BẠCH QUẢ CHI ĐỒNG NHÂN THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bạch quả chi đồng nhân thiếu niên ca hành - Chương 11 - Chương 15

Chương 6-2: Sơn Hoa Bán Lệ (2)

"Im miệng." Quả Quả quát lớn, khiến cho Hạ Tiêu Tư giật mình im bặt, Vô Tâm bên cạnh có chút kinh sợ.

"Mọi vật tồn tại trên thế gian này đều có giá trị riêng của nó. Ví dụ như lúa, ngô, khoai, sắn dùng để làm lương thực. Cá, heo, gà, vịt dùng để làm thức ăn cho con người. Ngựa dùng để cưỡi hay kéo xe, trâu, bò dùng để cày ruộng. Đàn dùng để gảy, giấy, bút mực dùng để viết,... Đến con người cũng thế, có người khỏe to con, họ sẽ theo gia quân đội, người đa mưu túc trí sẽ làm quân sư,... Còn một thứ đặc biệt quan trọng nữa đó là thảo dược dùng để chữa bệnh, cứu sống con người." Quả Quả nới lỏng tay, chân thành, nhã nhặn nói.

"Lão là một loại thảo dược, đương nhiên ý nghĩa thiên liêng về việc lão tồn tại là vì những người bệnh cần đến lão. Hiện tại đệ đệ của ta đang trúng phải độc của Bách Cửu, ta bất đắc dĩ phải tìm tới lão. Lão giúp đệ ấy một lần có được không?" Quả Quả khi nhắc đến Lôi Vô Kiệt, ánh mắt lại lộ rõ sự lo lắng, buồn bã và áy náy.

"Ta chỉ có một cái mạng, đương nhiên là chỉ có thể giúp hắn một lần. Làm sao giúp đến lần thứ hai được?" Hạ Tiêu Tư cười khổ.

"Nhưng nếu lão đồng ý giúp thì đệ ấy sẽ không chết." Quả Quả thuyết phục.

"Nếu giúp hắn thì ta sẽ chết. Như vậy xem như một mạng đổi một mạng." Lão Sơn Hoa không thể đồng ý.

"Sống ở kiếp này là để hoàn thành sứ mệnh kiếp này. Bây giờ sứ mệnh của lão đang ở trước mắt. Lão lại không dám đối mặt mà muốn bỏ chạy. Lão có biết sứ mệnh ấy cao đẹp đến dường nào không? Đệ ấy chỉ mới 16 tuổi, còn rất trẻ, còn rất nhiều sứ mệnh phía trước còn đang chờ đệ ấy hoàn thành. Nếu lão đồng ý giúp thì sứ mệnh của lão đã hoàn thành rồi. Đệ ấy sẽ là người nối tiếp sinh mạng của lão ở kiếp này. Cũng xem như lão chưa từng biến mất khỏi thế gian này. Chưa hết, sau khi hoàn thành sứ mệnh kiếp này thì lão sẽ được hóa kiếp và có cuộc sống mới ở kiếp sau. Như vậy không tốt sao?" Quả Quả trầm trầm bổng bổng nói.

"Nếu như vì cứu đệ đệ đó mà bắt cô phải hi sinh tính mạng mình, cô có nguyện ý không?" Hạ Tiêu Tư thử hỏi.

"Ta nguyện ý." Quả Quả không cần suy nghĩ, trả lời ngay tức khắc.

"Tại sao?" Sơn Hoa hỏi.

"Ta không thể trơ mắt nhìn người khác chết trước mặt mà không ra tay cứu chữa, dù ta biết hay không biết cách chữa, cũng sẽ cứu. Chỉ cần có một chút hi vọng nhỏ nhoi thì ta cũng không từ bỏ. Huống hồ gì đệ ấy lại vì ta mà thành ra như vậy." Quả Quả ánh mắt sáng rực, hơn cả ánh trăng đêm nay.

"Ta vẫn còn một vài thắc mắc, tại sao lại đi về phía nam?" Hạ Tiêu Tư nghiên nghiên đầu.

"Đó là đặc trưng của loài, trên thế gian có nhiều chuyện thật không thể giải thích cặn kẽ được. Nếu như lão đi về hướng bắc mà không phải hướng nam thì lúc đó lão cũng sẽ hỏi tại sao lại là hướng bắc? Không đúng sao?" Quả Quả giải thích.

"Lão sống lâu như vậy thật ra là để tìm kiếm ý nghĩa của bản thân. Bây giờ điều lão muốn biết, lão cũng đã biết, lão vẫn chưa toại nguyện?" Quả Quả buồn buồn trong giọng.

"Tại sao cô lại nói nhiều thứ với ta như vậy?" Lão Sơn Hoa lại nhìn Quả Quả hỏi.

"Vì ta muốn lão vui vẻ mà ra đi, trong lòng không còn vướng bận, có như vậy ta mới yên lòng." Quả Quả cười nhẹ.

"Đúng là hảo cô nương." Hạ Tiêu Tư cười vui vẻ khen, rồi lại nói tiếp: "Ta theo cô về."

"Ta đã sống lâu như vậy rồi. Cũng đã ngán đến tận cổ rồi. Có lẽ nên đi tìm một cuộc sống mới như cô nói." Lão Sơn Hoa vẻ mặt bất cần.

"Cảm tạ lão. Sơn Hoa Hạ Tiêu Tư." Quả Quả vui mừng khôn xiết, trong lòng nàng thật sự được nhẹ nhỏm một chút.

"Bạch Quả ta thật sự không biết lấy gì để đền đáp ơn đức của lão. Mong lão hãy nhận của ta một lạy." Quả Quả vội đặt Hạ Tiêu Tư xuống đất, vội hành lễ nhưng đã bị lão nhân sâm ấy ngăn lại:

"Không cần." Dừng một chút lại tiếp. "Nhờ có cô mà ta giác ngộ ra nhiều thứ, đó cũng xem như là một sự đền đáp quý báu nhất rồi."

"Cảm tạ lão." Quả Quả vẫn không giấu được sự mừng rỡ. Hạ Tiêu Tư lại nhảy vào lòng bàn tay cho Quả Quả mang đi.

Vô Tâm hắn nãy giờ ở bên cạnh quan sát tỉ mỉ nữ tử này, một chi tiết, một biểu cảm hay một câu nói hắn cũng không bỏ sót. Gặp được nàng, quen biết nàng, chính là may mắn nhất cuộc đời này của hắn. Hắn thật sự hi vọng tính cách này, con người này mãi mãi sẽ không vì bất kỳ điều gì mà thay đổi. Nếu ai đó làm cho nàng biến chất, hắn là người đầu tiên không tha cho kẻ đó.

"Đi thôi. Chúng ta đi đến chỗ Bán Lệ Yên Tử Thanh." Quả Quả vẫn vui vẻ xoay người qua Vô Tâm, nắm lấy vạt tay áo của hắn.

Quả Quả thấy Vô Tâm cứ ngẩn ngơ liền giật giật tay áo hắn, hỏi. "Ngươi sao vậy?"

"Không có gì." Vô Tâm thôi miên man suy nghĩ.

"Cô nói xem Bán Lệ Yên Tử Thanh đó là cái quái gì nữa?" Vô Tâm ôm lấy Quả Quả phi lên không trung, nhìn qua mặt nàng hỏi.

"Lần này phải trông cậy vào ngươi rồi." Quả Quả đáp lại ánh mắt hắn.

"Ta?" Vô Tâm cười khổ.

Tiêu Sắt đứng trước sân, mắt ngước nhìn bầu trời đêm, có rất nhiều vì sao lấp lánh, sao hôm nay cũng giống như sao hôm qua, nhưng mọi chuyện hôm nay lại không giống như hôm qua. Cũng đúng nếu mỗi ngày đều lặp lại các sự việc giống nhau như vậy không phải sẽ chán lắm sao, đau khổ lắm hay sao?

Chợt trong màn đêm xuất hiện hai nhân ảnh quen thuộc.

"Về rồi sao?" Tiêu Sắt bước tới chỗ Vô Tâm tiếp đất.

"Ngươi sao lại ra ngoài này, không phải bảo ngươi trông chừng đệ ấy giúp ta sao?" Quả Quả cả giận khi thấy Tiêu Sắt bỏ lại Lôi Vô Kiệt một mình trong trà quán.

"Cứ ngồi nhìn hắn như vậy, làm ta chán chết. Dù sao hắn trúng độc như vậy không thể tự mình đứng dậy bỏ chạy được, cần gì ta phải trông." Tiêu Sắt quay người sang hướng khác, nói ra những lời này, nghe không thật tí nào."Khẩu thị tâm phi." Vô Tâm lên tiếng.

"Ta đã kiếm sẵn củi, nhóm sẵn lửa, nấu sẵn nước chờ cô về." Tiêu Sắt nhìn vào trá quán, nhẹ nhàng phát ra.

"Giỏi lắm, Tiêu Sắt. Xem ra ngươi cũng không tệ nha." Quả Quả khi nghe câu trước của hắn đúng là trong lòng có chút giận dỗi, nhưng nghe được câu sau, thì xem ra hắn đúng là "khẩu thị tâm phi" như Vô Tâm đã nói, liền vui vẻ, khen ngợi hắn.

"Ta chỉ có thể giúp được nhiêu đây thôi." Tiêu Sắt điềm đạm nói.

"Hai người thế nào? Có tìm được 3 loại thảo dược đó không?" Tiêu Sắt vào vấn đề chính.

"Đương nhiên là phải được rồi. Nhanh vào sắc thuốc cho Lôi Vô Kiệt." Quả Quả tươi cười, hai tay nắm lấy hai vạt áo của hai tên đứng cạnh lôi vào trong trà quán.

"Thuốc đã sắc xong rồi, có thể cho Lôi Vô Kiệt uống được rồi chứ?" Tiêu Sắt vừa chắc thuốc ra chén vừa nhìn về Quả Quả đang ngồi bên cạnh, hỏi.

"Vẫn còn thiếu một thứ quan trọng." Quả Quả lạnh nhạt vừa nói vừa cầm một chén sứ cũ kỹ, dùng lực ném xuống đất.

"Xoảng."

Chén sứ vỡ ra từng mãnh. Quả Quả ngồi xuống nhặt lên một mãnh sắc nhất.

"Không lẽ cô định..." Vô Tâm và Tiêu Sắt chau mày nhìn mãnh vỡ Quả Quả đang cầm trên tay ngầm hiểu ý định của nàng.

"Đúng vậy. Dùng máu làm thuốc dẫn." Quả Quả bình thản nói ra. Vừa dứt lời nàng không do dự, dùng mãnh vỡ cắt vào lòng bàn tay trái một vết sâu dài, xiết chặt tay cho máu nhỏ xuống chén thuốc bên dưới từng giọt, từng giọt... Nhìn những giọt máu đỏ tươi lặng lẻ rơi xuống, không khỏi khiến người khác đau lòng xót dạ.

"Cô vì cái gì mà liều mạng như vậy?" Tiêu Sắt nắm lấy cánh tay đang chảy máu của Quả Quả, trong mắt có ánh lửa mà gắt. Vô Tâm nhắm mắt quay đi.

"Vì đệ ấy gọi ta một tiếng tỷ tỷ. Vì đệ ấy bị thương là vì ta. Vì đệ ấy luôn đối tốt với ta. Bao nhiêu đó chưa đủ sao?" Quả Quả sắc mặt cương trực, nói ra một tràng. "Chỉ mất một tí máu này đây, không thể chết được đâu. Càng không thể so với tính mạng quý báu của đệ ấy."

"Cô đó. Thật không biết dùng từ gì để diễn tả con người cô." Tiêu Sắt liền lấy khăn tay mình, nhẹ nhàng băng bó lại vết thương cho Quả Quả. Đến lúc cột khăn lại, Tiêu Sắt siết chặt, Quả Quả liền la lên một tiếng:

"Đau."

"Còn biết đau." Tiêu Sắt băng bó xong, lại hất tay Quả Quả ra, liếc.

Vô Tâm lúc này, đi đến, lấy chén thuốc đã đổi màu trong suốt như nước, đi đến bên giường, đỡ cho Lôi Vô Kiệt uống. Quả Quả và Tiêu Sắt đi đến bên kia giường, lo lắng nhìn Lôi Vô Kiệt xem biểu hiện của hắn thế nào, thuốc có hiệu nghiệm không. Vừa uống được vài ngụm thuốc, sắc mặt Lôi Vô Kiệt đã đỡ hơn trông thấy, vết thương không còn chuyển màu liên tục nữa, mồ hôi cũng vơi đi ít nhiều, thân nhiệt cũng bớt nóng hơn. Thuốc này của Quả Quả, thật là có công hiệu, không uổng công Vô Tâm và Quả Quả chịu không ít cực khổ đi tìm những thảo dược khó chiều này.

"Tốt quá rồi. Độc tính đã giảm rồi." Quả Quả mừng rỡ vỗ vỗ vai Tiêu Sắt. Vô Tâm, Tiêu Sắt cũng vui mừng ra mặt khi thấy Lôi Vô Kiệt đã khá hơn một chút.
"Để đệ ấy nghỉ ngơi một lát có thể sẽ tỉnh lại, khôi phục thần trí bình thường nhưng sức lực thì không thể phục hồi nhiều được, vẫn là cần thuốc giải của Bách Cơ." Quả Quả lại bùi ngùi.

Vô Tâm cho Lôi Vô Kiệt nằm xuống.

"Nữ nhân như cô thật không thể xem nhẹ." Tiêu Sắt liếc nhìn Quả Quả ca ngợi.

"Đây không phải công lao của một mình ta, Vô Tâm cũng chịu nhiều ấm ức, khổ cực." Quả Quả nhìn đến Vô Tâm ánh mắt thương xót hắn.

"Ấm ức?" Tiêu Sắt tò mò.

"Không nói với ngươi nữa." Quả Quả bỏ qua Tiêu Sắt chạy đến chỗ Vô Tâm đang đứng, hỏi: "Vô Tâm ngươi lát nữa định đấu với Bách Cơ thế nào?"

Vô Tâm trầm tư im lặng không trả lời.

"Vẫn chưa có đối sách." Thấy sắc mặt Vô Tâm như vậy, Quả Quả chỉ buộc miệng nói ra.

"Lát nữa một mình ta đi. Đây là nợ ta phải trả cho bà ấy." Vô Tâm chợt lên tiếng, chất giọng nặng trĩu.

"Vô Tâm ngươi đang nói nhảm cái gì đó. Ngươi muốn chết." Quả Quả không thể chấp nhận được suy tính của Vô Tâm.

"Lúc đầu đáng lẽ ta không nên kéo các người vào chuyện này." Vô Tâm thở dài.

"Bây giờ ngươi có nói gì không phải cũng muộn rồi sao. Chúng ta đã đi chung một con thuyền. Phải cùng tiến cùng lùi." Tiêu Sắt tay long trong áo ánh mắt quả quyết nhìn thẳng Vô Tâm.

"Tiêu Sắt nói đúng đó. Phía trước chúng ta đang gặp phải con sóng dữ. Ngươi lại muốn một mình đương đầu, ngươi thật không xem chúng ta là bằng hữu sao?" Quả Quả tiếp lời.

"Bằng hữu?" Vô Tâm chợt sửng người, nhìn bọn họ đăm đăm.

"Đúng vậy. Có chết thì cùng chết. Ta không sợ." Quả Quả nhất mực khảng khái.

"Lát nữa, ta cùng ngươi đi đến gặp Bách Cơ." Quả Quả kiên quyết theo đến cùng.

"Không được, cô không biết võ công, càng không phải là đối thủ của Bách Cơ." Vô Tâm đinh ninh phản đối.

"Nếu ngươi đi một mình sẽ chết chắc đó. Hay là ngươi dạy ta một ít công phu. Ta đi cùng ngươi, tùy cơ ứng biến, có thêm một người giúp cũng tốt hơn một mình đơn độc." Quả Quả khuyên can.

"Ta không thể giúp được gì cho hai người. Mong là thứ này có thể giúp được. Tặng cho cô." Tiêu Sắt cầm trong tay một thanh đoản chùy đen huyền, đưa đến trước mặt Quả Quả.

"Đẹp quá nha." Quả Quả nhận lấy, đưa lên tầm mắt ngắm nghía. Vô Tâm cũng tiện thể nhìn đến đoản chùy đó. Vô Tâm có chút bất ngờ liền cầm lấy nó từ tay Quả Quả quan sát cẩn thận.

"Tiêu Sắt ngươi còn giấu bao nhiêu bảo bối trong người. Mau lấy ra hết đi." Quả Quả chợt có ý trêu ghẹo Tiêu Sắt.

"Không có. Chỉ có duy nhất thứ này để phòng thân thôi." Tiêu Sắt chậm rãi nói.

"Thật không?" Quả Quả nhây hỏi.

"Thật." Tiêu Sắt khẳng định.

"Phải kiểm tra mới biết được." Quả Quả liền chạy về bên cạnh hắn, giơ tay định xét người, nào ngờ bị Tiêu Sắt một bàn tay ôm chặt cả gương mặt nhỏ bé của nàng, không có đẩy nàng ra chỉ là dùng một lực đủ để ngăn nàng đến gần hắn hơn, không cho nàng chạm tới người hắn. Khiến cho nàng hai tay vươn ra, bương quào, cố gắng mấy cũng không thực hiện được ý đồ của mình.

"Định thừa cơ lợi dụng ta?" Tiêu Sắt hoan hỉ nói trúng tim đen của Quả Quả.

"Đoản chùy được làm bằng gỗ cây Hắc Mộc ngàn năm, cứng hơn cả sắt đá, quý hơn cả ngọc ngà châu báu. Có nhiều tiền cũng khó mà mua được. Xem ra thân phận của ngươi cũng không tầm thường đâu nhỉ. Gọi ngươi một tiếng Vương gia cũng không quá ah." Vô Tâm ánh mắt chuyển từ thanh đoản chùy đến Tiêu Sắt với một tia đắc chí như vừa phát hiện ra một chuyện gì đó rất thú vị.

"Là ta may mắn, mua được ở Chợ Đen." Tiêu Sắt nhanh chóng buông tay, bình nhiên phủ nhận.

"Tiêu Sắt mà là vương gia gì đó như ngươi nói. Thì chắc ta cũng là Vĩnh An Vương Phi rồi. Ngươi không thấy có gì đúng sai sai sao?" Quả Quả không giỡn nữa, vội vàng nói đỡ cho Tiêu Sắt.

"Cũng đúng ah..." Vô Tâm giả vờ ngốc nghếch.

"Được rồi, không nhiều lời nữa, ngươi mau dạy ta một ít võ công đi." Quả Quả đánh lạc hướng, kéo Vô Tâm ra cửa. Tiêu Sắt cũng từ tốn bước ra hóng chuyện.

Chương 7-1: Ngộ Giả (1)

"Cô dù gì cũng là nữ nhân. Võ công Thiếu Lâm không hợp với cô..." Vô Tâm nghiêm túc nói.

"Vậy phải làm sao?" Quả Quả nghiêng đầu hỏi.

Vô Tâm suy ngẫm một hồi, lại nói. "Ta vừa mới nghĩ ra một số động tác kết hợp với đoản chùy này, hi vọng có thể giúp cô phòng thân."

Vô Tâm cầm thanh đoản chùy đưa lên, mắt hướng về Quả Quả: "Nhìn cho kỹ."

"Được." Quả Quả ánh mắt chỉ trung tập Vô Tâm không hề sao nhãn rời đi.

Vô Tâm dũng mãnh khí thế đánh ra một bộ võ công tâm pháp mà hắn vừa mới chế ra.

"Nhìn rõ rồi chứ?" Vô Tâm thu tay, cả người buông lỏng.

Quả Quả gật đầu.

"Đánh lại một lần cho ta xem." Vô Tâm đứng tại bên đó, thảy thanh đoản chùy cho Quả Quả, bảo.

Quả Quả nhận lấy đoản chùy, liền đánh lại một lượt cả bộ võ công không sai một động tác nào.

"Tư chất thông minh hơn người." Vô Tâm vừa ý khen ngợi.

"Khá lắm." Tiêu Sắt ngã người ngồi trên mấy bậc cửa, một tay chống lên mặt, một tay để hờ lên đầu gối, cũng tán thành.

"Nhưng vẫn phải rèn luyện thêm một chút. Gia tăng nội lực và tốc độ thân pháp." Vô Tâm nghiêm mặt góp ý một ít.

"Đó là ta đánh cho ngươi xem có đúng không. Còn bây giờ thì..." Chưa dứt câu, Quả Quả đã lao tới tấn công Vô Tâm. "Tiếp chiêu."

Quả Quả ánh mắt sắc nhọn, nói trở mặt liền trở mặt, còn nhanh hơn cả chớp mắt. Quả Quả cầm đoản chùy tấn công bên trái, kéo đến bên phải, lại xoay người đánh ở phía sau, rồi ra đòn đến hai bên đùi. Vô Tâm đồng tử co giãn liên tục né tránh các chiêu Quả Quả đưa tới một cách dễ dàng.

Vô Tâm vẫn không tấn công cũng không phòng thủ nghiêm ngặt chỉ nghiên người né đoản chùy của nàng. Quả Quả tức giận, khi thấy Vô Tâm hắn thật không để nàng vào mắt. Quả Quả tốc độ ra đòn nhanh lên, liên tục đâm lên trên, lại kéo chùy tấn công sang hai bên, chân lại không ngừng tung chiêu, tay trái mặc dù bị thương nhưng nàng vẫn tận dụng nó khi cần. Nàng nhằm vào những chỗ sơ hở của Vô Tâm mà đánh. Vô Tâm hết né xuống dưới, lại né bên này, bên kia, rồi lại đỡ những quyền, cước Quả Quả đánh tới. Lúc này Vô Tâm thật sự bị ép phải ra tay tấn công lại để cứu vãn tình thế.

Quả Quả cầm chùy đâm xuống vai trái Vô Tâm, hắn nhanh chóng bắt lấy cổ tay nàng. Nàng tức khắc một chân trụ, một chân từ phía sau đá lên đầu Vô Tâm khiến hắn phải dùng cánh tay kia cản lại, dùng một lực hất chân nàng quay về vị trí ban đầu. Hắn nắm chặt cổ tay nàng, bất ngờ xoay một vòng. Nàng bất lực cả người phải xoay theo chỉ đạo của hắn hết một vòng. Vô Tâm còn chưa có ý buông tha nàng. Hắn lại liên tục xoay tròn. Nàng lại không thể chế ngự, cứ theo lực mà xoay vòng, chân vừa chạm đất lại bị nhấc lên xoay tròn. Khiến cho kẻ ngồi xem bên kia có chút đứng ngồi không yên trong lòng, bàn tay ôm gối cứ liên tục nắm chặt vải quần, rồi lại thả ra.

Quả Quả muốn xoay chuyển tình thế liền ném thanh đoản chùy qua tay trái đang bị thương mà ra đòn vào cánh tay Vô Tâm đang khóa chặt cổ tay mình. Vô Tâm cảm thấy không thể giữ được nữa liền buông tay nàng ra. Quả Quả vội chuyển đoản chùy về tay phải, tiếp tục chiến.

Quả Quả dùng chùy đánh xuống ngực, lực nhắm vào tim mà thoát ra. Vô Tâm hai tay đan chéo cản ở cổ tay Quả Quả, Vô Tâm nắm lấy cổ tay đang cầm chùy của nàng mà xoay một vòng, khiến nàng ngoan ngoãn nằm gọn bên trong vòng tay hắn, đuôi chùy cũng từ lúc nào đã chĩa thẳng vào cổ nàng. Quả Quả cố tìm cách thoát thân nhưng không thể, nàng thậm chí nhút nhích một chút cũng không được. Nàng tức tối: "Buông tay."

Vô Tâm khẽ cười rồi thả nàng ra.

"Lại lần nữa." Quả Quả cả giận cất tiếng.

Quả Quả cầm đoản chùy đâm thẳng đến Vô Tâm. Vô Tâm ánh mắt lóe sáng, vội xoay người hai vòng về một bên tránh đi đuôi chùy đang đến. Quả Quả hụt mất mục tiêu liền quay người lại thuận thế vươn đoản chùy tấn công tới Vô Tâm. Vô Tâm ngã người ra phía sau, đuôi chùy chỉ theo lực mà vẽ một đường cung trước mắt Vô Tâm. Đoản chùy qua đi Vô Tâm thu người về thì cũng là lúc Quả Quả lại kéo chùy tới, trực tiếp đâm xuống. Vô Tâm vừa đứng vững đã có một đòn đánh tới. Hắn nhanh chóng bắt lấy cổ tay nàng, tay còn lại nắm lấy eo nàng, quăng sang bên đối diện. Quả Quả nhào lộn trên không trung, hai chân vừa tiếp đất đã lấy đà mang theo đoản chùy phóng tới chỗ Vô Tâm.
Từ trên cao, Quả Quả dùng lực đâm xuống giữa trán Vô Tâm. Vô Tâm quang nhãn lấp lánh, hai lại tay đan chéo trước mặt đỡ lấy đuôi chùy từ tay Quả Quả. Quả Quả vận dụng toàn bộ sức lực đẩy đuôi chùy xuống, Vô Tâm dùng lực cản lại phía trên. Hai nội lực đối kháng nhau, lực mà Quả Quả đưa tới càng lúc càng mạnh đuôi chùy nhọn hoắt cũng từ từ tiến đến gần trán Vô Tâm khiến cho Vô Tâm chùng mình xuống. Vô Tâm cố gắng ngượng lại, không để đuôi chùy tiến gần hơn vào trán mình. Nhưng dường như không thể. Vô Tâm cảm thấy nếu cứ thế này, đoản chùy sẽ ghim vào trán hắn mất.

Vô Tâm nhanh chóng hai tay bắt lấy cổ tay nàng, một lực liền nâng người từ phía dưới lên, khóa lại cánh tay nàng về phía sau lưng. Nàng ưỡn người ra phía trước, dùng chân đá lên phá chiêu của hắn ở cẳng tay. Tiện thể xoay người tặng thêm một cước ở chân còn lại vào ngực hắn. Khiến Vô Tâm lùi về phía sau. Nàng thừa cơ cầm đoản chùy đưa đến, Vô Tâm vẫn lui về sau, đoản chùy cùng Quả Quả vẫn đang tới yết hầu hắn. Bất chợt hắn nhắm mắt lại chân chạm đất không lui đi nữa.

Tiêu Sắt nhíu mày. Quả Quả giật mình, đồng tử giãn nở vội thu tay về, đôi mày nằng nặng, hỏi: "Ngươi tại sao không né?"

Vô Tâm mở mắt, đặt tay lên vai Quả Quả vỗ vỗ nhè nhẹ trấn an: "Nhẹ lòng chưa? Xả ra được thì tốt."

Quả Quả bừng tỉnh, nỗi áp lực dường như cũng theo lời nói của Vô Tâm mà bay đi mất. Nàng lúc này chợt cảm thấy nhẹ nhõm cả người. Thật không ngờ hắn lại nhìn ra cảm xúc mà cả chính nàng cũng không phát hiện ra.

"Ta biết cô vì cứu Lôi Vô Kiệt mà áp lực không nhỏ." Tiêu Sắt phía sau bước tới, cũng đặt tay lên vai kia của Quả Quả, an ủi.

"Được rồi. Cảm ơn hai người." Quả Quả hết nhìn đằng trước là Vô Tâm, lại liếc về phía sau là Tiêu Sắt, thả lỏng cả người, nhẹ giọng lên tiếng.

Tiêu Sắt thu tay về, nhìn đến Vô Tâm nói: "Chiêu lúc nãy không phải chỉ cần ngươi nghiêng người một chút đã có thể né được, tại sao lại phải chống đỡ như vậy?"

"Ta muốn kiểm tra nội lực của cô ấy." Vô Tâm buông tay xuống, bước tới trước mặt Tiêu Sắt đáp.

"Ngươi biết võ công?" Vô Tâm nhướng mày hỏi hắn.

"Ta không biết, chỉ là đã từng chứng kiến các trường hợp tương tự, đa phần không ai xử lý như ngươi." Tiêu Sắt nhún vai phủ nhận.

"Ta hiểu ra rồi." Quả Quả vui mừng nhảy cẩn lên. Hai tên đứng cạnh quay đầu nhìn về Quả Quả, có chút khó hiểu, vị tiểu cô nương này đã ngộ ra được điều gì đó cao siêu chăng?

"Cô hiểu cái gì?" Tiêu Sắt ngạc nhiên thắc mắc."Võ công không phải là dùng để đánh nhau sao? " Quả Quả xoay người lại đối diện bọn họ, tâm đắc nói ra một câu mà hình như nó rất dư thừa thì phải.

Tiêu Sắt buồn bã sờ sờ trán: "Nói vậy cũng đi nói..."

"Cái gì võ lâm chánh tông? Cái gì bàng môn tà đạo? Ta mới không quan tâm..." Quả Quả vẻ mặt nghênh ngang.

"Đúng là tà môn tương kiến." Tiêu Sắt liếc hai người kia mà than.

"Được rồi." Vô Tâm đột nhiên quay người đi. Dừng một nhịp lại cương nghị lên tiếng: "Võ công đã dạy cho cô rồi. Cô vẫn là nên ở lại đây bảo vệ bọn họ. Ta nên đi một mình."

"Vô Tâm ngươi..." Quả Quả bức bối. "Ngươi chê ta vướng chân ngươi."

"Lôi Vô Kiệt là vì cô mà bị thương, nếu cô đi theo ta lại bị thương không phải sẽ lãng phí tâm tư của hắn hay sao?" Vô Tâm cả giận trong lòng.

"Đệ ấy vì ta mà bị thương, ta mới không thể ngồi yên ở nhà mà đợi, ta nhất định sẽ đòi lại công bằng cho đệ ấy." Quả Quả ánh mắt thâm sâu, cứng rắn nói.

"Lôi Vô Kiệt đã trúng độc như vậy, ta không muốn một ai trong các người vì ta mà bị thương thêm nữa." Vô Tâm kiên quyết không muốn Quả Quả đi theo.

"Độc...???" Quả Quả ngẩn người. Nhờ Vô Tâm nhắc đến hai từ "trúng độc" đã giúp khai sáng đầu óc rối mù của Quả Quả lúc này.

"Đúng rồi... dùng độc. Sao ta lại quên mất." Quả Quả vui mừng vỗ mạnh vào trán, nhớ ra.

"Cô định làm gì?" Tiêu Sắt nhìn thấy biểu cảm tự đắc của Quả Quả mà không khỏi thắc mắc.

"Luận về võ công ta không thể so được với Bách Cơ là điều hiển nhiên. Nhưng nếu nói về độc thì ta chưa chắc đã thua bà ta... Ta muốn... đấu độc dược với bà ta." Quả Quả tự tin mười phần nói.

"Danh hiệu Độc Thần Cơ của Bách Cửu không phải là hư danh. Cô thật không biết lượng sức, coi trời bằng dung." Tiêu Sắt ánh mắt chế nhạo.

"Cô không được mạo hiểm." Vô Tâm xoay người lại, nghiêm mặt, giọng gằng xuống.

"Yên tâm, ta đã đọc qua quyển Vạn Độc Bất Xâm Toàn Thư, trong đó có ghi lại tất cả các loại độc dược cũng như cách giải cho từng loại độc đó từ lúc khai thiên lập địa cho tới hiện đại." Quả Quả nhẹ vỗ vỗ vai Vô Tâm, trầm tĩnh nói, trấn an hắn.

"Đương nhiên độc của Bách Cơ sẽ không thể nằm ngoài quyển toàn thư dày hơn mấy ngàn trang đó được. Ta đã thuộc nằm lòng, một chữ cũng không sót. Hai người yên tâm." Quả Quả lại nói tiếp, trong giọng nghe ra một chút kiêu ngạo.

"Độc của bà ấy ta có thể giải, nhưng độc của ta chưa chắc bà ta đã từng nghe nói qua." Quả Quả ngạo nghễ vênh mặt lên.

"Ở Tây Vực này, thảo dược có thể hiếm nhưng độc dược thì nhiều vô số kể. Vô Tâm ngươi cùng ta đi thêm một chuyến." Quả Quả nắm lấy Vô Tâm kéo đi, bỏ lại Tiêu Sắc một mình ở lại trước sân.

"Cô ta thật là..." Tiêu Sắt thở dài trông theo bóng hai người khuất dần trong màn đêm.

Chương 7-2: Ngộ Giả (2)

"Cô có dự tính gì?" Vô Tâm nghiêng đầu nhìn qua Quả Quả hỏi.

"Trước tiên, chúng ta đi đến cây chỗ cây táo lúc sáng ta đã hái. Sau đó quay về chế độc dược. Sẵn có thanh đoản chùy của Tiêu Sắt, ta sẽ tẩm độc lên nó, với võ công của ta chắc chắn Bách Cơ sẽ không để ta vào mắt, chờ cơ hội ta sẽ ra tay hạ độc bà ta. Ta sẽ cho bà ta biết cảm giác bị người khác hạ độc là như thế nào?" Quả Quả thăng trầm, trong lời nói có mười mấy phần khí thế.

"Không ngờ, cô lại thâm sâu như vậy." Vô Tâm chợt bất ngờ, ngần ngại nói. Khi nghe Quả Quả tiết lộ dự định của mình.

"Ta không có thâm sâu, chỉ là "ăn miếng trả miếng", ta thế nào cũng được, nhưng nếu động đến bằng hữu của ta, những người luôn đối xử tốt với ta thì cho dù là lão thiên gia, ta cũng tuyệt đối không tha." Quả Quả lắc đầu, giải thích.

"Mà Lôi Vô Kiệt hắn một mình đúp hết cả hai tiêu chuẩn đó của ta rồi còn gì. Vậy nên Bách Cơ, ta sẽ không dễ dàng cho qua. Bà ta không mất miếng thịt nào, ta sẽ ấm ức không chịu được." Quả Quả bồi thêm.

"Cô đó, không biết phải nói cô như thế nào, trẻ con thì không phải mà lão hồ ly thì không đúng, lương thiện cũng sai mà độc ác lại càng không thích hợp. Chính đạo không dám chứa mà tà giáo thì không nỡ nhận." Vô Tâm đánh nhẹ lên đầu Quả Quả như trêu đùa nàng, vui vẻ trong lòng. Xem như đã nhìn thấu nữ nhân bên cạnh. Nhất thời lại khó nói ra.

"Chi bằng ngươi trực tiếp nói thích ta cho rồi. Không cần phải dài dòng như vậy." Quả Quả tinh quái tươi cười "quăng lưới". Không biết phải nói nàng thế nào cho đúng. Câu nói đó của Vô Tâm rõ ràng như thế mà nàng lại cố tình cho rằng đó là lời tỏ tình ngầm. Đúng là giỏi đổi trắng thay đen. Giỏi bỡn cợt biến người khác thành kẻ ngốc, lúng ta lúng túng.

"A di đà phật. Thiện tai. Thiệt tai." Vô Tâm vội mắt nhắm lại, quay đi, tay chắp trước ngực, niệm, cố không thể lộ một chút tâm tư nào.

Quả Quả thấy dáng vẻ đáng yêu này của hắn không khỏi thích chí trong dạ. Nhưng lại thấy hắn nội tâm đấu tranh dữ dội như vậy liền tha cho hắn một mạng: "Ta chỉ đùa với ngươi thôi, không cần căng thẳng."

"Không lẽ ta không biết cô đang đùa." Vô Tâm một mực nhắm mắt.

"Vậy sao còn căng thẳng?" Quả Quả nhìn hắn, vặn lại.

"Căng thẳng cho cô vui, nếu không cô lại nói, đùa với ta chẳng vui tí nào." Vô Tâm mở mắt, dẻo miệng đáp trả, trong lời nói có một lượng đường cực lớn.

Khiến người khác nghe được ngọt tận tâm can: "Được lắm. Sau này sẽ đùa lại với ngươi."

"Đến rồi." Quả Quả chợt nhìn xuống, đã thấy cây táo trước mắt.

"Cô đến đây làm gì?" Vô Tâm hạ người, buông Quả Quả ra, nghi vấn.

"Bắt rắn." Quả Quả tự mãn.

"Bắt rắn?" Vô Tâm ngạc nhiên.

Quả Quả đi tới gốc cây táo, trèo lên. Vô Tâm bên dưới nhìn theo, thật muốn biết nha đầu này rốt cuộc định giở trò gì. Dáng vẻ khác hẳn khi đến đây lúc sáng.

Quả Quả leo lên đến chỗ con rắn đang cư ngụ, kinh động đến giấc ngủ của nó. Nó mở mắt xem thử kẻ địch đang đến là ai. Khi phát hiện mục tiêu lập tức vươn người phòng thủ.

"Xin chào, Mãn Xà đại huynh." Quả Quả hí hửng chắp tay.

Con rắn thái độ có chút thay đổi, nó dường như cũng thật khó hiểu, không phải khi sáng rõ ráng đã dọa nàng một phen hú vía, tại sao bây giờ lại dám quay lại? Nhân lúc con rắn lớn thần trí mơ hồ, Quả Quả liền nhanh chóng tấn công:

"Xin thứ lỗi."

Quả Quả hai ngón tay đưa đến điểm mạnh vào huyệt vị trên đầu mãn xà, khiến nó lập tức bị thôi miên, không còn khả năng chống cự, cứ mặc cho nàng muốn làm gì thì làm. Quả Quả nhẹ mang mãn xà đang quấn mình trên cành cây đi. Sau đó cho nó quấn quanh người mình như nghệ nhân xiết rắn, rồi trèo xuống khỏi cây. Đứng trước mặt Vô Tâm. Quả Quả thật khiến người ta phải đau đầu. Vô Tâm cứ ngỡ đã nhìn thấu nàng, ai ngờ càng nhìn thấu lại càng không thấu:

"Cô không phải khi sáng còn vì sợ nó mà té từ trên cao xuống bị thương. Tại sao bây giờ một chút sợ hãi cũng không có?" Vô Tâm chất vấn.

"Hồi sáng là do ta nhất thời kích động. Kiến thức bốc hơi mất." Quả Quả dõng dạc đáp. Câu trả lời này thiệt làm cho người ta phải lắc đầu bó tay.

"Thật ra, Mãn Xà này không hề có độc trong nọc. Nó chỉ được thân thể to lớn với đủ sắc màu sặc sỡ cùng điệu bộ hung tợn để dọa người khác nhầm tự bảo vệ mình mà thôi. Có thể nói Mãn Xà này là loại đáng yêu nhất trong tộc rắn." Quả Quả ung dung nói rõ.

"Cả Ân Kỳ Ly Mãn Xà cô cũng biết đến. Xem ra cô học được không ít kiến thức thần bí." Vô Tâm ửng dưng, trong lời nói có chút ngợi khen.

"Ngươi cũng biết về Ân Kỳ Ly." Quả Quả thích chí khi phát hiện có người đồng hiểu biết.

"Chỉ nghe lão hòa thượng nói qua đôi chút." Vô Tâm thanh quản rung lên.
"Chả trách hồi sáng khi ta bị dọa, ngươi một chút biểu hiện cũng không có. Thì ra đã biết tổng rồi... Chắc lúc đó còn chê ta ngốc." Quả Quả hờn dỗi.

"Lúc đó đúng là ngốc thật. Nhưng bây giờ thì không." Vô Tâm xoay người đi, không giấu được nụ cười ở đáy môi.

"Đáng ghét." Quả Quả giậm chân.

"Được rồi, về thôi." Vô Tâm nghiên mặt, cười nhẹ.

Vừa về đến trà quán, Quả Quả chạy lăng xăng vào, dọa Tiêu Sắt chết kiếp, khi hắn trông thấy con rắn to lớn sặc sỡ đang quấn chặt lấy nàng: "Cô... cô...???"

"Những chuyện trên giang hồ ngươi có thể biết nhiều hơn ta nhưng còn về động thực vật thì có lẽ ngươi phải bái ta làm sư rồi." Quả Quả kiêu căng hơn người.

Quả Quả vừa giải thích cho Tiêu Sắt vừa chuẩn bị đồ dùng để lấy nọc rắn. Sau khi nghe nàng giải thích, Tiêu Sắt mới trầm tĩnh lại.

"Mãn Xà đại huynh, làm ơn đi, cho ta xin tí nọc rắn của huynh để cứu người. Làm ơn. Làm ơn." Quả Quả một tay giữ chặt đầu mãn xà, banh miệng của con rắn, một tay còn đang bị thương cố dùng một cây nhỏ, để ngang và ấn 2 răng nanh vào trong một cái bát bên dưới, xoa bóp nhẹ phần đầu rắn để kích thích nó tiết nọc độc. Quả Quả "tay làm hàm động", cứ nói không ngừng.

"Được rồi... được rồi..." Quả Quả mừng rỡ, khi mãn xà cuối cùng cũng nhả nọc xuống chén.

"Cảm ơn Mãn Xà đại huynh." Quả Quả hoan hỉ.

"Ân Kỳ Ly Mãn Xà trong nọc không có độc, vậy cô lấy nọc đó làm sao?" Tiêu Sắt tựa người vào vách, chăm chú quan sát từng hành động của Quả Quả mà trong lòng có nhiều nghi vấn.

"Xong rồi, huynh có thể đi được rồi. Tạm biệt." Quả Quả nhẹ ngàng mang mãn xà ra cửa, ngồi xuống giải huyệt cho nó rồi thả Ân Kỳ Ly cho nó bò đi. Nàng đi thẳng ra trước cổng, hái vài nụ hoa mang vào.

"Nọc của Ân Kỳ Ly không có độc, nhưng nếu kết hợp với..." Quả Quả quay trở vào giải đáp cho Tiêu Sắt về câu hỏi của hắn nhưng chưa kịp nói hết câu...

Tiêu Sắt chợt cảm thấy có con gì đó đang bò bên lưng mình. Hắn lấy tay bắt nó, đưa lên trước mắt nhìn cho kỹ. "Bò cạp???" Tiêu Sắt kinh hoảng thét lên vội quăng con bò cạp đỏ đi mất. Tay còn lại vỗ nhẹ vào ngực trấn an. Vô Tâm ngồi trên ghế, được một trận cười no nê.

"Ta đang tìm nó. Hồng Xiêm Bò Cạp." Quả Quả kích động, chỉ tay vào con bò cạp của Tiêu Sắt. Nhưng hắn đã quẳng nó đi mất.

"Mau bắt nó lại." Quả Quả nuối tiếc, giận dỗi ra lệnh.

Vô Tâm, Quả Quả lao tới, tóm lấy Hồng Xiêm Bò Cạp định bỏ chạy. Vô Tâm hai tay chụp qua bên này lại đến bên kia, con bò cạp không yên thân lại chạy qua chỗ khác. Quả Quả cũng hì hụt góp sức cùng Vô Tâm, nhưng vẫn không bắt được con bò cạp tinh quái kia. Tiêu Sắt bên ngoài nhìn vào, không khỏi tức cười với hành động của hai ngươi đang ngồi tụm lại, hai tay liên tục chụp chỗ này chỗ kia, trông giống như đang chơi một trò chơi trẻ con khó nhằn.
"Hai người đang chơi trò gì vậy?" Tiêu Sắc vui vẻ bước tới gần mà vô tình quên đi ở đây đang có một mối nguy hiểm tìm ẩn với hắn.

"Bắt bò cạp." Vô Tâm và Quả Quả cáu giận, quát hắn. Không có nhìn đến hắn, chỉ chăm chú vào mục tiêu của mình.

Nhưng...

Thật không may cho hắn... cũng có thể Hồng Xiêm Bò Cạp này vô cùng thích hắn, khi phát hiện hắn ở gần liền chạy đến đu lên người hắn. Con bò cạp bò lên chân, rồi nhanh chóng chạy lên cao. Vô Tâm thấy vậy liền dừng tay. Còn Quả Quả chỉ chăm chú vào con bò cạp kia, nó chạy đến đâu, nàng liền theo đến đó, cũng không nghĩ chỗ nó đang bò là chỗ nào không phải mặt đất.

"Cô???" Tiêu Sắt bị Quả Quả chạm đến không khỏi phát cáu, quát.

Tiêu Sắt nhìn xuống thì lại thấy Hồng Xiêm đang bò khắp nơi trên người mình. Tiêu Sắt sắc mặt lãnh đạm một giây trước, giây sau liền biến mất, thay vào đó là một kẻ vô cùng vô cùng hoảng loạn vì phải đối diện với nỗi sợ hãi sâu kín:

"Mau... ma..u...mau... bắt nó... ra.. khỏi người ta..." Tiêu Sắt loạng xoạng xua tay múa chân né tránh, đánh đuổi con bò cạp đỏ đáng ghét đó ra khỏi cơ thể mình.

"Ngươi đứng yên một chút."

Quả Quả săng sáo chạy tới, chạy lui đuổi bắt Hồng Xiêm chạy loạn trên người Tiêu Sắt. Nàng đưa tay bắt lấy con bò cạp đỏ, nhưng nó nhanh hơn nàng, đã chạy đến chỗ khác trên người Tiêu Sắt.

"Tại ngươi cứ nhúc nhít mãi, ta không chụp trúng được." Quả Quả phụng phịu đỗ lỗi cho Tiêu Sắt. Tiêu Sắt cắn chặt răng, siết chặt hai tay, nhắm mắt lại mà đứng yên tại chỗ, cứ để mặc cho Quả Quả và con bò cạp kia muốn làm gì thì làm trên người hắn.

Vô Tâm nhìn thấy cảnh này thật không nhịn được, liền quay người đi đến chiếc bàn gỗ, miệng lẩm bẩm, răng lại nghiến từng chữ: "Không tức thị có, có tức thị không."

"Hụt rồi... không trúng... Lại chạy... còn chạy..." Cứ mỗi lần lên tiếng Quả Quả lại để Hồng Xiêm chạy thoát.

"Hay lắm. Lần này xem như trời giúp ta." Quả Quả cuối cùng cũng tóm được Hồng Xiêm. Cầm con bò cạp độc trên tay mà mặt mày hớn hở vui vẻ như bắt được vàng.

"Cô là loại nữ nhân gì đây?" Tiêu Sắt nhìn đến con bò cạp kia vẫn còn sợ hãi, thế mà Quả Quả lại mừng rỡ khi bắt được con bò cạp trên tay không khỏi làm cho hắn khiếp sợ hơn nữa.

"Ta ban nãy vừa được hưởng phúc lợi sao?" Quả Quả chợt nhận ra.

"Hichic.... Ta chỉ lo bắt bò cạp mà không để ý cảm giác thế nào. Hay là cho ta sờ lại lần nữa nha." Quả Quả mặt mày bèo nheo, lại thêm một chút nũng nịu nắm lấy cánh tay Tiêu Sắt lay lay.

"Cút." Tiêu Sắt vừa tức giận vừa xấu hổ, hất tay Quả Quả đi. Nhưng tức giận chỉ là phụ, để che giấu sự xấu hổ mới là chính.

"Tiếc quá đi hà..." Quả Quả nuối tiếc ra mặt.

Nàng lủi thủi đi về bàn, ngồi xuống ghế, bắt đầu công việc quan trọng.

"Nọc độc của Ân Kỳ Ly Mãn Xà kết hợp với độc của Hồng Xiêm Bò Cạp và một ít Thương Mạn Đà sẽ tạo ra được loại độc dược độc nhất thiên hạ - Ngộ Giả. Ta sẽ cho bà ta biết cảm giác trúng độc là như thế nào? Lần này xem Bách Cơ kia làm sao đấu với ta." Quả Quả ngông nghênh.

Quả Quả lấy bát, dùng mảnh chén vỡ mà giả nát mấy nụ hoa, chắt lấy 2 giọt nước vào một bát khác. Nhỏ 3 giọt nọc rắn và cuối cùng thêm 2 giọt nọc bò cạp. Hòa trộn chúng lại với nhau. Thoáng chốc, hỗn hợp đó đã chuyển từ trong suốt sang màu đen. Khiến hai người kia ngồi xung quanh có chút cả kinh. Nàng lấy đoản chùy ra, nhẹ nhàng lăn tròn phần đuôi chùy vào bát độc dược để tẩm độc Ngộ Giả vào đoản chùy.

"Ngộ Giả này là cô đọc trong quyển Vạn Độc Bất Xâm Toàn Thư?" Tiêu Sắt đi đến, ngồi xuống bên cạnh, tay chống cầm thắc mắc.

"Cũng có thể nói như vậy. Cũng có thể không... Bởi vì Ngộ Giả là do ta nghiên cứu các loại dược liệu có thể chế độc trong cuốn toàn thư đó. Thực chất Ngộ Giả là do ta tự mình chế ra." Quả Quả lấy đoản chùy ra. Nàng chỉ chăm chú vào công việc của mình, không hề quan tâm đến Tiêu Sắt, chỉ sẵn miệng giải thích.

"Cô không phải nói mình học y là để cứu người, tại sao lại nghiên cứu cả độc dược hại người?" Vô Tâm nhìn đoản chùy, lại nhìn Quả Quả hỏi.

"Nghiên cứu độc dược, tìm cách giải độc không phải cũng là một cách để cứu người sao?" Quả Quả nhìn lên Vô Tâm.

"Vậy Ngộ Giả này làm sao mà giải?" Vô Tâm hỏi tiếp.

"Chưa thể nói cho ngươi biết." Quả Quả cười nhếch môi ra vẻ thần bí.

Chương 8-1: Vật Tế (1)

Ở bên kia, Lôi Vô Kiệt dần dần tỉnh lại, khẽ mở mắt nhìn xung quanh, thiều thào lên tiếng: "Quả Quả tỷ..."

"Tiểu Kiệt đệ tỉnh rồi." Quả Quả mừng quýnh lên, buông ngay thanh đoản chùy xuống, chạy đến chỗ Lôi Vô Kiệt. Hai kẻ kia cũng có cảm giác như vậy nhưng họ luôn giữ lại một phần cảm xúc trong lòng không hề bộc lộ hết ra ngoài như ai kia.

"Đệ chưa chết sao?" Lôi Vô Kiệt choàng dậy, ngây dại đưa mắt hỏi.

"Đệ là đứa trẻ ngoan như vậy, ta sẽ không để đệ chết đâu." Quả Quả tươi cười, đỡ hắn tựa vào vai mình, xoa đầu hắn.

"Là tỷ cứu đệ sao?" Lôi Vô Kiệt nắm lấy tay Quả Quả, ánh mắt long lanh cảm động tột cùng.

"Không chỉ có mình ta. Còn có hai người bọn họ." Quả Quả nhìn đến Vô Tâm và Tiêu Sắt.

"Lần này làm phiền mọi người rồi." Lôi Vô Kiệt cười cười, gãi gãi đầu nhìn Vô Tâm và Tiêu Sắt.

"Tên ngốc, nói gì vậy. Ngươi còn thiếu ta 500 lượng, ngươi chết rồi, ta biết kiếm ai mà đòi." Tiêu Sắt nghiêng mặt đi, châm chọc hắn.

"Tiêu Sắt... ngươi..." Lôi Vô Kiệt vừa tỉnh lại đã bị Tiêu Sắt nhắc đến món nợ cũ. Làm cho hắn tức muốn hộc ra máu.

"Tỉnh lại được là tốt. Nằm xuống nghỉ thêm một lát." Vô Tâm cong môi lên tiếng.

"Vô Tâm nói đúng đó. Độc của đệ chưa được giải hoàn toàn đâu. Lát nữa ta và Vô Tâm sẽ đến chỗ Bách Cơ đòi thuốc giải cho đệ. Ngoan." Quả Quả vừa nói vừa nhẹ cho Lôi Vô Kiệt nằm xuống.

"Sao đệ tỉnh lại được?" Lôi Vô Kiệt vẫn còn hàng tá thắc mắc trong đầu.

"Ta và Vô Tâm tìm ba loại thảo dược làm giảm độc tính giúp đệ: Cẩm Địa Phá Lan Chi, Sơn Hoa Hạ Tiêu Tư và Bán Lệ Yên Tử Thanh." Quả Quả đặt bàn tay lên bụng Lôi Vô Kiệt, vỗ vỗ nhè nhẹ như ru ngủ trẻ con.

"Đó là những thứ gì?" Lôi Vô Kiệt chớp chớp mắt hỏi.

"Cẩm Địa Phá Lan Chi đệ có thể xem nó giống như lô hội nhưng vỏ không dày như vậy cũng không có gai, tay lá rất linh hoạt, hoa nở rất thơm và đặc biệt rất tinh ranh. Sơn Hoa Hạ Tiêu Tư là lão nhân sâm đầu đội hoa giống như một tản đá mà suốt ngày cứ cắm đầu chạy về hướng nam. Và Bán Lệ Yên Tử Thanh chính là..." Quả Quả kể cho hắn nghe một câu chuyện dài vừa bi vừa hài mà nàng và Vô Tâm cùng nhau trải qua.

"Lần này phải trông cậy vào ngươi rồi." Quả Quả đáp lại ánh mắt hắn.

"Ta?" Vô Tâm cười khổ. "Xem ra cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì rồi."

"Vì cứu Lôi Vô Kiệt, ngươi chịu thiệt một chút." Quả Quả vừa nói vừa siết chặt sợi dây leo để tạo nút thắt, trói tay Vô Tâm lại.

"Ta không hiểu, tại sao cô nhất định phải trói ta lại?" Vô Tâm nhíu mày vì bị siết đau, quay về phía sau hỏi Quả Quả.

Quả Quả nhìn hắn nhưng không trả lời. Trong ánh mắt chợt hiện ra một tia đau xót khó hiểu. Vô Tâm cũng không hiểu tại sao Quả Quả lại nhìn hắn với ánh mắt như thế. Nàng buộc xong, đi đến phía trước chắn trước người hắn, chắp tay, lớn giọng thông cáo:

"Yên Tử đại nhân, hôm nay tiểu nữ mang tới cho ngài một vật tế. Mong người giữ đúng lời hứa thực hiện một nguyện vọng của ta."

"Vật tế???" Vô Tâm sững người. "Là ta sao???" Vô Tâm vạn phần bàng hoàng, hụt hẫng, mống mắt cũng vì thế mà mất bình tĩnh, mọi thứ như sụp đổ trước mắt hắn. Hắn thật sự có nằm mơ cũng không ngờ được mình bị Quả Quả bán đứng như thế. Có lẽ hắn đã tin tưởng nàng quá nhanh nên giờ tự nếm trái đắng cho nhớ đời.

"Vô Tâm, ta xin lỗi. Bán Lệ Yên Tử Thanh đặc biệt thích nam nhân sạch. Ngươi là hòa thượng chắc là chưa từng làm qua những loại chuyện đó. Chọn ngươi là thích hợp nhất. Ta xin lỗi. Nếu ngươi thoát ra được, ta cam tâm tình nguyện đứng yên cho ngươi giết, nửa chữ than oán cũng tuyệt đối không phát ra." Quả Quả chua xót, nấc lên từng tiếng.

"Cô vì Lôi Vô Kiệt mà có thể làm đến mức này???" Vô Tâm đau xót cùng cực chất vấn nàng.

"Ta..." Quả Quả vội giải thích thì...

Gió bất chợt nổi lên dữ dội cuống theo bụi, cát và lá cây bay tới mù mịt, trong gió còn truyền tới một tiếng cười khanh khách: "Haha...Tốt lắm. Ta rất thích."

"Người thích thì tốt." Quả Quả tay chắn trước mặt cản bụi, lại lớn tiếng đáp lại.

Bỗng nhiên có những dây leo lao đến quấn lấy cả người Vô Tâm lôi đi. Hắn cứ để mặc cho chúng lôi đi càng lúc càng xa, những vết xước vì ma sát với những hòn sỏi đã rơm rớm máu. Hắn thất thần nhìn Quả Quả vẫn đứng yên bất động ở đó nhìn hắn bị lôi đi như vậy. Hắn thật sự bị nàng bán đứng. Các vết thương nhỏ này có đáng là gì so với nỗi đau tinh thần mà hắn được nàng ban tặng lúc này.

Vô Tâm cười khẩy. Hắn luôn tự cao cho rằng mình thông minh hơn người. Lúc trước tại Trường cung còn chê Lôi Vô Kiệt ngốc, bị người ta bán còn giúp người ta đếm tiền. Hắn thật không ngờ mình mới là kẻ ngốc đó. Hôm nay chính mình lại bị Quả Quả bán đi cũng không hề hay biết.

Nội tâm cào xé trong lòng, hắn thật sự đã chạm đến tột cùng nỗi thất vọng về nàng. Hắn từ đầu đã nhìn lầm nàng. Người ta thường nói nữ nhân không đáng tin, nữ nhân xinh đẹp lại càng không đáng tin. Vậy mà vừa nãy hắn còn cao ngạo cho rằng đã nhìn thấu con người nàng, còn muốn bảo vệ nàng. Thật nực cười, đúng là tự vả mới thấy đau.

Hắn thật muốn gào thét lên cho thỏa nỗi lòng. Hắn thật muốn biết thâm tâm nàng lúc này ra sao? Có thương xót cho hắn chút nào hay không? Thì ra đây mới chính là lý do thật sự nàng muốn hắn đi cùng nàng. Rốt cuộc thì nàng vì cứu Lôi Vô Kiệt, vì bảo vệ Tiêu Sắt mà bán hắn đi không một chút thương tiếc. Hắn trong lòng nàng thật sự không quan trọng bằng Tiêu Sắt hay Lôi Vô Kiệt?

Vô Tâm cứ thế bị lôi đến gần gốc cây to. Quả Quả nãy giờ mắt không hề rời khỏi Vô Tâm.

"Chính là lúc này." Quả Quả nhãn quang chợt lóe sáng.

Nàng đứng bất động ở đây chính là chờ cho đến lúc này. Lúc mà Vô Tâm sắp lôi đến sào huyệt của Bán Lệ Yên Tử Thanh. Nàng ngay tức khắc lấy đà lao đến chỗ Vô Tâm, hai tay bắt lấy cổ chân hắn. Vô Tâm đồng tử giãn ra, hắn thật không hiểu nàng rốt cuộc muốn làm gì? Vì thương xót hắn sao? Nàng cùng hắn bị dây leo kéo đi, cả người trường dài trên đất cho đến khi một quầng bạch quang xuất hiện cuống hai người vào nơi trú ẩn của Yên Tử.

Cả hai té nhào vào một không gian khác, vô cùng mờ ảo. Quả Quả không lo cho chính mình chỉ để tâm đến Vô Tâm, liền đỡ hắn dậy, nhìn khắp người hắn, hỏi han hắn: "Vô Tâm ngươi không sao chứ? Bị thương rồi..."

"Cô điên rồi sao? Theo vào đây làm gì?" Vô Tâm tức giận quát vào mặt nàng."Sao hả?" Yên Tử đột nhiên xuất hiện ở phía sau Vô Tâm và Quả Quả, cách họ một khoảng khá xa.

Quả Quả và Vô Tâm liền theo nơi phát ra tiếng nói mà nhìn. Chỉ thấy Yên Tử Thanh một thân lục y mát mẻ, màu da cũng xanh tươi, thật khó phân biệt đâu là y phục đâu là da. Chỉ có khuôn mặt, đầu tóc, bàn tay, bàn chân nàng là màu nâu. Tóc lại như dựng ngược lên. Tóc và bàn tay trông như rễ cây, khô cằn, quắn quéo.

"Không nỡ giao tên tiểu hòa thượng yêu nghiệt này cho ta sao?" Yên Tử chỉ đứng yên tại chỗ vừa nói vừa đưa tay dài ra về phía Vô Tâm tựa hồ như muốn sờ lên mặt hắn.

Quả Quả như đoán được ý nàng ta liền chạy về phía sau Vô Tâm, kéo hắn lùi về sau. Không cho Yên Tử chạm vào hắn. Vô Tâm cũng né tránh bàn tay đang đến của Yên Tử. Quả Quả nhón chân ngước mặt lên khỏi vai Vô Tâm nhanh nhảu cảnh cáo: "Không được sờ soạng lung tung."

Yên Tử thấy thế liền thu tay về, ôm tay trước ngực, nghiêng đầu câu có, hỏi: "Cô muốn đổi ý?"

"Muốn ta giao tên tiểu hòa thượng này cũng được, nhưng cô phải đưa cho ta nhựa hổ phách để trao đổi chứ." Quả Quả lại nhón chân, đưa hết gương mặt lên thương lượng với Yên Tử.

"Nhựa hổ phách! Nếu ta không đưa thì cô làm sao?" Yên Tử ánh mắt xoẹt lửa phóng tới Quả Quả.

"Nếu cô không đưa, ta chỉ có thể dâng cho cô xác của hắn." Quả Quả không chút sợ hãi ánh mắt kia của Yên Tử mà bạo gan đáp lại.

Quả Quả đưa tay ra tạo tư thế siết cổ Vô Tâm, nhưng hắn cao hơn nàng. Nàng khó mà thực hiện được liền nói nhỏ sau gáy hắn: "Chùng người xuống một chút." Vô Tâm nghe vậy liền chùng mình xuống cho nàng thực hiện tư thế siết cổ cho Yên Tử coi, nhầm đe dọa nàng ta.

"Tệ quá đó. Không cần diễn nữa ah." Yên Tử cười cợt, xua tay.

Quả Quả buông tay xuống, bĩu môi, đánh nhẹ vào vai Vô Tâm: "Tại ngươi đấy."

"Sao lại trách ta?" Vô Tâm vẻ mặt vô tội.

"Tên tiểu hòa thượng này ta rất thích. Muốn lấy nhựa hổ phách chỉ có một cách duy nhất đó là làm ta bị thương. Nhưng ta lại không thích mình thương. Vậy nên tiểu hòa thượng ta lấy còn nhựa hổ phách thì không đưa cho cô." Yên Tử vừa nói vừa kiểm tra những ngón tay mình, vô cùng khinh địch.

"Vậy xem như thương thảo thất bại rồi." Quả Quả vẻ mặt tỏ ra buồn rũ rượi, nàng lặng lẽ tháo nút thắt cởi trói cho Vô Tâm.

"Đã vậy, bọn ta chỉ có thể cướp." Quả Quả vừa dứt lời, Vô Tâm liền hành động, lao tới tấn công Yên Tử.

Vô Tâm chưa kịp tới gần đã bị những dây leo quấn chặt, trói cả người lại mang đến trước mặt Yên Tử.

"Bảo bối, không ngoan nha." Yên Tử bắt lấy cằm Vô Tâm, kéo đến gần, quan sát kỹ ngũ quan của hắn.

Quả Quả ruột gan rối bời: "Ta phải làm gì đây??? Chết tiệt. Chết tiệt... Chết tiệt..." Nàng muốn tìm cách cứu Vô Tâm nhưng không tìm ra cách gì thích hợp cả.

Vô Tâm không có hoảng chỉ một mặt băng giá, áng binh bất động cho Yên Tử ngắm nhìn hắn. Đến khi Yên Tử nhìn tới mắt hắn. Hoàng quang từ đáy mắt vội phát ra. Hắn khẽ cong môi. Chỉ thấy Yên Tử loạng choạng đứng không vững, tâm tình bất ổn, liền hai tay ôm đầu, lắc mạnh, cảm xúc hoảng loạn lúc cười ngây dại, lúc lại phẫn uất, thịnh nộ,... Vì Yên Tử tinh thần không định, nên có lẽ dây leo treo Vô Tâm đã cùng lúc nhận được nhiều chỉ thị, nhất thời không biết phải nghe theo chỉ thị nào cho phải, nên nó cứ lắc lư, nửa muốn giữ hắn lại, nửa muốn quẳng hắn đi. Cuối cùng thì nó cũng quẳng hắn đi khi Yên Tử đang quay cuồng trong tâm ma của chính mình.

"Vô Tâm.." Quả Quả kêu lên khi thấy Vô Tâm bị quăng đi.

Vô Tâm bị tung lên không trung vội định hình xoay người đáp xuống an toàn bên cạnh Quả Quả."Ngươi dùng Tâm Ma Dẫn?" Quả Quả nhìn thấy biểu hiện bất thường của Yên Tử thì đã đoán ra được.

Vô Tâm gật đầu. Yên Tử bị tâm ma vây lấy, tinh thần không ổn định, những dây leo cũng quất tới quất lui loạn xạ. Quả Quả không vì thế mà sợ hãi ngược lại nàng thừa cơ liền nhặt lấy sợi dây leo trói Vô Tâm ban nãy, cầm chắc trong tay, bước tới chỗ Yên Tử.

"Cô định làm gì?" Vô Tâm theo phản xạ bước lên một bước hỏi.

Quả Quả không trả lời, vung roi quất vào cánh tay Yên Tử. Vết thương xuất hiện rồi lại nhanh chóng khép miệng lành hẳn, như chưa từng bị thương, Quả Quả nhìn lên một bên mắt Yên Tử đã thấy một dòng nước mắt màu vàng nâu dâng lên. Nàng vui mừng chờ nó rơi xuống mà không hề hay biết nguy hiểm đang đến. Nước mắt Yên Tử lăn dài trên má, chạy xuống xương quai hàm, rơi xuống. Quả Quả vội hứng lấy.

"Quả Quả, nguy hiểm." Vô Tâm lao tới ôm lấy nàng. Lúc hắn vừa ôm nàng cũng là lúc nàng đón được giọt nước mắt Yên Tử rơi xuống. Vô Tâm ôm nàng thoát khỏi dây leo của Yên Tử phóng tới bất ngờ vì cảm giác đau ở nơi Quả Quả gây ra, theo bản năng mà hành động.

"Cô muốn chết?" Vô Tâm tức giận vì sự liều lĩnh đáng sợ của Quả Quả.

"Nhựa hổ phách. Cuối cùng chúng ta cũng lấy được nhựa hổ phách rồi. Vô Tâm... Vô Tâm..." Quả Quả mừng rỡ quay qua ôm chừng lấy cổ Vô Tâm, cười tít mắt.

Vô Tâm chợt đỏ mặt, vội tháo tay Quả Quả, đẩy nàng ra khỏi người hắn.

"Nhân lúc Yên Tử vẫn bị tâm ma bám lấy, chúng ta mau tìm cách thoát thân." Vô Tâm tằng hắng nhắc nhỡ.

"Ta quên mất. Đi thôi." Quả Quả sực nhớ.

"Làm sao ra khỏi đây được?" Vô Tâm hỏi.

"Ta cũng không biết." Quả Quả lắc lắc đầu. Nhìn lại Yên Tử vẫn đang bị kẹt trong tâm ma, thần trí mơ hồ, điên loạn vùng vẫy dây leo khắp nơi, hỏi Vô Tâm: "Yên Tử bao lâu sẽ tỉnh lại?"

"Tạm thời chưa ra khỏi được. Nhưng chúng ta phải nhanh lên." Vô Tâm rung rung thanh quản.

"Để ta nghĩ đã.... nghĩ... nghĩ..." Quả Quả tay ôm eo, tay lại sờ trán, đi tới đi lui suy nghĩ. Nàng thầm thì: "Đối với cây cỏ thì cái gì là quan trọng nhất?"

"Nước, ánh sán...g..." Vô Tâm vô tư trả lời nàng.

"Đúng rồi, là ánh sáng." Cả hai mừng húm.

"Lúc nãy chúng ta vào từ hướng đông đúng không?" Quả Quả hỏi lại.

"Đúng vậy." Vô Tâm gật đầu, nói thêm: "Vậy cửa ra có lẽ là hướng tây."

"Nhanh lên hướng tây." Quả Quả sốt sắng, nắm tay áo hắn tìm đến hướng tây. Chạy qua khỏi chỗ Yên Tử những dây leo vung ra gần đó.

"Vô Tâm, không phải hướng tây." Quả Quả tìm hết các cơ quan ở hướng tây vẫn không có cửa ra.

"Hướng tây không đúng thì là hướng nào?" Vô Tâm ngẫm nghĩ.

"Vào nam ra bắc." Quả Quả tự mình lẩm bẩm. "Không lẽ là hướng bắc?"

"Để ta tìm thử." Vô Tâm né những sợi dây leo tung ra không có chủ đích kia đến hướng bắc để tìm cửa ra.

"Không đúng." Vô Tâm nghiêng đầu về hướng Quả Quả.

"Không phải sao?" Quả Quả có chút thất vọng, ngón trỏ gãi gãi trán, tiếp tục suy nghĩ. "Vậy là hướng nào đây?"

"Vào đông ra tây cũng sai. Vào nam ra bắc cũng trật. Phải làm sao đây? Haizzz... " Quả Quả buồn buồn thét toáng lên. Nhưng trong đó lại có sẵn đáp án cho họ.

"Đúng rồi. Là... hướng tây bắc." Vô Tâm và Quả Quả cùng nhau hô lên.

"Là ở đây." Vô Tâm tìm thấy cơ quan, nhìn Quả Quả, ý bảo nàng đến gần. Nàng vừa chạy qua chỗ Vô Tâm vừa không quên để ý dây leo không tự chủ của Yên Tử đang tấn công loạn hết lên.

Vô Tâm tay chạm vào cửa. Một luồng bạch quang cực lớn xuất hiện, sáng chói cả một vùng trời, bạch quang phát ra sức mạnh cực lớn, khiến cho Quả Quả không thích ứng được, mà ngã khỏi luồng sáng. Vô Tâm vội nắm lấy tay nàng, kéo nàng lòng hắn, ôm chặt. Cửa mở ra.

"Nhảy."

Vô Tâm hô một tiếng, Quả Quả nhắm chặt mắt, ôm chặt hắn. Cả hai cùng nhau nhảy ra ngoài. Vừa tiếp đất hai người đã lao xuống một con dốc nhỏ, họ bất đắc dĩ phải lăn vài vòng đến khi mặt đất bằng phẳng thì mới dừng lại được.

"Hayda... cuối cùng cũng thoát ra được rồi ha..."

Chương 8-2: Vật Tế (2)

"Hayda... cuối cùng cũng thoát ra được rồi ha..."

Quả Quả vui mừng nhìn lại cái cây kia, nhẹ nhõm nói ra, mà quên rồi nàng đang nằm trên người Vô Tâm. Nàng thu mắt về thì phát hiện Vô Tâm đang nằm bên dưới, khoảng cách của hai người vô cùng gần không khác gì hồi thu phục Sơn Hoa Hạ Tiêu Tư là mấy. Có điều, khác ở chỗ là lúc trước Vô Tâm nằm trên còn bây giờ đổi ngược lại, hắn nằm dưới, hai tay còn đang ôm lấy lưng eo nhỏ của Quả Quả. Khiến nàng liền đỏ mặt, tim nổi loạn trong lồng ngực, hai tay chống vội lên ngực Vô Tâm, tạo một lực nâng nửa thân người trên lên cao, để khoảng cách của hai người xa hơn một chút, nàng lắp bắp nói: "Ta... ta.. không cố ý."

"Không cố ý. Vậy cô định đến bao giờ mới chịu đứng dậy đây?" Vô Tâm miệng thì cười, nhưng lời nói lại không dễ nghe cho lắm.

"Ta... ta..." Quả Quả vừa đứng dậy vừa lớ ngớ nói không nên lời.

"Được rồi. Đừng nói nữa, mau rời khỏi nơi này." Vô Tâm đứng lên, phủi bụi trên y phục xuống.

"Hay là ngươi đi trước đi Vô Tâm." Quả Quả cười sượng, xua xua tay bảo.

"Cô sao vậy?" Vô Tâm nhận ra vẻ khác thường của Quả Quả, liền nghi ngờ mà nhìn xuống chân nàng.

Sợi dây leo đang quấn chặt lấy chân nàng. Hắn hoảng hốt vội nắm tay nàng kéo lại nhưng không kịp. Quả Quả bị dây leo kéo ngã, lê cả người trên đất, hướng về gốc cây ban nãy. Vô Tâm liền phóng tới, giẫm hai chân lên dây leo dùng lực đạp xuống. Cố ngăn cản nó lôi Quả Quả về lại sào huyệt của Yên Tử. Có lẽ Yên Tử đã thoát ra được tâm ma của chính mình và đang bắt họ lại.

"Muốn chạy. Đâu có dễ như vậy." Giọng Yên Tử vang lên nhưng không hề tìm thấy thân ảnh nàng ta ở nơi nào.

Vô Tâm cùng sợi dây leo đang trói Quả Quả dằng co quyết liệt, một bên muốn kéo, một bên ngăn lại. Những sợi dây leo khác xuất hiện ngày càng nhiều. Tấn công vào hai bàn chân Vô Tâm đang giẫm lên sợi bên dưới. Vô Tâm quyết không nhấc chân lên, chân nào bị tấn công thì cứ lùi về sau mà thủ, tiện thể đá những sợi đang tới ra hai bên. Đến lúc Vô Tâm cảm nhận chỉ còn cách chân Quả Quả một đoạn thì hắn không lui nữa vì sợ giẫm phải chân nàng. Song, những sợi dây leo đâu dễ buông tha họ như vậy, chúng lại càng tấn công dồn dập hơn khi biết Vô Tâm không còn đường lui nữa. Hễ Vô Tâm một chân nhấc chân lên né, thì sợi bên dưới lại kéo Quả Quả đi. Vô Tâm lại giẫm chân trở xuống.

Quả Quả tuy bị kéo lê cả lưng đau ê ẩm nhưng nàng cũng không dễ dàng để bị người khác "dắt mũi lôi đi" như vậy. Nhân lúc Vô Tâm cản lực kéo cho mình, nàng liền với tay tìm lấy tản đá vừa tay nhặt lên, gồng người ngồi dậy, dùng sức đập mạnh liên tiếp tản đá xuống khoảng trống phía trước sợi dây leo cố chấp đang quấn lấy chân mình không buông: "Đập cho ngươi chết... đập cho ngươi chết luôn... dám quấn lấy ta hả???..."

Nói đến Vô Tâm, hai sợi dây leo từ hai phía tấn công đến thân trên của hắn. Vô Tâm cúi xuống xoay người né tránh. Vô Tâm chỉ vừa mới định hình được, hai sợi khác lại đến, hắn lần này phải ngã người về sau, hai tay giang ra giữ thăng bằng. Những sợi khác lại tiến công tới, Vô Tâm lộn người, hết tay chạm xuống lại đến chân giậm lại sợi dây leo quấn lấy Quả Quả.

"Cứng đầu thật ah. Đập đau cả tay cũng không chịu nhả ra..." Quả Quả quẳng tản đá đi, thổi thổi đôi tay đang đỏ hết cả lên, bực dọc.

Phía trước, Vô Tâm bị những sợi dây leo tấn công tám phương tứ hướng. Có một sợi định bắt lấy cổ tay hắn, hắn nhanh chóng phát hiện, liền vung tay hất sợi ấy đi. Lại nói đến dưới chân cũng không được yên, chúng liên tục bắt lấy hai chân Vô Tâm. Vô Tâm trụ không vững, liền bị chúng đánh ngã về phía sau.

Quả Quả thấy Vô Tâm ngã xuống. Nàng cũng hoảng lên mà loạng choạng ngã xuống trước.

"Chắc bị đè chết mất..." Quả Quả vẻ mặt đáng thương, buồn thỉu buồn thiu khi nghĩ vậy.

"Ah... Có rồi."

"Vô Tâm. Ta đỡ ngươi." Quả Quả bên dưới vội đưa hai tay đỡ lưng hắn.

"Lên." Nàng dùng lực, hai tay đẩy mạnh một cái cho Vô Tâm theo lực đứng vững trở lại.

Nhưng thật không may, Vô Tâm vừa đứng lên đã bị bốn dây leo tóm gọn hai tay hai chân treo lên cao.

"Thảm rồi."

Quả Quả lại bị kéo đi. Nàng luống cuống sờ sẫm khắp người để tìm xem có gì có thể giúp được lúc này hay không. Thật không ngờ, cuối cùng nàng cũng tìm thấy vị cứu tinh, đó chính là chiếc túi dựng Phích Lịch Quả của Lôi Vô Kiệt, lúc đi nàng đã tự ý mang theo để phòng bất trắc vì Vô Tâm không có vũ khí, nàng lại không biết võ công, có hỏa dược mang theo phòng thân cũng không tệ.

"Hỏa dược này chắc chỉ cần ném là được chứ gì???"

Quả Quả khó khăn mở túi lấy ra một viên Phích Lịch nhắm vào gốc cây kia ném tới. Do bị kéo nên độ và lực ném không chuẩn, hóa dược còn cách gốc cây một đoạn đã nổ tung. Nhưng may thay, cũng làm cho Yên Tử giật mình mà thả chân nàng ra, dây leo vội thu về.

Nàng thoát được vội đứng lên nhìn đến Vô Tâm đang bị bốn sự dây leo treo trên không trung, có cố gắng mấy cũng không thể thoát ra được. Quả Quả liền làm liều, lấy bốn viên hỏa dược ném vào bốn sợi dây treo hai tay hai chân Vô Tâm, lần này chính xác hơn. Hỏa dược vừa chạm đến dây leo thì nổ tung, lửa phóng ra, cắt dứt các sợi dây leo, giải cứu cho Vô Tâm, đồng thời lửa bén ra đốt cháy các sợi dây leo bùng bùng. Vô Tâm sau khi được Quả Quả dùng hỏa dược cứu liền rơi xuống, hắn định thân lại rồi chân tiếp nhẹ xuống đất.

Không ngờ Yên Tử vẫn không chịu tha cho họ, ngược lại càng tức giận hơn. Những sợi dây leo kia đột nhiên mọc ra những chiếc gai to, điểm cuối những sợi dây leo đã biến thành mũi nhọn sắc bén như mũi tên, dễ dàng gây sát thương cho kẻ địch.

Chúng nhắm đến chỗ Vô Tâm và Quả Quả mà lao vun vút tới. Vô Tâm ngay tức khắc ôm lấy Quả Quả lăn vòng trên đất né tránh những mũi nhọn kia liên tục muốn đâm vào họ. Vô Tâm một tay đập mạnh xuống đất lấy đà, mang Quả Quả đứng lên.Quả Quả phát hiện ba bốn mũi nhọn cứ nhấm vào nàng mà lao tới. Nàng không biết võ công nên phản xạ đương nhiên không thể tốt được. Nàng thật không biết phải xử trí thế nào.

"Cẩn thận."

Vô Tâm tức thì tay đặt trên đầu nàng, đè nàng cúi người xuống thấp, đồng thời xoay nàng quay ra phía sau lưng hắn. Giúp nàng thoát chết trong gang tấc. Chưa kịp hoàn hồn, những sợi khác đã từ khắp nơi lao tới.

Vô Tâm xoay người lại, một tay ôm đầu Quả Quả chôn vào ngực mình, một tay choàng qua ôm ngang eo nàng, siết chặt, cố che chắn cho nàng, để nàng không phải chịu bất kỳ thương tổn nào. Vô Tâm thân thủ cực nhanh, nghiêng người qua trái, lại lượn qua phải, hết ngoi lên lại hụm xuống, né tránh những mũi nhọn kia mang đầy sát khí phóng vào họ. Chúng thi nhau dàn trận rất chặt chẽ, hòng tóm gọn cả hai. Những chiếc gai nhọn cơ hồ như sắp chạm đến họ trong gang tấc. Vô Tâm phải khó khăn lắm mới tìm ra khẽ hở của chúng để thoát thân.

Nội lực sinh ra, Vô Tâm hai chân đá những sợi dây leo đầy gai góc kia đi, mà phóng lên không trung. Vô Tâm phi vút lên cao nhưng chúng vẫn không có ý để hai người trốn thoát, những mũi nhọn kia vẫn lao theo họ lên cao, tựa như sắp bắt được chân Vô Tâm. Quả Quả len lén nhìn xuống. Thấy vậy, nàng lại dùng đến Phích Lịch Quả, nàng gom một nắm những viên hỏa dược trong tay, ra sức ném xuống chúng. Dây leo sắc nhọn phóng tới, hỏa dược lao xuống, chúng gặp nhau và nổ tung từng đợt.

Đùng. Đùng. Đùng.

Nhờ có uy lực của hỏa dược, Vô Tâm cùng Quả Quả đã phi lên càng lúc càng cao, cùng nhau nhìn xuống xem hỏa dược có thật sự đã ngăn được dây leo của Yên Tử hay chưa? Khói tảng ra, để lộ khoảng không tiện cho việc quan sát hơn. Những sợi dây leo đã chịu rút về. Lần này, thật sự kết thúc rồi. Vô Tâm và Quả Quả cuối cùng cũng thoát được khỏi móng vuốt sắc bén kia của Yên Tử. Cả hai cùng nhau thở phào nhẹ nhõm. Vô Tâm chuyển hướng, đạp không khí mà đi về hướng trà quán.

"Quả Quả tỷ, tỷ có bị thương chỗ nào không đó?" Lôi Vô Kiệt kích động bật dậy nắm lấy hai cánh tay Quả Quả xoay qua xoay lại kiểm tra sơ bộ cơ thể nàng.

"Ta không sao. Vô Tâm bảo vệ ta rất tốt. Đệ yên tâm." Quả Quả bàn tay vỗ nhẹ lên tay hắn trấn an.

"Quá nguy hiểm rồi. Quả Quả tỷ, đệ không muốn tỷ xảy ra chuyện gì đâu. Tỷ biết không?" Lôi Vô Kiệt lo lắng hiện rõ, lắc lắc đầu.

Quả Quả khe khẽ gật đầu, cười.

"Vô Tâm ngươi cũng thật lợi hại ah." Lôi Vô Kiệt mắt long lanh nhìn vào Vô Tâm ca thán.

Sau đó, hắn lại không hiểu nổi: "Mà Quả Quả tỷ, tỷ thật sự bán đứng Vô Tâm sao?"

"Ta cảm thấy Lôi gia thật sự bất hạnh khi sinh ra một tên ngốc như ngươi." Tiêu Sắt uể oải thở ra. "Nếu thật sự là vậy thì hai người họ sao có thể cùng nhau về đây?"

"Lúc đầu ta cũng đã tin là như vậy. Nhưng lúc cô ta nhảy theo ta vào sào huyệt của Yên Tử, ta chợt nhớ ra những lời cô ta nói trước khi cả hai chạm đất." Vô Tâm cư nhiên giải đáp.

"Ta?" Vô Tâm cười khổ."Vô Tâm ngươi hãy nhớ kỹ những lời ta sắp nói, nửa chữ cũng không được lãng quên. Lát nữa, dù ta nói ra bất cứ điều gì ngươi cũng tuyệt đối đừng tin đó là thật. Phải tùy cơ ứng biến, phối hợp với ta." Quả Quả cực kỳ nghiêm túc nắm lấy cổ áo Vô Tâm nhìn thẳng vào mắt hắn mà nói.

"Xem ra cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì rồi." Vô Tâm thở dài.

"Giờ ta trả nó lại cho đệ." Quả Quả đưa túi chứa hỏa dược lại cho Lôi Vô Kiệt.

Thật ra Quả Quả vẫn còn một chuyện giấu ở trong lòng. Chỉ cần nghĩ lại nàng chợt tủm tỉm cười ngây ngô hạnh phúc ngay.

Vô Tâm chuyển hướng, đạp không khí mà đi về hướng trà quán. Quả Quả vô tình khẽ gục đầu lên vai Vô Tâm, nàng chợt bừng tỉnh nhận ra Vô Tâm đang ôm chặt nàng trong lòng hắn, nàng cũng đang vòng tay ôm ngang eo hắn. Nàng nghĩ lại tình cảnh nguy hiểm lúc nãy, Vô Tâm cũng ôm chặt nàng như vậy, hắn bảo vệ nàng rất sát sao. Nàng nghe rõ nhịp tim nhanh đồn dập của hắn lúc đó, bàn tay tuy ôm chặt nàng nhưng có lúc lại cứ như đang run lên. Có vẻ như hắn đặc biệt lo lắng cho nàng, sợ không thể bảo vệ chu đáo cho nàng, sợ nàng phải bị tổn thương... Nàng hạnh phúc cười trộm, giấu đi nửa nụ cười trong ngực hắn.

Hắn ôm nàng chặt như vậy, nằm trong vòng tay hắn, nàng cảm thấy ấm áp, bình yên, êm ái và an toàn biết mấy, nàng chợt muốn được ôm hắn như vậy mỗi ngày. Nghĩ đến đây tim nàng chợt rộn ràng lên, nó cứ nhảy nhót lăng xăng làm nàng ngượng chín cả mặt.

"Đừng làm loạn nữa. Vô Tâm sẽ nghe thấy mất." Quả Quả vừa hờn trách bản thân vừa cố trấn tĩnh chính mình.

"Hình như tim cô đang đập rất nhanh thì phải?" Vô Tâm hơi cúi đầu, khẽ nói. Hắn đâu biết rằng làm như vậy sẽ khiến cho hơi thở và giọng hắn phả vào tai Quả Quả, làm nàng càng luống cuống hơn, tim lại đập càng nhanh hơn, tai cũng hắn bị nướng chín luôn rồi.

"Ta...ta..." Quả Quả đôi môi không tự chủ mấp máy liên tục nói cũng không tròn câu.

"Vẫn còn sợ sao?" Vô Tâm giọng nhẹ nhàng hỏi tiếp.

"Ta không có sợ ah." Quả Quả trấn an lại tinh thần, khí phách đáp. Thật sự lúc đó nàng không hề sợ hãi. Vì nàng biết Vô Tâm sẽ bảo hộ nàng an toàn.

"Vậy thì tại sao?" Vô Tâm thanh âm mê hoặc, quyết hỏi cho ra lẽ.

"Không phải tim ngươi cũng đập nhanh vậy sao?" Quả Quả cũng nghe được nhịp tim loạn xạ của Vô Tâm nãy giờ, liền ngẩng đầu lên chất vấn lại hắn.

Vô Tâm ánh mắt nhìn xuống đã bắt gặp khuôn mặt nhỏ nhắn của Quả Quả kề bên, hắn lơ ngơ đảo mắt đi, vội vã nới lỏng vòng tay. Tùy tiện nói ra một câu phủ nhận. "Do ta ban nãy vận động nhiều."

"Ngươi không ôm chặt, ta sẽ rơi xuống mất."

Quả Quả ngửa mặt nhìn theo ánh mắt hắn, nàng muốn cho hắn trông thấy nàng. Điều đó càng làm cho Vô Tâm ngượng ngùng hơn, tim hắn lại không ngoan ngoãn nghe theo lời hắn nữa, gương mặt đỏ lên giữa đêm đen. Hắn gượng gạo siết chặt vòng tay lại theo ý Quả Quả. Quả Quả hoan hỉ thấy rõ nụ cười đầy ngọt ngào.

"Ngươi không còn giận ta sao?" Quả Quả chợt hỏi Vô Tâm.

"Lúc đầu thật là ta rất giận đó." Vô Tâm nghe nhắc đến chuyện bị bán đi trong mắt chợt lóe lên một tia giận dữ rồi lại nhanh chóng theo thanh âm của hắn tan biến mất vào trong không gian tĩnh mịch.

"Ta xin lỗi. Đó không phải những lời thật lòng của ta đâu." Quả Quả thấy thế vội giải bày.

"Vậy lời thật trong lòng cô là gì đây?" Vô Tâm hiếu kỳ muốn biết.

"Là..." Quả Quả được hỏi, theo quán tính liền toang định nói ra, nhưng nàng sau đó lại sựng lại. Phải mất hai nhịp sau nàng mới tiếp tục lên tiếng: "Thôi bỏ đi. Tóm lại ngươi chỉ cần biết là trong lòng ta ngươi từ lúc nào đã trở nên rất quan trọng là được."

"Vậy sao? Ta muốn biết mình được xếp thứ mấy ah." Vô Tâm nghe thấy những lời đường mật này, có lẽ chính hắn cũng không biết được mình đang cười diễm lệ đến thế nào.

"Không nói cho ngươi biết. Ngươi thử tự mình đoán đi." Quả Quả bị nụ cười này của hắn làm cho lạc mất nửa linh hồn. Nàng vội thu nó về, tinh nghịch nháy mắt thách đố hắn.

"Nếu tự đoán ta đương nhiên không để bản thân chịu thiệt rồi." Vô Tâm ngay lập tức lộ ra vẻ tự phụ mỹ mãn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau