các người có biết xương rồng thân mọng nước có thể dùng để cứu khát trên sa mạc. Vả lại nó chứa nhiều chất có lợi cho cơ thể và chữa được nhiều loại bệnh. Đặc biệt là có thể dùng xương rồng để chữa "Cổ" (xơ gan cổ trướng) một trong tứ đại nan y từ xưa đến nay."Quả Quả không đoái hoài gì đến Tiêu Sắt đang cáu giận bên cạnh, nàng ngồi xuống, lật qua lật lại, nhìn xương rồng trong tay, chậm trãi giải thích. Vừa nói xong nàng nhanh chóng đứng dậy, cầm khúc xương rồng đã loại hết gai nhọn, đánh đánh vào ngực Tiêu Sắt, nhìn hắn trân trân, rồi kết luận một câu cực gắt.

"Cho nên ta mới nói ngươi lạc hậu!"

"Cô???" Tiêu Sắt máu não lại sôi, khói bốc nghi ngút.

"Sao hả??? Ngươi cũng muốn ăn à???" Quả Quả cũng không phải dạng dễ bị dọa nạt. Nàng đưa khúc xương rồng lên, giả vờ gạ hỏi.

"Ta không cần." Tiêu Sắt gạt tay Quả Quả ra, quay mặt đi hướng khác, không thèm nhìn nàng.

"Không ăn cũng không sao. Lát nữa có chết khô thì cũng mặc kệ ngươi." Quả Quả cũng chẳng để tâm, nàng ngoáy đầu, hướng mắt về sa mạc mênh mông, nhẹ nhàng nói lẫy.

"Không cần cô quản." Tiêu Sắt hai tay ôm lên trước ngực, dỗi.

"Ta thật không quản nổi ngươi!" Quả Quả buồn bã lắc đầu.

"Biết vậy là tốt." Tiêu Sắt quay về ngồi lại vị trí cũ. Hắn vẫn không nhìn nàng lấy một lần nào cả.

Vô Tâm thật không chịu nổi hai đồng hữu bên cạnh này, cứ như chó với mèo, băng với lửa suốt ngày đối đầu nhau, một mất một còn. Nhưng hắn cũng chẳng thể thích nổi Tiêu Sắt và Quả Quả thân thiết quá mức với nhau. Đúng là mâu thuẫn mà. Thôi thì cứ để họ cãi nhau chí chóe như thế này đi.

"Vô Tâm ngươi ăn đi. Yên tâm ta đã sơ chế sạch sẽ hết cả rồi. Đảm bảo rất an toàn, lại ngon nữa." Quả Quả quay sang Vô Tâm, nàng cười một cái, lại đưa miếng xương rồng cho hắn.

"Nhưng có phải là cô đã lấy thanh đoản chùy đó để gọt sạch gai xương rồng không vậy?" Vô Tâm lưỡng lự vẫn chưa dám nhận lấy.

"Àh. Đúng thế!" Quả Quả nhớ lại rồi gật đầu. Nàng ngồi xuống vỗ vai hắn, thành thật nói. "Nhưng ngươi yên tâm, lúc đầu ta đã lấy vạt áo lau chùi sạch sẽ, rồi nhớ ra áo ta cũng không sạch lắm nên ta đã hơ thanh đoản chùy này qua lửa để sát trùng rồi. Đảm bảo sẽ không phá chay giới của ngươi đâu."

"Vậy thì tốt." Vô Tâm an lòng gật đầu đưa tay nhận lấy miếng xương rồng.

"Àh. Khoan đã." Quả Quả đột nhiên giật lại, đứng lên, giấu xương rồng ở sau lưng.

"Lại có chuyện gì?" Vô Tâm khẽ nhíu mày, ngước mắt lên nhìn Quả Quả khó hiểu hỏi.

"Vô Tâm, ngươi gọi tên ta cho ta nghe thử xem?" Quả Quả lắc lư nũng nịu yêu cầu. "Gọi xong rồi ta sẽ cho ngươi ăn."

Quả Quả đã rất trông chờ nhưng Vô Tâm cứ ậm ờ, ngại ngùng khó mở miệng gọi được tên nàng. Khiến cho Quả Quả tức tối, cau có."Làm sao? Hai từ "Quả Quả" khó gọi đến thế cơ àh? Chỉ khi nào ta gặp nguy hiểm mới có thể khiến ngươi mang ra gọi?"

"Ta... ta..." Vô Tâm ấp úng muốn giải thích nhưng lại không biết phải giải thích thế nào cho vẹn cả đôi đường.

Quả Quả lập tức cắt ngang, "Ta ta cái gì? Có phải ngươi chờ đến khi ta chết đi rồi mới chịu gọi phải không? Đến lúc ngươi chịu gọi thì ta cũng không còn mạng đâu mà nghe rồi trả lời ngươi." Nàng tức giận gắt. "Hỏi lần cuối có gọi hay không?"

Vô Tâm nghe xong chợt bừng tỉnh. Đúng vậy, cuộc sống thật sự rất vô thường. Sống nay chết mai, không ai có thể đoán được vận kiếp. Nhân lúc khi còn sống hãy cố gắng sống không phải hối hận tiếc nuối.

"QQQ...uu...a... Quả Quả!" Vô Tâm lúc đầu vẫn còn chút ngại miệng. Sau đó rắn rỏi thanh vang gọi một tiếng dứt khoát, nhưng trong đó vẫn tìm được một chút ngọt ngào, yêu chiều.

"Ngoan!" Quả Quả vui vẻ thỏa mãn, nàng vỗ nhè nhẹ lên cái đầu trọc của Vô Tâm như cưng nựng sủng vật, vừa ngồi xuống lần nữa vừa đưa miếng xương rồng cho hắn, cười tít mắt bảo. "Cho ngươi."

Vô Tâm cũng xốn xao trong lòng, hắn không nói gì, chỉ đưa tay nhận lấy miếng xương rồng.

"Ăn đi!" Quả Quả hối thúc. Nàng nhìn hắn đưa lên miệng gậm nhấm miếng xương rồng, tâm tình rất đỗi thích thú hỏi nhỏ hắn, "Có ngon không?"

Trông Vô Tâm lúc này rất dễ thương. Hắn cứ cúi mặt, cắn cắn từng miếng nhỏ không có trả lời Quả Quả, vẻ mặt cực kỳ khả ái giống như chú thỏ nhỏ đáng yêu đang nhâm nhi củ cà rốt màu xanh. Cơ mà có sủng vật mỹ nam thế này, sao mà không cưng cho được. Quả Quả thắm thiết nhìn Vô Tâm, nàng tham lam nhìn thế nào cũng không đủ. Thật muốn nhào tới ôm hắn vào lòng mà âu yếm một cái.

Tiêu Sắt nãy giờ ngồi nhìn hai người họ đầy khinh bỉ, hứ một cái, quay mặt đi.

Đúng lúc khiến cho Quả Quả nhớ đến sự tồn tại của hắn, nàng quay sang nhướng nhướng mắt với hắn. "Tiêu Sắt đến lượt ngươi!"

Tiêu Sắt vốn định mở miệng nói gì đó nhưng Quả Quả vô tình ngửi thấy mùi thơm từ gió mang đến. Hai mắt nàng sáng lên, "Chờ một chút! Cua chín rồi!"

Quả Quả bỏ mặc Tiêu Sắt chạy đến ngay chỗ nướng cua. Lửa cháy dài một dãy bừng bừng vì nàng đã bẻ gãy từ đốt chân cua nhện, dùng đoản chùy đập vỡ vỏ của nó, xếp các bộ phận của cua nhện dài thành một hàng, nướng với lửa cao vì vỏ cứng. Nàng kiểm tra kỹ lưỡng rồi lấy ra, chờ cho nó nguội một chút nàng mới bóc vỏ.

"Tiêu Sắt! Con cua này sau khi đạp vỡ vỏ cứng của nó, còn có rất nhiều thịt đó. Chúng ta cưa đôi đi." Quả Quả hướng đến Tiêu Sắt, lớn tiếng đề nghị cho hắn nghe rõ.

"Ta không muốn gọi cũng không muốn ăn." Tiêu Sắt tựa lưng vào mỏm đá, nhắm mắt lại dường như mệt mỏi muốn nghỉ ngơi, thẳng thừng từ chối.

"Ngươi sợ trúng độc sao? Không sao đâu. Chín hết cả rồi. Thơm lắm đấy. Ngửi xem nào!" Quả Quả hai tay đặt ngang miệng, nói vọng ra.

"Không." Tiêu Sắt lười biếng nhưng vẫn đáp.

"Không ăn cũng được, vậy gọi một tiếng đi." Quả Quả đành phải mang hai đốt chân vào mỏm đá, vừa lăn xăn chạy vào vừa luyên thuyên không ngớt.

"Không nốt." Tiêu Sắt vẫn không chịu mở mắt, hắn khẽ cau mày vì độ nhây và lỳ của Quả Quả.

"Cứng đầu với ta. Để xem ta trị ngươi thế nào?" Quả Quả vừa vào đến bóng mát của mỏm đá, vừa lúc nghe được Tiêu Sắt trả lời. Nàng cắn môi dưới, hầm hừ trong lòng.

"Ngươi mà không gọi thì ta sẽ nhét hết cái chân cua đầy thịt này vào miệng ngươi đó. Gọi hay không gọi?" Quả Quả cười gian, nhẹ nhàng ép cung.

"Không g...ọ....i...." Tiêu Sắt cáu gắt bật ngồi thẳng lưng, hai mắt mở lên trừng Quả Quả.

Nhưng hắn thật không ngờ, Quả Quả lại dám làm ra chuyện tày đình. Nàng nói được làm được. Quả Quả thẳng tay nhét chân cua đầy thịt vào miệng Tiêu Sắt, khiến cho hắn không thể phát ra âm thanh nào nữa.

"Đáng!" Vô Tâm bên kia cảm thán một tiếng.

"Cho chừa cái tật ngang bướng!" Quả Quả buông tay, liếc nhìn Tiêu Sắt thê thảm, miệng ngậm nguyên đốt chân cua dài đầy khốn đốn, nàng đã không thương tiếc mà còn mắng thêm một câu.

"Cô muốn chết?" Tiêu Sắt vội cầm chân cua ra khỏi, điên tiết mắng.

- ----------------

Nguồn: Internet.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau